[Huyền huyễn] Truyện Đề Cử Tâm Ma - Jim Maryal

[Huyền huyễn] Truyện Đề Cử Tâm Ma - Jim Maryal

Jim Maryal

Tác giả
Tham gia
25/5/21
Bài viết
219
Điểm cảm xúc
355
Điểm
63
Quyên suy nghĩ một hồi, cuối cùng nhìn thẳng vào mắt người đàn ông kia, quả quyết.

"Mặc cho tôi từng là ai trong quá khứ, hiện tại, tôi chính là Quyên! Dù khiến anh thất vọng, tôi vẫn phải nói. Quá khứ chính là những thứ đã đi qua, cũng như nữ pháp sư đã từng nói rằng anh nên đi đầu thai chuyển kiếp, không thể sống mãi một cuộc sống không thuộc về mình chỉ vì sự cố chấp của bản thân được. Anh thử nghĩ xem, nếu như nữ pháp sư biết rằng anh không đi đầu thai mà ở lại trần gian vì cô ấy, thì cô ấy sẽ nghĩ gì? Tự trách, tội lỗi, hối hận... Anh muốn cô ấy thật sự trở thành như vậy sao?"

"..."

Quỷ Thần Đỏ đang chìm đắm trong những suy nghĩ của mình khi điều ước của hắn cuối cùng cũng thực hiện được, thì nghe thấy Quyên nói vậy. Hắn sợ hãi, vô thức lùi lại một bước.

"Tôi rất tiếc vì anh đã đợi tôi cả ngàn năm, nhưng như vậy thì có nghĩa lí gì? Người đứng trước mặt anh hiện tại là tôi, không phải nữ pháp sư tài ba đã từng tung hoành long trời lở đất. Tôi là Quyên, không phải Nguyệt, tôi là một cô bé mười tuổi, và có một gia đình hạnh phúc đã bị giết. Quá khứ của hàng ngàn năm trước đã qua rồi, và anh có nhớ trước khi chết, nữ pháp sư có nói gì không?"

Quỷ Thần Đỏ hoảng loạn, anh ta nhớ về cái thời khắc trọng đại ấy. Nguyệt đã từng nói rằng cô ấy có một cuộc đời nhàm chán, vì thế phải tự tạo điểm yếu cho bản thân - chính là hắn. Có lẽ cô ấy đã vô cùng thanh thản sau khi ra đi... Làm thế nào mà hắn không nhận ra, ý tứ của cô ấy lúc nói với hắn rằng đừng đợi nữa? Cô ấy không muốn hắn có một cuộc đời cô độc và lạnh lẽo như chính bản thân cô ấy!

Nhưng, có hối hận không? Không! Cho dù trải qua hàng ngàn năm vô định trên cõi trần, với một mong ước nhỏ nhoi, sống cùng sự cô quạnh, nhưng trong tâm hắn luôn có cô, như vậy, cuộc sống của hắn cũng đâu đến nỗi nào đâu?

Cuối cùng thì, sau bao nhiêu ngày tháng chờ đợi, Nguyệt đã ở ngay trước mắt anh.

Thiên hạ thay đổi, người trước mắt đã quên anh, đã quên một quá khứ hào hùng kia, người đó không còn là người mà anh hằng mong nhớ.

Nhưng thế thì đã sao? Ngay từ cái lúc đầu trâu mặt ngựa hỏi anh có chắc chắn không, nếu không sẽ phải trả một cái giá rất đắt, thì anh biết điều gì đang chờ đợi bản thân mình rồi. Không hối hận, tấm chân tình này không phải là giả, chỉ cần cuối cùng cũng được gọi tên người con gái đó một lần nữa thôi cũng đã mãn nguyện lắm rồi. Quỷ Thần Đỏ nhẹ nhàng nói, không nhanh không chậm, như để cho Quyên nghe một cách rõ ràng nhất.

"Ta chưa bao giờ hối hận với quyết định của mình. Ngươi có biết ta luôn bên cạnh ngươi, cùng ngươi trải qua vô số chuyện không?"

"..."

