[Ngôn tình] Truyện Đề Cử Em ở nơi này, chờ gió và chờ anh - Bình Phương Mâu

[Ngôn tình] Truyện Đề Cử Em ở nơi này, chờ gió và chờ anh - Bình Phương Mâu
Tham gia
23/2/21
Bài viết
198
Điểm cảm xúc
115
Điểm
43
Bức ảnh chụp rõ nét khuôn mặt, dù bịt mắt cũng có thể dễ dàng nhận ra cô.

May mắn duy nhất là cơ thể cô được choàng một tấm chăn, không khỏa thân hoàn toàn.

Mặc dù là chăn nhưng nó cũng không lớn lắm, chỉ phủ từ ngực xuống đến một nửa đùi.

Nhưng những dấu vết sau trận hoan ái vô cùng rõ ràng.

Nguyễn Thư cảm giác, xem ra lúc này cô là tâm điểm của toàn hội trường, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Những tiếng xì xào bàn tán ngay bên tai.

Qua đêm nay, tiếng xấu của cô e rằng còn tồi tệ hơn.

Bộ não của cô đột nhiên choáng váng.

Cô nghĩ rằng sau khi phá thai, mọi chuyện đêm hôm đó đã chấm dứt.

Nhưng tại sao cô còn bị người khác chụp được? Vì sao tấm hình đó lại xuất hiện trong bữa tiệc từ thiện tối nay?

Vô số câu hỏi được đặt ra…

Nếu bị người khác chụp ảnh, vậy xem ra sự việc tối hôm đó không phải vô tình mà là bị mưu hại?

Bức hình này là do người đàn ông thừa cơ tối hôm đó chụp, hay là sau khi người đó đi thì có người khác lẻn vào chụp? Lúc ấy cô đang hôn mê, khi tỉnh lại thì chân tay không còn bị trói nữa, đối mặt với căn phòng vắng tanh và cả người đầy bê bối, không hiểu chuyện gì đã xảy ra…

Nếu Lâm Thừa Chí có ảnh, vậy ông ta là người lên kế hoạch cho người hãm hiếp cô?

Nhưng vấn đề chính là các vật phẩm đấu giá đều phải được đăng ký trước, vậy càng vô lý hơn khi ông ta có thể trà trộm ảnh khiêu dâm của cháu gái mình lên như thế.

Một mặt thì suy nghĩ cách vận chuyển, mặt khác Nguyễn Thư thấy người dẫn chương trình đang há hốc mồm trên sân khấu, nhân viên hậu trường mau chóng thay đổi ảnh.

Những nỗ lực “nhanh chóng” này cũng đủ cho mọi người có mặt ở đây thưởng thức toàn bộ.

Đột nhiên có hai bàn tay ghì chặt lên vai xoay người cô lại, thoáng chốc đối mặt với Phó Lệnh Nguyên.

Ánh mắt anh đen láy chăm chú nhìn cô, đôi mày nhíu lại vẻ dò hỏi và quan tâm.

Tâm tư của Nguyễn Thư đang dao động bỗng nhiên trở lại, để lộ vẻ mặt ngơ ngác: “Hả? Sao thế?”

Thấy phản ứng nhỏ này của cô, Lục Thiếu Thông tò mò cướp lời: “Đừng nói cô không hiểu chuyện gì vừa xảy ra nhé?”

“À. . .” Tầm mắt của Nguyễn Thư liếc nhìn màn hình tỏ vẻ hiểu chuyện, sau đó quay lại, giữa hai hàng lông mày hiện rõ sự lạnh nhạt, bình thản: “Chỉ là một tấm ảnh thôi, chưa ai chết cả. Vả lại cũng chẳng phải ảnh khỏa thân.” Ngừng lại một lúc, cô lại bổ sung: “Dù khỏa thân thật thì cũng có gì to tát đâu. Chung quy vẫn chỉ là một cơ thể người.”

Giọng nói cứ như là cao tăng đi tu chuẩn bị thiền.

Lục Thiếu Thông hơi ngạc nhiên, bất giác cảm thấy thú vị nhìn cô chăm chú, mỉm cười: “Có chút ý tứ.”

“Thiếu gia Lục đang khen ngợi tôi sao?” Nguyễn Thư bật cười tự nhiên, ánh mắt liếc nhìn, dường như không bị ảnh hưởng bởi các lời bàn tán vừa nãy.

“Tất nhiên là khen ngợi. Tiểu thư Nguyễn khoan dung đến mức tôi phải tự xấu hổ đấy.” Lục Thiếu Thông tấm tắc khen ngợi, sau đó lại hứa: “Bữa tiệc từ thiện tối nay là do Tập đoàn Tam Hâm chúng tôi chủ trì, xảy ra chuyện như vậy, chúng tôi có nghĩa vụ phải giúp cô truy cứu trách nhiệm, huống chi cô còn là bạn gái của anh A Nguyên, tôi càng phải đòi lại công bằng cho cô.”

Anh ta quay đầu nhìn quanh một lượt, cười nhạt: “Lâm Thừa Chí là bác cả của cô đúng không? Ha ha, coi như được mở rộng tầm mắt. Dám lén lút làm trò bừa bãi sau lưng tôi.”

Nguyễn Thư mím môi không nói gì.

Quay đầu lại thấy Phó Lệnh Nguyên im lặng nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt mang vẻ dò xét, đáy mắt lộ vài tia ẩn ý, xem ra cũng đang ngạc nhiên giống Lục Thiếu Thông trước phản ứng bình tĩnh lạ thường của cô.

