[Hiện đại] Sự lây nhiễm The Infectious - NQKWriter

[Hiện đại] Sự lây nhiễm The Infectious - NQKWriter

tommyjk123

Tác giả
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
167
Điểm cảm xúc
312
Điểm
63
Chương 50:

Đồng hồ lúc này đã gần điểm 12 giờ đêm, là giờ mà mọi người đã chìm sâu vào giấc ngủ và những cơn mơ, nhưng ở dãy phòng nơi chung cư xập xệ ấy còn một phòng vẫn sáng đèn, khung cảnh bên trong căn phòng ấy trông mới thật đơn sơ làm sao, từ cái bàn học cũ kỹ cho đến cái kệ sách với những quyển vở, cuốn sách được xếp đầy. Và ở nơi căn phòng chật hẹp đó có một người mẹ già đang giục cậu con trai của mình ăn cơm tối dù cho lúc này đã gần nửa đêm.

*Mẹ làm xong bữa tối rồi này, lại ăn nhanh đi con !* - Người mẹ dọn thức ăn lên bàn và gọi cậu con trai của mình.

*Vâng, mẹ chờ con một tí !* - Cậu con trai vừa trả lời vừa cặm cụi viết lấy viết để lên những tờ đề ôn thi của mình.

*Nghỉ tay một lát đi con trai, con đã ôn bài cả tuần nay rồi còn gì.* - Người mẹ lúc này lại gần và nói.

*Con sẽ xong nhanh mà, chỉ còn vài câu nữa thôi mẹ ơi.* - Cũng như lần trước, cậu con trai lại trả lời như thế rồi tiếp tục ôn bài.

*Nghe lời mẹ, ra ăn chút gì đi rồi vào bàn ôn tiếp.* - Người mẹ nhẹ nhàng đưa tay lên xoa đầu con trai và nói.

*Vâng, con vào bàn ngay đây ạ, con cũng đói quá rồi !*

*…*

*Ôi chà, hôm nay đã là thứ bảy rồi sao.*
- Người mẹ nhìn vào tấm lịch cũ kỹ trong phòng và nói.

*Vâng, ngày kia là con phải đi thi rồi mẹ ạ.*

*Thời gian trôi nhanh thật đấy, mới ngày nào con vẫn còn bé tí tẹo, mà giờ lại sắp bước chân vào đại học rồi.*

*Vâng…*

*Giá mà bố con cũng được nhìn thấy con như bây giờ thì tốt biết mấy.*
- Người mẹ bỗng đặt chén cơm của mình xuống bàn và im lặng.

*…*

*Ôi mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi.*
- Cảm xúc của bà sau đó đột nhiên thay đổi, có lẽ là vì bà không muốn nhìn thấy bộ mặt buồn bã của con trai ngay trên bàn ăn.

*Không, không sao đâu mẹ ạ.*

*Mẹ xin lỗi, con gần thi rồi mà mẹ lại nhắc đến những chuyện không hay như vậy, mẹ xin lỗi con nhé.*

*…*

*Mình ăn tiếp thôi nào, hôm nay mẹ có làm món canh khoai mà con thích đấy, con ăn thử xem có vừa miệng không nhé.*

*Ôi trời, còn hơn cả vừa miệng đấy mẹ ạ.*

*…*

*Cậu có phải là Henry Westford không ?*
- Một vị bác sĩ tiến lại gần và hỏi chuyện một cậu trai trẻ, người này được bệnh viện gọi đến và đang ngồi thất thần bên ngoài hành lang.

*Vâng, tôi là…tôi là Henry đây…mẹ…mẹ của tôi đâu rồi bác sĩ, bà ấy vẫn ổn phải không ?*

*Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng rất tiếc là bà ấy đã qua đời vài tiếng trước rồi, thưa cậu.*

*Bác sĩ…ông đang nói gì vậy…?*

*Mẹ của anh đã bị một chiếc xe tải tông phải, hình như bà ấy gặp nạn khi đang trên đường đến ngân hàng để rút tiền, có vẻ như số tiền đó được gửi vào tài khoản của cậu đấy.*
- Đi cùng với vị bác sĩ kia còn có thêm một sĩ quan cảnh sát.

*Ôi trời…* - Cậu trai sau khi nghe tin đã ngồi phệt xuống đất, tay chân cậu ta bắt đầu run lẩy bẩy.

*Quái xế tông phải mẹ cậu là một tên tội phạm đang bị truy nã, hiện hắn ta đã bị bắt giam và tội trạng cũng đã được làm rõ rồi, vậy nên nếu muốn tăng thêm hình phạt thì cậu có thể đến dự phiên tòa sắp tới của hắn-*

*PHIÊN TÒA THÌ SAO HẢ ?*
- Cậu trai bỗng đứng bật dậy, cậu ta túm lấy cổ áo của người sĩ quan kia và hét lớn.

*NÀY, ANH LÀM GÌ VẬY HẢ ?* - Bất ngờ bởi hành động của cậu trai kia, người sĩ quan vùng vẫy phản kháng.

*Sao anh lại…nói như thể chuyện này là vinh quang vậy hả…nếu như…nếu như lũ cảnh sát các người giỏi hơn nữa thì những chuyện như thế này đã không xảy ra rồi…tại sao…TẠI SAO VẬY CHỨ ?*

*BỎ TÔI XUỐNG NGAY, NẾU KHÔNG TÔI SẼ TỐNG CẬU VÀO TÙ ĐẤY.*

*Dự cái phiên tòa chết tiệt đó rồi tăng thêm hình phạt cho thằng khốn đó ư, làm mấy chuyện đó có…đem mẹ tôi quay trở lại được không hả, có không vậy, nói cho tôi biết đi ?*
- Cậu trai buông tay bỏ người sĩ quan xuống rồi lại tiếp tục ngồi xuống sàn.

*Thôi đủ rồi, tôi về đồn đây, chào bác sĩ.* - Nói rồi người sĩ quan kia vội rời đi.

*…*

*Nào, mau đứng dậy đi.*
- Vị bác sĩ bước đến và đỡ cậu ta lên ghế.

*…*

*Tôi biết là giờ có nói gì đi chăng nữa thì cũng chẳng thể giúp ích được cho cậu, tôi chỉ mong rằng cậu đừng vì quá đau buồn mà làm những chuyện không hay thôi. Hãy bình tĩnh, lấy lại tinh thần và tiếp tục sống, tôi chắc là mẹ cậu trên trời cũng sẽ muốn như vậy đấy.*
- Vị bác sĩ nhìn vào mắt của cậu và nói.

*…*

*À còn đây nữa, trước khi qua đời bà ấy đã đưa cho tôi lá thư này, bảo là khi nào con trai của bà đến thì gửi lại, trông qua thì có vẻ là khá dài dòng đấy, tôi chưa đọc dòng nào đâu nên đừng lo. Khi nào xong thì cậu hãy qua phòng bên kia gặp tôi nhé. Cố gắng lên.* - Vị bác sĩ sau đó đưa cho cậu trai kia một phong thư, ông vỗ vai cậu rồi chậm rãi rời đi.

*…*

Ký ức về mẹ và tất cả những gì mà bà đã làm cho tôi thật sự rất vô giá. Tôi yêu bà, yêu bà rất nhiều, kể cả khi bà có che giấu quá khứ đen tối của gia đình khỏi tôi đi chăng nữa thì việc đó giờ đây cũng chẳng còn gì quan trọng hết. Và dù cho tôi có thức dậy hàng trăm, hay thậm chí là hàng triệu lần đi nữa thì những tháng ngày yên bình kia cũng sẽ không thể nào quay trở lại nữa, chúng sẽ mãi mãi đọng lại nơi tâm trí của tôi, cứ như vậy cho đến khi tôi biến mất khỏi thế giới này.
 

tommyjk123

Tác giả
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
167
Điểm cảm xúc
312
Điểm
63
Chương 51:

*Phát hiện dấu hiệu xâm nhập, phát hiện dấu hiệu xâm nhập, toàn bộ binh sĩ được phép sử dụng vũ khí nếu xảy ra xung đột. Phát hiện xâm nhập…*

“Có chuyện gì đang xảy ra thế, sao hệ thống báo động lại kêu inh ỏi lên vậy ?” – Giữa âm thanh báo động ồn ào trộn lẫn với tiếng của những binh sĩ đang chạy rầm rập, một cô gái trẻ khoác trên mình bộ quân phục, đầu tóc bù xù vội vã chạy đến và hỏi chuyện một binh sĩ.

“Tôi không rõ nữa thưa chỉ huy, nhưng hình như là bên giám sát vừa phát hiện ra có hai chiếc xe lạ đang xâm nhập vào phân khu của chúng ta ạ.” – Người binh sĩ kia trả lời cô gái.

“Hừ, thế tình hình bên ngoài thì sao rồi, đã có động tĩnh gì hay chưa ?”

“Vẫn chưa có thông báo gì cả thưa chỉ huy.”

“Còn Houston thì sao, có liên lạc được với ông ta không ?”

“Tôi cũng chưa rõ ông ấy đang ở đâu cả thưa chỉ huy.”

“Ôi thật là bực mình mà, sao lúc nào ông ta cũng biến mất vào những lúc này thế không biết.” – Cô gái trẻ nghe thế liền thở dài và nói.

“À này cô gì ơi.” – Trong khi vẫn chưa rõ chuyện gì đang xảy ra, Henry cùng Josh vội tiến gần đến hai người kia và hỏi.

“Gì đây, sao mấy người còn ở đây vậy hả, mau mau chuẩn bị rồi ra khu vực cổng đi.” – Nghe tiếng gọi của Henry, cô gái trẻ quay người lại và nói.

“Nhưng mà-“

“MAU ĐI LẤY VŨ KHÍ RỒI TẬP TRUNG Ở CỔNG NGAY CHO TÔI.” – Cô gái trẻ lập tức quát lớn.

“…”

“Này trung sĩ.” – Cô gái sau đó dịu giọng xuống và nói với binh sĩ nọ.

“Có mặt ạ.”

“Cậu mau đưa hai người này đi trang bị vũ khí rồi tập trung tại cổng ngay cho tôi.”

“Vâng thưa chỉ huy. Nào hai người, mau đi thôi.” – Binh sĩ nọ tuân lệnh sau đó dẫn Henry và Josh đi.

