[Ngôn tình] Truyện Đề Cử Tâm linh cứu lại- Trang Vũ Hàn

[Ngôn tình] Truyện Đề Cử Tâm linh cứu lại- Trang Vũ Hàn

Thẩm cửu

Tiểu tam nương
Thành viên BQT
Mod - Sáng Tác
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
21/4/20
Bài viết
286
Điểm cảm xúc
1,049
Điểm
93
Chương 40: Thăm

Đến khi ngồi trên xe Tiểu Dương, Sở Vân Tiêu mới cảm thấy bản thân mình không có chút sức lực nào. Không có sự đồng ý của bác sĩ đã tự ý xuất viện quá trình thật giống như phạm nhân vượt ngục, vừa sợ hãi lại kích thích...

"Sở tổng, tôi nghĩ anh vẫn nên nghe theo lời bác sĩ ..." Tiểu Dương khởi động xe, có chút lo lắng nhìn phía sau. Nói thật cậu cũng không thể phản kháng. Một bên làm mọi chuyện mà sếp yêu cầu, một bên lại nhớ tới những lời bác sĩ nói mà sợ. Hiện tại qua gương chiếu hậu thấy vẻ mặt yếu ớt của anh, trong long liền có chút hối hận.

"Yên tâm đi... Tôi rất khỏe..." Sở Vân Tiêu thở nhẹ, cũng đã hạ sốt, dạ dày cũng không còn đau nhiều, ngực tuy rằng không thoải mái, nhưng đều trong phạm vi chịu đựng. Hiên tại trong lòng anh chỉ có nhớ mong, nhớ đến khuôn mặt kia cùng nụ cười,...

"Mau... Lái xe đi". Sở Vân Tiêu nhắm hai mắt lại, nhàn nhạt nói.

Tiểu Dương do dự nhìn thoáng qua Sở Vân Tiêu, giậm chân ga.

Tiểu Dương suốt một đường đi cũng không chạy nhanh, xe cứ bình ổn như vậy mà đến trước cửa bệnh viện ở thành phố G, sắc mặt Sở Vân Tiêu vẫn như cũ tái nhợt, hơi thở cũng không ổn định.

"Anh không sao chứ, Sở Tổng?" Giọng Tiểu Dương run run hỏi.

Sở Vân Tiêu vẫy vẫy tay, đáy mắt cũng hiện ra nét tiều tụy "Lại đây dìu tôi một chút".

Tiểu Dương chạy nhanh xuống xe, mở cửa sau ra, cẩn thận đỡ Sở Vân Tiêu vẫn có chút run rẩy xuống xe.

Mới từ xe bước ra, Khúc Quyên Quyên cũng đã đứng trước mặt anh.

"Anh cuối cùng cũng xuất hiện..." Khúc Quyên Quyên nhìn nam nhân trước mặt hiện lên vẻ mặt tái nhợt của người bệnh, giọng nói vốn dĩ lạnh lùng cũng yếu đi vài phần.

"Sở Tổng thật ra..." Tay tiểu Dương cảm nhận được tay mình bị nắm chặt, sau đó tay mình bị đẩy ra.

"Nhược Nam sao rồi?" Sở Vân Tiêu hít một hơi, áp chết cảm giác khó chịu trong lồng ngực, cố gắng để bản thân mình dựa vào cửa xe.

"Có khỏe không em cũng không biết, hai ngày nay em đi thành phố P công tác, lúc sáng này mới trở về. Vừa mới vào xem cô ấy một lần, cũng không tệ lắm".

"Tôi... Đi xem cô ấy một chút".

"Bây giờ?" Khúc Quyên Quyên nhìn chằm chằm vào người kia "Buổi chiều sau ba giờ không được phép thăm bệnh!"

"Nếu không phải như vậy, em nghĩ... Vì sao anh gọi cho em?" Sở Vân Tiêu dựa vào trên xe mỉm cười: "Dẫn anh vào trong đi!"

Khúc Quyên Quyên có chút tức giận liếc Sở Vân Tiêu một cái, nghiên người làm một tư thế "thỉnh".

Sở Vân Tiêu âm thầm lấy tay chống đỡ cửa xe, nỗ lực để đứng dậy, chậm rãi đi vào bên trong.

"Tiểu Dương... Cậu ở trong xe... Chờ tôi". Nhìn Tiểu Dương đi theo phía sau, Sở Vân Tiêu nghiên đầu nhàn nhạt nói.

Tiểu Dương do dự trong chốc lát, lại nhìn Sở Vân Tiêu xong đành thở dài quay về xe.

Khúc Quyên Quyên đưa Sở Vân Tiêu tới phòng bệnh của Hứa Nhược Nam, liền nhìn thấy chị Trần vội vàng đi tới.