Nguyễn Thư mấp máy khóe môi nở nụ cười, ngụ ý nói không sao.

Thấy vậy, ánh mắt Phó Lệnh Nguyên lại càng tối hơn.

Hôm nay đến đây đấu giá chủ yếu là quyên góp từ thiện, việc tranh giành vật phẩm đấu giá thường không xảy ra, vậy nên chương trình diễn ra khá nhanh chóng. Không mất nhiều thời gian, vật phẩm bày bán đều có người mua. Buổi đấu giá kết thúc, bắt đầu bữa tiệc chính.

Mở đầu của buổi tiệc tối nay là màn khiêu vũ của chủ trì, Lục Thiếu Thông và bạn gái anh ta nhảy được nửa bài thì những người khác cũng bắt đầu tham gia, sàn nhảy dần trở nên náo nhiệt.

Ghế ngồi xung quanh trống hẳn.

Chốc lát, Phó Lệnh Nguyên đưa tay ra trước mặt cô, mời: “Đi thôi, chúng ta cũng nhảy một điệu.”

“Anh có chắc muốn khiêu vũ với tôi không?” Ánh mắt Nguyễn Thư đầy vẻ nghi ngờ.

Phó Lệnh Nguyên nhíu mày: “Nhảy với em thì sao?”

Cô thoáng liếc thấy vẻ mặt u ám của Lâm Thừa Chí đang nhìn cô cách đó không xa, Nguyễn Thư không nói nhiều, đồng ý nắm tay Phó Lệnh Nguyên: “Được rồi.”

Lúc còn ngồi trên ghế đã không thiếu ánh mắt suy xét, giờ cô theo Phó Lệnh Nguyên bước vào sản nhảy, một lần nữa lại trở thành tâm điểm chú ý.

Bàn tay Nguyễn Thư hờ hững đặt lên vai Phó Lệnh Nguyên, lặng lẽ cùng anh dạo bước khiêu vũ. Đợi một lúc lâu vẫn không thấy anh mở miệng, cô đành chủ động nói: “Xin lỗi, gây khó xử liên lụy đến anh ba rồi.”

“Hóa ra em cũng biết khó xử.” Giọng nói vẻ thờ ơ.

“Dù sao cây cối sống bằng vỏ, con người sống bằng khuôn mặt mà.”* Cô không hề phủ nhận mà thản nhiên đáp lại.

*): Đây là một câu tục ngữ của Trung Quốc. Nguyên văn là: “人活一张脸,树活一层皮”, dịch sang là: “Con người sống bằng khuôn mặt, cây cối sống bằng vỏ”. Ý chỉ mỗi người phải có nhân cách và lòng tự trọng

“Vậy nên sự bình tĩnh lúc nãy là em diễn kịch?” Giọng điệu miễn cưỡng dò hỏi.

“Cũng không hẳn vậy. Chỉ là có một câu nói thế này “Đừng cúi đầu, vương miện sẽ rơi. Đừng khóc, kẻ xấu sẽ chê cười”.” Giọng mang vẻ nửa đùa cợt nửa chế nhạo.

Phó Lệnh Nguyên rủ mắt nhìn cô chăm chú, tràn đầy hứng thú.

Nguyễn Thư ngước mắt nhìn anh, cười nói: “Anh ba không định nói gì sao?”

“Nói gì?”

“Ví dụ như, anh không tò mò chuyện gì xảy ra trong bức ảnh kia sao?”

“Em muốn nói cho tôi biết?”

“Không hề.” Nguyễn Thư thẳng thừng nói.

Phó Lệnh Nguyên thấy vậy bèn bày ra bộ mặt “Vậy thì thôi”.

Ngay sau đó Nguyễn Thư lại hỏi: “Cứ coi như là bạn gái anh ba đi, tôi làm mất mặt anh như thế, liệu có phải trong lòng anh đang ngầm hủy bỏ hợp đồng mua bán kia với tôi không?”

Phó Lệnh Nguyên nhìn cô: “Muốn thăm dò tôi?”

“Chỉ là muốn tốt bụng khuyên anh.” Nguyễn Thư cười khẽ, nhướng mày: “Tôi không phải là người phụ nữ tốt. Anh nên biết.”

“Vừa hay.” Phó Lệnh Nguyên nghe thế, nhếch môi: “Tôi cũng không phải là người đàn ông tốt. Em biết rồi đấy.”

Bàn tay của anh đang ôm eo bất chợt dùng sức đẩy cô vào sát anh.

“Còn muốn ở lại đây bị người ta nhìn như khỉ sao?” Anh hơi cúi người, đôi môi cố ý tiến gần đến tai cô, hạ thấp giọng nói. Giọng nói từ tính đầy mập mờ ngay bên tai gây choáng váng.

Nguyễn Thư tựa vào vai anh, qua đầu vai thu vào trong đáy mắt mình đủ loại ánh mắt của mọi người ở đấy, khuôn mặt tươi cười: “Đưa tôi đi.”

Vừa rồi cũng coi như là “trong cái rủi có cái may”, chiếm được cảm tình của Lục Thiếu Thông, ấn tượng của cô trong anh ta cũng đang tốt dần. Mà tối nay Lục Chấn Hoa không tới, cô cũng chả còn lý do nào để nán lại buổi tiệc cả. Đợi sau khi Phó Lệnh Nguyên chào hỏi Lục Thiếu Thông, Nguyễn Thư theo anh rời đi.

Mẫu xe Jeep của anh cũng giống như người khác, tràn đầy cảm giác mạnh mẽ. Bên trong xe rộng rãi, so với những chiếc xe bình thường thì thoải mái hơn nhiều, lần đầu tiên Nguyễn Thư ngồi cũng thích.

