[Hiện đại] Truyện Đề Cử Sự lây nhiễm The Infectious - NQKWriter

[Hiện đại] Truyện Đề Cử Sự lây nhiễm The Infectious - NQKWriter

tommyjk123

Tác giả
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
160
Điểm cảm xúc
304
Điểm
63
Chương 50:

Đồng hồ lúc này đã gần điểm 12 giờ đêm, là giờ mà mọi người đã chìm sâu vào giấc ngủ và những cơn mơ, nhưng ở dãy phòng nơi chung cư xập xệ ấy còn một phòng vẫn sáng đèn, khung cảnh bên trong căn phòng ấy trông mới thật đơn sơ làm sao, từ cái bàn học cũ kỹ cho đến cái kệ sách với những quyển vở, cuốn sách được xếp đầy. Và ở nơi căn phòng chật hẹp đó có một người mẹ già đang giục cậu con trai của mình ăn cơm tối dù cho lúc này đã gần nửa đêm.

*Mẹ làm xong bữa tối rồi này, lại ăn nhanh đi con !* - Người mẹ dọn thức ăn lên bàn và gọi cậu con trai của mình.

*Vâng, mẹ chờ con một tí !* - Cậu con trai vừa trả lời vừa cặm cụi viết lấy viết để lên những tờ đề ôn thi của mình.

*Nghỉ tay một lát đi con trai, con đã ôn bài cả tuần nay rồi còn gì.* - Người mẹ lúc này lại gần và nói.

*Con sẽ xong nhanh mà, chỉ còn vài câu nữa thôi mẹ ơi.* - Cũng như lần trước, cậu con trai lại trả lời như thế rồi tiếp tục ôn bài.

*Nghe lời mẹ, ra ăn chút gì đi rồi vào bàn ôn tiếp.* - Người mẹ nhẹ nhàng đưa tay lên xoa đầu con trai và nói.

*Vâng, con vào bàn ngay đây ạ, con cũng đói quá rồi !*

*…*

*Ôi chà, hôm nay đã là thứ bảy rồi sao.*
- Người mẹ nhìn vào tấm lịch cũ kỹ trong phòng và nói.

*Vâng, ngày kia là con phải đi thi rồi mẹ ạ.*

*Thời gian trôi nhanh thật đấy, mới ngày nào con vẫn còn bé tí tẹo, mà giờ lại sắp bước chân vào đại học rồi.*

*Vâng…*

*Giá mà bố con cũng được nhìn thấy con như bây giờ thì tốt biết mấy.*
- Người mẹ bỗng đặt chén cơm của mình xuống bàn và im lặng.

*…*

*Ôi mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi.*
- Cảm xúc của bà sau đó đột nhiên thay đổi, có lẽ là vì bà không muốn nhìn thấy bộ mặt buồn bã của con trai ngay trên bàn ăn.

*Không, không sao đâu mẹ ạ.*

*Mẹ xin lỗi, con gần thi rồi mà mẹ lại nhắc đến những chuyện không hay như vậy, mẹ xin lỗi con nhé.*

*…*

*Mình ăn tiếp thôi nào, hôm nay mẹ có làm món canh khoai mà con thích đấy, con ăn thử xem có vừa miệng không nhé.*

*Ôi trời, còn hơn cả vừa miệng đấy mẹ ạ.*

*…*

*Cậu có phải là Henry Westford không ?*
- Một vị bác sĩ tiến lại gần và hỏi chuyện một cậu trai trẻ, người này được bệnh viện gọi đến và đang ngồi thất thần bên ngoài hành lang.

*Vâng, tôi là…tôi là Henry đây…mẹ…mẹ của tôi đâu rồi bác sĩ, bà ấy vẫn ổn phải không ?*

*Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng rất tiếc là bà ấy đã qua đời vài tiếng trước rồi, thưa cậu.*

*Bác sĩ…ông đang nói gì vậy…?*

*Mẹ của anh đã bị một chiếc xe tải tông phải, hình như bà ấy gặp nạn khi đang trên đường đến ngân hàng để rút tiền, có vẻ như số tiền đó được gửi vào tài khoản của cậu đấy.*
- Đi cùng với vị bác sĩ kia còn có thêm một sĩ quan cảnh sát.