“…”

Người binh sĩ nọ vội đưa Henry và Josh đến kho vũ khí rồi trang bị đầy đủ cho họ, cả ba sau đó nhanh chóng tập hợp tại cổng ra vào tại khu căn cứ. Khi đến nơi họ thấy những binh lính ở đây vẫn đang trong trạng thái phòng thủ, không có nổ súng cũng chẳng có gì xảy ra cả, và có vẻ như hai chiếc xe được xem là xâm nhập kia thì vẫn còn đang ở bên ngoài.

“Hừm, tôi cứ nghĩ là nơi này phải đang bị tấn công dữ dội lắm mà nhỉ.” – Trông thấy sự yên lặng kỳ lạ đó, Henry khẽ cười và nói với Josh.

“Phải, tôi cũng chả hiểu là bọn họ đang tính làm gì nữa.”

“Ô hô, mọi người làm gì mà tập trung ở đây đông đủ quá vậy ?” – Ông Houston lúc này bỗng nhiên xuất hiện từ phía trong khu căn cứ và nói lớn.

“Houston, ông đã ở chỗ quái nào vậy hả, khu vực của chúng ta đang bị xâm nhập đấy.“ – Ngay khi vừa trông thấy Houston, cô gái mà Henry và Josh gặp lúc đầu đã nhanh chóng chạy đến chỗ ông ta.

“Chờ đã chờ đã, cô đang nói gì vậy, bị xâm nhập là sao chứ ?”

“Ông không nghe thấy hệ thống báo động hay sao mà còn hỏi tôi câu đó nữa ?”

“À ra là chuyện đó, tôi nghĩ là cô và mọi người đã hiểu lầm rồi, không có gì đâu.”

“Hiểu lầm sao ?”

“Phải, chỉ là hiểu lầm thôi, hai chiếc xe đó là người của ta đấy. Này mấy cậu, cho họ chạy vào trong đi.” – Vừa nói Houston vừa ra hiệu cho những binh sĩ bên ngoài.

“Nhưng thưa ông, chỉ huy đã bảo là-“

“Cứ cho họ vào đi, tôi sẽ giải thích cho mọi người ngay đây.”

“Rốt cuộc thì đang có chuyện quái gì vậy, sao ông lại cho họ vào trong ?”

“Họ là đội tình báo của chúng ta đấy, thưa chỉ huy Annie.” – Houston nói với cô gái nọ.

“Là tình báo à, đội riêng của ông sao ?”

“Phải, họ là tình báo mà tôi đã gửi đi đấy.”

“Nhưng…nhưng sao ông lại không nói cho tôi và mọi người biết gì hết vậy ?”

“Họ hoàn thành công việc sớm hơn dự kiến nên tôi đã cho gọi họ về nhanh nhất có thể, để tham dự cuộc họp vào sáng ngày mai ấy. Vì phải lo nhiều thứ quá nên tôi đã không thông báo cho cô và mọi người, thật xin lỗi quá.”

“Hừ, ông nên nhớ là mình còn có cấp dưới nữa đấy, đừng có cái gì cũng tự mình làm hết như vậy chứ ?” – Chỉ huy Annie nói với một vẻ mặt cau có.

“Tôi biết rồi, lần sau tôi sẽ cẩn thận hơn.”

“Toàn đội nhanh chóng rút quân. Hãy nói với những người còn lại chuyện này chỉ là báo động giả thôi nhé, đã gần nửa đêm rồi mà còn gọi họ dậy nữa.” – Chỉ huy Annie thở dài và nói với một binh sĩ.

“Này ông Houston, hai chiếc vừa chạy vào đó, họ là người của ông thật sao ?” – Henry và Josh nhanh chóng chạy đến chỗ Houston, ngay sau khi chỉ huy Annie rời đi.

“Ô chào- sao hai cậu lại mặc quân phục và cầm súng vậy ?”

“Chuyện đó không quan trọng đâu, mau trả lời câu hỏi của tôi đi.” – Henry thở hồng hộc và nói.

“Đúng vậy, họ là đội tình báo mà tôi đã cài vào sở cảnh sát Billrest suốt thời gian qua, chính họ là người đã cho tôi biết chi tiết tất cả mọi diễn biến bên trong sở đấy.”

“Vậy ra đó là lý do vì sao mà ông lại có thể trốn khỏi sở dễ dàng đến như vậy.”

“...”

“Này hai người, mau lại đây xem đi.” – Josh vừa chăm chú nhìn vào hai chiếc xe của đội tình báo vừa ra dấu cho Houston và Henry.

“Có chuyện gì vậy cậu Josh ?” – Houston hỏi.

“À thì, tôi thấy hình như là thân của một trong hai chiếc xe đó có vết đạn bắn thì phải.” – Josh nói.

“Vết đạn sao, đừng nói là họ đã bị bọn chúng tấn công trên đường về đây đấy nhé ?” - Henry nói.

“Nếu thật là vậy thì, họ đang kéo quân địch về nhà ta đấy sao ?” – Lời nói của Josh lúc này lộ rõ vẻ lo lắng.

“Được rồi được rồi, hai người bĩnh tĩnh lại đi, đừng có suy luận nữa. Giờ thì mau vào bên trong đi, tôi sẽ giải thích cho hai người hiểu.”

Henry, Josh và Houston sau đó quay trở vào bên trong khu căn cứ, ông dẫn cả hai người đến văn phòng của mình, cho họ ngồi chờ rồi rời đi. Mười phút sau Houston đã quay trở lại cùng với một xấp hồ sơ kỳ lạ trên tay.

“Quay lại rồi đây, tôi đi có lâu lắm không nhỉ ?”

“Không lâu đâu, ông Houston.” – Henry nói.

“Nói thật thì tôi không muốn lấy đi giấc ngủ của hai cậu thế này đâu, nhưng vì người của tôi vừa đem về được nhiều thứ thú vị lắm, nên tôi nghĩ là hai cậu sẽ muốn thức trắng đêm để tìm hiểu đấy.”

“Nhiều thứ thú vị sao, ý ông là xấp hồ sơ này à ?” – Henry vừa nói vừa chỉ tay vào xấp hồ sơ.

“Ồ không không, xấp hồ sơ này chỉ là hàng đính kèm thôi.”

“Vậy là còn có gì đó thú vị hơn nó nữa sao ?”

“Là Jeff Kleton.”

“Hả, ông đang nói gì vậy Houston ?” – Nét mặt của Josh bỗng trở nên nghiêm trọng khi nghe thấy một cái tên quen thuộc.

“Thanh tra Jeff Kleton, gián điệp hai mang mà tên Navern đó đã cài vào để "phá rối" cuộc điều tra của các cậu. Đội tình báo của tôi đã bắt được ông ta trên đường từ sở về đây đấy.”

“…”

“Mà tôi nghe nói Henry là người đã tìm ra thân phận thật sự của ông ta phải không ?”

“Phải, là tôi đấy.” – Henry nói.

“Hừm, tôi hiểu rồi, thật ra chuyện là thế này. Hiện giờ phần lớn thanh tra cảnh sát và người của sở đã quay lưng lại với tôi rồi, và hẳn là họ đã cấu kết với lũ khủng bố đó nhằm hạ bệ và giết chết tôi. Nhưng nhờ vào sự nhanh nhẹn từ đội tình báo mà tôi mới may mắn thoát khỏi sở trước khi mấy tên sát thủ của chúng đến, và để tránh bị nghi ngờ nên sau đó tôi cũng đã lệnh cho họ thoát khỏi sở càng sớm càng tốt.”

“…”

“Nhưng không may là trên đường về đây họ đã vô tình bị cuốn vào một cuộc nổ súng giữa bọn tù nhân và cảnh sát.”

“Ý ông là sao ?”

“Jeff Kleton cùng vài tên tù nhân nguy hiểm khác đang được cảnh sát đưa về nhà tù cấp cao chờ xét xử, vì lý do nào đó mà đoàn xe chở tù đã bị một vài chiếc xe khác chặn đường. Những tên lính trên xe đó bắt đầu xả súng và giết chết những sĩ quan hộ tống, sau đó chúng đã giải cứu một tên tù nhân và nhanh chóng rời đi.”

“…”

“Đội tình báo của tôi xuất hiện khi cuộc nổ súng đã gần đi đến kết thúc, nhưng có vẻ như chúng đã lầm tưởng bọn họ là cảnh sát, vì vậy người của tôi cũng đã bị chúng xả súng vào. Lũ khốn đó đã khiến ba trên tổng bảy người của đội tôi thiệt mạng, người của tôi tìm thấy Kleton đang bị thương bên dưới xác của một tên tù, vậy nên họ đã đưa ông ta về đây.”

“Tôi hiểu rồi, nhưng ông không thấy nguy hiểm khi mang Kleton về đây à, dù sao thì ông ta cũng là người của bọn khủng bố mà ?” – Henry hỏi.

“Tôi biết chứ, nhưng không hiểu sao tôi lại chắc chắn về việc ông ta không còn là mối nguy như trước nữa.”

“Ý ông là sao ?”

“Không thể phủ nhận được bản chất bạo lực, và càng không thể tha thứ được những gì mà ông ta đã làm trong quá khứ, nhưng hãy nghĩ thử mà xem, tại sao ông ta lại dẫn dắt và mở ra nhiều cánh cửa đến sự thật cho các cậu như vậy, dù ông ta là người của bọn khủng bố ?”

“...”

“Cậu cũng đâu thể nào phủ nhận được việc chính ông ta, là người đã đưa cậu đến gần hơn với sự thật về cái chết của bố mình đúng không Henry ?”

“Đúng là vậy thật, nhưng nếu như đây cũng là một phần vai diễn trong vở kịch của tên Navern đó thì sao ?”

“Nếu thật sự đúng là vậy thì ông ta đâu cần phải kéo dài cái vở kịch này làm gì, không phải ai cũng có thể trở thành diễn viên được đâu Henry. Hơn nữa tôi nghĩ điều duy nhất mà ông ta muốn giữ kín chỉ có mỗi quá khứ của ông ta mà thôi.”

“Dựa vào đâu mà ông lại nghĩ vậy ?”

“Nỗi buồn, sự tuyệt vọng khi bị chính gia đình của mình bỏ rơi đã đẩy ông ta vào con đường nhơ nhuốc đó, thứ mà ông ta thật sự muốn giữ lại bây giờ chính là cái nhìn kính trọng mà các cậu từng dành cho ông ta. Những tháng ngày mà cả ba bước đi trên cùng một con đường, ông ta muốn giữ lại chúng, giữ lại cái gia đình thứ hai của mình.”

