[Ngôn tình] Nàng người sói ở Học viện Kỵ sĩ - Mạnh Nguyễn

[Ngôn tình] Nàng người sói ở Học viện Kỵ sĩ - Mạnh Nguyễn

Mạnh

Tác giả tương lai
Tác giả
Newspaper Team
Kiểm duyệt viên
Tham gia
9/7/20
Bài viết
409
Điểm cảm xúc
720
Điểm
93
Tên tác phẩm: Nàng người sói ở học viện Kỵ sĩ.

Tác giả: Mạnh Nguyễn

Tình trạng: chưa bắt đầu


Thảo luận

Thể loại: học đường

Giới hạn độ tuổi: 16

Cách đây hơn năm nghìn năm, loài quỷ, dưới sự thống trị của Quỷ Vương đã dẫn dắt loài quỷ chiếm lấy thế giới của loài người và tất cả các chủng loài khác. Chúng đàn áp người dân làm nô lệ. Tất cả những cuộc khởi nghĩa của người dân đều thất bại.

Hy vọng của nhân loại gần như tắt hẳn…

Cho đến ba nghìn năm trước, một vị thần đã xuất hiện và ban cho loài người những món quà, những sức mạnh siêu nhiên để đánh bại quỷ. Được gọi là Gebo – món quà của thần thánh.

Bảy người hùng đã dẫn dắt nhân loại và tiến tới độc lập, giết Quỷ Vương và giành lại thế giới, đuổi lũ quỷ về lãnh địa của chúng. Nhưng những con quỷ không hề bỏ cuộc. Chúng tiếp tục phá hoại và âm mưu quay lại cai trị. Trước tình hình đó, bảy người hùng đã huy động nguồn vốn từ tất cả những quốc gia mới thành lập và thành lập nên Học viện Kỵ sĩ Kougun – lấy theo tên vị thần đã cứu vớt thế giới này.

Câu chuyện này kể về cuộc sống học đường của cô gái người sói 16 tuổi Trần Quỳnh Anh, cô gái đến từ một đất nước bị gọi là "đất nước của quỷ". Liệu cô sẽ có một cuộc đời học sinh tươi đẹp?

1607019771353.png
 
Sửa lần cuối:

Mạnh

Tác giả tương lai
Tác giả
Newspaper Team
Kiểm duyệt viên
Tham gia
9/7/20
Bài viết
409
Điểm cảm xúc
720
Điểm
93
Cuộc sống của Quỳnh Anh thay đổi nhanh chóng mặt. Mới nửa tháng trước, cô còn đang bán cá ngoài chợ, bây giờ cô đã có mặt ở cổng trường học vĩ đại nhất thế giới. Học viện Kỵ sĩ Kougun.

Cổng trường còn lớn hơn cái cổng làng của cô ở quê. Trước cổng có tên trường và những hàng người tấp nập qua lại. Ngôi trường xây theo lối kiến trúc phương tây với những bức tường bằng đá. Cô bước vào và tìm kiếm khu ký túc xá. Học viên năm đầu tiên sẽ tới ký túc xá nhận phòng và đồng phục, sau đó tới lớp và một tuần sau sẽ làm lễ khai giảng. Bên trong thậm chí còn vĩ đại hơn cổng ngoài. Chính giữa có một khu nhà mà theo tấm bản đồ học viện cô đang mang thì đó là khu trung tâm, là nơi của thầy hiệu trưởng và các giáo viên làm việc ngoài giảng dạy. Ở bên phải Quỳnh Anh, phía bắc, là một khu nhà cao với bốn bức tường bao quanh như một tòa thành riêng biệt. khu phía tây là khu giảng đường, có những lớp học của học viên môn ma thuật và cô khẽ nghe tiếng cháy nổ trong các lớp thực hành. Phía sau Quỳnh Anh, khu phía đông, chính là một khu giảng đường khác. Nó thấp hơn khu giảng đường phía tây một chút nhưng cũng nổi bật với hai ngọn tháp cao vút ở hai bên.

Khu ký túc xá không đặc sắc như các khu khác. Có những cửa sổ xếp thành hàng giống như những ngôi nhà tập thể. Quỳnh Anh có thể thấy nó trông còn nhỏ hơn khu phía bắc. Nhưng đó sẽ là ngôi nhà của cô cho đến năm năm nữa, khi cô tốt nghiệp.

“Xin chào, người sói.”

Ai đó nắm lấy hai tay của Quỳnh Anh.

“Hya!” Quỳnh Anh rên lên và bước ra xa. Cô nhìn kỹ người đó. Đó là một thanh niên trông có vẻ lớn tuổi hơn cô. Anh mặc đồng phục và có vẻ là vừa đi tập luyện về. Bên hông anh có một thanh kiếm. Hai bên anh còn có hai người nữa. Một tên to lớn vạm vỡ và một tên gầy trơ xương nhưng cũng cao ráo. Ba người họ đứng quanh Quỳnh Anh và cười cợt. Tên gầy gò sờ vào đuôi của cô và khiến cô nổi da gà.

“Một con người sói, thật là đáng kinh tởm.” Anh ta khạc vào người Quỳnh Anh. Cô định né nhưng hoàn toàn không kịp. Nó vẫn dính vào chiếc áo ngoài mà cô đang mặc.

“Này chó, quý xuống.”

Quỳnh Anh lườm anh ta.

“Tao bảo mày quỳ xuống!” Anh ta đập thanh kiếm vào bụng Quỳnh Anh khiến cô quỳ khụy xuống.

“Liếm giày tao đi.” Anh ta nói, hai tên đứng hai bên cười cợt. Những người xung quanh cũng trơ mắt ra nhìn nhưng hoàn toàn không có phản ứng, một số người còn cười hùa theo.

“Con chó này hư thật.” Thằng béo cầm lấy đầu Quỳnh Anh và đẩy xuống. Quỳnh Anh túm lấy cánh tay hắn và định bẻ gãy nhưng chợt nhớ lại lời thầy cô đã dặn.

“Đừng có dại mà gây sự với lũ quý tộc ở đó. Con có giết chúng cũng chỉ rước họa vào thân thôi.”

Quỳnh Anh đành bỏ ra.

“Mày vừa định làm gì hả?” Hắn đá vào mặt Quỳnh Anh làm cô ngã lăn ra.

“Mấy em kia!” Một giọng nói trầm vang lên.

“Chết, giáo viên.” Thằng gầy thầm chửi rủa.

“May cho mày đấy, con chó.” Tên đeo kiếm chửi rủa và bỏ chạy.

“Em ổn không?” Người thầy hỏi.

Quỳnh Anh lau vội vết máu trên môi. “Em không sao ạ.”

Vết bầm trên má và vết sước trên môi Quỳnh Anh liền biến mất.

Quỳnh Anh cúi chào người thầy rồi biến mất vào bên trong khu ký túc xá.

“Xin chào,” Quỳnh Anh bước vào phòng 753 của cô ở tầng bảy. Trong đó có một cô gái đang chải tóc.

"Cậu là học viên năm đầu đúng không?" Cô quay lại hỏi.

"Ừ, tớ là học viên năm nhất. Tên tớ là Quỳnh Anh. Năm nay tớ mười sáu tuổi."

“Vậy là chúng ta bằng tuổi nhau rồi." Cô cười và chỉ lên giường. "Đồng phục của cậu đây." Và cô quay lại trang điểm tiếp.

Quỳnh Anh thay đồng phục để chuẩn bị cho buổi học. Nhưng những thứ trang phục này cô chưa từng mặc trước đây. Áo có khuy và cả một loại váy ngắn đến mức khiến Quỳnh Anh thấy khó xử.

“Cậu chưa mặc loại trang phục tây phương bao giờ à?” Cô gái kia đã trang điểm xong và quay sang Quỳnh Anh. “Để tớ giúp.”

“Tớ, cảm ơn.”

“Không có gì. Tớ là Gwen, từ hôm nay thì chúng ta là bạn cùng phòng rồi.”

Gwen giúp Quỳnh Anh thay đồng phục. Đứng trước gương, Quỳnh Anh thấy mình đang mặc chiếc áo sơ mi trắng cộc tay với một dải lụa màu đỏ thắt nơ trên cổ. Cô khoác chiếc áo vest dài tay khoác ngoài màu xanh đậm dài ngang eo. Trên ngực trái có logo trường với hình ngôi sao bảy cánh màu vàng trên nền đỏ được may ngay trên túi áo. Chiếc váy xếp ly cùng màu với áo khoác dài tới ngang đùi và làm lộ ra phần đùi trắng nõn nà. Vì bộ đồng phục này chuẩn bị riêng cho cô nên nó còn có một lỗ nhỏ để đuôi của Quỳnh Anh thoải mái ve vẩy. Đôi tất trắng dài gần tới đầu gối đi cùng đôi giày bốt cao gót màu trắng. Mang nó vào giúp Quỳnh Anh cao lên một chút.

Quỳnh Anh soi mình trong gương. Mái tóc đen óng dài thướt tha đến hết lưng. Nước da vàng của người phương đông và đôi mắt to tròn đỏ tươi như máu. Đôi tai sói màu đen nằm lẫn trong đám tóc vểnh nhọn lên. Chiếc đuôi sói đang khẽ ve vẩy vì phấn khích. Vì cuối cùng, sau gần mười năm chờ đợi, Quỳnh Anh cũng có thể tới ngôi trường mơ ước của cô. Trường học Kỵ sĩ Kougun.

Cách đây hơn năm nghìn năm, loài quỷ, dưới sự thống trị của Quỷ Vương đã dẫn dắt loài quỷ chiếm lấy thế giới của loài người và tất cả các chủng loài khác. Chúng đàn áp người dân làm nô lệ. Tất cả những cuộc khởi nghĩa của người dân đều thất bại.

Hy vọng của nhân loại gần như tắt hẳn…

Cho đến khoảng nghìn năm trước, một vị thần đã xuất hiện và ban cho loài người những món quà, những sức mạnh siêu nhiên để đánh bại quỷ. Được gọi là Gebo – món quà của thần thánh.

Bảy người hùng đã dẫn dắt nhân loại và tiến tới độc lập, giết Quỷ Vương và giành lại thế giới, đuổi lũ quỷ về lãnh địa của chúng. Nhưng những con quỷ không hề bỏ cuộc. Chúng tiếp tục phá hoại và âm mưu quay lại cai trị. Trước tình hình đó, bảy người hùng đã huy động nguồn vốn từ tất cả những quốc gia mới thành lập và thành lập nên Học viện Kỵ sĩ Kougun – lấy theo tên vị thần đã cứu vớt thế giới này.

Quỳnh Anh hiện tại đang ở trong ký túc xá của trường. Căn phòng ấy còn lớn hơn cả ngôi nhà của cô ở quê. Tường sơn trắng và rắc lên những hạt trông lấp la lấp lánh mà Quỳnh Anh nghe nói là hạt kim tuyến. sàn nhà lát đá cẩm thạch sáng loáng và trần nhà có một cái đèn chạy bằng ma lực. Chỉ cần truyền ma lực cho nó, nó sẽ tự sáng. Có hai chiếc giường, mỗi chiếc đều đủ chỗ chỗ cho cả ba chị em cô nằm mà không cần chen nhau. Bên cạnh còn có một chiếc tủ quần áo được sơn màu trắng, một chiếc gương để soi và trang điểm, hai chiếc bàn và một kệ sách.

“Quỳnh Anh ơiii,” cô bạn cùng phòng Quỳnh Anh ôm lấy cô từ phía sau. “cậu dễ thưn quá đi~”

Ở quê, Quỳnh Anh vốn được xem là khá cao so với nữ giới. Nhưng cô bạn của cô còn cao hơn cổ nửa cái đầu. Cô gái phương tây có mái tóc màu xanh lá cây dài ngang lưng uốn lượn. Nước da cô trắng bóc và đôi mắt cô màu vàng đất. Đôi ta cô nhọn và dài ra hai bên. Người cô tỏa ra mùi thơm của hoa nhài lẫn với mùi cỏ. Cô vừa cười vừa đút cho Quỳnh Anh ăn một loại bánh gì đó của phương tây.

“Từ từ thôi Gwen,” Quỳnh Anh đẩy cô ra. “tớ sặc mất.”

“Tóc cậu mượt thật đấy.” Nàng tiên nữ Elf nghịch tóc Quỳnh Anh, trong khi cô nghịch, Quỳnh Anh khẽ thấy bộ ngực vĩ đại của cô qua khe áo sơ mi.

“Đồ biến thái.” Cô thì thầm vào tai Quỳnh Anh.

“Thì tại…” Quỳnh Anh đỏ mặt quay đi.

“Cậu thích thế lắm hả?” Gwen mở khuy áo sơ mi ra.

“Này thôi đi.” Quỳnh Anh quay đi. “Ở chỗ tớ cậu mà làm vậy là vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng đấy.”

“Là gì vậy?” Gwen nghiêng đầu khó hiểu.

“Con gái phương đông không được ăn mặc khoe da hở thịt đâu.”

“Nhập gia tùy tùng đi bạn tôi.” Gwen véo hai cái tai sói của Quỳnh Anh. “Mà cậu đâu phải người phương đông gốc đâu nhỉ?”

“Nói thế là bất lịch sự đấy.” Quỳnh Anh phồng má giận dỗi.

“Nhưng, người sói các cậu đâu sống ở phương đông nhiều đâu. Lại còn ở tận bán đảo phía nam xa xôi nữa.”

“Gia đình tớ di cư tới từ lâu rồi. Từ ông tổ mười một đời của tớ. Bọn tớ làm nghề đánh cá để sống qua ngày.”

“Nghề gia truyền à…”

“Ừm, trước khi tớ đi, em tớ đã học cách lái thuyền buồm rồi.”

“Tớ khá thắc mắc.” Gwen nói khi bước ra khỏi phòng ký túc xá và đi tới lớp học. “Gia cảnh của một gia đình nhà chài lưới không thể nào đảm nổi học phí của cái trường này. Làm thế nào mà cậu có thể… ý tớ là… đi học?”

“Tớ nhận học bổng.” Quỳnh Anh khoe. “Mà nói là học bổng cũng không đúng.” Quỳnh Anh suy nghĩ tìm từ ngữ thích hợp. “Một người quen của tớ đã cho tớ một suất học.”

“Ai mà tốt bụng vậy?”

“Một người quen.” Quỳnh Anh nhất quyết không nói tên người đó. Vì thực tế cô cũng chẳng biết ông ta. Ông ta dạy võ cho cô, dạy cô cưỡi ngựa bắn cung và đủ thứ khác cần cho một kỵ sĩ. Nhưng ông nói rằng nếu muốn trở thành một kỵ sĩ thực thụ, cô phải đến nhập học ở Kougun. Và ông đưa cô tờ thư giới thiệu, bảo cô gặp hiệu trưởng thì đưa cho ông ta.

Quỳnh Anh tình cờ gặp hiệu trưởng của Học viện Kougun đang ở ngay bên ngoài thành và đưa thư cho ông ta. Ông xử lý thủ tục nhập học cho cô và đến hôm nay cô chỉ việc xách mông tới lớp.

“Vậy thôi kệ, vào lớp nào.”

Hai cô gái bước vào giảng đường. Bên trong rộng gấp mười lần cái lớp học đọc viết của ông thầy đầu làng Quỳnh Anh. Bàn ghế đầy đủ chứ không phải ngồi dưới đất mà viết. Mỗi chiếc bàn đều thơm mùi gỗ và những học viên ngồi trò chuyện làm quen. Nhiều người quay sang nhìn Quỳnh Anh và lườm cô với ánh mắt khinh miệt.

“Gwen! Bên này.”

“Đi thôi Quỳnh Anh.” Gwen nắm tay Quỳnh Anh và kéo cô ra khỏi ánh mắt của những người đang lườm cô.

“Bạn cậu à?” Cô gái vừa gọi Gwen chỉ Quỳnh Anh hỏi.

“Ừ, bạn tớ đấy.” Gwen gật đầu.

“Chào cậu. Tớ là Nanalia.” Cô gái có nước da trắng, mái tóc xanh lam nhạt dài qua vai và đôi mắt nâu long lanh. Cô có dáng người mảnh mai và cao ráo, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt xinh đẹp của cô khiến Quỳnh Anh cảm thấy như muốn chồm tới ôm lấy cô, liếm lên mặt cô và cho cô nựng mình. Cô đưa tay ra cho Quỳnh Anh. Người cô có mùi như thuốc lào trộn với cỏ linh lăng.

“Chào cậu. Tớ là Quỳnh Anh.” Quỳnh Anh đưa tay bắt tay cô.

“Quỳnh Anh…” Nanalia khẽ ngập ngừng.

“Đừng nói gì cả.” Chàng trai bên cạnh Nanalia vội nói.

“Ô, bạn trai cậu hả?” Gwen hỏi.

“Không phải.” Cả hai la toáng lên.

“Tớ là Kazami Gin.” Chàng trai mỉm cười bắt tay Quỳnh Anh. Cậu có mái tóc bạc và nước da vàng. Đôi mắt cậu đen như màn đêm và cậu có một chiếc răng khểnh. Chiếc áo vest của cậu dài qua thắt lưng, cậu đeo một chiếc cà vạt màu đỏ trên cổ thay vì dải lụa cột nơ. Cậu mặc quần tây dài cùng màu áo và đi giày tây đen. Người cậu có mùi của biển, cảm giác như đang đứng trước một cơn gió biển và mùi muối vương trong không khí. Là con nhà ngư, Quỳnh Anh đặc biệt quen thuộc với mùi này. Chỉ ngửi thôi đã khiến đuôi cô vẫy liên tục.

“Tớ là Gwen Milliant.” Gwen cười.

“Chào cậu Gwen.”

“Cậu phân biệt đối xử đấy hả?” Gwen bóp cổ Gin đưa lên.

“Tớ… đâu…”

“Sao cậu bắt tay Quỳnh Anh mà không bắt tay tớ?”

“Bình tĩnh đi mà Gwen.” Quỳnh Anh ngăn cô bạn.

“Giết hắn đi.” Nanalia cổ vũ cô bạn.

“Thôi đi.”

Một tấm bìa va vào đầu Gwen.

“Tên khốn nào vậy?” Cô thả Gin ra và quát ầm lên.

“Tên khốn này này.”

Trên bục giảng, một người đàn ông mặc vest đen và đeo cà vạt đen đứng lên.

“Gwen, giáo viên đấy.” Quỳnh Anh thì thào.

“Chết chưa…” Gwen ngồi xuống.

“Đem lại đây cho tôi, cô bé… người sói.” Thầy giáo chỉ Quỳnh Anh.

Quỳnh Anh đem tấm bìa lên cho người giáo viên. Thầy trông trẻ, có lẽ khoảng hai mươi hai tuổi. Thầy có mái tóc vàng nâu cắt ngắn và đôi mắt thâm quầng. Trên tay thầy là một chiếc bút máy. Quỳnh Anh mới thấy nó có một lần và cô rất không hiểu cách thức nó vận hành.

“Về chỗ đi.” Thầy nhẹ nhàng nói.

“Vâ… vâng.” Quỳnh Anh về ngồi giữa Gwen và Nanalia.

“Rồi, ta là Hoshigawa Kento. Quê ở Yamato, năm nay hai mươi ba tuổi. Độc thân và ế suốt hai mươi ba năm.”

“Ổng đang khoe là mình chưa từng có bạn gái à?” Nhiều người thầm nghĩ.

“Được rồi, lớp ta có hai mươi tám thành viên. Có mặt đủ chưa?”

