[Đam mỹ] Chín tháng hoàn lương của tác giả bi kịch - Sợ Cẩu Phập

[Đam mỹ] Chín tháng hoàn lương của tác giả bi kịch - Sợ Cẩu Phập

Sợ Cẩu Phập

Tác giả
Newspaper Team
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
12/4/19
Bài viết
431
Điểm cảm xúc
663
Điểm
93
Chương 8: Đại sư huynh lại cùng sư phụ luyện tập đặc biệt (8)
Chưởng môn vuốt râu, khẽ thở dài một tiếng.

“Dù thế nào đi nữa thì chuyện lấy lại danh tiếng cho tông môn vẫn là cần thiết. Lần này ta đề cử Thiên Thanh sư đệ cùng Bích Hoa sư muội, mọi người thấy thế nào?”

Trần Thiên Thanh ngạc nhiên, cậu không nghĩ mình lại đột ngột bị điểm danh như vậy. Bình thường chưởng môn cùng Thiên Thanh phong chủ cũng không có giao tình gì, lần này hộ tống đệ tử tham gia đại hội Long Phong không phải chuyện nhỏ vậy mà chưởng môn cư nhiên lại giao trọng trách đó cho cậu. Rõ ràng ông biết Thiên Thanh phong chủ không phải người hiền lành như bề ngoài, đầy tật xấu nhỏ, đưa cậu ra ngoài như vậy mà muốn đòi lấy lại thanh danh cho Vấn Thiên tông á, không sợ cậu chọc thêm chuyện gây hoạ thị phi làm hại môn phái sao?

Mọi người trong phòng cũng bất ngờ với lựa chọn của chưởng môn. Tiếu Ngư Thạch gãi gãi trán mình, nhăn nhó lên tiếng.

“Chưởng môn sư huynh… cái này có hơi…”

Hắn ta còn chưa nói xong thì cái bàn bên cạnh đã bị Bích Hoa phong chủ một chưởng đập xuống “ầm” một tiếng tan nát tứ tung.

“Chuyện này ta không đồng ý!”

Bích Hoa phong chủ trừng mắt với Trần Thiên Thanh.

“Chưởng môn sư huynh bắt muội đi cũng được nhưng nếu phải đi với cái tên này thì muội tuyệt đối không đồng ý!!!”

Trong lòng mọi người ở đây đồng lòng hô phải, mới nãy hai người này còn gây sự với nhau, suýt nữa thì đánh nhau cả luôn đấy a, để họ đi cùng nhau thế nào cũng gây gổ, làm sao có thể chuyên tâm bảo vệ hạt giống tông môn của bọn họ được!!!

Chưởng môn khụ một tiếng nói.

“Ta ra lựa chọn này cũng là có lí do. Thứ nhất, Thiên Thanh sư đệ cũng là một trong số ít những người có danh vọng cao trong giới tu tiên của tông ta, mọi người sẽ dễ tiếp thu đệ ấy hơn, năng lực đệ ấy cũng cường đại, ta tin tưởng đệ ấy cũng có thể bảo vệ tốt các đệ tử tham gia đại hội. Còn về Bích Hoa sư muội, muội ấy hiếm khi xuất hiện, lần này ta cũng là muốn giới thiệu muội ấy là chính, mặc dù hai người không hợp nhau nhưng dụng ý ta để hai vị đi chung cũng là vì để bồi dưỡng tình đoàn kết giữa hai người, để hai vị có thể hoá giải hiểu lầm sau này cũng chung sức gầy dựng tông môn.”

Mọi người: Ý tưởng này của chưởng môn thiệt là táo bạo!

“Tất cả đều phải hiểu Vấn Thiên tông có sức mạnh sức phát từ sự đoàn kết, nếu trong nội bộ trưởng lão đã có nội đấu vậy thì chúng đệ tử phía dưới sẽ còn như thế nào, ta thật sự hy vọng các vị có thể ngẫm lại.”

