[Xuyên nhanh] Cuộc sống sâu gạo vạn vạn tuế - trucxinh0505

[Xuyên nhanh] Cuộc sống sâu gạo vạn vạn tuế - trucxinh0505

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tác giả thân thiện
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,844
Điểm cảm xúc
3,016
Điểm
113
Chương 30: Tội nghiệp, ân nhân này trông thế lại có điểm ngốc (1)
983e97adc919cdf340d97127e9755a1e.jpg
Đám Hạ Lâm chạy về phòng dưỡng bệnh thì đụng phải bà Trương cùng đám nhỏ ở chỗ cầu thang, thấy mẹ và cô Hạ Nhất Trung vui vẻ hô lên.

- Mẹ! Cô Hạ!

Mỹ Linh ừ với con trai rồi nhìn mẹ chồng gật đầu chào.

- Mẹ.

Bà Trương gật đầu ừ đáp lại nhưng đối với Hạ Lâm thì bà phớt lờ xem như không nghe thấy.

Hạ Lâm biết bà Trương đau lòng vì con trai, không đánh không mắng cô là quá nhẫn nại rồi, còn muốn người ta trưng bộ mặt vui cười hòa nhã với mình thì làm sao được, cho dù bà có đánh mắng mình cô cũng sẵn sàng đứng yên để bà đánh mắng, bởi chuyện này là do cô xử lý không tốt mà ra.

Mỹ Linh thân thiết nắm tay mẹ chồng đi trước, bọn trẻ để Hạ Lâm trông chừng đi theo sao, cô nói.

- Anh Chí không sao rồi mẹ, bác sỹ bảo ảnh đã tỉnh, mẹ không cần lo lắng!

Thấy cảm xúc bà Trương vẫn chưa thả lỏng, có nói nhiều cũng vô dụng nếu mẹ chồng không chính mắt nhìn thấy, cho nên suốt đoạn đường còn lại Mỹ Linh không nói thêm câu nào nữa.

Suy nghĩ đám bọn trẻ rất đơn giản không rối rắm như người lớn, đối với Hạ Lâm chúng vẫn rất yêu quý cô, một đường này líu ríu hỏi này hỏi nọ về ba chúng, chúng hỏi cô rất nhẫn nại trả lời từng câu một, khi mọi người đi gần đến cửa phòng bệnh Kim Bình Chí nằm thì nghe âm thanh tháo quát quen thuộc vang ra.

- Bỏ tôi ra! Tôi nói các người có nghe không hả…

Đây là phòng đặc biệt chỉ có một giường nằm, cửa phòng bệnh đang mở toang, mọi người nhanh chạy đến, đập vào mắt là hình ảnh Kim Bình Chí bị hai y bác sỹ giữ cố định chân tay, cô y tá đứng bên cạnh thấy mọi người đến thì ánh mắt vụt sáng lên, đi ra vội cất tiếng như van nài.

- Người nhà bệnh nhân đến rồi! Mọi người xem khuyên anh ấy một lời, để chúng tôi kiểm tra thêm lần nữa rồi hãy xuất viện.

Xuất viện sao!

Mỹ Linh gật đầu với y tá, lại nói với hai vị y bác sỹ kia.

- Phiền các anh đợi một chút, lát tôi sẽ gọi hai vị trở lại.

Đội ngũ y bác sỹ rời đi, Kim Bình Chí thấy cả nhà cùng đến thăm mình thì trợn mắt quái khí, anh nói với Mỹ Linh.

- Anh rất khỏe, em nói bọn họ khỏi cần kiểm tra gì hết, anh muốn xuất viện ngay bây giờ!

Nhớ tới hình ảnh con trai nằm ngục dưới sàn khiến trái tim bà Trương suýt rơi khỏi lồng ngực, mới vừa tỉnh dậy lại náo loạn như vậy khiến bà vừa đau lòng vừa buồn bực, hai mắt phát hồng bà quát.

- Mới tỉnh dậy ồn ào cái gì, anh là bác sỹ hay họ là bác sỹ? Anh muốn bà già này tức chết hay sao?

Rất lâu rồi Kim Bình Chí không bị mẹ quát mắng, bất chợt bị mắng trước mặt nhiều người liền ngây người có chút bối rối, sau đó nhìn kỹ nhóm người trong phòng thì hai mắt mở lớn không khỏi đỏ mặt, cảm thấy bản thân rất khỏe mạnh tai sao mọi người làm quá đến như vậy.

Tên Cao Thiên Hựu đâu sao em dâu cũng có mặt ở đây? Không lẽ đang bận xử lý tên dâm tặc kia? Phải đem hắn ta bỏ tù năm mười năm mới được?

Thấy mẹ mình còn đang rất giận, Kim Bình Chí không dám nói bậy kích thích bà thêm, anh thấy trong người mình lúc này thực sự không có chút nào không khỏe, cho nên cố cãi lý, chỉ là giọng nói càng lúc càng nhỏ.

- Con thực sự không sao mà…

Bọn trẻ thấy ba thực sự đã tỉnh có thể nói chuyện thì rất vui nhưng ba đang bị bà nội mắng nên ai nấy đều thức thời ngậm chặt miệng, hai mắt liên tục đảo qua lại nghe người lớn nói chuyện.

Hạ Lâm thấy Kim Bình Chí thực sự đã khỏe mạnh liền dẫn bọn trẻ cùng Lâm Ninh ra ngoài ngồi đợi.

Còn lại ba người trong phòng, Mỹ Linh nói với chồng.

- Lúc sáng nhìn anh nằm gục dưới sàn khiến mẹ và em đều rất lo lắng, biết là anh đã không sao nhưng anh hãy để bác sỹ kiểm tra lại lần nữa, như vậy mọi người sẽ yên tâm hơn.

Lúc nãy chỉ có một mình trong phòng nên anh muốn nhanh chóng về nhà xử lý tên dâm tặc kia, thấy mọi người lo lắng cho mình nên anh gật đầu chờ làm xong hết các xét nghiệm mới xuất viện.

Cao Thiên Hựu trở lại thấy mọi người đang ngồi đợi ngoài hành lang, biết Kim Bình Chí thực sự đã không sao, ra dấu với Hạ Lâm là mình nói chuyện với bác sỹ Kivan đã xong, lại đánh tiếng nói mọi người về nhà trước ngồi đợi, ở đây cũng không giúp được gì.

Mỹ Linh ở lại đợi chồng cùng về, bà Trương nhất quyết muốn ở cùng cô. Hạ Lâm đưa bọn nhỏ về nhà trước.

Vừa đi Cao Thiên Hựu vừa nói với Hạ Lâm.

- Em xem sắp xếp một ngày để chúng ta gặp ân nhân kia, sao gì cũng nên gặp một lần xóa bỏ hiểu lầm, địa điểm ở đâu thì báo với anh chị.

