[Tiên hiệp] Truyện Đề Cử Thiên ý- Mạc Trung Chi Thuỷ

Lối đi của truyện có quá cũ?

  • Bình chọn: 0 0.0%
  • Không

    Bình chọn: 4 100.0%

  • Số thành viên bình chọn
    4
[Tiên hiệp] Truyện Đề Cử Thiên ý- Mạc Trung Chi Thuỷ

Chi Thủy

Tác giả
Tham gia
14/6/20
Bài viết
97
Điểm cảm xúc
206
Điểm
33
Chương 90: Tâm lộ.
Theo Liễu Thiên thấy thì trên đường đi không gặp bất kỳ ngăn cản gì nên đây chắc là một thử thách độ kiên trì hoặc cũng đại loại như thế. Kiểm trả cái gì hắn cũng kém chứ kiên trì thì có một ít. Lại nói thì chân hắn vẫn hơi đau nên hắn cũng không vội chạy làm gì, hắn cứ bình tĩnh tiến về phía trước. Theo hắn thì kiểm tra độ kiên trì thì thời gian quyết định tất cả chứ không phải tốc độ.



Thế là tình trạng đi lại trong thông đạo kéo dài thêm nửa canh giờ nữa nhưng Liễu Thiên vẫn như cũ nhìn thấy thông đạo dài bất tận, nhìn cả hai đầu đều không thấy điểm cuối. Điều này làm hắn có chút phân vân về phán đoán của mình.



“Chẳng nhẽ đây không phải bài kiểm tra độ kiên nhẫn mà là một loại kiểm tra khác? Mình không đủ thông minh để tìm được lời giải cho bài kiểm tra này?”



Liễu Thiên vừa đi vừa suy nghĩ một hồi nhưng hắn cảm thấy phán đoán của mình có tỷ lệ đúng rất cao. Còn lúc này, hắn có đoán sai thì cũng không có thời gian quay lại nữa nên cứ thế mà đi thôi.



Từng bước, từng bước đều đều đi về phía trước, thời gian cũng thế từ từ trôi qua.



“A! Đây rồi!” Thêm một tiếng đồng hồ đi không ngừng nghỉ, Liễu Thiên vừa ngẩng đầu nhìn ra xa đã thấy con đường đã thay đổi.



Khi này, hắn thấy phía cuối xa tắp của thông đạo là một điểm cụt và hình như có ánh sáng từ bên trái chiếu sang. Con đường thẳng tưởng như bất tận cuối cùng đã chuyển hướng, cuối cùng thì sự đơn điệu đi thẳng cũng đã kết thúc làm cho hắn tự tin hơn vào phán đoán của mình.



Liễu Thiên cước bộ nhanh hẳn lên, hắn đang muốn nhìn xem chỗ rẽ trái kia là đích đến hay là một đoạn đường thẳng khác?



“Đùa à?” Thật không ngờ khi hắn đi nhanh hơn nhưng đi hơn mười năm phút thì điểm cuối kia càng xa hơn!



“Bình tĩnh! Phải đi từ từ a! Con đường này đúng là trêu người!” Liễu Thiên cảm thấy sự chuyển biến này nên cước bộ dần chậm lại, hắn lại đi đều như trước. Theo hắn thấy thì con đường này rất quỷ dị, người dựng lên nó không cho đi nhanh nên hắn đành phải đi chậm như trước để chiều lòng họ vậy.



Quả nhiên khi đi chậm thì con đường kia không dài ra nữa, điểm rẽ phía cuối thông đạo kia đang mỗi lúc một hiện ra gần hơn.



“Ài!”



Cuối cùng sau khi đi chậm lại tầm mười năm phút nữa thì Liễu Thiên cũng đi đến điểm nghẹo trái kia. Khi này hắn nhìn về hướng đó thở ra một hơi vì cuối cùng cũng thoát cảnh đi bộ nhàm chán này.



Lúc này, trước mắt hắn là một đoạn thông đạo ngắn chỉ tầm mấy chục trượng nên có thể nhìn thấy phía đầu bên kia thông đạo là một cánh cửa màu đen. Đó chính là cửa tiến vào ải tiếp theo.