*Ôi trời…* - Cậu trai sau khi nghe tin đã ngồi phệt xuống đất, tay chân cậu ta bắt đầu run lẩy bẩy.

*Quái xế tông phải mẹ cậu là một tên tội phạm đang bị truy nã, hiện hắn ta đã bị bắt giam và tội trạng cũng đã được làm rõ rồi, vậy nên nếu muốn tăng thêm hình phạt thì cậu có thể đến dự phiên tòa sắp tới của hắn-*

*PHIÊN TÒA THÌ SAO HẢ ?*
- Cậu trai bỗng đứng bật dậy, cậu ta túm lấy cổ áo của người sĩ quan kia và hét lớn.

*NÀY, ANH LÀM GÌ VẬY HẢ ?* - Bất ngờ bởi hành động của cậu trai kia, người sĩ quan vùng vẫy phản kháng.

*Sao anh lại…nói như thể chuyện này là vinh quang vậy hả…nếu như…nếu như lũ cảnh sát các người giỏi hơn nữa thì những chuyện như thế này đã không xảy ra rồi…tại sao…TẠI SAO VẬY CHỨ ?*

*BỎ TÔI XUỐNG NGAY, NẾU KHÔNG TÔI SẼ TỐNG CẬU VÀO TÙ ĐẤY.*

*Dự cái phiên tòa chết tiệt đó rồi tăng thêm hình phạt cho thằng khốn đó ư, làm mấy chuyện đó có…đem mẹ tôi quay trở lại được không hả, có không vậy, nói cho tôi biết đi ?*
- Cậu trai buông tay bỏ người sĩ quan xuống rồi lại tiếp tục ngồi xuống sàn.

*Thôi đủ rồi, tôi về đồn đây, chào bác sĩ.* - Nói rồi người sĩ quan kia vội rời đi.

*…*

*Nào, mau đứng dậy đi.*
- Vị bác sĩ bước đến và đỡ cậu ta lên ghế.

*…*

*Tôi biết là giờ có nói gì đi chăng nữa thì cũng chẳng thể giúp ích được cho cậu, tôi chỉ mong rằng cậu đừng vì quá đau buồn mà làm những chuyện không hay thôi. Hãy bình tĩnh, lấy lại tinh thần và tiếp tục sống, tôi chắc là mẹ cậu trên trời cũng sẽ muốn như vậy đấy.*
- Vị bác sĩ nhìn vào mắt của cậu và nói.

*…*

*À còn đây nữa, trước khi qua đời bà ấy đã đưa cho tôi lá thư này, bảo là khi nào con trai của bà đến thì gửi lại, trông qua thì có vẻ là khá dài dòng đấy, tôi chưa đọc dòng nào đâu nên đừng lo. Khi nào xong thì cậu hãy qua phòng bên kia gặp tôi nhé. Cố gắng lên.* - Vị bác sĩ sau đó đưa cho cậu trai kia một phong thư, ông vỗ vai cậu rồi chậm rãi rời đi.

*…*

Ký ức về mẹ và tất cả những gì mà bà đã làm cho tôi thật sự rất vô giá. Tôi yêu bà, yêu bà rất nhiều, kể cả khi bà có che giấu quá khứ đen tối của gia đình khỏi tôi đi chăng nữa thì việc đó giờ đây cũng chẳng còn gì quan trọng hết. Và dù cho tôi có thức dậy hàng trăm, hay thậm chí là hàng triệu lần đi nữa thì những tháng ngày yên bình kia cũng sẽ không thể nào quay trở lại nữa, chúng sẽ mãi mãi đọng lại nơi tâm trí của tôi, cứ như vậy cho đến khi tôi biến mất khỏi thế giới này.
 