"Vụ án người đàn ông tên Thanh, ngươi còn nhớ đúng chứ? Ngay trước khi hồn ma người đàn ông kia vồ tới ngươi, ta đã chặn hắn lại và dùng sức mạnh của mình để uy hiếp hắn. Vì thế, ngươi bình an vô sự. Khi Lan bị bắt cóc, ta đã ẩn khí tức của ngươi để bọn xấu không nhận ra được, sau đó ngay trước giây phút gã Thanh đâm dao vào các ngươi, ta đã bẻ chệch hướng đi của con dao đó. Ngươi tưởng tất cả đều là sự tình cờ sao?"

Quyên nghe Quỷ Thần Đỏ nói, từng câu từng chữ cứ lùng bùng trong lỗ tai. Thì ra đây chính là nguyên do mà trước khi bị bắt đi tại phiên toà hôm ấy, hồn ma người đàn ông kia đã nói rằng chiếc vòng cổ này thật đặc biệt.

Còn điều gì mà cô không biết nữa kia chứ?

"Khi ngươi đi qua một gốc cây đa lớn, ta thấy một con quỷ cái bị chết oan muốn ăn thịt ngươi, ta đã thay ngươi dọn sạch nó, vậy nên ngươi mới sống yên bình."

Chuyện này là thế nào, tại sao cô lại không hay biết gì?

"Trong bữa tiệc sinh nhật của thằng nhóc Minh, ngươi đã gặp một người đàn ông kì lạ hỏi về thân thế của ngươi, đúng không? Hắn là tay sai của con quỷ đang đuổi giết ngươi trên kia kìa, ta đã giúp ngươi giấu khí tức, ẩn mọi thứ và bằng mọi cách tránh né nguy hiểm đến từ hắn. Đáng tiếc, con quỷ kia cuối cùng vẫn tìm thấy ngươi."

Quyên nhớ lại trong tiệc sinh nhật của Minh, có một ông chú liên tục hỏi những thông tin cá nhân của cô đến phát phiền. Hoá ra là thế, mọi chuyện chưa bao giờ là sự ngẫu nhiên cả.

"Anh còn giấu tôi cái gì sao?"

"Nếu ngươi muốn biết, ta sẽ kể hết cho ngươi nghe."

"..."

"Khi ngươi bị bóng đè, và suýt bị con ma nữ kia nuốt chửng, ta đã quật chết nó trong một khắc. Ba hình ảnh về người thân ngươi nhìn thấy lúc ấy chẳng qua chỉ là ảo ảnh trước thời khắc sinh ly tử biệt mà thôi. Vì ngươi quá nhớ họ nên mới thấy những ảo ảnh đó."

Bây giờ đến lượt Quyên sợ hãi, cô không cử động được gì, chỉ có thể đứng chôn chân dưới đất như vậy. Sự thật của mọi việc cô từng trải qua thì ra đều có dấu vết của hắn.

"Vụ án ở nhà cô bé Hoa nữa, ngươi có biết ta đã âm thầm giúp ngươi như thế nào không?"

Quyên nhớ lại không lâu trước đây, cô đã thành công phá giải những vụ việc kì lạ xảy ra ở nhà Hoa và cứu được cô Mai. Đó là một câu chuyện dài mà cô chắc chắn không thể nào quên.

"Khi ngươi bị tên kia bắt nhốt, ngươi nhớ ngươi đã nói gì với chính tâm ma của mình không?"

Tôi hối hận... Hối hận vì đã không thể tìm ra được sự thật bằng con đường khác, mà ngược lại còn tự gây họa cho chính bản thân mình! Tôi hối hận vì đã quá chủ quan, không tự bảo vệ mình cho thật tốt. Tôi hối hận vì chưa kịp tìm ra hung thủ thì tôi đã phải bỏ mạng một cách vô ích rồi... Hối hận vì chưa kịp nói lời cảm ơn với mẹ Vân, với Minh...

Từng câu từng chữ hiện lại trong đầu cô, khiến cô trầm ngâm. Đúng là lúc ấy, trong lòng cô chỉ có hối hận không nguôi vì nghĩ rằng bản thân sẽ không thể thoát khỏi nơi đó.

