[Đô thị] Truyện Đề Cử Những câu chuyện Kinh Dị ngắn | Horror Series - NQKWriter

[Đô thị] Truyện Đề Cử Những câu chuyện Kinh Dị ngắn | Horror Series - NQKWriter

tommyjk123

Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
143
Điểm cảm xúc
286
Điểm
43
Tên tác phẩm: Horror Series
96730_cover.jpg

Tác giả: NQKWriter
Thể loại: Kinh dị, bí ẩn
Rating: 18+
Tình trạng: Hoàn thành
Số chương: 25

Link thảo luận : https://aatruyen.vn/threads/thao-luan-ve-chuyen-cua-nqkwriter.615/

Văn án :

Các mẩu chuyện ngắn về những vụ án giết người man rợ, những cái chết kỳ lạ cùng với những hiện tượng siêu nhiên bí ẩn không lời giải là chủ đề chính của câu truyện này, kết thúc của từng chương sẽ được độc giả toàn quyền đưa ra giả thuyết.

Tác giả : NQKWriter
 
Sửa lần cuối:

tommyjk123

Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
143
Điểm cảm xúc
286
Điểm
43
Chương 1:

Một đêm mưa nặng hạt tại tỉnh Nagano, Nhật Bản. Tổng đài cảnh sát thành phố Suzaka nhận được một cuộc gọi từ một hộ gia đình rằng căn hộ phòng bên của họ phát ra những âm thanh kỳ lạ và ngày càng ồn ào một cách quái dị, họ đã phái một xe tuần tra ở gần khu vực đó đến kiểm tra xem tiếng ồn đó là gì. Khi những sĩ quan đến hiện trường, tất cả những phòng khác tại đây đều đã tắt đèn, chỉ riêng một phòng họ thấy có vấn đề vì đèn điện ở đây cứ chớp tắt liên tục.

Một trong hai sĩ quan đã tìm kiếm những người báo tin nhưng cả dãy phòng đó cũng đã bỏ hoang và không có động tĩnh gì ngoài căn phòng 164, tổng đài đã ra lệnh cho cả hai vào bên trong để lục soát xem có gì mờ ám hay không. Và đó cũng là những thông tin cuối cùng được lưu lại trong bộ đàm của cả hai sĩ quan xấu số đã thiệt mạng sau đêm mưa ngày 15 tháng 4. Sáng hôm sau các nhân viên tổng đài của Sở cảnh sát thành phố đã một mực khẳng định rằng trước đó họ không hề nhận được cuộc gọi nào từ những người sống ở chung cư Kyushin như trong bộ đàm của hai viên cảnh sát cả.

Phía pháp y cho biết hai viên cảnh sát đã bị giết một cách man rợ bằng dao rựa và một vài vật nhọn chưa được xác định, căn phòng số 164 nơi phát hiện cái chết của họ cũng không có bất kì dấu vết nào của sự tấn công cả, xe tuần tra của họ cũng đã biến mất trong đêm đó và không thể xác định được GPS lẫn số hiệu, bộ nội vụ Nhật Bản đã nhanh chóng vào cuộc điều tra nhưng không thể nào khởi tố các nhân tổng đài vì họ có đầy đủ chứng cứ ngoại phạm, camera tại sở cảnh sát cho thấy suốt quãng thời gian vào đêm xảy ra vụ án họ đã không hề rời khỏi phòng làm việc cũng như không có bất kỳ liên lạc nào ra bên ngoài cho đến khi ca trực của mình kết thúc.

Trước khi xảy ra cái chết thương tâm của hai sĩ quan này thì căn phòng 164 cũng đã từng xảy ra một vài cái chết bất thường từ khách thuê, những người trước đây từng có tính cách rất vui vẻ, hòa đồng đã từ từ thay đổi bản tính và trở nên khó gần hơn, sau cùng tất cả bọn họ đều bị giết bằng những cách thức rất dã man, một số cái chết được che đậy như một vụ tự tử khiến cảnh sát không thể nào tìm ra được nguyên nhân tử vong của nạn nhân. Dựa vào mức độ nghiêm trọng của vụ việc lần này, căn phòng 164 phải được niêm phong và sẽ được cơ quan chức năng theo dõi nghiêm ngặt vụ việc sẽ được cân nhắc và liệt vào danh sách những vụ giết người hàng loạt tại Nhật Bản.

Những cái chết bí ẩn xảy ra bên trong căn phòng 164 không phải trường hợp ngoại lệ, tính đến tháng 10 năm 199X cảnh sát đã ghi nhận ít nhất 39 trường hợp tử vong bất thường không rõ nguyên nhân ở khắp các tỉnh của Nhật Bản. Sở cảnh sát Thành phố Suzaka sẽ không nhân nhượng với bất kì hành vi đe dọa nào của bọn tội phạm đối với sự an toàn của người dân. Mặc dù cơ quan cảnh sát cả nước vẫn chưa xác định được liệu những cái chết bí ẩn này có phải là từ bọn tội phạm hay là không.
 

tommyjk123

Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
143
Điểm cảm xúc
286
Điểm
43
Chương 2:

Đêm ngày 23 tháng 12 năm 2007 . Một xe tuần tra của sở cảnh sát Kakegawa được tổng đài phái đến một cửa hàng tiện lợi trên đường Itokino để giải quyết vấn đề về một người đàn ông lạ mặt với nhiều dấu hiệu bất thường đang làm phiền đến nhân viên cửa hàng. Khi cảnh sát đến nơi, người đàn ông lạ mặt kia đang đập phá các kệ hàng và la hét đe dọa nhân viên, khi hắn ta nhìn thấy hai viên cảnh sát, hắn liền trừng mắt và hành hung nhân viên cửa hàng làm anh ta bất tỉnh rồi sau đó lao vào tấn công một viên cảnh sát khi anh này đang cố gắng thương lượng với hắn, sau khi làm bị thương một cảnh sát thì hắn liền bỏ chạy vào một con hẻm gần đó.