Liễu Thiên cảm thấy vui vẻ vô cùng, thì ra sự kiên trì của hắn là đúng, đi chậm là có thể vượt qua ải này. Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì hắn vẫn cảm thấy còn đường này thật tà môn!



Liễu Thiên ngày thường tuy cũng hay đọc sách nhưng kiến thức thì không có đáng bao nhiêu nên hắn không biết rằng bài kiểm tra hắn vừa đi qua chính là Tâm Lộ nổi tiếng trong các bí điển được cất trong những tầng bí mật trong Vạn Điển đường ở Kỳ Nhân các.



Nói đến Tâm Lộ thì đây là một dạng thông đạo được tiền nhân tạo ra để khảo nghiệm đệ tử đời sau. Sự kết cấu và vận hành của nó thì rất ít người biết nhưng tiếng tăm của nó thì hầu hết mọi người có chút kiến thức đều biết. Lại nói thì nó đã tuyệt tích rất nhiều năm rồi nên không phải bất kì đệ tử nào cũng được đi vào thông đạo này.



Chỉ có người đi vào Sinh Tử lộ trong Kỳ Nhân Thủy tổ mới được đi qua trải nghiệm này vì trong Kỳ Nhân Các chỉ có Thủy Tổ đại nhân có thể tạo ra thông đạo này. Khi vị thủy tổ này bố trí cũng không có nói cho ai biết nên ngay cả tầng lớp cao tầng của Kỳ Nhân Các cũng không thể biết hiện tại vẫn còn một Tâm lộ đang hoạt động . Còn những đệ tử tham gia thí luyện này khi đi vào Tâm lộ dù không đi qua được hay đi qua được cũng chẳng biết đó là Tâm lộ nên bí mật này vẫn được dấu kín.



Thực tế nếu cao tầng Kỳ Nhân Các có biết thì cũng không làm gì được bởi vì mỗi một thông đạo đều do chính vị tông chủ đó xây dựng lên và có cấm chế riêng nên rất khó can thiệp được. Đồng thời những ải từ ải hai trở đi lại được bố trí ở những không gian khác nên càng không biết thực địa ở chỗ nào mà tìm. Liễu Thiên sau khi đi vào ải hai chính là đã đi vào một địa điểm khác rồi, hắn lúc này đang đi trong vùng đất được Kỳ Nhân Thủy tổ xây dựng ở một nơi không ai biết đến.



Lại nói càng vị tông chủ khác xây dựng đã khó can thiệp thì thí luyện của Kỳ Nhân Thủy tổ lại càng khó can thiệp. Nó được xây dựng quá tinh vi nên ngay cả dùng Viễn Hình Kính và Thiên Không Kết Dẫn cũng không thể nhìn vào những đệ tử làm gì trong thông đạo này chứ đừng nói là can thiệp vào! Còn việc cho các trưởng lão tu vi cao thâm theo thông đạo khảo nghiệm đi vào thì càng không thể vì ở khảo nghiệm đều có giới hạn độ tuổi không quá hai mươi.



Nói vậy không có nghĩa là chỗ thí luyện này không có người nào động vào được. Những bậc vĩ nhân ngang với Kỳ Nhân thủy tổ nếu dụng tâm tìm kiếm thì vẫn tìm và phá vỡ chỗ này nhưng nói để can thiệp sửa đổi thí luyện thì là chuyện không thể. Chính vì sự cô lập trên mà tính công bằng trong thí luyện được đánh giá rất cao.



Quay lại với Tâm Lộ thì đây là một con đường dài ngắn tùy vào cách đi của mỗi người. Sự huyền diệu của nó làm lên sự cao thâm và đầy thử thách với những đệ tử chân truyền của vị Thủy Tổ đại nhân này.



Trong Tâm lộ, người có tâm tư dễ dàng bỏ cuộc thì cứ mỗi lần dừng lại nghỉ ngơi hay có ý thối lui thì con đường lại dài hơn một phần.



Người có tâm tư vội vàng, manh động thì càng di chuyển nhanh bao nhiêu thì con đường cũng dài ra bấy nhiêu. Kẻ nào tức giận phá hủy thông đạo thì thông đạo sẽ tự mở đường khiến kẻ đó đi vào mê cung không có nối thoát.