Chưởng môn nói hết lời cảm thấy họng hơi khô nên cầm tách trà lên nhấp một ngụm. Trần Thiên Thanh trong lòng thầm than, lúc viết nhân vật chưởng môn này cậu miêu tả ông ta là người lợi hại, chưởng quản Vấn Thiên tông đứng đầu giới tu tiên, không nghĩ tới lúc tự thể nghiệm còn sâu sắc hiểu biết hơn nhiều về ông. Chưởng môn và phân tích có tình có lí, một lòng vì sự hoà hợp của tông môn, nếu lúc này cậu vẫn cứng đầu không chịu nhận nhiệm vụ vậy há chẳng phải đánh vào mặt chưởng môn, ngạo mạn, không hiểu lí lẽ, không có tình đoàn kết người nhà sao!!! Không từ chối được! Không từ chối được!

Hiển nhiên Bích Hoa phong chủ không nóng đầu đến mức không nhận ra dụng ý của chưởng môn. Những người còn lại cũng không đành lòng có ý kiến nữa, sợ làm chưởng môn sư huynh lại khổ tâm đau đầu suy nghĩ thêm lí do rách nát nào nữa đến lừa bọn họ. Vậy là chuyện người hộ tống đệ tử tham dự đại hội Phong Long đã được quyết định. Trần Thiên Thanh trở về núi của mình chuẩn bị đồ đạc khởi hành.
Đại hội Phong Long diễn ra trong vòng ba ngày liên tiếp, từ Vấn Thiên tông dùng phi thuyền đến nơi đó cũng chỉ tốn thời gian một ngày rưỡi, lúc xuất phát là trưa mai, cậu sau khi thu hết đồ cần thiết vào nhẫn không gian thì ngã người nằm ngửa ra trên giường.

‘Hệ thống, chắc tao với mày đi chuyến này xong tiêu đời luôn quá!’

Hệ thống Hạnh Phúc nghe thấy Trần Thiên Thanh gọi mình thì trồi lên, nhìn kí chủ suy nghĩ tiêu cực cũng không đành lòng an ủi.

[Kí chủ yên tâm, nếu cậu gặp nguy hiểm, hệ thống sẽ tuỳ lúc rút linh hồn cậu ra.]

Trần Thiên Thanh cười khổ.

‘Mày an ủi làm tao bớt sợ một chút nhưng mà cứ nghĩ tới cái cảnh nam chính dẫn quân ma tộc đồ sát thì tao vẫn thấy sợ quá đi!!!’

Hu hu hu, tại sao phải chọn cậu đi u! Rõ ràng biết chổ đó là đầm rồng hang hổ vậy mà vẫn phải bước vào. Bi kịch này ai thấu!

‘Hay là tao với mày trốn đi! Dù sao cũng đã bày kế thăm dò Nhạc Phong xong rồi, tới lúc Vân Liễm gặp nạn kích thích Nhạc Phong xong thì chúng ta nấp ở một bên đột kích cái thứ tà ác kia vậy chẳng phải là được rồi sao!’

Trần Thiên Thanh bật dậy, gõ tay vào tay tự hào, tui đúng là thông minh quá đê.

Hệ thống Hạnh Phúc phân tích nói.

[Nếu cậu đột ngột biến mất hẳn sẽ đánh động Nhạc Phong, đánh rắn động cỏ, chúng ta nên chờ đại hội tổ chức rồi hẳn tìm thời cơ trốn đi.]

Trần Thiên Thanh ngẫm thấy quả thật như vậy. Nhạc Phong trùng sinh tâm tư cẩn thận, đa nghi như Tào Tháo, cả người đều là hắc ám cũng chỉ có một tia tiên thể duy trì lương tâm ít ỏi. Giai đoạn hiện tại thật ra hắn cũng chỉ xem như mới hứng thú với Vân Liễm mà thôi, trọng lượng của Vân Liễm trong lòng hắn còn chưa cao bằng thù hận trong lòng hắn, mặc dù cậu chắc chắc hắn vẫn sẽ quan tâm sống chết của Vân Liễm tuy nhiên đề phòng vẫn hơn.

‘Ok, quyết định như vậy đi. Hệ thống huynh, tất cả trong chờ vào huynh đấy!’

Hệ thống Hạnh Phúc làm dấu “ok”.