"Định đi đâu vậy chị Trần?" Khúc Quyên Quyên liền hỏi.

"Muốn tìm bác sĩ Trương, hộ lý nói hình như hôm nay tiểu thư uống thiếu loại thuốc nào nên kêu tôi đi hỏi thử".

"Em đưa chị qua đó, bác sĩ Trương đang ở phòng khám bệnh". Khúc Quyên Quyên nắm tay chị Trần, chỉ vào một phòng bệnh nằm ở cuối dãy, nói với Sở Vân Tiêu: "Nhược Nam ở trong đó, em sẽ không vào cùng anh".

Chậm rãi đi đến phòng trong còn, đứng ở ngoài Sở Vân Tiêu hít sâu một hơi, nhìn đến bản thân mình qua cửa kính phòng bệnh, trừ bỏ khuôn mặt tái nhợt còn lại đều rất tốt. Nhẹ nhàng mà xoay nắm cửa, tâm không ức chế được mà có chút rung động.

"Chị Trần, nhanh vậy sao?" Hứa Nhược Nam nghiên đầu dựa vào tường, trên tay còn cầm một quyển sách, nghe được tiếng mở cửa, đầu cũng không ngẩn lên mà hỏi.

Không có trả lời như trong dự đoán, chỉ nghe tiếng bước chân quen thuộc từng bước đến bên giường của cô. Có chút không tin mà ngẩn đầu lên, cùng người kia bốn mắt nhìn nhau. Nhất thời kinh hãi, quyển sách trên tay rớt xuống dưới giường.

Sở Vân Tiêu hơi con người, nhặt lên quyển sách kia, đưa lại cho cô, hỏi: "Anh... Làm em sợ sao?"

Hứa Nhược Nam cầm lấy quyển sách, sự kinh ngạc nhanh chóng bĩnh tĩnh lại, cô nhàn nhạt nói: "Em chỉ là không nghị tới".

Thân thể Sở Vân Tiêu có chút run rẩy, ngươi trên giường vẫn xa cách cùng lạnh lùng giống như ngày đó. Anh nhanh chóng ngồi ở trên giường cô, chậm rãi nói: "Thật ra công ty..."

"Tôi biết ngài vội, Sở tổng!" Hứa Nhược Nam không chờ anh nói xong, lạnh lùng nói, "Tôi cũng không đáng để ngài lo lắng!" Hứa Nhược Nam cố ý đem ngài cùng lo lắng mấy chữ này nói rất nặng, xong rồi quay mặt đi, cố ý không nhìn đến người kia sắc mặt càng ngày càng tái nhợt kia.

Sở Vân Tiêu hít một hơi thật sâu, tay trái âm thầm giữ chặt ngực trái, một lúc lâu mới chậm rãi nói: "Nhược Nam, anh thừa nhận... Hôm đó bỏ lại em ở phòng cấp cứu... Là anh không đúng. Mấy ngày nay bởi vì công việc... Bỏ quên em, cũng là... Anh không đúng".

Sở Vân Tiêu giọng nói càng nhỏ, càng nói hơn là thái độ của anh làm Hứa Nhược Nam kinh ngạc. Kết hôn lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cô thấy anh như vậy, không biện giải, chỉ thành thật xin lỗi. Hứa Nhược Nam có chút động lòng, nhưng lời nói ra vẫn lạnh lùng như cũ.

"Ngài có gì không đúng, tôi bất quá chỉ là phụ kiện đi kèm..."

Tay đè lên ngực trái Sở Vân Tiêu càng nắm chặt hơn, nhìn người kia không nhìn đến mình một lần, toàn bộ thân thể có chút căng cứng.

"Ai... Nói cho em biết?" Giọng nói không nhịn có chút run rẩy.

Nghe giọng nói của anh không giống như trước đây, Hứa Nhược Nam xoay người qua, đập vào mắt là ngón tay gầy yếu kia đang nắm chặt, mà khuôn mặt anh tái nhợt cùng với nét bi thương. Lại lần nữa quay mặt đi, cứng rắn nói thầm: "Thật ra không biết, chỉ có một mình em thôi".

Sở Vân Tiêu nhắm chặt hai mắt, chờ cơn đau từ lông ngực đi qua, khi anh nói không khỏi có chút cô đơn: "Em chính là như vậy...Hôn nhân của chúng ta, đúng không?"

Hứa Nhược Nam nhếch miệng không nói lời nào.

Sở Vân Tiêu Nhìn cô một cái, chợt cười to rồi đứng lên, tiếp theo lại một trận ho khan ập đến. Ho đến nỗi Hứa Nhược Nam cảm thấy đau lòng. Nhưng là cô vẫn như cũn nắm chặt góc chăn của mình, khiến mình không nhìn đến Sở Vân Tiêu.