- Dạ anh.

Miệng thì trả lời nhanh chóng dứt khoát nhưng trong lòng Hạ Lâm lúc này không khác nào dòng nước cuồn cuộn chảy, hàng trăm tình huống, lời thoại xuất hiện trong đầu sắp xếp sao cho hợp tình hợp lý.

Thời điểm ánh đèn đường bật sáng, vừa lúc bọn trẻ ăn uống tắm rửa xong thì điện thoại Hạ Lâm reo, Mỹ Linh nói Kim Bình Chí làm xong xét nghiệm rồi, nói là rất tốt cô không cần lo lắng, bà Trương muốn đón bọn trẻ cùng về bên nhà. Biết chuyện lúc sáng để lại bóng ma trong lòng bà, Hạ Lâm không nói hai lời liền đồng ý dẫn bọn trẻ ra xe.

Mấy bữa nay Nhất Trung và Thục Nhi chơi với bạn mới đều rất vui, nhưng hình ảnh ba ba nằm gục bất động trên sàn ít nhiều đánh vào tâm lý chúng, ba xuất viện rồi liền muốn ở bên cạnh trò chuyện nhiều nhiều một chút. Nghe nói ba mẹ đang ở bên ngoài chờ liền thả đồ chơi trong tay xuống đứng lên chạy ra cửa, nếu Hạ Lâm không nhắc nói tạm biệt với Âu Dương Thần và Âu Dương Diệu Hân thì cũng không nhớ luôn.

Tiễn người đi rồi, đối với Âu Dương Diệu Hân thì Hạ Lâm không lo lắng vì cô bé khá hiểu chuyện, riêng Âu Dương Thần thì khác, nhìn không nổi gương mặt sầu muộn mất tinh thần kia, cô đành kiếm việc làm khác dời lực chú ý của anh ta.

{Hai thúc cháu giúp ta làm bánh flan nhé!}

Đối với Âu Dương Thần, mỗi ngày được ăn uống no say là thỏa mãn, nghe nói Hạ Lâm làm món bánh gì đó ánh mắt liền linh động hẳn lên, ngoác miệng cười to nói.

{Bánh, làm bánh ăn!}

Cả hai theo đuôi Hạ Lâm vào bếp, nghe cô sai bảo lấy cái nọ cái kia, xong thành phẩm phải chờ bánh nguội, lại chờ ướp lạnh ăn mới ngon, nếu là sáng sớm thì ăn không tốt nên phải giữa trưa ăn mới được vì vậy Âu Dương Thần quyết định chờ đủ ba giờ ăn được bánh sau đó mới lên giường đi ngủ, lúc mọi người lên giường ngủ đã hơn mười hai giờ đêm.

Một đêm này không chỉ riêng nhà Hạ Lâm ngủ muộn.

Sau khi Mỹ Linh dọn dẹp xong nhà cửa, vén chăn cho mẹ chồng và các con ngủ yên ổn, cùng chồng lên giường ôm nhau ngủ đồng hồ cũng điểm quá mười hai giờ.

Căn hộ Cao Thiên Hựu nằm ngoài mặt tiền đường số 6, phía trước nhà có một mảnh sân khá rộng, nhà này chỉ có mình anh ở cho nên khoản sân trước mặt ngoài lát đá hoa thì trống trải không một bóng cây hay chậu cây cảnh nào. Anh lại không thích người lạ xâm nhập nơi ở của mình cho nên không có thuê người quét dọn xung quanh, khi cửa vừa mở ra, xộc vô mũi Lâm Nin là mùi bụi ẩm và mùi sơn gỗ, nơi sạch sẽ nhất chỉ có phòng bếp và phòng ngủ, còn lại mọi nơi đều phủ một lớp bụi kha khá.

Cao Thiên Hựu nói với vợ cả ngày nay cô mệt rồi đừng làm gì cả, nhưng Lâm Ninh nào chịu ngồi yên một chỗ khi mà mọi thứ cứ bày ra trước mắt đầy ngứa mắt, cô liền sắn tay áo bắt đầu dọn dẹp, Cao Thiên Hựu biết rõ tính cô nên cũng không tiếp tục khuyên mà nhào vô phụ giúp cô một tay. Thực ra lúc rỗi rãnh anh đều dọn dẹp một lượt cả ngôi nhà, còn bình thường thì chỉ quét dọn phòng bếp, phòng vệ sinh nhà dưới và phòng ngủ thôi, vì ba chỗ đó anh sinh hoạt mỗi ngày.

Ba mẹ dọn dẹp nhà cửa, bé Bông ngồi trên giường trong phòng ngủ tự chơi đồ chơi một mình, chơi chán thì lăn ra nằm ngủ khò.

Hai vợ chồng dọn xong nhà dưới, xong tầng một thì đã là một giờ sáng, lê tấm thân mệt mỏi lên giường ngủ thì cũng gần hai giờ sáng.

Nước Z là nơi tổng bộ đặt trụ sở và có ba phân đà phân bổ trên ba cụm điểm quan trọng của nước này.

Khách sạn Kingkong là một trong mười khách sạn nổi tiếng trong nước, cả chiều dài khách sạn đối diện với một bên là bờ biển Nasun, hiếm có dịp nhị đường chủ Minh Chung ghé qua mà cả bốn vị đường chủ đều rỗi rãnh, thế là cả bốn người nhất trí tụ tập nơi đây xả tress, ngoại trừ tứ đường chủ Thế Nam đang vùi đầu trong phòng thí nghiệm nước L không bước ra cửa.

Khung cảnh xung quanh thực yên bình, gió biển đập vào mặt mát lạnh, tiếng sóng nước rì rào, phía trên cao là bầu trời xanh thẳm xen lẫn đám mây xốp trắng phân thành từng nhóm nhỏ, ánh nắng không quá gay gắt bức người.

Cả bốn người nhất trí hôm nay không bàn đến chính sự, chỉ muốn thả lỏng tinh thần, ngũ đường chủ khơi mào bác quái hỏi trước.

- Các đại ca nói xem, đứa trẻ kia là người thế nào đến sư tôn phải e ngại vài phần.

- Xem gì mà xem, nhìn rõ mồn một còn hỏi thừa cái gì – Đánh một ánh mắt ghét bỏ cho Hoàng Trọng tam đường chủ Hàn Nhật hừ mũi nói.

Ngũ đường chủ la oan uổng.

- Thì trông thấy rồi nên tiểu đệ mới hỏi các ca đây, người sinh ra từ đá không khác nào tôn hành giả, có khi nào đứa trẻ đó cũng náo loạn y như tôn hành già không?

Nghe ngũ đường chủ hỏi vậy cả ba người liền lâm vào trầm mặc.

Không biết nữa!

Một lúc sau, đại đường chủ Chu Vân lên tiếng.