Dường như có thêm mùi tùng hương, làm giảm mùi thuốc lá ngào ngạt ban đầu.

Phó Lệnh Nguyên liếc nhìn gò má yên tĩnh của cô hồi lâu, cuối cùng khởi động xe nhưng cũng không nói đi đâu.

Khoảng hai mươi phút sau, trên đỉnh núi Dương Minh khuya khoắt không một bóng người, Nguyễn Thư đứng trên đài quan sát cao nhìn xuống Hải Thành. Trên bầu trời xa xôi, một chiếc máy bay lấp ló ánh đèn bay qua thành phố, cách khá xa nên tốc độ có vẻ rất chậm, Nguyễn Thư nhìn nó chằm chằm, đến khi nó biến mất phía cuối chân trời, cô mới quay đầu lại hỏi: “Tại sao lại đến đây?”

“Thuận đường dừng lại.” Phó Lệnh Nguyên ngầm ra hiệu cho điếu thuốc còn đang cháy dở trên hai ngón tay anh: “Để em bớt nhàm chán khi chờ tôi hút xong điếu thuốc.”

Nguyễn Thư bật cười, hít một hơi thật sâu không khí ban đêm, ngực phập phồng, phổi nở ra, thở hết khí đục còn sót lại trong cơ thể. Hít vào thở ra mấy lần cũng chẳng có nghĩa gì, cô bước đến ghế đá ngồi xuống cạnh Phó Lệnh Nguyên, tìm lời hỏi anh: “Anh với Lục Thiếu Thông không đơn giản chỉ là bạn.”

Lúc trước cô phát hiện ra, thái độ Lục Thiếu Thông đối với Phó Lệnh Nguyên giống như là anh cả. Cứ cho là anh có quan hệ tốt với Lục Thiếu Thông thì cũng chưa chắc có thể ảnh hưởng đến quyết định đầu tư của Tập đoàn Tam Hâm được. Hơn nữa khi nhắc tới Lục Chấn Hoa, giọng điệu của anh đều để lộ sự thân thiết.

Phó Lệnh Nguyên liếc nhìn cô một lượt: “Ở cạnh tôi lâu, tự nhiên sẽ hiểu.”

Thật ra anh đang khéo léo từ chối trả lời. Nguyễn Thư rủ mi mắt xuống, nhất thời không cố ý hỏi thêm nữa.

Phó Lệnh Nguyên hút xong một điếu thuốc, khi vừa lấy điếu thuốc thứ hai, định bật lửa thì Nguyễn Thư đột nhiên giành lấy, “cạch” một tiếng bật lên.

Ngọn lửa màu xanh giống như lồng đèn nhỏ xíu cháy trên tay cô.

Phó Lệnh Nguyên thoáng cúi đầu, châm đầu lọc vào ngọn lửa, hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi nhả khói ra. Khói thuốc xanh bất chợt ập thẳng vào mặt cô, Nguyễn Thư bị sặc, ánh mắt ươn ướt ho khan vài tiếng.

Phó Lệnh Nguyên vô thức bật cười, nụ cười có chút không giống bản thân mình thường ngày.

Nguyễn Thư nhíu mày: “Anh hút nhiều thuốc quá.”

Phó Lệnh Nguyên khẽ nhếch khóe miệng: “Chưa nghe qua sao, một số đàn ông hút thuốc để kìm hãm ham muốn tình dục đấy.”

Nguyễn Thư: “. . .” Khi nãy cô không hề hỏi.

Gió bắt đầu thổi mạnh. Mặc dù hôm nay cô có mặc áo khoác, nhưng vì để mặc sườn xám đẹp nên cô chỉ đi một đôi tất da mỏng, bất chợt bị gió lạnh thổi đến không khỏi rùng mình.

Phó Lệnh Nguyên nhìn thấy, đưa bàn tay không kẹp thuốc lên ôm eo cô vào lòng.

Nguyễn Thư không nhúc nhích, để mặc cho anh ôm.

Không lâu sau đó, điếu thuốc cháy hết. Phó Lệnh Nguyên dập bỏ tàn thuốc rồi vứt đi, trầm mặc một hồi sau đó ôm chặt Nguyễn Thư hơn, trán anh vô tình chạm lên trán cô: “Đến chỗ tôi.”

***

Chỗ ở của anh là một khu dân cư cách đó khoảng hai mươi phút lái xe. Căn hộ được trang trí theo phong cách hiện đại và đơn giản, sắp xếp sạch sẽ và ngăn nắp, không hề có cảm giác sinh hoạt hàng ngày, thoạt nhìn giống như vừa vào khách sạn.

Nguyễn Thư ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách, cẩn thận quan sát xung quanh. Tiếng nước sôi ùng ục nhỏ vọng ra từ phòng bếp, xen lẫn các tiếng động gia đình khác như đóng cửa tủ bếp hay tiếng va chạm của bát dĩa.

Cô đứng dậy đi tìm phòng vệ sinh.

Trên bồn rửa mặt có sữa rửa mặt của đàn ông, dao cạo râu thủ công, kem cạo râu, dung dịch rửa mặt sau khi cạo râu, kem dưỡng da, tất cả đều là những đồ dùng vệ sinh hàng ngày cơ bản nhất, nhưng nhãn hiệu đều vô cùng đặc biệt. Ngoài ra còn có một cái khăn mặt, một cái khăn tắm và một cái bàn chải đánh răng, không hề có dấu vết của phụ nữ ở đây. Có thể kết luận, anh chưa từng mang người phụ nữ khác nào tới ngôi nhà này trước đây.