"Tốt lắm... Tốt lắm..." Thật lâu sau nam nhân mới khởi động thân thể mình, có chút run rẩy đến bên cạnh cửa, lúc tay nắm vào tay nắm, cúi đầu nói một tiếng: "Nghỉ ngơi thật tốt đi". Sau đó liền nghe thấy âm thanh từ phía sau truyền tới có chút lạnh lùng: "Cảm ơn quan tâm!" Nam nhân lại lần nữa sau đó nhìn người trên giường bệnh, sau đó đóng cửa rời đi.

Nghe được cửa "Phanh" một tiếng khép lại, Hứa Nhược Nam mới quay mặt lại, nhìn cửa đã đóng chặt, giọt nước mắt theo gò má cô cứ thể chảy xuống.
 

Thẩm cửu

Tiểu tam nương
Thành viên BQT
Mod - Sáng Tác
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
21/4/20
Bài viết
286
Điểm cảm xúc
1,049
Điểm
93
Chương 41: Xuất viện

Sở Vân Tiêu không biết mình đã trở lại trên xe như thế nào, cả người đều cảm thấy đau đớn, bước chân có chút loạng choạng nhưng ý thức lại rất thanh tỉnh, những lời Hứa Nhược Nam vừa nói, mỗi chữ đều đánh vào tâm trí anh, khiến anh không biết phải làm như thế nào.

"Sở Tổng, ngài không sao chứ?" Tiểu Dương nhìn thấy Sở Vân Tiêu lảo đảo đi ra vội vàng bước tới đỡ anh.

"Tiểu Dương, về sau... Không cần dùng ngài". Sở Vân Tiêu đột nhiên nắm chặt tay Tiểu Dương, lạnh lùng nói.

"Sở tổng, ngài..." Lời Sở Vân Tiêu nói làm cho cậu có chút không hiểu, quán tính xưng hô còn chưa nói xong đã bị Sở Vân Tiêu hét to đánh gãy: "Không cần gọi ngài, không cho phép!"

Tiểu Dương có chút sợ hãi gật đầu sau đó đỡ Sở Vân Tiêu vào trong xe.

Xe vừa chạy, Sở Vân tiêu đã hẹ kính xe xuống, anh vô lực dựa vào lưng ghế, gió từ ngoài thổi vào, như vậy có thể giúp bản thân mình tỉnh táo một chút.

Lời của Chu Minh anh vẫn còn chưa quên, "Chỉ cần hai bên đối sử chân thành..." Sở Vân Tiêu cười nhạt, cảm thấy đủ châm chọc! Lúc chạy khỏi bệnh viện, anh chỉ cần đối sử chân thành với người đó, thì có thể giữ lấy phần ấm áp kia, mãi mãi! Kết quả... Đi một vòng lớn như vậy, bản thân mình vẫn không có kết quả. Vẫn nên giống như trước đây đeo lên khuôn mặt giả tạo, mãi mãi xa cách mọi người, như vậy sẽ không có ai có thể làm tổn thương bản thân mình nữa! Sở Vân Tiêu âm thầm Xiết chặt tay, đè nén lồng ngực lại bắt đầu đau của mình, trong lòng lại một trận tĩnh mịch.

Sau ngày đó, Sở Vân Tiêu bắt đầu điên cuồng làm việc, xử lý những chuyện còn lại ở thành phố T xong lại tham dự lễ khai trương rạp chiếu phim, rồi họp tuyên truyền chế tạo sản phẩm mới, ký tên các hạng mục, dự hội nghị... Anh khiến mình không nghĩ tới người kia, suy nghĩ những chuyện kia, thậm chí còn không về biệt thự. Cho đến một ngày nào đó, Khúc Quyên Quyên gọi điện thoại báo ngày mai Hứa Nhược Nam xuất viện.

Cúp điện thoại, anh có chút ngơ ngác ngồi trên chỗ của mình, xiếc chặc cây bút chì đang cầm trên tay, dùng sức đến nỗi đầu bút đâm vào tay khiến máu ra.

Đêm đó, anh về biệt thự. Mở ra cửa phòng khách, một mảnh đen cùng lạnh lẽo đập vào mắt. Chậm rãi thay giày của mình, Sở Vân Tiêu cũng không có ấn mở đèn, mà ngồi ở Sofa trong phòng khách, cởi bỏ áo khoát cùng caravat. Cứ như vậy ngồi thật lâu trong bóng đêm, anh giống như nhớ ra cái gì đó, thò tay vào ngăn kéo trong ngăn bàn một lúc, lấy ra một gói thuốc cùng bật lửa. Tuy rằng Sở Vân Tiêu không hút thuốc nhưng dùng để đãi khách vẫn có. Trong bóng đêm anh lấy thuốc từ trong ra, sau đó để bên miệng, châm lửa, hút một hơi. Lập tức bị nicotine trong thuốc lá kích thích khiến anh ho khan một trận. Nhưng là sau đó anh lại tiếp tục đem thuốc tới bên miệng, hút... Ho khan dần dần giảm, trong đêm chỉ còn lại một tia sáng của thuốc lá cùng tiếng ho bất chợt và thở dốc...