"Chính lúc ấy tâm ma đã ra một điều kiện với ngươi, ngươi còn nhớ chứ?"

Làm sao mà cô quên được, cái bản thể giống hệt cô từ đầu đến chân ấy đã ra điều kiện là linh hồn cô phải lui lại cho nó tiếp quản thân thể. Điều đó đồng nghĩa với việc cô chấp nhận cho cái xấu xa, cái độc ác bên trong mình trỗi dậy và hoành hành.

"Trong lúc ngươi đang đấu tranh với chính bản thân mỉnh, ta đã thay ngươi xử lý hai tên kia, và cảnh cáo người phụ nữ tên Mộng ở trong chiếc nhẫn vàng kia. Ngươi không hề thắc mắc tại sao cô ta không dám làm gì ngươi ư? Ngươi tưởng rằng cô ta thực sự biết ơn ngươi vì đã cứu và giúp đỡ cô ta ư? Thật ngây thơ! Cô ta đã bị giết, là một linh hồn chết oan với đầy nỗi uất hận. Hai tên kia đã dự định để ngươi làm vật thay thế, làm cầu nối để cô ta nhập vào ngươi và sống lại đấy! Không có ta, giờ này ngươi còn ở đây sao?"

Mọi chuyện ngay từ đầu đã không hề đơn giản, là do cô nghĩ nó quá đơn giản mà thôi.

"Ánh sáng màu đỏ giữa đêm mà ngươi tưởng là của nhà thờ nào đó, thực ra là sự chỉ dẫn của ta giúp ngươi về đến nơi cần đến. Ngươi không hiểu sao, tất cả mọi chuyện ta làm đều là để bảo vệ ngươi!"

"Tôi... tôi..."

"Sau đó, ngươi gặp con ma nữ ở tầng thứ mười ba đúng chứ? Ta đã phải dùng uy lực của mình để đe doạ nó không được làm gì ngươi. Khi ngươi ở khu phố bên cạnh, gặp rất nhiều ma đói đúng chứ? Trong số những con ma đó có một con là ma đói lâu năm, nó nhìn trúng ngươi và muốn nhập vào ngươi. Ta đã để lộ ra sức mạnh của mình bao quanh người ngươi, thì bọn chúng mới sợ hãi bỏ chạy như thế!"

Quyên nhớ lại sự kiện kì lạ ở khu phố nhộn nhịp đó, cô còn tưởng là do chúng sợ hãi thứ gì đó, cả ma nữ cũng thế, nhưng thì ra là nỗi sợ hãi ấy xuất phát từ chính trên người cô. Có thể là để bảo vệ khu phố, nên thổ thần mới xuất hiện ngay sau đó để trấn áp, vậy nên mới không có chuyện gì xảy ra. Cô thật ngây thơ, trải qua bao nhiêu chuyện như thế, lại không hề nhận ra phía sau mình luôn có một bóng dáng của người đàn ông luôn giúp cô trong tất cả mọi chuyện. Quyên vô cùng cảm động, cái cảm giác khi nhận ra hoá ra mình không hề đơn độc, mình lúc nào cũng có một người đi cùng ấy, nó vui lắm, giống như ngay từ đầu cô chưa từng bị bỏ rơi.

"Mới đây thôi, khi ngươi đối mặt với tâm quỷ của Lê Thị Thương, ta đã âm thầm tạo một vòng bảo hộ xung quanh ngươi và đồng đội, vì thế Lê Thị Thương kia mới không thể làm gì các ngươi, mà chỉ có thể tập trung đấu với ma nữ.

Thế nhưng tại sao giúp cô nhiều như thế mà chưa từng lộ mặt? Người đàn ông trước mặt này sợ hãi điều gì, tại sao lại luôn ngầm giúp đỡ không cho cô biết như vậy. Thứ cô nợ hắn không phải chỉ là tình cảm của hàng ngàn năm qua, mà còn là bao nhiêu cái mạng đã suýt bị lấy mất trong rất nhiều trường hợp nguy hiểm. Quyên muốn báo đáp lại hắn, muốn trả ơn hắn. Những thứ hắn đã làm quả thực đã khiến cô rung động.

