[Ngôn tình] Truyện Đề Cử Tâm linh cứu lại- Trang Vũ Hàn

[Ngôn tình] Truyện Đề Cử Tâm linh cứu lại- Trang Vũ Hàn

Thẩm cửu

Tiểu tam nương
Thành viên BQT
Mod - Sáng Tác
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
21/4/20
Bài viết
308
Điểm cảm xúc
1,191
Điểm
93
Chương 50: Đưa tiễn.

"Không khỏe thì đi lên nghỉ sớm đi". Nhìn đến người kia gần như ngã xuống trên ghế sofa, sắc mặt tái nhợt. Hứa Nhược Nam nhịn không được nói, bước chân dừng lại ở phòng khách, cũng không có đi lên lầu.

Sở Vân Tiêu cuộn người trên ghế sofa, miễn cưỡng nhìn người phụ nữ cách đó không xa. Trên mặt cô không có chút ấm áp. Trong lòng nhẹ run, lại nhớ tới tài liệu Sầm Hào đã điều tra được, sắc mặt tái nhợt của anh càng thêm lạnh lùng, giọng nói cũng mang theo vài phần lạnh nhạt.

"Em đi lên trước đi, không cần quan tâm anh. Em không phải vội vàng thiết kế sao?" Nói xong anh có chút vô lực nhắm nghiền mắt, nên không thấy được cô nhìn anh.

Hứa Nhược Nam nhìn người kia nhắm mắt, lạnh lùng cùng xa cách, lại nghĩ đến chuyện xảy ra mấy ngày hôm nay, trong lòng lại lạnh lẽo hơn một phần, cô khẽ cắn môi xoay người đi lên lầu.

Nghe tiếng bước chân càng ngày càng xa, Sở Vân tiêu càng cong người, tay đè chặt lên trên bụng.

Đêm đó gần như đến gần rạng sáng, Hứa Nhược Nam nằn trên giường ngủ mới nghe được tiếng bước chân lúc nặng lúc nhẹ truyền đến. Trong chốc lát cô nghe tiếng bước chân đi về phía phòng mình, Hứa Nhược Nam đem chăn xốc lên, nhìn chằm chằm vào cửa phòng.

Nhưng là tiếng bước chân dừng ở ngoài cửa một lúc, sau đó chuyển hướng đến phòng kế bên. Kế tiếp tiếng 'Lạch cạch' vang lên, bốn phía lại khôi phục yên tĩnh.

Hứa Nhược Nam ngôi trên giường vài giây sau đó xuống giường, lặng lẽ mở cửa ra, nhìn ra ngoài xem. Trong hành lang một mảnh đen cùng yên lặng, có vẻ như chuyện gì cũng không phát sinh. Lắc người ra khỏi phòng, Hứa Nhược Nam chậm rãi đi đến phòng bên cạnh.

Bất quá chỉ là mấy bước chân, cô lại đi hơn mười phút.

Đi đến trước cửa phòng, nắm lấy tay cần, nhẹ nhàng xoay chuyển.

Nhưng là hình như cửa phòng đã khóa, cũng không mở được. Hứa Nhược Nam kinh ngạc thật lâu, mới thả tay nắm cửa xuống, khe khẽ thở dài, xoay người đi về phòng mình.

Sở Vân Tiêu ngồi trên đất, mơ hồ nghe được tiếng vặn cửa. Anh không hề động đậy, trên thực tế cả người anh khắp nơi đều đau đớn, khiến anh không có chút sức lực gì.Trong bóng đêm ngoài tiếng thở dốc của anh, còn có tiếng bước chân của cô, sau đó lại một mảng yên tĩnh.

Lúc Hứa Nhược Nam tỉnh dậy đã là buổi trưa ngày thứ hai. Nằm trên giường cô không khỏi có chút hoảng hốt. Chuyện phát sinh đêm qua giống như bị bóng đè... Nhưng một màn lại một màn chân thật như vậy. Chợt nhớ lại một câu của Sở Vân Tiêu hôm qua khiến cô thanh tình "Chiều mai năm giờ, bay thẳng Melbourne".

Đưa tay nhìn đồng hồ một cái, thiếu năm phút nữa là đến một giờ. Cô ngồi ở đầu giường suy nghĩ một chút, sau đó lấy di động của mình, gọi cho Sầm Hào.

"Anh chừng nào thì đón lão gia tử đến sân bay?" Bên kia bắt máy, cô liền vội vàng hỏi.

"Khoảng nửa tiếng nữa xuất phát".

"Em cũng muốn tiễn lão gia tử, anh tới đón em đi cùng đi".

"Chuyện này..." Sầm Hào hình như có chút do dự, khoảng một phút sau, mới nghe anh nói: "Được rồi, anh tới đón em".

Ngồi trên xe Sầm Hào, trong lòng Hứa Nhược Nam vẫn có chút loạn. Nhìn Sầm Hào đang bình tĩnh lái xe, cô vẫn không nhịn được mà hỏi.

"'Lão gia tử tại sao lại muốn đến nơi xa như vậy?"

Sầm Hào không một tia dao động, hai mắt vẫn nhìn phía trước, tay nắm chặt tay lái, giọng nói vẫn vững vàng.

"Ở đó thích hợp cho ông ấy tĩnh dưỡng".