tommyjk123

Tác giả
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
160
Điểm cảm xúc
304
Điểm
63
Chương 51:

*Phát hiện dấu hiệu xâm nhập, phát hiện dấu hiệu xâm nhập, toàn bộ binh sĩ được phép sử dụng vũ khí nếu xảy ra xung đột. Phát hiện xâm nhập…*

“Có chuyện gì đang xảy ra thế, sao hệ thống báo động lại kêu inh ỏi lên vậy ?” – Giữa âm thanh báo động ồn ào trộn lẫn với tiếng của những binh sĩ đang chạy rầm rập, một cô gái trẻ khoác trên mình bộ quân phục, đầu tóc bù xù vội vã chạy đến và hỏi chuyện một binh sĩ.

“Tôi không rõ nữa thưa chỉ huy, nhưng hình như là bên giám sát vừa phát hiện ra có hai chiếc xe lạ đang xâm nhập vào phân khu của chúng ta ạ.” – Người binh sĩ kia trả lời cô gái.

“Hừ, thế tình hình bên ngoài thì sao rồi, đã có động tĩnh gì hay chưa ?”

“Vẫn chưa có thông báo gì cả thưa chỉ huy.”

“Còn Houston thì sao, có liên lạc được với ông ta không ?”

“Tôi cũng chưa rõ ông ấy đang ở đâu cả thưa chỉ huy.”

“Ôi thật là bực mình mà, sao lúc nào ông ta cũng biến mất vào những lúc này thế không biết.” – Cô gái trẻ nghe thế liền thở dài và nói.

“À này cô gì ơi.” – Trong khi vẫn chưa rõ chuyện gì đang xảy ra, Henry cùng Josh vội tiến gần đến hai người kia và hỏi.

“Gì đây, sao mấy người còn ở đây vậy hả, mau mau chuẩn bị rồi ra khu vực cổng đi.” – Nghe tiếng gọi của Henry, cô gái trẻ quay người lại và nói.

“Nhưng mà-“

“MAU ĐI LẤY VŨ KHÍ RỒI TẬP TRUNG Ở CỔNG NGAY CHO TÔI.” – Cô gái trẻ lập tức quát lớn.

“…”

“Này trung sĩ.” – Cô gái sau đó dịu giọng xuống và nói với binh sĩ nọ.

“Có mặt ạ.”

“Cậu mau đưa hai người này đi trang bị vũ khí rồi tập trung tại cổng ngay cho tôi.”

“Vâng thưa chỉ huy. Nào hai người, mau đi thôi.” – Binh sĩ nọ tuân lệnh sau đó dẫn Henry và Josh đi.

“…”

Người binh sĩ nọ vội đưa Henry và Josh đến kho vũ khí rồi trang bị đầy đủ cho họ, cả ba sau đó nhanh chóng tập hợp tại cổng ra vào tại khu căn cứ. Khi đến nơi họ thấy những binh lính ở đây vẫn đang trong trạng thái phòng thủ, không có nổ súng cũng chẳng có gì xảy ra cả, và có vẻ như hai chiếc xe được xem là xâm nhập kia thì vẫn còn đang ở bên ngoài.

“Hừm, tôi cứ nghĩ là nơi này phải đang bị tấn công dữ dội lắm mà nhỉ.” – Trông thấy sự yên lặng kỳ lạ đó, Henry khẽ cười và nói với Josh.

“Phải, tôi cũng chả hiểu là bọn họ đang tính làm gì nữa.”

“Ô hô, mọi người làm gì mà tập trung ở đây đông đủ quá vậy ?” – Ông Houston lúc này bỗng nhiên xuất hiện từ phía trong khu căn cứ và nói lớn.