“Đủ rồi.” – Henry đứng bật dậy và nói với một giọng trầm.

“…”

“Tôi không cần ông phải nói thay cho ông ta đâu.”

“Vậy sao ?”

“Bây giờ ông ta đang ở đâu ?”

“Cậu đang tính làm-“

“Đích thân tôi sẽ đối mặt với ông ta, nếu như ông ta thật sự muốn bước cùng chúng tôi trên con đường đó thêm một lần nữa, thì tôi sẽ cho ông ta được toại nguyện.”
 

tommyjk123

Tác giả
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
167
Điểm cảm xúc
312
Điểm
63
Chương 52:

Sự kiện bùng phát bệnh dịch tại Kingheat đã trở thành chủ đề thảo luận cho hầu hết các kênh tin tức trên toàn thế giới trong suốt ba năm qua, nhưng phần lớn những chương trình đó chỉ là giả định và suy đoán đến từ phía các phóng viên, người dẫn chương trình và những bác sĩ không chuyên.

Và hôm nay cũng như bao ngày khác, chuyên mục sức khỏe và phòng chống bệnh tật của kênh tin tức Watch7 lại lên sóng, nhưng để tiếp tục hiểu sâu hơn về bệnh dịch tại Kingheat, người xem lần này sẽ được gặp gỡ một trong những người làm việc trong lĩnh vực virus học. Đây là một phần quan trọng trong chiến dịch nâng cao tỉ suất người xem, và cũng để vực lại danh tiếng cho kênh Watch7, sau khi kênh tin tức này vô tình phát một đoạn video có nội dung bạo lực chưa qua kiểm duyệt đến khán giả.

“Chào mừng quý vị đã quay trở lại với Watch7, tôi là Rasver và tôi sẽ đồng hành với quý vị trong chuyên mục sức khỏe ngày hôm nay, nhưng lần này chúng tôi sẽ bắt đầu với phần phòng chống bệnh tật trước, vì sao lại như vậy ? Vì hôm nay quý vị sẽ được nghe giải đáp về căn bệnh nguy hiểm tại Kingheat, cùng cách thức hoạt động cũng như cách phòng chống chúng từ những người làm việc trong lĩnh vực virus học. Và không để mất thời gian của quý vị nữa, xin giới thiệu nhà virus học *** đến từ viện nghiên cứu ***.”

“Vâng…xin cảm ơn anh Rasver.” – Máy quay nhanh chóng chuyển hướng sang phía ghế dành cho khách mời, nơi một vị giáo sư già đang gặp khó khăn trong việc đứng dậy. Có vẻ như chứng bệnh đau khớp đã khiến ông mất khá nhiều thời gian trong việc chào khán giả trước ống kính.

“Đây, để tôi giúp một tay…Ừm, rất cảm ơn giáo sư vì đã nhận lời đến với chương trình của chúng tôi ngày hôm nay.”

“Ồ không không, tôi mới là người vinh dự khi được mời đến đây mới phải.”

“Vâng, xin mời giáo sư ngồi ạ.” – Rasver và vị giáo sư nọ sau đó ngồi xuống giữa trường quay, nơi có một chiếc bàn trò chuyện mà phía nhân viên đã chuẩn bị từ trước để tiếp tục buổi ghi hình.

“Hôm nay chuyên mục của chúng tôi sẽ phiền giáo sư giải đáp một số thắc mắc từ phía khán giả. Ừm…trong số những câu hỏi mà tôi có ở đây phần lớn đều liên quan đến, giáo sư biết đấy…“ – Vừa nói người tên Rasver vừa lấy ra một danh sách đầy các câu hỏi và đặt xuống bàn.

“Là Kingheat phải không.”

“Vâng, là bệnh dịch tại Kingheat. Ừm…tôi biết là trước đây đã từng có rất nhiều kênh tin tức, cũng như báo chí và diễn đàn nói về chủ đề này, nhưng không may là tất cả những thông tin mà họ mang lại không hoàn toàn giải đáp được thắc mắc của người dân. Chung quy lại thì rất là mơ hồ, giáo sư hiểu ý tôi chứ ?”

“Vâng, tôi hiểu, nhưng thú thật là những thắc mắc mà người dân đặt ra xoay quanh căn bệnh tại Kingheat ấy…có lẽ phần lớn đều đến từ phim ảnh, tiểu thuyết và trí tưởng tượng mà thôi.”

“Ý giáo sư là sao cơ ?”

“Ý tôi là những câu hỏi đó đều rất chung chung, chúng hầu như rất dài dòng và không bao giờ đi vào ý chính, thế nên tôi nghĩ nếu bản thân tự đặt ra câu hỏi dưới góc nhìn của khoa học, và sau đó tự mình trả lời thì nó sẽ tốt hơn.”

“…À, vâng, vậy xin mời giáo sư bắt đầu ạ.”

“Được rồi…đầu tiên tôi muốn nói đến cách thức lây lan của bệnh dịch, hẳn là ai ai cũng đã biết về nó rồi, những vết cắn, vết thương hở…vân vân….Nhưng điều mà mọi người chưa biết đó là những vết thương hở sẽ trở thành đường trung gian gây bệnh, chỉ khi nào người bị thương tiếp xúc với xác của những cá nhân mang mầm bệnh mà thôi.”

“Hừm…vậy nếu như ta băng bó và che chắn kỹ càng thì nguy cơ nhiễm bệnh sẽ được loại bỏ phải không ạ ?”

“99% là ta sẽ không bị lây nhiễm nếu như đã che chắn kỹ càng, nhưng hãy nhớ là tế bào virus cực kỳ nhỏ, vì vậy phải hạn chế tối đa việc tiếp xúc với những cá nhân mang bệnh, và nếu tiếp xúc thì phải chắc chắn rằng bản thân đã được trang bị đầy đủ đồ bảo hộ y tế.”

“Vâng, tôi hiểu ý của giáo sư rồi.”

“Đội ngũ nghiên cứu của tôi đã trải qua rất nhiều thí nghiệm trên xác của những tù nhân nhiễm bệnh tại nhà tù quốc tế. Chúng tôi cũng đã có vài bước đột phá trong nghiên cứu vài tuần trước, và nó thật sự rất thú vị.”

“Bước đột phá đó là gì vậy ạ ?”

“Chúng tôi biết được rằng loại virus này là nhân tạo.”

“…Điều đó…có nghĩa là sao vậy ạ ?”

“Đến thời điểm hiện tại thì chúng tôi vẫn chưa rõ về nguồn gốc của virus, nhưng có một điều mà tôi có thể chắc chắn, đó chính là con người đã góp phần tạo nên căn bệnh quái ác này.”

“Nhưng dựa vào đâu-“

“Các thí nghiệm chỉ ra rằng tế bào của virus đã trải qua rất nhiều quá trình tiến hóa do tác động từ bên ngoài, chứ không hề đến từ tiến hóa tự nhiên. Việc kết hợp giữa virus dại nguyên thủy và gen của loài dơi, sau đó dùng thuốc an thần để vận chuyển cả hai vào trong cơ thể vật chủ đã gây ra sự đột biến kỳ lạ. Điều này đã lý giải cho tốc độ nhanh nhẹn và đặc tính ưa bóng tối của những cá nhân nhiễm bệnh.” - Tài liệu về những nghiên cứu của vị giáo sư nọ bắt đầu hiện lên từ phía màn hình lớn trong trường quay.

“…”

“Hơn nữa virus này đôi khi còn dựa vào sức khỏe và gen của con người nữa.”

“Ý giáo sư là ?”

“Có nghĩa là số phận của virus phụ thuộc hết vào sức khỏe của vật chủ, nếu như chúng không may xâm nhập vào những người đã có sẵn bệnh tật, thì chúng sẽ ăn mòn chất dinh dưỡng và giết chết vật chủ, nhưng vì không được cung cấp đầy đủ nên cơ hội để chúng có thể điều khiển được cơ thể của người nhiễm sẽ bằng không, điều này cũng đồng nghĩa với việc chúng đã tự kết liễu bản thân mình. Còn đối với những người khỏe mạnh bình thường thì chúng sẽ biến đổi họ thành những con quái vật, như anh đã thấy đấy.”

“Tôi hiểu, nhưng tại sao lại dùng thuốc an thần để vận chuyển virus vào vật chủ nhỉ ?”

“Tôi cũng chẳng thể hiểu nổi, nhưng chuyện này thật sự quá điên rồ. Ai mà nghĩ sự kết hợp của những thứ chẳng liên quan gì lại tạo nên một loại virus hủy diệt đến thế cơ chứ.”

“Ai lại có thể làm nên tội ác như thế này chứ...”

“Chẳng thể biết được, có thể là một tên điên nào đó trên thế gian này, một tên điên với bộ não của Albert Einstein. Vậy là giờ mọi người đã không còn tin rằng loại virus này thật sự đến từ thiên nhiên nữa rồi nhỉ ?” – Vị giáo sư lúc này cố lấy hết sức mình và đứng dậy, ông bước đến trước ống kính máy quay, mặt đối mặt với người xem và nói.

“Này giáo sư, chờ đã.”

“Tôi khuyến cáo mọi người hãy cẩn trọng trước tất cả mọi thứ, đây không phải phim ảnh cũng chẳng phải là tiểu thuyết, những thứ mà mọi người đang thấy trên màn hình, chúng là thật. Thứ quái quỷ này không phải là tác phẩm từ trí tưởng tượng của ai đó, nó đang hiện diện xung quanh các bạn, dù là vô hình hay hữu hình thì nó cũng sẽ bóp chết bạn-“

*CHƯƠNG TRÌNH TẠM THỜI BỊ GIÁN ĐOẠN, XIN CHỜ TRONG CHỐC LÁT…*
 

tommyjk123

Tác giả
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
167
Điểm cảm xúc
312
Điểm
63
Chương 53:

“ĐẢ ĐẢO CHÍNH QUYỀN…TÔI MUỐN NGƯỜI THÂN CỦA TÔI QUAY LẠI...SỰ THẬT MÀ CÁC NGƯỜI ĐÃ GIẤU ĐI SUỐT BA NĂM QUA LÀ GÌ…?”