Một cái nữa là khi có người đi vào thì Tâm lộ này cũng theo thời gian mà tự dài ra. Điều này khiến cho người đi trong đó phải đi kiên trì liên tục thì mới có thể vượt qua nó. Tâm lộ này chính là thứ phản ánh bản chất con đường tu đạo vậy. Khoảng cách giữa người tu luyện và đích đến đỉnh phong sẽ theo thời gian mà dài ra nên những kẻ không kiên trì phấn đấu mỗi ngày thì cơ hội đi hết con đường đại đạo là càng nhỏ.



Mỗi một dị giả muốn theo đuổi đại đạo thì ngày ngày đều cần cố gắng lỗ lực để khoảng cách đến đại đạo không bị lới rộng ra và họ sẽ trờ đợi cơ duyên để vượt lên chứ không phải là đi vào những con đường sai trái để vượt lên. Thọ nguyên con người là có hạn, một người không trân trọng thời gian, không lỗ lực hành động, không tận dụng cơ hội và đặc biệt là chọn sai đường thì đường đến đại đạo càng ngày càng xa, cuối cùng thì cũng chết đi và như một nắm cát tan biến trong gió mà thôi.



Trong một cuốn sách cổ của Linh Tam tử - một vị đệ tử của Kỳ Nhân Thủy tổ có ghi một đoạn về Tâm Lộ này: “Tâm lộ chính là một khảo nghiệm với tất cả những kẻ muốn đi đến điểm cuối cùng của đạo, muốn theo đuổi cái chết, sự sống, thiên địa tuần hoàn, thời không rộng lớn, sự vận chuyển của chúng sinh vạn vật… Kẻ đó dù muốn đứng trên đỉnh cao, muốn lưu truyền vạn đời, ngạo nghễ nhìn chúng sinh hay truy cầu sự vĩnh cửu như trời và đất, tìm đuổi mọi kiến thức hay chỉ đơn giản là muốn sống,… Tâm lộ sẽ giúp ngươi hiểu ra rằng dù mục đích tu luyện của ngươi có là gì thì cũng cần phải có nghị lực, quyết tâm và đầu óc sáng suốt thì mới có thể vượt qua mọi trông gai thử thách trên con đường Đại Đạo để làm được thứ mình muốn. Tiếc là ta lại không làm được!”



Chính vì đoạn tự ký trên mà rất nhiều người tin rằng đi qua Tâm lộ thì còn đường tu luyện mai sau sẽ rất xán lạn thế nhưng Tâm lộ từ lâu không còn nên không còn nhiều người nhắc đến nó nữa.





Liễu Thiên thì vốn chẳng biết đây là Tâm lộ, hắn cũng chẳng hiểu những thứ mà tâm lộ của Kỳ Nhân Thủy tổ muốn dậy người sau. Hắn chỉ biết là mình phải cố gắng hết mình để đạt được thứ tốt đẹp trong cuộc sống mới này, hắn phải sống tốt hơn trước. Lại nói trong thế giới này muốn sống tốt thì thực lực quyết định tất cả. Vì vậy hắn cũng theo đuổi sức mạnh đỉnh phong, hắn muốn đứng trên tất cả! Hắn không tu luyện thì thôi, một khi đã tu luyện thì phải là người mạnh nhất. Khi đó hắn sẽ sống như thế nào mình muốn, chẳng ai có thể quản được!



Vì những suy nghĩ như vậy nên vừa rồi trong thông đạo qua sự kiên trì cùng thêm chút để ý đánh giá thì hắn đã vượt qua được Tâm Lộ này.



Thế nhưng xét cho cùng thì Tâm lộ trong thí luyện này cũng chỉ là một mảng nhỏ của Tâm Lộ thực sự mà thôi. Chứ để đi hết Tâm Lộ do Kỳ Nhân Thủy Tổ đại nhân tạo ra thì một người ít cũng phải đi bộ mấy năm, nhiều có thể mấy chục năm cũng không hết.