Thầy Kento nghía một vòng rồi quay lại quyển sổ.

“Điểm danh nhé. Gọi tới ai thì đứng dậy nói dân tộc và quê quán.”

Ông thầy ngái ngủ mở ra danh sách lớp và đọc từ dưới lên.

“Zeon.”

Một chàng trai da ngăm đứng lên và giới thiệu bản thân mình.

Khi Nanalia giới thiệu, mọi người đều ồ lên vì nhan sắc của cô.

Đến lượt Gwen, cô nói một tràng về sở thích, món ăn yêu thích và đủ thứ trời ơi đất hỡi làm Nanalia phải túm cô kéo xuống.

Khi Gin giới thiệu, nhiều người dòm ngó cậu và chỉ trỏ. Quỳnh Anh khẽ nghe được từ “Quỷ Vương”.

Mái tóc bạc của cậu làm mọi người nhớ tới màu tóc của Quỷ Vương, người đã nô dịch tổ tiên họ suốt hàng trăm năm. Mọi người đều ghét màu tóc bạch kim và cho rằng mái tóc bạch kim sẽ đem tới những điều xui xẻo.

“Quỳnh Anh, mặc dù Quỷ Vương mang tóc bạc, nhưng con cũng phải nhớ rằng, thần Kougun cũng mang mái tóc bạc đó.”

Đó là lời mẹ cô đã dạy. Nên cô hoàn toàn không có ác cảm với Gin dù rất nhiều người đã có cái nhìn không thiện cảm với cậu.

“Lo gì chứ, cậu chưa phải tệ nhất đâu Gin.” Quỳnh Anh nghĩ.

“Anh.”

Cô gái người sói đứng dậy.

“Mình tên Trần Quỳnh Anh. Trần là họ, Quỳnh là tên đệm còn Anh là tên. Mình là người sói.”

Quỳnh Anh ngồi xuống.

“Cậu đến từ đâu vậy?” Một người hỏi.

Quỳnh Anh thầm nguyền rủa cái đứa hỏi câu đó ra đường xe cán chết.

“Tớ, quê tớ ở… X… Xí…”

“Nói nhanh lên nào.” Một người hối.

“Tớ tới từ Xích Quỷ!” Quỳnh Anh thở hắt ra.

Cả lớp nháo nhào lên.

“Sao thứ như nó lại được tới đây vậy?”

Những người ở phía trước và phía sau Quỳnh Anh bắt đầu dọn ra ngồi xa cô hơn. Chỉ có Gwen, Gin và Nanalia ở đó.

Tất nhiên rồi, chẳng ai muốn ở gần với hậu duệ của những kẻ đã đàn áp hoàn toàn vô số cuộc khởi nghĩa của tổ tiên họ cách đây năm nghìn năm. Những con quỷ đỏ, đó là quê hương của Quỳnh Anh, Xích Quỷ.

Và ngày đầu tiên đi học của Quỳnh Anh bắt đầu như vậy.



Cách đây năm nghìn năm là thời đại loài quỷ nô dịch cả con người, tiên, người khổng lồ, người thú và hầu như tất cả các chủng tộc khác loài quỷ. Có một đất nước, vốn là con người, nhưng đã quy thuận loài quỷ và đàn áp tất cả các tộc nhân khác. Họ được gọi là những con quỷ đỏ. Những cuộc thanh trừng của lũ quỷ đỏ luôn gieo rắc kinh hoàng và sợ hãi lên mảnh đất đó. Nam nữ già trẻ lớn bé, chúng giết sạch không trừ một ai. Thậm chí sau khi giành lại độc lập cho loài người, những người còn sống ở đất nước đó phải chịu cảnh mất đi đất nước, mất đi tên gọi vốn có và phải sử dụng cái tên Xích Quỷ.

Quỳnh Anh chính là người đến từ đất nước đó.

“Tất cả im lặng!” Thầy Kento quát. “Mới có một hậu duệ của quỷ đã hãi đến thế thì sau này gặp quỷ biết chiến đấu kiểu gì?”

Quỳnh Anh như chết lặng, một người giáo viên vừa gọi cô là “hậu duệ của quỷ”. Ở quê, Quỳnh Anh bị phân biệt đối xử vì mình là người sói. Ở đây, cô sắp sửa bị phân biệt đối xử vì là người sói và là hậu duệ của quỷ.

“Rồi nhé, bây giờ ta sẽ phân nhóm.”

“Phân nhóm gì vậy?” Gwen hỏi, cố giúp Quỳnh Anh cảm thấy thoải mái.

“Chúng ta sẽ làm việc theo nhóm. Vì ngày xưa, bảy vị anh hùng cũng đã chiến đấu thành một nhóm, nên bây giờ chúng ta cũng sẽ trở thành một nhóm bảy người.

“Nhóm một,” Thầy Kento lấy một danh sách khác ra.

“Nhóm bốn, nhóm cuối cùng. Trần Quỳnh Anh, Kazami Gin, Gwen Milliant, Iris Edengarden, Rachel Elizabeth Victoria de Arthuria, Shizuka, và Tiny Gravity.”

Bảy thành viên nhóm bốn tới một chiếc bàn ở cuối phòng, có phần cách xa so với những bàn còn lại.

“Thưa thầy,” Nanalia đứng dậy, cô được xếp vào nhóm hai. “chúng ta có quyền thay đổi không ạ?”

“Không,” Thầy Kento đáp. “trừ khi chúng ta thấy các em không thể hợp tác hiệu quả, hoặc là có người chết.”

“Không sao đâu, Nana.” Gwen vẫn giữ thái độ vui tươi. “Không có cậu tớ vẫn sống tốt mà.”

“Chính vì không có tớ nên tớ mới không yên tâm, lỡ như con ngốc nhà cậu gây chuyện cho người khác thì sao?”

“Này,” Gwen nhăn mặt. “đừng có xem tớ như là đứa trẻ con chứ.”

“Cậu thì vẫn mãi là trẻ con thôi.” Nanalia lườm Gwen.

“Cậu…”

“Gwen Milliant, Nanalia Rosiana.” Thầy Kento mắng. “Trừ mỗi nhóm mười điểm.”

“Điểm gì vậy ạ?”

Một người ở nhóm một hỏi.

“Điểm thi đua của các nhóm.” Thầy giải thích. “Cuối tháng, nhóm nào có điểm thi đua thấp nhất sẽ phải đi dọn dẹp trường. Đó là quy định của trường.”

“Vậy thưa thầy,” cô bạn hỏi tiếp. “thầy dạy môn gì ạ?”

“Ta dạy môn Triết học Mác – Kougun.” Thầy trả lời.

“Triết học…”

“Mác – Kougun?”

“Kougun thì tớ hiểu là tên của thần Kougun.”

“Nhưng Mác nghĩa là gì vậy?”

“Ai quan tâm cái chữ đó nghĩa là gì,” Thầy Kento đáp. “chỉ cần tụi bay học tập chăm chỉ và không bị đúp là được.”

“Vậy thưa thầy,”

“Hỏi nữa trừ điểm.” Thầy Kento dọa.

Cô gái đành im lặng.

“Được rồi, vì đây là tiết học đầu tiên, nên, tự quản đi.”

Ông thầy nói xong thì ụp mặt xuống bàn ngủ say.

“Hình như lúc nãy chúng ta chưa giới thiệu nhiều lắm nhỉ.” Tiny lên tiếng. Cậu là một người khổng lồ, cao tới hai mét với những khối cơ sẵn chắc khổng lồ bên trong bộ đồng phục ngoại cỡ. Cậu có nước da ngăm và mái tóc nâu dài che khuất đôi mắt. Người cậu có mùi như mùi của loài voi và mùi đất sau mưa. “Tớ là Tiny, tớ thuộc tộc khổng lồ núi ở Zhangshan. Tớ có thể sử dụng khiên và rìu.”

“Cậu hơi, nhỏ so với người khổng lồ nhỉ.” Rachel nói. Cô có mái tóc đỏ thắt bím vắt qua vai. Đôi mắt cô màu xanh lá cây và cô còn mặc thêm một chiếc áo choàng đen bên ngoài đồng phục. Cô có mùi của hàng đống thứ hóa chất trộn lẫn nhưng không khiến Quỳnh Anh khó chịu. Cô có thể thấy cả mùi ô liu, mùi rễ cây, mùi xoài và cả mùi hoa hướng dương trên người Rachel.

“Zhangshan vốn là vùng núi nhỏ, tộc khổng lồ ở đó vốn không to lớn, họ giống như, những con người có phần to lớn thôi.” Quỳnh Anh nói. “Tớ cũng gặp nhiều người rồi, họ sống thành các làng nhỏ trên núi Zhangshan và thường xuống đồng bằng trao đổi lương thực.”

“Tớ không ghét người Xích Quỷ đâu.” Tiny khẳng định. “Các cậu rất tốt bụng. Chưa có người Xích Quỷ nào đối xử tệ với tớ cả.”

“Cảm ơn, Tiny.” Quỳnh Anh mỉm cười.

“Đặc biệt là khi đó là một cô gái dễ thương như cậu.” Tiny buột miệng.

“À, tớ…”

“Thôi ra vẻ đi.”

Cô gái tóc vàng lườm nguýt Quỳnh Anh, cô có vẻ không mấy thiện cảm với cô gái người sói. Mái tóc vàng của cô cột đuôi ngựa và cô có đôi mắt màu xanh da trời. Đôi mắt ấy nhìn Quỳnh Anh sâu đến mức như muốn ăn tươi nuốt sống cô. Từ người cô có mùi táo và mùi của không khí loãng.

“Cậu là… thiên thần hả?” Quỳnh Anh hỏi.

“Phải thì sao?” Cô hỏi. “Tôi là Iris Edengarden, tôi là thiên thần sẽ trở thành hộ vệ của thần Kougun. Tôi sẽ trở thành hộ vệ vĩ đại nhất.”

Thiên thần là những người gần gũi với thần Kougun nhất. Và trong số các thiên thần, mười hai hộ vệ là gần với Người nhất. Họ lắng nghe lời Người, truyền đạt ý của Người và bảo vệ Người. Nghe nói các hộ vệ còn được nhìn thấy Người.

“Ước mơ thật to lớn.” Gin nói. “Vậy giờ đến tớ. Tớ là Kazami Gin, gia đình tớ có truyền thống làm Kỵ sĩ. Tớ tới đây để có thể tiếp tục trở thành kỵ sĩ và tớ muốn trở thành Nhị Thập Kỵ Sĩ.”

Nhị Thập Kỵ Sĩ là hai mươi kỵ sĩ mạnh mẽ và tài ba nhất Yamato. Họ chiến đấu với quỷ và bảo vệ nền hòa bình của Yamato suốt hàng nghìn năm qua. Họ giống như tượng đài của sự bất bại của Yamato.

“Tớ là Gwen Milliant, tớ tới từ Cánh Rừng Đại Ngàn và là cung thủ cự phách.”

“Sao ngắn vậy thôi à?” Rachel chọc Gwen. “Lúc nãy dài lắm mà.”

“Còn cậu?” Gin nhìn cô bé tóc hồng đang cắm mặt vào các quyển sách. Cô nhỏ nhắn như chỉ mới mười hai tuổi. Cô đeo một chiếc băng đô màu hồng đậm trên trán và có đôi mắt màu nâu. Gương mặt cô trông dễ thương và phũng phĩnh như em bé. Tuy nhiên Quỳnh Anh lại thấy sâu trong đôi mắt cô là một cảm giác u ám đến mức cô bị nuốt chửng. Chiếc đuôi của cô cụp xuống và đôi tai cũng hơi thấp xuống. Người của cô gái nhỏ nhắn ấy có mùi của hoa anh đào và mùi… máu.

“Tớ là Shizuka. Tớ không có họ. Tớ tới từ Yamato.” Cô đáp cộc lốc.

“Cậu giỏi nhất là gì?” Gwen hỏi.

“Ám sát.”

Sáu người họ khẽ rùng mình.

“Vậy chắc cậu là sát thủ nhỉ,” Gin lấy lại bình tĩnh đầu tiên. “tớ cũng từng học một vài kỹ thuật ám sát nhưng không thành thạo lắm. Hy vọng cậu có thể chỉ giáo tớ thêm.”

Shizuka không đáp.

“Cậu bị ghét rồi.” Rachel chọc cậu.

“Tớ nghĩ để hiểu nhau hơn, chiều nay chúng ta đi ăn đi.” Gwen đề nghị. “Tớ biết dưới phố có một tiệm bánh rất ngon.”

“Khỏi, cảm ơn.” Iris và Shizuka lên tiếng.

“Ơ…” Đôi tai của Gwen khẽ giật.

Chiều hôm đó, quả nhiên họ không chịu đi cùng mọi người nên chỉ có năm người đi ăn với nhau.

Quỳnh Anh đứng ở cổng trường nhìn ra ngoài thành phố. Học viện Kỵ sĩ Kougun tọa lạc trên một ngọn đồi nằm giữa thành phố Kougun. Thành phố này là nơi bảy vị anh hùng năm xưa đã nhận được Gebo và lập lời thề tiêu diệt loài quỷ. Nó nằm chính giữa ranh giới của lục địa Anatolius ở phía đông và lục địa Vespertine ở phía tây. Phía nam giáp với biển Nam Hải, từng có một trận động đất xảy ra và đã nhất chìm phần phía nam của thành phố. Bây giờ đó là chỗ ở của tộc người cá và là nơi luyện tập thủy chiến của các học viên. Tường thành phố được xây dựng cao tới hơn bốn mươi mét và cắm những lá cờ đỏ và có hình ngôi sao bảy cánh.

Dưới thành phố là một sự kết hợp lạ mắt mà Quỳnh Anh mới thấy lần đầu. Những ngôi nhà ở phía đông thì xây dựng theo lối kiến trúc của Kan, quốc gia hùng mạnh nhất phía đông. Những ngôi nhà bằng gỗ và có những cánh cửa bằng giấy. Phía tây thì xây dựng theo lối kiến trúc của Britannia, quốc gia mạnh nhất về phía tây với những ngôi nhà bằng đá và gạch xây dựng cao hơn những ngôi nhà phía đông.

Cư dân thành phố hầu hết là quý tộc và gia đình của các giáo viên và một vài cựu học viên của học viện. Các nhà thương lái cũng coi đây là trạm dừng chân bắt buộc phải qua vì có thể có rất nhiều mối làm ăn ở đây. Nơi đây giống như trung tâm của văn hóa vậy. Dù trước đây, Britannia và Yamato từng có chiến tranh với nhau, toàn bộ thành phố vẫn luôn trung lập.

Gwen dẫn bốn người bạn mới vào cửa hàng bánh. Quỳnh Anh chưa từng được nhìn thấy loại thức ăn này trước đây. Gwen nói đó là trứng đánh lên và phủ kem bên ngoài. Có những chiếc bánh với đủ mọi màu sắc và có cả dâu tây, thứ trái cây đắt đỏ mà có nằm mơ cô cũng không dám.

“Họ không thích ăn bánh thì có thể nói mà.” Gwen vẫn còn hơi buồn dù cô đã ăn hết một lượt hai cái bánh kem cỡ nhỏ. “Chúng ta sẽ tìm món khác.”

“Tớ không nghĩ là do họ không thích bánh kem đâu.” Quỳnh Anh nói.

“Sao cậu biết?” Rachel hỏi.

“Shizuka có vẻ muốn yên tĩnh để đọc sách. Còn Iris, cô ấy chỉ không muốn ăn chung với tớ thôi.”

“Cậu hiểu họ quá nhỉ.” Rachel ăn mất quả dâu của Gwen.

“Tớ có thể đọc được cảm giác." Quỳnh Anh nói khi Gwen và Rachel cãi nhau giành quả dâu. "Tớ có thể nhận ra họ đang cảm nhận thế nào. Đó là, đặc tính của loài sói. Nhưng giác quan này của tớ không nhạy lắm. Anh tớ ấy, anh ấy có thể ngửi mùi còn vương lại trong không khí mà nhận ra người đó đang cảm thấy thế nào nữa cơ.”

“Nghe nói, gia đình cậu không được tốt lắm nhỉ?” Tiny nhường quả dâu cho Gwen.

“Ừm, đánh cá kiếm sống qua ngày thôi. Đôi khi đánh được cá lớn thì bán cho các quán ăn, họ sẽ trả rất hậu nếu bắt được cá mập hay mấy loài cá hiếm. Nuôi đủ bảy miệng ăn đâu có dễ. Nên hai anh tớ đã tới Kan để làm việc. Đôi lúc cũng gửi gạo và tiền về.”

“Gạo?” Gwen hỏi trong khi miệng còn dính kem.

“Là một loại hạt có rất nhiều ở phương đông. Hạt gạo có thể luộc lên để thành cơm. Là món ăn chính ở phương đông.” Gin giải thích.

“Hể? Tớ cũng muốn ăn.” Gwen cười.

“Tớ có đem theo một ít, tối tớ sẽ nấu cho cậu ăn thử.” Quỳnh Anh mỉm cười.

“À, chúng ta còn phải mua đồ dùng học tập không vậy?” Tiny hỏi.

“Tớ chưa mua vạc, dược liệu và hàng đống thứ cần mua đều chưa có.” Rachel xòe tay ra đếm.

“Tớ cần mua thêm ít đồ đạc linh tinh.” Gin nói.

“Tớ cũng cần mua dầu gội đầu nữa.” Gwen vẫn tiếp tục ăn.

“Tớ nghĩ chúng ta nên mua những thứ ưu tiên trước.” Quỳnh Anh dùng dĩa, một thứ trông giống như cái đinh ba đánh cá nhưng có bốn đầu nhọn và nghịch quả dâu tây trên cái đĩa.

“Không sao, tớ biết chỗ bán tất cả những thứ các cậu cần.” Gin mỉm cười. Chiếc răng khểnh khẽ hé ra.

“Vậy lát nữa tụi mình đi mua vậy.” Quỳnh Anh nói. “Gin dẫn đường.”

“Ừ,” Gin rút tờ khăn giấy và lau miệng cho Quỳnh Anh. “kem dính lên miệng này.”

Gin lau miệng cho Quỳnh Anh và làm hai má cô ửng đỏ lên. Ba người kia tủm tỉm cười.

Năm người họ đến trước một cửa hàng. Trên tấm bảng có ghi dòng chữ lớn:
NGÔI NHÀ CỦA JACK

NƠI CÓ MỌI THỨ BẠN CẦN.


“Mọi thứ hả?” Rachel lấy kính ra và đọc dòng chữ. “Có nói quá không vậy?”

“Lần cuối tớ thấy cái cửa hàng này, nó nằm ở Kan. Nhưng bây giờ, nó lại ở đây.” Gin nói. “Gã Jack, anh ta nói rằng cửa hàng của anh ta có mặt ở khắp mọi thành phố trên thế giới. Xem ra anh ta không gạt tớ.”

“Cậu quen anh ta à?” Tiny hỏi.

“Ừ, cũng có chút quen biết.” Gin nói và bước vào.

Xin chào?” Gin gọi. Bên trong chỉ có một Dwarf lấm lem bụi bẩn và râu tóc màu đỏ đang âm ỉ cháy. Anh ta có cơ bắp không kém gì Tiny và trông có vẻ đang rất không được vui. Trên tay anh ta là cây búa. Anh chỉ cao khoảng mét rưỡi nhưng Quỳnh Anh có kinh nghiệm với các người lùn rằng không bao giờ được nói tới chiều cao của họ. Họ sẽ giã cô như giã bánh mất.