Trời vừa sáng, má Trương đã nhìn thấy thiếu gia đã nhiều ngày không về của nhà mình đang khép hờ mắp ăằm trên ghế sofa. Áo trong có chút hỗn độn, tóc cũng rối.

"Thiếu gia..."Má Trương đi qua, nhẹ nhàng gọi: "Trở về phòng ngủ tiếp một lát đi..."

Sở Vân Tiêu có chút nhập nhèm mà mở mắt ra, nhìn má Trương một chút, rồi mới chậm rãi ngồi dậy, nhàn nhạt hỏi: "Mấy giờ rồi?"

"Vẫn chưa tới sáu giờ".

"Tôi... Đi tắm đã". Sở Vân Tiêu chống lưng ghế đứng dậy, một trận choáng váng đánh úp lại khiến anh ngã ngược về Sofa.

"Thiếu gia?" Má Trương vội vàng chạy lại đỡ anh, lo lắng kêu.

"Tôi không sao, chỉ là có chút choáng váng". Sở Vân Tiêu điều chỉnh hô hấp, lại nhờ má Trương đỡ mới có thể đứng lên. "Bà đi làm việc của mình đi, tôi đi tắm xong sẽ đến công ty".

Nói xong Sở Vân Tiêu thả tay má Trương ra, chậm chạp đi lên cầu thang. Má Trương nhìn bóng lưng hiu quạnh của anh, lại nhìn đến tàn thuốc đầu trong gạt tàn, trong mắt hiện lên nét lo lắng...

Hứa Nhược Nam ngơ ngác ngồi trên đầu giường, nhìn chị Trần đang gom đồ cho mình. Bản thân mình hôm nay xuất viện, cũng biết Khúc Quyên Quyên hôm qua gọi cho anh, anh sẽ đến chứ? Sau ngày đó, anh liền xuất hiện trên các mặt báo tài chính, tin tức trên ti vi, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như vậy...

"Tiểu thư, lão Chung đã lái xe đến rồi". Chị Trần bước vào cửa, nhẹ nhàng gọi Hứa Nhược Nam.

Hứa Nhược Nam nhìn đồng hồ đeo trên tay một cái, mười giờ ba mươi sáng. Lúc này người kia có thể đang cắt băng khánh thành hoặc họp hội nghị, bản thân mình bất quá chỉ là phần thêm vào mà thôi. Cô cúi đầu để không cho chị Trần nhìn thấy ánh mắt đã ẩm ướt của mình, nhẹ nhàng nói: "Chúng ta đi thôi".

Khúc Quyên Quyên cùng Hứa Nhược Nam ra khỏi bệnh viện, lão chung là lái xe của Hứa gia đã chờ sẵn ở cửa. Khúc Quyên Quyên đưa cho Hứa Nhược Nam vài món, một bên nhìn ngắm xung quanh, vẻ mặt mang vài phần lo lắng cùng bực tức.

"Anh ấy không tới đâu..." giọng Hứa Nhược Nam có chút vô lực cùng trống rỗng, "Một phần thêm vào, làm sao có thể so sánh với ngàn vụ làm ăn?"

Khúc Quyên Quyên nhất thời có chút hoang mang, còn không hiểu Hứa Nhược Nam có ý gì, thì Hứa Nhược Nam đã bước vào xe, hạ cửa kính xe xuống phất tay với cô rồi rời đi.

Khúc Quyên Quyên lắc đầu, xoay người lại.

Các cô đều không chú ý, xe của Hứa gia đi rồi, ưừ một góc đối diện bệnh viện xuất hiện một chiếc xe.

"Sở Tổng, bây giờ chúng ta đi đâu?" Tiểu Dương nhìn Sở Vân Tiêu khuôn mặt tái nhợt đang nhắm mắt ngồi ở ghế sau hỏi.

"Về công ty". Giọng nói cực kỳ yếu ớt.

Tiểu Dương có chút nghi ngờ nhìn thoáng qua Sở Vân tiêu, cậu có chút không hiểu ông chủ mình sáng sớm đã chờ ở cổng bệnh viện nhưng lại không đi vào. Lại càng nghĩ vì sao khi nhìn thấy phu nhân đi ra ông chủ lại càng không đón... Nghi ngờ trong lòng càng nhiều. Tiểu Dương biết mình không có thư cách hỏi, áp chế xuống ngàn vạn câu hỏi của mình, lái xe đi về phía Sở thị.