"Tại sao anh không xuất hiện trước mặt tôi sớm một chút, mà lại để đến tận bây giờ?"

"Đến lúc ta phải ra rồi. Chúng ta đã gặp lại con quỷ của hàng ngàn năm trước, ngươi cần biết rõ nguyên nhân mọi chuyện xảy ra thì mới có thể đối đầu với nó được."

"Nguyên nhân ư, là sao chứ?"

"Đã từng có rất nhiều lần ngươi nhận được câu trả lời: Kẻ giết cả gia đình ngươi chính là bản thân ngươi, nhớ chứ? Điều đó có nghĩa là mối thù truyền kiếp của ngươi, chính con quỷ trên kia đã biến thành kẻ biến thái giết chết cả nhà ngươi. Cả gia đình hạnh phúc của ngươi đã chết vì mối thù của cá nhân ngươi. Hiểu rồi chứ?"

Những lời này giống như sét đánh ngang tai, khiến cô không thể nào nhìn vào hiện thực.

"Tại... tại sao lại như thế, vậy tại sao phải qua một thời gian lâu như vậy con quỷ kia mới tìm đến ta lần nữa?"

"Ngươi đã được cứu bởi ai?"

"Bà... bà Vân..."

Quyên đầu óc mông lung, cố giải thích cho những điều mình vẫn còn thắc mắc.

Bà Vân là người đã cứu cô, cưu mang cô, luôn làm theo tất cả mọi nhu cầu của cô. Điều đó trông có vẻ bình thường nhưng hình như không phải, tại sao lại đối tốt với cô đến như vậy, thậm chí còn không hề sợ hãi khi biết cô nhìn thấy ma chứ?

"Còn nhớ bà ấy có một người con trai bị mất tích không? Người con trai đó chính là kẻ biến thái bị con quỷ kia nhập vào và giết hại cả nhà ngươi!"

Tin trước đã chấn động không nhẹ, tin này còn khiến cô chấn động hơn gấp bội. Chuyện gì đang xảy ra thế, ngay từ ban đầu cô luôn là người chẳng biết một chút gì về nhưng sự thật này.
 

Jim Maryal

Tác giả
Tham gia
25/5/21
Bài viết
219
Điểm cảm xúc
355
Điểm
63
Chương 61: Đối mặt (P1)
Mọi chuyện chưa bao giờ là một điều ngẫu nhiên, mặc dù có đôi lúc Quyên sẽ tự hỏi mình tại sao lại gặp những điều mà người khác không bao giờ gặp. Nhìn thấy ma, giúp đỡ những con ma, và từng là một con người hoàn toàn khác trong quá khứ.

Có phải bởi vì hàng ngàn năm trước, cô là một nữ pháp sư, và nữ pháp sư ấy đã tiêu diệt rất nhiều ma quỷ, nên nghiệp kiếp này cô mới phải trả? Oan oan tương báo, kẻ thù truyền kiếp của cô đã xuất hiện, và người đồng hành cùng cô trong quá khứ cũng đang ở trước mặt. Thế nhưng, mọi điều đang xảy ra và hiện hữu này làm thế nào mà vừa quen thuộc, vừa lạ lẫm như vậy?

Cô nghĩ tới những người bạn mình đã gặp gỡ trên con đường đầy nguy hiểm này. Họ không liên quan đến những thứ đang xảy ra trước mắt cô, vậy nên họ không cần phải bị liên luỵ nhiều như thế. Những chuyện như thế này, cần phải nhanh chóng kết thúc, bằng chính đôi tay của cô!

"Tôi đang ở nơi nào đây? Còn bạn bè của tôi ngoài kia thì sao, họ sẽ gặp nguy hiểm mất!"

Quỷ Thần Đỏ cười nhẹ, ánh mắt trở nên nhu hoà hơn rất nhiều. Anh biết rằng thời khắc này, mặc dù anh đã mong đợi từ lâu, nhưng bữa tiệc nào cũng sẽ kết thúc, buổi gặp nào cũng sẽ có chia ly. Thế nhưng không giống như hàng ngàn năm trước, lần này, chia ly là chia cách mãi mãi.