Đó chỉ là một phần nhỏ trong số hàng vạn những câu từ và nội dung được viết trên các tấm biển của đoàn người biểu tình đang tập trung trước tòa thị chính. Bài phát biểu kỳ lạ của vị giáo sư *** trước đài truyền hình đã một lần nữa châm ngòi cho sự bùng nổ của dư luận. Ngay khi buổi phát sóng đột ngột bị cắt, tình hình thành phố đã trở nên hỗn loạn vì số lượng người tham gia biểu tình bắt đầu gia tăng một cách chóng mặt.

“À mà này Henry.” – Josh và Henry lúc này vẫn đang ở căn cứ, cả hai đang ngồi tán gẫu với nhau tại một băng ghế trống bên ngoài khu trạm xá.

“Sao vậy Josh ?”

“Anh nghĩ sao về những gì mà thanh tra Kleton đã nói thế ?”

“Ý anh là sao ?”

“Ý tôi là…nếu ông ấy thật sự đã nói ra tất cả mọi thứ cho Houston thì, tôi nghĩ ta cũng không cần phải gặp ông ấy để làm gì nữa.”

“Ừm…thú thật thì tôi cũng chẳng biết sẽ nói gì với ông ấy cả, anh biết đấy, nếu như ông ấy không bị hôn mê.”

“Phải, ít nhất thì ông ấy cũng đã dốc hết sức mình để nói cho ta biết rằng ông ấy đã không còn là con người như trước kia nữa.”

“Tôi cảm thấy cực kỳ nhẹ nhõm khi không phải buộc tội ông ấy thêm một lần nữa, thật đấy.”

“…”

“Vừa nãy tôi đã chuyển lời với một y tá phụ trách rồi, khi nào tỉnh dậy thì ông ấy sẽ nhận được tin nhắn thôi.”

“Vậy à, chà chà, tôi đang tự hỏi bản thân xem lời nhắn ấy sẽ là gì nhỉ ?” - Vừa nói Josh vừa phì phèo điếu thuốc trên tay.

“Người nào được nhắn thì người đó sẽ biết thôi, còn nếu tò mò thì hãy chờ xem ông ấy có muốn chia sẻ với anh không đã nhé.”

“Hài hước đấy tên mọt sách.” – Josh nói và nở một nụ cười nhẹ.

“…”

*Chỉ huy Houston cho gọi thanh tra Josh và Henry Westford, xin hãy nhanh chóng tập trung tại văn phòng chỉ huy ngay lập tức, xin nhắc lại…* - Buổi tán gẫu của cả hai sau đó đã phải dừng lại do một âm thanh lớn phát ra từ chiếc loa gần đó, cho gọi cả hai đến văn phòng.

“Ôi trời, có chuyện gì nữa thế, đừng bảo lại là báo động giả đấy nhé.” – Josh thở dài và nói với một giọng mệt mỏi.

“Không ai lại có thể phạm một lỗi đơn giản đến tận hai lần đâu Josh.” – Nghe thế Henry liền cười và lắc nhẹ đầu, tỏ vẻ không đồng ý.

“Ai mà chắc được, lỡ đâu chỉ huy của chúng ta là một tên đại ngốc thì sao.”

“Chà chà, anh vừa làm một tên mọt sách cười đấy.”

“…”

Ngay khi vừa nhận được thông báo qua loa, Josh vội vã dập điếu thuốc đang hút dở trên tay, Henry cũng uống vội lon soda vừa mua được từ máy bán hàng tự động, rồi cả hai sau đó nhanh chóng chạy ngay đến văn phòng của Houston.

“Ông cho gọi chúng tôi à Houston ?””

“Ừm…phải đấy.”

“Mà phải dùng đến cả loa phát thanh thì hẳn là phải có việc quan trọng lắm nhỉ.”

“Đây này, cầm lấy và bật kênh 7 lên đi.” – Nói với một bộ mặt chán nản, Houston sau đó lấy chiếc điều khiển TV trên bàn làm việc của mình và đưa cho Henry.

“…”

“Hiện tại chúng tôi đang tường thuật trực tiếp tại tòa thị chính, à…như quý vị đã thấy, đằng sau tôi đây đang cực kỳ hỗn loạn, vẫn chưa rõ nguồn cơn thật sự là gì nhưng người dân ở khắp thành phố hiện đang tập trung về đây và tiến hành các cuộc biểu tình…à, tôi vừa nhận được một tin mới, đó là cảnh sát đã được điều động thêm để bảo vệ tòa nhà và các quan chức bên trong, phòng khi những người biểu tình trở nên quá khích…”

“Một vụ biểu tình quy mô lớn sao, nhưng làm thế nào…”

“Một tên giáo sư nào đó đã tiết lộ sự thật và bản chất của căn bệnh ra trước công chúng, thật là, tên khốn ấy đã khiến kế hoạch của tôi đổ sống đổ biển cả rồi.” – Vừa nói Houston vừa thở dài, khuôn mặt mệt mỏi của ông khi đó hẳn sẽ khiến cho nhiều người khác cảm thấy nản chí lắm.

“Nhưng việc biểu tình này chẳng phải đang cho phe ta lợi thế hay sao ?”

“Đúng là lợi thế sẽ phần nào nghiêng về phía chúng ta thật, nhưng động cơ của tên giáo sư đó rất kỳ lạ, hơn nữa những việc đang diễn ra lúc này không hề đi theo kế hoạch mà tôi đã vạch ra.”

“…”

“Dù sao thì, nếu như mọi chuyện đã thành ra như vậy thì ta sẽ chuyển sang kế hoạch B.”

“Thế kế hoạch A của ông là gì vậy ?” – Henry hỏi.

“Kế hoạch A được dự tính là sẽ củng cố và tập hợp lực lượng, cố gắng kêu gọi càng nhiều người ủng hộ càng tốt để tiến hành chiến dịch, nhưng điểm nhấn của nó là hoạt động kín để dần dần lật đổ cái chính quyền thối nát này, chứ không phải tấn công trực diện như bây giờ.”

“Vậy ra ông muốn đấu tranh tư tưởng hơn là vũ trang sao. Thế bây giờ chúng ta sẽ làm gì tiếp theo đây ?”

“Với số lượng đám đông đang tập trung trước tòa thị chính lúc này thì cũng phải mất hơn một ngày để giải tán đấy, chúng ta sẽ lợi dụng họ để đột nhập vào bên trong, mục tiêu của chiến dịch là bắt giữ và tra khảo tên thị trưởng.”

“Ý ông là chúng ta sẽ tiến hành một cuộc đảo chính à ?”

“Phải, với tình hình hiện tại thì chúng ta buộc phải dùng đến vũ lực nếu muốn chiếm thế thượng phong trong cuộc chiến này.”

“Được rồi, vậy ông muốn chúng tôi làm gì ?”

“Hai cậu sẽ gia nhập một nhóm và giả dạng làm người dân, trà trộn vào đám đông ở đó và gây trở ngại. Bằng mọi giá phải lôi kéo được sự chú ý từ bọn cảnh sát về phía các cậu.”

“...”

“Các cậu cũng sẽ được trang bị vũ khí phòng thân, ngay khi đội của chúng ta bắt giữ được thị trưởng bên trong và giành quyền kiểm soát tòa nhà thì các cậu sẽ hội nhóm với họ. Di chuyển bằng trực thăng sẽ rất dễ bị theo dõi, vì vậy nên ngay sau khi có được tên thị trưởng, họ sẽ cho nổ bom khói trước cổng tòa nhà để che mắt cảnh sát và thường dân. Đội hộ tống sẽ chờ các cậu ở phía sau của tòa thị chính, phải rời khỏi đó càng sớm càng tốt trước khi tiếp viện của lũ cảnh sát đến, đã rõ chưa ?”

“Tôi hiểu rồi, nhưng ông chắc là sẽ không có thương vong nào cho thường dân chứ ?”

“Tôi không thể dám chắc chuyện này, nhưng chúng ta sẽ cố gắng hết sức để không nổ súng, chỉ được dùng chúng vào trường hợp xấu nhất mà thôi.”

“Tôi hiểu rồi.”

“Giờ hãy thì xuống kho và chuẩn bị đi, cậu, Josh và Annie sẽ chung một nhóm, một tiếng nữa các cậu sẽ khởi hành.”

“Annie à, có phải là cô gái đã nhầm lẫn bọn tôi với quân lính ngày hôm trước không ?” – Nghe Houston nói, Josh nhận ra một cái tên quen thuộc và bắt đầu hỏi.

“Phải rồi, tôi vẫn chưa chính thức giới thiệu Annie với các cậu nhỉ. Cô bé tên là Annie Eastvash, dạo gần đây con bé được tôi giao cho nhiệm vụ quản lý vài đội trong căn cứ, tính cách của Annie vẫn còn rất trẻ con, nhưng bù lại thì được việc lắm đấy, mong là các cậu hãy bỏ qua cho con bé chuyện lần trước nhé.”

“Tại sao ông lại để một cô gái trẻ dấn thân vào con đường nguy hiểm này vậy. Lý do gì đã khiến cô ấy tham gia thế, là vì tò mò sao ?”

“Không giống với những cô gái khác trong quân của chúng ta, mục đích tham gia của con bé rất khác đấy.”

“Ý ông là sao cơ ?”

“Thật ra tôi và cha của con bé đã cùng nhau dấn thân vào nguy hiểm tại Kingheat ba năm trước. Và thật không may là ông ấy, đã bị ăn tươi nuốt sống ngay trước mắt của tôi.” – Sắc mặt của Houston lúc này bỗng dưng thay đổi và xịu xuống một cách buồn bã.

“…”

“Sau khi quay trở về, tôi đã mất khá nhiều thời gian để dò la thông tin và thuyết phục con bé nhận tôi làm bố nuôi nữa. Khi ấy Annie đang làm việc tại một cửa hàng bán thức ăn nhanh, với đồng lương cực kỳ ít ỏi. Cái chết của người thân duy nhất trong gia đình đã khiến con bé phải bỏ dở việc học, và buộc phải sống chơi vơi khắp nơi. Nghĩ lại quãng thời gian ba năm dài đằng đẳng ấy, phải nói là tôi thật sự rất khâm phục ý chí của con bé ấy.”

“Chà, tôi không nghĩ là một cô gái với khuôn mặt lúc nào cũng cau có lại có một quá khứ đáng thương đến vậy.” – Josh cũng cảm thấy bàng hoàng trước quá khứ đau buồn của cô bé Annie.

“Có thể con bé hơi ồn ào và đôi khi tức giận vô cớ, thế nên con bé chẳng bao giờ có nổi một người bạn, nhưng nếu như những việc đó có thể giúp Annie vơi đi phần nào nỗi đau mất người thân thì, tôi mong là hai cậu sẽ đồng cảm với con bé.”