“Các người muốn mua gì?” Chất giọng khàn và đầy cáu bẳn của anh ta khiến Quỳnh Anh khẽ khó chịu. Người anh ta có mùi khét lẹt và toàn cửa hàng này đều đang có mùi như vậy.

“Vừa mới cháy nổ gì à?” Quỳnh Anh ve vẩy trước mũi để đuổi cái mùi ấy đi.

“Không.” Anh ta ho ra một làn khói bụi. “Không có.”

“Ai vậy?”

Một giọng nói vọng ra từ bên trong.

“Mày mà không dọn sạch lò rèn thì đừng mong về được nhà, nhóc con ạ.”

Anh chàng Dwarf hét lớn rồi quay lại nhìn đám trẻ. “Các người tìm gì? Tôi không có cả ngày ở đây đâu.”

“Anh bán cả vảy rồng à?” Rachel nhìn chằm chằm vào mấy cái lọ và những miếng da quái vật. “Còn có cả mắt Cyclops, lông phượng hoàng, sừng kỳ lân, đây có phải rễ cây Yggdrasill không vậy?”

“Có người tìm mua thảo dược này, thằng nhóc.” Người lùn thở dài và đảo mắt chán chường.

“Thoát rồi!”

“Đừng mơ, tiếp khách xong thì dọn tiếp cho tao.”

Chàng trai bước lên, bộ đồ trắng của anh lấm lem bụi tro và cả khuôn mặt cũng đen như nhọ nồi. Anh có mái tóc vàng dài cột gọn và đôi mắt màu xanh. Điều kỳ lạ là Quỳnh Anh không ngửi ra được mùi gì từ người anh cả, chỉ có mùi tro bụi.

“Jack, lâu rồi không gặp.” Gin nói.

“Ginnnnn!” Jack tiến tới và định ôm lấy Gin.

“Muốn ôm ấp thì chờ anh thay đồ đã nhé.” Gin nói và giật lùi lại.

“Gì đây, mới trở thành kỵ sĩ đã lên mặt với tôi rồi à?” Jack chống hông cau có.

“Nhân tiện, đây là Quỳnh Anh, Tiny, Gwen, còn đằng kia là Rachel. Họ là bạn của em.” Gin giới thiệu một vòng. “Mọi người, đây là Jack Volundr, thợ rèn kiêm thợ thủ công kiêm dược sĩ kiêm nhà giả kim kiêm thợ săn kiêm thương nhân kiêm kỵ sĩ.”

“Anh ta toàn tài vậy hả?” Tiny tròn mắt.

“Tớ nghĩ cái phần kỵ sĩ là thêm vào cho có. Chứ anh ta liên tục vào tù ra tội và làm những trò lươn lẹo để thoát tội thôi.” Gin nhún vai.

“Vậy chú tới mua đồ hay tới khoe đồng phục đây?” Jack chống hông. “Anh không có cả ngày ở đây với chú đâu.”

“Anh có bán loại shuriken giống như lần trước anh bán cho tôi lúc còn ở Yamato không?”

“Có đầy.” Jack phất tay.

“Anh có nhận làm riêng vũ khí không?” Gwen hỏi.

“Có, nhưng giá cả hơi căng đấy.”

“Tiền bạc không thành vấn đề.” Gwen ném cho Jack cục vàng to như ổ bánh mì.

“Tiểu thư muốn vũ khí thế nào ạ?” Jack lấy ghế cho Gwen ngồi và chăm sóc tận tình chu đáo.

“Này, anh kia.” Rachel la lên và ôm một đống đồ tới bàn thanh toán. “Tính hết chỗ này cho tôi.”

“Vâng.” Jack cười tươi rói. “Ben, ra tính tiền đi.” Jack hất đầu.

“Nhắc đền tiền là anh ta như vậy đấy.” Gin nói nhỏ với Tiny và Quỳnh Anh.

“Tôi cũng muốn mua ít đồ.” Tiny sờ vào các cây rìu chiến sáng bóng và khổng lồ.

Jack sau khi phác thảo lại món vũ khí của Gwen thì quay sang tư vấn cho Tiny.

“Có gì cứ tính vào tiền của tôi nhé.” Gwen nói.

Quỳnh Anh chăm chú nhìn vào những thanh kiếm treo trên tường. Có đến gàng chục loại kiếm khác nhau từ đông sang tây. Có katana của Yamato cho tới cả cự kiếm chém rồng của Britannia.

“Cậu không định mua gì à?” Gwen hỏi.

“Tớ không biết nữa.” Quỳnh Anh vẫn mai mê ngắm. “Tớ không có… tiền.”

“Tớ có thể…”

“Không được.” Quỳnh Anh nhìn Gwen. “Tớ ghét nhất là mắc nợ người khác.”

“Nhưng chúng ta là bạn bè mà.” Gwen nghiêng đầu.

“Nên tớ càng không thể mắc nợ cậu được.”

“Đồ ngốc này.” Gwen ấn các khớp ngón tay vào đầu Quỳnh Anh, giữa hai tai. “Chính vì chúng ta là bạn, nên tớ mới sẵn sàng cho cậu những thứ đó. Cậu phải biết chứ, cậu quan trọng hơn ba cái cục vàng đó nhiều.”

“Dù cậu mới gặp tớ hôm nay?” Quỳnh Anh hỏi.

“Càng tốt chứ sao. Tức là chúng ta vẫn còn năm năm học tập bên cạnh nhau. Dù thế nào thì cậu cũng sẽ bên cạnh tớ đên tận năm cuối mà. Hai chúng ta, Gin, Tiny, Rachel, cả Iris và Shizuka nữa.”

“Cô bé này…” Jack khẽ nhấc cằm Quỳnh Anh lên. “là người Xích Quỷ à?”

“Ư…” Quỳnh Anh khẽ rên rỉ, anh ta đang chạm vào đúng cái chỗ nhạy cảm của Quỳnh Anh. Lại còn cố tình gãi nữa.

“Ấy, xin lỗi.” Jack buông ra và đứng ra sau quầy hàng.

“Anh muốn gì đây?” Gwen lườm Jack.

“Tôi…”

“Quỳnh Anh là người Xích Quỷ thì sao hả?” Gwen quát anh. “Cô ấy là bạn tôi!”

“Đừng nóng, Gwen.” Gin túm lấy hai bả vai và khẽ vuốt lên gáy cô. “Jack không có ý gì đâu.”

“Lần đầu tiên, tôi gặp người Xích Quỷ ở đây.” Jack nhìn Quỳnh Anh mỉm cười. “Hậu duệ của quỷ…”

Gwen suýt nữa lao tới xé cổ họng anh chàng thợ rèn.

“… ai mà tin được một cô bé như thế này lại có thể là quỷ chứ.”

Gwen lấy lại bình tĩnh.

“Được rồi, xem như có duyên, tôi sẽ tặng cô một món đồ tự chế. Nói đi, cô thích gì?”

“Anh ta tốt bụng thật.” Rachel nhảy tung tăng trên đường khi trời đã chập tối.

“Anh ta là người làm kinh doanh, nhưng tớ chưa thấy doanh nhân nào như anh ta. Gần gũi và có vẻ… ham tiền nữa.” Quỳnh Anh khẽ nhớ tới anh chàng thợ rèn.

“Nếu anh ta ham tiền thì cậu không được tặng không một món đồ trị giá như vậy đâu.” Tiny nói.

“Cậu nói đúng.” Quỳnh Anh gãi đầu.

“Và dầu gội của anh ta có mùi thơm thật.” Gwen mở chai dầu gội ra. Quỳnh Anh có thể ngửi thấy mùi thơm mà Jack gọi là mùi tinh dầu dừa.

“Anh ta có một phương châm, đó là ‘cái gì bán được đều sẽ bán, nhưng không buôn gian bán dối và chẳng bao giờ bán thân’.

Về lại ký túc xá, điều đầu tiên Quỳnh Anh làm là đi tắm.

Bồn nước nóng không lớn, nhưng đủ để cô nằm dài trong đó. Lúc ở quê cô chỉ có tắm sông và nhà có điều kiện lắm mới được tắm bồn. Quỳnh Anh mới được tắm bồn vào lúc năm tuổi đúng một lần khi tới nhà bạn. Và cũng sau lần đó thì gia đình họ cấm cô bé ấy qua lại với Quỳnh Anh.

“Cậu tắm lâu quá nhỉ.” Gwen nhìn Quỳnh Anh đang lau đầu mà cười.

“Đâu phải lúc nào cũng được tắm nước nóng.” Quỳnh Anh vắt nước trên mái tóc dài đen bóng của mình ra cửa sổ. Vừa vắt nước, Quỳnh Anh nhìn về phía biển. Cô có thể thấy bóng của một con giao long vừa quẫy mình ở phía xa xa ngoài khơi.

“Ngày đầu tiên…” Quỳnh Anh lầm bầm.

“Cậu đừng để ý chuyện sáng nay nhé.” Gwen nhắc. “Họ chỉ không thể chấp nhận được việc mình đang học chung với một đứa con của Xích Quỷ. Cậu biết đấy. Hầu hết những người được học ở đây là quý tộc, và họ được dạy rất sâu về việc họ đứng trên chúng ta.”

“Tớ không nghĩ vậy đâu.” Quỳnh Anh cười.

“Cậu còn bênh họ nữa hả?”

“Họ chỉ đang… sợ hãi. Họ có niềm kiêu hãnh của việc mình là quý tộc. Và họ chỉ đang sợ rằng niềm kiêu hãnh đó sẽ bị một đứa nhà quê như tớ đạp đổ.”

“Nhưng mà,” Gwen ôm Quỳnh Anh từ phía sau. “cậu dễ thương mà…”

“Gwen,”

“Được rồi!” Gwen bương Quỳnh Anh ra và quay vào giường. “Những lúc như thế này, cậu cứ ăn socola là tốt nhất.”

Cô đưa cho Quỳnh Anh một nửa thanh socola thơm lừng mùi cacao.

“Khi hai người ăn chung một thanh socola, thì đó là lúc họ bắt đầu một tình bạn vĩnh cửu.”

“Có cái định luật như vậy à?” Quỳnh Anh không chắc lắm về việc nó có thật.

“Bài một giáo trình môn Mác – Kougun đấy.” Gwen thả nửa thanh socola vào miệng và nói khi khóe môi dính đầy socola. “Người đã dạy rất đúng. Môn này rất đáng học đấy.”

"Tớ nghĩ giáo trình thay đổi cho phù hợp với học viên thôi. Chứ ba nghìn năm trước lấy đâu ra socola."

"Ông ấy là thần còn gì." Gwen cười và ăn nửa thanh socola còn lại.

Và như vậy, ngày đầu tiên đi học của Quỳnh Anh bắt đầu với một vụ bắt nạt nho nhỏ. Và kết thúc bởi một người bạn thân tuyệt vời.
 
Sửa lần cuối:

Mạnh

Tác giả tương lai
Tác giả
Newspaper Team
Kiểm duyệt viên
Tham gia
9/7/20
Bài viết
409
Điểm cảm xúc
720
Điểm
93
Quỳnh Anh chạy vội đến lớp. Không thể tin được cô lại ngủ quên trong buổi học môn kiếm thuật đầu tiên. Quỳnh Anh nhảy phốc vào sân tập vừa hay nghe tên cô được xướng lên.

“Trần Quỳnh Anh.”

“Dạ có!” Cô nhanh chóng giơ tay ra hiệu ở ngoài cửa sân. Người thầy trông có vẻ không được vui vì buổi học đầu tiên mà cô đã trễ.

“Không tin được cậu trễ trong buổi học đầu tiên.” Gwen thì thầm khi Quỳnh Anh khẽ bước đến bên cạnh cô.

“Sao cậu không gọi tớ?”

“Tớ thấy cậu ngủ say quá.” Gwen gãi đầu cười.

“Được rồi.” Người thầy đóng quyển sổ lại sau khi điểm danh xong. Ông có mái tóc vàng cột cao và nước da trắng. Đôi mắt xanh lam của ông quan sát lũ trẻ. “Ta là Jan Fletcher, ta sẽ phụ trách môn kiếm thuật của các em trong năm này.”

“Thưa thầy.”

Lại là cô gái ngày hôm qua, Jeanne Stella, cô có mái tóc nâu cột đuôi ngựa và đôi mắt đen. Nước da cô trắng gần thành màu xám. Cô có thân hình nhỏ nhắn và từ người cô có mùi nước hoa bạc hà thơm ngát.

“Bọn em có một số người chưa từng học kiếm thuật trước đây, vậy phải làm sao ạ?”

“Điều đó có quan trọng không?” Thầy Jan hỏi ngay.

“Dạ…”

“Ta không cần biết trước khi đến đây, em là công chúa hay con nhà quý tộc Là con nhà võ hay nhà văn, ta vẫn sẽ dạy các em từ những bước cơ bản nhất.”

“Thưa thầy.” Rachel giơ tay. “Bọn em là pháp sư, vậy bọn em học kiếm thuật để làm gì ạ?”

“Em kể tên cho thầy xem bao nhiêu pháp sư có thể đơn độc chiến đấu mà không cần một kiếm sĩ bảo vệ bên cạnh?”

“Ừm…”

“Sakasha Haru.” Jeanne trả lời thay Rachel.

“Vậy anh ta là người như thế nào?” Thầy Jan vẫn cười.

“Kiếm sĩ phép thuật.” Rachel hô lên.

“Đúng vậy. Thậm chí một người như Haru vẫn cần có đồng đội bên cạnh. Vậy những pháp sư như em thì có thể chiến đấu một mình không?"

"Em..."

"Vậy em muốn hỏi gì nữa không?”

“Dạ không.” Rachel lắc đầu.

“Sakasha Haru là ai vậy?” Quỳnh Anh hỏi Gin.

“Là một trong Nhị Thập Kỵ Sĩ của Yamato. Anh ta được gọi với cái tên Chúa Tể của Những chiếc nhẫn. Kỵ sĩ Phép thuật.”

“Anh ta từng một mình chặn đứng cuộc xâm lăng của Phantom cách đây mấy năm.”

“Vậy,” Thầy Jan bước ngang qua họ. “cho ta xem kiếm của các em nào.”

“Bọn em không có kiếm ạ.” Gwen nói.

“Tới kia lấy đi.”

Thầy Jan chỉ về chỗ bên tường. Ở đó có hàng đống kiếm đủ loại.

“Mấy thứ này…” Quỳnh Anh chọn một thanh kiếm jian của Kan. Cô kiểm tra phần lưỡi. Trên đó có dòng chữ nho nhỏ: độc quyền sản xuất bởi Jack Volundr.

Anh ta còn cung cấp vũ khi cho trường cơ à?” Quỳnh Anh không khỏi bất ngờ về kỹ năng làm ăn của chàng trai trẻ ấy.

“Tớ không chọn được.” Gwen thở dài.

“Cậu thử cái này xem.” Quỳnh Anh đưa cho Gwen một thanh cự kiếm chém rồng, đúng như Quỳnh Anh đoán, Gwen chẳng nhấc nổi nó khỏi mặt đất.

“Sao cậu…” Gwen thở dài sau khi gồng hết sức nhưng không thể khiến nó di chuyển. Cô trố mắt như con tôm nhìn Quỳnh Anh nhấc nó lên bằng một tay.

“Thể lực của người sói.” Rachel nói. Cô cũng chưa chọn được vũ khí cho mình.

“Vậy thanh này để tớ nhé.” Tiny lấy thanh cự kiếm.

“Các cậu thường sử dụng vũ khí gì?” Quỳnh Anh hỏi.

“Đũa phép và quyền trượng.” Rachel đáp.

“Cung tên.” Gwen đáp.

“Vậy các cậu có thể dùng loại đoản kiếm này.” Quỳnh Anh lấy hai thanh kiếm ngắn cho họ. Nó thẳng và chỉ dài cỡ cẳng tay Quỳnh Anh. Mặc dù có phần giống với dao găm nhưng theo Quỳnh Anh được học thì nó được xếp vào loại kiếm.

“Được không đó?”

“Các cậu chú trọng vào chiến đấu tầm xa, nên chỉ cần dùng vũ khí gọn nhẹ thôi. Để tăng tính cơ động.”

“Tin cậu vậy.” Rachel đón lấy thanh kiếm.

Ba cô gái quay lại hàng. Gin cầm sẵn một thanh katana Yamato với phần lưỡi cong dài gần ba bộ. Phần tay cầm quấn vải màu đen và có những ô hình thoi màu đỏ. Bên cạnh cậu, Shizuka mang theo một thanh đoản kiếm kiểu Yamato. Cong và dài khoảng một bộ rưỡi.

"Tớ tưởng... katana được xếp vào loại đao?" Quỳnh Anh hỏi Gin.

"Ừ. Tớ cũng vừa hỏi thầy Jan. Thầy ấy cho phép." Gin nháy mắt.

Iris mang theo một thanh kiếm dài hơn một mét với lưỡi lớn và cô cắm thanh kiếm xuống đất trông như một cây thánh giá. Cô lườm Quỳnh Anh rồi quay đi. Cô còn lầm bầm gì đó, Quỳnh Anh chỉ nghe được từ “ác quỷ”.

“Xong hết rồi chứ?” Thầy giáo trẻ hỏi.

“Vâng!” Đám học trò đồng thanh đáp.

“Được rồi. Bây giờ, các em hãy tưởng tượng, trước mặt các em là kẻ thù. Hãy đưa kiếm ra và thủ thế trước hắn đi."

Cả lớp làm theo.

“Và giữ nguyên như thế.” Thầy Jan đi lòng vòng quan sát. “Ai làm rơi kiếm sẽ bị phạt.”

Hai mươi phút trôi qua, thầy chẳng nói gì cả. Cả lớp vẫn giữ nguyên tay.

“Quỳnh Anh, tớ bắt đầu mỏi rồi.” Gwen nói.

“Đừng nói, cậu càng nói càng mệt đấy.”

Nhưng người làm rơi kiếm trước là Rachel.

“Ơ…”

“Rachel.” Thầy Jan bước tới cạnh cô. Một số người hạ kiếm xuống.

“Robert, Zeon, Hàn Chính, Lucius, Vicky. Các em cũng bị phạt.”

“Nhưng tại sao ạ?” Chính hỏi. Cậu cao ráo với mái tóc đen búi cao thành một khối trên đỉnh đầu. Cậu có đôi mắt híp và nước da vàng. Cậu ta đến từ Kan, cường quốc phía bắc Xích Quỷ. Và hiện tại, Xích Quỷ cũng đang là thuộc địa của Kan. Người cậu có mùi như trà xanh và mùi giấy mới.

“Vì các em hạ kiếm xuống.”

“Thưa thầy,” Vicky lên tiếng. Cơ thể cao ráo đầy đặn của cô như được tôn lên dưới lớp áo đồng phục. Quỳnh Anh đoán cô đến từ Slavic, quốc gia nằm ở quần đảo phía bắc. Với mái tóc vàng trắng và đôi mắt xanh trên gương mặt thanh tú và lạnh lùng, cô mang vẻ đẹp băng giá hơn là vẻ đẹp ấm áp của Nanalia. “mục đích của bài học lày là gì ạ?”

Khi cô lên tiếng, một vài người cười khúc khích vì giọng nói ngọng của cô.

“Em đã từng tham gia chiến trận chưa?”

Vicky khẽ lắc đầu.

“Em có biết một trận chiến diễn ra trong khoảng thời gian thế nào không?”

“Dạ, lếu ngắn thì khoảng vài tiếng. Dài thì chắc là một ngày.”