Ngày hôm sau, tin tức người hộ tống lần này là Thiên Thanh phong chủ cùng Bích Hoa phong chủ lan rộng ra khắp nơi. Nhạc Phong dẫn các sư đệ được chọn trong tỉ thí lần trước đến nơi tập họp đệ tử tham gia đại hội Long Phong.

Hắn ngẩng đầu nhìn đài cao trống rỗng, trong mắt lướt qua tia sáng lạnh.

Không đúng, kiếp này đã có nhiều thứ không giống với kiếp trước.

Nắm tay hắn vô thức siết chặt, cõi lòng Nhạc Phong phức tạp phân không rõ là kiêng dè hay mong đợi từ việc biến đổi này.

Tiên hạc từ phương xa bay đến rồi đáp xuống đài cao mà Nhạc Phong đang nhìn. Tiên hạc cúi người, một bóng dáng màu xanh từ tốn đứng dậy. Mái tóc đen dài chỉnh tề phủ trên người, làn da trắng dưới ánh mặt trời buổi trưa như sáng lên, y đưa tay ra hiệu tiên hạc bay đi. Từ động tác đều ung dung mang theo cảm giác bất phàm. Chúng đệ tử nhìn ngắm nam tử nọ trong mắt đều là cảm thán. Thiên Thanh phong chủ mệnh danh đệ nhất mỹ nam trong tiên giới một chút cũng không phóng đại, y hoàn toàn có tư cách nhận danh hiệu này. Nhạc Phong cũng như say nhìn Trần Thiên Thanh.

Kể từ khi trọng sinh trở lại, Nhạc Phong nhiều lần chỉ muốn bóp nát cổ y nhưng rồi cuối cùng lại không ra tay. Đôi mắt hắn phản chiếu lại hình bóng của Trần Thiên Thanh, như có như không cười.
Sư phụ à, tại sao người có thể dùng bộ dạng thần tiên đó của người đối xử với ta tàn nhẫn vô cùng, chẳng lẽ ta thật sự không có tư cách có được bất cứ thứ gì tốt đẹp sao? Hắn trong lòng rối loạn nghĩ.
A, người thật sự rất đáng sợ, Thiên Thanh, Thiên Thanh. Rõ ràng khiến ta muốn giết ngươi như vậy, cũng không nỡ giết ngươi như vậy.
 

Sợ Cẩu Phập

Tác giả
Newspaper Team
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
12/4/19
Bài viết
431
Điểm cảm xúc
663
Điểm
93
Chương 9: Đại sư huynh lại cùng sư phụ luyện tập đặc biệt (9)
Con thuyền chở đệ tử Vấn Thiên Tông tham gia đại hội Long Phong bay trên bầu trời hết một ngày rưỡi thì đáp xuống một hòn đảo nhỏ bốn bề là biển. Trần Thiên Thanh ở trong phòng mình trong khoang thuyền. Cậu đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, mắt thấy con thuyền đi qua kết giới Côn Đảo hai chân cậu run lẩy bẩy.

Cuối cùng cũng tới rồi!

Tui sắp toang! Tui sắp toang a!!!

Trong lòng cậu gào thét tuy nhiên bên ngoài thì yên tĩnh ngậm chặt miệng. Cửa phòng bị người gõ, cậu cắn răng điều chỉnh lại cảm xúc, chắc chắn bản thân không bị run giọng cậu mới lên tiếng. Nhạc Phong đi vào, trên tay hắn là linh quả còn đọng nước. Nhạc Phong mỉm cười vô hại với Trần Thiên Thanh nói.

“Sư phụ, đây là đồ nhi sáng sớm ngự kiếm đến núi Trích Nam hái đến dâng cho người.”

Hắn vừa nói vừa đem đồ đặt lên bàn gỗ duy nhất trong phòng. Trần Thiên Thanh trong lòng thầm trợn mắt. Cái tên ảnh đế chó này, nếu không phải cậu hiểu thấu trái tim đen nhà hắn thì đúng là bị “tấm lòng hiếu thảo” của tên hố cha này lừa rồi! Trích Nam ở đâu chứ, không phải là nơi phi thuyền đã đi qua gần một ngày rồi sao! Rõ ràng để hái được chổ này thì “đồ đệ tốt” này phải cất công đi từ sớm thật sớm kìa! Ai nhìn vào dám nói Nhạc Phong hắn không hiếu kính cậu!