"Em không muốn nghe lời nói từ một phía. Lão gia tử vì tai nạn giao thông mà bị thương ở chân cũng không phải ngày một ngày hai, hiện tại làm sao lại muốn đưa ông ấy đi Austrtalia..." Hứa Nhược Nam có chút tức giận, "Huốn chi, bản thân ông ấy giống như cũng không muốn đi".

Sầm Hào không nói gì, hai mắt vẫn là nhìn chằm chằm phía trước, nắm chặt tay lái.

"Còn có, vì sao Vân Tiêu không đi tiễn ba?"

"Công ty có rất nhiều việc, cậu ấy thực sự không thể đi được".

"Em biết, anh ấy bận rộn nhiều việc..." Trên mặt Hứa Nhược Nam hiện lên nét cợt nhã, "Bận trắng đêm không về..."

Sầm Hào quay đầu liếc Hứa Nhược Nam, mở miệng muốn nói gì đó thì xe đã đến cửa lớn Sở gia, Sở Kiêu cùng má Trương đã chờ sẵn ở đó.

Hứa Nhược Nam không đợi Sầm Hào nói chuyện, trực tiếp mở ra, nhanh chóng xuống xe, đi đến bên cạnh đẩy xe lăn cho Sở Kiêu. Sở Kiêu có chút khó đoán nhìn Hứa Nhược Nam.

Rất nhanh đã đến sân bay, làm tất cả thủ tục xong, Hứa Nhược Nam chuẩn bị đẩy Sở Kiêu đến chỗ kiểm tra, đột nhiên ông nói với cô: "Đẩy ba qua một bên, ba có chuyện muốn nói với con".

Hứa Nhược Nam nhìn những người xung quanh, sau đó nhẹ nhàng xoay bánh xe, đẩy ông sang một bên.

"Có chuyện gì vậy ba?"

"Cảm ơn con có thể đến đây tiễn ta". Giọng nói Sở Kiêu mang theo vài phần cô đơn, "Đi lần này, không biết khi nào mới có thể trở về..."

"Ba đừng nghĩ như vậy, con cùng Vân Tiêu sẽ sắp xếp thời gian đi gặp người mà. Công ty hôm nay có việc gấp nên Vân Tiêu mới...."

"Con không cần nói giúp nó, trong lòng ta đã có tính toán. Ba đi, vốn là tâm nguyện của nó..." Sở Kiêu có vài phần âm trầm nói.

"Ba, bên kia thích hợp cho người tĩnh dưỡng..." Mặt Hứa Nhược Nam đỏ lên, nghĩ tới bản thân mình cũng vô thức mà nói ra những lý do thoái thác.

"Ha ha, Nhược Nam con thật sự rất thiện lương..." Sở Kiêu cười khan hai tiếng nhìn Hứa Nhược Nam, nhàn nhạt nói: "Có rất nhiều việc con không biết, Vân Tiêu cũng sẽ không cho con biết".

Tim Hứa Nhược Nam đột nhiên đập nhanh hơn, cô có chút hoảng nhìn về phía Sở Kiêu.

"Con là một đứa bé ngoan". Sở Kiêu cười có chút sâu xa, "Gả cho Vân Tiêu đã ủy khuất cho con rồi, đối với nó, con phải để tâm nhiều hơn!"

Hứa Nhược Nam không nói gì, chính là mặt cô có chút trắng bệch, tay đẩy xe lăn cũng có chút run.

"Đi thôi, ta đây là một người cần phải rời khỏi, chúc con cùng Vân Tiêu hạnh phúc". Sở Kiêu quay đầu nhìn thoáng qua Hứa Nhược Nam, lấy tay mình đặt lên tay cô, nhẹ nhàng mà vỗ vỗ. Chạm đến bàn tay có chút lạnh cùng run run, sau đó cười nhẹ với cô.

Hứa Nhược Nam có chút chết lặng, đẩy xe lăng giao cho má Trương, trong đầu lại nhớ đến những lời mà lão gia tử vừa nói. Còn có bao nhiêu bí mật mà bản thân mình không biết? Sở Vân Tiêu đến cuối cùng là người như thế nào? Mình là người có thể giúp anh bỏ xuống mọi thứ? Cô có chút mờ mịt.

"Nhược Nam, đến rồi". Thẳng đến khi đến ngồi bên trong xe Sầm Hào, Hứa Nhược Nam mới hồi phục tin thần lại.

Khi mở cửa xe bước ra, cô nghe được Sầm Hào nói: "Tin tưởng cậu ấy, cũng tin tưởng bản thân em!"

Hứa Nhược Nam ngơ ngác xuống xe, ngơ ngác nhìn Sầm Hào lái xe rời đi, đầu óc càng hỗn loạn hơn.
 

Thẩm cửu

Tiểu tam nương
Thành viên BQT
Mod - Sáng Tác
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
21/4/20
Bài viết
308
Điểm cảm xúc
1,191
Điểm
93
Chương 51: Lại lần nữa cãi nhau.

Hứa Nhược Nam ngơ ngác vào bên trong, ngồi ngốc trên ghế sofa. Đầu óc một mảnh hỗn loạn, chuyện gì cũng không nghĩ rõ ràng được.

Bên cửa sổ dần tối xuống, chung quanh cũng dần không có ánh sáng. Hứa Nhược Nam ngời cuộn người trên sofa thật lâu, không bật đèn, tùy ý để bóng tối vây lấy mình.

