[Đô thị] Những câu chuyện Kinh Dị ngắn | Horror Series - NQKWriter

[Đô thị] Những câu chuyện Kinh Dị ngắn | Horror Series - NQKWriter

tommyjk123

Tác giả
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
167
Điểm cảm xúc
312
Điểm
63
Chương 30:

“Alo…alo…cả hai nghe rõ chứ. Tiến sĩ Faiber, tiến sĩ Perry ?”



“Rõ lắm Necque, đường truyền của bọn tôi đến phòng điều khiển nghe như thế nào vậy ?”



“Có vẻ như chỉ có camera và micro của ông kết nối đến phòng điều khiển thôi thưa tiến sĩ Faiber, ông có muốn hoãn buổi nghiên cứu lại để thay micro không ạ ?”



“Chỉ là vấn đề micro thôi mà, không có lý do gì để hoãn cơ hội ngàn vàng này lại cả.”



“Ông thật sự đã chắc chắn về việc này rồi chứ, tiến sĩ Faiber ?”



“Tôi và Perry đều đã nhất trí cả rồi, hãy mau chóng bắt đầu quá trình đi.”



“Các thiết bị hỗ trợ cùng nhân viên đã đến đầy đủ rồi chứ ?”



“Cả đội đã đầy đủ rồi.”



“Được rồi, đầu tiên tất cả hãy chiếc mở đèn pin được gắn trên phần áo bên trái lên.”



“Đã mở rồi.”



“Bắt đầu tiến hành phương thức đầu tiên, hãy lục soát và kiểm tra mức độ ô nhiễm của khu vực và gửi thông số về phòng điều khiển, đội đặc nhiệm phải tuyệt đối bảo vệ các tiến sĩ trong quá trình thực hiện nghiên cứu.”



“Đã rõ thưa trụ sở, hết.”



“…”



“Máy đo phóng xạ của Perry hiện đang hoạt động rất mạnh ngay khi đi qua cổng vào thị trấn vài mét.”



“Chờ đã, camera của ông đang khá chập chờn…Được rồi, mức độ phóng xạ đang hoạt động mạnh đến cỡ nào vậy, tiến sĩ Faiber ?”



“Trông nó như muốn vượt khỏi mức vậy, có vẻ lượng phóng xạ ở đây không được bình thường cho lắm.”



“Ý ông là sao, tiến sĩ Faiber ?”



“Lượng phóng xạ đang liên tục thay đổi, cứ như thể nó đang di chuyển vậy.”



“Tiến sĩ Faiber, tiến sĩ Perry và đội đặc nhiệm, hãy tránh xa những khu vực có độ phóng xạ vượt mức, dù ít hay nhiều thì cũng sẽ rất khó khăn để chữa trị nếu tất cả đều bị phơi nhiễm phóng xạ đấy.”



“Rõ rồi, này mọi người, mau tập trung lại đây ngay.”



“…Không có ghi chép gì trong lịch sử thể hiện sự kết nối giữa thị trấn vô danh này với những nhà máy điện hạt nhân cả, thử nghiệm vũ khí hạt nhân trong khu vực thì lại càng không có khả năng.”



“Thị trấn này thật kỳ lạ, mọi vật ở đây đều hiện hữu, xe cộ và đồ vật đều có mặt, còn người dân thì cứ như đã bị bốc hơi vậy.”



“Các ông còn tìm được gì ngoài mức độ phóng xạ bất thường không ?”



“Chờ tôi một tí…Có vẻ như tiến sĩ Perry vừa thu được một chất dịch nhờn màu bạc gần một bệnh viện bỏ hoang thì phải, mau di chuyển nào các cậu.”



“Bệnh viện sao…à phải rồi, cả đội cũng đi vào khá sâu rồi.”



“Phòng điều khiển, các cậu có thấy lọ chất dịch này không ?”



“Rõ lắm tiến sĩ Faiber, ông có nghĩ nó là gì không ?”