Trần Thiên Thanh gian nan banh chặt gương mặt lạnh lùng của Thiên Thanh phong chủ đối diện với hắn.

“Nhạc Phong, tấm lòng của con ta nhận, tuy nhiên hiện tại sư phụ muốn con chú tâm vào việc tu luyện hơn. Mặc dù chỉ có vài ngày nhưng mà con cũng không thể lơ là, đừng làm những việc như này nữa, có biết chưa?”

Trần Thiên Thanh gào thét trong lòng, làm ơn biến khỏi mắt tui giùm đê! Đừng có đến tìm tui nữa!!!

Nhạc Phong ngượng ngùng nghe cậu dạy bảo, Trần Thiên Thanh cũng không có vì bộ dạng này mà mất cảnh giác ngược lại cảm thấy hắn đang nghẹn đại chiêu. Bỗng Nhạc Phong lấy từ trong tay áo ra quyển sách lần trước cậu giao cho hắn bảo.

“Sư phụ dạy bảo phải, đúng lúc đồ nhi vẫn có điểm trong tâm pháp chưa hiểu muốn thỉnh giáo người, hy vọng… hy vọng được sư phụ chỉ dạy.”

Nhạc Phong càng nói càng mong đợi nhìn Trần Thiên Thanh. Trần Thiên Thanh trong lòng thầm khinh cái lão quái vật ngàn năm này cư nhiên còn trang thảo mai với cậu. Trần Thiên Thanh túng, này là tình tiết ban ngày ban mặt Nhạc Phong lôi kéo cậu cùng luyện tập đặc biệt tới sớm sao! Đây là tiết tấu muốn vạch trần cậu giờ là phế vật á!

Nhưng mà cậu từ chối hắn được không? Trần Thiên Thanh đáp có sư phụ nào trước thỉnh cầu hiếu học của đồ đệ mà không thoã mãn hắn chứ, cậu từ chối được sao!

Cậu lạnh nhạt đáp ứng hắn, trong lòng thì tim không ngừng đánh chuông. Nhạc Phong chỉ một vài chổ trong sách muốn cậu giải đáp, Trần Thiên Thanh dựa vào tri thức trong đầu nguyên chủ xem như cũng đủ lừa qua hắn. Nhạc Phong vốn nghi ngờ Thiên Thanh trước mặt rốt cuộc là thật hay giả cuối cùng cũng buông xuống nghi ngờ trong lòng. Hắn khép sách lại, ngồi bên cạnh Trần Thiên Thanh nói.

“Sư phụ, ngoài tâm pháp ra đồ nhi còn có nghi vấn trong lúc luyện khí, mong được người giải đáp.”

Trần Thiên Thanh chỉ có thể gật đầu ra hiệu cậu đồng ý. Nhạc Phong cười cười đưa tay lên điểm một điểm kề tim, một điểm đùi trái nói.

“Lúc đồ nhi vận công, không hiểu sao khí đi qua hai điểm gần đây lại có cảm giác bị cản lại, không được thông thuận như trước, đệ tử lo lắng việc này sẽ ảnh hưởng đến việc đệ tử xông cảnh tiến giai.”

Trần Thiên Thanh hơi ngơ ra, trong trí nhớ của Thiên Thanh phong chủ cậu không có nhớ gì về chuyện này, cậu không biết cách trả lời thế nào. Nhạc Phong lại nhân lúc cậu ngơ ra đến gần.
“Sư phụ, có phải là đệ tử nói chổ nào khó hiểu không, hay là để đệ tử giúp người làm mẫu cảm nhận xem sao!”
Trần Thiên Thanh nghe tiếng hắn mà trợn to mắt, hoảng sợ tột độ, còn chưa kịp chạy đã bị Nhạc Phong túm lấy cố định trên ghế. Ngón trỏ hắn điểm vào hai vị trí hắn vừa chỉ trên người hắn lên trên người cậu, đầu ngón tay mang theo linh lực cuồng bạo của hắn xông vào thân thể cậu. Trần Thiên Thanh chỉ thấy nơi trái tim cùng nơi bắp chân như bị đóng đinh đau đớn thấu xương. Rõ ràng thân thể được cải tạo bởi linh lực của Thiên Thanh phong chủ cũng không chịu nổi.