Viên cảnh sát còn lại liền đuổi theo và sử dụng bộ đàm để gọi cho hỗ trợ, cuộc rượt đuổi kéo dài được một khúc xa thì anh cảnh sát kia bất chợt dừng lại, rút súng ra một cách run sợ, trước mắt anh bây giờ là cái xác đã bị cắn nát của tên tội phạm kia cùng với một cặp mắt đỏ ngầu đang nhìn chằm chằm vào anh ta từ bóng tối sâu thẳm của con hẻm. Con vật từ từ hiện ra với một khuôn mặt quái dị và cái miệng méo mó đầy răng nanh, phần thân của nó rất giống với loài chó nhưng đuôi thì lại là của một con chuột, phần thân sau của nó đã bị mất đi thịt và chỉ còn lại xương, nếu nhìn kĩ sẽ thấy được nội tạng bên trong của nó nữa.

Viên cảnh sát hoảng sợ và bắn hai phát đạn vào nó nhưng dường như chẳng hề hấn gì, sau hai phát bắn thì mắt nó liền đổi màu từ đỏ thường sang đỏ thẫm như máu và ngay lập tức nó lao vào tấn công viên cảnh sát khiến anh ta bị cắn mất một phần thịt ở chân. Viên cảnh sát đã cố gắng chạy thật nhanh trong đau đớn để thoát ra khỏi khu hẻm đó, khi dùng hết sức còn lại của mình để bò ra được tới đầu hẻm, đúng lúc đó con quái vật nghe tiếng còi xe cảnh sát đang chạy đến nên đã bỏ trốn vào lại bên trong con hẻm tối.

Sau sự việc hãi hùng ngày hôm đó, nhân viên của cửa hàng tiện lợi đã may mắn sống sót sau chấn thương mạnh ở vùng đầu do cảnh sát và cứu thương đã đến kịp lúc. Viên cảnh sát trọng thương sau khi bị tên tội phạm tấn công cũng đã bình phục trở lại, riêng viên cảnh sát còn lại không chỉ bị thương ở chân mà còn phải chịu một cú sốc tâm lý sau những gì anh ta đã thấy. Do bị ảnh hưởng tâm lý nặng nên anh ta đã lập tức làm đơn xin rút khỏi lực lượng cảnh sát. Tại hiện trường nơi xảy ra vụ việc, cái xác của tên tội phạm đã biến mất và chỉ còn lại những vệt máu khô. Camera an ninh ở trong con hẻm đó vẫn còn hoạt động tốt và đã quay lại được hình ảnh quái dị của con vật kia, nhưng lại bị mất tín hiệu lúc cái xác của tên tội phạm biến mất.

Đội kiểm soát động vật ở Kakegawa đã phát lệnh tìm kiếm con vật dựa theo miêu tả của viên cảnh sát và hình ảnh từ camera an ninh trên phạm vi toàn thành phố, rất có thể con vật đã lẩn trốn vào nơi tối hoặc những khu rừng gần đó để chờ đợi và sẽ tấn công người dân nếu họ mất cảnh giác. Người dân trong khu vực được cảnh báo nếu có bất kì thứ gì kì lạ đang lẩn trốn trong vườn nhà hay những góc tối trong nhà thì hãy báo ngay cho cảnh sát hoặc đội kiểm soát động vật ngay lập tức.
 

tommyjk123

Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
143
Điểm cảm xúc
286
Điểm
43
Chương 3:

Một đêm sương mù dày đặc ngày 16 tháng 2 năm 1997 tại thành phố Morington thuộc bang Texas Hoa Kỳ, đội kiểm lâm rừng Joliness nhận được một cuộc gọi nặc danh của một người đàn ông báo rằng anh ta đang bị lạc gần hồ Honely ở giữa khu rừng, toàn đội đã được huy động để tìm kiếm người đàn ông đang bị lạc kia. Sau một giờ đồng hồ tìm kiếm, đội trưởng kiểm lâm Jack đã mất liên lạc với tất cả mọi người trong đội, do lo sợ là lâm tặc đang đe dọa đồng đội của mình nên Jack đã rời khỏi văn phòng để tiến vào rừng để giúp đỡ họ, trên đường tới hồ Honely thì bộ đàm của Jack bắt được tín hiệu của một đồng đội, anh ta hớt hải nói rằng hãy rời khỏi khu rừng ngay lập tức rồi lại mất kết nối một lần nữa khiến Jack ngày càng lo lắng cho sự an nguy của đồng đội mình.

Đường mòn dẫn vào hồ giờ đây xuất hiện dấu vết của một con vật to lớn và dài như con rắn vậy, tiến thêm vài bước Jack nhìn thấy một chiếc xe của đội kiểm lâm bị phá nát và lật ngang gần những cái cây đổ, dấu vết của con vật xuất hiện ngày càng nhiều trên đường tới hồ. Sau một hồi tìm kiếm đồng đội và đến được hồ Honely, Jack đã tận mắt nhìn thấy một con thủy quái đang từ từ kéo xác đồng đội của anh xuống hồ, Jack liền lao vào kéo tay của anh ta lại nhưng không thành, bất thình lình con thủy quái trồi lên từ mặt nước khiến Jack hoảng sợ, cuống cuồng chạy ra khỏi hồ. Con thủy quái có thân hình của một con bạch tuộc với những xúc tu dài và đen, đặc biệt nó di chuyển rất nhanh khi tìm thấy con mồi, phần đầu của nó thì lại không phải của bạch tuộc mà được bao quanh bởi những con giun dài, giống như một loại ký sinh trùng vậy.

Có thể vì đang bận tiêu hóa xác người nên nó di chuyển chậm hơn , dù vậy nhưng nó vẫn đuổi kịp và túm lấy chân của Jack khiến anh ta phải lấy con dao bỏ túi của mình đâm liên tục để có thể làm đứt đi cái xúc tu của nó. Sau một hồi giằng co với con thủy quái, Jack đã cắt đi được cái xúc tu rồi cố gắng chạy thật nhanh ra bìa rừng để gọi điện trình báo cho cảnh sát rồi bất ngờ ngã quỵ xuống và bất tỉnh.