“Đúng vậy. Có những trận chiến diễn ra trong một ngày. Cũng có những trận chiến diễn trong cả mấy ngày. Vậy mới có nửa tiếng mà các em đã làm rơi kiếm. Làm sao các em có thể trụ tới mấy ngày?”

“Em…”

“Đây không phải là môn mà em ngồi trên bàn ghế. Đây là môn sẽ kiểm tra khả năng sống sót của em trên chiến trường. Làm sao bọn ta dám để những người không thể cầm chắc vũ khí của mình ra trận đây?” Thầy Jan nhìn dàn học trò đang cúi đầu trước mặt. “Hiểu rồi chứ?”

“Vâng.” Lũ học trò lí nhí.

“Nói to lên! Cả những em kia nữa!”

“Vâng!” Toàn bộ hai mươi tám học viên hét lớn.

“Rachel, hít đất cho thầy hai mươi bảy cái. Những em còn lại hai mươi sáu. Nếu ngã thì làm lại từ đầu.”

Rachel khẽ nhìn Quỳnh Anh cầu cứu. Quỳnh Anh gửi cho cô ánh mắt cố lên và quay lại bài tập giữ kiếm.

Nhờ quãng thời gian kéo lưới suốt thời thơ ấu, cộng thêm sức mạnh thể chất hơn người của tộc người sói, Quỳnh Anh khá tự tin mình sẽ về nhất. Nhưng cô cũng khẽ để ý mọi người xung quanh. Họ đều đổ mồ hôi và khó khăn giữ lấy thanh kiếm.

Thêm năm người nữa rời bỏ cuộc chơi. Gwen và Iris cũng thở phào và hạ kiếm xuống. Gin run tay bần bật. Shizuka vẫn nắm chắc thanh đoản kiếm. Tiny cũng có dấu hiệu mệt mỏi. Nanalia cũng bắt đầu đổ mồ hôi.

Cuối cùng chỉ còn lại Quỳnh Anh, Shizuka và một cô gái Byzention. Cô tên là Minerva, mái tóc cô vàng chói và có đôi mắt màu xám. Cô mang vẻ đẹp lạnh lùng nghiêm nghị. Cơ thể cô tỏa ra mùi của rắn và mùi đồng thau.

“Thật ngạc nhiên vì những người còn lại là ba cô gái.” Thầy Jan có vẻ hài lòng. “Thôi đủ rồi. Hôm nay dừng lại tại đây. Kỷ lục của hôm nay là một tiếng mười tám phút. Trần Quỳnh Anh, Shizuka và Minerva Caesar Augustus.”

Sau khi kết thúc lớp học kiếm, họ quay trở về phòng học với đôi tay đau nhức.

“Cậu có bí quyết nào vậy?” Rachel hỏi Quỳnh Anh. Cô lấy khăn chườm lên tay. Cô có vẻ còn mệt hơn họ vì còn phải chống đẩy thêm gần sáu mươi cái vì ngã.

“Tớ chỉ… dùng sức mạnh của người sói thôi.” Quỳnh Anh nói thật.

“Hừ, thứ sức mạnh của ác quỷ. Còn Shizuka?” Iris hỏi, Shizuka lại cắm mặt vào quyển sách dày cộm.

“Tớ cũng thắc mắc.” Tiny nói.

“Tớ… dùng Gebo.” Shizuka khẽ đóng sách thở dài. Có vẻ cô nhận ra chẳng thể đọc khi cứ nghe lũ nhóc tì lải nhải bên tai.

“Cậu dùng Gebo!?” Sáu người cùng thốt lên.

“Thầy ấy cấm à?” Cô tỉnh bơ hỏi.

“Ừm, không, nhưng cũng đâu có nghĩa là…” Gwen gãi tai.

“Không từ một thủ đoạn gì để chiến thắng.” Shizuka nói. “Đó là tôn chỉ của tôi.”

“Đó là cách làm của sát thủ.” Gin vội nói khi thấy lông đuôi lông tai của Quỳnh Anh dựng đứng lên.

“Gin cũng biết kỹ năng của sát thủ đúng không?” Quỳnh Anh hỏi.

“Tớ chỉ… biết một chút thôi. Vì, một số kỹ năng của họ rất hay.”

“Tớ cũng có nhiều kỹ năng hay lắm nhé.” Gwen khoe.

“Nghi ngờ quá.” Rachel khoanh tay.

“Xinh đẹp là một lợi thế đấy.” Gwen nháy mặt với cả nhóm.

Không ai nói được lời nào.

Quỳnh Anh đi lòng vòng trong hành lang. Cô vẫn thường hay có thói quen đi lang thang như vậy. Nó giúp bệnh ADHD của cô không phát lên. Hiện tại cô đang ở hành lang của học viên năm tư. Học viên năm thứ năm đều đang ở các nước khác với vai trò Kỵ sĩ Tập sự nên năm tư là khối cao nhất ở đây.

“Ơ…” Quỳnh Anh khẽ ngửi thấy mùi không khí loãng và mùi táo. “Iris à?”

Cô bước qua góc tường. Iris đang đứng ngơ ngác giữa hành lang. Quỳnh Anh định gọi thì chợt có người đột ngột một cơn gió thổi lên.

“Em làm gì ở đây?”

Một giọng nam cất lên. Quỳnh Anh thấy một người thanh niên khoảng hai mươi tuổi. Anh có mái tóc vàng dài ngang vai và đôi mắt xanh da trời giống Iris. Nhưng nét mặt và đôi mắt anh ta còn lạnh lùn ghơn cả Iris.

“Anh cả, em…” Iris định nói gì đó.

“Em đi lạc hả?”

“Em đến đây để…”

“Quay về đi. Đừng có làm phiền ta.”

“Nhưng em…”

“Về!” Anh khẽ mắng. Quỳnh Anh cũng cảm thấy sát khí của anh ta.

“Nhưng anh, em…”

“Ta không có đứa em như mi.” Anh ta lạnh lùng quay đi.

“Anh cả…”

Anh ta biến mất trong một làn gió.

Iris sụt sịt quay lại thì thấy Quỳnh Anh đứng đó. Cô vội lau nước mắt và bước vội.

“Này, Iris…” Quỳnh Anh nắm lấy tay Iris.

“Đừng có chạm vào tao, đồ quỷ.” Iris hất Quỳnh Anh ra.

“Tớ thấy đấy.”

“Mày thấy cái gì cơ?”

“Cảm xúc của cậu.” Quỳnh Anh chạm vào ngực Iris. “Cậu đang đau, ở đây.”

“Tại sao…” Iris lại nức nở. Quỳnh Anh cũng không ngờ nàng thiên thần mặt lạnh như băng hay lườm nguýt cô lại mít ướt thế này.

“Vậy là, cậu mắc bệnh mù đường?” Quỳnh Anh ngồi với Iris bên gốc cây.

“Tôi bảo cậu im đi cơ mà…” Iris đã bình tĩnh hơn.

“Và bù lại vào khả năng mù hướng thiên bẩm, cơ thể cậu sinh ra không có một tẹo ma lực nào?”

“Cậu im đi được không?” Iris lại lườm Quỳnh Anh.

“Hôm qua đến nay, cậu lườm tớ tổng cộng mười sáu lần. Trong lớp và ngoài sân tập kiếm.”

“Cậu đếm à?”

“Mỗi lần ai đó nhìn tớ với ý đồ xấu là đuôi của tớ sẽ dựng đứng lên. Nó giống một máy dò vậy đó.”

“Vậy cậu giúp được tôi à?”

“Được chứ.” Quỳnh Anh khẳng định.

“Bằng cách nào?”

“Chỉ cần cậu, làm bạn với tớ, thế là xong.” Quỳnh Anh cười tươi.

“Hả?” Iris nhăn nhó.

“Thì, nếu cậu không có ma lực, tớ sẽ bảo vệ cậu. Nếu cậu không định hướng được, tớ sẽ trở thành người dẫn đường cho cậu.”

“Sao cậu lại muốn làm thế?”

“Thì cậu là bạn tớ, không phải sao?”

“Bạn à…”

“Ừ. Cả Gwen, Gin, Shizuka, Tiny và Rachel nữa.”

“Bạn bè…”

Iris có vẻ suy tư, Quỳnh Anh chẳng biết cô đang nghĩ gì. Nhưng dần dần, một nụ cười nở ra trên môi cô.

“Cậu biết không,” Iris đứng dậy. “lời cậu nói hoàn toàn không có tính thuyết phục người khác. Từ chất giọng, ngôn từ và cả hoàn cảnh.”

“Tớ đâu giỏi ăn nói đâu…” Quỳnh Anh phồng má đỏ mặt nhìn ra chỗ khác.

“Không đâu, cứ phát huy đi, Quỳnh Anh.”

“Hả?”

“Gì?” Iris lại cau mày.

“Cậu vừa gọi tên tớ.”

“Nghe nhầm đấy.” Iris tung ra đôi cánh trắng phau và bay vút lên.

“Đẹp thật…” Quỳnh Anh khẽ chụp được một chiếc lông.

Quỳnh Anh lại tung tăng trên hành lang. Cô suy nghĩ đủ thứ chuyện có thể làm khi có một cô bạn là thiên thần. Như bay cùng nhau, Iris vỗ cánh và thổi bay những con mãnh thú…

Đột ngột cái bảng của thư viện hiện ra trước mặt cô.

“Chắc Shizuka ở trong này.” Quỳnh Anh khẽ bước vào. Cô đánh hơi trong không khí, có mùi anh đào và máu của Shizuka. Kế đó còn có cả mùi biển của Gin.

“Họ đang làm gì vậy nhỉ?” Quỳnh Anh rón rén đến gần. Cô nấp sau kệ sách và thấy hai người họ đối diện nhau qua một chiếc bàn. Mỗi người giấu mặt mình sau quyển sách. Họ khẽ viết gì đó, nhưng Quỳnh Anh không nhìn được.

“Xong rồi đấy.” Shizuka nói.

“Tớ cũng xong rồi.” Gin mỉm cười.

Họ để quyển sách đổ xuống và trao nhau hai tờ giấy.

“Cậu lại chơi bao vây à? Kiểu này thì tớ chịu trận thôi.” Gin tặc lưỡi.

“Cậu chưa thắng được ván nào đấy.” Shizuka nói.

“Tớ thắc mắc chút, các cậu chơi gì vậy?”

Hai người nhìn Quỳnh Anh đãng tròn mắt vểnh tai vẫy đuôi nhìn họ qua lại như đang xem đấu cầu lông.

“Đây là một trò chơi chiến thuật.” Shizuka nói.

“Chơi thế nào vậy?” Quỳnh Anh chổm dậy.

“Cậu có một bản đồ.” Shizuka đưa cho Quỳnh Anh xem hai tờ giấy. Chúng có kẻ ô giống nhau. “Và năm mươi “quân”. Cậu thả quân vào các ô này một số lượng nhất định, từ một đến năm. Đối thủ của cậu cũng vậy. Nếu hai bên cùng thả quân vào một ô thì bên có quân số nhiều hơn sẽ thắng và chiếm được ô đó. Nếu số quân bằng nhau thì cả hai bên đều mất quân. Sau khi đối chiếu và trừ số quân của nhau đi, bên nào còn nhiều quân hơn sẽ thắng.”

Shizuka đặt hai bản vẽ tay lên bàn. “Đáng lẽ trò này còn có bộ binh, pháo binh và cả công thành, nhưng làm bản đồ nhỏ thì chỉ có thế này thôi.”

Quỳnh Anh khẽ xích dần về phía Gin.

“Cậu ấy luôn nói nhiều như thế này à?”

“Cứ liên quan đến binh thư và sách là cậu ấy như thế đấy.” Gin khẽ nói.

“Vậy là các cậu trốn vào thư viện để chơi trò chơi à?”

“Đây là luyện tập binh pháp. Không phải trò chơi.” Shizuka nghiêm túc.

“Ừm, chơi sao vậy?” Quỳnh Anh đẩy Gin sang một bên.

“Đây là bản đồ cơ bản.” Shizuka hướng dẫn Quỳnh Anh. “Cậu dùng bút, đánh dấu những ô mà cậu đặt quân. Tớ cũng sẽ làm tương tự. Sau đó chúng ta đối chiếu với nhau. Nếu trong ô này,” Shizuka dùng bút đánh số 5 lên một ô. “tớ có năm quân.” Sau đó cô lấy một tờ khác ra. “Nhưng cậu chỉ có bốn quân, thì tớ chiếm được ô này và còn lại một quân. Sau đó chúng ta sẽ đánh tiếp hiệp hai. Là di chuyển những quân cậu đã đặt tới các ô khác theo đường dọc, ngang và chéo. Mỗi ô cũng chỉ được phép đặt năm quân. Đến cuối cùng, ai hết quân trước thì thua.”

“Cậu hiểu không?” Gin hỏi khi thấy đầu Quỳnh Anh như đang bốc khói.

“Cũng… sơ sơ…” Quỳnh Anh quả thực đang muốn bốc khói sau khi Shizuka liếng thoắng một lèo về trò chơi này. Về cơ bản nó cũng na ná trò ô ăn quan, nhưng cô ấy dùng từ ngữ ở tầm vĩ mô hơn.

“Thử nhé.” Shizuka lấy hai tờ giấy và hai cây bút chì.

“Cậu đem theo bao nhiêu tờ vậy?” Quỳnh Anh hỏi nhưng Shizuka không đáp.

Quỳnh Anh đánh những số lên các vị trí ngẫu nhiên.

Sau đó họ trao nhau hai tấm bản đồ. Tất cả quân của Shizuka và quân của Quỳnh Anh đều không chạm nhau.

“Xem ra cậu chưa mất quân nào…” Shizuka xoa cằm.

“Tiếp theo thì sao?”

“Tôi sẽ di chuyển quân của tôi để đánh vào quân của cậu. Khi cậu mất hết quân thì cậu thua.”

“Nhưng nếu trong một ô mà tớ có năm quân thì cậu sẽ cần tới năm quân để đánh đúng không?”

“Đúng.”

“Và đồng nghĩa với việc quân của cậu sẽ bị sụt giảm đều với tớ. Nếu tớ cố thủ thì cậu bất lực đúng không?”

Shizuka khẽ tròn mắt. Gin cũng hơi ngạc nhiên vì Quỳnh Anh nghĩ ra được chiêu cố thủ.

“Thực ra,” Gin cúi xuống. “Cậu có thể dẹp bỏ một đơn vị để nâng cấp quân của mình.”

“Là sao?” Quỳnh Anh chưa hiểu.

“Là cậu có thể phế bỏ một quân, toàn quân của cậu sẽ chỉ còn lại bốn mươi chín. Và cậu có thể nâng cấp cho toàn bộ quân trong một ô trở nên mạnh gấp đôi. Cậu chỉ cần hai quân nâng cấp để đánh bại bốn quân bình thường.”

“Giống như… tinh binh phải không?”

“Đúng vậy.” Shizuka gật đầu. “Một ô chỉ được chứa năm quân thường, nhưng có thể chứa tới bảy tinh binh. Ngoài ra, cậu có thể đổi năm quân để có một tướng quân. Nếu có một tướng quân, cậu có thể một mình đánh bại mười quân. Nếu đổi mười quân, cậu sẽ có một quân vua. Một quân vua thì sẽ chỉ bị đánh bại bởi một quân vua khác. Nhưng cậu chỉ được phép có duy nhất một quân vua. Nếu quân vua của cậu bị đánh bại, cậu coi như thua.”

“Tớ hiểu rồi.” Quỳnh Anh nói và lấy lại tấm bản đồ.

Hiệp hai kết thúc, Quỳnh Anh có hai tướng quân và ba mươi tám quân. Còn Shizuka vẫn chưa tấn công. Quân của cô đứng thành vòng quanh quân của Quỳnh Anh như muốn bao vây quân của Quỳnh Anh.

“Khoan đã, lúc nãy cậu bảo, chỉ vua có thể đánh bại vua. Vậy hai vua cùng đánh nhau cùng chết, vậy là hòa hả?”

“Không.” Gin mỉm cười. “Mặc dù tớ thích cách nghĩ của cậu. Nhưng vua nếu hai vua đối mặt, vua tấn công sẽ mạnh hơn.”

“Sao lại thế?” Quỳnh Anh quay sang Gin.

“Vị vua sẵn sàng xông pha trận mạc luôn đáng quý hơn tên vua ngồi một chỗ và bị tấn công.” Shizuka nói như thể cô là một giáo viên mộn chiến thuật.

Đến hiệp ba, Shizuka cùng bốn quân và một tướng quân của cô tiến vào đánh hạ một tướng quân đang đứng riêng lẻ của Quỳnh Anh. Hai tướng quân biến mất, Shizuka còn bốn quân ở ô đó. Còn tướng quân còn lại của Quỳnh Anh thì đang bị bao vây bởi bốn ô có sáu tinh binh. Mặc dù quân tướng quân của cô có thể đột phá một vị trí để thoát thân nhưng như thế sẽ chỉ khiến quân của Shizuka tiến vào và diệt sạch quân của Quỳnh Anh.

“Cậu giỏi thật đấy!” Quỳnh Anh trầm trồ thán phục.

“Cậu ấy chưa tung hết tài nghệ đâu.” Gin nói. “Thậm chí có một luật, mà nếu cô ấy dùng nó thì cậu chết chắc.”

“Còn luật gì à?”

“Đó là nếu quân Vua xuất hiện, toàn bộ quân thường sẽ biến thành Tinh binh hết.”

“Ế!!!” Quỳnh Anh lỡ lớn tiếng.

“Suỵt.” Shizuka nhắc. "Trong thư viện thì giữ im lặng đi.”

“Ừm ừ.”

Hiệp thứ tư, quân của Quỳnh Anh gần như bị đánh bại hoàn toàn. Cô chỉ còn lại mười một lính thường và một tướng quân đang rải rác, còn Shizuka có ba lính thường, mười bốn tinh binh và hai tướng quân.

“Cậu thua rồi.” Shizuka nói.

“Chưa. Chỉ cần còn một quân, tớ cũng quyết chiến đấu đến cùng.” Quỳnh Anh chạm tay lên tờ giấy của mình.

“Hỡi các chiến binh, ta biết các anh đang rất mệt mỏi, nhưng hãy nhìn lại phía sau các anh, nhà cửa, ruộng vườn, gia đình của các anh đang ở đó. Nếu các anh quay lưng buông bỏ vũ khí, vợ con các anh sẽ trở thành nô lệ cho những kẻ xâm lược. Chúng ta đều không muốn điều đó xảy ra. Vậy nên, hãy đứng lên, và chiến đấu đi!”

Quỳnh Anh nói bằng giọng vừa đủ, không làm ồn. Nhưng Gin và Shizuka đều trố mắt nhìn cô.

“Sau lời động viên, tất cả binh lính thường được nâng cao sĩ khí và sức mạnh của họ ngang với các tinh binh.”

“Ơ…” Shizuka với tay lấy tấm bản đồ. Nhưng Quỳnh Anh đã di chuyển quân của mình tới các vị trí gần quân của Shizuka và ập vào tấn công.

“Khoan, sao mà…”

“Vì tớ tấn công bất ngờ trong đêm, quân của cậu trở tay không kịp. Nên đã bị quân của tớ diệt gọn.”

“Ăn gian quá đi.” Shizuka dỗi.

“Nhưng giả như sau này chúng ta gặp phải tình huống đó thật thì phải làm sao?” Quỳnh Anh gác tay sau đầu.

Shizuka không nói được gì.