- Sư tôn sẽ có sắp xếp!

Đúng rồi, chuyện này có sư tôn lo liệu không phải chuyện bọn họ cần quan tâm, chủ đề đó rất nhanh được chuyển sang những chủ đề khác.

Khi hoàng hôn buông xuống, tam đường chủ cùng ngũ đường chủ rủ nhau xuống biển tắm, đại đường chủ cùng nhị đường chủ nằm trên ghế bố im lặng ngắm hoàng hôn, hiếm khi có thời gian tĩnh lặng nằm ngắm cảnh thế này cho nên cả hai thức thời không ai nói chuyện với ai.

Ánh chiều tà ban đầu có chút chói mắt, từ từ những tia nắng thu lại chỉ còn một ánh chiều đỏ rực có bán kính to gấp đôi bình thường rồi rất nhanh chìm xuống nơi xa đáy biển.

Hai mắt đại đường chủ Chu Vân vẫn mở lớn nhìn bầu trời đỏ rực dần tối màu đen xám không biết đang nghĩ gì mà bên cạnh, nhị đường chủ Minh Chung say trong giấc mộng từ bao giờ.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tác giả thân thiện
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,844
Điểm cảm xúc
3,016
Điểm
113
Chương 31: Tội nghiệp, ân nhân này trông thế lại có điểm ngốc (2)
me-dang-nau-com.jpg
Ánh nắng xuyên qua tấm mành lay động chiếu vào mặt làm Hạ Lâm tỉnh giấc.

Vươn vai, duỗi thẳng chân thoải mái, nhìn qua cái đồng hồ đặt trên bàn, thấy hơn tám giờ rồi, Hạ Lâm dứt khoát xuống giường.

Cả ngày hôm qua một phen bận rộn khá là mệt mỏi, vì thế Hạ Lâm chọn ngủ ở phòng khách vì không muốn giấc ngủ của mình bị ai đó phá hư.

Hạ Lâm quyết định hôm nay ngồi xuống nói chuyện dứt khoát một lần cùng Linh thạch.

Cô cũng đã nghĩ xong hai Phương án, một, nếu ngài ấy không thích bị làm phiền thì phải làm tốt người vô hình. Hai là, muốn thoải mái đi lại bên ngoài thì phải nghe theo lời của cô.

Tóm lại chính là, không được gây phiền phức gì cho cô.

Nhìn bản thân trong gương đã thu thập hoàn hảo, Hạ Lâm mở cửa ra ngoài.

Trong nhà là một mảng an tĩnh.

Hôm qua gặp phải nhiều chuyện, lại còn ngủ trễ nữa, hai chú cháu nhà Âu Dương ngủ đủ sẽ tự thức dậy thôi, vì vậy cô hướng nhà bếp đi.

Trước tiên, Hạ Lâm lấy thịt gà trong tủ đem ra rã đông. Cô muốn nấu súp gà làm bữa sáng. Trong thịt gà chứa hàm lượng trytophan cao, làm tăng nồng độ serotonin, còn có tyrosine là một loại axit amin làm giảm sự căng thẳng, xem như bồi thường tâm tình lo lắng của hai chú cháu ngày hôm qua vậy.

Trong lúc chờ thịt rã đông, Hạ Lâm quét dọn trong ngoài một lượt, lại đem quần áo dơ cho vào máy giặt xử lý.

Khi Hạ Lâm đang lui cui lau chùi phòng khách, Âu Dương Diệu Hân thức dậy, thấy vậy thì rụt rè cất tiếng gọi.

{Chị Hạ!}

Hạ Lâm quay lại, mỉm cười nói “Em dậy rồi!”

Âu Dương Diệu Hân gật đầu, lời nói có chút câu nệ và tha thiết {Em có thể giúp chị không?}

Hạ Lâm hơi suy nghĩ rồi hỏi lại “Em muốn lau nhà?”

Âu Dương Diệu Hân gật mạnh đầu, ánh mắt như có them hai đốm lửa nhỏ {Dạ.}

Hạ Lâm cười nhẹ, thoải mái đưa tay vẫy vẫy “Lại đây, em làm thử xem.”

Diệu Hân nhanh chân bước lại, vui vẻ nhận cây lau nhà trong tay Hạ Lâm, lại khom người đẩy tới đẩy lui một góc sàn nhà, sau đó nhìn Hạ Lâm cười cười, ý hỏi làm như vậy có đúng không?

Tiểu thư Âu gia cao quý lại có tính chịu khó như vậy rất là đáng khen, Hạ Lâm gật đầu cười “Đúng rồi, vậy việc này em làm giúp chị nhé!”

{Vâng ạ.}

Có người phụ giúp một tay, Hạ Lâm đi xem thịt gà rã đông xong chưa để nấu bữa sáng.

Cô đem gà cùng bắp trái hầm chung lấy nước dùng.

Khi nồi nước dùng sôi lên ùng ục, thịt đã chín, cô vớt ra choc ho nước lạnh. Đợi thêm một chút thịt nguội thì bắt đầu đem thịt xé sợi xíu cho vào nồi súp.

Âu Dương Thần đang còn ngủ nướng, ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào của thức ăn, cũng không cần ai đánh thức lập tức liền tỉnh ngủ, bật ngồi dậy như cái lò xo, chân vừa bước ra tới cửa thì khựng đứng lại, nhớ tới lời cháu gái nhắc nhở ‘Buổi sáng thức dậy chú phải gấp gọn chăn nệm, rửa mặt, xúc miệng…’

Gương mặt đang háo hức bỗng xụ xuống nhanh chóng, lại như được lên dây cót hứng chí bừng bừng, nhanh nhẹn thuần thục chạy đi gấp chăn nệm gọn gàng, sau đó chạy vào toilet rửa mặt xúc miệng vỏn vẹn trong một nốt nhạc liền xong, loáng một cái đã có mặt trong phòng bếp, nơi phát ra mùi hương thơm hấp dẫn kia.

Nhìn cái đầu bù xù chưa chải cùng bộ đồ ngủ nhăn nhúm chưa thay của Âu Dương Thần, Hạ Lâm không thể mở miệng nói không vì ánh mắt ai đó quá là đáng yêu, rất giống với ánh mắt chú cún nhà bà Trương trong tiểu khu mỗi khi đòi ăn.

Cô cười nói “Anh ngồi ghế đợi một chút, súp sắp ăn được rồi!”

Âu Dương Diệu Hân đang rửa mấy trái việt quất. Nhìn thấy vậy thì thở dài trong lòng, vớt trái cây rửa xong cho vào trong rổ đợi ráo nước, cô bé đi lại chỗ Âu Dương Thần khẽ nói.