“Ông không cần phải xin đâu Houston.” – Sau khi lắng nghe câu chuyện về Annie, Henry lúc này đã lên tiếng.

“…”

“Nhiệm vụ lần này dù kết quả có ra sao thì chúng tôi cũng sẽ hết mình bảo vệ cô bé mà, vì vậy một người bố như ông không cần phải lo làm gì đâu Houston.”

“Mỗi khi anh tự tin thái quá, thì khuôn mặt của anh trở nên rất buồn cười đấy, anh biết không Henry ?” – Josh nhìn về phía Henry và nói móc anh ta.

“Im lặng đi, tôi không dễ dàng gì thể hiện biểu cảm khuôn mặt như vậy đâu, hiếm lắm đấy.”

“…”

“Hahaha, được vậy thì cho tôi xin cảm ơn các cậu nhé, bố của con bé trên thiên đường chắc là sẽ vui lắm đấy.” – Houston lúc này đứng dậy khỏi bàn làm việc của mình, ông gửi đến Henry và Josh một lời cảm ơn chân thành cùng một nụ cười nhân hậu và đầy sảng khoái, dù cho trên vai ông lúc này đây đang phải gánh một trọng trách cực kỳ to lớn, nhưng ông vẫn mạnh mẽ và kiên cường trước mọi sóng gió, vì ông đã lỡ giữ lời hứa với quá nhiều người.
 

tommyjk123

Tác giả
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
167
Điểm cảm xúc
312
Điểm
63
Chương 54:

“Xe tuần tra 082 phía đông tòa thị chính báo cáo tổng bộ, hết.” – Một sĩ quan cảnh sát trong bộ đồng phục bê bết đất cát, hồng hộc chạy đến một chiếc xe tuần tra, với tay cầm lấy bộ đàm và nói.


“Nghe rõ 082, hết.”


“Chúng tôi…cần bổ sung nhân lực gấp đôi ngay lập tức, những kẻ biểu tình quá khích…hiện đang bao vây tòa nhà, hết.”


“Tổng bộ yêu cầu báo cáo chi tiết tình hình hiện tại, hết.”


“Thưa tổng bộ, lực lượng cảnh sát…đã được điều động là không đủ để trấn áp lượng người biểu tình đông đảo tại tòa thị chính, cộng thêm những kẻ quá khích đã khiến cho tình hình trở nên mất kiểm soát, một nhóm những kẻ quá khích không rõ hành tung đã lợi dụng cơ hội này… và bắt giữ thị trưởng làm con tin rồi, hết.”


“Nghe rõ 082, tiếp viện sẽ được điều đến khu vực của các anh ngay, hết.”


“Rõ thưa tổng bộ, hết.”


Biểu tình hòa bình tại thành phố Billrest đã nhanh chóng trở nên hỗn loạn sau khi một nhóm cảnh sát đã lợi dụng thẩm quyền để đánh đập một thanh niên 21 tuổi đến trọng thương, khiến người này phải nhập viện. Sự hỗn loạn ngày một leo thang khiến cảnh sát cũng không kịp trở tay, việc này đã tạo điều kiện cho nhóm của Henry, Josh và Annie đột nhập thành công vào tòa thị chính và bắt giữ thị trưởng Louis Necter.


“Các người…các người không thể làm thế này được…tôi…tôi là-“ – Thị trưởng Louis bị bắt giữ ngay trong văn phòng làm việc của mình, giờ đây ông ta chẳng thể làm gì ngoài run rẩy và nói lắp bắp.


“Ông là tên thị trưởng thối nát đã tiếp tay cho bọn tội phạm rồi đổ tội lên đầu người tốt chứ gì, cái đó thì bọn này biết rồi.” – Henry nói một cách mỉa mai.


“Phải đấy, để dành mấy lời của ông vào việc có ích hơn đi.” – Josh nói thêm vào.


“Việc…việc có ích ư…?”


“Phải, như là đi với bọn này để bảo toàn cái mạng của ông chẳng hạn.”


“Không…các người…các người rồi sẽ bị cảnh sát bắt sớm thôi…tốt nhất là-“


“Này ông già cứng đầu nhát chết kia, khôn hồn thì hãy ngậm mồm lại trước khi tôi tẩn cho ông một trận.” – Annie lúc này bước tới chỗ thị trưởng một cách bực tức, cô túm lấy cổ áo, trừng mắt và đe dọa ông ta.


“…”


“Ôi chà.” – Henry và Josh cũng cảm thấy ngạc nhiên trước cơn thịnh nộ của Annie.


“Nghe này, cái chức thị trưởng của ông giờ chả là cái gì cả, ông thật sự nghĩ nếu tuân theo bất kỳ mệnh lệnh nào từ tên khốn đó thì ông sẽ được toàn mạng hay sao ?”


“Ý…ý cô là sao cơ…?”


“Tên khốn đó là ác quỷ đấy Ngài thị trưởng, là ác quỷ thật đấy, ông nghĩ hắn sẽ tung hô rồi bắt tay chúc mừng ông sau khi đạt được mục đích của mình sao. Ngây thơ thật đấy thị trưởng.” – Annie vừa nói vừa lắc nhẹ đầu.


“…”


“Ông sẽ biến mất mà không để lại một tí dấu vết nào sau khi mọi chuyện kết thúc cả, ý tôi là mọi thứ về ông sẽ không còn tồn tại đấy.”


“Cô…cô nói thật sao ?”


“Phải, cô ấy nói đúng đấy.”


“Hả…?”


“Chúng tôi đã thấy những thứ còn tồi tệ hơn cả cái chết nữa đấy thưa Ngài thị trưởng, đó là lý do khiến chúng tôi muốn thay đổi mọi thứ, chúng tôi chỉ muốn ngăn tên ác nhân đó lại mà thôi.” – Henry lại gần chỗ Annie và nói với thị trưởng.


“Vậy…cô cậu muốn tôi làm gì ?”


“Chỉ cần đi theo chúng tôi một lát, trả lời vài câu hỏi rồi ông sẽ an toàn về nhà, nguyên vẹn nhé ?”


“Cậu chắc chắn điều đó không ?”


“Nói dối ông thì bọn tôi sẽ nhận được gì đây, một suất du lịch vào tù thượng hạng à ?”


“Được…được rồi, nếu đã đến nước này, thì tôi sẽ thương lượng với cảnh sát để chúng ta rời khỏi đây an toàn.”


“Cảm ơn Ngài rất nhiều thưa thị trưởng, tôi rất cảm kích việc mà ông đang làm.”


“Nhưng trước đó…tôi có một vài điều cần nói với cô cậu…”


Trật tự bên ngoài đã dần dần được kiểm soát sau khi lực lượng cảnh sát được chi viện, những dân thường quá khích đã bị bắt giữ và cảnh sát tiến hành những bước chuẩn bị cần thiết để bắt đầu giải cứu con tin. Ngay lúc đó ánh đèn của trực thăng cảnh sát bỗng chuyển hướng và chiếu sáng nơi lối vào của tòa thị chính, cánh cửa bật mở và thị trưởng Louis cùng nhóm của Henry chậm rãi bước ra ngoài, không bị súng đặt vào đầu cũng chẳng bị dao kề vào cổ, thị trưởng Louis dõng dạc lên tiếng:


“Tất cả hãy hạ súng xuống, tôi là thị trưởng Louis Nector đây…như các bạn đã thấy thì tôi vẫn còn sống, nguyên vẹn và không bị một vết trầy xước. Còn nhóm người ở phía sau tôi đây không hề đến với thái độ thù địch, họ chỉ muốn thương lượng với tôi về một vài vấn đề riêng mà thôi.”


“Ý ngài là sao khi nói nhóm người quá khích đó đến thái độ hòa bình ?” – Một chỉ huy cảnh sát dùng chiếc loa lớn và trả lời thị trưởng.


“Như tôi đã nói, họ không muốn làm hại gì đến tôi, đến các anh hay thường dân ở đây cả, họ chỉ muốn thương lượng về một số vấn đề mà thôi.”


“Với tất cả sự kính trọng thưa Ngài, hiến pháp của chúng ta không bao giờ thương lượng với khủng bố hay bất kỳ loại tội phạm nào cả.”


“Vậy thì ngày hôm nay nó sẽ phải thay đổi. Thôi nào, đôi khi chúng ta cũng phải lắng nghe người khác nói gì chứ, có khi nó sẽ giúp ta trở thành một con người tốt hơn đấy.” – Thị trưởng Louis phản bác lại người chỉ huy nọ.


“Ngài muốn cảnh sát rút lui sao ?”


“Chuẩn bị đi, có vẻ Ngài Vô Dụng đang thắng thế rồi.” - Cách đó vài ngôi nhà, từ phía cửa sổ tối tăm của một căn hộ, một tên lính bắn tỉa nhận được tín hiệu từ bộ đàm và nhanh chóng hướng mục tiêu của mình đến thị trưởng và nhóm của Henry.


“Phải, buổi thương lượng giữa tôi và họ sẽ kết thúc tốt đẹp, chỉ cần các anh đừng gây khó dễ gì cho họ trên đường rời khỏi đây thì mọi thứ sẽ ổn.”


“Nhưng thưa ngài-“


“Đây là mệnh lệnh trực tiếp đấy chỉ huy, hãy ra lệnh cho người của anh rút lui ngay lập tức, các anh có thể cho người bám theo tôi nhưng đó là tất cả, phía cảnh sát chỉ được làm tới đó thôi.”


“Rõ thưa ngài. Rút lui !”


“Hạ màn đi.” – Tên bắn tỉa nọ ngay lập tức lên đạn và nổ súng sau khi nhận được tín hiệu.


Viên đạn bắn ra với vận tốc còn nhanh hơn cả âm thanh, nó xuyên qua từng dãy nhà và bay thẳng đến mục tiêu. Nhưng nạn nhân của tên bắn tỉa kia không phải là nhóm của Henry, thị trưởng Louis mới chính là mục tiêu của phát súng chí mạng đó. Viên đạn bay đến đã ghim thẳng vào trán khiến ông chết chỉ trong chớp mắt, Henry ngỡ ngàng trước cảnh tượng đó và đỡ thị trưởng trên tay, nhưng rồi phải buông ông ra và bỏ chạy vào trong.