“Có vẻ như trò chơi này vẫn cần cải tiến.” Gin gật gù.

“Ai nghĩ ra trò này vậy? Vui phết đấy.” Quỳnh Anh hỏi.

“Bọn tớ nghĩ ra, mới một tiếng trước.”

“Hả?” Quỳnh Anh tròn mắt nhìn Gin.

“Ừm, nhờ cậu mà tớ thấy trò chơi này cần cải tiến nhiều đến mức nào. Nó vẫn chưa mô tả được hết mọi diễn biến trên chiến trường. Như thời tiết, lương thực và cả sĩ khí quân binh.”

“Cậu là… chiến lược gia à?” Quỳnh Anh hỏi.

“Cậu ấy là một sát thủ. Và để thành công trong các vụ ám toán, cậu ấy cần lên kế hoạch rất chu toàn.”

“Cậu đi giết người rồi à?” Quỳnh Anh kinh ngạc.

“Ừm, lúc ở Kan, một số người thuê tôi đi ám sát tên lý trưởng tham lam tàn ác. Sau đó có nhiều người nữa đặt. Và tôi cũng có chút cơm bỏ bụng.”

“Công việc cậu kiếm ra tiền là đi ám sát?”

“Đó là thứ duy nhất tôi giỏi.” Shizuka nói.

Quỳnh Anh nắm lấy tay Shizuka. Bàn tay cô trắng trẻo và mềm mại, những ngón tay nhỏ nhắn thon thả và những móng tay hồng hào như tay trẻ con.

“Đừng làm thế nữa nhé.” Quỳnh Anh nói.

“Cái gì?”

“Đôi tay này, cậu phải biết bảo vệ nó chứ. Sao cậu lại để nó bị vấy bẩn bởi những điều đó?”

“Đó… là công việc.” Shizuka rụt tay lại và biến mất.

“Cậu ấy đâu rồi?” Quỳnh Anh ngó nghiêng.

“Chắc cậu ấy về phòng ký túc xá rồi.” Gin nói. "Cậu ấy mắc chứng sợ đám đông và ghét ai chạm vào mình lắm."

Quỳnh Anh ngay lập tức chạy về ký túc xá.
 
Sửa lần cuối:

Mạnh

Tác giả tương lai
Tác giả
Newspaper Team
Kiểm duyệt viên
Tham gia
9/7/20
Bài viết
409
Điểm cảm xúc
720
Điểm
93
Đừng hỏi tôi tại sao truyện đang ở ngôi thứ ba thì lại chuyển thành ngôi thứ nhất.
Tác giả vốn bị điên mà.


Tiếng gầm của loài rồng là âm thanh mà mọi chiến binh đều yêu thích. Nó dũng mãnh. Nó ngạo nghễ và khiến những người chiến binh cảm thấy phấn khích. Tôi thì chẳng phải chiến binh. Tôi càng không thể phấn khích nổi khi con rồng đó gầm lên như kiểu muốn nói tao sẽ nhai đầu mày.

Tất nhiên, tôi bỏ chạy thục mạng.

Bạn nghĩ rồng là một sinh vật như thế nào? Những con bò sát to lớn và có sải cánh rộng bằng cả con đường, móng vuốt sắc nhọn, đôi chân khỏe khoắn và có hàm răng sáng bóng với trong cái mồm khạc lửa? Con rồng đang đuổi theo tôi gần gần như thế.

Đầu tiên, tôi thầm cảm ơn thần Kougun vì con rồng này không biết bay. Nó là một loại địa long, rồng đất, di chuyển bằng tứ chi trên mặt đất như cá sấu. Mỗi tội nó to gấp trăm lần một con cá sấu. Hàm răng sáng loáng? Mồm nó hôi đầy mùi xác chết thối. Những chiếc răng còn dính một chút máu thịt của con vật (tôi khá chắc là con vật) vừa bị nó nhai khi nãy. Nó đã ăn no, nhưng vẫn muốn nhai nốt tôi. Vì phần sừng bị gãy trên trán nó đang nằm trong tay tôi.

Con rồng tiếp tục khạc lửa. Tôi lăn sang bên để tránh bị nướng chín. Sau đó tôi biến đổi đất dưới chân thành đầm lầy và tiếp tục bỏ chạy. Không ngoài dự đoán, con rồng rơi xuống đầm lầy và vùng vẫy để thoát ra ngoài.

“Hy vọng thứ đó sẽ cầm chân được mày trong vài ngày.” Tôi thở hổn hển và bỏ về.

Mái tóc vàng cột gọn, đôi mắt xanh lam, dáng người cao ráo, khuôn mặt đẹp trai nhất thành phố Kougun. Khục. Được rồi, không đẹp trai nhất thành, nhưng cũng đáng được gọi là mỹ nam đấy chứ.

“Jack Volundr, chàng thợ rèn xinh trai, đầy khả ái và ngây ngất lòng người, đã đại thắng trở về!”

Tôi bước vào cửa hàng. Bên trong chỉ có Dwarf Ben, quản lý cửa hàng và cô nàng dược sĩ học việc Elisa. Họ đều chẳng thèm để ý đến tôi.

“Tao nhận ra,” Ben nói bằng chất giọng trầm và đầy cáu bẳn. “từ ngày mày tới đây, bọn tao buôn bán ế ẩm hẳn.”

Ben có mái tóc đỏ và chòm râu đỏ được cột thành bím. Có vẻ như mấy đứa trẻ con trên phố đã thắt nó. Anh ta tuy cộc cằn nhưng lại rất tốt với lũ trẻ con. Còn hay tặng thuốc men và đồ chơi cho bọn trẻ. Thế mà anh ta đổ lỗi cho tôi vì làm cửa hàng ế ẩm. Anh đang mặc chiếc áo sơ mi trắng và đeo tạp dề đen bên ngoài. Chiếc quần đen có những vệt trắng nên tôi đoán anh mới đi mua phấn hay vôi gì đó. Da mặt anh ngăm và bám đầy bồ hóng và đang lau thanh cự kiếm chém rồng. Anh là một thợ rèn khá lành nghề (tất nhiên là không thể bằng tôi) và tôi đã đích thân đề cử anh quản lý cửa hàng ở thành phố Kougun này. Anh làm việc vô cùng chăm chỉ và cũng rất được lòng các nhân viên khác cũng như khách hàng.

“Thôi nào Ben.” Tôi nhún vai. “Tôi mới là người tạo ra Ngôi Nhà của Jack mà, nhớ chứ? Anh làm việc cho tôi chứ không phải ngược lại.”

“Chị nghĩ anh ấy vẫn giận em vì làm cháy lò rèn của anh ấy.” Elisa nói. Cô mới tốt nghiệp Học viện Kougun nhưng không có ý định đi làm Kỵ sĩ. Cô quyết định theo đuổi con đường dược sĩ. Đối với tôi, bất cứ ngành nghề nào cũng đáng trân trọng cả. Và dược sĩ cũng đi cứu người nhiều đâu kém gì Kỵ sĩ. Nói chung là, Elisa đã hai mươi hai tuổi rồi. Mái tóc vàng cắt ngắn ngang vai được cột một chiếc nơ đỏ bên mái. Đôi mắt cô có màu vàng và dáng người nhỏ nhắn. Trong chiếc áo trắng của dược sĩ, trông cô có vẻ trưởng thành hơn tuổi nhưng điệu bộ ghi ghi chép chép trông vẫn rất giống học sinh đang ghi chép bài học. Tôi đã giao cho cô nhiệm vụ ghi chép lại quá trình phát triển của một số loại hoa dược liệu. Xem như vừa học vừa làm.

“Đó là chuyện của… hôm qua…”

“Mày mới phá hôm qua mà đã coi như xong chuyện à?” Ben mắng tôi. “Mày có tin tao gõ đầu mày không?”

Các bạn thấy đấy, quan hệ chủ tớ như bị đảo lộn hoàn toàn.

“Được rồi, em sẽ dọn ngay đây.”

Tôi bước xuống lò rèn. Bãi chiến trường tôi gây ra hôm qua vẫn còn nguyên vẹn. Chẳng là tôi đã định rèn một thanh kiếm từ răng rồng. Trong miệng rồng có một loại khí gây cháy nổ, để quá gần lửa sẽ gây ra một vụ nổ kinh hoàng. Tôi đã quên mất và xách nguyên cái đầu rồng xuống. Kết quả là, cái lò rèn bị móp, vật dụng thì hầu như chẳng còn nguyên vẹn. Bốn bức tường thì đầy than và bụi.

Tôi chạm tay xuống sàn nhà, toàn bộ căn phòng sáng lên và quay trở lại trạng thái ban đầu. Đây chính là Giả Kim Thuật. Giả Kim Thuật cơ bản là chuyển hóa vật chất thành những vật chất khác bằng cách bẻ gãy các liên kết của các nguyên tử và tạo ra một liên kết mới. Ở thế giới của thần Kougun, tôi nghe Người gọi Giả Kim Thuật của tôi là "Hóa Học pha với chút phép thuật".

“Tiếp theo, việc chính.” Tôi đặt cái sừng rồng lên bàn. Sau đó mở chiếc tủ ra và lấy một cành cây Laeradr*. Một cái cây thần có thể hồi phục dù bị chặt đến mức nào. Cách duy nhất để thu thập gỗ của nó là hiến tế một thứ gì đó cho tiên nữ bảo vệ cái cây.

“Mày sẽ cần thêm…” Tôi lấy ra thêm một miếng da giao long. Loài rồng nước sống ở phía đông. “cái này.”

Tôi cần cả ba món vật liệu lên và thầm tưởng tượng tới hình ảnh của món vũ khí mà tôi muốn tạo.

Chúng sáng lên ánh sáng màu đỏ và hòa vào với nhau, tạo thành một thanh đại đao dài gần hai mét nặng gần một tạ. Thân đao làm từ gỗ của cây Laeradr có những đường vân như một con giao long đang uốn lượn. Lưỡi đao làm từ sừng của địa long cong vút như trăng lưỡi liềm, khâu đao là một cái đầu rồng làm từ vảy giao long. Toàn thể cây đao trông như một con rồng đang ngậm lấy lưỡi đao vậy.

“Mày… tao nghĩ, mình sẽ gọi mày là Phá Thiên Đao.”

Thanh đao khẽ rung lên. Tôi nghĩ nó thích cái tên này.

“Nặng quá…” Kazami Gin chẳng thể nhấc nổi cây đao lên. Cậu có mái tóc bạc trắng như tuyết và đôi mắt đen như màn đêm. Cậu trai trẻ mười sáu tuổi đến từ Yamato đang mặc bộ đồng phục của Học viện Kỵ sĩ và đeo bên hông một thanh katana.

Trần Quỳnh Anh đang đứng bên cạnh cậu cầm lấy thanh đao và múa một cách điêu luyện. Như thể nó chỉ nhẹ như sợi lông vũ. Cô có mái tóc đen nhánh dài và mượt mà. Đôi tai sói vểnh lên trên đỉnh đầu và cô có một đôi mắt đỏ tươi như máu. Chiếc đuôi sói của cô ve vẩy đầy phấn khích.

“Tuyệt quá!” Đôi mắt cô bé sáng lên và bắt đầu mân mê thanh đao mới.

“Cứ để cô ấy như thế đi. Chắc cô ấy đang buồn vì chuyện bạn bè đấy.”

“Cậu làm cô ấy buồn à?” Tôi hỏi.

“Không phải.” Gin tặc lưỡi. “Chuyện là, một cô bạn của tôi, làm sát thủ. Quỳnh Anh muốn cô ấy không giết người nữa. Và họ cãi nhau. Tôi không biết có nên gọi là cãi nhau không nữa. Nhưng cô bạn sát thủ kia đã bỏ đi.”

Bọn học sinh bây giờ lắm chuyện thật.

“Thế cô bé sát thủ sao rồi?” Tôi hỏi.

“Bọn tôi chưa tìm thấy cô ấy.” Gin thở dài.

“Jack, thanh đao này… quá tuyệt vời luôn.” Quỳnh Anh vẫn giữ đôi mắt phấn khích và chiếc đuôi vẫy phành phạch.

“Chỉ là thần khí nhân tạo thôi.” Tôi nhún vai. Mặc dù rất muốn khoe mẽ rằng mình là thợ rèn thần khí giỏi nhất nhưng đành phải giấu nó đi.

“Thần khí… nhân tạo?” Quỳnh Anh bắt đầu làm vẻ mặt chờ lời giải thích.

“Thần khí là những vũ khí có năng lực đặc biệt.” Gin giải thích. “Thần khí chia làm hai loại. Một là Thiên Thần Binh Khí. Một nghìn món vũ khí do thần Kougun tạo ra. Hai là thần khí nhân tạo, do những thợ rèn tài giỏi nhất tạo ra. Chúng sở hữu sức mạnh của những thứ đã tạo nên chúng. Thứ này…”

“Sừng địa long, vảy giao long và gỗ của cây Laeradr.” Tôi nói.

“Mặc dù tớ không thích khen tên này, nhưng anh ta đúng là thợ rèn thần khí giỏi nhất tớ từng biết.”

“Cảm động quá Gin ơi…” Tôi giả vờ khóc.

“Ghê quá đi. Tránh xa tôi ra.”

“Vậy cây đao này có năng lực gì?” Quỳnh Anh hỏi.

“Khả năng tự hồi phục của cây Laeradr. Khả năng chém xung kích của địa long và cả khả năng của giao long.”

Tôi quyết định không nói mình đã đưa sức mạnh nào của giao long vào trong cây đao đó.

“Vậy thần khí của anh có thể sánh bằng Thiên Thần Binh Khí của thần Kougun không?”

“Chắc chắn là không rồi.” Tôi nhún vai. “Nếu tôi làm được thì tôi cũng sẽ được gọi là thần thợ rèn mất. Haha.”

“Một nghìn món vũ khí cơ à…” Quỳnh Anh có vẻ rất muốn được thấy một nghìn thứ vũ khí kia.

“Một nghìn chỉ là con số ước lệ thôi.” Tôi chống tay xuống quầy hàng. “Số lượng thực sự là bao nhiêu vẫn chưa biết được.”

“Tức là có thể có hơn một nghìn món thần khí?” Quỳnh Anh lại vẫy đuôi. Chắc cô đang rất muốn được thấy chúng và thậm chí là sử dụng chúng. Chịu thôi, ham muốn một thứ gì đó vốn là bản năng mà.

“Quỳnh Anh này,” Gin vỗ vai cô. “Tớ cũng thích cách suy nghĩ của cậu, nhưng mà cậu thấy gì kia không?”

Gin chỉ vào một dinh thự nằm ở phía bắc thành phố. Một dinh thự khổng lồ.

“Nhà, của một quý tộc nào đó?”

“Đó là thư viện thành phố.” Tôi nói. “Thư viện lớn nhất thế giới, nơi lưu giữ những thư tịch cổ có từ trước cả khi thành phố này có tên Kougun. Thư viện Alexandria.”

“Vậy là trong đó có rất nhiều sách?” Quỳnh Anh hỏi.

“Đọc cả đời không hết được.” Tôi gật đầu.

“Shizuka sẽ thích chỗ đó cho xem.” Quỳnh Anh ngắm toà dinh thự.

“Đừng nói gì hết.” Gin thở dài với tôi.

“Vậy, thư viện đó làm sao?” Quỳnh Anh quay lại hỏi.

“Trong đó chứa quyển sách Tổng hợp về Thiên Thần Binh Khí.” Tôi nói. “Và trong suốt mấy nghìn năm, nó vẫn đang được viết tiếp.”

“Tức là, vẫn có những thần khí của thần Kougun chưa từng được nhìn thấy?” Quỳnh Anh hỏi.

“Đúng thế. Đến tận bây giờ, nó mới viết được đến mục 169 thôi.”

“Chà…” Quỳnh Anh cảm thán.

Bỗng trên đường phố trở nên huyên náo.

“Có chuyện gì vậy?” Quỳnh Anh hỏi khi thấy mọi người lũ lượt đổ về một phía.

“Chỗ đó, là đền thờ thần Kougun.” Tôi nói. “Tình hình này, chắc là có ai đó sắp được ban Gebo rồi.”

“Gebo là chuyên riêng tư nhà người ta.” Quỳnh Anh trông không được vui. “Sao lũ lượt đi xem như trẩy hội thế?”

“Vì thường thì các thiên thần sẽ xuống ban Gebo. Ngắm các thiên thần xinh đẹp, ai mà không muốn. Hơn nữa, từng có trường hợp thần Kougun xuất hiện để ban Gebo rồi đấy.”

“Có à!?” Cả hai đứa nhóc quay sang nhìn tôi.

“Ừ, chuyện lâu rồi. Từ hồi đó, ai cũng muốn đi xem ban Gebo, vì họ nghĩ có thể sẽ được gặp thần Kougun.”

“Vậy đi thôi!”

Quỳnh Anh nắm tay tôi và Gin kéo hòa vào trong đám đông.




__________
* Cây Learadr: Cái cây ở Yến sảnh Tử Sĩ ở Lâu đài Valhalla của Odin. Nếu đúng tiến độ, chúng ta sẽ gặp cái cây đó ở phần năm của Bão Tố.
 

Mạnh

Tác giả tương lai
Tác giả
Newspaper Team
Kiểm duyệt viên
Tham gia
9/7/20
Bài viết
409
Điểm cảm xúc
720
Điểm
93
Bão Tố đang trở lại.
TÔI VA VÀO VAI MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG BẶM TRỢN. Miệng rối rít xin lỗi còn chân vẫn bước. Quỳnh Anh nắm tay tôi rất chặt. Nhờ có thể lực phi phàm của người sói mà cô ấy gần như bóp nát tay tôi. Gin ở bên cạnh cũng không ngoại lệ.

Đến khi ba đứa đứng ngay trước cửa vào giáo đường thì bị chặn lại bởi vài tay Thánh Kỵ sĩ. Những tên này là những kiếm sĩ được đào tạo riêng bởi giáo hội thần Kougun. Thực lực cũng không kém gì anh hùng của Học viện Kougun.

Tôi liếc vào bên trong, có sáu đứa trẻ đang quỳ xuống dưới chân bức tượng bằng đá cẩm thạch màu trắng cao gần ba mét trong giáo đường. Bức tượng một chàng trai trông không quá mười tám tuổi với mái tóc ngắn. Sao? Không được gọi vị thần tối cao của mình là chàng trai à? Được thôi. Dù sao đi nữa, một số câu chuyện cổ kể rằng Người có mái tóc bạc và đôi mắt màu xanh lá cây.

"Hỡi những kẻ đang chìm đăm trong màn đêm tăm tối, hãy đón nhận sự nhân từ đầy cao quý của thần Kougun tối cao!”

Người giáo sĩ dang rộng tay. Ông mặc bộ trang phục trắng dài đến chân với tay áo rộng đến mức khi dang tay ra, tay áo ông vẫn dài tới eo. Trên cổ ông đeo một sợi dây chuyền vàng hình ngôi sao bảy cánh lấp lánh.

“Hãy thề mãi mãi trung thành với ý chí của Người. Người ban cho con sức mạnh, người ban cho con cuộc sống. Hãy đem sinh mạng của con hiến dâng cho vị thần tối cao và duy nhất. Thần Kougun vạn tuế!"

Những đứa trẻ bước lên và cắt một đường trên ngón tay mình bằng con dao để sẵn và để máu chảy vào chân của bức tượng thần Kougun.