“Houston, ông đã ở chỗ quái nào vậy hả, khu vực của chúng ta đang bị xâm nhập đấy.“ – Ngay khi vừa trông thấy Houston, cô gái mà Henry và Josh gặp lúc đầu đã nhanh chóng chạy đến chỗ ông ta.

“Chờ đã chờ đã, cô đang nói gì vậy, bị xâm nhập là sao chứ ?”

“Ông không nghe thấy hệ thống báo động hay sao mà còn hỏi tôi câu đó nữa ?”

“À ra là chuyện đó, tôi nghĩ là cô và mọi người đã hiểu lầm rồi, không có gì đâu.”

“Hiểu lầm sao ?”

“Phải, chỉ là hiểu lầm thôi, hai chiếc xe đó là người của ta đấy. Này mấy cậu, cho họ chạy vào trong đi.” – Vừa nói Houston vừa ra hiệu cho những binh sĩ bên ngoài.

“Nhưng thưa ông, chỉ huy đã bảo là-“

“Cứ cho họ vào đi, tôi sẽ giải thích cho mọi người ngay đây.”

“Rốt cuộc thì đang có chuyện quái gì vậy, sao ông lại cho họ vào trong ?”

“Họ là đội tình báo của chúng ta đấy, thưa chỉ huy Annie.” – Houston nói với cô gái nọ.

“Là tình báo à, đội riêng của ông sao ?”

“Phải, họ là tình báo mà tôi đã gửi đi đấy.”

“Nhưng…nhưng sao ông lại không nói cho tôi và mọi người biết gì hết vậy ?”

“Họ hoàn thành công việc sớm hơn dự kiến nên tôi đã cho gọi họ về nhanh nhất có thể, để tham dự cuộc họp vào sáng ngày mai ấy. Vì phải lo nhiều thứ quá nên tôi đã không thông báo cho cô và mọi người, thật xin lỗi quá.”

“Hừ, ông nên nhớ là mình còn có cấp dưới nữa đấy, đừng có cái gì cũng tự mình làm hết như vậy chứ ?” – Chỉ huy Annie nói với một vẻ mặt cau có.

“Tôi biết rồi, lần sau tôi sẽ cẩn thận hơn.”

“Toàn đội nhanh chóng rút quân. Hãy nói với những người còn lại chuyện này chỉ là báo động giả thôi nhé, đã gần nửa đêm rồi mà còn gọi họ dậy nữa.” – Chỉ huy Annie thở dài và nói với một binh sĩ.

“Này ông Houston, hai chiếc vừa chạy vào đó, họ là người của ông thật sao ?” – Henry và Josh nhanh chóng chạy đến chỗ Houston, ngay sau khi chỉ huy Annie rời đi.

“Ô chào- sao hai cậu lại mặc quân phục và cầm súng vậy ?”

“Chuyện đó không quan trọng đâu, mau trả lời câu hỏi của tôi đi.” – Henry thở hồng hộc và nói.

“Đúng vậy, họ là đội tình báo mà tôi đã cài vào sở cảnh sát Billrest suốt thời gian qua, chính họ là người đã cho tôi biết chi tiết tất cả mọi diễn biến bên trong sở đấy.”

“Vậy ra đó là lý do vì sao mà ông lại có thể trốn khỏi sở dễ dàng đến như vậy.”

“...”

“Này hai người, mau lại đây xem đi.” – Josh vừa chăm chú nhìn vào hai chiếc xe của đội tình báo vừa ra dấu cho Houston và Henry.

“Có chuyện gì vậy cậu Josh ?” – Houston hỏi.

“À thì, tôi thấy hình như là thân của một trong hai chiếc xe đó có vết đạn bắn thì phải.” – Josh nói.

“Vết đạn sao, đừng nói là họ đã bị bọn chúng tấn công trên đường về đây đấy nhé ?” - Henry nói.

“Nếu thật là vậy thì, họ đang kéo quân địch về nhà ta đấy sao ?” – Lời nói của Josh lúc này lộ rõ vẻ lo lắng.