Cậu đau đớn muốn hét lên nhưng Nhạc Phong làm sao lại để cậu phát ra tiếng gọi đám người bên ngoài vào phá đám trò vui của hắn chứ. Hắn phất tay, dễ dàng làm Trần Thiên Thanh câm, cậu vùng vẫy muốn thoát khỏi nhưng tay hắn như gọng kìm, ghim chặt cậu để cậu không nhúc nhích gì được. Trần Thiên Thanh sợ hãi vô cùng, đầu cùng lưng cậu đổ đầy mồ hôi, hô hấp khó khăn.

Nhạc Phong nhìn dáng vẻ yếu ớt lại chật vật này của cậu hai mắt phát sáng.
“Quả nhiên linh lực trữ trong cơ thể cũng đã tiêu tán gần hết rồi!”

Hắn nghiêng đầu nhìn cậu, dáng vẻ tà khí yêu nghiệt nào còn điểm nào giống đại đệ tử quang minh của Thiên Thanh phong.

“Sư phụ, người cảm thấy đau không?”
Trần Thiên Thanh bây giờ đang nguyền rủa hắn. Mịa! Đau!!! Làm sao có thể không đau được hả cái thằng biến thái này!!!

Nhạc Phong tươi cười càng sâu, hắn dường như có thể đọc được lời mắng hắn từ trong mắt cậu. Trần Thiên Thanh bị tra tấn cuộn người lại, cả người run rẩy lại không phát ra được tiếng nào. Nhạc Phong nắm lấy tóc cậu, bắt cậu ngưỡng đầu nhìn hắn. Dưới so sánh, vóc người Trần Thiên Thanh liền nhỏ yếu hơn hắn nhiều, có vẻ đáng thương. Nhạc Phong lại không có một chút thương xót nào, trong mắt hắn chỉ toàn hận thù.

“Đau đi! Ngươi đau! Ta cũng đã đau như vậy!!! Chính ngươi đã đóng Tuyệt Hồn Đinh vào người ta! Mười hai cái đinh, hai cái ở đúng vị trí này, ghim chặt ta vào tường, móc câu câu rách xương thịt! Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây ở cái động ẩm thấp bị khí lạnh cắt xuyên thấu, những gì ngươi bây giờ chịu đựng chẳng bằng một phần vạn lần chúng nữa là!!!”

“Tuy nhiên ta sẽ không làm người chịu đựng chúng đâu, đồ nhi làm sao nỡ…”
Trần Thiên Thanh theo lời nói của hắn bản thân như kéo vào địa ngục cảnh, ở trong nơi tối tâm ẩm thấp một người người không ra người ma không ra ma bị đóng vào tường âm u lạnh lẽo nhìn cậu. Oán hận đó khiến cậu còn lạnh lẽo hơn đau đớn trên người. Nhạc Phong cúi đầu nhìn rõ sợ hãi trên gương mặt Trần Thiên Thanh, nhưng rồi hắn thấy gì đây. Nhạc Phong giật mình nhìn nước mắt từ đôi mắt tinh xảo của Trần Thiên Thanh lăn dài trên gò má rồi rơi xuống.
Gì đây… Thiên Thanh ngươi đang sợ tới mức khóc lóc cầu xin ta sao! Nụ cười hắn càng thêm khinh thường nhưng rồi cũng không giữ được lâu, hắn cảm nhận được một cái gì đó không đúng, ngoài cái sự sợ hãi hắn kia người trước mặt còn thể hiện điều gì đó khác.

Không có hận thù…

Nhạc Phong vô thức buông tay. Lúc này bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, sau đó cửa bị người đạp ra. Bích Hoa tiên tử hùng hùng hổ hổ đi vào.