Không biết qua bao lâu, phòng khách vang một tiếng 'bang' sau đó sáng lên. Ánh mắt Hứa Nhược Nam có chút không thích ứng với ánh sáng, theo bản năng đưa tay lên che mắt. Chỉ nghe thấy tiếng bước chân bước đến bên cạnh mình.

Chậm chạp bỏ tay xuống, mới nhìn thấy Sở Vân Tiêu đứng trước mặt mình. Áo lông cừu màu đen càng tôn lên khuôn mặt tái nhợt của anh.

"Buổi chiều em đến sân bay?" Trên đầu truyền đến giọng nói lạnh nhạt của anh.

"Ừ, thế nào, không thể?" Hứa Nhược Nam ngẩn đầu, chống lại ánh mắt lạnh lùng của anh.

"Đương nhiên là có thể". Sở Vân Tiêu nắm chặt tay vịnh sofa, sau đó từ từ ngồi xuống đối diện với cô. "Chỉ là những chuyện như vậy, anh không muốn nghe từ... người khác".

Giọng Sở Vân Tiêu không lớn không nhỏ, không nhanh không chậm, ngữ điệu cùng vẻ mặt đó làm dấy lên lửa giận trong lòng Hứa Nhược Nam. Mặt cô có chút đỏ, giọng nói cũng lớn hơn: "Anh không muốn đi thì em thay anh đi. Em không biết cha con hai người có chuyện gì, nhưng em biết, làm người thì phải làm tròn đạo hiếu. Còn về chuyện 'nghe nói', em nghĩ Sở đại thiếu gia bận rộn như vậy thì chắc không có thời gian nghe em nói..."

Sở Vân Tiêu nhàn nhạt nhìn Hứa Nhược Nam, tay có chút vô lực mà vuốt ngực trái mình, vẻ mặt hiện ra chút cô đơn.

"Mấy hôm nay, anh thực sự... Có chút bận..."

"Bận cùng phụ nữ anh anh em em, hay là bận đem người cha già sức khỏe yếu ớt ra nước ngoài?"

Trên mặt Sở Vân Tiêu hiện lên vẻ kinh ngạc, sau đó liền hiện lên vẻ đau đớn.

"Em... Nghĩ là anh..."

"Em không có suy nghĩ, là chính tai em nghe được". Hứa Nhược Nam cúi đầu, không nhìn tới người kia. Mỗi lần nhìn thấy anh đau đớn, tim cô luôn cảm thấy bất an.

"Nhược Nam, anh chưa từng có lỗi với em". Sở Vân Tiêu lại lần nữa xoa ngực trái, thân hình ngã trên sofa. "Anh không biết em thấy được hay nghe được những gì, anh chỉ có thể nói, hai ngày trước anh không về nhà là do có chuyện gấp cần xử lý. Còn về chuyện của ba, đưa ông ấy ra nước ngoài cũng không như em nghĩ..."

"Vậy thì tại sao?" Hứa Nhược Nam nhìn người trước mặt mang vẻ mặt mệt mỏi, vốn không muốn hỏi, nhưng lời nói của Sở Kiêu còn vọng bên tai cô, cô buột miệng hỏi như vậy, đầu óc cũng không nghĩ nhiều.

"Có một số việc, đến thời điểm thích hợp anh sẽ nói cho em biết, nhưng là bây giờ không phải lúc". Sở Vân Tiêu nhìn Hứa Nhược Nam, kiên định nói.

"Thời điểm em nên biết," Hứa Nhược Nam nói lại những lới này, trên mặt không khỏi hiện ra nét khinh thường, "Thời điểm như vậy, sợ là không có nhỉ?"

"Nhược Nam, không cần cố tình gây sự!" Ngữ điệu châm chọc của Hứa Nhược Nam đã chọc giận Sở Vân Tiêu. Mặt anh dưới ánh đèn, càng trở nên tái nhợt, môi cũng có chút tím tái. "Em không phải cũng gạt anh rất nhiều chuyện sao?"

Nhìn người trước mặt đột nhiên suy yếu như thế, trong lòng Hứa Nhược Nam có chút sợ hãi, những dặn dò lúc trước của bác sĩ Hà cô vẫn còn nhớ rõ. Cô muốn đứng dậy hỏi anh không khỏe chỗ nào, câu nói kia của anh lại rõ ràng xuyên qua tai cô. Hứa Nhược Nam có chút ngây ngốc đứng đó.

Thấy cô không nói gì, Sở Vân Tiêu hít một hơi thật sâu, chận rãi nói từng chữ, từng chữ rõ ràng: "Em không phải vẫn luôn giấu anh, lén thiết kế giúp ba em sao?"

Trên mặt Hứa Nhược Nam hiện lên vẻ khiếp sợ, trong khoảng thời gian ngắn, lại có chút lắp bắp nói: "Anh, làm thế nào, lại biết...."

Nhưng là chỉ trong nháy mắt, vẻ mặt khiếp sợ của cô được thay bằng sự tức giận.

"Anh, điều tra em? Thì ra anh đã sớm biết..."

"Anh không nói, có phải hay không em sẽ định giấu giếm anh cả đời?" Sở Vân Tiêu lạnh lùng nói.