“Chú… về phòng thay bộ đồ ngủ này và chải đầu đã…”

Trong suy nghĩ đơn giản của Âu Dương Thần chính là ‘Thay xong bộ đồ và chải đầu thì sẽ được ăn sáng’ anh liền đứng phắt dậy nắm tay cháu gái hối thúc.

“Vậy… cháu giúp chú, nhanh nhanh.”

Nhìn bóng dáng hai chú cháu biến mất sau chỗ quẹo cầu thang, Hạ Lâm lại lắc đầu cong khóe miệng cười.

Nồi súp sắp hoàn thành, nêm thêm chút gia vị vào khuấy đều, nếm thử vừa vị Hạ Lâm gật đầu tắt bếp. Cô múc súp vào một thố lớn bày lên bàn để mọi người cùng ăn chung.

Ăn sáng xong, Âu Dương Thần Như cũ chạy đi chơi. Âu Dương Diệu Hân rất thích giúp Hạ Lâm làm việc nhà, hiện tại cô bé làm việc khá thuận tay rồi.

Mấy bữa có Nhất Trung bên cạnh làm bạn, Âu Dương Thần cùng cậu bé chụm đầu chơi vui vẻ đến quên cả đất trời. Hôm nay chỉ có một mình, Âu Dương Thần cảm thấy trò chơi nào cũng mau chán bèn lân la đến chỗ Hạ Lâm cùng Âu Dương Diệu Hân xem mọi người làm việc.

Lúc này hai chị em đang ngồi lấy tim sen ra khỏi hạt, thấy mọi người làm Âu Dương Thần cũng muốn thử. Hạ Lâm bèn lấy rổ táo đỏ bên cạnh chỉ anh cách loại bỏ hột táo ra. Công việc này đơn giản hơn lấy tim sen nhiều, dùng que tăm xuyên một đầu trái táo đẩy về trước, rất nhanh loại bỏ được hột mà phần nhân táo vẫn được giữ nguyên.

Âu Dương Thần chăm chú nhìn Hạ Lâm làm mẫu xong thì gật đầu nói.

{Đã biết.}

“Vậy anh làm thử xem sao.”

Hạ Lâm đưa que tăm cho Âu Dương Thần.

Cầm que tăm trong tay, Âu Dương Thần tập trung tách bỏ hột táo và đã thành công. Khoe hai hàm răng trắng bóng, giơ thành quả lên anh nói.

{Thần Thần làm được!}

Hạ Lâm gật đầu cười, lại khích lệ nói “Anh làm tốt lắm, cái này nhờ anh vậy.”

Âu Dương Thần vỗ ngực cam đoan.

{Được!}

Vì thế hai chị em nhìn nhau rồi cùng cười với anh.

Tim sen chỉ cần loại bỏ độc tố thì dùng hãm trà an thần rất là tốt. Khi tách lấy tim sen ra, Hạ Lâm để gọn một bên đỡ mất thêm công đoạn ngồi phân loại lần nữa. Chốc đem tim sen sao vàng hạ thổ xong thì cất đi, dùng hãm trà uống từ từ.

Hôm nay Hạ Lâm nấu chè táo đỏ, hạt sen.

Hai chú cháu nhà Âu dương muốn cô chỉ bọn họ nấu món này.

Nhìn hai chú cháu tinh thần tràn trề, Hạ Lâm gật đầu “Được!”

Vì thế, hình ảnh trong bếp sau đó chính là.

Một thanh niên cao to, khôi ngô tuấn tú chạy tới chạy lui như con choi choi, không tính lúc đưa giúp đồ vật thì cứ một phút lại đứng nhỏm dậy, chạy đến trông nồi chè trên bếp một cái rồi quay trở lại ghế ngồi, động tác lặp đi lặp lại như vậy nhiều lần, dường như không biết mệt mỏi là gì.

Còn cô bé gái có gương mặt tựa như thiên sứ, tay cầm giá múc canh, đôi mắt long lanh to tròn luôn nhìn chằm chằm trong nồi, chốc chốc lại hỏi ‘Thế này được chưa chị?’ ‘Còn thêm gì nữa không?’ ‘Mình còn phải hầm bao lâu nữa…’

Mà Hạ Lâm, vừa sơ chế rau củ nấu bữa trưa, vừa nhẫn nại trả lời từng câu hỏi ‘Ừ.’ ‘Như vậy được rồi.’ ‘Nữa giờ nữa…’

Nồi chè nấu xong thì bày ra bàn để mọi người cùng thưởng thức.

Lần đầu tự nấu trọn vẹn một món ăn, Âu Dương Diệu Hân có chút hồi hộp chờ Hạ Lâm đưa ra nhận xét.

Khoản khắc nhận được câu trả lời ‘Được, khá tốt.’ Nội tâm Diệu Hân như vỡ òa trong vui vẻ, phải biết vài phút trước cô bé gần như nín cả thở chờ đợi câu nhận xét này.

Bưng chén chè khoan thai múc ăn, hai chú cháu nhìn nhau không ngừng cười nói, một cảm giác thoải mái nhẹ nhàng mà trước đây bọn họ chưa từng cảm nhận qua.

Ăn xong bữa trưa, hai chú cháu nhà Âu Dương quay về phòng ngủ liền. Từ sáng đến giờ bọn họ quả thật khá là bận rộn, cả hai đều có chút mệt mỏi.

Tối qua ngủ đủ giấc, lúc này tinh thần Hạ Lâm rất là tốt, cô đi tìm Linh thạch nói chuyện một chút.

Trên cánh cửa dán một lá phù màu hồng chỉ có mình cô nhìn thấy, đây là một trong ba món đồ thượng phẩm Hạ Lâm thu được từ rương Thương Hành, một khi cô phong ấn thì không ai mở được trừ cô.

Hạ Lâm giơ tay lên, dùng lòng tay áp vào lá phù, phong ấn thu lại, lá phù biến mất vào trong lòng bàn tay.

Cánh cửa bật mở.

Trong phòng không có ai, Hạ Lâm khép cánh cửa phòng liền lách mình vào không gian.

Lúc này, Linh Thạch đang ngồi xếp bằng trên chiếc chõng tre bên cạnh hồ sen tĩnh tâm. Hạ Lâm bị cảnh tượng trước mặt làm cho ngơ ngẩn, tâm trí có chút mê muội.

Thì bị âm thanh chói tai kéo về thực tại.

“Cái nhân loại đáng ghét kia… Ngươi dám nhốt ta!”

Đưa tay che lỗ tai đang bị ong cả lên.

Hạ Lâm nhíu chặt chân mày lắc lắc cái đầu, thầm mắng bản thân lúc nãy chắc bị úng nước mới nhìn thấy ai đó giống như tiên nhân, băng sơn thoát tục.

Cũng may lúc này cô che được suy nghĩ của bản thân rồi, nếu để Linh thạch đọc được lại không biết ngài ấy dè biểu đến cỡ nào.