“Hỡi thần Kougun tối cao!” Người giáo sĩ lại hét lên. “Xin Người ban cho chúng con sức mạnh để bảo vệ Tổ quốc và tiêu diệt kẻ thù của Người. Chúng con sẽ đập tan chúng và làm chúng gục ngã trước sức mạnh của Người. Xin Người ban cho chúng con những tinh hoa của trời cao. Xin Người cho chúng con sức mạnh, chúng con xin dâng cho Người những chiến thắng và vinh quang! Thần Kougun vạn tuế!”

“Thần Kougun vạn tuế!” Lũ trẻ hét lớn. Và ngay sau đó chúng sáng lên.

"Lễ trao Gebo đã hoàn tất." Người giáo sĩ thông báo. "Các con hãy trở về và rèn luyện bản thân. Và sau đó sử dụng sức mạnh của mình để phục vụ cho ta."

Tôi thề là mình không nghe nhầm. Lão giáo sĩ đó vừa nhấn mạnh chữ ta.

Tôi biết ở thế giới của các bạn có rất nhiều những tôn giáo cùng lúc tồn tại. Nhưng ở thế giới của tôi, thần Kougun là vị thần duy nhất tồn tại. Khắp thế giới đều có những giáo đường của Người và những giáo sĩ đứng đầu giáo đường ấy được gọi là Thần sứ - sứ giả của Thần. Thần nào hả? Tất nhiên là vị thần tối cao và duy nhất rồi. Những Thần sứ này có thể giao tiếp với các thiên thần cao cấp và nghe chỉ thị từ họ. Thần sứ cao cấp nhất được gọi là Hoàng Quân. Trong một ngôn ngữ cổ của một quốc gia phía đông thì từ này là một cách phát âm khác của tên thần Kougun. Gã Thần sứ này có quyền lực tối cao đối với tất cả những người tôn thờ thần Kougun, hiểu nôm na là cả thế giới, và y có thể giao tiếp với chính thần Kougun.

Tóm lại, nhiệm vụ của một Thần sứ là nghe lời của một thiên thần cao cấp và truyền đạt xuống dưới. Nhiệm vụ của Hoàng Quân là giải quyết những tranh chấp xảy ra giữa hai hay nhiều quốc gia. Mặc dù một số Hoàng Quân thường nhận hối lộ của một trong hai bên và đứng hẳn về bên đó. Cho đến khi vị Hoàng Quân hiện tại nắm quyền thì tình trạng tham ô mới giảm dần.

Sáu đứa trẻ cũng đứng dậy và rời khỏi giáo đường. Những người dân đang tụ tập cũng giải tán.

"Chỉ... thế thôi à?" Quỳnh Anh thất vọng thấy rõ.

"Ừ." Gin nhún vai. "Cơ bản thì chỉ có thế thôi."

"Về nhanh thôi." Tôi quay đi. "Tôi còn cả cái lò rèn kia kìa."

"Jack?"

Xong! Giọng nói tôi chán ghét nhất đời mình đã cất lên.

"Đến mà không vào chào hỏi tôi gì hết." Gã giáo sĩ nở một nụ cười niềm nở nhưng rõ ràng là giả tạo.

"Ông là ai? Tôi không biết. Ông đi ra đi."

"Jack Volundr. Hậu duệ của thợ rèn huyền thoại Gaid Volundr. Và là con hoang của bố cậu với một con điếm ở Britannia."

"Này!" Gin hét lên.

"Gin!" Tôi hét lại. "Về thôi."

Về đến lò rèn, ba chúng tôi không ai nói lời nào với nhau.

"Thế, chúng tôi về ký túc xá đây." Quỳnh Anh đưa tay chào. "Tạm biệt."

Tôi xuống lò rèn. Bếp lửa đã tắt. Tôi ném một viên đá ma thuật lửa vào và nó lại bùng cháy lên. Tôi lục lọi trong đống vật liệu ngổn ngang rồi lấy ra một mớ quặng sắt. Tôi dùng kìm đưa miếng kim loại ấy vào lò nung nóng. Khi khối kim loại đen ấy ửng đỏ lên, tôi đặt nó lên đe và bắt đầu đập. Khi nó nguội đi một chút, tôi lại đưa nó nung nóng lên. Cứ liên tục như vậy, đến khi khối quặng sắt trở thành một lưỡi kiếm. Tôi đặt lưỡi kiếm lên bàn mài và bắt đầu mài sắc hai bên lưỡi kiếm.

Tiếp theo sau đó, tôi gắn lưỡi kiếm vào phần cán kiếm đã chuẩn bị sẵn và cho lưỡi kiếm vào bao. Một thanh kiếm hoàn chỉnh có thể bán với giá rẻ bèo. Nhưng nếu có chữ Volundr trên lưỡi kiếm thì nó sẽ mang giá cao gấp bốn tới năm lần. Người ta gọi đó là "thương hiệu".

Tổ tiên của gia tộc Volundr là một Nhà Giả Kim tên là Nicholas. Gia tộc tôi có truyền thống nghề rèn từ hàng nghìn năm nay. Theo thời gian, chúng tôi phát triển dần ra các lĩnh vực khác nhau như chăn nuôi, may vá và có cả một thương hội. Sách Lịch sử viết, thợ rèn huyền thoại Gaid Volundr là thợ rèn đầu tiên tạo ra Thần Khí Nhân Tạo. Ông đã hỗ trợ hết mình trong cuộc chiến chống lại Quỷ Vương ba nghìn năm trước. Trên gia phả (và mọi loại giấy tờ khác) ghi rằng tôi là hậu duệ thứ sáu mươi mốt của ông. Ờ, thông tin giả hết đấy. Gaid Volundr không có con. Ông ta thậm chí còn không phải tên là Gaid.

Tôi rút nhanh lưỡi kiếm ra khỏi bao để kiểm tra độ khít. Với giả kim thuật thì tôi hoàn toàn có thể tạo ra lưỡi kiếm này trong ba giây. Nhưng nếu tôi quá lạm dụng, kỹ thuật của tôi sẽ bị mai một mất. Dù gì tôi vẫn là thợ rèn mà. Hơn nữa, khi rèn thế này giúp tôi giải tỏa căng thẳng.

Hậu duệ của thợ rèn huyền thoại...

Con trai của một con điếm...

Tất cả đều là giả dối. Những lời nói dối do chính tôi tạo ra.

"Jack?" Ben gõ cửa lò rèn.

"Anh Ben? Anh cần dùng lò rèn à?" Tôi cầm thanh kiếm và chuẩn bị rời đi. Về cơ bản thì tôi giải tỏa đủ rồi.

"Ừm, anh biết là anh hơi nóng tính..."

"Hơi?"

"Thôi được rồi." Ben thở dài. "Khá nóng tính. Nhưng mà, nếu mày có chuyện cần tâm sự, thì cứ tâm sự với anh. Anh... anh không giỏi khuyên giải người khác... anh cũng không giỏi mấy cái tâm lý học này nọ. Nhưng mày biết đấy. Anh không thích cái vẻ mặt hầm hầm cau có của mày chút nào. Anh..." Ben dừng lại. Tôi nghe thấy tiếng anh chàng người lùn dậm chân, chắc anh phải căng thẳng lắm. "Anh thích cái điệu cười vô tư kia của mày hơn."

"Anh nói thật đấy à?" Tôi mở cửa. Elisa đang đứng đằng sau và đưa ngón tay cổ vũ tôi.

"Trừ những lúc mày quậy phá... Gần như là mọi lúc... thì anh ghét mày. Nhưng... dù thế nào thì mày vẫn là sếp anh. Anh vẫn xem mày như anh em trong nhà. Có chuyện thì nên tâm sự với nhau. Đúng không?"

"Anh Ben..." Tôi che miệng giả vờ khịt mũi.

"Anh biết anh nói chuyện tệ đến thế nà..."

"Kougun thần thánh ơi!" Tôi hét lớn. "Người đã đem nhân viên của tôi đi đâu rồi!?"

"Thằng khốn! Tao giết mày!" Ben lấy cây rìu bên tường ra.

"Này, cái đó làm bằng vảy địa long đấy. Đắt lắm."

"Tao sẽ chứng minh chất lượng vũ khí của cửa hàng: chém đôi được thằng chủ chết bằm."

"Đừng mà!" Tôi trốn sau lưng Elisa. "Nếu có án mạng thì không buôn bán được đâu."

"Tao sẽ xử lý cẩn thận."

Đột nhiên tôi cảm thấy rân ran trong người.

Tôi nhìn về phía măt trời đang lặn dần.

"Jack?" Ben dừng lại.

Tôi chạy vội về phía cổng thành phía bắc. Ở đó có một người đàn ông đang bước vào thành. Anh ta mặc một chiếc áo khoác màu hồng bên ngoài chiếc áo sơ mi đen và quần tây. Mái tóc nâu của anh ta như sáng lên dưới ánh chiều tà.

“Không thể tin được.” Tôi lầm bầm. “Mười năm trời mất tích, và bây giờ anh lại xuất hiện ở đây.”

“Jack,” Elisa chạm vào vai tôi. “chuyện gì vậy?”

“Bão Tố, sắp trở lại rồi.”
 
Sửa lần cuối:

Mạnh

Tác giả tương lai
Tác giả
Newspaper Team
Kiểm duyệt viên
Tham gia
9/7/20
Bài viết
409
Điểm cảm xúc
720
Điểm
93
BÃO TỐ KÉO TỚI TẬN ĐÂY NÀY.
QUỲNH ANH THỰC SỰ CẢM THẤY HỤT HẪNG VỚI TIẾT MỤC TRAO GEBO. Cô đã mong được nhìn thấy thiên thần, hóa ra chỉ là tin đồn. Cô cũng hơi thấy bực tên Thần sứ khi hắn đả kích Jack. Con của gái điếm thì sao chứ? Anh ta còn tốt bụng gấp trăm lần mấy tên quý tộc. Và, ừm, cũng khá đẹp trai.

“Thiên thần đâu thể xuất hiện mỗi ngày được.” Gin an ủi Quỳnh Anh khi họ cùng nhau quay về ký túc xá. “Chỉ một số trường hợp thôi.”

“Chắc tại tớ dễ tin người.” Quỳnh Anh lầm bầm.

“Thôi nào.” Gin cười trừ. Rồi đột ngột cậu ta quay ngoắt lại phía sau.

“Sao thế Gin?” Quỳnh Anh hỏi.

“Xin lỗi,” Gin quay gót chạy đi. “cậu về trước đi nhé.”

Đáng lý Quỳnh Anh phải đi về. Nhưng tính tò mó đã đánh bại cô và bắt cô đi theo Gin.

Cô ngửi thấy mùi của Gin ở bên một góc tường ngay đó. Bên cạnh còn có… mùi của Shizuka.

“Cậu gọi tớ ra đây làm gì?” Gin hỏi.

“Cậu đã nói gì với Quỳnh Anh rồi?” Shizuka hỏi lại bằng chất giọng nghiêm trọng.

“Nói gì là nói gì? Bọn tớ có nói gì với nhau đâu.”

“Đừng có đánh trống lảng với tôi!” Quỳnh Anh nghe có tiếng rút kiếm. “Hai cậu hẹn hò cả buổi chiều mà không nói lời nào với nhau à? Tưởng tôi là trẻ con à?”

“Bọn tớ không có hẹn hò!” Cả Quỳnh Anh và Gin thét lên.

“Quỳnh Anh?” Hai người bạn Yamato trố mắt nhìn Quỳnh Anh.

“Hừ!” Shizuka trùm chiếc mũ lên và quay người.

Gin túm chặt lấy tay cô.

“Nhanh lên Quỳnh Anh! Tớ giữ cậu ấy rồi!”

“Shizuka!” Quỳnh Anh túm tấy tay còn lại của Shizuka.

“Bỏ tôi ra!”

“Không đời nào! Cậu nghĩ cậu bỏ chạy mãi được à?” Quỳnh Anh hét vào mặt cô bé.

“Cậu thì biết gì hả?”

“Tớ không biết gì hết!” Quỳnh Anh thừa nhận. “Nhưng cậu có thể nói với tớ. Chúng ta là bạn mà.”

“Ai là bạn của cậu? Tôi là sát thủ. Sát thủ chỉ có mục tiêu, không có bạn.”

“Lại dối lòng rồi.” Gin thở dài.

“Cậu thì biết gì mà cũng đòi xía vào hả!?” Shizuka mắng cả Gin.

“Quỳnh Anh,” Gin nhìn cô bé người sói. “tớ sẽ chỉ cậu một vài thứ.”

Gin chỉ vào tai Shizuka.

“Khi Shizuka ngại, mang tai của cô ấy đỏ ửng lên.”

Quỳnh Anh nhìn kỹ lại, quả đúng như thế, hai mang tai của Shizuka đỏ như quả gấc.

“Cậu… ngại?”

“Cô ấy mắc chứng sợ giao tiếp. Cô ấy sợ phải nói chuyện và tệ hơn nữa, cô ấy sợ kết bạn.” Gin kể hết điểm yếu của Shizuka.

“Cậu đã hứa là giữ bí mật cơ mà!” Mặt Shizuka đỏ bừng lên.

“Không phải bí mật của cậu.” Gin lắc đầu. “Của chúng ta.” (Nghe rất Xã Hội Chủ Nghĩa)

“Thì ra, cậu ngại à?”

“Thì… tớ là sát thủ, tớ còn không phải… nói chúng là… tớ rất sợ khi mọi người nói chuyện với tớ. Tớ sợ… mọi người ghét tớ…”

“Vậy để tớ giúp cậu nhé.”

“Giúp?”

“Xin chào, tớ là Trần Quỳnh Anh, kết bạn với tớ nhé.” Quỳnh Anh mỉm cười với Shizuka.

“Cậu…”

“Xin chào,” Gin hùa theo. “tớ là Kazami Gin. Làm bạn với tớ nhé.”

Quỳnh Anh cảm nhận được, Shizuka đang dần giảm sự đề phòng xuống.

“Được rồi!” Cô bé đỏ bừng mặt hét lên. “Tôi chịu thua các người đấy.”



Hôm sau, tiết đầu tiên của họ là môn chiến thuật cơ bản, Quỳnh Anh và Iris trò chuyện rôm rả cùng nhau trước sự kinh ngạc của cả lớp.

“Các cậu có hít nhầm cái gì không vậy?” Rachel hỏi Iris.

“Tớ thấy một tình bạn mới chớm nở.” Tiny cười mỉm.

“Ê, chó con!” Một tên mập, hình như tên là Robert tiến tới phía sau Quỳnh Anh và túm đuôi cô.

“Mày đang làm gì thế hả!?” Iris tút thanh kiếm to lớn của cô ra kề lên cổ hắn.

“Ờ… tao…”

“Robert!” Nanalia trừng mắt nhìn hắn. Cô ngoắc ngoắc tay. Robert đành lúi húi bước về chỗ ngồi.

“Hắn là ai vậy?” Iris trừng mắt nhìn hắn làm Quỳnh Anh sợ cô sẽ chồm lên cắn xé hắn mất.

“Robert Irelodos.” Gwen nói. “Một quý tộc Britannia. Bạn từ thuở nhỏ của Nanalia. Nghe nói hắn bắt thú nhân làm nô lệ và đối xử với họ như động vật. Hắn bắt cả Nhân mã về làm người kéo xe và cả người sói làm chó giữ cổng.”

“Ẳng!” Quỳnh Anh khẽ dựng đứng người lên.

“Quỳnh Anh…” Rachel nghiêng đầu nhìn cô.

“Dễ thương quá.” Iris gãi gãi cằm Quỳnh Anh làm cô sướng mê người.

Thầy giáo môn chiến thuật bước vào. Ông có mái tóc đen điểm bạc và hàm râu tỉa gọn. Trông ông giống một nhà thơ hơn là một chiến thuật gia.

“Cậu biết ông ta không?” Gin hỏi Shizuka.

“Mạch Khởi.” Quỳnh Anh đáp.

“Cậu biết à?” Gin và Shizuka quay sang hỏi.

“Ông ấy là chiến lược gia tài ba nhất của Kan. Nhưng đã về hưu rồi. Nghe nói ngày xưa, ông ấy đã dẫn nước sông vào một tòa thành và nhấn chìm cả chục vạn con quỷ.”

“Ghê vậy à?” Gwen trầm trồ.

“Ở dãy Zhangshan cũng nghe tới danh tiếng của ông ấy.” Tiny nói. “Ông ấy còn dẫn quân đánh tới tận một tượng đài của Quỷ Vương và cho cướp phá sạch sẽ.”

“Tớ biết. Số lượng quỷ ông ta đã giết trong suốt cuộc đời tương đương với số người đã chết khi bị quỷ đô hộ trong một trăm năm đầu tiên.”

“Nghe thảm thật.”

“Ta hỏi,” Ông khẽ lên tiếng. “ai ở đây từng học qua binh pháp?”

Shizuka tự tin đứng dậy đầu tiên. Sau đó là Jeanne. Nanalia và một vài người nữa cũng đứng dậy.

“Tớ nói rồi đúng không?” Gin ghé sát vào tai Quỳnh Anh. “Liên quan tới sách và binh thư, Shizuka như thành một con người khác vậy.”

“Được rồi.” Thầy Mạch Khởi khẽ thở dài. “Bây giờ, tất cả những gì các em đã học từ các thầy cô trước, trả lại hết đi.”

Cả lớp hãi hồn.

“Nhưng thưa thầy,” Nanalia lên tiếng. “Nếu loại bỏ hết những kiến thức của bậc tiền bối thì…”

“Những quyển binh thư đó, được viết khi nào?” Ông thầy cắt lời cô.

“Dạ phải đến cả ngàn năm trước.”

“Vậy thì đến lúc chúng được trưng bày trong tủ kính rồi còn gì, các em tự nhiên lấy ra đọc, không thấy mạo phạm cổ vật à?”

Ông thầy nói như thể ông ta đã viết ra chúng.

“Nhưng nếu trả hết lại kiến thức,” Quỳnh Anh giã tóc. “thì thầy cô cũng nên trả lại học ph...”

“Cậu không nên lên tiếng đâu.” Gwen túm lấy miệng Quỳnh Anh.

“Nhưng mà,” Shizuka lên tiếng. “nếu… chúng ta… nếu chúng ta… vứt bỏ… mọi…”

“Nói nhanh lên xem nào.” Thầy Mạch Khởi ngoáy tai. “Ta già rồi, tai lãng nặng lắm.

Shizuka đỏ ửng mặt cúi gầm xuống.

“Chuyện gì thế?” Gwen hỏi.

“Cô ấy mắc chứng sợ đám đông.” Gin nói nhỏ.

“Chúng ta ai cũng gặp phải những hội chứng kỳ lạ mà.” Quỳnh Anh khẽ liếc Iris.

“Nếu những gì viết trong sách đều là đúng, vậy sao ta có thể dùng năm nghìn quân đánh tan mười vạn quân khởi nghĩa Xích Quỷ, cô bé Xích Quỷ?”

“Vâng!” Quỳnh Anh đứng dậy. “Ừm, chuyện đó xảy ra khi em chưa ra đời. Nhưng em nghe kể là, thầy đã chặn đánh người Xích Quỷ trên một vách núi và dùng quân số rất ít nhưng có thể bao vây lấy quân của Xích Quỷ. Thầy vây chặt đến mức một người đã thử hóa thành côn trùng để thoát nhưng cũng bị bắt. Cuối cùng, quân Xích Quỷ bị bỏ đói tới chết.”

“Và ta mất bao nhiêu quân?”

“Em nghe nói là, khoảng sáu trăm quân. Đôi quân Xích Quỷ chuẩn bị suốt mấy tháng trời, bị thầy đánh bại trong bốn ngày.”