“Được rồi được rồi, hai người bĩnh tĩnh lại đi, đừng có suy luận nữa. Giờ thì mau vào bên trong đi, tôi sẽ giải thích cho hai người hiểu.”

Henry, Josh và Houston sau đó quay trở vào bên trong khu căn cứ, ông dẫn cả hai người đến văn phòng của mình, cho họ ngồi chờ rồi rời đi. Mười phút sau Houston đã quay trở lại cùng với một xấp hồ sơ kỳ lạ trên tay.

“Quay lại rồi đây, tôi đi có lâu lắm không nhỉ ?”

“Không lâu đâu, ông Houston.” – Henry nói.

“Nói thật thì tôi không muốn lấy đi giấc ngủ của hai cậu thế này đâu, nhưng vì người của tôi vừa đem về được nhiều thứ thú vị lắm, nên tôi nghĩ là hai cậu sẽ muốn thức trắng đêm để tìm hiểu đấy.”

“Nhiều thứ thú vị sao, ý ông là xấp hồ sơ này à ?” – Henry vừa nói vừa chỉ tay vào xấp hồ sơ.

“Ồ không không, xấp hồ sơ này chỉ là hàng đính kèm thôi.”

“Vậy là còn có gì đó thú vị hơn nó nữa sao ?”

“Là Jeff Kleton.”

“Hả, ông đang nói gì vậy Houston ?” – Nét mặt của Josh bỗng trở nên nghiêm trọng khi nghe thấy một cái tên quen thuộc.

“Thanh tra Jeff Kleton, gián điệp hai mang mà tên Navern đó đã cài vào để "phá rối" cuộc điều tra của các cậu. Đội tình báo của tôi đã bắt được ông ta trên đường từ sở về đây đấy.”

“…”

“Mà tôi nghe nói Henry là người đã tìm ra thân phận thật sự của ông ta phải không ?”

“Phải, là tôi đấy.” – Henry nói.

“Hừm, tôi hiểu rồi, thật ra chuyện là thế này. Hiện giờ phần lớn thanh tra cảnh sát và người của sở đã quay lưng lại với tôi rồi, và hẳn là họ đã cấu kết với lũ khủng bố đó nhằm hạ bệ và giết chết tôi. Nhưng nhờ vào sự nhanh nhẹn từ đội tình báo mà tôi mới may mắn thoát khỏi sở trước khi mấy tên sát thủ của chúng đến, và để tránh bị nghi ngờ nên sau đó tôi cũng đã lệnh cho họ thoát khỏi sở càng sớm càng tốt.”

“…”

“Nhưng không may là trên đường về đây họ đã vô tình bị cuốn vào một cuộc nổ súng giữa bọn tù nhân và cảnh sát.”

“Ý ông là sao ?”

“Jeff Kleton cùng vài tên tù nhân nguy hiểm khác đang được cảnh sát đưa về nhà tù cấp cao chờ xét xử, vì lý do nào đó mà đoàn xe chở tù đã bị một vài chiếc xe khác chặn đường. Những tên lính trên xe đó bắt đầu xả súng và giết chết những sĩ quan hộ tống, sau đó chúng đã giải cứu một tên tù nhân và nhanh chóng rời đi.”

“…”

“Đội tình báo của tôi xuất hiện khi cuộc nổ súng đã gần đi đến kết thúc, nhưng có vẻ như chúng đã lầm tưởng bọn họ là cảnh sát, vì vậy người của tôi cũng đã bị chúng xả súng vào. Lũ khốn đó đã khiến ba trên tổng bảy người của đội tôi thiệt mạng, người của tôi tìm thấy Kleton đang bị thương bên dưới xác của một tên tù, vậy nên họ đã đưa ông ta về đây.”

“Tôi hiểu rồi, nhưng ông không thấy nguy hiểm khi mang Kleton về đây à, dù sao thì ông ta cũng là người của bọn khủng bố mà ?” – Henry hỏi.