Hạ Lâm phát hiện, mỗi khi Linh thạch thức tỉnh, mở miệng ra đều là biểu hiện khinh miệt hoặc nổi giận đùng đùng ngàn năm không đổi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tác giả thân thiện
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,844
Điểm cảm xúc
3,016
Điểm
113
Chương 32: Tội nghiệp, ân nhân này trông thế lại có điểm ngốc (3)
1c19546549f788b58829f08f2dfd18a25b8fd4de398b3-gmtj4y_fw658.jpg
“A!” Hạ Lâm dùng tay che miệng, bật ra âm thanh thảng thốt.

Lúc nãy bị khung cảnh tiên khí bao quanh làm cho đầu óc mê muội, không nhận ra Linh thạch quần áo không chỉnh tề, lúc này trên người chỉ quấn mỗi cái chăn đơn, hình ảnh này nếu bị mọi người nhìn thấy, không biết lại mắng mỏ thành cái dạng gì.

Thấy cô bỗng đứng sững người, vẻ mặt ngu ngơ mơ màng, Linh thạch càng thêm tức giận, phát tác một tràng mắng mỏ.

Hạ Lâm bị mắng đến ngu người.

Cũng may bản thân cô luyện đã được sức chịu đựng thâm hậu, nếu không sớm đã nhào tới cùng Linh thạch cào mặt nhau.

Trong sách cổ có nói qua, khi gặp phải trường hợp này cô càng cần trấn tịnh, chớ dại cùng Linh thạch bùng nổ, nếu không kết quả chỉ có một, tan xác mà thôi.

Đem những lời bạo nộ của Linh thạch xem như lời cằn nhằn của mẹ già, lời mẹ luôn là chí phải, chỉ nghe không được cãi, rất nhanh Hạ Lâm không còn chút bực bội nào trong lòng.

Mỉm một nụ cười nhẹ, Hạ Lâm đi lại ngồi thong dong xuống, cùng đối diện với Linh thạch. Giơ tay lên cô nói.

“Chậm đã!”

Đang thao thao bất tuyệt phát cơn thịnh nộ, bỗng bị chặn ngang Linh thạch nhíu chặt chân mày cộc lốc.

“Gì?”

Lúc này Hạ Lâm mới không nhanh không chậm nói.

“Chúng ta cần nói chuyện một chút.”

Linh thạch nhìn Hạ Lâm hầm hừ, mắt hướng nhìn hồ sen bên cạnh kiểu như đang giận dỗi nhưng đã ngưng mắng mỏ cô.

Phát hiện được điều này Hạ Lâm thầm vui vẻ, cảm thấy câu nói ‘quả quýt dày có móng tay nhọn’ quả là không sai. Cô liền nói ra lời đề nghị.

“Chúng ta phân chia nhiệm vụ đi.”

Nghe vậy, Linh thạch quay phắt lại, ánh mắt nhìn Hạ Lâm như thể nhìn thấy sinh vật lạ.

“Phân nhiệm vụ? Nhiệm vụ gì?”

Hạ Lâm tỏ ra không nao núng, ôn nhuận giải thích.

“Chúng ta là quan hệ cộng sinh đúng không?”

Linh thạch “…”

Mặc cho Linh thạch nhìn mình chằm chằm, Hạ Lâm tiếp tục nói.

“Trước kia là ngài đâm vào ta, cũng là ngài mang ta tới nơi này chứ không phải bản thân ta lựa chọn. Sau đó thì sao? Ta có oán than hay than trách gì không? Không có. Mỗi ngày phải thực hiện nhiệm vụ, ta đều hoàn thành không trễ nãi có đúng không? Còn ngài thì sao? Không nói thời điểm ban đầu đó, sao gì đó cũng là chuyện ngoài ý muốn, nhưng mà…”

“Ta…”

“Ngài để ta nói hết đã.”

Vì thế Linh thạch tiếp tục bộ dạng chết trôi nhìn ao sen, nếu tinh ý sẽ nhận ra những lời Hạ Lâm nói vừa rồi không hề dư thừa, chỉ là chưa chịu tiếp nhận thôi.

“Chuyện trước kia qua rồi đều cho qua đi, giờ chúng ta nói chuyện hiện tại…”

“Hiện tại? Là chuyện gì chứ?” Linh thạch nhịn không được cắt ngang chen vào.

Hạ Lâm dựa vào ghế mây, điều chỉnh tư thế ngồi thoải mái thì nhàn nhã lên tiếng.

“Hiện tại linh lực ngài đang phục hồi đúng không?”

Thấy Linh thạch không trả lời xem như ngầm đồng ý, Hạ Lâm tiếp tục nói.

“Bây giờ chúng ta đều không ai nợ ai.”

Linh thạch hừ một tiếng, thầm nghĩ trong lòng ‘thực là biết nói chuyện.’

Hạ Lâm không thèm quan tâm Linh thạch có đồng ý hay không, lần này cô phải nói rõ ràng cùng Linh thạch.

“Chúng ta quy ước thế này, một, là ngài tiếp tục ở trong này tu luyện và không được ra ngoài, việc của ai người nấy làm, nước song không phạm nước giếng. Hai, là ngài có thể ra ngoài đi dạo, gặp gỡ người thân của ta và những người khác nữa nhưng…”

“Ta thèm nói chuyện cùng nhân loại các người, hứ!” Linh thạch nhìn Hạ Lâm bằng nữa con mắt nói.

Hạ Lâm không giận mà cười nói “Cũng không được ngủ trên giường của ta.”

“Cái này…” Linh thạch nói không nên lời, tận đáy lòng có chút luyến tiếc vì nơi đó rất ấm áp.

“Ngài biết vừa rồi gây cho ta phiền phức lớn hay không?”

Linh thạch trưng đôi mắt khó hiểu nhìn Hạ Lâm, ý hỏi vừa rồi cô nói cái gì đó?

Đến lúc này Hạ Lâm đã trãi nghiệm sâu sắc người không có trái tim là thế nào rồi, bởi họ không biết yêu ghét là gì.

Linh thạch đặc biệt không có trái tim cho nên không hiểu thế nào là tình thân, tình người chứ đừng nói đến tình yêu với người khác giới.

“Hôm qua ngài ra tay với anh trai của ta.”

“Bởi hắn đáng chết!”

Hạ Lâm cố gắng dùng từ giải thích dễ hiểu nhất.

“Anh ấy ra tay với ngài như vậy là không đúng, nhưng mọi chuyện đều có nguyên nhân của nó. Anh ấy không phải hoàn toàn sai…”

“Cái gì không phải hoàn toàn sai?” Giọng Linh thạch nâng cao và có chút thiếu kiên nhẫn.