Đợi Nguyễn Thư bước ra, Phó Lệnh Nguyên đã ngồi chờ sẵn trên ghế sô pha, anh đã cởi áo vest ngoài và áo ghi lê bên trong, chỉ còn lại chiếc áo sơ mi trắng với hai hàng cúc trên không cài, hai chân vắt chéo vẻ nhàn rỗi.

“Uống trà trước đi.” Anh giơ tay chỉ vào tách trà nhỏ trên bàn.

Cô vốn tưởng rằng, anh sẽ đi thẳng vào chủ đề chính ngay khi vừa về chứ. Nguyễn Thư đưa tách trà lên gần miệng, đặt ngay sát môi để thổi bớt khí nóng, sau đó khẽ nhấp một ngụm nhỏ.

Chiếc cốc sứ trắng để lại dấu ấn môi của cô – một vết đỏ thẫm.

Phó Lệnh Nguyên liếc nhìn rồi đứng lên: “Tôi đi tắm, em có thể dùng một phòng tắm khác ở ngoài phòng khách.”

Nguyễn Thư không nói nhiều, đặt chén trà xuống: “Được rồi.”
 
Tham gia
23/2/21
Bài viết
198
Điểm cảm xúc
115
Điểm
43
Phòng tắm dường như đặc biệt chuẩn bị riêng cho “Khách”, có đủ tất cả đồ dùng, kể cả quần áo phụ nữ. Mọi thứ đều mới chưa được sử dụng.

Nguyễn Thư tự tẩy trang trước, buông thả búi tóc, cởi bỏ sườn xám rồi quấn qua chiếc khăn, bước vào phòng tắm, sau đó vặn vòi nước nóng. Nhân tiện giặt sạch khăn tắm vừa bẩn rồi treo lên.

Cô vừa trùm áo choàng tắm lên rồi lau tóc bước ra ngoài, vô thức ngồi bên giường. Đột nhiên nhớ ra điều gì đó vội đứng dậy, đi ra phòng khách, sau đó bước tiếp về phía phòng ngủ chính.

Cửa phòng này không khóa, tuy thế nhưng Nguyễn Thư vẫn giơ tay lên gõ cửa, mới gõ một chút, một cơ thể khỏa thân của nam giới không chút e ngại bước ra từ phòng tắm.

“Tắm xong rồi à?” Thấy bóng dáng cô trước cửa, Phó Lệnh Nguyên quay đầu hỏi, anh vẫn bình tĩnh bước đến, hoàn toàn không thèm để ý đến việc cả người khỏa thân đối mặt với cô.

Hôm đó khi ở khách sạn, mặc dù cả hai đều thẳng thắn với nhau, nhưng do cô nhắm mắt từ đầu tới cuối nên chưa từng nhìn thẳng vào cơ thể anh bao giờ.

Thoạt nhìn một lát, ấn tượng đầu tiên của Nguyễn Thư là “Hóc-môn lưu thông”*

*) Đây là một từ thông dụng trên internet, chỉ những người đàn ông kiểu rắn rỏi, mạnh mẽ, tỏa ra mùi của hormone trên khắp cơ thể khiến các cô gái thích thú.

Cô nhớ, khi còn trẻ, anh trông vô cùng trong sáng và tuấn tú. Bây giờ gặp lại, nhờ thời gian cùng những năm tháng rèn luyện, các đường nét trên khuôn mặt dần trở nên góc cạnh – sáng ngời, tỏa ra khí chất đàn ông.

Chỉ có điều không ngờ, lúc anh không mặc quần áo lại càng đàn ông hơn.

Anh đi thẳng tới tủ đầu giường, cầm bao thuốc lá lên, rút một điếu rồi nhét nó vào miệng nhưng chưa châm. Sau đó quay lại thấy cô đang nhìn chăm chú vào phần phía trên cơ bụng xiên ngoài, một vết sẹo ở bụng, Phó Lệnh Nguyên hơi nhếch môi, ngoắc ngoắc ngón tay về phía cô: “Lại đây.”

Ánh mắt Nguyễn Thư rời khỏi vết sẹo, ngước nhìn khuôn mặt như cười như không của anh.

Cô từng nói cô không thích cách gọi này, cảm giác như anh đang gọi thú cưng vậy.

Khẽ nhếch cằm dưới, Nguyễn Thư vẫn đứng im.

Phó Lệnh Nguyên lại nhướng mày, gọi một lần nữa: “Đến đây.”

Lần này anh bỏ qua động tác tay.

Lúc này Nguyễn Thư mới chậm rãi bước đến, sau đó dừng lại cách anh vài bước.

“Muốn biết là vết thương gì sao?” Phó Lệnh Nguyên rủ mắt ý chỉ vết sẹo kia.

Nguyễn Thư cũng không phủ nhận sự tò mò của bản thân, gật đầu: “Muốn.”

Vết sẹo không lớn, khoảng một phần ba ngón tay cái, có vẻ khá lâu rồi, dường như từng có một lớp vảy đóng trên bề mặt, tuy hình dáng đã thay đổi nhưng vẫn có thể nhận ra, đây là một vết thương hình tròn hoặc hình bầu dục, hơn nữa còn là một vết sẹo găm thẳng vào người.

Trong đầu cô mơ hồ suy đoán.

Phó Lệnh Nguyên hiển nhiên nhìn thấu suy nghĩ của cô: “Em đoán đúng rồi.”