“Chuyện…chuyện quái gì vừa xảy ra vậy…” – Josh vừa thở hồng hộc vừa hỏi.


“Sao bọn khốn đó lại bắn thị trưởng vậy, bộ chúng mất trí rồi sao ?” – Annie nói với một giọng điệu bất ngờ.


“Chúng đang muốn đổ hết tội lên đầu ta, cả cảnh sát lẫn bọn tay sai của Navern.” – Henry ngẫm nghĩ một chút rồi mới trả lời câu hỏi của cả hai.


“Nhưng tại sao chứ ?”


“Chúng đang muốn người dân hướng sự căm hờn vào một kẻ địch nhất định, có vẻ chúng không muốn bị tra hỏi liên tục về nguồn gốc của virus nên đây là cách đối phó của chúng, nhiệm vụ của chúng ta thất bại rồi.”


“Khốn kiếp thật.” – Josh thở dài một cách mệt mỏi


“Giờ phải làm sao đây, bọn cớm đang xả súng vào ta kìa.” – Annie hoảng loạn và hỏi.


“…chúng ta có chuẩn bị xe ở phía sau tòa thị chính phải không.”


“Phải rồi.”


“Xem nào…giờ ta đang ở khá gần cầu thang dẫn lên tầng một, chỉ cần lên được đó thì ta có thể nhảy xuống qua cửa sổ vào bụi rậm ở sân sau của tòa thị chính đấy.”


“Nghe không khả thi lắm nhưng tôi nghĩ là ổn đấy.”


“Có ai trong số các người có lựu đạn choáng không ?” – Henry nói.


“Tôi…tôi có đây anh bạn.” – Một người trong nhóm nói rồi đưa cho Henry một quả lựa choáng.


“Theo lệnh tôi, sau ba giây thì tôi sẽ ném quả lựu này, lúc đó mọi người sẽ chạy đến lên lầu nhé.”


“Được rồi.”


“3…2…1…CHẠY.”


Quả lựu choáng được Henry rút chốt và ném thẳng ra cửa trước, đúng lúc lực lượng đặc nhiệm vừa tiến vào, quả lựu phát nổ làm choáng một nhóm cảnh sát ở phía cửa trước, cho cả nhóm thêm thời gian để nhanh chóng chạy lên tầng trên, phá cửa sổ và nhảy xuống bên dưới, cảnh sát sau đó tiến vào và tiếp tục nổ súng nhằm cầm chân chiếc xe của cả nhóm nhưng bất thành. Trực thăng cảnh sát sau đó nhanh chóng chiếu đèn vào họ, và rồi một cuộc truy đuổi đã nổ ra.
 

tommyjk123

Tác giả
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
167
Điểm cảm xúc
312
Điểm
63
Chương 55:

Thế giới này đầy ắp những điều tệ hại và bẩn thỉu, chẳng một ai là hoàn toàn tốt đẹp cả. Thế nên người đời thường hay nói vui rằng: “Mỗi khi bước chân ra khỏi nhà và bắt đầu một ngày mới, chúng ta đều khoác lên mình một chiếc mặt nạ.” – Có đúng không ?



Hành tinh xanh của chúng ta có lẽ vẫn sẽ quay tròn, mọi thứ rồi cũng sẽ trở lại quỹ đạo của nó, dù cho tất cả những chuyện điên rồ này có kết thúc hay không. Chẳng có gì khác biệt xảy ra cả, sau tất cả thì đây chỉ là một vở kịch, được dựng lên bởi một tên sát nhân máu lạnh, một kẻ chống đối xã hội, chỉ đơn giản thế thôi.



“Ngài có phát biểu gì về vụ tấn công khủng bố tại tòa thị chính ngày hôm qua ạ ?” – Một buổi họp báo đã nhanh chóng diễn ra ngay sau cái chết của thị trưởng thành phố.



“Đường đường là người đứng đầu lực lượng cảnh sát, tôi rất lấy làm tiếc về cái chết của những thường dân vô tội tại tòa thị chính ngày hôm qua, nhưng quan trọng hơn hết đó là bọn khủng bố kia đã gây ra cái chết cho một viên chức nhà nước. Thật không thể tha thứ cho chúng được, cái chết của thị trưởng đã một lần nữa chỉ ra mối nguy hiểm tiềm tàng của khủng bố trên đất nước thân thiện này.” – Trước công chúng, một tên sĩ quan có ngoại hình quá cỡ đang phát biểu với một khuôn mặt và lời lẽ đầy sự giả tạo.



“Có rất nhiều ý kiến cho rằng vụ khủng bố đêm qua có rất nhiều sự liên hệ đến vụ bùng phát bệnh dịch tại Kingheat, ngài nghĩ sao về những ý kiến này ạ ?



“Theo tôi thì chúng chỉ là những tin đồn thất thiệt mà thôi, rất nhiều cuộc điều tra đã và đang được tiến hành rồi. Và tôi xin cam đoan với mọi người rằng đây chỉ là một hành động khủng bố đầy khinh bỉ và không có can hệ gì đến vụ việc đau lòng tại Kingheat ba năm trước cả.”



“…”



Nhóm của Henry đã may mắn thoát khỏi vòng vây của cảnh sát nhờ vào sự hỗ trợ kịp thời của Houston, để có thể giải vây cho nhóm của Henry, một cuộc nổ súng ác liệt đã diễn ra giữa hai lực lượng. Cuộc nổ súng kết thúc nửa giờ đồng hồ sau với phần thằng nằm trong tay của Houston. Tất cả sau đó đã nhanh chóng rút lui về một căn cứ tạm bợ để tránh phải đối mặt với quân tiếp viện của cảnh sát.



“Ngày hôm nay…quả thật…rất là điên rồ đấy…” – Khi về đến nơi, dù đang thở hồng hộc đầy mệt mỏi nhưng Josh vẫn còn sức để đùa cợt một câu.



“Giờ không…phải…lúc đâu ông anh…” – Annie nghe vậy liền lộ rõ vẻ tức giận trên mặt.



“Sự có mặt của ông lúc nãy…làm sao ông biết mà đến giải cứu bọn tôi vậy, Houston ?” – Dù đang rất mệt mỏi nhưng Henry vẫn đi gặp và hỏi chuyện Houston.



“Tại sao à…chắc là do, cảm tính của tôi đấy.” – Houston cười khẩy lên và nói.



“…”



“Thật ra thì…có chuyện không hay đã xảy ra tại căn cứ của chúng ta.”



“Chuyện không hay à, ý ông là sao ?”



“Trong lúc phần lớn người và phương tiện được gửi đi để hỗ trợ các cậu, căn cứ đã không may bị đột kích bởi tay chân của hắn rồi.”



“Là Navern…” – Henry nói với đổi mắt đỏ rực thể hiện sự căm phẫn.



“Tôi nhận được thông báo đỏ từ hệ thống ngay khi xe của các cậu bị tấn công, nên tôi không còn cách nào khác ngoài việc tự mình đến cứu các cậu. Là lỗi của tôi khi rời bỏ căn cứ vào những lúc quan trọng như thế này.”



“Hôm nay…thất bại nhiều thật đấy nhỉ .” – Henry nói một cách chán nản và cười nhẹ.



“Phải, giờ thì cả bọn còn được làm kẻ thù số một của dân chúng nữa chứ.”



“Nếu như đã đánh hơi được tận căn cứ của ông, hẳn là Navern đang ở rất gần chúng ta.”



“Dữ liệu của tôi trong mạng lưới cảnh sát đã bị thu hồi gần hết, nhưng chỉ với bấy nhiêu thông tin đó thì chúng không thể nào tìm đến tôi nhanh như vậy được. Lẽ nào…đồng đội đã bán đứng chúng ta sao ?”



“Đúng, là ta đấy.” – Thanh tra Kleton bỗng nhiên xuất hiện, dù còn mệt nhưng ông ta vẫn chậm rãi lê thân mình về phía Henry và Houston.



“Ông sao Kleton ?” – Henry quay sang và chừng mắt về phía thanh tra Kleton, như một con thú đang muốn ăn tươi nuốt sống con mồi của mình vậy.



“Phải, là ta đã chỉ điểm cái căn cứ đó đấy.”



“TÊN KHỐN NÀY.” – Josh chạy đến và đấm thẳng vào mặt của thanh tra Kleton khiến ông ta choáng váng và ngã chúi xuống đất.



“BÌNH TĨNH LẠI JOSH.” – Houston hét lớn và ra lệnh cho những người lính khác giữ chân Josh lại.



“Tại sao…nhưng tôi tưởng ông đã-“



“Henry à…mày…thật…ngây thơ làm sao...” – Thanh tra Kleton lúc này đã lộ rõ bản chất thật của mình sau khi đã bình phục trở lại phần nào.



“Tôi đã không thể tìm thấy ông ta sau khi căn cứ bị đột kích, cứ tưởng là đã thoát ra ngoài rồi, thật không thể ngờ đấy ông bạn.” – Houston nói và cười nhẹ về phía thanh tra Kleton.



“Sao ông còn trở mặt cơ chứ chứ, tên khốn Navern đó có còn coi ông là đồng minh nữa đâu ?”



“Mày…đang nói gì vậy. Đúng là ta làm theo lệnh hắn, nhưng tao có bảo là sẽ phục tùng cho hắn như một con rối đâu nào.”



“Ý ông là sao ?”



“Ta làm việc với hắn vì…ta thích như vậy.”



“Thích…sao ?”



“Sự bạo lực và cái chết, chúng thật khó cưỡng mà. Chà chà, ta không thể nào chịu được khi có một cuộc tắm máu diễn ra nhưng mình lại chẳng được mời đâu.”



“TÊN ĐIÊN NÀY MÀY ĐANG NÓI CÁI QUÁI GÌ VẬY HẢ ?” – Josh hét lên.



“CÂM MỒM LẠI CHO TAO NGAY. HAY LÀ MÀY MUỐN TAO CHO BỌN MÀY TAN XÁC Ở ĐÂY ?” – Nói rồi thanh tra Kleton kéo từ trong người ra một kíp nổ, dây của nó nối thẳng đến một quả bom được gắn trước ngực của ông ta.



“Tên khốn, rốt cuộc thì ông đang muốn làm trò gì đây ?” – Henry chừng mắt và nhìn vào thanh tra Kleton.



“Tao đã nói rồi mà Henry, tao đâu có muốn gì to tát đâu. Tao…chỉ muốn thấy một bữa tiệc máu nữa mà thôi.”