Thấy biểu hiện Linh thạch như vậy, Hạ Lâm chuyển giọng hòa hoãn hơn, lại một lượt giải thích sự khác biệt giữa nam và nữ, sau đó phổ cập một số kiến thức đời sống cơ bản, cuối cùng cô hỏi.

“Ngài đã hiểu chưa?”

Linh thạch giống như bị lạc giữa sương mù dày đặc chưa tan, thở hổn hển nói.

“Thật không hiểu nổi nhân loại các người.”

Bản thân nói cả buổi trời đến khô cả họng mà đối phương vẫn như người trong mộng không chịu tỉnh, Hạ Lâm bực bội cất cao giọng “Tóm lại, từ nay ra ngoài ngài đều phải nghe theo ý của ta.”

Mắt thấy Linh thạch định lên tiếng phủ định lời mình nói cô liền giơ tay lên, rất có khí phách nói.

“Không được bác bỏ ý kiến.”

“Ta, ta…”

Trước khi ra khỏi không gian, Hạ Lâm nói.

“Bây giờ ta ra ngoài mua một ít quần áo cho ngài, trước khi mua về, ngài không được ra khỏi chỗ này.”

Nói xong Hạ Lâm bặm môi trừng mắt nhìn Linh thạch một cái.

Bị trừng mắt lạnh, theo bản năng Linh thạch tính nộ phát nhưng sau đó chẳng khác nào trái bóng bị xì hơi mà nhanh xẹp xuống.

Quay lưng lại với cô, rồi cuộn tròn vào trong chăn che kín mít.

Nhìn Linh thạch giận dỗi chẳng khác nào trẻ nít, Hạ Lâm day thái dương đau nhức đi ra ngoài. Trước tiên cô cần uống một lít nước may ra mới dập tắt được hỏa bốc trong người mình.

“Chị Hạ không sao chứ?”

Đang cầm bình nước mát tu trực tiếp, bất chợt có người hỏi chuyện làm Hạ Lâm suýt sặc.

“A, hụ hụ…”

Nhìn qua là hai chú cháu nhà Âu Dương, bọn họ đã thức dậy, có nghĩa là toàn bộ biểu hiện vừa rồi của cô họ đã thấy hết.

Hạ Lâm vội thu cảm xúc, cười khan một tiếng nói.

“Chị không sao, cám ơn em, chỉ là có một chút bực mình.”

{Bực mình?}

“Không liên quan đến hai chú cháu đâu mà là người khác.”

Âu Dương Diệu Hân có chút rụt rè lên tiếng {Là cái người kia đó ạ?}

Nghe hỏi ‘người kia’ phải không? Nháy mắt não bộ Hạ Lâm đình chỉ hai giây, rồi rất nhanh hoạt động lại bình thường.

Hạ Lâm thành thật thú nhận, biểu hiện có chút khó xử.

“Đúng vậy.”

Để chai nước trở lại tủ lạnh, Hạ Lâm lại ghế ngồi xuống đối diện với hai chú cháu. Cầm trái việt quất cho vào miệng cắn, vừa ăn vừa nói.

“Mọi chuyện đều là hiểu lầm…”

Khi nghe cô giải thích xong, hai chú cháu đều có cùng đồng cảm với cô.

Hạ Lâm tỏ vẻ không sao nói “Tầm tối mai là ba mẹ em tới đây rồi.”

{Chị nói sao ạ!} Đôi mắt Diệu Hân tựa như ánh sao lấp lánh nhìn cô.

“Thật đó, theo dự tính là mai chú Kim đi đón ba mẹ em nhưng có lẽ chú Cao sẽ đi thay.”

Âu Dương Thần từ đầu đến cuối chăm chăm ăn việt quất, lúc này mới ngẩn đầu, ánh mắt vừa vụt lên vui vẻ bỗng nhanh thay đổi.

{Là anh chị đến đón Thần Thần? Nhưng mà, nhưng mà…}

Từ lúc bị bắt cóc cho đến khi được giải cứu, gần bốn tháng Âu Dương Diệu Hân không gặp ba mẹ mình rồi, cô bé có chút nhớ nhung bọn họ. Âu Dương Thần thì lại khác, thời điểm bị bắt nhốt, bên cạnh có Diệu Hân bảo hộ nên vẫn chưa ý thức hết được sự nguy hiểm trong đó. Sau được Hạ Lâm thu dưỡng, mỗi ngày đều được tiếp xúc nhiều việc mới lạ, vui chơi chưa đã nào muốn về nhà.

Nhìn thấu băn khoăn của anh ta, Hạ Lâm mỉm cười hỏi.

“Anh muốn ở đây chơi thêm vài ngày nữa à?”

Âu Dương Thần gật đầu thật mạnh nói {Rất muốn.}

Âu Dương Diệu Hân ngồi bên cạnh cũng hết cách khuyên.

Thì Hạ Lâm quay sang Diêu Hân hỏi.

“Em có biết tổ chức Bạch Long hội không?”

{Dạ một chút, được biết những người trong đó đều là tinh anh nhất địa cầu.} Diệu Hân thật thà nói hết hiểu biết của mình.

Hạ Lâm nhướn mày, biểu hiện có chút thỏa mãn, lại mang theo nghi hoặc hỏi.

“Chị được biết Bạch Long hội chuyên về võ thuật và y khoa, mà nước C là một trong ba nước bọn họ đặt trụ sở, gia đình em có tìm bọn họ xem cho chú Thần chưa?”

Âu Dương Diệu Hân gật đầu buồn bã nói {Cũng nhờ vậy mới cứu được mạng chú cháu trở về, không thì…}

Giọng Diệu Hân run run như muốn khóc thì Hạ Lâm lên tiếng an ủi.

“Chị xin lỗi, mà em đừng buồn, chúng ta sắp có hy vọng rồi đấy.”

Diệu Hân không hiểu ý cô muốn nói là gì thì Hạ Lâm từ tốn giải thích.

“Chị có quen biết vài người bạn làm trong đó, vấn đề của chú em chị có hỏi qua bọn họ, sau khi họ báo cáo với cấp trên thì sếp tổng bên đó rất có hứng thú, nghe nói muốn gặp gỡ làm vài xét nghiệm để tiến hành nghiên cứu thuốc…”

Đôi mắt Diệu Hân đỏ hoe nhìn Hạ Lâm {Chị nói thật ạ?}

Hạ Lâm gật đầu “Chị được cho giấy giới thiệu rồi, mai gặp ba mẹ em chị sẽ đưa cho họ. Khi mọi người về nước, cầm giấy đó gặp cấp trên bên đó liền có người sắp xếp.”

Âu Dương Diệu Hân vội đứng lên khỏi ghế, cô bé gập người cuối thật sâu, bật khóc. Âu Dương Thần ngồi bên cạnh cũng bị ảnh hưởng mờ mịt đứng lên theo.

{Gia đình em vô cùng biết ơn chị.}

Hạ Lâm đứng lên nói.