Sáng hôm sau anh tỉnh dậy ở bệnh viện với cái chân bị nhiễm trùng do chất độc axit từ xúc tu của con thủy quái. Tại hiện trường ở rừng Joliness, cảnh sát đã tìm thấy thi thể của hai trên năm người trong đội kiểm lâm với số lượng lớn chất axit được tìm thấy bên trong người bọn họ, hai nạn nhân được tìm thấy với nhiều vết cắn và mất đi một vài bộ phận cơ thể. Ba người còn lại vẫn đang trong tình trạng mất tích nhưng khả năng cao là đã tử vong, ngoài thương vong về người thì rừng Joliness cũng bị thiệt hại với hơn 81 cây cối bị gãy đổ và một chiếc xe thuộc đội kiểm lâm cũng đã biến mất sau khi bị phá hủy.

Đội cứu hộ Texas đã cho thợ lặn xuống hồ và tìm kiếm về con thủy quái theo lời khai của Jack nhưng có vẻ như đáy hồ quá sâu nên thợ lặn vẫn chưa thể tìm thấy gì ngoài bóng tối bên dưới. Con vật này có thể không phải là bạch tuộc vì loài này chỉ xuất hiện ở nơi đáy biển chứ không phải sông hồ bình thường, ngoài ra lượng axit được tìm thấy trên người của các nạn nhân cho thấy con vật này có độc tố rất cao và đặc biệt nguy hiểm. Từ vụ việc lần đó cho đến nay tung tích của con vật này vẫn còn là bí ẩn đối với người dân Texas và giới chuyên gia.
 

tommyjk123

Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
143
Điểm cảm xúc
286
Điểm
43
Chương 4:

Ngày 24 tháng 12 năm 1989 là ngày mà tôi gặp cái giấc mơ quái quỷ đó khi còn là một đứa trẻ. Hôm đó là ngày trước giáng sinh, ngày mà đứa bé nào cũng cố thức thật trễ và chờ đợi để được ông già Noel tặng quà ấy, tôi nhớ như in là 11 giờ tối đêm đó bố mẹ tôi vẫn chưa về nhà để đón giáng sinh cùng với tôi, mọi khi giờ này tôi đã phải lên giường và ngủ rồi nhưng hôm nay là ngoại lệ nên tôi không ngủ sớm và ngồi dưới phòng khách gần chỗ cái cây thông mà bố mẹ đã mua hồi đầu tháng, trang trí lại những món đồ treo trên cây rồi vô tình thiếp đi lúc nào mà không biết.

Trong giấc mơ ấy tôi thấy mình vẫn đang tiếp tục trang trí cho cây thông, nhưng mọi thứ bây giờ rất khác lạ, ngoài cửa sổ mọi thứ tối đen như mực dù mấy cái đèn đường vẫn đang phát sáng, tôi vội vàng mở cửa chính ra ngoài thử xem bố mẹ đã về chưa thì bất thình lình có ai đó bên ngoài đập liên tục vào cửa. Tôi cảm thấy có chuyện không lành nên đã vội chạy lên tầng hai và nấp dưới gầm giường, lúc đó tôi nghe thấy tiếng cửa sau nhẹ nhàng mở ra, tiếng bước chân chậm rãi của ai đó đang vang vọng khắp nhà, tôi đã quên không khóa cửa sau theo lời dặn của bố mẹ.

Giờ đây chắc hẳn là một tên trộm đang ở trong nhà tôi rồi. Khi tiếng bước chân đã dừng lại, tôi cố gắng với tới cái điện thoại trên bàn để gọi cho mẹ mình, cái cảm giác sợ hãi và hồi hộp khi đó là trải nghiệm kinh hoàng nhất tôi từng gặp trong đời, lúc tôi vừa chộp được cái điện thoại thì tiếng bước chân lại xuất hiện và lần này có vẻ như tên trộm đang bước lên cầu thang, chỉ không biết là liệu hắn có vào trong phòng tôi không nữa, trong đầu tôi lúc đó chỉ mong bố mẹ sẽ về nhà ngay lập tức để cứu mình mà thôi.

Tiếng bước chân ngày càng lớn và dừng lại ở trước cửa phòng ngủ của tôi, cánh cửa phòng từ từ mở ra nhưng kỳ lạ thay tôi lại không thấy ai cả, không có một tên trộm nào hay là những tên hề đáng sợ nào mặc dù lúc đó đèn đã tắt nhưng mắt tôi vẫn rất tinh và tôi chắc chắn là không có một ai ở đó hết, tôi chậm rãi quay đầu sang trái thì lúc này tôi nhìn thấy chân của ai đó đang đứng đối diện với mặt mình, tôi liền nhắm mắt lại, thở hổn hển rồi lấy hết can đảm mở mắt ra lần nữa.

Lần này cái chân đã biến mất và thay vào đó là một khuôn mặt méo mó, kì dị với đôi mắt đầy giun đang nhìn chằm chằm vào tôi, miệng của nó rất dài và rộng với cái lưỡi dài như của một con rắn vậy, khuôn mặt này không có mũi và trên đầu của nó có cả tấn sợi dây dài đang lắc lư nhìn rất là gớm ghiếc. Khi thấy cái khuôn mặt kinh tởm đó, tôi đã hét lên một cách kinh hãi rồi bất ngờ tỉnh dậy khỏi giấc mơ của mình.

Sau cùng mọi thứ cũng chỉ là mơ mà thôi, khi tỉnh dậy tôi đang nằm dưới sàn nhà cạnh cây thông, nước mắt đầm đìa và được bố mẹ đánh thức, tôi ôm chầm lấy họ mà khóc lấy khóc để, vừa khóc tôi vừa nhìn quanh nhà và có vẻ như mọi thứ bây giờ đã quay lại bình thường rồi, chỉ có điều cánh cửa trước nhà có một vài vết nứt lạ, bên ngoài nhân viên điện lực đang sửa chữa những cái đèn đường bị hỏng.