Tuy đã nhận được lời khẳng định của anh, Nguyễn Thư vẫn chưa dám tin. Dù sao đây cũng là thời đại hòa bình, cơ thể người bình thường sao có thể có vết thương đạn bắn được. Thay đổi ý nghĩ bản thân, cô thầm cười nhạo mình —— đúng vậy, người bình thường không có, nhưng Phó Lệnh Nguyên thì…

“Không sợ?” Do đang ngậm điếu thuốc trong miệng, thi thoảng Phó Lệnh Nguyên nói không được rõ chữ lắm.

“Không sao.” Nguyễn Thư hơi nghiêng đầu: “Bởi nó chính đã là một sự tồn tại ngưng trệ lỗi thời.” Cô nở nụ cười tươi, sau đó nói tiếp: “Đương nhiên, nếu như là vật thật bày trước mặt, e rằng tôi sợ đái ra quần mất.”

Giọng nói mang vẻ dí dỏm cuối câu khiến cho Phó Lệnh Nguyên bất giác không tự chủ, cong môi cười, dụ dỗ hỏi: “Muốn sờ thử không?”

Lời còn chưa dứt, tay Nguyễn Thư đã chạm vào, nhìn qua đã biết cô rất muốn thử, như thể chỉ chờ anh nói câu này.

Nụ cười Phó Lệnh Nguyên càng đậm: “Thế nào?”

Nguyễn Thư hơi cau mày, ngón tay vuốt ve vết sẹo, mới nói: “Không khác so với vết sẹo người bình thường lắm.”

Vẻ mặt thoáng qua tia thất vọng.

Phó Lệnh Nguyên hơi híp mắt, bàn tay thô ráp lúc này đặt lên mu bàn tay cô, nắm lấy bàn tay đó rồi đưa xuống bộ phận phía dưới: “Bây giờ có gì khác với người bình thường sao?”

Quá đột nhiên, Nguyễn Thư bất chợt lúng túng muốn rụt tay lại, nhưng Phó Lệnh Nguyên lại bắt được. Cô vừa thu tay, ai ngờ bây giờ bị anh nắm chặt hơn.

Xúc cảm lòng bàn tay tràn đầy sự ấm áp.

Cô chỉ có thể cố gắng đứng yên, khẽ ngẩng đầu, bình tĩnh đón ánh mắt mang vẻ dò xét của Phó Lệnh Nguyên.

Hai người cứ im lặng như vậy. Cô mặc áo choàng tắm, cả người anh khỏa thân, anh giữ tay cô để cô nắm vào cậu bé đó của mình, hai người nhìn nhau chăm chú không làm gì. Bầu không khí vô cùng…kỳ lạ.

Trong chốc lát, Phó Lệnh Nguyên không nhịn được, nhíu mày: “Thật sự không có cảm giác gì?”

“Có…” Nguyễn Thư dừng lại một chút, khóe miệng mấp máy: “Tay tôi hơi đau.”

“…” Cuối cùng Phó Lệnh Nguyên cũng buông ra.

Đôi tay Nguyễn Thư cuối cùng cũng được thoải mái. Đang định đi rửa tay, đột nhiên Phó Lệnh Nguyên nhanh chóng rút dây áo choàng tắm của cô.

Cảnh xuân trước ngực bỗng nhiên rạng rỡ mở rộng, Nguyễn Thư giật mình bất giác run lên, sau đó mau chóng bình tĩnh lại.

Ngay lập tức hai tay anh đưa đến bên cổ hất áo choàng kia xuống.

Cả chiếc áo choàng bỗng chốc rời khỏi làn da mịn màng, rơi xuống bên chân cô.

Dù trong phòng bật máy sưởi, nhưng đột nhiên cả người cởi trần khiến cảm giác lạnh lẽo ùa đến, Nguyễn Thư không khỏi rùng mình.

Phó Lệnh Nguyên quan sát quanh eo rồi đến cơ thể cô, ánh mắt sáng lên như thể đang chiêm ngưỡng một bảo vật quý hiếm vậy.

Trong khoảnh khắc, anh bước tới ôm eo cô, không nói lời nào cúi xuống mút nhẹ cổ cô.

Thật ra là đang dùng răng nhẹ nhàng day day, kết hợp với chiếc lưỡi ướt nóng ran.

Nguyễn Thư gối cằm mình lên vai, hai tay đặt trên lưng ôm anh, xúc cảm bàn tay chạm vào lưng, đôi chỗ có vết lõm xuống.

Là vết sẹo cũ năm xưa đó?

Không kịp suy nghĩ nhiều, da trên cổ đang tê dại bỗng nhiên nhói một phát, đưa sự chú ý của cô trở lại. Cô nhíu mày đứng yên, sau đó tâm trí lại vô tình chú ý đến cánh tay anh trong bốn năm giây.

Cánh tay anh đặt ngang eo cô, trong lúc lơ đãng, cánh tay đó hơi nới lỏng rồi lại ghì chặt, tạo nên sự cọ xát giữa lòng bàn tay anh và lưng cô.

Cả căn phòng rộng rãi, hai người lặng lẽ đứng ôm nhau.

Không khí dường như cũng không tệ lắm.

Nhưng cuối cùng, sự chú ý của cô vẫn không vượt qua được cảm giác chán ghét kinh tởm sâu bên trong.

Phát hiện cơ thể cô cứng đờ trong chốc lát, Phó Lệnh Nguyên ngừng lại, giọng nói trầm ấm kề sát bên tai: “Vẫn không có cảm giác?”