“Tôi biết chứ, nhưng không hiểu sao tôi lại chắc chắn về việc ông ta không còn là mối nguy như trước nữa.”

“Ý ông là sao ?”

“Không thể phủ nhận được bản chất bạo lực, và càng không thể tha thứ được những gì mà ông ta đã làm trong quá khứ, nhưng hãy nghĩ thử mà xem, tại sao ông ta lại dẫn dắt và mở ra nhiều cánh cửa đến sự thật cho các cậu như vậy, dù ông ta là người của bọn khủng bố ?”

“...”

“Cậu cũng đâu thể nào phủ nhận được việc chính ông ta, là người đã đưa cậu đến gần hơn với sự thật về cái chết của bố mình đúng không Henry ?”

“Đúng là vậy thật, nhưng nếu như đây cũng là một phần vai diễn trong vở kịch của tên Navern đó thì sao ?”

“Nếu thật sự đúng là vậy thì ông ta đâu cần phải kéo dài cái vở kịch này làm gì, không phải ai cũng có thể trở thành diễn viên được đâu Henry. Hơn nữa tôi nghĩ điều duy nhất mà ông ta muốn giữ kín chỉ có mỗi quá khứ của ông ta mà thôi.”

“Dựa vào đâu mà ông lại nghĩ vậy ?”

“Nỗi buồn, sự tuyệt vọng khi bị chính gia đình của mình bỏ rơi đã đẩy ông ta vào con đường nhơ nhuốc đó, thứ mà ông ta thật sự muốn giữ lại bây giờ chính là cái nhìn kính trọng mà các cậu từng dành cho ông ta. Những tháng ngày mà cả ba bước đi trên cùng một con đường, ông ta muốn giữ lại chúng, giữ lại cái gia đình thứ hai của mình.”

“Đủ rồi.” – Henry đứng bật dậy và nói với một giọng trầm.

“…”

“Tôi không cần ông phải nói thay cho ông ta đâu.”

“Vậy sao ?”

“Bây giờ ông ta đang ở đâu ?”

“Cậu đang tính làm-“

“Đích thân tôi sẽ đối mặt với ông ta, nếu như ông ta thật sự muốn bước cùng chúng tôi trên con đường đó thêm một lần nữa, thì tôi sẽ cho ông ta được toại nguyện.”
 

tommyjk123

Tác giả
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
160
Điểm cảm xúc
304
Điểm
63
Chương 52:

Sự kiện bùng phát bệnh dịch tại Kingheat đã trở thành chủ đề thảo luận cho hầu hết các kênh tin tức trên toàn thế giới trong suốt ba năm qua, nhưng phần lớn những chương trình đó chỉ là giả định và suy đoán đến từ phía các phóng viên, người dẫn chương trình và những bác sĩ không chuyên.

Và hôm nay cũng như bao ngày khác, chuyên mục sức khỏe và phòng chống bệnh tật của kênh tin tức Watch7 lại lên sóng, nhưng để tiếp tục hiểu sâu hơn về bệnh dịch tại Kingheat, người xem lần này sẽ được gặp gỡ một trong những người làm việc trong lĩnh vực virus học. Đây là một phần quan trọng trong chiến dịch nâng cao tỉ suất người xem, và cũng để vực lại danh tiếng cho kênh Watch7, sau khi kênh tin tức này vô tình phát một đoạn video có nội dung bạo lực chưa qua kiểm duyệt đến khán giả.

“Chào mừng quý vị đã quay trở lại với Watch7, tôi là Rasver và tôi sẽ đồng hành với quý vị trong chuyên mục sức khỏe ngày hôm nay, nhưng lần này chúng tôi sẽ bắt đầu với phần phòng chống bệnh tật trước, vì sao lại như vậy ? Vì hôm nay quý vị sẽ được nghe giải đáp về căn bệnh nguy hiểm tại Kingheat, cùng cách thức hoạt động cũng như cách phòng chống chúng từ những người làm việc trong lĩnh vực virus học. Và không để mất thời gian của quý vị nữa, xin giới thiệu nhà virus học *** đến từ viện nghiên cứu ***.”