Bố mẹ dỗ dành tôi với một hộp quà mà họ đã chuẩn bị trên đường về nhà rồi đưa tôi lên lại phòng ngủ của mình, tôi nằm lên giường và cảm thấy bên dưới giường lúc đó rất kỳ lạ, không hiểu sao lại có vài ba con giun bò ra nữa. Đến tận bây giờ tôi vẫn tự hỏi liệu cái thứ mà tôi nhìn thấy trong giấc mơ đó có đơn giản chỉ là ác mộng hay không ?
 

tommyjk123

Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
143
Điểm cảm xúc
286
Điểm
43
Chương 5:

Mùa hè năm 2009

Thời điểm đó tôi vẫn còn là một cậu học sinh cấp ba bình thường như bao cô cậu khác vậy, cố gắng để vào được Đại học và tiếp tục tương lai. Hôm đó là một đêm mưa nặng hạt cuối hè, khi đó tôi đang ngồi chờ xe buýt để về nhà sau một ngày học tập mệt mỏi, tôi nhớ chuyến xe lần đó khá khác biệt so với ngày thường, toàn thân chiếc xe buýt là màu trắng thay vì màu xanh như những chiếc xe buýt bình thường.

Tôi nhẹ nhàng đặt chân lên xe và đưa tiền cho tài xế để khi nào tới nơi thì xuống luôn khỏi cần đưa nữa, bác tài lần này cũng không có cảm giác gì là thân thiện khi tôi đưa tiền cả, mặt ông ta trắng bệch nhìn cứ như ma ấy, đưa rồi tôi kiếm bừa một ghế rồi ngồi xuống vì cả cái xe này không có ai ngoài tôi với ông tài xế hết. Chiếc xe cuối cùng cũng lăn bánh, khi đó tôi không để ý gì xung quanh cả, chỉ ngồi đó nhìn mưa và suy nghĩ linh tinh rồi ngủ quên lúc nào không biết.

Thiếp đi một lúc thì tôi bất chợt tỉnh dậy, chiếc xe vẫn còn chạy nhưng con đường bên ngoài thì lại không quen thuộc như mọi khi, nó giống như là một đồng cỏ mênh mông và vô tận vậy, tôi cảm thấy có chuyện chẳng lành nên đã bước tới chỗ tài xế để hỏi xem liệu ông ta có đi nhầm đường hay không, bác tài mà tôi gặp lúc đầu đã biến mất và chỗ ngồi của ổng không còn gì ngoài mấy vệt máu chảy dài, thấy vậy tôi giật mình lùi lại rồi dụi mắt liên tục để chắc là mình không nằm mơ.

Bất thình lình tôi nghe thấy tiếng động chỗ hàng ghế cuối của xe, khi đó tôi có cảm giác trên xe lúc này ngoài ông tài xế biến mất kia thì vẫn còn có sự hiện diện của một ai đó nữa. Tôi chậm rãi quay đầu về sau, ở hàng ghế cuối lúc này xuất hiện một bóng trắng có mái tóc dài che khuất cả khuôn mặt với đôi bàn tay đầy máu đang hướng về phía tôi, chắc hẳn người này đã giết ông tài xế kia rồi, lúc đó tôi sợ tới mức không dám nói, không dám chạy luôn đấy, cơ mà làm sao cô ta có mặt trên chiếc xe này được ?

Lúc tôi vẫn đang băn khoăn suy nghĩ thì cô ta từ từ tiến lại gần tôi, không phải là bước đi mà là lơ lửng thì đúng hơn, tôi hoảng hốt kéo cửa xe để thoát ra nhưng nó đã khóa từ đời nào rồi, trong lúc hoảng loạn tôi đã chui xuống gầm xe, dùng hết sức mình mà bẻ gãy cái bàn đạp thắng rồi dùng nó đập liên tục vào cửa kính để thoát ra, cô ta ngày càng tiến gần hơn khi tôi phá kính.

Tôi đã đập nát một phần của kính xe một cách điên cuồng rồi nhảy ra ngoài và ngã xuống một cánh đồng ven đường, từ kính sau của xe buýt tôi có thể thấy cô ta vẫn đang nhìn chằm chằm tôi cho đến khi chiếc xe đi khuất vào màn đêm. Lúc tôi thoát ra xung quanh chỉ toàn đồng cỏ thôi không có nhà cửa gì cả, cũng may đi được vài dặm thì tôi thấy có bốt điện thoại nên gọi cho ông anh đi tìm vì tôi cũng chả biết là mình đang ở đâu nữa, mất cả đêm mới về được tới nhà.

Tôi đã trình báo lại sự việc cho công an phường nhưng vì tôi không có bằng chứng gì nên họ cũng chả tin. Kể từ hôm đó tôi không bao giờ đi xe buýt nữa, có đi học hay đi chơi thì nhờ ông anh chở không thì đi xe ôm mà thôi, tôi sẽ không thể nào quên cái ánh mắt ma quỷ của cô ta trên chuyến xe kinh hoàng hôm đó, chiếc xe đó sẽ đi về đâu, cô ta thật sự là ai, nếu tất cả chỉ là ảo ảnh thì những vết thương sau khi nhảy khỏi xe của tôi sẽ không có thật phải không ?
 

tommyjk123

Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
143
Điểm cảm xúc
286
Điểm
43
Chương 6:

TV hay Television là một thiết bị mà nhắc đến ai cũng biết cả rồi, nó đơn giản là một cái hộp có thể phát ra hình và âm thanh với nhiều kênh khác nhau cho ta lựa chọn.

Cũng như bao người khác khi còn nhỏ tôi rất thích xem TV, hồi đó chưa có smartphone với máy tính hiện đại như bây giờ nên cứ mỗi lần đi học về nhà là tôi lại dán mắt vào cái TV chỉ để xem hoạt hình, có khi còn bỏ cả bữa tối để mà coi rồi bị bố đánh nữa, nhưng kể từ cái ngày tôi xem cái đoạn phim kì quái đó, tôi đã không bao giờ dám đụng vào TV một lần nào nữa.