Nguyễn thư không lên tiếng, cố gắng đè nén cảm giác chán ghét xuống, vùi mặt vào hõm cổ ngửi mùi anh, trên đó có mùi sữa tắm hòa quyện với mùi thuốc lá nhàn nhạt.

Đột nhiên Phó Lệnh Nguyên nâng hông bế cả người cô lên, để hai chân cô kẹp lấy người anh, đẩy mạnh vào tường.

Tư thế như vậy, ngọn lửa trong lòng anh như chỉ trực bùng phát.

Giống như đã mất kiên nhẫn, định trực tiếp bước qua bước đầu.

Ý thức được điều này, sợi dây thần kinh trong đầu Nguyễn Thư trở nên căng thẳng, lập tức đẩy anh ra: “Anh ba.”

Hàm ý trong miệng tuy chưa nói nhưng cả hai đều hiểu rõ từ “Không muốn” .

Nếu như anh cố tình cưỡng ép lúc này, e rằng cô không thể ngăn cản nổi.

Nhưng anh lại dừng lại.

Không chỉ dừng lại mà còn buông xuống, đặt cô đứng trên mặt đất.

Sau đó lùi hai ba bước, anh hơi cau mày, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới với ánh mắt thăm dò, trầm ngâm không nói.

Cơ thể bị nhìn chằm chằm lâu như thế kiểu gì cũng không tránh khỏi sự xấu hổ. Nguyễn Thư quay mặt đi, vuốt qua mái tóc của mình, nói xin lỗi: ” Xin lỗi đã làm anh mất hứng.”

Phó Lệnh Nguyên thấy vậy bật cười: “Chẳng lẽ phải che mắt, trói em lại trên giường mới có cảm giác nhỉ?”

Mí mắt Nguyễn Thư khẽ giật giật, cô cũng từng nghĩ qua chuyện này.

Nhưng đó là một ký ức đáng xấu hổ…

Thấy biểu cảm của cô hơi khác lạ sau lời nói của anh, Phó Lệnh Nguyên thu bớt lại ý cười, khoanh tay: “Không cần xin lỗi. Là tôi hứa giúp em, nếu không thành công thì trách nhiệm là do tôi.”

Anh nhẹ nhàng mím môi dưới, mỉm cười: “Có lẽ tôi quá quy tắc rồi. Lần sau cho em thử nghiệm đồ chơi mới mẻ. Hôm nay ở đây chưa kịp chuẩn bị.”

“…” Nguyễn Thư nghe thế không biết trả lời thế nào.

Phó Lệnh Nguyên bước tới bên giường, quấn khăn tắm quanh người rồi bước vào phòng tắm, vừa mấy bước như đột nhiên nghĩ ra cái gì, quay đầu lại hỏi: “Vấn đề của em là bệnh tâm lý đúng không?”

Kiểu gì trong tình huống này cũng bị hỏi nguyên nhân bệnh. Ánh mắt Nguyễn Thư lóe sáng một chút, trả lời: “Tôi có hỏi ý kiến bác sĩ tâm lý.”

Phó Lệnh Nguyên gật đầu, không nói gì thêm nữa, giống như đã tạo thành thói quen không tự tiện hỏi chuyện riêng tư của người khác.

Sau khi anh vào phòng khách, Nguyễn Thư cũng nhặt áo choàng tắm lên trở về phòng cho khách, mau chóng tắm rửa lần nữa, chọn một bộ đồ ngủ nữ để thay.

Khi dọn dẹp quần áo của mình, đột nhiên cô nhớ đến hợp đồng của mình còn đang ở trong túi xách, vội vàng mang theo đi tìm Phó Lệnh Nguyên.

Phó Lệnh Nguyên không có trong phòng ngủ. Ở phòng khách, anh mặc chiếc quần thể thao màu xám có dây rút, cùng với chiếc áo ba lỗ màu xám đang hít đất tại chỗ. Cơ bắp bên cánh tay cuộn lên trên từng chuyển động.

Nguyễn Thư không làm phiền anh, đứng nhìn một bên, một lúc sau, anh mới dừng rồi quay lại, hai tay chống phía sau, ngồi dưới đất thở mệt.

“Bình thường anh ba đều tập thể dục muộn vậy sao?” Nguyễn Thư thuận miệng hỏi.

Phó Lệnh Nguyên khẽ nhướng mày, ánh mắt nhàn nhạt thoáng lướt qua khuôn mặt cô, cong môi cười: “Chẳng phải do không tập thể dục trên giường được à?”

Nguyễn Thư: “…”

“Tìm tôi?” Phó Lệnh Nguyên nhạy bén nhìn chằm chằm vào tờ giấy trên tay cô: “Gì thế?”

Nguyễn Thư rút một phần trong đó đưa cho anh, chọn lời nhấn mạnh: “Bán thân, hợp đồng của anh.”

Phó Lệnh Nguyên nhướng mày nhận lấy, mới xem xong câu thứ nhất đã vặn lại, cau mày nhìn cô: “Tình dục, đối tác?”

“Có gì sao?” Nguyễn Thư tưởng mình làm sai, cẩn thận lật xem lại tờ hợp đồng của mình.

Phó Lệnh Nguyên từ dưới đất đứng dậy, bước tới trước mặt cô nhíu mày: “Với em mối quan hệ của chúng ta là “Tình dục, đối tác” à?”

Nguyễn Thư nghi hoặc hỏi: “Có vấn đề gì không?”

Trong phút chốc, cô tưởng rằng “Tình dục, đối tác” hình như không phản ánh được việc đôi bên cùng có lợi, lại hỏi: “Theo anh ba thì thế nào mới ổn?”