 

Thẩm cửu

Tiểu tam nương
Thành viên BQT
Mod - Sáng Tác
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
21/4/20
Bài viết
286
Điểm cảm xúc
1,049
Điểm
93
Chương 42: Nói chuyện

"Chú Chung, đưa con về biệt thự nhà họ Sở đi" Xe đi được một đoạn, Hứa Nhược Nam đang nhìn phong cảnh ngoài cửa, đột nhiên nói.

"Tiểu thư..." Chị Trần có chút ấp a ấp úng" Cô về bên đó, ai sẽ chăm sóc cô. Bác sĩ nói tay phải của cô cần một thời gian nữa mới khỏi".

"Bên kia cũng có người" Hứa Nhược Nam nhàn nhạt nói: "Tôi dù sao cũng là vợ của Sở Vân Tiêu, về nhà mẹ đẻ không tốt lắm".

Người trên xe không nói chuyện nữa, lão Chung cũng thay đổi phương hướng đi về phía biệt thự.

Đợi cho Chú Chung cùng Chị Trần rời đi, Hứa Nhược Nam mới cảm thấy có gì đó không đúng. Từ lúc cô về má Trương cũng không có xuất hiện. Lại nhớ đến khi mình nằm viện, má Trương cũng chưa bao giờ đến, trong lòng Hứa Nhược Nam càng thêm nghi ngờ.

Đi xuống dưới lầu, nhìn thấy má Trương đang làm cơm trưa trong bếp, Hứa Nhược Nam tươi cười đi qua nói: "Trong nhà mấy hôm nay đều phải nhờ vào má Trương cùng chú Trương".

Má Trương lạnh lùng nhìn cô một cái, trên tay cũng không có ngừng lại, cũng không mở miệng nói chuyện.

Nụ cười trên mặt Hứa Nhược Nam cứng đờ, ngồi xuống mới phát hiện trên bàn đã để sẵn một cái muỗng cùng những món cô thích, lại nhìn đến tay phải mình liền có chút cảm động.

"Cám ơn bà, má Trương".

Má Trương vẫn nhàn nhạt "Không cần cám ơn tôi, là thiếu gia đã dặn dò, nếu như cô trở về thì chuẩn bị cho cô". Nói xong má Trương cũng không thèm nhìn Hứa Nhược Nam một cái, xoay người vào trong bếp.

Tâm Hứa Nhược Nam bị bà nói làm cho hỗn loạn, cũng không chú ý bà lạnh lùng với cô, chỉ là cứ như vậy máy móc múc cơm bỏ vào miệng, trong lòng cứ nghĩ tới câu đó: Là thiếu gia đã dặn dò, khóe miệng không khỏi hiện lên nét cười khổ.

Đồng hồ đã điểm qua hai giờ đêm, Hứa Nhược Nam có chút đờ đẫn nhìn trong bóng đêm, khẽ thở dài, tắt tivi rồi rời khỏi phòng khách, đi lên lầu.

Đột nhiên cửa "phanh" một tiếng mở ra. Hứa Nhược Nam đã đi lên lầu hai liền giật mình mà nhìn xuống dưới, một bóng người lung lay đi đến. Dù không bật đèn nhưng vẫn có thể nhìn đến bóng dáng kia Hứa Nhược Nam cũng có thể chắc chắn đó là Sở Vân Tiêu. Chỉ thấy anh lung lay đi đến sofa ngồi xuống. Không biết có phải ảo giác của mình không, cô giống như nghe thấy tiếng thở dài từ trong phòng khách vọng lại.

Hứa Nhược Nam cứ như vậy vịn vào lan can mà đứng đó nhìn người ngồi trên sofa. Nhìn anh lục lọi dưới bàn trà, sau đó trong phòng khách truyền tới tiếng 'tách' của bật lửa, loáng một cái trong phòng khách liền có một điểm sáng. Đồng thời mùi thuốc lá nhàn nhạt thoáng trong không khí. Khi nhìn đến người kia hút thuốc trong bóng đêm, trong lòng Hứa Nhược Nam có chút đau đớn. Theo bản năng, cô xoay người bật sáng đèn lầu hai.

Ánh sáng không quá chói mắt nhưng cũng khiến anh bất ngờ, thân thể có chút cứng ngắc, sau đó giống như không thể tin mà quay đầu nhìn về phía lầu hai, ánh mắt có chút mơ hồ. Ánh mắt Hứa Nhược Nam cũng có chút suy tư, nhìn lại người đang nhìn mình, sau đó chậm rãi từng bước xuống cầu thang, thật lâu sau mới đến bên cạnh anh.