“Vâng…xin cảm ơn anh Rasver.” – Máy quay nhanh chóng chuyển hướng sang phía ghế dành cho khách mời, nơi một vị giáo sư già đang gặp khó khăn trong việc đứng dậy. Có vẻ như chứng bệnh đau khớp đã khiến ông mất khá nhiều thời gian trong việc chào khán giả trước ống kính.

“Đây, để tôi giúp một tay…Ừm, rất cảm ơn giáo sư vì đã nhận lời đến với chương trình của chúng tôi ngày hôm nay.”

“Ồ không không, tôi mới là người vinh dự khi được mời đến đây mới phải.”

“Vâng, xin mời giáo sư ngồi ạ.” – Rasver và vị giáo sư nọ sau đó ngồi xuống giữa trường quay, nơi có một chiếc bàn trò chuyện mà phía nhân viên đã chuẩn bị từ trước để tiếp tục buổi ghi hình.

“Hôm nay chuyên mục của chúng tôi sẽ phiền giáo sư giải đáp một số thắc mắc từ phía khán giả. Ừm…trong số những câu hỏi mà tôi có ở đây phần lớn đều liên quan đến, giáo sư biết đấy…“ – Vừa nói người tên Rasver vừa lấy ra một danh sách đầy các câu hỏi và đặt xuống bàn.

“Là Kingheat phải không.”

“Vâng, là bệnh dịch tại Kingheat. Ừm…tôi biết là trước đây đã từng có rất nhiều kênh tin tức, cũng như báo chí và diễn đàn nói về chủ đề này, nhưng không may là tất cả những thông tin mà họ mang lại không hoàn toàn giải đáp được thắc mắc của người dân. Chung quy lại thì rất là mơ hồ, giáo sư hiểu ý tôi chứ ?”

“Vâng, tôi hiểu, nhưng thú thật là những thắc mắc mà người dân đặt ra xoay quanh căn bệnh tại Kingheat ấy…có lẽ phần lớn đều đến từ phim ảnh, tiểu thuyết và trí tưởng tượng mà thôi.”

“Ý giáo sư là sao cơ ?”

“Ý tôi là những câu hỏi đó đều rất chung chung, chúng hầu như rất dài dòng và không bao giờ đi vào ý chính, thế nên tôi nghĩ nếu bản thân tự đặt ra câu hỏi dưới góc nhìn của khoa học, và sau đó tự mình trả lời thì nó sẽ tốt hơn.”

“…À, vâng, vậy xin mời giáo sư bắt đầu ạ.”

“Được rồi…đầu tiên tôi muốn nói đến cách thức lây lan của bệnh dịch, hẳn là ai ai cũng đã biết về nó rồi, những vết cắn, vết thương hở…vân vân….Nhưng điều mà mọi người chưa biết đó là những vết thương hở sẽ trở thành đường trung gian gây bệnh, chỉ khi nào người bị thương tiếp xúc với xác của những cá nhân mang mầm bệnh mà thôi.”

“Hừm…vậy nếu như ta băng bó và che chắn kỹ càng thì nguy cơ nhiễm bệnh sẽ được loại bỏ phải không ạ ?”

“99% là ta sẽ không bị lây nhiễm nếu như đã che chắn kỹ càng, nhưng hãy nhớ là tế bào virus cực kỳ nhỏ, vì vậy phải hạn chế tối đa việc tiếp xúc với những cá nhân mang bệnh, và nếu tiếp xúc thì phải chắc chắn rằng bản thân đã được trang bị đầy đủ đồ bảo hộ y tế.”

“Vâng, tôi hiểu ý của giáo sư rồi.”