“Không thử nghiệm thì sẽ chẳng thể rõ được, tôi có thể tiêm nó vào một con chuột bạch mà tôi đang mang theo không ?”



“Cho phép tiêm dịch nhờn.”



“…”



“Con chuột ngừng chạy rồi, nó vừa mới nằm bệt xuống.”



“Có động tĩnh gì không ?”



“Nó đã ngừng thở, nhưng trông như thể có gì đó đang động đậy bên trong cơ thể của nó vậy.”



“Cả hai hãy giữ khoảng cách an toàn để quan sát.”



“…”



“Có…có gì đó đang đi ra từ miệng con chuột. À không, chúng đang đi ra từ tứ phía.”



“Cái xác…nó đang phân hủy sao ?”



“Có hàng vạn con trông như nhộng, chúng đang ăn nát cơ thể con chuột từ trong ra ngoài…”



“Cả hai lùi lại ngay, đội đặc nhiệm, mau dùng súng phun lửa đốt chúng đi, đừng để chúng sinh sôi.”



“…”



“Đã tiêu hủy xong thưa trụ sở.”



“Hãy tránh thật xa cái xác hết mức có thể, và hãy cẩn thận với lọ dịch nhờn mà cả hai vừa thu thập, nó mà vỡ trong quá trình di chuyển thì số phận của cả hai cũng sẽ như con chuột đó đấy.”



“Đã rõ.”



“Chất dịch đó không nằm trong kết quả mà phòng nghiên cứu tìm được, có thể nó là chất dịch đến từ một vật chủ.”



“Ý anh là có một thứ gì đó đã sản sinh ra bọn nhộng đó sao ?”



“Giả định ban đầu là vậy, nhưng chẳng có gì chắc chắn được cả.”



“Mấy khu nhà xung quanh đây đều như nhau cả, tôi nghĩ chúng ta nên đi lục soát khu vực bệnh viện xem sao.”



“Cho phép khám xét bệnh viện, bắt đầu phương thức thứ hai, hãy điều tra xem chuyện gì đã xảy ra trong thị trấn.”



“Ý anh là ?”



“Thông qua camera của ông thì có khá nhiều mẩu báo bị bỏ lại giữa đường, thông tin của chúng phần lớn đều có liên quan đến việc vì sao thị trấn lại bị bỏ hoang đến mức này. Một thị trấn có mặt trên một mẩu báo từ năm 2000 thì không thể nào bị lãng quên dễ dàng như vậy được.



“Tiến hành lục soát bệnh viện.”



“…”



“Có…rất nhiều dịch nhờn trong đây, phòng nào cũng có cả, chúng đã chắn hầu như mọi lối đi của bọn tôi rồi.”



“Hãy dọn đường bằng súng phun lửa và tiến ra phía sau của bệnh viện.”



“…”



“Có một vài chiếc xe tải quân đội và vũ khí đạn được ở đây, còn có cả một chiếc trực thăng nữa.”



“Một vài trong số những chiếc xe đó là xe quân y, chuyện quái gì đã diễn ra ở đây mà phải dùng đến cả quân đội vậy.”



“Có khi nào, cả thị trấn đã bị một trận dịch càn quét không ?”



“Không có thông tin gì về bệnh dịch mới suốt 8 năm qua, cũng chẳng có ghi chép gì dù là một loại virus nhỏ.”



“Hãy nhìn nơi này xem, thật đổ nát và tan hoang làm sao, có vẻ như quân đội đã cố di tản người dân ra khỏi đây, nhưng nếu không phải là bệnh dịch thì hẳn đã có một thứ gì đó ngáng đường khiến họ không thể hoàn thành nhiệm vụ.”



“Hãy cầm theo một vài khẩu súng và đạn dược để phòng thân đi thưa tiến sĩ Faiber.”



“Suỵt…”



“Có chuyện gì vậy tiến sĩ Faiber ?”