Người con gái trước mặt trông có nét giống cô gái ấy, nhưng lại chẳng phải cô ấy. Quỷ Thần Đỏ chỉ muốn cả hai lưu lại nơi đây mãi mãi, mặc cho sóng gió hay thời gian trôi đi bên ngoài như thế nào. Một dòng nước nhỏ lặng lẽ chảy dài trên gương mặt anh. Mong muốn của anh là một ích kỷ, và anh không thể cứ mãi ích kỷ như vậy được. Chỉ là không biết, sau cuộc chiến này, anh còn có thể ở bên cạnh và bảo vệ cô ấy một cách âm thầm hay không? Thời gian gặp lại và ở bên cạnh cô ấy rất ngắn, chỉ mới trôi qua vài tháng mà thôi. Anh nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt của mình, mỉm cười.

Như thế cũng đã mãn nguyện lắm rồi. Được ở bên cạnh cô ấy, được bảo vệ cô ấy, dù không lâu, nhưng cũng đủ rồi. Chuyện quan trọng nhất bây giờ không phải là giữ cô ấy bên mình, mà là bảo vệ cô ấy khỏi những kẻ thù xuất hiện từ trong quá khứ. Quyên đã không còn là Nguyệt, người phụ nữ mạnh mẽ luôn bảo vệ anh trước mọi nguy hiểm nữa. Cô ấy chỉ là một cô gái yếu đuối có đôi mắt âm dương.

Quyên lặng người đi khi nhìn thấy những giọt nước mắt được gạt nhanh kia, cô không ngờ được người đàn ông trước mặt có thể nặng tình với nữ pháp sư như vậy. Làm sao bây giờ được, cô lại chẳng phải là người phụ nữ mạnh mẽ đó nữa rồi. Hiện tại, cô là chính cô. Hiện tại, Quyên có những người bạn luôn bên cạnh an ủi và giúp đỡ cô lúc khó khăn. Bất kể quá khứ đã từng hào hùng như thế nào, nó cũng chẳng còn liên quan đến hiện tại nữa rồi.

"Đây là một ảo cảnh bên trong sợi dây chuyền ngươi đeo. Cho dù ngươi ở đây bao lâu, thì chỉ cần ngươi muốn, thời gian bên ngoài có thể ngừng lại, trôi chậm hoặc nhanh hơn tuỳ ý ngươi đều được. Khi ta đưa ngươi vào đây, thời gian bên ngoài đã dừng lại, vì vậy ngươi không cần phải lo lắng."

"Có thể... đưa tôi ra ngoài không?"

Quyên ngầm hiểu, nếu ra ngoài thì có lẽ bản thân cô sẽ không bao giờ quay trở lại đây được nữa. Một cái gì đấy trong tim mách bảo cô rằng, sau trận chiến này, mọi thứ thuộc về quá khứ xa xôi kia sẽ hoàn toàn biến mất...

Dù thực tình không nỡ, người đàn ông trước mặt này phải khó khăn lắm mới lộ diện và trò chuyện cùng cô, thế nhưng không thể vì thế mà cô đánh mất những người bạn hiện tại.

"... Được."

Nói rồi, không nhanh không chậm, Quỷ Thần Đỏ nhanh chóng bay tới ôm cô vào lòng. Sức gió đột nhiên mạnh lên khiến cô không tự chủ được mà nhắm chặt mắt lại. Mặc dù thế, cảm giác ấm áp và hương thơm man mác từ người đàn ông này, cô vẫn cảm nhận được rất rõ. Cảm giác này, cô sẽ mãi mãi không bao giờ quên...

Sau một luồng gió rít bên tai, với cảm giác nhẹ bẫng như được nhấc bổng lên không trung, cuối cùng cô cũng cảm nhận được chân mình chạm đất. Gió rít qua đi, khi vòng tay ấm áp kia rời đi, Quyên từ từ mở mắt ra.

Hình dáng người đàn ông đứng trước mặt cô trông thật cao lớn. Phía đối diện kia, hình ảnh con quỷ trong bộ dạng cô gái nhỏ vẫn đang giữ chặt cậu bé Trương trên không trung, hình ảnh vẫn kinh dị y như lúc cô đứng ở đây vài tiếng trước.