“Thiên Thanh! lần này ngươi không thể bắt bẻ bản phong chủ không gõ cửa xông vào nữa! Ngươi… ngươi…”

Bích Hoa tiên tử nhìn tình cảnh trong phòng đờ người ra.

Trần Thiên Thanh mệt mỏi ngã xuống được Nhạc Phong đón lấy. Cậu đầu đầy mồ hôi, mặt đỏ bừng, yếu ớt ghé vào trên người Nhạc Phong thật sự khác với dáng vẻ cao cao tại thượng thường ngày. Cậu liếc mắt nhìn Bích Hoa phong chủ cầu cứu tuy nhiên Bích Hoa phong chủ không bắt được sóng não của cậu.
Trong đầu Bích Hoa tiên tử lúc này là hình ảnh hai nam nhân dưới ánh nắng cửa sổ hắt vào dịu nhẹ một người ôm lấy một người, một trắng một đen, một mạnh một nhược, cả hai đều là mỹ nam thịnh thế. Đôi mắt đại đệ tử Nhạc Phong lại chỉ nhìn chăm chú sư phụ của mình, khoé mắt Thiên Thanh lại đỏ hoe lại chứa nước rõ ràng là vừa mới khóc xong. Bích Hoa tiên tử hoàn toàn không thể ngăn cản bản thân não động ra chuyện tình mười ngàn chữ!

Cô làm lơ tính hiệu cầu cứu của Trần Thiên Thanh nói một câu “làm phiền rồi” liền “bang” một tiếng đóng cửa chạy biến.

Trần Thiên Thanh lần này khóc thật sự lợi hại.

Đừng có đi a!!!
 

Sợ Cẩu Phập

Tác giả
Newspaper Team
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
12/4/19
Bài viết
431
Điểm cảm xúc
663
Điểm
93
Chương 10: Đại sư huynh lại cùng sư phụ luyện tập đặc biệt (10)
Nước mắt của cậu tí tách rơi trên tay Nhạc Phong. Dáng vẻ khóc không thành tiếng này của cậu trông thật đáng thương. Nhạc Phong cũng không có vì thế mà nhẹ tay với cậu. Hắn cười vỗ vỗ mặt Trần Thiên Thanh nói.

“Sư phụ, xem ra một đoạn thời gian tới sẽ không có ai không có mắt tới quấy rầy hai ta đâu. Đồ nhi nhất định sẽ chăm sóc người thật tốt.”

Trần Thiên Thanh tức giận lại uất ức, tên khốn này muốn bại hoại thanh danh của cậu!

Nhạc Phong ném Trần Thiên Thanh lên giường, hắn thì đứng bên cạnh nhìn cậu bị giày vò thống khổ. Mười phút sau, Trần Thiên Thanh rốt cuộc chịu không nổi nữa kiệt sức ngất đi, tới bản thân cậu cũng khó tin bản thân mình có thể chịu đựng được lâu như vậy, hẳn là sức mạnh bản thể chống đỡ cho cậu đi.
Nhạc Phong lúc này lại thi pháp, rạch một đầu ngón tay tích máu quyệt qua môi Trần Thiên Thanh. Trong tâm huyết của hắn có chứa thuật truy tung, cho Trần Thiên Thanh uống vào hiển nhiên là để sau này có thể dễ dàng tìm kiếm y mọi lúc mọi nơi. Đồng thời nếu lúc nào đó tâm trạng hắn không tốt cũng có thể dùng nó tra tấn Trần Thiên Thanh từ bên trong.

Nhạc Phong làm xong, hơi suy nghĩ một lúc rồi cười, hắn thả vào lò hương một đoá hoa màu tím phát sáng. Hoa vừa rơi vào lập tức tan biến lan toả mùi hương vừa ngọt ngào vừa thanh, khắp căn phòng chớp mắt tràn đầy hương hoa. Nhạc Phong ngồi trên giường chờ đợi, trong lúc đó hắn lại lấy một ít sự vụ ra xử lí.