“Tôi không thấy tiến sĩ Perry đâu cả, anh ta và một vài người lính bỗng dưng biến mất sau khi tôi ra khỏi bệnh viện.”



“Mau chóng tìm anh ta đi tiến sĩ Faiber.”



“Tôi đang xác định vị trí của anh ta, Perry vừa gửi tín hiệu đỏ đến máy của tôi.”



“Anh ta vẫn còn trong bệnh viện sao ?”



“Không, anh ta đã ra ngoài rồi, nhưng có vẻ họ đang ở xa lắm.”



“Được rồi, hãy tiếp tục tìm kiếm tiến sĩ Perry, nhưng hãy thận trọng thưa tiến sĩ Faiber, các ông còn 45 phút trước khi buổi nghiên cứu kết thúc.”



“…”



“Tôi…tôi lạc mất tiến sĩ Perry rồi.”



“Cái gì, ý ông là sao ?”



“Tôi chỉ tìm được máy phát tín hiệu của anh ta, cùng vài bộ đồ bảo hộ bị bỏ lại thôi, cũng chẳng thấy tung tích gì của mấy người đi chung với anh ta cả.”



“Họ bị điên rồi sao, mức độ phóng xạ của nơi này sẽ giết chết họ mất.”



“…”



“Bắt đầu phương thức thứ ba, bảo vệ mẫu vật và những gì mà ông đã lấy được, chúng tôi sẽ đưa ông ra khỏi đó ngay bây giờ.”



“Được…được rồi.”



“Hãy đi theo chỉ dẫn của định vị, xe của đội đặc nhiệm sẽ đưa mọi người rời khỏi-“



“RẦM…”



“Tiếng động đó, chuyện gì vừa xảy ra vậy tiến sĩ Faiber ?”



“Xe…xe của đội đặc nhiệm vừa bay qua đầu tôi, nó…bị lật rồi.”



“Cái gì…làm thế nào mà.”



“Đội đặc nhiệm…họ chết cả rồi.”



“Khốn kiếp, hãy chạy đến lối vào của thị trấn-“



“Tôi…tôi không thể…di chuyển được…”



“Ôi trời ơi…mày…mày là cái thứ quái quỷ gì vậy…”



Một con quái vật dài ngoằng với chất dịch nhờn màu bạc chảy ra từ khắp cơ thể, chậm rãi trườn lên từ dưới bề mặt cống, nó trông như một con rắn khổng lồ, nhưng lại có một cái miệng to và rộng của người cùng đôi mắt trắng dã gớm ghiếc, nó trườn nhanh về phía tiến sĩ Faiber một cách hung hãn, dùng cái lưỡi dài của mình để túm lấy và ăn thịt ông, con quái vật sau đó tiêu hóa và biến ông thành một mớ dịch nhờn chứa đầy những con nhộng bạc, trước sự ngỡ ngàng của mọi người tại phòng điều khiển.



Buổi nghiên cứu thất bại với cái chết của hai tiến sĩ cấp cao cùng một đội đặc nhiệm 8 người. Đây là buổi nghiên cứu được đơn phương tiến hành bởi tiến sĩ Faiber và tiến sĩ Perry cùng những nhân viên phòng điều khiển, cấp trên không hề biết gì về việc này, việc điều tra mục đích cũng như động cơ của buổi nghiên cứu đều dẫn đến ngõ cụt và không thu lại được gì.



Tọa độ và vị trí của khu thị trấn bất thường đã được thông báo đến cấp trên sau vài ngày xảy ra sự cố, theo đó họ đã cho dựng một rào chắn lớn bao quanh thị trấn nhằm kiểm soát và cách ly hoàn toàn khu vực trước khi đưa ra chỉ thị mới.



Viện nghiên cứu *** ****

Báo cáo #17

Sự cố “Dịch Bạc” ngày 9 tháng 12 năm XXXX

(Dữ liệu sự cố đã bị xóa.)
 
Sửa lần cuối:
Top