"Em không có..." Những chuyện này xảy ra quá nhanh, Hứa Nhược Nam cũng không biết nói từ đâu.

Trong lúc này, sự tức giận vì bị người điều tra đã áp chế áy náy cùng bất anh trong lòng cô, "Em muốn làm gì thì làm, không cần phải báo cáo với anh, thưa Sở Tiên Sinh?"

Sở Vân Tiêu ngẩn đầu, nhìn chằm chằm vào Hứa Nhược Nam, sau đó lấy tay phải của mình đè chặt lên ngực, sắc mặt tái nhợt, thật lâu mới nghe anh nói mấy chữ: "Anh... Chỉ là... Quan tâm..."

Hứa Nhược Nam nhìn thấy anh chỉ vì lời nói của mình mà sắc mặt tái nhợt, lại nhìn đến bàn tay đang đè lên ngực của anh, nghe thấy giọng nói yếu ớt cùng đau lòng của anh, lời nói bên miệng không cách nào nói ra được nữa. Tất của phẫn uất trong lòng đều đi lo lắng cùng khẩn trương thay thế.

Cô vội vàng đứng lên đi đến bên cạnh anh, ngồi xổm xuống nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng hỏi: "Anh không khỏe sao?"

Anh nhẹ nhàng xoay tay lại nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn ấm áp của cô.

"Có phải tim không thoải mái không, anh đã uống thuốc chưa?" Hứa Nhược Nam nghe thấy tiếng thở của Sở Vân Tiêu một tiếng lại một tiếng, càng ngày càng nặng nề, khiến cô càng thêm lo lắng. "Em đi lấy thuốc giúp anh..." Nói xong chuẩn bị rút tay ra. Nhưng là bàn tay của mình vẫn bị anh nắm chặt.

"Đừng... đi, cứ để anh... Dựa vào em một chút thôi" Nói xong, đầu anh thuận thế ngã lên lai Hứa Nhược Nam.

Hứa Nhược Nam nhẹ nhàng rút tay ra, có chút run rẩy vuốt lên khuôn mặt anh, nửa tháng này anh có vẻ lại gầy đi. Không phải mình cũng là nguyên nhân khiến anh ấy gầy đi sao?

"Vân Tiêu chúng ta không cần lại cãi nhau..." Hứa Nhược Nam lệ rơi đầy mặt, "Làm thiết kế giúp ba, em thật sự không muốn giấu giếm anh..."

Sở Vân Tiêu không nói gì, chính là nhẹ nhàng năm lấy bàn tay đang sờ lên mặt mình.

"Em vẫn luôn muốn nói rõ ràng với anh, nhưng anh vẫn không về, gọi cũng không gọi được..."

Tay anh nắm càng chặt tay cô.

"Sau đó, em biết anh muốn đem ba anh đi Australia, hai người khó chịu với nhau, em không chịu được..."

"Chuyện... Em cảm thấy... anh là một người... Vô tình..." Sở Vân Tiêu vẫn như vậy, hơi thở có chút dồn dập.

Hứa Nhược Nam không nói gì, tay run nhẹ.

"Sau này...Anh nhất định sẽ nói cho em biết, Nhược Nam, sự thật.... Không như em... Nghĩ đâu..."

Sở Vân Tiêu nhìn Hứa Nhược Nam, trong ánh mắt lộ ra chân thành, mong đợi, còn có một chút gì đó khiến Hứa Nhược Nam không hiểu được. Dưới ánh mắt đó của anh, cô nhẹ nhàng gật đầu.

"Chúng ta... Không cần... Lại cãi nhau..."

Hứa Nhược Nam lại gật gật đầu. Tất cả hoài nghi, buồn bực, oán hận dường như không còn nữa. Cô đột nhiên cảm thấy, không có gì so với lúc này quan trọng hơn.

Vì thế một giây sau, cô nhẹ nhàng lấy bàn tay mình đặt trên ngực anh, nhẹ nhàng mà xoa.
 

Thẩm cửu

Tiểu tam nương
Thành viên BQT
Mod - Sáng Tác
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
21/4/20
Bài viết
308
Điểm cảm xúc
1,191
Điểm
93
Chương 52: Ngẫu nhiên gặp

Sau đêm đó, quan hệ Hứa Nhược Nam cùng Sở Vân Tiêu khôi phục như bình thường.

Mỗi sáng sớm Hứa Nhược Nam sẽ dậy sớm, nấu cháo trắng, chuẩn bị đồ ăn sáng ngon miệng, lại chuẩn bị sữa, sau đó mới đi lên lầu, dùng một cái "Morning Kiss" Đem người đang ngủ mơ vẫn chau mày kia tỉnh dậy.

Sau đó hai người cùng nhau ăn sáng, Sở Vân Tiêu đi làm, cô mới bắt đầu thiết kế.

Sở Vân Tiêu muốn trở về ăn cơm tối thường sẽ gọi cho Hứa Nhược Nam, cô sẽ đi chợ gần đó mua đồ mà anh thích ăn, lại tự mình nấu cơm chiều. Sau đó hai người sẽ cùng nhau ăn cơm tối dưới ánh đèn, xong sẽ ôm nhau trên ghế sofa xem tivi.