Hôm ấy cũng như bao ngày khác, sau khi học xong tôi lại về nhà và mở TV ngay cái kênh 66 mà mỗi ngày tôi vẫn thường hay xem rồi đi kiếm cái gì đó bỏ bụng, hôm đó nhà có việc nên không nấu gì để ăn cả, tôi phải lục lọi trong tủ cả buổi mới kiếm được gói mì để nấu mà ăn, nấu mì xong tôi đem ra phòng khách để vừa ăn vừa xem, nhưng lạ cái là hôm nay đã qua sáu giờ rồi mà TV vẫn còn chiếu thời sự thay vì hoạt hình như mọi khi, tôi nhớ là tôi mở đúng kênh rồi mà ta.

Chán quá nên tôi bèn lấy cuốn truyện ra đọc rồi tắt TV, ăn xong tôi đi vào bếp một tí rồi trở ra. Lúc này đột nhiên TV bật lên bất thường với cái màn hình nhiễu cùng với tiếng xè xè nghe điếc cả tai, tôi đập đập lên đầu TV mấy cái thì nó tắt phụt đi rồi lại bật lên một lần nữa, tôi cứ nghĩ là nó bị hỏng rồi nên đành rút dây cắm ra, đợi khi nào bố về thì sửa.

Sau đó tôi định lên lầu để đọc tiếp cuốn truyện thì TV lại bật lên, tôi bất ngờ quay lại nhìn về hướng của nó, trong màn hình lúc này là hình ảnh đen trắng của một căn phòng tối với cái bàn ở giữa cùng với đó là tiếng xì xầm, rên rỉ mặc dù tôi không thấy ai ở trong đó cả, được một lúc thì TV chuyển cảnh sang một nơi nhìn khá giống nghĩa trang với sự xuất hiện của cái bàn cúng trước một ngôi mộ nhỏ, ngoài ra còn có hai người mặc áo đen đang nhìn chằm chằm vào phía tôi nữa

Vì sợ quá nên lúc đó tôi đã nhắm tịt mắt lại rồi nấp đằng sau cái ghế của phòng khách, TV xẹt một tiếng rồi lại chuyển sang một khung cảnh khác, lúc này là trong phòng ngủ của một ngôi nhà, sau đó thì một tiếng thét thất thanh vang lên rồi TV lại tiếp tục chuyển cảnh.

Vẫn là cái phòng ngủ đó nhưng có gì đó rất kỳ lạ, có rất nhiều cái chân ở giữa màn hình đang đung đưa, cứ như là có người treo cổ ở đây vậy. TV chiếu cảnh đó một hồi rồi lại chuyển cảnh, lúc này giữa màn hình là một bé gái tóc dài với bộ váy trắng, đằng sau thì không có gì ngoài phông nền màu đen sâu thẳm cả, con bé mở miệng và thì thầm với tôi :

"Đây không phải hoạt hình cũng chẳng phải phim đâu, mày nên nhớ kĩ mặt tao đi, vì tao sẽ còn gặp lại mày đấy"

Nói rồi nó cười lớn một cách điên loạn khiến cả căn phòng lúc đó như rung chuyển, tiếng hét kết thúc và cái TV tắt phụt, tôi đứng đờ người ra, tim đập rất mạnh, tôi không biết điều gì vừa xảy ra cả, tôi chỉ biết là mấy đoạn phim đó đã ăn sâu vào tâm trí mình mà thôi, sau khi chắc rằng mọi thứ đã kết thúc, tôi liền đạp tung cửa chạy ra khỏi nhà và sang ở nhờ nhà thằng bạn đợi cho tới khi nào bố mẹ về thì về chứ không dám ở lại nhà.

Sau đó bố tôi đã mua cái TV mới hơn vì thợ sửa bảo rằng cái TV kia đã bị hỏng do chập điện rồi, mặc dù đã hơn 19 năm nay nhưng những hình ảnh đó vẫn hiện rõ trong đầu tôi, suốt nhiều năm trời tôi vẫn không lý giải được những thứ mà tôi đã thấy ngày hôm đó, tôi luôn có cảm giác bị ai đó theo dõi mỗi ngày, kể cả khi ngủ tôi cũng gặp ác mộng nữa, tôi phải làm gì để con bé đó biến mất khỏi đầu mình bây giờ ?
 

tommyjk123

Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
143
Điểm cảm xúc
286
Điểm
43
Chương 7:

Bạn có hay bị người lớn la mắng khi vô tình mở ô trong nhà bao giờ chưa ? Tôi thì hay bị mắng như vậy lắm, cứ mỗi lần lỡ mở ô trong nhà mà để bố hay mẹ nhìn thấy là bị mắng xối xả luôn, cứ nói là mở ô trong nhà sẽ thả ma ra ngoài, mở ô trong nhà thì gia đình sẽ gặp điềm xui, không làm ăn được. Tôi ghét lắm vì tôi không có tin vào tâm linh với ma quỷ gì hết, làm gì mà có ba cái chuyện dở hơi đó được, nếu mà mở ô trong nhà làm tôi lùn đi thì tôi còn tin, nhưng kể từ khi tôi gặp hắn ta, tôi đã từ từ thay đổi cách nhìn của mình với chuyện tâm linh và cũng không còn dám động vào hay sử dụng mấy cái ô nữa.

Tôi nhớ ngày đó mưa to lắm, hôm đó tôi về sớm để đón xem bài hát mới của ca sĩ thần tượng nên khá là vội, về tới nhà thì tôi ướt hết cả mình nên đã bỏ ô xuống mà quên đóng lại, cứ vậy mà chạy một mạch lên phòng rồi tắm luôn, sau khi tắm xong thì đèn phòng tắm đột nhiên phụt tắt, mới vài phút trước tôi còn dùng bình thường cơ mà.

Tôi nghĩ chắc cầu dao điện có vấn đề nên đã xuống tận tầng hầm để kiểm tra mặc dù tôi rất là sợ bóng tối ở dưới đó, mất một hồi tôi mới tìm được cái chìa khóa để xuống dưới, mở rồi tôi từ từ bước chân xuống cầu thang, dưới cái ánh đèn pin yếu ớt trong điện thoại thì rất là khó để tìm cái cầu dao dưới tầng hầm tại ở đây tối như mực ấy, chứa cả đống đồ từ hồi ông bà nội còn ở đây lận mà, mò một hồi cũng thấy được cầu dao nhưng lạ cái là nó vẫn hoạt động bình thường và không có vấn đề gì hết. Lúc này cửa tầng hầm đột nhiên đóng sập lại làm tôi giật bắn mình tới nỗi rớt cả điện thoại xuống đất.