“Vậy em cảm thấy thế nào?” Thầy hỏi tiếp. “Khi kẻ đang đô hộ em, kẻ đã tàn sát hàng vạn đồng bào của em, kẻ thù của dân tộc em, đang đứng đây, làm thầy của em?”

“Việc thầy làm là việc của hơn ba mươi năm trước, lúc đó em vẫn chưa ra đời. Em nhìn vào quá khứ để thấy bài học. Em thấy bài học để một ngày nào đó đánh bại thầy, chứ em không nhìn vào đó để hận thù.”

“Rất tốt.” Thầy Mạch Khởi gật gù hài lòng. “Ta sẽ chờ ngày đó. Đừng lo, ta sẽ không chết đâu.”

“Được rồi,” Thầy Mạch Khởi quay lại bảng. “ta rất muốn dạy các em cái gì đó thú vị. Nhưng ta bị bắt dạy theo giáo án và giáo trình của thầy hiệu trưởng. Mong các em không thấy chán.”

“Bài đầu tiên, ý nghĩa của chiến thuật.” Thầy viết dòng chữ lên bảng.

“Ý nó là để giảm số thương vong trên chiến trường.” Thầy đọc trong sách giáo khoa. “Vậy thôi. Bài hai nào.”

“Ơ…” Gin lật dần quyển sách, bài một dài bảy trang, và ông thầy giáo già của họ tóm nó lại trong một câu.

“Bài hai, Những yếu tố cần có…” Thầy suy tư. “Bài này sẽ cần học một chút.”

“Yếu tố đầu tiên, thiên thời.” Thầy viết lên bảng.

“Ai hiểu ý của nó?” Thầy hỏi.

Shizuka ngồi yên và để học sinh khác phát biểu.

“Là thời tiết ạ.”

“Đúng một phần rồi đấy. Ai bổ sung không?”

“Làm đúng việc vào đúng thời điểm.” Shizuka nói lý nhí.

“Phát biểu đi…” Rachel hối cô.

“Cậu làm đi.” Shizuka quắc mắt với Rachel.

“Em gái tóc hồng.” Thầy Mạch Khởi gọi đích màu tóc cô.

“Ai tóc hồng vậy?” Shizuka đội mũ trùm đầu lên đánh trống lảng.

“Mắt ta có hơi kém nhưng ta không mù màu.” Thầy hằng giọng.

“Dạ…” Shizuka đứng dậy, đôi chân nhỏ bé của cô run rẩy.

“Đừng nhìn bọn họ.” Gin nói thầm. “Nhìn thầy ấy.”

“Dạ…” Shizuka nhìn thẳng người thầy. “Là… làm đúng… việc, vào đúng… thời điểm ạ…”

“Ừ. Nhưng lần sau trở lời nhanh lên nhé. Em mà nói chậm quá thì địch đánh tới rồi vẫn chưa có kế hoạch thì em là người chết đấy.”

“Dạ…” Shizuka đỏ mặt còn hơn cả màu tóc Rachel khi những người khác cười khúc khích.

“Đừng để ý họ.” Gwen nói.

“Yếu tố thứ hai, địa lợi.”

“Lợi thế địa hình!” Robert nhanh nhảu nói.

“Hình như ta chưa nói là ta ghét nhất là đứa nào nói leo trong giờ học của ta thì phải.” Thầy nhìn Robert. Cậu lúi cúi giấu mặt sau quyển sách.

“Đáng đời.” Iris reo nhỏ.

“Thôi thì,” Thầy đặt viên phấn xuống. “Vậy địa hình có những lợi ích gì nào?”

“Dạ…” Robert từ từ đứng dậy. “Đặt mai phục.”

“Gì nữa?”

“Dạ… hết rồi ạ.”

“Em chỉ nghĩ được tới vậy thôi sao?”

“Dạ…”

“Một chiến lược gia phải có tầm nhìn xa hơn người khác mấy ngày. Nếu em đặt mai phục, em sẽ đặt ở trên sườn núi đúng không?”

“Vâng ạ.”

“Kẻ dùng binh ai cũng biết sườn núi là nơi dễ có mai phục nhất. Đâu ai dại mà bước vào ổ mai phục của em. Em chỉ phí quân vào việc đặt mai phục ở đó, nhưng kẻ địch đi lối khác. Vậy em sẽ làm gì? Kéo quân qua đó à?”

“Dạ… chắc là thế ạ…”

“Em nghĩ quân của em di chuyển trên núi nhanh bằng quân địch đang đi trên đường bằng phẳng?”

Robert cứng họng.

“Ai giúp được quân của bạn không? Nhóm một?”

Không ai đáp.

“Nhóm hai? Các em sẽ làm cách nào để chặn được quân của địch?” Thầy hỏi. “Quân của các em đã mai phục địch ở vách núi ấy, nhưng địch không tới đó. Em chỉ còn một đội quân đang đuổi theo địch. Và chúng ta cần giết sạch chúng vì chúng đã có được bí mật của quân ta. Em không thể để bất cứ tên nào thoát. Các em sẽ làm thế nào?”

Đến nhóm ba cũng không ai có cách nào.

“Thưa thầy…” Shizuka đứng dậy khi thầy giáo nhìn tới nhóm họ. “Lúc nãy thầy bảo, địch có được bí mật của quân ta, vậy bí mật đó là gì ạ?”

“Ví dụ như, sơ hở trong phòng thủ của quân ta. Và các em không có cách nào để sửa được. Các em buộc phải chặn địch lại.”

“Vậy thì, em sẽ cắm thật nhiều cờ quân ta trên đường rút của địch. Địch sẽ nghĩ đó là ổ mai phục của ta. Và chúng sẽ buộc lòng phải quay về con đường bạn Robert đã đặt mai phục. Con đường đó hoàn toàn không có bất cứ dấu hiệu nào, địch sẽ chủ quan, Hơn nữa chúng vừa thoát khỏi một trận mai phục của ta. Sẽ không còn sức để suy nghĩ tới một cái bẫy nữa.”

“Đó cũng là một cách hay.” Thầy Mạch Khởi gật gù hài lòng với câu trả lời. “Nhưng binh pháp, thực hóa ra hư, hư hóa ra thực. Nếu chỉ huy địch là một kẻ am tường binh pháp và biết rằng cờ quạt của em chỉ là giả thì sao?”

“Chỉ cần chúng chậm lại, quá thừa thời gian để quân truy kích đuổi kịp kẻ địch. Vì địch là kẻ đang rút lui, sẽ có sự hỗn loạn nhất định trong sự di chuyển. Và đó là lý do tốc độ của chúng sẽ bị thuyên giảm. Ta sẽ tách bộ binh và kỵ binh ra. Kỵ binh tiếp tục truy đuổi. Bộ binh tới những vị trí gắn cờ mai phục sẵn và đứng ở đó để reo hò khiến địch sợ hãi.”

“Em đã suy nghĩ kế hoạch này trong bao lâu?”

“Dạ từ lúc thầy đặt ra các vấn đề.”

“Rất tốt.” Thầy Mạch Khởi gật đầu hài lòng. “Nhưng để thành công, em cần những người đồng đội mà em có thể đặt trọn niềm tin. Rằng họ nhất định sẽ làm tốt phần mà mình được giao.”

Thầy nhìn cô thêm một lúc nữa, Quỳnh Anh nhận thấy rõ là ông đang mỉm cười rất mãn nguyện.

“Yếu tố cuối cùng.” Thầy viết lên bảng. “Nhân hòa.”

“Đây là yếu tố con người.” Thầy giải thích. “Quân sĩ đoàn kết, lương thực đầy đủ, sĩ khí cao… nói chúng là nhiều thứ.”

“Hãy tưởng tượng,” Thầy bước ra giữa phòng. “quân của em đang bị vây khốn trong một tòa thành. Thành thì hết lương thực. Vậy các em chiến đấu được không?”

Hầu như ai cũng lắc đầu.

“Thực tế là có. Khả năng thắng là 10%. Vì khi đã bị đấy tời bờ vực, khao khát sống của các em sẽ tăng lên rất nhiều. Nhưng cũng rất may rủi. Nên nếu bị vây khốn, không thể tiến không thể lui, hãy tìm cách để gọi cứu viện. Trong trường hợp không còn cứu viện, thì đó là việc của người chủ tướng.”

“Việc của chủ tướng?” Cả lớp đều ngơ ngác.

“Chủ tướng sẽ tự sát, giao nộp thành đầu hàng và giữ mạng cho quân sĩ cũng như nhân dân trong thành.”

“Không ngờ làm thủ lĩnh lại có trách nhiệm lớn lao đến như vậy.” Gwen nói trong bữa chiều ở một cửa hàng bán một món ăn gọi là phở. Đây là một món ăn ở Xích Quỷ được mang bán ở rất nhiều nơi trên thế giới. Nước dùng béo ngậy, bánh phở thơm lừng và mùi hành đã khiến Quỳnh Anh chú ý từ ngày đầu tiên đặt chân tới thành phố này.

“Kim cương được hình thành bởi áp lực của lòng đất.” Shizuka nói. “Áp lực càng lớn, kim cương càng có giá trị.”

“Giống như người vậy. Người chịu được áp lực cao mới đủ tư cách trở thành người lãnh đạo.” Iris nói tiếp.

“Mà,” Rachel nhìn hai người. “hai cậu lại ở đây à?”

Iris và Shizuka tiếp tục vừa thổi vừa ăn.

“Thế,” Tiny lên tiếng. “nhóm chúng ta ai là thủ lĩnh?”

“Không phải cứ bầu Shizuka à?” Gwen hỏi. “Cậu ấy thông minh nhất mà.”

“Ăn hành vào đi. Thơm lắm đấy.” Gin nhắc Shizuka.

“Tớ ghét đồ ăn màu xanh.” Shizuka gạt hành qua một bên.

“Lấy em thêm quẩy ạ.” Quỳnh Anh gọi nhân viên.

“Còn trà đá không?” Iris hỏi.

Mỗi người một phách, cuối cùng chẳng quyết định được ai là đội trưởng.

“Thế cuối cùng thế nào đây?” Gwen hỏi Quỳnh Anh trước khi đi ngủ.

“Ngày mai tính đi.” Quỳnh Anh nói. “Mồi câu không hấp dẫn thì không bắt được mẻ cá lớn đâu.”

Ngày hôm sau, sau giờ triết học của thầy Kento (thực ra vẫn là tự học vì ông thầy còn chẳng thèm tới lớp), họ tới khu rừng phía tây thành phố.

“Cậu định làm gì đây?” Rachel hỏi Quỳnh Anh sau nửa giờ đi bộ.

“Chờ một chút đi.” Quỳnh Anh đứng bên bìa rừng. Một cánh đồng bát ngát. Thành phố sau lưng họ trông có phần nhỏ bé, còn khu rừng trước mặt thì đầy những tiếng gào rú của lũ quái vật.

“Đừng nói là…” Cô đổ mồ hôi hột.

“Ừ,” Quỳnh Anh nói. “chúng ta sẽ đi săn một chút.”

“Cậu đùa à!?” Gin rống lên. “Chúng ta…”

“Cũng tốt.” Iris rút kiếm ra. “Lâu rồi tớ chưa vận động.”

“Vậy cũng được.” Tiny nói.

“Các cậu…” Gin cố can.

“Vậy các cậu đi trước, tớ theo sau.” Gwen cũng hào hứng.

“Sao cậu lại cản họ?” Shizuka hỏi.

“Cậu không nghe mấy lời đồn trong trường à?” Gin hỏi lại. “Vụ về con quái vật trốn trong rừng đã giết chết bốn học viên của trường đó.”

“Tớ có nghe.” Rachel nói. “Nhưng chắc gì chúng ta đã đụng mặt nó.”

“Tớ nghi ngờ lắm…”

Bốn người đi trong rừng. Họ chỉ thấy vài con thỏ và sóc leo trèo trên những cành cây.

“Không có quái vật à?” Iris hỏi.

“Có.” Tiny và Quỳnh Anh đồng thanh.

“Mùi của nó… tớ chưa thấy mùi thế này bao giờ.”

“Ai thấy ba người kia không?” Iris hỏi.

“Họ ở ngay sau.” Tiny nói.

“Này, chúng ta dẹp chuyến đi này đi được không?” Rachel thở hổn hển.

“Tớ đồng ý.” Gin nói.

“Dẹp đi.” Shizuka ngồi lên một khúc cây đổ. “Chúng ta đang ở phía thiểu số.”

Thực ra Quỳnh Anh đang hối hận vì quyết định của mình. Cô bắt đầu cảm thấy khu rừng này có gì đó không ổn. Quái vật thì không nói. Cảm giác của cô báo rằng thứ này không phải quái vật, cũng không phải người.

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

“Hướng kia!” Quỳnh Anh chỉ và cả nhóm chạy về phái đó.

Ở đó có một nhóm chiến binh đang đấu với một con Manticore. Một con sư tử nhưng to gấp đôi một con gấu và đuôi của nó là một cái đuôi bọ cạp. Nhóm chiến binh kia có bảy người, có vẻ cũng là anh hùng từ học viện. Hai người đang bị thương và lùi lại sau lưng một người chiến binh to lớn cầm tấm khiên lớn và một chiếc chùy lớn.

“Mọi người cần giúp không ạ!?” Quỳnh Anh hỏi lớn.

“Cẩn thận đấy!” Một người đang chữa thương cho đồng đội hét lớn. “Độc của nó rất mạnh!”

Rachel chạy tới và giúp người đó kiểm tra tình trạng của người trúng độc.

“Chiến thuật thế nào, chiến lược gia?” Gin hỏi Shizuka.

“Độc của Manticore… Không gây ra cái chết ngay lập tức. Nhưng cũng không thể chủ quan được… Tớ có thuốc giải đặc biệt dành riêng cho độc của nó, nhưng hiện tại thì không đem theo…”

“Nói chúng là né cái đuôi chứ gì!?” Iris bay lên cao và đưa cao thanh kiếm. Thanh kiếm của cô sáng lên những tia chớp vàng và cô vung xuống đầu con quái vật.

“Được chưa?” Tiny hỏi.

“Da của Manticore rất dày.” Gin nói. “Iris cẩn thận!”

Một mũi kim đen to lớn bay về phía Iris. Cô vung kiếm đánh bật nó.

“Hừ, đồ quái vật hạ đẳng.” Iris lao xuống chém vào cái đuôi của con quái vật. Nhưng cái đuôi cũng quá cứng.

“Iris!” Quỳnh Anh hét lên và tháo cây đao trên lưng xuống.

Một người ở phía sau đâm mũi thương vào mông con quái vật. Mũi thương vỡ tan tành và con quái vật gầm lên giận dữ.

“Này!” Tiny đấm mạnh vào mặt con quái vật. Cánh tay của cậu to gấp đôi cơ thể.

“Wow,” Gin huýt sáo. “năng lực của cậu là phóng to thu nhỏ à?”

“Tựa tựa thế.” Tiny né cú đâm từ chiếc đuôi và nhảy lùi lại.

Quỳnh Anh vung đao vào chặt phăng cái đuôi của con Manticore.

“Trời đất ơi Quỳnh Anh,” Tiny giật bắn mình.

“Đây là chất lượng của vũ khí của Jack sao?” Quỳnh Anh còn đang kinh ngạc thì con quái vật đã hất bay cô sang một bên.

Đầu Quỳnh Anh va vào thân cây và chảy máu. Trên lưng cô cũng chảy máu. Bốn vết cào của móng vuốt, cô cảm nhận rất rõ. Âm thanh tiếp theo cô nghe được là tiếng kêu thất thanh của Gwen.

Khi Quỳnh Anh lấy lại ý thức, con quái vật đã biến thành đống than đen.

“Quỳnh Anh,” Rachel chạy vội tới. “vết thương…”

“Tớ ổn.” Quỳnh Anh nắm vào cây trượng của Rachel và đứng dậy. Mọi vết thương trên người cô đều biến mất.

“Cậu có sao không?” Gwen nức nở chạy tới kiểm tra.

“Tớ không sao.” Quỳnh Anh mỉm cười.

“Tớ thấy rõ ràng,” Gwen vẫn còn đang nước mắt ngắn nước mắt dài. “rất nhiều máu đã bay ra… nhưng…”

“Tớ không sao mà.” Quỳnh Anh vỗ về Gwen.

“Năng lực tự chữa thương.” Shizuka nói. “Hữu dụng lắm.”

Họ được nhận toàn bộ những gì còn sót lại của con Manticore. Da và nội tạng đã bị Gwen đốt thành than, chỉ còn lại móng vuốt và chiếc đuôi.

“Cái gì!? Cậu đã giết nó?” Quỳnh Anh không tin nổi.

“Ừ.” Iris gật đầu. “Chính tớ cũng ngạc nhiên mà.”

“Tớ chỉ bắn có một phát…” Gwen làm động tác bắn cung trong không khí. “Và bùm, nó cháy đen thui luôn.”

“Gwen, cậu có năng lực của lửa à?”

“Tựa tựa thế.” Gwen nhún vai. “Không mạnh lắm. Nhưng tớ sẽ còn phát triển mà.”

“Hy vọng là phát triển Gebo,” Rachel bóp ngực Gwen. “chứ không phải cái này.”

“Á! Thôi ngay nha.”

“Nhưng mà này,” Shizuka hỏi Quỳnh Anh. “năng lực phục hồi của cậu có giới hạn gì không?”

“Tớ không biết.” Quỳnh Anh trả lời tỉnh bơ. “Tớ ít khi bị thương lắm.”

Quỳnh Anh cứ thế mỉm cười và đi về thành. Cô không dám nói cho họ biết sự thật.

Thực sự là hôm nay, não cô đã ngừng hoạt động một lúc. Tức là cô đã chết. Tính từ lúc cô có Gebo này, cô đã chết mười một lần. Thần Kougun đã ban cho cô một Gebo quái dị. Quái dị đến mức nó khiến cô sợ chính bản thân mình.

Gebo Hades, Gebo cho cô một cơ thể bất tử.

MẤY ĐỒNG TIỀN LẺ KÊU LẺNG KẺNG.

“Sao bèo thế này!?” Gin nhìn Jack.

“Tiền nào của nấy.” Jack thở dài.

“Đây là đuôi nọc độc của Manticore đấy nhé.” Gin cầm cái đuôi lên.

“Và nó bị chặt đứt làm đôi kìa.”

“Thì…”

“Và nó bị chặt đứt bởi vũ khí của tôi.” Jack mỉm cười gian xảo. Anh ta khiến Quỳnh Anh nhớ đến mấy lão gian thương hay đi ngang qua làng cô và mời mọi người mua những món hàng đắt cắt cổ nhưng chẳng có tác dụng gì.

“Điều đó chứng tỏ, vũ khí của tôi xịn hơn đuôi của Manticore, cũng chứng tỏ rằng con Manticore này quá yếu. Và nếu nó quá yếu thì móng của nó cũng rất yếu. Từ đó suy ra độc của nó cũng rất yếu. Độc tính của Manticore có thể điều chế thuốc thật. Nhưng độc tính yếu thì chẳng thể điều chế gì cả. Hiểu chứ?”

“Đồ gian thương.” Gin lầm bầm.

“Thôi được rồi mà.” Quỳnh Anh vỗ vai Gin. “Tớ thấy cũng hợp lý mà.”

“Quan trọng hơn!” Iris đập tay lên bàn. “Bán cho tôi món vũ khí xịn nhất mà anh có! Hết bao nhiêu tôi sẽ…”

Trước khi Iris kịp nói rằng cô sẽ trả tất, Gin vội bịt miệng cô lại.

