[Thơ] Truyện Đề Cử [Sưu tầm] Truyện Thơ Cổ Tích - Bounthanh Sirimoungkhoune

[Thơ] Truyện Đề Cử [Sưu tầm] Truyện Thơ Cổ Tích - Bounthanh Sirimoungkhoune

mongtho

Sưu tầm
Tham gia
27/6/19
Bài viết
274
Điểm cảm xúc
174
Điểm
43
images (21).jpg


Truyện Cổ Tích
Con Cá

Sao Cá ở nước ở sông
Một chuyện cổ tích xuôi vòng thời gian
Xa xưa ở trên thiên đàng
Một chàng dơ bẩn lang thang vật vờ
Mà chàng chưa tắm bao giờ
Ai nghe chuyện kể ngẩn ngơ cả người
Sao lại không tắm cả đời
Lại hay đi lại kiếm người xin ăn
Đi đâu chấy rệp đầy thân
Rụng rơi đầy ngõ đường gần đường xa
Mùi rệp hôi thối thật là
Thiên đàng ai cũng chạy xa thấy người
Mấy tiên bực bội chẳng vơi
Lên tâu lên nói với trời luôn luôn
Trời ngồi trời cũng than phiền
Thiên đàng sao có người điên như vầy
Sợ nước sợ tắm từng ngày
Để lại rệp chấy rơi đầy đường đi
Ông trời bực bội khi nghe
Ông trời khủng viá khi gọi chàng lên
Khi thấy tận mắt mới tin
Lên cơn lòng lợn đảo điên ầm ầm
Đuổi ngay chàng xuống cõi trần
Ở sông ở nước muôn năm đến giờ
Ướt thân ướt sáng chiều khuya
Không được lên bến lên bờ với ai
Mới có chuyện kể đến nay
Trong nước mới có Cá bơi đến giờ

Thơ Cổ Tích
Con Cá
Viết xong 20.03.2020
 

mongtho

Sưu tầm
Tham gia
27/6/19
Bài viết
274
Điểm cảm xúc
174
Điểm
43
download (12).jpg


Thơ cổ Tích

Chiếc võng

Ngọc hoàng dạo bước rong chơi
Ngắm bầy tiên nữ bay vui khắp trời
Hàng ngày ngắm cũng thế thôi
Hôm nay ngó xuống trần gian bao người
Không biết bên đó vui không
Muốn đi du lịch một lần thử xem
Ngọc hoàng làm hộ chiếu luôn
Làm xong hộ chiếu đi luôn xuống trần
Xa đường gần mắt xa thân
Đạp xe ba ngày mới tới trần gian
Xuống rồi từng bước đứng tim
Có tiền có bạc bán buôn đầy đường
Chim gà rùa rắn có luôn
Cao thấp lùn béo ngập đường ngõ đi
Thiên đàng lại chẳng có gì
Chỉ mâm hoa trái đôi khi rằm về
Trần gian lại có tứ bề
Có lẩu có rượu ngon ghê ăn vào
Thịt gà cá nướng xôn xao
Mỗi ngày trong bụng nao nao thêm thèm
Bỗng dưng ngọc hoàng thấy buồn
Thấy dân ngủ đất ngủ nền khắp nơi
Ngọc hoàng chẳng nói nên lời
Mua ngay hũ rượu ra ngồi gốc cây
Uống hết hũ rượu ngủ ngay
Chợt choàng tỉnh giấc loay hoay tiếng gì
Ai ngủ mà ngáy to ghê
Ngọc hoàng đứng dậy tỉ tê kiếm tìm
Khi thấy ngọc hoàng đứng im
Thấy bầy Nhện ngủ im lìm trên tơ
Thơ thẩn một lúc nghĩ ra
Tung tăng cất bước hét la về làng
Tặng dân chiếc Võng ngay luôn
Khỏi nằm dơ bẩn đau lưng cả ngày
Thì ra từ đó đến nay
Mới có chiếc Võng đêm ngày ngủ im
Ngọc hoàng đứng ngó thấy mê
Giờ hộ chiếu hết đạp xe đi về

Thơ Cổ Tích
Chiếc Võng
Viết xong 25.07. 2020
 
Sửa lần cuối:
Top