"Có ai vào nhà à, không thể nào, nếu là bố mẹ về thì họ đã gọi mình ra mở cửa rồi, kể cả họ không về thì cửa trước vẫn khóa rồi mà, trộm hả ta...... ??!?"

Trong khi tôi vẫn còn suy nghĩ tại sao cửa lại đóng thì lúc này ở cầu thang bất ngờ có tiếng bước chân đang từ từ tiến xuống dưới này, tôi sợ hãi và lấy tay che miệng lại để không hét lên, chắc chắn là có một thằng trộm hoặc thằng biến thái nào đó đã lẻn vào nhà rồi, tôi lấy hết can đảm của mình bò đi và nấp sau cái thùng gỗ ở dưới chân cầu thang, sau khi trốn thành công thì tôi cũng không quên tắt nguồn điện thoại để tránh rủi ro luôn, tiếng bước chân ngày càng lớn và gần hơn rồi dừng lại.

Từ cái góc mà tôi đang trốn thì tôi có thể thấy hắn ta mặc một cái áo khoác đen và dài, đúng kiểu mà bọn biến thái hay mặc để mà quấy rối người khác, nhưng mọi suy nghĩ đó của tôi liền biến mất và thay vào đó là cảm giác kinh sợ khi thấy đầu của hắn ta quay nhiều phía liên tục một cách rất kinh dị, như thể hắn không có đốt sống ở cổ vậy, cái cách hắn bước đi cũng rất khác với người thường, nhìn như là đã bị mất đi một chân rồi ấy, trên tay của hắn còn cầm một con dao làm bếp dính đầy máu nữa.

Hắn nhìn xung quanh một lúc rồi lết từ từ vào sâu bên trong tầng hầm chắc để tiếp tục tìm tôi, tôi đợi đến khi nào hắn đi khuất tầm mắt rồi mới dám bò ra ngoài và bật nguồn điện thoại lên lại, tôi chưa bao giờ gặp chuyện gì hãi như vậy trong đời cả, cảm giác lúc đó tim cứ đập liên tục như muốn rơi ra ngoài vậy, vừa bò tôi vừa phải lấy tay che miệng lại để hắn không nghe thấy tiếng thở hổn hển của mình

Tôi bò từ từ lên cầu thang, lúc này tôi nghe thấy tiếng bước chân rất nhanh đang tiến về phía mình, khi quay đầu lại nhìn tôi đã có thể nhìn rõ mồn một khuôn mặt quái dị của hắn, một bên mặt của hắn đã bị thiêu cháy đến nỗi lộ cả cơ mặt ra ngoài, bên còn lại thì có rất nhiều vết sẹo ngang dọc, đôi mắt của hắn cũng trắng dã và không có lòng đen nữa.

Dù mất một chân nhưng hắn vẫn tiến về phía tôi rất nhanh, lúc này tôi không thể kìm được nỗi nữa, tôi vội vàng đứng dậy, vừa hét vừa chạy thật nhanh lên phía trên để có thể kịp chốt cửa lại và nhốt hắn ta, tôi cố với tới cánh cửa tầng hầm nhưng xui xẻo thay bị hắn ta nắm được chân trái khiến tôi phải vùng vẫy để cố gắng thoát ra, không biết tại sao nhưng lúc đó tôi lại vô thức lấy điện thoại ra và rọi thẳng đèn pin vào mặt hắn, tôi tưởng là mình chết chắc rồi nhưng ngược lại hắn đã hú lên và ngay lập tức buông chân tôi ra rồi ôm lấy mặt của mình và hét lớn lên, nhân cơ hội đó tôi đã với tới cửa để lên nhà và khóa lại ngay lập tức. Cửa đã khóa nhưng tiếng đập cửa ầm ầm vẫn liên tục vang lên một cách điên cuồng cùng với những lời nguyền rủa :

"Mày hãy nhớ đấy con nhóc kia, tao sẽ quay lại, con quỷ sẽ quay lại đó"

Sau khi nhốt hắn ta bên dưới, tôi đã chạy thục mạng ra khỏi nhà như một con điên mặc cho trời vẫn còn đang mưa lớn để gọi cho cảnh sát, ở dưới mưa tầm mười phút thì tôi nghe thấy tiếng còi xe tuần tra từ xa chạy tới, cảnh sát đã lấy lời khai của tôi và tiến hành kiểm tra bên dưới tầng hầm, họ không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của hắn ta cũng như con dao mà hắn cầm cả, tôi đã cố gắng kể lại hết mọi thứ cho họ nhưng cũng chả có tác dụng gì, họ đã cho rằng tôi bị hoa mắt hay có vấn đề về thị lực và dặn tôi đừng nên gọi cho họ vì những chuyện không đâu như thế nữa, tối đó bố mẹ tôi cũng đã mắng tôi xối xả vì tội làm phiền cảnh sát.

Lẽ nào tôi lại hoa mắt thật sao ? Nhưng cảm giác lúc hắn túm lấy chân của tôi rất đau và vết trầy đó đến nay vẫn còn cơ mà, có khi nào tại tôi vô tình mở ô trong nhà nên đã giải thoát cho con quỷ đó không nữa. Dẫu sao thì từ lúc đó tôi đã không dám động vào mấy cái ô nữa, có mưa lớn gấp mấy cũng không dám dùng một lần nào hết.