Có khi ngủ quên mất, thường sẽ bị một nụ hôn còn mang theo chút lạnh làm cho tỉnh giấc, sau đó người đàn ông gầy yếu đó sẽ đứng trước mặt cô, còn mang theo vài phần sủng ái. Hứa Nhược Nam luôn chờ anh về, có khi ngủ quên sẽ bị anh ôm lấy, còn mang theo vài phần khiển trách cùng đau lòng "Cũng không đắp thêm chăn mà ngủ sẽ bệnh".

Những lúc thế này cô sẽ vương bàn tay mình, ông lấy người đàn ông không được cho là cường tráng đó, vùi đầu vào lòng ngực anh, trên mặt còn toát lên vẻ thẹn thùng,

Dù là thần tiên yêu nhau, cũng không được như hai người.

Tâm trạng như vậy khiến thiết kế của Hứa Nhược Nam thuận tiện không ít, vào tháng 12, mặt cắt bản thiết kế, bóng của lâm viên, không gian đều hoàn thành. Sau hai ngày chỉnh sửa, Hứa Nhược Nam vừa lòng giao cho Hứa Hoàn Sơn.

Sau khi Hứa Hoàn Sơn nhận được, cùng mấy chú bác kia khen không đứt miệng, bảo là muốn nhanh chóng thi công để nhìn xem, tất cả đều ấn định là bản vẽ này. Mặc dù là ba mình, nhưng đây là lần đầu tiên dùng chính khả năng của mình, được ông đánh giá như vậy, Hứa Nhược Nam vẫn rất vui vẻ. Tiếc nuối duy nâất là không thể cùng chồng mình chia xẻ.

Sau chuyện lần đó, tuy rằng quan hệ hai người ở bên ngoài rất tốt, nhưng là chuyện làm thế kế giúp Hứa Hoàn Sơn, về Sở Vân Đồng, về Sở Kiêu... Những điều đó đều là cấm kị của hai người, cả hai giống như cũng né tránh không muốn nói tới dù gì chỉ là một chút.

Khi Sở Vân Tiêu ở nhà buổi tối, nếu linh cảm đến cô sẽ đến phòng của mình vẽ một chút, mỗi lúc như vậy Sở Vân Tiêu sẽ một mình xem tivi, có lúc anh cũng sẽ trở về thư phòng của mình xử lý một ít văn kiện. Anh cũng không biết phải nói gì với cô trong mấy lúc thế này.

Việc thế kế này đã được mọi người khẳng định, nhưng trong lòng Hứa Nhược Nam vẫn man mác buồn.

Lúc buổi chiều sau khi ra khỏi công ty của cha, Hứa Nhược Nam một mình đi dạo ở bách hóa, đột nhiên nhìn thấy Khúc Quyên Quyên.

"A nha, không đi chăm sóc bệnh nhận, lại chạy đến đây mua sắm, cẩn thận mình đi báo cáo cậu rời khỏi cương vị làm việc". Hứa Nhược Nam đi qua, vỗ vỗ vai Khúc Quyên Quyên, giọng điệu còn mang theo đùa giỡn.

Khúc Quyên Quyên quay đầu, nhìn thấy Hứa Nhược Nam, lập tức cười nói: "Hôm nay mình được nghỉ, cậu đi cáo trạng đi!"

Hai người nhìn nhau cười, liền hẹn cùng nhau đi xuống tầng dưới cùng uống cafe.

"Lâu lắm rồi không nhìn thấy cậu, khí sắc không tệ". Khúc Quyên Quyên uống một ngụm cafe, nhìn Hứa Nhược Nam nói.

"Cũng thật rất tốt". Trên mặt còn mang theo nụ cười.

"Xem ra hai vợ chồng rất tâm đầu ý hợp". Khúc Quyên Quyên trêu đùa nói.

"Xem là vậy đi..." Hứa Nhược Nam cuối đầu xuống uống một ngụm cafe, cười nhạt. "Đừng nói tới mình, cậu gần đây thế nào, nhìn có vẻ mệt mỏi".

"Haizz, đừng nói nữa, gần đây bệnh viện rất nhiều người, bận rộn nhiều. Hơn nữa công ty của anh mình mới khai trương, rất nhiều việc, cậu nói xem có mệt hay không?"

"Anh Đồng Đồng mở công ty mới? Anh ấy không phải làm việc cùng Vân Tiêu sao?" Hứa Nhược Nam có chút kinh ngạc hỏi.

"Cậu đó, chỉ biết làm một vợ hiền, đối với việc làm ăn của Vân Tiêu không quan tâm gì nhỉ".

"Mình rất ít khi hỏi anh ấy chuyện công việc, mà nếu có hỏi anh ấy cũng sẽ không trả lời". Nghĩ tới mỗi lần nói đến chuyện làm ăn, Sở Vân Tiêu vẫn sẽ không nói lời nào, Hứa Nhược Nam chỉ có thể thầm thở dài.

"Anh của mình mấy tháng trước đã rời khỏi Sở thị, hiện tại đang mở công ty riêng". Khúc Quyên Quyên tìm trong túi, "Đây là danh thiếp của anh ấy, có việc xin chiếu cố!"

Tim Hứa Nhược Nam có chút đập mạnh cùng loạn nhịp, nhìn đến mấy chữ trên danh thiếp "Công ty kiến trúc, tổng giám đốc Khúc Đồng đồng.