Áo khoát Sở Vân Tiêu tùy ý ném ở Sofa, áo sơ-mi đen đã cởi bỏ hai nút áo. Có thể là do ánh đèn, sắc mặt anh cực kỳ tái nhợt, trên người ngoại trừ mùi thuốc lá, còn có mùi rượu nhàn nhạt.

"Về từ lúc nào?" Nhìn người đang đứng bên cạnh, ánh mắt Sở Vân Tiêu có chút âm u.

"Từ lúc anh hội họp, cắt băng khánh thành gì đó". Hứa Nhược Nam dựa vào Sofa, giọng nói cũng kh6ong có chút ấm áp nào.

Nghe được những lời này của Hứa Nhược Nam, ánh mắt anh có chút tâm tối, bàn tay đã đè lên ngực trái đang đau nhứt của mình.

"Nhược Nam, chúng ta nhất định phải dùng phương thức này để nói chuyện với nhau sao?" Giọng của anh vẫn giống như trước bình tịnh, chỉ là bàn tay đang đè lên ngực kia giống như càng chặt hơn.

"Vậy ngài hy vọng chúng ta nói chuyện với nhau như thế nào?" Hứa Nhược Nam liếc mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Vân Tiêu, sau đó chậm rãi nói: "Nói chuyện như thế này còn không được sao? Là chưa đủ thành ý? Hay à không được khách khí? Không phải rất phù hợp thói quen cao quý của nhà họ Sở các người..."

"Nhược Nam..." Tay Sở Vân Tiêu run run dụi tắt điếu thuốc trong tay, lại chống tay đứng lên, lảo đảo nắm được tay Hứa Nhược Nam: "Không cần... Như vậy, có được không?" Giọng nói có chút ôn nhu.

Hứa Nhược Nam xoay mặt đi, cố ý không nhìn tới khuôn mặt tái nhợt như người chết kia, đồng thời rút tay ra khỏi bàn tay lạnh lẽo kia, lạnh lùng nói: "Sở tiên sinh, thỏa thuận li hôn buổi chiều tôi đã nhờ luật sư soạn rồi, tôi cũng đã ký tên. Đã đặt trên bàn trong thư phòng của anh, nếu có thời gian liền làm phia62n anh xem xem, nếu không có vấn đề, chúng ta mau chóng hoàn thành thủ tục".

Mặt Sở Vân Tiêu lại càng thêm tái nhợt, thân thể cũng không được tự chủ mà có chút choáng váng, anh vội vàng vịnh lấy sofa, sau đó ngồi xuống. Mấy phút sau mới nghe thấy anh nói bốn chữ "Anh, không đồng ý!" Bằng giọng nói khàn khàn.

"Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ rời khỏi đây, sau hai năm ở riêng, quan hệ hôn nhân của chúng ta sẽ tự động giải trừ!" Hứa Nhược Nam thập phần kiên định nói.

Thân mình Sở Vân Tiêu lại lần nữa căng thẳng, anh cúi người, bàn tay đè lên ngực trái, hơi thở có chút bất ổn: "Ba của em... Có lẽ không nói cho em biết, tôi cùng ông ta.... Trong lúc ký kết....còn cần thêm yêu cầu".

"Là gì?" Tay Hứa Nhược Nam nắm chặt sofa, giọng nói cũng có chút run.

"Hôn nhân của tôi và em... Ít nhất... phải năm năm, nếu không... Hứa gia không chỉ không có khoảng vay... còn có... Chết rất khó coi!"

Mặt Hứa Nhược Nam có chút tái nhợt, cô nhỏ giọng nói: "Thả tôi đi, nếu anh còn có chút lương tâm..."

"Tôi sẽ không!" Sở Vân Tiêu đột nhiên ngẩn đầu, một tầng mồ hôi lăn từ trên trán anh, trên mặt không che giấu nổi đau đớn: "Tôi sẽ không... Buông tha..." Một chữ "em" còn chưa nói xong, anh đột nhiên ngã trên sofa, một chất lỏng màu đỏ từ miệng anh chảy ra.

"Vân Tiêu..." Tất cả oán hận cùng không cam lòng của cô khi nhìn thấy chất lỏng màu đỏ kia đã tan không còn chút nào nữa, Hứa Nhược Nam vội vàng bước tới chỗ anh rồi nâng người dậy, lại vội vàng lau đi vết máu, một bên lớn tiếng kêu: 'Má Trương, chú Trương, mọi người mau tới đây, Vân Tiêu nôn ra máu..."
 

Thẩm cửu

Tiểu tam nương
Thành viên BQT
Mod - Sáng Tác
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
21/4/20
Bài viết
286
Điểm cảm xúc
1,049
Điểm
93
Chương 43: Cấp cứu

Nhìn ánh đèn đỏ trước cửa phòng cấp cứu, liền nhớ tới Sở Vân Tiêu lúc đó, Hứa Nhược Nam có chút vô lực ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm ánh đèn kia, nước mắt vẫn không ngừng chảy xuống, cũng không di chuyển dù chỉ một chút.