Theo thời gian thì tôi lớn lên và vào Đại học, nhà tôi cũng đã không còn ở đó nữa nên mọi thứ có vẻ như đã dần ổn định lại rồi, còn cái điện thoại thì tôi vẫn dùng nó đến tận ngày hôm nay, dù sao nó cũng là ân nhân cứu mạng của tôi nên chắc tôi sẽ vẫn gắn bó với nó lâu hơn nữa, nhưng dù cho mọi thứ có thay đổi đi chăng nữa thì khuôn mặt nửa người nửa quỷ của hắn ta ngày hôm đó chắc chắn tôi sẽ không thể nào quên được, nó sẽ ám ảnh tôi mãi mãi.
 

tommyjk123

Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
143
Điểm cảm xúc
286
Điểm
43
Chương 8:

Ngày này năm ngoái là ngày mà tôi gặp những cái thứ kì dị đó trong văn phòng nơi tôi làm việc, những khuôn mặt quái dị cùng với những âm thanh ghê rợn xảy ra trong đêm đó luôn luôn ám ảnh tâm trí tôi, cứ mỗi lần nhớ lại ngày đó thì tôi luôn cảm thấy rùng mình và hội chứng hoang tưởng của tôi thì cứ liên tục xuất hiện.

Hôm đó cũng như bao ngày bình thường trong công ty, chỉ khác một chút đó là đêm đầu tiên tôi phải ở lại văn phòng trễ hơn mọi khi vì phải xử lý xấp tài liệu mà trưởng phòng đưa hồi sáng, vì vợ tôi không thích tôi đem công việc về nhà vào buổi tối nên bất đắc dĩ tôi phải ở lại tới tận đêm để làm cho xong rồi mới về.

Đêm đó văn phòng chắc hẳn còn có mỗi mình tôi mà thôi vì nếu có người ở lại muộn thì cùng lắm là bảy giờ họ đã về rồi, tôi nhớ khi đó cũng tầm chín giờ tối và tôi thì vẫn còn ngồi trên máy làm việc liên tục, chắc vì chán quá nên tôi đứng dậy đi vòng vòng một chút cho khuây khỏa đầu óc và sẵn tiện đi uống chút nước luôn rồi quay lại làm cho xong luôn rồi về.

Vừa uống nước tôi vừa mở điện thoại lên đọc tin nhắn của vợ, dặn cô ấy cho con gái ngủ sớm và đừng thức khuya chờ cơm tôi, lúc ấy một máy tính trong phòng bỗng nhiên tự khởi động, tôi thấy là lạ nên bước lại gần chỗ cái máy để xem nó có trục trặc gì không để còn báo lại cho sếp để mà sửa, khi tới gần thì trên màn hình máy tính lúc đó là cảnh một căn phòng với cái xác không đầu đang treo lơ lửng còn xung quanh thì toàn là máu me thay vì màn hình bình thường, ai lại đi để màn hình máy tính là cái hình quái dị này cơ chứ, văn phòng mình đâu có ai lập dị tới mức vậy đâu.

Khi tôi đang cúi xuống để tắt cái máy đi thì cửa phòng đột nhiên mở ra làm tôi giật mình và theo phản xạ mà nấp xuống dưới gầm bàn, ai lại tới đây giờ này vậy, mấy người dọn vệ sinh cũng đã về hết còn bảo vệ thì biết tôi đang làm việc nên sẽ không lên đây làm phiền giờ này đâu, từ dưới bàn tôi lén nhìn lên trên xem thử ai đang ở đây, trước mắt tôi lúc này là một bóng đen hình người không tay không chân, tôi không rõ thứ đó là gì nhưng nó đang khóc và rên rỉ nghe rất thảm thiết, từng bước từng bước tiến về phía tôi.

Tôi vội vã nấp xuống để nó không thấy mình, từ chỗ trốn tôi chầm chậm men theo dãy bàn của từng chỗ ngồi và về lại bàn của mình, tiếng rên rỉ của nó càng lúc càng to hơn trước, từ chỗ bàn làm việc của mình tôi có thể thấy khá rõ thân hình của nó, ngoài cái bóng đen lơ lửng ra thì nó còn có một cái đầu nhìn rất là dị hợm, khuôn mặt nó trắng bệch, mắt thì toàn lòng đen, nó không có mũi, miệng nhưng không hiểu sao lại có thể rên rỉ và thở lớn đến vậy, tôi chưa bao giờ tin vào mấy chuyện ma quỷ nhưng mấy cái này thì thật là quái dị.

Nó tiến thẳng tới cái máy tính kì dị khi nãy và dừng lại ở đó, trong chốc lát tôi đã thấy thêm một bóng đen nữa chui ra từ trong cái máy tính kia, nhân lúc nó đang không để ý xung quanh thì tôi đã đạp tung cửa mà chạy bán sống bán chết để thoát ra bên ngoài, trên hành lang lúc đó không có gì ngoài âm thanh ầm ĩ của tôi cả, tôi quay lại và nhìn ra đằng sau, hai bóng đen đó vẫn đang đuổi theo tôi, vừa chạy tôi vừa hét như một thằng điên, tới khi đến được phòng bảo vệ thì bọn chúng đã biến mất từ lúc nào rồi.

Thở hổn hển và đổ mồ hôi liên hồi, tôi nói với ông bảo vệ ở đó về những gì tôi đã thấy trong văn phòng khi nãy, tôi và ông ta chạy lên lại phòng làm việc vì ổng tưởng có trộm đột nhập vào nhưng lúc lên tới nơi thì trong phòng chẳng có ai cả, chỉ có cái máy tính kia thì vẫn còn sáng đèn nhưng cái hình kỳ dị lúc đầu đã biến mất không dấu vết, ông bảo vệ kiểm tra căn phòng một hồi rồi nói chắc là tôi làm việc nhiều quá nên sinh ra ảo giác mà thôi, mặc dù tôi đã giải thích tất tần tật mọi thứ quái gở mà tôi đã nhìn thấy nhưng ông ta vẫn gạt phắt đi.

Sau tất cả tôi đã phải đắn đo suy nghĩ một thời gian dài rồi mới quyết định thôi việc ở đó với lý do đơn giản là vì việc gia đình nên phải chuyển công tác, bây giờ tôi cũng đã chuyển chỗ làm, chức vụ cũng thấp nên có thể về nhà sớm hơn với gia đình, và kể từ đó tôi cũng đã không dám ở lại làm khuya nữa, cứ tới giờ tan sở là về nhà hoặc đôi khi đi uống một chút với đồng nghiệp mà thôi.