Phó Lệnh Nguyên hừ lạnh, xé thẳng hợp đồng ngay trước mặt cô: “Em sai rồi.”

“Cái gì?” Nguyễn Thư không giải thích được, đôi mắt phượng nheo lại, xẹt qua một ý lạnh từ đáy mắt: “Chẳng lẽ anh ba không chỉ muốn tôi đơn giản bán mà trở thành ‘nhân tình – bao nuôi’? Tình dục, cơ thể con người?”

Đôi mắt Phó Lệnh Nguyên lãnh lẽo mà tối lại: “Đúng là tôi muốn em bán cho tôi, nhưng không phải tình dục hay quan hệ ‘nhân tình – bao nuôi’ kia.”

Anh bước đến gần cô, từng chữ rõ ràng: “Tôi muốn em trở thành bà Phó!”
 
Tham gia
23/2/21
Bài viết
198
Điểm cảm xúc
115
Điểm
43
Nguyễn Thư ngạc nhiên nhướng lông mày, ngượng ngạo chớp mắt, cười ra tiếng: “Anh ba, anh đùa hơi quá rồi.”

“Tôi đùa em chắc, em hiểu rõ hiện tại, đừng giả ngu trước mặt tôi.”. Phó Lệnh Nguyên hoàn toàn thu lại vẻ lười biếng ban nãy.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh lúc này, Nguyễn Thư thu bớt lại ý cười, biểu cảm trầm mặc hẳn, chỉ để lộ ít độ cong ở khóe môi: “Ý của tôi không phải thế.”

“Tôi nghĩ như vậy.” Giọng điệu Phó Lệnh Nguyên lạnh lùng mà cứng nhắc phản bác.

“Dù sao suy nghĩ của tôi cũng không phải vậy.” Nguyễn Thư lạnh nhạt đáp lại, sau khi nhấn mạnh, cô xoay người muốn trở về phòng.

Phó Lệnh Nguyên nắm cổ tay kéo cô lại, Nguyễn Thư trực tiếp bị anh đưa trở về vòng tay mình.

“Ý tôi hiểu là thế.” Phó Lệnh Nguyên nhấn mạnh lần nữa, ngón tay nâng cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói lạnh lẽo: “Có gì khác ? Chẳng phải đều là mua bán? Em còn ngoan cố cái gì?”

“Khác. Không giống.” Nguyễn Thư không do dự trả lời.

“Không giống chỗ nào?” Ánh mắt Phó Lệnh Nguyên sắc sảo.

” không nghĩ vậy.” Vẻ mặt Nguyễn Thư lạnh nhạt.

“Không nghĩ gì?” Nghe thế, lực tay Phó Lệnh Nguyên không tự chủ lại ghì chặt thêm.

“Tôi không muốn làm vợ anh. ” Khóe miệng Nguyễn Thư hơi mím lại, tỏ vẻ kiềm chế và nhẫn nhịn, sau một giây im lặng, con ngươi đen nhánh mà u ám đó nhìn anh, nhẹ nhàng nói: “Tôi tình nguyện làm bạn giường, tình nhân, không thì đối tác, nhưng không muốn làm vợ anh.”

Phó Lệnh Nguyên như bị cô chọc giận, ánh mắt lạnh lùng: “Dù là bạn giường, tình nhân hay đối tác, làm gì có cái nào uy quyền hơn làm vợ Phó ba tôi?”

“Đúng là không có.” Nguyễn Thư hất ngón tay đang nâng cằm cô ra, nhưng không thể thoát khỏi bàn tay đang ôm eo cô, không lãng phí sức lực nữa, ngay sau đó nói: “Nhưng làm vợ của Phó ba anh, tôi không làm được, cũng không đủ tư cách trèo cao.”

“Không làm được?” Phó Lệnh Nguyên giở giọng giễu cợt, ném ra mấy chữ: “Đừng giả bộ tự ti trước mặt tôi.”

“Với cao?” Phó Lệnh Nguyên coi thường cười nhạt: “Cũng đừng giả bộ hèn mọn như thế trước mặt tôi.”

“Sao thế được?” Nguyễn Thư cau mày: “Ban đầu anh nói – tôi bán cơ thể cho anh, tôi đồng ý rồi, nếu như làm vợ anh, chẳng phải tôi bán cả nửa đời sau của mình.”

Phó Lệnh Nguyên hừ lạnh, ác ý nói: “Hình như tôi cũng đang bán chữa bệnh cho em còn gì?”

Nguyễn Thư: “. . .”

Ngay sau đó không đợi cô lên tiếng, Phó Lệnh Nguyên chặn họng cô: “Em cứ soạn điều kiện, hợp đồng tôi vẫn ký. Tôi không hạn chế bất kỳ yêu cầu gì, tại sao không chịu bán nửa đời sau cho tôi?”

Đôi mắt phượng hẹp dài của Nguyễn Thư thoáng lóe lên tia sáng rồi mau chóng biến mất: “Bao gồm cả thời hạn giao dịch, tôi cũng có thể tự quyết định?”

Phó Lệnh Nguyên khẽ nhíu mắt, ngón tay mang theo mùi thuốc lá vuốt ve khuôn mặt cô, gật đầu: “Ừ. Tùy em.”

Nguyễn Thư nhìn anh chăm chú, vẻ mặt trầm tĩnh, trong đầu tính toán đủ đường.