"Đồng Đồng sao lại muốn rời Sở thị? Anh ấy đã làm ở đó nhiều năm như vậy..."

"Như thế nào mình cũng không rõ lắm. Cậu cũng biết anh mình, tính tình nóng nẩy, chí hướng cũng lớn. Mình cũng từng hỏi, anh ấy liền bảo nam nhân phải có sự nghiệp của riêng mình"

"Nhưng là Vân Tiêu cho tới bây giờ lại xem Đồng Đồng là người ngoài" Không biết thế nào, trong lòng Hứa Nhược Nam xẹt qua một cảm giác xấu. Khúc Đồng Đồng đột nhiên từ chức, Sở Kiêu rời đi... Sau những chuyện này cuối cùng ẩn giấu những gì? Vì sao đến bây giờ Vân Tiêu cũng không nói với mình?

"Này, dù bọn mình biết nhưng ý tưởng của mấy người đàn ông mình không hiểu được đâu. Cũng mặc kệ bọn họ đi, nói chuyện của chúng mình". Khúc Quyên Quyên nhìn đến vẻ mặt thay đổi của Hứa Nhược Nam thay đổi, vội vàng thay đổi đề tài.

"Tráng tráng rời Sở thị bao lâu rồi?" Hứa Nhược Nam nhìn chằm chằm vào Khúc Quyên Quyên.

"Chuyện này..." Khúc Quyên Quyên có chút hối hận cùng Hứa Nhược Nam nói những lời này. Thì ra cô ấy không biết, anh trai mình còn nói đi nói lại nếu có gặp cô ấy phải lôi kéo làm ăn. Mình tưởng rằng cô ấy sớm đã nghe Vân Tiêu nói rõ. Nhưng nhìn dáng vẻ bây giờ, mình đúng là nói nhiều rồi. Cô điều chỉnh vẻ mặt mình, nói: "Thực ra mình cũng không rõ, anh mình rời khỏi một thời gian sau đó mới mở công ty bây giờ, chỉ mới khoảng hai tháng".

Hứa Nhược Nam không nói gì, chỉ là bưng lên ly cafe, tâm trí có chút bất định.

Khi trở về biệt thự, đã là hơn chín giờ. Mà Sở Vân Tiêu bình thường ít thấy mặt đang ngời ở trên sofa.

"Em về rồi? Đi đâu vậy, gọi điện thoại cũng không nghe máy". Sở Vân Tiêu nhẹ nhàng hỏi.

Hứa Nhược Nam lúc này mới nhìn đến điện thoại của mình, thấy hai cuộc gọi nhỡ đều là của Sở Vân Tiêu.

"Tìm em có việc gì sao?

"Buổi tối vốn dĩ có một bữa tiệc". Sở Vân Tiêu nhàn nhạt nói.

"Vậy sao anh không đi?"

"Mấy tiệc tối như thế, phải mang theo phụ nữ".

"An Tĩnh cũng là nữ, lại là thư ký của anh".

"Nhưng cô ấy không phải vợ của anh..." Sở Vân Tiêu nhìn thoáng qua Hứa Nhược Nam sao đó đứng lên, còn mang theo chút mệt mỏi.

Tim Hứa Nhược Nam có chút loạn nhịp, sau đó nói 'Em xin lỗi' với anh.

"Không có gì, chỉ là một bữa tiệc thôi" Sở Vân Tiêu đi tới ôm eo Hứa Nhược Nam, "Chiều nay đi đâu vậy?"

"Đi dạo bách hóa, lại gặp được Quyên Quyên nên uống cafe và ăn cơm tối cùng cô ấy". Nhắc tới Khúc Quyên Quyên, Hứa Nhược Nam có chút không được tự nhiên. Cô ngẩn đầu nhìn Sở Vân Tiêu, trên mặt anh không có bất kì biểu tình gì.

"Quyên Quyên nói với em Đồng Đồng mở công ty nhà đất..."Hứa Nhược Nam suy nghĩ rời như vô tình nói.

"Thật sao..." Sở Vân Tiêu vẫn như cũ bình tĩnh.

"Cô ấy còn nói anh ấy đã rời khỏi Sở thị mấy tháng..." Nhìn thấy sự bình tĩnh của anh, tim Hứa Nhược Nam có chút phát run.

"Ừ, mấy tháng hôm trước cậu ấy nói với anh muốn bắt đầu tự làm riêng..." Sở Vân Tiêu vẫn như cũ, không có chút nào phập phồng.

"Anh..."

"Anh có chút đói bụng..." Không đợi Hứa Nhược Nam nói xong, Sở Vân Tiêu vội vàng đè lại dạ dày của mình, một mặt đau đớn.

Những lời muốn nói chỉ có thể ép xuống, Hứa Nhược Nam có chút đăm chiêu nhìn Sở Vân Tiêu, từ từ nói: Được rồi, em đi làm cho anh chút đồ ăn".

Sở Vân Tiêu gật đầu, nhẹ nhàng hôn lên má cô, rất tự nhiên nói: "Vẫn là vợ tốt nhất!"

Chẳng biết vì sao, nụ hôn khiến cô ngọc ngào của lúc đầu bây giờ lại khiến cô cảm thấy run rẩy.
 