Lúc Trần Thiên Thanh tỉnh lại cũng đã là buổi tối. Đầu óc cậu nặng trịch, cô đặc, vừa mở mắt ra đã thấy mình nằm trên giường. Cậu vừa vỗ vỗ đầu mình nỗ lực suy nghĩ vừa ngồi dậy, quay đầu đã thấy đại đệ tử ngoan hiền của mình ngồi bên cạnh tươi cười nhìn mình.

“Sư phụ, mặt trời đã lặn xuống núi rồi, một lát nữa ngài còn phải họp mặt với các vị trưởng lão khác, người nên dậy rồi.”

Trần Thiên Thanh mặt ngơ ra, chóp mũi cậu quanh quẩn mùi hương lạ tuy nhiên cậu một chút cũng không chán ghét. Đầu óc cô đặc bị lời nói của Nhạc Phong làm cho đả thông, Trần Thiên Thanh mới nhớ ra còn phải cùng đám người Bích Hoa bàn chuyện chuẩn bị đại hội ngày mai. Cậu khẽ “ừ” một tiếng, tuy nhiên đầu vẫn còn hơi đau lên cậu vô thức nhíu mày lại.

Nhạc Phong đứng dậy, rót một chén trà đưa cho cậu. Trần Thiên Thanh nhận lấy, không hề nhận thấy hành động tri kỉ lấy lòng này của Nhạc Phong có vấn đề gì. Nhạc Phong đưa trà cho cậu, đứng bên cạnh cậu thấp giọng nói.

“Sư phụ, lúc nãy là đệ tử làm sai, không nhận ra trong túi hoa quả mà mình đem về có lẩn một chùm Hầu Tửu khiến người dùng phải, còn… còn làm cho Bích Hoa phong chủ lầm tưởng… sư phụ xin hãy trừng phạt đệ tử!”

Nhạc Phong đột nhiên quỳ xuống làm Trần Thiên Thanh không biết làm sao. Trần Thiên Thanh tìm ra trong kí ức của Thiên Thanh phong chủ biết được Hầu Tửu mà Nhạc Phong nhắc tới là một loại quả bề ngoài nhìn khá giống nho tuy nhiên da sần sùi hơn một chút, được bọn Hầu yêu vô cùng yêu thích bởi khi đem loại quả này ngâm rượu sẽ cho ra loại rượu tuyệt hảo nồng độ cồn cực cao. Bản chất loại quả này ăn vào cũng đã có thể khiến người ta say như điếu đổ, không mấy tu tiên giả chống được.

Nói như vậy là cậu đã vô tình ăn nhầm rồi say, sau đó còn làm loạn một hồi!
Trần Thiên Thanh không rõ tửu lượng của Thiên Thanh phong chủ lắm bởi y không hay uống rượu, mà có uống cũng chỉ dùng loại bình thường, chỉ cần vận công là có thể loại bỏ được. Cậu trầm mặc xuống.

Trong đầu cậu hỗn loạn, chỉ nhớ mang máng được cảnh tượng Nhạc Phong đưa túi hoa quả cho cậu với cảnh tượng Bích Hoa phong chủ xong vào, thật ra… cũng không khác những gì Nhạc Phong nói lắm. Trần Thiên Thanh muốn hỏi Nhạc Phong là bản thân đã làm nên chuyện đáng mất mặt gì, nhưng ngẫm lại thấy không hợp phong cách của nguyên chủ lắm nên cắn răng nhẫn nhịn.

Cậu vẫy tay ra hiệu với Nhạc Phong.
“Ngươi lui xuống đi.”

Nhạc Phong quỳ trên sàn một bộ muốn nói rồi thôi, ngoan ngoãn đứng dậy đi ra ngoài, tri kỉ đóng cửa lại. Trần Thiên Thanh một mình ở trên giường thấy không có ai rốt cuộc bộc lộ bản tính đấm chăn. Anh minh một đời của tui!
Hệ thống ở trong tâm thức của Trần Thiên Thanh lúc có Nhạc Phong ở thì nỗ lực trốn vào trong góc, đối với tình hình bên ngoài cái biết cái không tuy nhiên nó cũng biết là Nhạc Phong đã lừa Trần Thiên Thanh. Dù sao thì lúc Trần Thiên Thanh bị tra tấn thì tâm thức của cậu cũng chấn động mãnh liệt, muốn không biết cũng không được. Hơn nữa nó còn đo được lúc Nhạc Phong nhìn Trần Thiên Thanh chịu tra tấn trên giường cũng là lúc nó nhận thấy được chút ít dấu vết của hệ thống tà ác kia.