Lời cảnh cáo của Lâm Thừa Chí hôm đó cô vẫn còn nhớ rõ. Nếu cô đồng ý thì thật như lời tiên tri, thành công leo lên cành cao nhà họ Phó…

***

Đương nhiên Nguyễn Thư vẫn chưa trả lời rõ ràng. Hôm sau, điều bất ngờ là vụ việc “hình khiêu dâm” của cô không bị lọt ra ngoài. Tuy nhiên, việc cô dự tiệc từ thiện của Tập đoàn Tam Hâm với tư cách là bạn gái Phó Lệnh Nguyên bị lan truyền khắp giới.

Bắt đầu có những suy đoán về mối quan hệ giữa cô và Phó Lệnh Nguyên, đa phần mọi người cho rằng cô sẽ giống như mấy bạn gái tin đồn trước đó, sớm muộn cũng trở thành bia đỡ đạn. Chỉ có điều, bởi vì tai tiếng bê bối của cô nên không nhận được sự đồng cảm của mọi người như những cô gái khác.

Điều buồn cười là, mấy tin đồn đó chê bai cô chủ yếu vì “Nhà họ Phó” và “Tập đoàn Tam Hâm”, điều này đã làm ảnh hưởng đến cuộc họp công ty sáng nay, một số lãnh đạo cấp cao đều đứng về phía Lâm Thừa Chí, nhao nhao ngầm để lộ ý định trở mặt với Nguyễn Thư.

Sau khi cuộc họp kết thúc, Lâm Thừa Chí tìm cơ hội theo Nguyễn Thư vào phòng làm việc.

“Giám đốc Lâm còn chuyện gì chưa nói hết trong cuộc họp sao?” Nguyễn thư ngồi vào ghế da, trưng bộ mặt “giải quyết công việc” nhìn ông ta.

Lâm Thừa Chí ngồi đối diện cô, như cười như không: “Tối qua cháu không về nhà, qua đêm ở đâu?”

Khuôn mặt Nguyễn Thư nhanh chóng lướt qua một tia chế nhạo, dỡ bỏ vẻ mặt lãnh đạo xuống, nhàn nhã dựa vào ghế, trở lại khuôn mặt vui vẻ như trước: “Bác cả, đây không phải buổi tối đầu tiên cháu không về nhà, trước đây bác với bác gái cũng chưa bao giờ hỏi chuyện này.”

“Ở cùng một chỗ với Phó ba?” Lâm Thừa Chí không nhìn ra sự thay đổi gì, tự nhiên vừa hỏi vừa nhìn chằm chằm vào bộ váy trên người cô: “Bác cả không nhớ từ khi nào cháu thích mặc váy, lại còn là màu đỏ.”

Quả thật cái váy này không phải của cô. Hôm qua khi đến nhà Phó Lệnh Nguyên, không thể mặc sườn xám dự tiệc đó mãi được, đành phải mượn tạm chiếc váy treo trong tủ quần áo từ phòng khách. Trái ngược, lần đầu tiên Nguyễn Thư phát hiện Lâm Thừa Chí để ý đến cách ăn mặc của cô như vậy.

Có câu nói “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”, phát hiện này càng khiến Nguyễn Thư thêm cảnh giác. Tuy thế nhưng ngoài mặt cô vẫn nở nụ cười rạng rỡ, lái sang chuyện khác: “Bác cả còn có thời gian rảnh rỗi, quan tâm cháu mặc gì, chẳng bằng tốn chút tâm tư để ý đến tiến độ đầu tư của Tập đoàn Tam Hâm vào Lâm thị đi.”

Sau khi bị nhắc nhở, khuôn mặt Lâm Thừa Chí sầm xuống, liếc nhanh qua Nguyễn Thư, hạ thấp giọng nói: “Tấm hình khỏa thân trong bữa tiệc tối qua không hề liên quan đến bác.”

Nguyễn Thư mím môi không làm đáp lại.

Lâm Thừa Chí tưởng Nguyễn Thư không tin, giải thích: “Đúng là bác có đăng ký đấu giá một tấm hình, nhưng đó là bức ảnh của tác phẩm đoạt giải. Chỉ là nhân viên chỗ đăng ký không ghi chép rõ ràng. Hiện tại, ai cũng hiểu lầm bác đấu giá hình khiêu dâm cháu gái. “

“Tiểu Thư, cháu là người thông minh, nghĩ kỹ cũng hiểu, chuyện này chẳng hề đem lại lợi ích gì cho bác cả. Bác không ngu đến mức công khai làm nhục cháu vào thời điểm này.”

Nói mãi vẫn thấy Nguyễn Thư không phản ứng gì, Lâm Thừa Chí ngừng lại một chút, cười cười nói: “Đó là ảnh của cháu, cháu biết rõ nguồn gốc hơn bác. Có thể chụp ra ảnh như thế, chắc chắn là một trong số những người đàn ông cháu từng qua lại trước đây. Tiểu Thư, có phải cháu chưa cắt đứt quan hệ với người nào đó, nên giờ mới xảy ra sai lầm không đáng không? Bác từng nhắc nhở cháu rồi, tư chất con gái vốn có hạn.”

“À, lại còn hắt nước bẩn lên người bác. Cháu mau nói cho bác cả biết ai làm chuyện này. Bác cả thuận đường trả thù cùng cháu.” Lâm Thừa Chí ngồi một bên nghiến răng nghiến lợi, không quên giả bộ quan tâm tới cô.

Nguyễn Thư trơ tráo không cười: “Cảm ơn bác cả đã quan tâm.”

“Có điều… ” Lâm Thừa Chí nhanh chóng thay đổi chủ đề, ánh mắt đầy ngụ ý dừng lại trước mặt cô nở nụ cười: “Hóa ra Tiểu Thư lại thích chơi S.M với người khác như thế.”
 
Top