Thẩm cửu

Tiểu tam nương
Thành viên BQT
Mod - Sáng Tác
Tác giả cống hiến năm 2020
Tham gia
21/4/20
Bài viết
308
Điểm cảm xúc
1,191
Điểm
93
Chương 53: Đan áo len


Hứa Nhược Nam đứng trước cửa nhìn theo chiếc xe từ từ đi xa, trên môi giống như còn lưu lại hương vị của anh. Hứa Nhược Nam vươn tay ra, nhẹ nhàng sờ môi của mình, sau đó xoay người lại, chậm chạp đi lên lầu.

Đi trở về phòng của mình, mở ra tủ quần áo, đi đến góc trong cùng của tủ, chậm rãi vươn tai sờ đến thứ gì đó mềm mềm. Hứa Nhược Nam nhẹ nhàng lấy ra sau đó để qua một bên, sau đó lại tiếp tục sờ tới lấy ra hai cây móc, do dự chút vẫn lấy ra hết để qua một bên.

Một lúc lâu Hứa Nhược Nam vẫn đứng dựa người vào tủ, có chút si ngốc nhì đống len và cây móc.

Kỹ năng mà Hứa Nhược Nam kiêu ngạo vốn dĩ không phải nấu cơn, mà đan len mới thực sự là sở trường của cô. Nhớ tới mấy năm trước còn vụn trộm học cùng chị Trần, mỗi khi đang len lại nhớ tới cảm xúc ấm áp, giống như bàn tay mẹ khi bị bệnh. Khi đó cô liền có nguyện vọng, một ngày nào đó sẽ truyền lại sự ấm áp này cho người cô yêu nhất.

Vì thế vất vả học tập, vất vả luyện tập, khó khăn lắm mới kết thúc khóa học, kết quả lại đi nước ngoài. Mấy năm nay không phải không có làm, khăn quàng cổ, bao tay, thậm chí áo khoát, nhưng là làm cũng chỉ bản thân mình thấy, ba không thích mấy loại thủ công này, những người kia, ai sẽ thích chứ?

Từng có một lần cô đang một áo lông màu vàng nhạt, cổ chữ V, đan xong rồi mới giật mình thấy đây là mình vì người đó mà đan. Qua một hồi do dự vẫn không nhẫn tâm bỏ, đêm ở nước ngoài trong trẻo nhưng lạnh lùng, cô thường vuốt chiếc áo lông, tim cũng dần dần ấm lên.

Trở về nước, lần đầu tiên thấy anh mới thấy anh so với ấn tượng có vẻ gầy đi rất nhiều, áo lông lại hơi lớn, về thế cứ nằm ở đáy rương quần áo, cô không bao giờ lấy ra nữa.

Sau khi gả cho anh, lại xảy ra rất nhiều chuyện, cô liền không có tinh lực đan len. Đến mấy ngày trước đó cô vô tình xem lịch, nhìn đến ngày mình đánh dấu đã đến gần như vậy, mới do dự chuẩn bị quà cho anh.

Trải qua suy nghĩ, cuối cùng vẫn mua về. Định rằng sẽ bắt đầu đan sau khi giao bản thiết kế, nhưng là khi cầm lên tay những sợi len cô cảm thấy có chút do dự, không biết những thứ này có thể làm cho anh thoải mái không?

Sau khi rời khỏi phòng Họp, chảo hỏi Sầm Hào song Sở Vân Tiêu lập tức cùng anh về văn phòng.

"Cậu sắp xếp người điều tra một chút, công trình 'Mưa gió Giang Nam' còn có ai đầu tư vào". Sau Khi ngồi xuống ghế Sở Vân Tiêu nói với Sầm Hào.

"Thế nào?" Sầm Hào có chút mơ hồ hỏi.

"Còn có, ngoại trừ Lôi Đào cho vay ra, mấy người đó có nguồn tiền khác không". Sở Vân Tiêu không trả lời Sầm Hào mà tiếp tục nói.

"Cậu đang nghi ngờ chuyện gì?"

"Mình nghe nói mấy phần làm ăn chúng ta chuyển qua bên đó, làm ăn rất tốt nhưng lợi nhuận lại giảm xuống". Sở Vân Tiêu nhìn chằm chằm vào Sầm Hào, tiếp tục nói: "Còn có, Khúc Đồng Đồng mở công ty xây dựng..."

"Mình biết rồi, sẽ mau chóng đi điều tra rõ ràng". Sầm Hào gật đầu, "Không có chuyện gì khác, mình đi trước".

Xoay người muốn rời đi, dột nhiên quay đầu nói: "Đúng rồi, giải thưởng kia của cậu, bên thương hội vẫn muốn cậu tự qua lĩnh".

"Mình không phải nhờ cậu tối hôm qua đi lĩnh rồi sao?" Sở Vân Tiêu đang định cầm lên một tập hồ sơ trên bàn, nghe vậy liền ngẩn đầu lên hỏi.

"Vân Tiêu, Thanh niên kiệt xuất xí nghiệp tại A thành, Á Châu kiệt xuất đề danh, mấy giải thưởng đó cậu nghĩ mình có thể đi lĩnh thay sao? Tối hôm qua vốn là yến hội mở cho cậu, cậu lại,,,"

Sở Vân Tiêu tập trung vào văn kiện, không ngẩn đầu lên nói, "Không có cô ấy cùng tới, cũng chỉ là mây bay..."