"Nhược Nam, cậu nghỉ ngơi một chút đi, cậu hôm nay vừa mới xuất viện, thân thể không chịu nổi đâu". Hôm nay Khúc Quyên Quyên làm ca đêm, nghe tin liền chạy tới sau đó vẫn ngồi bên cạnh Hứa Nhược Nam.

Hứa Nhược Nam không nói gì, chỉ là nhẹ nhàng lắc đầu.

Đèn phòng cấp cứu bỗng nhiên tắt, Hứa Nhược Nam vội vàng đứng lên, từng bước bước nhanh về phía phòng cấp cứu, Sầm Hào, tiểu Dương, má Trương cũng vội vàng bước lại.

Phòng cấp cứu vừa mở, bác sĩ dẫn đầu đi ra. Khúc Quyên Quyên bước lên phía trước: "Thế nào rồi, bác sĩ Hà?"

Bác sĩ Hà mặt nghiêm túc nhìn đám người vây xung quanh mình, giọng nói có vài phần sắc bén: "Mọi người đều là người nhà của bệnh nhân?"

"Là tôi". Hứa Nhược Nam cúi đầu nói.

"Cô ấy là vợ". Khúc Quyên Quyên vội vàng bổ xung.

Bác sĩ lạnh lùng nhìn Hứa Nhược Nam một hồi, giọng nói vẫn như trước lạnh lùng: "Cô làm vợ anh ta như thế mà được à? Chồng mình bệnh chưa khỏi còn cho phép uống rượu? Còn có viêm cơ tim cấp tính tại sao lại không đến bệnh viện?"

"Bệnh? Viêm cơ tim cấp tính?" Hứa Nhược Nam nói thầm mấy chữ này, có chút mơ hồ nhìn bác sĩ Hà.

"Viêm cơ tim cấp tính, dạ dày xuất huyết. Hiện tại mặc dù không còn nguy hiểm đến tín mạng, nhưng tình huống cũng không quá tốt". Bác sĩ Hà không để ý đến ánh mắt Hứa Nhược Nam, quay sang nói với Khúc Quyên Quyên: "Trước đưa vào ICU quan sát rồi nói sau" Nói xong không thèm nhìn đến Hứa Nhược Nam mà rời đi.

Hứa Nhược Nam có chút nghi ngờ nhìn về phía mọi người xung quanh: "Mọi người ai có thể nói cho tôi biết, mấy ngày hôm nay rốt cục đã có chuyện gì xảy ra không?" Ngoại trừ Tiểu Dương, trên mặt mọi người đều là vẻ mặt ngạc nhiên.

Tiêu Dương vừa muốn nói, Sở Vân Tiêu đã được đẩy ra.

"Vân Tiêu..." Hứa Nhược Nam vội vàng bước đến, nhìn người nằm trên giường, mắt nhắm chặt, khuôn mặt đang đeo lên máy thở, ngoại trừ tóc màu đen, còn lại cùng ga giường cũng không có khác nhau.

Sở Vân Tiêu nhanh chóng được đưa vào ICU, cách cửa kính Hứa Nhược Nam vẫn thấy được mấy y tá đang cắm mấy ống dẫn vào người anh, sau đó là các loại dụng cụ. Người kia yên lặng nằm ở đó, ngoài âm thanh của máy móc, không còn gì khác.

Cô chậm rãi cúi đầu, đi đến bên ghế dài ngồi xuống, nói với những người khác, cúi đầu hỏi: "Mọi người ai có thể nói cho tôi biết, mấy hôm nay cuối cùng là có chuyện gì?"

Má Trương có chút khinh thường liếc Hứa Nhược Nam một cái, tức giận nói: "Thiếu gia từ ngày giỗ đã không được khỏe rồi, cô không biết sao?"

Hứa Nhược Nam không quan tâm sự khinh thường trong lời nói của má Trương, trong đầu liền nhớ tới ngày đó ở công viên tưởng niệm, Vân Tiêu được dìu đi ra, lại chống xe của mình mới có thể đứng vững...

"Sở tổng mấy ngày hôm trước có đi thành phố T, công việc cứ như thế đọng lại, sau khi trở về cậu ấy gần như đều tăng ca đến nửa đêm, tối hôm qua còn cùng người của chính phủ xã giao, cậu ấy uống rất nhiều..."Sầm Hào một bên giải thích.

"Anh ấy đi thành phố T? Là khi nào?" Hứa Nhược Nam bỗng nhiên ngẩn đầu.