“Cậu không muốn bị lừa đâu phải không?”

“Này tên kia, có tin tôi kiện cậu lên tòa án thương mại không hả?” Jack mắng. “Tôi đã bao giờ lừa ai chưa?”

“Lệnh truy nã của anh vẫn còn ở Yamato đấy nhé.” Gin dọa.

“Chứ không phải chính cậu dán hả?” Jack lườm Gin.

“Thôi đủ rồi.” Iris cứng đầu. “Cho tôi xem món tốt nhất mà anh có.”

Jack quay vào trong cửa hàng và lấy ra một cây thương.

“Ừm,” Rachel nhìn Jack. “cô ấy sử dụng kiếm…”

“Hả?” Jack nghiêng đầu. “Nhưng cô dùng thương quen hơn mà.”

“Sao… sao anh biết?” Iris tròn mắt.

“Tay của cô có những vết chai rất kỳ lạ.” Jack cầm tay Iris lên. Quỳnh Anh nhìn kỹ hơn thì đúng là ở giữa ngón trỏ và ngón cái của Iris có những vết chai tay. “Người cầm kiếm có bọc vải sẽ có những vết chai nhẹ hơn. Những vết này chứng tỏ cô đã cầm một vật hình trụ cứng mà không có đeo găng bảo hộ. Thiên thần thường chỉ sử dụng những loại vũ khí thiêng về hình thức như kiếm, cung, thương… và tất cả đều làm từ kim loại. Trong số đó, chỉ có thương là gây ra vết chai ở cả hai tay.” Jack nhìn kỹ hơn nữa. “Hừm, có vẻ như cô đã có những vết này từ khi còn rất nhỏ.”

“Sao, anh có thể…” Quỳnh Anh thấy rõ là Iris đang run lên.

“Xin lỗi nhé,” Jack buông tay Iris ra. “tôi lại nhiều chuyện rồi. Tóm lại, cây thương này là cây thương tốt nhất hiện tại. Nếu cô không chê, tôi sẽ bán.”

“Tôi mua.” Iris trưng ra ánh mắt quyết tâm.

Quỳnh Anh không dám hỏi nhiều. Chỉ thấy Iris lôi Quỳnh Anh ra khu vườn sau trường và đòi đấu tập.

“Thực sự là cần đấu tập hả?” Quỳnh Anh hỏi.

“Tất nhiên rồi, tớ cũng phải thử vũ khí chứ.” Iris cười.

“Nói trước là tớ không nương tay đâu.” Quỳnh Anh hạ đao xuống. Lưỡi đao chạm vào mặt đất phát ra tiếng ‘bịch’.

Iris múa một đường thương, tiếng kim loại rít lên trong gió chiều. Cô cầm thương bằng cả hai tay, mũi thương chĩa vào Quỳnh Anh.

“Chà, rất vừa tay tớ, trọng lượng cũng khá nhẹ nữa.” Iris khen.

“Đánh!” Gin hô lớn.

Quỳnh Anh nhảy xổ tới vung đao bằng một tay từ trên xuống. Iris có vẻ cũng nhận ra là cô không thể đỡ nên đã lùi lại né đòn. Lưỡi đao của Quỳnh Anh chém xuống đất, cát bụi bay mù mịt và vết nứt dài tới hai mét.

Iris lợi dụng ưu thế tốc độ. Cô đâm liền mạch hai phát vào người Quỳnh Anh nhưng cô bé người sói né được. Quỳnh Anh thu đao về và đẩy ngang cây đao, dùng lực của tay trái đẩy mạnh mũi đao về phía Iris, Iris đưa dọc thương ra đỡ đòn và bị hất lui hẳn về phía sau.

Iris lợi dụng lực của đòn đánh đó và xoay người trên không vung mũi giáo ngang qua Quỳnh Anh, cô cúi đầu né được và hất đao lên trên nhưng không trúng.

Iris đâm vào chân Quỳnh Anh. Nàng thiên thần có vẻ không nể nang gì, liên tục nhắm vào chân để giảm tính cơ động của Quỳnh Anh, cô vật vã bảo vệ chân nên cũng chẳng phản công được.

Quỳnh Anh thấy cứ phòng thủ không ổn. Cô cắm đao xuống đất và bật lên đá cả hai chân vào ngực Iris.

Iris ngã xõng xoài nhưng cũng nhanh chóng đứng dậy.

“Đủ rồi!”

Giọng nói lạ nhưng lại phát ra từ người quen.

Thầy Kento bước tới gần họ.

“Thầy!” Cả lũ học trò đứng nghiêm chỉnh.

“Lý do hai đứa đánh nhau là gì?”

“Dạ, đấu tập ạ.” Quỳnh Anh nói.

“Có đúng không?” Thầy giáo hỏi Iris.

“Dạ đúng.”

Thầy lại nhìn năm người kia.

“Đúng ạ.” Cả năm thành viên còn lại đáp.

Thầy Kento lại nhìn Quỳnh Anh.

“Tấn công ta thử xem.”

“Dạ?” Quỳnh Anh tròn mắt.

“Đấm ta đi.” Thầy nói lại. Tay thầy chỉ vào ngực. “Ngay đây này.”

“Vâng.” Quỳnh Anh đấm thẳng vào ngực ông thầy.

Thầy giáo chủ nhiệm của cô văng xa cả thước.

“Thầy!” Cả bảy người hốt hoảng.

“Ôi trời, mình giết thầy ấy rồi à?” Quỳnh Anh che miệng.

“Thầy ấy chưa chết đồ ngốc!” Rachel mắng. “Đưa thầy ấy đi cấp cứu nhanh lên.”

“Thầy không sao.” Thầy Kento đứng dậy. “Quan trọng hơn, em thực sự muốn giết thầy à?”

“Ơ, em…”

Quỳnh Anh định nói là em không ngờ thầy yếu đến thế. Nhưng cô sợ mình sẽ bị đuổi học mất.

“Cú đấm lúc nãy của em, mạnh hơn rất nhiều so với những đòn tấn công này.” Ông thầy chỉ vào những vết chém đao trên mặt đất của cô. “Em muốn giết thầy?”

“Dạ em không có!” Quỳnh Anh chối biệt. “Chỉ là…”

“Chỉ là?”

“Em thắc mắc tại sao thầy không dạy gì cho chúng em dù đã hai tiết rồi ạ?”

“Hử?” Thầy Kento nhướn mày. “Em thắc mắc điều đó?”

“Vâng. Không chỉ em. Các bạn khác cũng thế ạ.”

“Hừ,” Thầy Kento nhếch mép. “AHAHAHAH!”

“Ta hiểu rồi.” Thầy giáo nói sau khi kết thúc tràng cười. “Ta hỏi nhé, các em đã đọc bài đầu tiên của môn Mác – Kougun chưa?”

“Tình bạn vĩnh cửu bắt đầu từ một thanh socola.” Gwen đáp ngay.

“Tốt.” Thầy Kento gật đầu. “Thế các em có hiểu hàm ý sâu xa của nó không?”

Cả lũ ngân ngơ.

“Khi nào các em thực sự hiểu được hàm ý của môn Mác – Kougun, khi ấy thầy sẽ bắt đầu dạy.”

Thầy giáo họ quay người bước đi mất. Quỳnh Anh nhìn các bạn khó hiểu. Nhưng cô không giết thầy giáo, thế là may rồi.

“À quên,” Thầy Kento tặc lưỡi. “thầy cũng đã nói chuyện với các nhóm khác. Và cũng đã ra quyết định, đến tiết đầu của tuần sau, nếu các em vẫn không hiểu được ý nghĩa của môn học này, thì cả nhóm,” Thầy quay lại, ngón tay chĩa từng đứa. “cả bảy đứa, quấn gói về quê hết.”
 
Sửa lần cuối:

Mạnh

Tác giả tương lai
Tác giả
Newspaper Team
Kiểm duyệt viên
Tham gia
9/7/20
Bài viết
409
Điểm cảm xúc
720
Điểm
93
TÔI MÀ GẶP ÔNG THẦY NÀY LÀ BỊ ĐUỔI HỌC CHẮC LUÔN.
Tôi thở dài nhìn đám trẻ trước mặt.

“Xin lỗi nhé. Nhưng các cô cậu tìm nhầm người rồi. Tôi chỉ là thằng thợ rèn thôi. Không phải người có thể hiểu được mớ triết lý giáo điều của triết học Mác Kougun.”

“Anh nói xạo.” Cả bảy đứa nhìn tôi với ánh mắt khinh rẻ.

“Th, thật mà.” Tôi thở dài. Thực sự là tôi chưa từng học cái môn đó.

“Jack, có đồ ăn sáng chưa?”

“Anh ra lệnh cho tôi đấy à!?” Tôi quát cái tên ăn nhờ ở đậu nhà tôi mấy ngày nay.

“Xin anh đấy Jack.” Cô bé tóc đỏ nắm tay tôi. “Bọn tôi suy nghĩ cả tuần rồi mà cũng chẳng nghĩ ra được hàm ý sâu xa của thanh socola là gì nữa.”

“Các cô cậu không nghĩ ra thì tôi nghĩ ra chắc?”

“Socola hả?” Tên kia ra giọng ngái ngủ. “Ăn sáng với socola không tốt đâu.”

“Anh tự ra đường mà mua bánh mì ấy!” Tôi mắng.

“Ai thế?” Gin hỏi.

“À, một tên dấm dở. Hắn ta đến ở nhà tôi mấy ngày nay rồi.”

“Vô duyên thật.” Shizuka thở dài.

“Thế nhé, các cô cậu cần tư vấn vũ khí thuốc thang thì tìm tôi. Chứ còn triết học thì miễn đi.” Tôi đuổi khéo đám trẻ.

Tôi nhìn đám trẻ kéo nhau đi.

Tại sao hôm nay tự nhiên lại có truyện ư?

Vì tất cả các truyện khác tác giả đều đang bí.

Ấu đế thì thiếu tư liệu mà nhà tác giả thì bị căng dây, Bão Tố thì không biết nên giết ai và để ai sống.

Và, thay vì nghĩ tiếp để ra ý tưởng, thằng dở hơi đó viết hẳn một chương của truyện khác để nói với mọi người rằng nó đang bí.

“Triết học Mác Kougun…” Tên ăn nhờ ở đậu ngồi xuống cạnh tôi. “Lâu lắm rồi tôi không nghe đến nó đấy.”

“Anh tốt nghiệp gần hai mươi năm rồi nhỉ? Thế hồi đó anh học như nào?” Tôi hỏi anh ta.

“Tôi suýt đúp vì thiếu điểm môn triết.”

“Tsukasa, đi mua bánh mì thì mua giúp em ít bọ cạp nhé.” Elisa nhắc.

“Cô đang đuổi khéo tôi à?”

“Chứ gì nữa.” Ben gắt gỏng.

“Đây không phải cái nhà trọ.” Tôi nói với hắn.

“Thế mà cũng dám bảo là bán mọi thứ.” Tsukasa thở dài nhưng cũng đứng lên đi mua bánh mì.

“Mà, giáo trình có vẻ gắt hơn hồi chị còn học.” Elisa nói sau khi Tsukasa rời đi. “Hồi đấy bọn chị còn bị cắt bài đó.”

“Giáo viên mới có vẻ khá gắt đấy.” Tôi gật gù.

Tay giáo viên môn triết của tụi nhóc, tôi có biết hắn. Hắn có tiền sử từng đuổi nửa lớp chỉ trong học kỳ I. Hy vọng đám nhóc Gin qua được kiếp nạn này.



Tôi và Tsukasa đi dạo trong một cái hang goblin.

“Hả?” Tôi gào mồm lên. “Anh có con rồi à?”

“Ừa.” Tsukasa nhặt một miếng vải lên xem xét. “Tôi cũng chưa gặp con bé. Nhưng gặp là biết ngay thôi.”

Vài con goblin tấn công chúng tôi.

Goblin hả? Chúng là một loại yêu tinh nhỏ, cao khoảng một mét với trí tuệ của lũ trẻ con bốn năm tuổi. Chúng thường tụ tập thành đám đi tàn sát người dân, cướp bóc và hãm hiếp. Tuy chúng yếu, nhưng khi đi thành bầy thì chúng lại rất mạnh bởi sự ranh ma.

Tsukasa ném con dao xuyên qua đầu một con. Tôi đạp vớ đầu một con khác và dí ngọn đuốc vào đầu con thứ ba. Hai con còn lại bỏ chạy. Tsukasa ném thêm hai con dao và xử đẹp hai con đó.

“À, với một thằng vô trách nhiệm như anh thì không gặp sẽ tốt cho con bé hơn đấy.” Tôi lườm anh ta.

Phía trước bọn tôi có tiếng đánh nhau. Giọng nói… giọng Gin?

“Gin!” Tôi nhào tới. Cái hang chật hẹp, thanh kiếm của cậu ta bị vướng vào trần hang, thanh đao của Quỳnh Anh cũng phải tháo ra. Cậu khổng lồ thì đang… cậu ta đã tự thu nhỏ mình lại.

Một tia chớp bắn ra, giết được vài con, nhưng chúng vẫn còn.

“Làm gì đó đi Rachel!” Gin hét lớn.

“Làm gì? Tôi dùng phép ở đây, nguy hiểm lắm.” Cô bé tóc đỏ ôm chặt cây trượng. Một con goblin tấn công từ phía sau.

“Cẩn thận nào.” Tsukasa đâm chết con quái vật.

“Cô bé tóc vàng,” Tsukasa gọi lớn. “chạy lên trước đi. Cậu cầm rìu với cậu tóc trắng đứng hai bên tạo thành mũi tiến công. Con bé người sói bảo vệ phía sau. Elf, yểm trợ từ xa.”

“Ồ, máu lãnh đạo nổi lên rồi.” Tôi gật gù.

Từ phía sau tôi có tiếng gầm gừ.

“Jack, tự bảo vệ mình đi.” Tsukasa nói với tôi.

“Đồ chết tiệt.” Tôi quay lại nhìn kẻ thù. Đó là một con hobgoblin, nó cao hơn hai mét.

Hobgoblin là một dạng tiến hóa của goblin. Chúng to lớn, thông minh, khỏe mạnh. Và là mối nguy hiểm với những người mới.

“Anh ném cho tôi ngay phần khó nhất.” Tôi thở dài.

“Cậu không chết được nên tôi cũng chẳng lo đâu.” Tsukasa ném cho tôi một ánh mắt khinh khỉnh.

“Dồ chết tiệt. Tôi đạp mạnh xuống đất, mặt đất xung quanh con hobgoblin nhũn ra và nó chìm xuống. Sau đó tôi đạp thêm cái nữa và mặt đất cứng lại. Con quái vật bị dìm chết dưới đất.

“Thứ phép thuật gì thế?” Cô bé tóc đỏ cất tiếng. “Không, không phải phép thuật. Là thuật giả kim?”

“Ừ,” Tsukasa nói với cô bé. “thằng nhóc đó là thiên tài giả kim thuật đấy.”

“Xong hết rồi chứ?” Tôi hỏi lũ nhóc.

“Xong rồi.” Quỳnh Anh gật đầu.

Tsukasau đặt tay lên đầu Quỳnh Anh và Iris.

“Ăn gì mà ngu thế!? Ai đời đem đao và thương vào hang goblin hả!?”

“Đa, đau đau…” Hai cô bé khóc thét.

“Shizuka!” Gwen gọi lớn. “Cậu đâu rồi?”

“Cô bé tóc hồng đâu rồi?” Tôi hỏi sau khi chất vấn Gin về việc chúng ở đây.

Để tìm ra câu trả lời cho ý nghĩa của thanh socola, chúng đã giải tỏa tinh thần bằng cách đi

“Cô ấy bị lạc, chắc là… không có chuyện gì đâu nhỉ?”

“Lũ goblin không kén chọn đâu.”

“Nhưng cô ấy rất mạnh.” Quỳnh Anh lạc quan.

“Có thông minh bằng lũ goblin không?”

“Cô ấy thông minh nhất.” Tiny nói.

“Thông minh đến mức đi lại một mình trong hang goblin?”

Cả lũ không ai đáp được câu nào.

“Không sao, tôi ổn.” Shizuka xuất hiện, phía sau là rất nhiều các cô gái.

“Shizuka!” Gwen ôm lấy cô bé, áp hai quả bom to đùng vào mặt cô bé.

“Cậu cứu được mọi người rồi.” Tiny cười.

“Thế thì ra khỏi đây đi.” Rachel nói. “Tớ ghét chỗ này.”

“Thế đã tìm ra được hàm ý của môn Mác Kougun chưa?” Tôi hỏi Gin khi cả bọn ra khỏi cái hang.

Tsukasa còn cố tình làm sập cái hang.

“Chưa.” Gin thở dài. “Đến cả Shizuka cũng không hiểu luôn.

“Các cô cậu có biết, một kỵ sĩ cần có gì không?”

“Sức mạnh.” Quỳnh Anh nói.

“Kỹ năng.” Iris nói.

“Trí tuệ.” Shizuka nói thêm.

“Thiếu.” Tsukasa lên tiếng.

“Thiếu cái gì?”

“Đạo của các cô cậu là gì?” Tsukasa hỏi.

“Đạo?” Cả lũ nhìn anh ta.

“Một người kỵ sĩ cần có sức mạnh, trí tuệ, và kỹ năng. Nhưng các cô cậu đã nghĩ đến việc dùng chúng vào việc gì chưa?” Tsukasa hỏi.

“Bảo vệ mọi người.” Gwen nói.

“Chung chung quá.” Tôi thở dài.

“Thế anh còn muốn gì nữa?” Gin hỏi. “Anh bảo tôi có thể trở thành kỵ sĩ để bảo vệ mẹ tôi còn gì.”

“Nhưng cậu thiếu đạo.” Tsukasa nói. “Lý do chiến đấu có rồi, còn con đường để đạt được sức mạnh, con đường để bảo vệ, để cứu rỗi, con đường mà các cô cậu sẽ bước và cần bước. Con đường đã cứu rỗi chúng ta thoát khỏi ách đô hộ của loài quỷ. Con đường đó, các cô cậu vẫn chưa đặt chân tới.”

“Nhưng làm sao để đặt chân lên con đường đó?” Tiny hỏi.

“Học triết.” Tsukasa nói.



“Bọn tôi được học tiếp rồi!” Rachel khoe với tôi.

“Các cô cậu đã trả lời thế nào thế?” Tôi hỏi.

“Quỳnh Anh bá đạo lắm.” Rachel lựa dược liệu. “Cô ấy nói: học triết để vun đắp cho tinh thần chúng em có thể mạnh mẽ hơn.

“Ồ, cũng hay đấy chứ.” Elisa gật gù.

“Thế mà cũng được à?” Ben hỏi. “Tao không đi học, nhưng trả lời cứ như văn mẫu ấy.”

“À, bọn em được học tiếp vì ông thầy đó nói rằng nếu đuổi nữa thì mất uy tín nhà trường.”

“Thế câu trả lời như thế có được chấp nhận thật không?” Elisa hỏi tôi khi Rachel rời đi.

“Làm sao em biết được.” Tôi thở dài. “Thần Kougun điên lắm. Chắc ông ta sẽ chấp nhận thôi.”

“Nói thần thánh là điên không hay đâu.”

“Chỉ có điên mới đi tạo ra một thế giới như thế này.” Tôi thở dài nhìn lên trời.

“Đúng không, Quân?”
 
Top