Đã một năm trôi qua nhưng tôi vẫn không thể lý giải được hai cái bóng đó là gì, từ đâu ra và tại sao lại muốn giết tôi. Mọi thứ quá mơ hồ và khó hiểu, tôi chẳng thể nào quên được hình ảnh gớm ghiếc trong cái máy tính ngày hôm đó, cứ mỗi lần nhớ lại những thứ đó thì tôi phải nhờ đến sự giúp đỡ của bác sĩ tâm lý, cuộc sống của tôi giờ đây như là một cơn ác mộng không có điểm kết thúc vậy. Có lẽ nào mọi thứ thật sự là ảo giác do tôi làm việc mà ra ?
 

tommyjk123

Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
143
Điểm cảm xúc
286
Điểm
43
Chương 9:

Khi còn là một đứa bé tôi đã từng ao ước có được một căn phòng riêng như bạn bè cùng trang lứa, nhưng vì hoàn cảnh gia đình lúc đó cũng không dư dả gì nên cũng chẳng bao giờ có được, mãi đến lúc lên tám thì gia đình tôi mới làm ăn khấm khá hơn một chút và bố mẹ tôi may mắn mua được một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô thành phố, dù là mua trả góp nhưng tôi thấy căn nhà ấy thật sự tiện nghi và thoải mái lắm, cuối cùng ước mơ của tôi cũng thành sự thật đó là có được một căn phòng nhỏ cho riêng mình.

Phòng của tôi dù không được rộng lắm nhưng lại được bố mẹ bày trí rất gọn gàng và ngăn nắp, khổ nổi trong phòng có một cái tủ đồ bằng gỗ khá to không biết từ đời nào lại đặt ở góc phòng, bố tôi đã dùng hết sức nhưng không tài nào kéo cái tủ ra ngoài được nên đành để lại trong phòng và dùng để cất quần áo lẫn đồ chơi cho tôi luôn, đỡ phải tốn tiền mua cái khác, những ngày đầu có phòng riêng tôi cảm thấy vui lắm vì tôi có thể chơi đồ chơi, vẽ tranh và đọc sách suốt đêm mà không làm phiền tới ai cả, nhưng vào cái đêm hôm ấy, mọi niềm vui và sự phấn khích đã hoàn toàn biến mất khi hàng loạt những thứ quái dị diễn ra ngay trong chính căn phòng đó.

Tôi nhớ đêm đó có một trận mưa rất lớn bất ngờ ập đến khiến tôi không ngủ được, cứ nằm trên giường lăn qua lăn lại mà chơi đồ chơi thôi, được tầm nửa tiếng sau thì trời cũng tạnh mưa và tôi thì bắt đầu cảm thấy buồn ngủ lại, bất ngờ cánh cửa tủ từ từ hé mở, vì sợ đồ chơi trong tủ sẽ rớt ra làm phiền đến bố mẹ đang ngủ ở phòng bên nên tôi nhảy ngay xuống giường và nhanh tay đóng nó lại.

Đóng xong tôi trèo lên giường, định úp mặt vào gối để ngủ tiếp thì tiếng cửa tủ lại kẽo kẹt vang lên một lần nữa nhưng lần này kèm theo đó là tiếng xì xầm to nhỏ của một người phụ nữ, tôi cảm thấy có chuyện chẳng lành nên lúc đó không dám chui ra khỏi cái chăn của mình, cứ nằm im lìm như vậy không dám nhúc nhích gì cả, được một lúc thì tiếng cửa tự đóng lại nhưng tiếng xì xầm kia thì ngày càng lớn hơn trước, nếu không lầm thì khi đó tôi cũng có nghe thấy tiếng bước chân của ai đó đang đi lại trong phòng nữa, khi ấy tôi sợ lắm, nước mắt nước mũi đầm đìa ướt hết cả gối nhưng lại không tài nào hét lên được, không biết là mình đang mơ hay đang tỉnh nữa.

Tầm hơn mười phút sau thì mấy âm thanh kỳ lạ đó đột nhiên biến mất, mọi thứ khi đó không có gì ngoài sự yên lặng đến lạnh cả sống lưng, tôi từ từ kéo chăn xuống để quan sát xung quanh, trong phòng lúc này tối om như mực nên tôi vội với tay lên để bật cái đèn trên bàn thì hốt hoảng hét toáng lên, từ phía trên giường hiện lên khuôn mặt kì dị của một người phụ nữ tóc dài, đôi mắt đen ngòm đầy máu đang hướng về phía tôi và bắt đầu nở một nụ cười ma quái, bà ta nhìn chằm chằm một lúc rồi bất ngờ nhảy bổ vào người tôi. Sau đó thì tôi chẳng còn nhớ gì ngoài một màu đen sâu thẳm.

Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy ở một phòng khám gần nhà, bố mẹ rất lo lắng và hỏi vì sao tối qua tôi lại ngất xỉu như vậy, tôi chỉ biết nói là gặp ác mộng chứ không dám nói cho họ những gì tôi đã thấy đêm hôm qua cả, bố mẹ kể lại rằng khi nghe thấy tiếng hét của tôi họ đã chạy nhanh vào phòng và thấy cái tủ đồ đang bốc cháy dữ dội nên đã vội ôm tôi ra khỏi nhà trước khi lửa lan rộng hơn.

Sáng hôm ấy cảnh sát cũng đã phong tỏa hiện trường, niêm phong lại toàn bộ căn nhà bị cháy rụi đêm qua để tiện cho việc điều tra nên khi ấy cả nhà phải ở nhờ bên ngoại một thời gian khá là dài. Từ dạo đó đến nay cũng đã mười năm trời, giờ đây mặc dù đã là học sinh cuối cấp rồi nhưng những ký ức kinh hoàng ngày đó vẫn hiện rõ trong đầu tôi mỗi đêm, khuôn mặt quái gở lẫn tiếng xì xầm của người phụ nữ và cả tiếng bước chân lạ lùng đó từ đâu mà ra, những thứ đó cứ ám lấy tâm trí tôi mỗi ngày không dứt, thật kỳ lạ, căn hộ gia đình tôi mới chuyển đến cũng có chiếc tủ gỗ giống hệt như vậy....
 
Top