[Thơ] [Sưu tầm] Ca dao - Bounthanh Sirimoungkhoune

[Thơ] [Sưu tầm] Ca dao - Bounthanh Sirimoungkhoune

mongtho

Sưu tầm
Tham gia
27/6/19
Bài viết
358
Điểm cảm xúc
240
Điểm
43
Ca dao (111)

Tiền xu thì cũng là tiền
Ham bòn ham nhặt ấm yên mai về

Gửi nào không mọc trên cây
Người không chăm chỉ sao đầy miếng ngon

Sóng nào không vỗ vào bờ
Người đêm không ngủ gọi mơ sao về

Bóng nào mà cách xa người
Vợ chồng đừng có mỗi nơi đêm về

Áng mây theo gió đong đưa
Kiếm ăn không thừa thì đừng ham chơi

Rệp nào mà lại chẳng hôi
Sanh làm kiếp người đừng để thối tha

Có con biết dạy biết nuôi
Đừng như con vịt sanh rồi bỏ đi

Kiếp ong còn nhớ hoa xuân
Thương em xa gần thì đừng bỏ quên

Bướm nào không đẹp lứa đôi
Hoa nào không đẹp xuân mời từng năm

Cò khen cò có dài chân
Gà khen gà có đầy lông sắc màu
 

mongtho

Sưu tầm
Tham gia
27/6/19
Bài viết
358
Điểm cảm xúc
240
Điểm
43
Ca dao (112)

Giọt mật thì cũng nghẹt ruồi
Bờ sông thì cũng lở bồi theo mưa

Còn sắc còn ớt còn chanh
Hết sắc mật ong cũng chẳng có ruồi

Đồng ruộng thì có đống gò
Đường đời thì cũng quanh co là thường

Ruộng nào không chờ đón mưa
Yêu thương thì cũng đêm thừa có nhau

Đường đời đừng nghĩ thiệt thua
Từng ngày hãy nghĩ cho thừa bữa cơm

Đường đời nào cũng khó khăn
Không làm không chăm sao có dư thừa

Trong năm cũng có bão mưa
Đời người nhiều lúc cay chua đủ mùi

Ai xếp cho gọn áng mây
Ai xếp cho đầy từng bữa cơm ngon

Thương em thì hãy ghé thăm
Đừng để đêm nằm mỗi người mỗi xa

Khi xui nhớ phật nhớ chùa
Khi vui thì lại xa hoa rượu chè
 

mongtho

Sưu tầm
Tham gia
27/6/19
Bài viết
358
Điểm cảm xúc
240
Điểm
43
Ca dao (113)

Ở đời đừng có khinh người
Ngó xuống đường đời thì chẳng hơn ai

Dạy con cho biết đường xa
Dạy con ở nhà sao có ngày khôn

Thương nhau thì để trên môi
Ghét người thì lại bờ môi chửi thầm

Tốt lòng đâu bỏ tiền mua
Hãy gom hạt tốt để thừa tặng nhau

Quen nhau thì nhớ đến mai
Đừng có qua ngày rồi lại bỏ quên

Đường khô lẹ bước cho nhanh
Đừng để nước ngập đến chân mới màng

Ruộng mình ai cấy cho mình
Nhà mình chỉ có vợ chồng lo nhau

Làm người thì biết đường đi
Kiếp gà còn biết giờ khuya gáy hoài

Học hành thì biết lo xa
Đừng để mưa về ẩm ướt cả thân

Chắp tay mười ngón lễ chùa
Lòng người nên có cái thừa cho nhau

 

mongtho

Sưu tầm
Tham gia
27/6/19
Bài viết
358
Điểm cảm xúc
240
Điểm
43
Ca dao (114)
Núi nào sanh đẻ ra con
Hoa nào mà chẳng mỏi mòn ngóng mưa

Ai thêu trên đá như rêu
Người nghèo ai gọi ai kêu phí lời

Khi nghèo thì biết mình nghèo
Đừng có leo trèo nợ nần mua danh

Vợ chồng tâm tính tại lòng
Đừng có bán vợ mua chồng cho vui

Gặp người một tiếng cho vui
Đừng có gặp gỡ thêm vôi cho nồng

Nước sông chảy xuống chẳng thừa
Đời không chăm chỉ sao thừa miếng ăn

Ai ngồi xếp áng mây trời
Đâu ai ngồi nói chuyện đời người dưng

Qua chùa thấy phật chẳng khen
Qua đường gặp gái lại khen sắc hình

Một đồng chê nhỏ chê non
Về nhà có vợ vẫn còn tìm thêm

Có ai lên quét mây trời
Có ai đo được tiếng người mà đo
 

mongtho

Sưu tầm
Tham gia
27/6/19
Bài viết
358
Điểm cảm xúc
240
Điểm
43
Ca dao (115)

Ngó người thì thích đo người
Ngó xuống đời mình thì lại chẳng đo

Đông nào trời cũng đổ sương
Đường đời thì cũng chung duyên đôi bờ

Không giỏi thì học ai ơi
Không thương đừng có ngồi chơi bên người

Duyên đời thì cũng như trăng
Không hẹn không hứa cũng thăm từng tuần

Mây nào không đổi sắc hình
Lòng người đừng có linh tinh nhiều đường

Ruộng nào không đợi mưa sang
Trai nào không muốn có nàng đêm bên

Gà sanh gà đẻ thành gà
Đừng sanh ra cá ra rùa rồi nuôi

Trâu nào không học biết cầy
Chim nào không học biết bay khắp trời

Rượu nào mà uống cũng say
Gái nào không đẹp sao hay nhiều chàng

Một tháng có một tuần trăng
Một duyên một số một nàng không hai
 

mongtho

Sưu tầm
Tham gia
27/6/19
Bài viết
358
Điểm cảm xúc
240
Điểm
43
Ca dao (116)