“Ông thật sự muốn giết tất cả mọi người ở đây sao ?”



“Thật ngu ngốc làm sao, nếu như không muốn thì tao đã chẳng tốn công gắn cái của nợ này lên người rồi.”



“Đây…cũng là lệnh của Navern sao ?”



“Là ý của tao.”



“…”



“Khi còn ở trường cảnh sát, tao đã dạy mày những gì, còn nhớ không hả Henry ?”



“…”

“Bộ mặt đờ đẫn đó, chắc là chẳng nhớ gì rồi, để tao nhắc lại cho mày nhé. Khi đối mặt với kẻ thù, hãy tiêu diệt chúng nó cho triệt để vào, không khoan nhượng, không lộ sơ hở và hơn hết, đó là không cho ai bất kỳ cơ hội nào cả…”



“…”



“Vì loại người như tao, không xứng đáng có cơ hội để làm việc tốt đâu.”



“SAO ÔNG LẠI LÀM NHỮNG VIỆC NÀY HẢ ? TRẢ LỜI NGAY !” – Henry đứng dậy và hét lên.



“Nào nào…tao đã nói rồi còn gì, là tao thích như vậy đấy. Khi được tham gia vào vụ thảm sát bọn bệnh nhân đó, mày biết cảm giác của tao là gì không ? Vui sướng đấy, rất là vui sướng. Tên Navern đó không hề giết đồng nghiệp của tao, mà chính tao đã giết tất cả bọn chúng, lũ nhân chứng ngu ngốc cũng là do tao giết.”



“…Không…không thể nào…”



“Thật đấy, tao đã đắm chìm trong bạo lực rồi Henry à, đó không phải là lỗi của tao, chỉ là…khi được giết ai đó, cảm xúc trong tao như bị đảo lộn vậy, tao không còn phân biệt được-“



“CÂM MỒM ĐI.”



“Bọn mày sao thế, tao chỉ đang chia sẻ bản chất của mình thôi mà, à phải rồi. Còn nhớ vợ con của tao không ?”



“…”



“Mày đã đúng, chúng không thể sống với tao vì tao luôn đánh đập chúng, nhưng mày còn thiếu một phần nữa. Chúng không hề bỏ đi xứ khác, chúng biến mất là do tao đấy.”



“Lẽ nào…”



“Chỉ vợ tao mà thôi. Mà cô công chúa nhỏ của tao cũng đã bỏ trốn rồi, chẳng biết giờ nó đang ở đâu nữa.”



“Tại sao…tại sao ông lại thành ra thế này chứ, thật vô lý làm sao...”



“Nhờ có Navern mà tao mới nhận ra bản chất thật của mình, nếu không có hắn thì tao đã không thể hiểu được bản thân mình rồi.”



“…”



“Giờ thì, có lẽ đã đến lúc hạ màn rồi nhỉ ?”



“!!”



“Còn gì tuyệt vời hơn khi được chết cùng với những nạn nhân của mình nữa chứ, đây sẽ là kiệt tác cuối cùng của ta-“



“ĐOÀNG ĐOÀNG.”



“Chết…tiệt…thật chứ…”



Khi thanh tra Kleton còn chưa nói hết câu thì hai phát súng bỗng vang lên. Đó là Annie, cô không thể chịu được những lời nói đầy kinh tởm đó thêm một phút giây nào nữa, cô đã rút khẩu súng ngắn của mình ra và bắn hai phát vào người thanh tra Kleton mà không hề do dự.



Máu liên tục tuôn ra từ vết thương và miệng của thanh tra Kleton, ông ta chao đảo đi về phía Henry và ngã xuống đất, dù cố gắng bấm kíp nổ nhưng ông ta đã bị Josh và mọi người chặn lại. Ông ta nhanh chóng qua đời do mất máu vài giờ sau đó, vậy là thời đại của một kẻ máu lạnh, thèm khát bạo lực mang tên Jeff Kleton đã chính thức khép lại một cách quá đỗi bất ngờ.
 

tommyjk123

Tác giả
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
167
Điểm cảm xúc
312
Điểm
63
Chương 56:

Đã bước sang ngày thứ năm kể từ khi những vụ bạo loạn xảy ra trên khắp Gensan, thiết quân luật được ban bố và người dân trong các thành phố lớn đã được khuyến cáo ở nhà để bảo toàn tính mạng. Cái chết của thị trưởng thành phố cùng những người dân vô tội đã khiến một số bộ phận người dân quá khích xuống đường và tiếp tục nhiều vụ biểu tình, họ kịch liệt phản đối cách xử lý cẩu thả và sự vô dụng của cảnh sát vào ngày hôm đó, các cuộc biểu tình hòa bình đã nhanh chóng dẫn đến bạo loạn và xung đột vũ trang giữa người dân và lực lượng hành pháp. Khi con số thương vong trở nên quá lớn, chính phủ đã phải ban bố thiết quân luật và áp đặt trật tự mới trên toàn quốc. Cho đến khi các cuộc bạo loạn chấm dứt, Gensan sẽ phải nằm dưới sự kiểm soát của quân đội chính phủ.


Navern là kẻ đứng sau mọi quyết định của chính phủ Gensan, sự chi phối của bộ máy nhà nước đã diễn ra kể từ khi Navern phát động tấn công vào sở cảnh sát Billrest, thứ vũ khí sinh học mà hắn ta chiếm đoạt được từ George Kelly chính là thứ mà hắn đã dùng để đe dọa chính phủ Gensan, dù vậy nhưng sức nóng của vũ khí sinh học và lợi nhuận mà nó mang lại cũng là quá lớn để những kẻ cầm quyền có thể nhắm mắt bỏ qua.


Sau cái chết bất ngờ của thanh tra Kleton, nhóm của Houston cùng Henry và mọi người đã rời khỏi căn cứ tạm thời để tránh sự truy lùng từ phía Navern, chính phủ sau đó đã phát lệnh truy nã và gán cho từng người trong nhóm với tội danh "Tội Phạm Chiến Tranh". Điều này đã khiến cho ngọn lửa chiến tranh ngày một lớn mạnh hơn, Gensan từ một quốc gia tươi đẹp, thanh bình, giờ trở thành một bãi chiến trường đẫm máu với con số thương vong liên tục tăng lên từng ngày.


Vài tháng sau khi thiết quân luật được ban bố, trật tự cuối cùng cũng đã quay trở lại đối với người dân thành thị, mọi việc tưởng như đã lắng xuống nhưng cảnh sát và quân đội thì vẫn hoạt động không ngừng để truy lùng những kẻ chịu trách nhiệm cho những vụ bạo loạn. Sự suy sụp của nền kinh tế Gensan khiến cho người dân tin rằng kẻ thù số một mà họ phải chống lại giờ đây là chủ nghĩa khủng bố, chứ không phải là giới cầm quyền đang ngày đêm bòn rút ví tiền của họ.


Tại một khu chung cư tồi tàn và xập xệ ở cuối góc phố quận Walt, có một người đàn ông đang vác những chiếc thùng các tông nặng trịch, chậm rãi bước từng bước chân lên căn phòng của mình. Sau khi dỡ đồ dùng cá nhân của mình xong, người đàn ông bước đến và lấy chiếc ghế gỗ trong góc phòng ra, phủi bụi và đặt trước cửa sổ. Người đàn ông với đầu tóc bù xù, bộ dạng thì trông chẳng khác gì một người vô gia cư ấy lấy ra một chiếc điện thoại cũ kĩ đang reo từ trong túi áo, anh ta nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc rồi mới đứng dậy và bắt đầu kéo rèm, chốt cửa chính lại. Sau khi đã chắc chắn an toàn, người đàn ông nọ mới dám áp tai mình vào chiếc điện thoại và trả lời:


"Henry đây, mọi chuyện vẫn ổn chứ Josh ?"


"Kế hoạch mà Houston đã vạch ra, anh còn nhớ chứ ?" - Từ đầu dây bên kia, một giọng nói trầm nhưng mang đầy sự mệt mỏi vang lên.


"Thời cơ của chúng ta...đã đến rồi sao ?" - Những lời mà Josh nói qua điện thoại đã ngay lập tức đập tan đi sự lờ đờ của Henry.


"Houston đã tập hợp mọi người lại vào hôm nay nên...tôi nghĩ là mọi thứ đã sẵn sàng rồi, à này, có phải anh lại vừa chuyển đến nơi ở mới không ?"


"Phải, đây là nơi thứ năm trong tháng này rồi đấy, lũ người đó sẽ không dừng lại cho đến khi lấy được đầu của chúng ta mà, đúng không ?" - Henry thở dài và nói.


"Nghe này, chúng ta sẽ không phải sống trong hoàn cảnh này nữa đâu, ngay khi kế hoạch của Houston thành công, có lẽ một thế giới mới sẽ mở ra cho tất cả chúng ta đấy."


"Phải rồi, bây giờ thì ta chỉ có thể tin tưởng vào mọi người mà thôi."


"Anh ổn chứ, nghe giọng thều thào cứ như người chết vậy."


"Mấy tháng nay có đêm nào mà tôi được yên giấc đâu, lúc nào mà chẳng phải canh chừng tứ phía để giữ mạng còn gì."


"..."


"Dù sao thì, đấy cũng là tình cảnh chung của mọi người mà, điều tốt là chúng ta vẫn chưa bại trận trong cuộc chiến khốn kiếp này."


"Phải đấy, kế hoạch cuối cùng của Houston sẽ đặt dấu chấm hết cho cuộc chiến vô nghĩa này."


"..."


"Hãy gửi địa chỉ của anh qua cho tôi rồi thủ tiêu chiếc điện thoại ngay đi, chúng ta không được dùng một chiếc quá ba ngày đấy. Tôi sẽ đến đón anh nên cứ ở yên đó đi."


"Được rồi anh bạn, cẩn thận nhé."


"Anh cũng thế đấy, gặp sau nhé."


Kế hoạch cuối cùng mà Henry và Josh nhắc đến thật ra đã được Houston chuẩn bị từ trước khi lực lượng của ông tiến hành vụ bắt cóc thị trưởng tại tòa thị chính. Thông qua những thông tin mà họ thu thập được từ thị trưởng, những cuộc thử nghiệm virus trên người và động vật vẫn đang được tiến hành trên diện rộng, tính cả Gensan thì giờ đã có hơn 11 quốc gia sở hữu loại vũ khí sinh học này. Mục đích mà chính phủ các nước muốn đó là xâm chiếm và giải quyết nội bộ trong nước, vì phần lớn những quốc gia này đều đang xảy ra xung đột giữa nhiều đảng phái, thế nên kẻ nào trả giá cao hơn, kẻ đó sẽ có quyền làm chủ đất nước.