Sầm Hào nhìn không thấy biểu tình của anh, trong lòng than nhẹ một tiếng, đẩy cửa đi ra ngoài.

Một buổi sáng có chút lo âu vô cớ. Hứa Nhược Nam nhìn mình một lần nữa làm rơi cây móc, cười cười, lại một ngày mới bắt đầu.

Không phải chưa từng thấy nhiều loại áo lông, nhưng mình nghị đi nghĩ lại, vẫn là kiểu dáng đơn giản hợp ơới anh.

Thật ra, vẫn là lạnh nhạt, anh chưa từng thật tâm mở lòng mình, cô thật chưa bao giờ hiểu anh muốn gì? Nhìn sợi len tay bỗng có chút run rẩy, móc len tiếp theo cũng không nghiêm chỉnh.

Hứa Nhược Nam thở dài, thu hồi suy nghĩ loạn của mình, buộc bản thân phải tập trung vào sợi len trên tay, nghiêm túc bện hai hàng. Đột nhiên chuông điện thoại di động vang lên giữa phòng khách vắng vẻ, cũng ngắc quãng suy nghĩ của cô.

"Nhược Nam, xem báo ngày hôm nay chưa?" Vừa bắt điện thoại đã nghe thấy giọng Khúc Quyên Quyên như muốn phá hủy màng nhĩ của người khác.

Hứa Nhược Nam phải để điện thoại xa tai, mới chậm rãi nói: "Cậu cũng biết mình không xem báo giấy".

"Trời, chuyện lớn như vậy mà cậu thật sự không biết?"

"Chuyện gì?"

"Nhà cậu lên báo rồi"

"Thật sao". Hứa Nhược Nam nghe Khúc Quyên Quyên nói liền có chút hưng phấn cùng lo lắng, buông sợi len tron tay xuống, chậm rãi đi đến bàn ăn, nhớ tới hình như báo Vân Tiêu xem lúc ăn sáng vẫn còn đó.

"Tài chính vào kinh tế bản".

Hứa Nhược Nam nhẹ nhàn một phen, lập tức bức ảnh của Sở Vân Tiêu đập vào mắt. Vẻ mặt của anh vẫn nhàn nhạt, thậm chí còn không có nét cười.

"Mình thấy rồi". Hứa Nhược Nam một bên nhìn tiêu đề, một bên nói với Khúc Quyên Quyên.

"Thật xin lỗi, tại mình mà tối qua làm trễ nãi tiệc tối của cậu..." Khúc Quyên Quyên nói mang theo vài phần ái náy.

"Không sao đâu Quyên Quyên". Hứa Nhược Nam chậm rãi nói. lại nhớ tới tiệc tối bình thường mà người kia nói.

Có phải vì mình mà anh ấy bỏ qua yến hội hôm qua... Tim Hứa Nhược Nam có chút loạn nhịp, tình cảm trong lòng cũng có chút rối loạn.

"Mình muốn xem một chút, cúp máy nha". Nhàn nhạt nói xong cô liền tắt điện thoại, ngoài trước bàn nhìn tờ váo kia.

Bản tin hôm nay gần như điều liên quan tới anh. Giải thưởng của anh, những chuyện anh đã trải qua, thậm chí hôn nhân của anh...Có một đoạn văn nói thế này "Hơn nửa năm trước cưới con gái Hứa gia làm cho Sở gia như hổ thêm cánh, cũng vì vậy Sở thị tiếng thêm một bước phát triển... Thế nên lần này lấy tư thế của Hắc mã trở thành người đề danh duy nhất trong nước..."

Đọc tới đọc lui mấy lần đoạn này, sắc mặt Hứa Nhược Nam dần ngưng trọng. Thì ra trong mắt người ngoài hôn nhân của mình và Vân Tiêu cũng chỉ là hai nhà liên hôn mà thôi. Mà có vẻ họ cũng nghĩ anh vì đám cưới mà càng thêm nổi bật, giải thưởng cùng đề danh thế này. Nỗ lực cùng cần cù trong mắt người khác, so với mấy thấy đó dường như không còn quan trọng nữa...

Trong khoảng khác này giống như cô đã hiểu được vì sao anh lại lạnh nhạt như vậy. Anh ở Sở thị quyền hành cao nhất, mọi người vây quanh anh không phải vì sự giỏi giang mà có khi chỉ vì muốn chê cười anh mà thôi. Mọi cử chỉ bình thường, thậm chí sinh hoạt hằng ngày, không lúc nào mà không phải để ý. Nếu không hiểu mình muốn gì, nếu không phải tâm trạng đều giấu kính, thật không biết còn bao nhiêu việc có thể nói ra? Trên đời này sẽ có mấy người hiểu anh, mà chính bản thân mình, trừ bỏ nghi kị cùng mù quáng, có vẻ cũng chưa bao giờ ổn định tinh thần để hiểu rõ con người anh...

Hứa Nhược Nam cứ như vậy ngồi ở bàn ăn, nhìn vào tờ báo kia, nhìn đến những văn tự kia, lại thấy biểu tình của người đó, trong lòng như có sóng cuộn.

Thật lâu sau Hứa Nhược Nam mới bỏ tờ báo kia ra, nhanh chóng đứng lên sau đó trở lại phòng khách, cần lấy sợi len, một lần nữa nghiêm túc bện len.
 
Top