Gà nghĩ gà đẻ ra voi
Hỏi đến giống nòi chẳng biết đặt tên

Xuống sông quen người biết lội
Lên đồi quen người biết trèo

Không học sao biết làm
Không bòn sao mà có

Vợ thương bên cạnh bên người
Chồng thương bên cạnh người đời chẳng ham

Mây trôi theo gió một chiều
Đừng trôi theo gió miệng người khổ tâm

Xa nhau nhớ nhớ thương người
Gần nhau rồi lại đôi lời nhỏ to

Ngồi nghe cơn gió chập chừng
Ai nghe được tiếng sau lưng miệng người

Đi đâu biết phút biết giờ
Ngó mây theo gió chẳng về bến xưa

Miếng ăn một miếng vui nhau
Còn hơn mười miếng với câu than phiền

Miếng vui thì chia với người
Miếng buồn lại đến phật đài ngồi than
 

mongtho

Sưu tầm
Tham gia
27/6/19
Bài viết
358
Điểm cảm xúc
240
Điểm
43
Ca dao (117)

Đố ai đếm được hạt mưa
Đố ai đếm được miếng thừa người tham

Một đồng chê nhỏ đau lưng
Về nhà cơm nguội chẳng ngưng đi tìm

Ngồi mình ngồi vẽ bóng mình
Ra đường thì lại chẳng xinh như người

Lòng người trời nắng xin mưa
Ở nhà năm vợ chẳng thừa cho ai

Thương em đường tối cũng đi
Có vợ thì lại đêm khuya chẳng về

Có tiền thì lại chẳng bòn
Hết tiền bán cả vợ con nợ nần

Ngồi mơ ngồi mộng ngồi trông
Phận gái không chồng một ngày cũng hư

Trời xanh ai vẽ cho xanh
Cửa nhà an lành vợ chồng biết lo

Trên cành gửi mọc trời trồng
Câu vợ câu chồng trời nặn duyên đôi

Một đồng thì cũng là tiền
Chồng nghèo vợ hiền thì cũng duyên đôi
 

mongtho

Sưu tầm
Tham gia
27/6/19
Bài viết
358
Điểm cảm xúc
240
Điểm
43
Ca dao (118)

Có ai mà nước đục thả câu
Có ai kiếm được nàng dâu không tiền

Có ai trồng quít thành cam
Có ai làm biếng không ham sang giàu

Bước đời từng bước mình đi
Nhẩy nhót như khỉ gặp cành khô cũng rơi què

Giống tỏi sao thành củ hành
Giống chì sao biến thành đồng giá cao

Hỏi người cho biết đường đi
Đừng hỏi cho biết xa hoa rượu chè

Khấn trời cho được bình an
Đừng khấn cho được nhiều nàng đêm bên

Ra đường chê gió chê mưa
Ở nhà cơm thừa thì lại chẳng chê

Một đồng thì bòn chẳng tiêu
Ra đường gặp gái bao nhiêu cũng đành

Ra đường vẽ cọp vẽ hùm
Ở nhà bên vợ vẽ giun chẳng thành

Ra đường khen đẹp khen mê
Về nhà thấy vợ lại chê từng ngày
 

mongtho

Sưu tầm
Tham gia
27/6/19
Bài viết
358
Điểm cảm xúc
240
Điểm
43
Ca dao (119)

Qua sông không muốn chờ đò
Hẹn hò với gái qua mùa vẫn mong

Học hành chẳng giỏi chắng giang
Quen ngồi làm biếng đổ sang cho trời

Khi nghèo thì ở bên nhau
Đến khi sang giàu ngồi tính từng xu

Còn duyên đỏng đảnh nhiều chàng
Hết duyên thì chẳng ai màng ai thăm

Không đẹp ai vẽ nên tranh
Không bòn từng đồng sao thành núi non

Không ngủ sao lại có mơ
Không thương không chờ sao có nhau bên

Thu về ai đếm lá khô
Ngồi nghĩ chuyện xưa bao giờ mới sang

Xa cây còn có lá
Xa nhà nên có bạn

Lên đò mới biết xa bờ
Xa cơ mới biết gặp nạn

Hoa thương màu
Trâu thương ruộng
 

mongtho

Sưu tầm
Tham gia
27/6/19
Bài viết
358
Điểm cảm xúc
240
Điểm
43
Ca dao (120)

Đi cho biết
Viết cho thẳng

Ghét nhau bên vách chẳng màng
Yêu nhau cách trở bên đàng vẫn yêu

Ra ngoài tình toán từng đồng
Khi ở bên chồng lại tính từng xu

Ở nhà than thở đau lưng
Ra gặp người dưng thì lại xin hầu

Đi chơi mưa nắng cũng đi
Đi làm thì lại thầm thì đau lưng

Thương em cầu có bên em
Đến khi đêm thèm thì lại xa nhau

Buôn bán than mệt bờ môi
Đến khi bên người nói chuyện cả đêm

Trước người khoe giỏi khoe tài
Khi sau lưng người nằm dài ngày đêm

Thấy mưa thì lại xin nắng
Ở nhà có vợ còn lăng nhăng vệ đường

Người đẹp chẳng cần phải khoe
Như hoa xuân về vẫn người tìm mua
 
Top