“Đội ngũ nghiên cứu của tôi đã trải qua rất nhiều thí nghiệm trên xác của những tù nhân nhiễm bệnh tại nhà tù quốc tế. Chúng tôi cũng đã có vài bước đột phá trong nghiên cứu vài tuần trước, và nó thật sự rất thú vị.”

“Bước đột phá đó là gì vậy ạ ?”

“Chúng tôi biết được rằng loại virus này là nhân tạo.”

“…Điều đó…có nghĩa là sao vậy ạ ?”

“Đến thời điểm hiện tại thì chúng tôi vẫn chưa rõ về nguồn gốc của virus, nhưng có một điều mà tôi có thể chắc chắn, đó chính là con người đã góp phần tạo nên căn bệnh quái ác này.”

“Nhưng dựa vào đâu-“

“Các thí nghiệm chỉ ra rằng tế bào của virus đã trải qua rất nhiều quá trình tiến hóa do tác động từ bên ngoài, chứ không hề đến từ tiến hóa tự nhiên. Việc kết hợp giữa virus dại nguyên thủy và gen của loài dơi, sau đó dùng thuốc an thần để vận chuyển cả hai vào trong cơ thể vật chủ đã gây ra sự đột biến kỳ lạ. Điều này đã lý giải cho tốc độ nhanh nhẹn và đặc tính ưa bóng tối của những cá nhân nhiễm bệnh.” - Tài liệu về những nghiên cứu của vị giáo sư nọ bắt đầu hiện lên từ phía màn hình lớn trong trường quay.

“…”

“Hơn nữa virus này đôi khi còn dựa vào sức khỏe và gen của con người nữa.”

“Ý giáo sư là ?”

“Có nghĩa là số phận của virus phụ thuộc hết vào sức khỏe của vật chủ, nếu như chúng không may xâm nhập vào những người đã có sẵn bệnh tật, thì chúng sẽ ăn mòn chất dinh dưỡng và giết chết vật chủ, nhưng vì không được cung cấp đầy đủ nên cơ hội để chúng có thể điều khiển được cơ thể của người nhiễm sẽ bằng không, điều này cũng đồng nghĩa với việc chúng đã tự kết liễu bản thân mình. Còn đối với những người khỏe mạnh bình thường thì chúng sẽ biến đổi họ thành những con quái vật, như anh đã thấy đấy.”

“Tôi hiểu, nhưng tại sao lại dùng thuốc an thần để vận chuyển virus vào vật chủ nhỉ ?”

“Tôi cũng chẳng thể hiểu nổi, nhưng chuyện này thật sự quá điên rồ. Ai mà nghĩ sự kết hợp của những thứ chẳng liên quan gì lại tạo nên một loại virus hủy diệt đến thế cơ chứ.”

“Ai lại có thể làm nên tội ác như thế này chứ...”

“Chẳng thể biết được, có thể là một tên điên nào đó trên thế gian này, một tên điên với bộ não của Albert Einstein. Vậy là giờ mọi người đã không còn tin rằng loại virus này thật sự đến từ thiên nhiên nữa rồi nhỉ ?” – Vị giáo sư lúc này cố lấy hết sức mình và đứng dậy, ông bước đến trước ống kính máy quay, mặt đối mặt với người xem và nói.

“Này giáo sư, chờ đã.”

“Tôi khuyến cáo mọi người hãy cẩn trọng trước tất cả mọi thứ, đây không phải phim ảnh cũng chẳng phải là tiểu thuyết, những thứ mà mọi người đang thấy trên màn hình, chúng là thật. Thứ quái quỷ này không phải là tác phẩm từ trí tưởng tượng của ai đó, nó đang hiện diện xung quanh các bạn, dù là vô hình hay hữu hình thì nó cũng sẽ bóp chết bạn-“

*CHƯƠNG TRÌNH TẠM THỜI BỊ GIÁN ĐOẠN, XIN CHỜ TRONG CHỐC LÁT…*
 
Top