Xem ra lần này nó thật sự bám trên người hắn.

Hệ thống hiện hồn giao lưu với Trần Thiên Thanh.

[Cậu yên tâm đi, sự thật cũng không phải như cậu nghĩ.]

Trần Thiên Thanh nghe giọng nói của nó thê lương kêu lên.

“Hệ thống huynh!”

Cậu cực kì mong đợi hệ thống. Cậu không thể chấp nhận sự việc bản thân say rượu làm loạn được, cho dù là đập đồ, đánh nhau hay khóc lóc, ngu ngốc,… thì cậu đều không thể chấp nhận cái hình ảnh đó của bản thân được.

[Bích Hoa tiên tử chỉ nghĩa cậu cùng Nhạc Phong xxx thôi.]

Trần Thiên Thanh thấy tai mình ù.

“Hệ thống, mày nói vậy là ý gì?”

Không phải là cái ý mà cậu nghĩ đi. Hệ thống không lưu tình khẳng định.

[Chính là ý trên mặt chữ.]

Trần Thiên Thanh: “…”

Trần Thiên Thanh phun máu, anh danh một đời của ca!

Hệ thống im lặng nhìn Trần Thiên Thanh diễn kịch câm một hồi, đợi cậu bình tĩnh lại mới đem sự việc từ đầu đến đuôi kể cho cậu nghe. Trần Thiên Thanh nghe xong, tức đến đỏ cả mặc.

“Cái thằng chắt trai Nhạc Phong đó! Đúng là khốn kiếp mà!!!”

Một mặt tra tấn ca, một mặt còn bại hoại thanh danh của ca, một thân một tâm đều bị một buổi chiều này của hắn làm cho tàn tạ. Trần Thiên Thanh cảm thấy nếu lúc này Nhạc Phong đứng trước mặt cậu thì cậu nhất định không màng tất cả lấy ghế đập hắn!

Nghĩ tới lúc nãy hắn còn muốn tẩy não cậu, a cái nụ cười thảo mai giả tạo kia đúng là khiến người khác buồn nôn! Nếu không phải có hệ thống trong tay thì cậu đúng là đã bị hắn lừa!

[Hiện tại hệ thống tôi có thể nắm chắc phán đoán ban đầu của chúng ta là đúng. Chỉ cần đợi đến lúc tâm thần hắn giao động, hệ thống tôi sẽ nhân cơ hội đó cướp lấy mãnh vỡ hệ thống tà ác rồi rút linh hồn cậu ra rời đi. Kí chủ cậu chỉ cần nhẫn nhịn thêm một chút nữa là được.]

Hệ thống thái độ mẫu mực an ủi, Trần Thiên Thanh cảm động trong lòng. Mặc dù ban đầu con hàng hệ thống này không màng ý nguyện của cậu bắt cậu xuyên không sửa truyện khiến cậu rất hận tuy nhiên lâu ngày sinh tình, Trần Thiên Thanh cũng nhận thấy vị hệ thống huynh này làm người à không làm hệ thống đứng đắn, không những đáng tin cậy mà nhiều lúc còn tâm lí, cũng không có xúi bậy cậu, chỉ tiếc mỗi chuyện lúc nào nó cũng chỉ ném cậu vào giai đoạn nguy hiểm làm cậu còn canh cánh trong lòng thôi.

Trần Thiên Thanh thở dài.

“Cũng chỉ có thể như vậy, trước mắt tao sẽ giả vờ như cái gì cũng không biết để hắn đánh mất cảnh giác. Hiện tại tao phải đi gặp đám người Bích Hoa đây, tất cả trong chờ vào mày.”

Hệ thống khẳng định nói.

[Cậu có thể tin tưởng ở hệ thống.]
Lần này nó sẽ không để bản thân lại mắc sai lầm.
 
Top