Thời gian không hề thay đổi.

Quyên nhớ lại câu mà Quỷ Thần Đỏ nói với mình, vậy có nghĩa là hiện tại thời gian trôi qua bằng đúng lúc con quỷ kia thách thức cô. Nhìn quanh quất, Quyên thấy Minh và những người khác đang bị ngã xõng xoài trên nền đất, họ vẫn còn chưa kịp lấy lại tinh thần để hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Từ phía đằng xa, những người vệ sĩ áo đen đột ngột xuất hiện, họ dùng tốc độ nhanh nhất để chạy về hướng này.

"Hừ, loài người thấp kém, lại dám đấu với ta sao!"

Chỉ thấy con quỷ hừ lạnh một tiếng, rồi tạo ra một cái kết giới xung quanh nó, Quyên và Quỷ Thần Đỏ lại, ai cũng không thể vào.

"Quyên, chạy mau!!!"

Minh hét lớn, ánh mắt long sòng sọc cứ nhìn chằm chằm vào cô gái đang dần bị nuốt chửng trong cái màng bọc màu đen kia. Cậu cảm thấy bất lực vô cùng, giống như cái gì cũng không giúp được Quyên.

"Cậu chủ, cậu có sao không?"

Một vệ sĩ áo đen có vẻ lớn nhất trong đội nhanh chóng chạy đến chỗ cậu, đỡ cậu dậy, rồi không biết lấy từ đâu một chiếc hộp cứu thương sơ cứu những vết thương ngoài da cho cậu.

Minh vội vàng gạt những đồ cứu thương đó ra, nói một 2cách gấp gáp.

"Đừng, bây giờ không phải lúc để cứu thương đâu, cứu Quyên trước!"

Lúc này cậu mới quay sang nhìn thì thấy những người khác đã đến chỗ cái bọc màu đen kia, làm mọi cách để phá vỡ nó. Cậu cười trừ. Cậu quên mất, không chỉ mình, mà mọi người đều rất lo lắng cho Quyên. Làm sao cậu lại có thể quên được điều này chứ.

Quỷ Thần Đỏ đối mặt với con quỷ kia, cười lạnh.

"Ái chà, lâu rồi không gặp, người bạn nhỏ. Sao ngươi vẫn độc đoán như ngày nào thế, thả cậu nhóc kia ra đi, chúng ta nói chuyện kiểu người lớn."

Con quỷ cười khẩy, không hạ Trương xuống, ngược lại, nó còn nâng cậu bé lên cao hơn.

"Ai là người bạn nhỏ kia chứ? Ngươi mới là đứa nhỏ, trưởng thành trông cũng ổn phết nhỉ! Thật tiếc, ta cảnh cáo ngươi lui ra phía sau, người ta muốn đối đầu chỉ có một. Đó là cơ hội sống sót của ngươi đấy!"

Con quỷ thập phần khiêu khích, giống như nó thực sự coi thường thực lực của Quỷ Thần Đỏ.

"Cũng tại ngươi mà ta không thể tìm thấy cô ta, bây giờ thì cuối cùng ta cũng thấy rồi!"

Quỷ Thần Đỏ nắm chặt tay, nghiến răng, hắn không ngờ con quỷ này vân coi thường hắn như ngày nào.

"Bây giờ cô ấy chỉ là một cô gái bé nhỏ, không phải nữ pháp sư gì cả!"

Từ người con quỷ, một luồng khí đen bộc phát ra, nhấn chìm mọi thứ quanh nó trong màu đen. Nó cười sặc sụa.

"Vì cô ta, cả ngàn năm nay ta đã chật vật như thế nào mới có thể lớn mạnh như bây giờ chứ! Bây giờ, cuối cùng cô ta cũng đang ở ngay trước mặt, ngươi lại nói tha cho cô ta? Nực cười!"

Quyên nhận thấy tình hình cực kì không ổn, bèn tiến tới nắm lấy vạt áo của người đàn ông trước mặt.