“Được rồi, chị nhận cái lễ này, em cùng chú mau ngồi xuống đi.”

Lấy khăn giấy đưa cho cô bé, Hạ Lâm nói.

“Là chuyện vui, không khóc.”

{Dạ.}

Chị tính đi ra ngoài mua ít đồ dùng, em cùng chú về phòng rửa mặt rồi đi cùng chị nhé!.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tác giả thân thiện
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,844
Điểm cảm xúc
3,016
Điểm
113
Chương 33: Tội nghiệp, ân nhân này trông thế lại có điểm ngốc (4)
anh-anime-nam.jpg
Hạ Lâm đang chỉnh cổ áo cho Linh thạch thì nghe thanh âm Nhất Trung đứng ngoài cửa phòng gọi.

“Cô Lâm ơi…”

Biết mọi người dưới nhà kêu thằng bé lên hối thúc, cô nói vọng ra “Cô biết rồi, con xuống dưới nhà trước đi nha.”

“Dạ cô.”

Thanh âm bước chân chạy đi xa, Hạ Lâm nhẹ thở một cái, quay lại nhìn người trước mặt, thấy quần áo chỉnh tề rồi, lại cảm thấy vẫn chưa yên tâm, đè xuống thanh âm nghiêm túc, nói.

“Ngài nhớ, xuống dưới gặp mọi người, không được dùng vũ lực bất kỳ tình huống nào.”

Linh thạch há miệng định phản bác Hạ Lâm liền cắt ngang.

“Còn có ta nữa mà… Với lại, mọi người không phải không hiểu lý lẽ, sẽ không ra tay loạn, ngài yên tâm.”

Mắt thấy Linh thạch lại muốn mở miệng, Hạ Lâm ngan phè nói “Dù có ra tay, bọn họ cũng không đủ gải ngứa cho ngài, ngược lại mới thực sự có vấn đề.”

Mặc dù Linh thạch không còn phản ứng mạnh mẽ nhưng trong lòng không ngừng thầm mắng Hạ Lâm. Nhưng Linh thạch chịu cùng phối hợp là cô mừng rồi, cũng không quan tâm Linh thạch mắng mình cái gì, từ lúc hai bên nhận thức nhau, có lần nào cô nghe chửi ít hơn đâu.

“Ta và ngài xuống dưới thôi, mọi người đang chờ.”

Nói xong, Hạ Lâm đẩy Linh thạch từ phía sau đi ra cửa.

Trong phòng khách, người lớn đều có mặt đầy đủ, đang ngồi ở sopha uống trà, chờ Hạ Lâm giải thích về chuyện Linh thạch.

Đám con nít cùng Âu Dương Thần đang chơi đùa ở phòng bên cạnh không được tham gia.

Bởi vì trong lòng Linh thạch có ý kiến, nên quãng đường từ cầu thang đến phòng khách luôn trầm mặt cuối đầu.

Trong những người ngồi chờ Hạ Lâm giải thích thì bà Trương là người có ý kiến nhất đối với Linh thạch, chân mày như cũ vẫn nhíu chặt.

Từ lâu mọi người xem nhau như người nhà, gặp gỡ chào hỏi đều giản lược đơn giản, nhưng hôm nay tình huống đặc biệt, Hạ Lâm chào hỏi phá lệ trịnh trọng một chút.

“Thưa bác, thưa anh chị, con xin giới thiệu giới thiệu cùng mọi người, vị này là Hà Vĩnh Thạch, là ân nhân mà con đã nói trước đó với mọi người rồi đó ạ.”

Nói xong, Hạ Lâm kéo Linh thạch ngồi xuống chỗ trống chừa sẵn cho mình.

Linh thạch tựa như cái máy, để mặc cô lôi kéo, mặt vẫn luôn cuối gằm. Mấy hôm trước, chuyện xảy ra quá bất ngờ, cũng chưa ai thấy rõ gương mặt Linh thạch thế nào, lúc này xuất hiện với bộ dạng như vậy, trong lòng mọi người đều ngầm phê bình kính đáo.

Chứng kiến con trai bị đối phương đánh ngục, mặc dù hiện tại bác sĩ bảo không vấn đề gì những khúc mắc kia vẫn chưa tan. Chứng kiến thêm thái độ không xem ai ra gì thế này, bà càng không tài nào hài lòng nổi, bèn mở lời bề trên răn dạy.

“Này cậu trẻ, tôi biết cậu là ân nhân của cô Hạ cũng là ân nhân lớn của tất cả chúng tôi, nhưng… Phép lịch sự tối thiểu tôi nghĩ không thể không được chứ?”

Nghe vậy, Hạ Lâm sao có thể trông chờ tượng gỗ bên cạnh nói được lời hay chứ, ngượng ngùng cười khan giải thích.

“Dạ thưa bác, anh, chị, ngài Vĩnh Thạch trước giờ sống khép kính, chưa từng giao lưu bên ngoài, cho nên… Ngài ấy không thể giao tiếp cùng mọi người. ”

Ánh mắt mọi người mở lớn, đồng thời cùng nhìn Hạ Lâm sau đó dời qua nhìn chằm chằm cái người luôn cúi gằm mặt kia thì Hạ Lâm nói tiếp.

“… Ý em là ngài ấy không thích giao tiếp với người lạ đó ạ.”

Bỗng bà Trương vỗ đùi một cái chát, liền phán một câu như đinh đóng cột.

“Nghi lắm mà, người bình thường làm gì có hành động như vậy!”

Người bình thường làm gì có hành động như vậy?

Đúng rồi, ngẫm lại, nhìn người này thật có chút không bình thường!

Nếu là người bình thường, sao lại không dám đối mắt cùng mọi người nói chuyện.

Nguy quá, phải ngăn em gái không được tiếp tục giao du cùng loại người này…

Trong một phút ngắn ngủi.

Trong đầu mỗi người chạy qua vô số suy nghĩ, mọi người đang xem làm thế nào, vừa có thể giải quyết triệt để lại không làm tổn thương hòa khí hai bên.

Trong lúc hai anh trai suy nghĩ đối sách, Mỹ Linh thay mọi người phá vỡ không khí sống sượng lúc này. Cô đụng chân mẹ chồng nhắc nhở đừng nói nữa, thay bà xin lỗi với Hạ lâm và Linh thạch.

“Cho chị xin lỗi hai em, hôm nay tinh thần mẹ không tốt nên lời nói có chút…

Mỹ Linh chưa nói xong, cái người vẫn luôn cuối đầu im lặng bỗng ngẩn đầu, nhìn bà Trương hằn học mắng.

“Bà nói là ai không bình thường đó hả? Cái nhân loại đáng ghét này…”

“Từ từ!” Hạ Lâm ra hiệu Linh thạch bình tĩnh lại, âm điệu mang theo chút uy hiếp chỉ có hai người hiểu “Ngài đừng nóng chớ, chuyện đâu còn có đấy!”