Virus sau khi được bàn giao thì sẽ được thả xuống những nơi có xung đột bằng máy bay quân dụng cỡ lớn, sau khi những người nhiễm bệnh đã "giải quyết" xong xuôi vấn đề, giới cầm quyền sẽ bắt đầu quá trình kiểm dịch, gửi quân đội chính phủ đến để dọn dẹp những gì còn sót lại và xóa hết mọi dấu vết có liên quan đến virus, phe đối địch khi đó sẽ chẳng còn cách nào khác ngoài việc đầu hàng vô điều kiện chính phủ, bằng cách sử dụng sức mạnh của loại virus điên dại này, vô số kẻ độc tài đã dễ dàng nắm giữ vận mệnh của cả một đất nước mà không cần phải nhấc một ngón tay, không cần tốn khí tài quân sự mà vẫn chiếm đóng được những nơi mình muốn chỉ trong chớp mắt.


Sau nhiều năm hoạt động cật lực ngày đêm, tình báo của Houston cuối cùng cũng đã xác định được vị trí cơ sở thí nghiệm bí mật của George Kelly. Khi sự kiện ở Kingheat nổ ra, phòng thí nghiệm dưới lòng đất của viện tâm thần Cremary đã ngay lập tức tái hoạt động sau nhiều năm bỏ hoang, từ đây loại virus vẫn tiếp tục được nghiên cứu và biến đổi mạnh mẽ hơn bao giờ hết, trở thành một thứ vũ khí sinh học chết người như ngày nay. Nếu như có thể diệt trừ và phá hủy mẫu virus gốc tại cơ sở chính này, nguồn cung sẽ nhanh chóng bị cắt đứt và những chiến trường đầy rẫy xác sống cũng sẽ bị chặn đứng trong tương lai.
 

tommyjk123

Tác giả
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
10/8/20
Bài viết
167
Điểm cảm xúc
312
Điểm
63
Chương 57:

Ngày 20 tháng 12 năm 20XX


Vị trí: Khu rừng thông vô danh.


Nhiệm vụ tuần tra đột xuất vào lúc 9 giờ tối đã được bàn giao lại cho đội tuần tra số ba thuộc trung đoàn năm tại khu quân sự Goringmest.


"Đây là đội tuần tra...số ba thuộc trung đoàn năm, tôi là chỉ huy ***, xin được báo cáo tình hình về trung tâm, hết." - Một người lính có giọng nói mệt mỏi, liên tục thở dốc và run rẩy vì trời mưa đã liên lạc đến phòng trung tâm của khu quân sự, khoảng ba tiếng sau khi đội tuần tra này rời khỏi căn cứ.


"Đã nghe rõ trung đoàn năm, đây là trung tâm Goringmest 1, được phép báo cáo tình hình, hết." - Người trực tại trung tâm nhanh chóng tiếp nhận tín hiệu từ bộ đàm.


"Trận mưa lớn vài tiếng trước đã khiến đội chúng tôi mất đi phương hướng, yêu cầu..yêu cầu chỉ dẫn cụ thể để chúng tôi có thể rời khỏi khu rừng thông một cách an toàn, những thành viên trong đội hiện đã kiệt sức và sức khỏe của toàn đội đang trong tình trạng rất xấu, hết." - Vừa thở hồng hộc người lính nọ vừa báo cáo sự tình của đội về trung tâm.


"Bình tĩnh lại nào, anh hãy lập tức báo cáo vị trí hiện tại của đội về trung tâm để nhận được sự hỗ trợ cần thiết, hết."


"Chúng tôi...chúng tôi đang trú chân tại một khu đất nằm khá sâu trong rừng, nơi đây có một tòa nhà đổ nát khá cao, trông có vẻ như là một khu chưng cư đã bỏ hoang từ lâu vậy, xung quanh cũng có một vài ngôi nhà nhưng chúng đã bị cây cối thay thế gần hết rồi, hết."


"Có bất kỳ dấu hiệu nào về sự sống xung quanh khu vực của các anh không, hết."


"Không có bất kỳ dấu hiệu nào của động vật hay con người kể từ khi chúng tôi đặt chân vào rừng, hết."


"Trung đoàn năm hãy nghe rõ. Do sự hạn chế về quân số nên khu rừng thông đó vẫn còn là một khu vực mới chưa từng được khai quật trước đây, nhưng việc nó không có bất kỳ động vật hay thực vật nào là một điều hết sức kỳ lạ. Đề nghị anh hãy bố trí lực lượng, tiến hành lục soát tòa nhà đổ nát đó đầu tiên và thu thập thêm thông tin trong lúc chờ đội cứu trợ đến, hết."


"Thời gian ước tính của đội cứu trợ là bao nhiêu vậy thưa trung tâm, hết."


"Các anh có xấp xỉ 50 phút trước khi đội cứu trợ xác định được vị trí của tòa nhà đó, hết."


"Đã rõ, hết."


"Hãy giữ liên lạc và báo cáo tình hình về trung tâm cho đến khi đội cứu trợ đến, hết."


"Đã rõ, hết."


"..." - Bộ đàm yên lặng một lúc và đường truyền liên lạc nhanh chóng quay trở lại năm phút sau đó.


"Ngay bây giờ tôi sẽ chia đội ra làm hai và tiến hành kiểm tra tòa nhà, những người đã kiệt sức sẽ được đồng đội sơ cứu và không trực tiếp tham gia nhiệm vụ này, hết."


"Đã nghe rõ trung đội năm, hết."


"Chúng tôi đã tiến vào tòa nhà, sảnh chính rất trống trải và có thể thấy được sự xuống cấp của tòa nhà, không có dấu hiệu gì của người hay động vật bên trong, hết."


"Đã nghe rõ, hãy tiếp tục quá trình kiểm tra, hết."


"Đã rõ, hết."


"..."


"Tầng một và hai cũng trống trải như sảnh chính, có một vài vật dụng như giường và đồ dùng nội thất bị bỏ lại, có...một số mảnh xương và hộp sọ của người được tìm thấy trong những căn phòng. Cầu thang dẫn lên tầng ba đã bị sập nên chúng tôi không thể tiến xa hơn, hết."


"Đã nghe rõ trung đoàn năm, hãy cho biết số lượng của những mảnh xương và ước tính, hết."


"Ước tính...có trên tám người đã bỏ mạng tại đây, phần xương còn lại là rất nhiều nên tôi không thể xác định được chúng có phải của người hay không, hết."


"Còn điều gì nữa không, chỉ huy ***, hết."


"..." - Đường truyền bỗng nhiên bị nhiễu sóng và trở nên khó nghe.


"Chỉ huy *** ?"


"..."


"Chỉ huy trung đoàn năm, nghe rõ trả lời ?"


"Đây...đây là trung sĩ ***, hết." - Một người lính với chất giọng khác đã nhặt chiếc bộ đàm lên và trả lời.


"Chuyện gì vừa xảy ra vậy, chỉ huy của anh đâu ?"


"Một...một con nai vừa...vừa tấn công chỉ huy khi anh ấy bước ra khỏi tòa nhà, hết."


"Bị tấn công sao, các anh đã tìm ra được dấu hiệu sự sống tại khu rừng rồi sao, hết."


"Thưa trung tâm, lũ nai...hành vi của lũ nai này không hề bình thường chút nào...chúng...chúng...đã cắn vào tay của chỉ huy và tấn công những người khác..."


"Tình trạng của các anh hiện tại thế nào rồi, hãy cho biết rõ chi tiết để nhận được sự hỗ trợ cần thiết, hết."


"Chúng tôi...chúng tôi đang sơ cứu cho những người bị kiệt sức trong đội thì bỗng nghe thấy tiếng súng gần đó...chúng tôi chạy đến hỗ trợ và đã tận mắt thấy lũ nai đó xé nát cánh tay một đồng đội của chúng tôi..."


"Nai, chúng không thể nào làm được chuyện đó, không thể nào..." - Dù là qua điện đàm, nhưng giọng nói cùng vẻ mặt thất thần của người trực tại trung tâm đã hiện lên rất rõ ràng.


"Tôi...tôi và đồng đội đã chống trả và cứu được thêm vài người nữa, cả đội đã chạy ra khỏi đó và giờ đang nấp sau một bụi rậm cách không xa tòa nhà ấy, đề nghị cứu trợ ngay lập tức, hết..."


"Đội cứu trợ đã xác định được vị trí xung quanh tòa nhà của các anh, họ sẽ đến nơi trong vòng 10 phút nữa, hết."


"Chúng tôi...không thể chịu đựng nổi 10 phút...đâu..."


"Các anh cũng đã bị thương rồi sao, hết."


"Vết cắn từ lũ nai có vẻ như...đã gây nhiễm trùng cho chân trái của tôi..."


"Anh và các thành viên trong đội đang cảm thấy như thế nào, hết."


"...trán của tôi và họ đang nóng bừng lên...một vài người còn nôn mửa nữa...có vẻ bọn tôi đều bị sốt cao rồi...hết..."


"Hãy cố gắng thêm một chút nữa, đội cứu trợ sẽ đến nơi-"


"CHẠY ĐI---BỌN CHÚNG ĐANG ĐẾN ĐẤY---" - Một tiếng hét lớn bỗng vọng đến từ xa, tiếp nối đó là vô số âm thanh khác biệt trộn lẫn vào nhau khiến ta ngay lập tức cảm nhận được sự hỗn loạn và chết chóc từ đầu dây bên kia.


"Trung sĩ ***, chuyện gì đang xảy ra vậy, hết."


"NỔ SÚNG ĐI---CHÚNG TA KHÔNG THỂ LÀM ĐƯỢC GÌ ĐÂU, MAU BỎ ANH TA LẠI ĐI---"


"Trung sĩ *** nghe rõ trả lời, hết."


"..."


*Rạng sáng ngày 21 tháng 12 năm 20XX. Bệnh viện quân y số hiệu 409 tọa lạc tại khu quân sự Goringmest cách thị trấn Norington hơn 1600km ở phía Đông Kingheat đã tiếp nhận 21 binh sĩ mắc bệnh lạ với những triệu chứng cực kỳ bất thường...*
 
Sửa lần cuối:
Top