"Hắn ta rất mạnh, anh không thể đánh lại hắn. Huống chi, người hắn tìm là tôi."

Quỷ Thần Đỏ trong lòng chua sót, cho dù đã quên hết tất cả mọi thứ của kiếp trước, chỉ là một đứa trẻ hơn mười tuổi, nhưng sự mạnh mẽ và kiên cường ấy vẫn chưa từng biến mất.

Thử hỏi nếu một cô gái nhỏ bình thường khi nhìn thấy cảnh này sẽ cảm thấy thế nào? Sợ hãi, hoảng hốt, chỉ muốn chạy trốn... Nhưng Quyên thì không như thế, cô mang trong mình một trái tim đầy tổn thương của cô bé Quyên, cũng mang trong mình một trái tim đầy mạnh mẽ của Nguyệt.

Hắn quay qua nắm chặt tay Quyên, rồi trấn an.

"Ngươi yên tâm, hắn không mạnh hơn ta đâu!"

Nói rồi, Quỷ Thần Đỏ tạo ra một quả cầu màu trắng giữa hai lòng bàn tay, sau đó đẩy nó về phía con quỷ. Nó cũng tạo một quả cầu tương tự màu đen tung đến khiến hai quả cầu chạm vào nhau rồi nổ tung, làm ra một chấn động không hề nhỏ trong kết giới. Những người bên ngoài không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì, khi tự nhiên lòng đất rung lên, và một tiếng nổ phát ra từ trong cái màng bọc đen này.

Cả hai đều là những con quỷ đã đi qua cả nghìn năm, và có một sức mạnh như thế nào thì Quyên không thể tưởng tượng được.

Những điều đang diễn ra trước mắt này thật lạ lẫm, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ cô. Nếu như nói rằng trách nhiệm của cô trong trận chiến này không hề ít, thì điều đó đúng. Thế nhưng, trong tay cô không có một tấc sắt nào, và cô chẳng biết võ, cũng chẳng biết cách tạo ra những luồng ánh sáng mạnh mẽ để đánh lại con quỷ, như cái cách mà cô của kiếp trước đã từng làm.

Trong đầu Quyên thoáng hiện ra hình ảnh của bản thân mình trong chiếc váy lolita màu đen nhỏ máu. Một bản thể bí ẩn, lúc nào cũng có thể kéo cô vào vũng bùn của bóng tối. Nó có thể làm được gì trong tình huống này?

Sau bao nhiêu năm trải qua và trau dồi sức mạnh, Quỷ Thần Đỏ luôn đưa ra những đòn tấn công mạnh mẽ, dứt khoát. Con quỷ tỏ ra yếu thế hơn, mặc dù nó đã to lớn và trông gớm ghiếc hơn so với cách đây mấy nghìn năm.

Nó cứ trơ mắt nhìn những đòn tấn công của mình ngày càng yếu đi và thu hẹp dần. Cuối cùng, nó đưa Trương làm lá chắn trước mặt mình, cười một cách bỉ ổi.

"Phải làm thế nào đây, ngươi sẽ tiếp tục tấn công chứ?"

Quỷ Thần Đỏ sau khi nhìn thấy cảnh đó, vẫn không hề do dự mà tạo ra một quả cầu lớn hơn, chuẩn bị phóng đến phía đối phương.

"Đừng!"

Quyên bật thốt lên trong vô thức, khi mắt thấy quả cầu kia sắp sửa bị phóng đi.

Trên mặt người đàn ông xẹt qua một tia kinh ngạc, quay lại nhìn cô gái bé nhỏ với ánh ắmt đầy kiên định.

"Tại sao?"

Cô gái này làm sao vậy? Trong một khoảng thời gian nào đó của quá khứ, khi vẫn còn là nữ pháp sư giỏi giang, cô ấy đã tiêu diệt biết bao nhiêu con ma, con quỷ trên thế gian này. Tại sao, người trước mặt anh đột nhiên trở lên lạ lẫm, có phần không quen thuộc nữa rồi. Nguyệt của anh, người con gái anh hằng ngưỡng mộ và yêu mến, tại sao lại có giây phút chần chừ trước một con ma nho nhỏ?
 
Top