Tức giận không thể bộc phát, Linh thạch quay mặt sang hướng khác tỏ vẻ kháng nghị trong lòng.

Mà trong mắt mọi người lúc này đều là chấn kinh, cùng nhìn chằm chằm Linh thạch, trong lòng bạo phát.

Trời đất ơi!

Người này chính là người sao?

Nhìn chẳng khác nào yêu nghiệt!

Phần tử nguy hiểm, nên tránh xa…

Hạ Lâm vội mở miệng nói “Xin lỗi cả nhà…”

Vừa ngẩn đầu lên, mắt thấy ánh mặt mọi người nhìn Linh thạch, bỗng lông tơ khắp người dựng đứng, âm thanh nói ra cũng bị nghẹn lại.

“Người này chính là ân nhân sao?” Vẻ mặt bà Trương như không thể tin được, lắp bắp hỏi.

Nhất thời lúc này não bộ Hạ Lâm chưa theo kịp câu hỏi của bà Trương là có ý gì, máy móc gật đầu đáp vâng, có chút không xác định hỏi.

“Có gì không ạ?”

“Không.”

Hạ Lâm vô ngữ.

Hạ Lâm bỗng hiểu tại sao bản thân nổi gai ốc rồi.

Bởi những ánh mắt kia chứa đựng kinh sợ cùng si mê, mọi người bị vẻ ngoài của Linh thạch mê hoặc.

Hạ Lâm đang muốn kéo tâm trí mọi người trở lại thực tại thì Cao Thiên Hựu tự mình thoát ra trước. Né tránh tầm mắt Hạ Lâm nhìn mình, đưa nắm tay kê trước miệng hụ một tiếng che giấu bối rối, lại phát hiện người bên cạnh nhìn đối phương si mê như bị cướp mất hồn, anh không nghĩ nhiều, vội xòe bàn tay chắn ngan tầm nhìn người bên cạnh.

Lâm Ninh như từ trong mộng thoát ra, phát hiện biểu hiện lúc nãy của bản thân bị Hạ Lâm cùng Cao Thiện Hựu nhìn thấy, bấc giác cả mặt đỏ ửng, vội cuối thấp đầu.

Cùng lúc Kim Bình Chí cũng tự tìm lại lý trí, thấy vợ mình hoa si nhìn người thiếu điều chảy nước miếng, giọng có chút chua.

“Chỉ được túi da không thể ăn no bụng!”

Ý tứ là được cái bản mặt mà vô tích sự thì chỉ có mà chết đói.

Mỹ Linh “A” một tiếng, hoàn hồn, quả thực không biết làm sao gột rửa vết nhơ này.

Vừa bị chồng hậm hực liếc xéo, lại bị mẹ chồng nhìn kiểu ‘A con dâu, trước mặt ta và chồng con mà còn biểu hiện mê trai như vậy, không biết sau lưng chúng ta thì thế nào đây!’

Hạ Lâm thật sự khóc không ra nước mắt, không ngờ cuộc nói chuyện nó xoay chuyển thành ra thế này, đang tính hẹn bữa khác nói chuyện lại hay không thì nghe Cao Thiên Hựu nói.

“Em chấm hắn ở điểm nào?”

Hạ Lâm đơ nữa giây, sau đó chớp chớp mắt hỏi lại “Là sao ạ?”

Cao Thiên Hựu là người ít biểu hiện bên ngoài nhất, nhưng lúc này anh thực muốn chửi thề. Cố nén xuống xúc động muốn văng tục, anh lặp lại thẳng thừng.

“Em đang quen hắn ta?”

Hạ Lâm hoảng hồn, lắc đầu nguầy nguậy “Không có!”

“Thật chứ?” Ánh mắt anh có chút nguy hiểm.

“Thật!” Kèm gật đầu một cái thật mạnh, lại như sợ mọi người không tin, vội vàng giơ tay thề.

“Xin mọi người đừng hiểu lầm, em xin thề, em và ngài ấy hoàn toàn trong sạch.”

Như sợ mọi người tiếp tục vặn hỏi, Hạ Lâm liền đem kịch bản đã chuẩn bị tốt ra ứng chiến, lại tốn miệng lưỡi một hồi mới tạm thời được mọi người tin tưởng.

Chuyện được giải quyết mọi người giảng hòa di quý, xin lỗi lẫn nhau. Linh thạch vẫn như cũ không cười hay nói một lời nào, nhưng mọi người đã hiểu cũng không làm khó dễ.

Sắp tới giờ cơm trưa, dự định đi ra ngoài ăn cho tiện nhưng Linh thạch không thích hợp với chốn đông người nên mọi người quyết ăn ở nhà. Tủ lạnh nhà Hạ Lâm có sẵn nguyên liệu nấu ăn, cho nên cánh phụ nữ sắn tay áo vào bếp làm cơm, hôm nay bà Trương muốn ở lại cùng cánh đàn ông tiếp chuyện khách nhân, chỉ là cuộc nói chuyện này có chút quái dị…

Kim Bình Chí mở tivi xem tin tức. Cao Thiên Hựu để laptop trên đôi chân xử lý công việc. Linh thạch ngồi xếp bằng mắt nhìn thẳng, như đang xem tivi trước mặt lại như không phải đang xem, cả tinh thần cùng thể xác như đang dấn thân vào cõi hư vô nào đó. Bà Trương nhìn chằm chằm Linh thạch, chốc chốc lại nhíu mày thở dài không biết là đang nghĩ đến cái gì.

Cơm canh nấu xong, trên bàn bày đầy thức ăn đủ vị đủ hương sắc trông thực bắt mắt.

Cánh phụ nữ ra gọi mọi người vào dùng cơm trưa.

Lúc này lại phát sinh một vấn đề nan giải, khách nhân như không nghe mọi người gọi.

Hạ Lâm biết Linh thạch đóng ý thức tu luyện vì nán ngồi cho đến bây giờ, với lại trước đây cô chưa từng thấy ngài ấy ăn uống gì, cho nên mở miệng giải thích với mọi người.

“Ngài ấy không ăn uống giống chúng ta.”

“Là sao?” Mỹ Linh tò mò hỏi.

“Ngài ấy ăn chay, với lại mỗi ngày chỉ ăn một bữa mà thôi.” Bởi vì có chút chột dạ, lời cô nói càng lúc càng nhỏ.

Nhưng trong mắt mọi người, Linh thạch đã là quái nhân rồi, cho nên không ai để ý điểm đó, chậc lưỡi nói ‘Cao nhân có khác!’

Bỗng bà Trương thở dài lắc đầu “Tội nghiệp, ân nhân này trông thế lại có điểm ngốc!”

Mọi người “…”
 
Top