"Chính là... Ngày cô xảy ra tai nạn xe..." Tiểu Dương có chút run sợ, không dám nhìn đến Hứa Nhược Nam.

"Cậu nói là lúc chiều ngày đó sao..." Giọng nói Hứa Nhược Nam rất nhẹ.

"Đúng vậy. Cụ thể thì tôi không biết, chỉ là, hôm đó Sở tổng vừa đến thành phố T đã mở họp suốt đêm, ngày hôm sau lại đi lại rất nhiều nơi, đến lúc xế chiều..."

"Thế nào?" Mọi người gần như cùng lúc hỏi.

"Buổi chiều Sở tổng ngất xỉu trong phòng làm việc, chúng tôi liền đưa anh ấy đi bệnh viện. Lúc đó anh ấy sốt đến 39 độ 8, lúc tỉnh lại thì cứ nhất quyết xuất viện, nói là truyền nước xong sẽ về thành phố G". Tiểu Dương nuốt nước miếng, "Nhưng mà lúc trời tối, Sở tổng bởi vì sốt cao mà dẫn đến viêm cơ tim, dạ dày co rút". Nói xong lời cuối cùng, giọng nói của cậu càng thấp.

"Về sao thế nào?" Hứa Nhược Nam nói rất nhỏ, giống như thì thầm.

"Sốt hơn hai ngày mới hết, bác sĩ nói anh ấy phải nằm trên giường ít nhất hai ngày, chỉ là đến lúc sáng ngày thứ ba anh ấy đã kêu tôi giúp trốn khỏi bệnh viện..."

"Buổi sáng ngày thứ ba..." Trong đầu Hứa Nhược Nam liền nhớ lại tình cảnh ngày hôm đó, người kia khuôn mặt tái nhợt, thân thể cũng lung lay, trên mu bàn tay còn có lỗ kim... Là như vậy sao? Thì ra anh ấy không phải cố ý không đến thăm mình, thì ra anh ấy bệnh còn chưa khỏi đã đến thăm mình, thì ra... Hứa Nhược Nam chậm rãi đứng lên, đi đến trước cửa phòng ICU. Tay trái chạm lên cửa kính, nhìn người bên trong sắc mặt tái nhợt. Tuy rằng nhắm chặt hai mắt, nhưng chân mày vẫn nhíu. Anh ấy tái nhợt, ưu thương như thế, là bởi vì mình hay sao?

Thật lâu sau Hứa Nhược Nam mới quay đầu lại, ngồi đối diện với mọi người nói: "Mọi người về đi, dù sao anh ấy cũng chưa rời khỏi ICU được".

"Vậy cậu cũng về nghỉ ngơi đi". Khúc Quyên Quên có chút lo lắng nói với Hứa Nhược Nam.

"Không, mình muốn ở đây với anh ấy!" Giọng nói nhỏ nhưng lại dứt khoát.

"Cũng được, mọi người đều về hết đi, tôi ở lại với Nhược Nam". Sầm Hào nói.

Mấy người kia gật đầu, sau đó rời khỏi bệnh viện.

"Sầm Hào, anh ấy là người như thế nào?" Hứa Nhược Nam vẫn nhìn chằm chằm vào người đang nằm trên giường bệnh kia.

"Nhược Nam, tôi biết cô cùng Vân Tiêu có hiểu lầm. Trong khoảng thời gian này có khi cậu ấy cũng nhắc tới cô". Sầm Hào nhìn bóng lưng có chút phát run của Hứa Nhược Nam, nhẹ nhàng nói: "Nói cô là một người hiền lành, khiến cho cậu ấy cảm thấy ấm áp".

Thân hình Hứa Nhược Nam càng run mạnh, chậm rãi xoay mặt lại, "Anh ấy nói như thế sao?"

"Nhược Nam, tôi biết cô đã rõ mọi chuyện hôn nhân của hai người. Tôi cũng biết được, một người phụ nữ biết được những chuyện đó sẽ có bao nhiêu tuyệt vọng, nhưng là xin cô hãy tin tôi, trong nội tâm Vân Tiêu cô chắc chắn không phải là phụ kiện đi kèm..."

Hứa Nhược nam nhăn mi, gồi trở lại trên ghế dựa, đầu cúi xuống thật sâu, lầm bầm nói: "Tôi không biết, tôi không tin, Sầm Hào, tôi..."

"Sầm Hào đi đến trước mặt Hứa Nhược Nam, giọng nói ngay thẳng mà kiên định: "Nhược Nam, tin tưởng cậu ấy, cũng tin tưởng chính em, được không?"

Ánh mắt Hứa Nhược Nam có chút mê man nhìn Sầm Hào, nhìn thấy ánh mắt kia, chậm rãi gật đầu.
 
Top