Chẳng qua trong thí luyện này thời gian không có nhiều nên Tâm Lộ mới được thu ngắn thời gian lại rồi đẩy nhanh tốc độ tịnh tiến độ dài thông lộ lên. Chính vì vậy những đệ tử thông minh rất dễ nhận ra thông đạo này có sự chuyển biến mà tìm ra đường đi tiếp theo hoặc một số có ý trí kiên trì là có thể vượt qua được.



Liễu Thiên thì mỗi thứ có một chút nên đã vượt qua được Tiểu Tâm lộ này và bây giờ hắn đang đứng trước đoạn đường cuối của con đường này.



Lúc này, Liễu Thiên không nghĩ nhiều liền bước lên phía trước! Hắn vừa đi vừa tập trung nhìn hai bên đoạn rẽ thì thấy cứ cách tâm hai trượng lại có một thông đạo nối ra. Hắn đếm một lượt thì có tất cả tám thông đạo nhỏ khác cùng đấu về đoạn rẽ này. Xem ra đây chính là những thông đạo từ các điểm tài vật khác nối đến đây.



“Chưa có ai hay là đã có người đi trước rồi! Cứ mở cửa kia ra là biết thôi!”



Đi hết đoạn đường này, Liễu Thiên dừng trước cửa kia suy nghĩ một chút rồi cũng quyết định mở cửa bước vào.



Ngay tức khắc, Liễu Thiên lấy tay che che mắt, hai mắt nhắm chặt lại vì chói. Không biết là bên ngoài quá sáng hay hắn đi trong thông đạo quá lâu mà lúc này hắn không thể mở mặt ra ngay được.



Nhắm mắt vài lần, Liễu Thiên đã quen với ánh sáng ở trước mặt nên hắn rất nhanh mở mắt nhìn kỹ quang cảnh xung quanh.



Khi này, hắn đã có thể nhìn kỹ quang cảnh phía trước. Trước mặt hắn lúc này là một quang cảnh tươi sáng vô cùng, một không gian đầy khí trời và ánh sáng tự nhiên, nó khác hắn với sự ngột ngạt trong những thông đạo bất tận kia.



Từ chỗ này, Liễu Thiên nhìn lên cao thì thấy hắn đang đứng trong một cái hố sâu được đục đẽo nhẵn nhụi.



Hắn đang đứng ở đáy hố, và đáy là một cái sân tròn khá lớn, bên trên đầu hắn hơn năm mươi mét lại có một ngồi nhà nhỏ bay lơ lửng giữa không trung. Nhìn lên thì Liễu Thiên thấy được ngôi nhà nhỏ này đa phần được làm bằng gỗ, mái được lợp lá, nhìn nó rất đơn sơ tồi tàn. Thế nhưng nếu để ý kỹ thì ngôi nhà thì lại thấy nó mang một tia cổ kính phong bụi của năm tháng.



Liễu Thiên khi này không nhìn lên nữa, hắn từ từ đi lại phía dưới bóng râm do mái nhà trên không tạo ra từ từ nhìn lại nền sân xung quanh thì thấy có phân thành hai nửa trắng đen rõ rệt.



Đây chính là một hình thái cực đồ, cả cái sân là một thái cực đồ lớn với hai nửa đen trắng rõ rệt. Liễu Thiên đang đứng ở bên trắng hay chính là phần dương của thái cực đồ này.



Không nhìn xuống sân nữa, Liễu Thiên nhìn ra xung quanh thì thấy có những cánh cửa khác để tiến vào đây nữa.



“Sáu, bảy, tám!” Liễu Thiên đếm một lượt!



Nếu tính cả thông đạo của hắn nữa thì có tám đường dẫn đến đây.



Theo hắn tính toán thì có bảy mươi hai điểm tài vật nên tối đa sẽ có bảy mười hai đệ tử đi vào trong thông đạo Kỳ Nhân Thủy Tổ cùng hắn. Trong thông đạo này lại có ba đường, như vậy theo xắc xuất thì số người đi vào Sinh Tử lộ chỉ chiếm một phần ba, nghĩa là có hai tư người. Nếu như thật sự đạt con số hai tư người này thì sẽ là ba người chung một cửa ra.



Nhưng tất cả chỉ là suy đoán ước tính mà thôi. Theo Liễu Thiên thấy thì bảy hai điểm tài vật sẽ có rất ít điểm có đủ cả tám người đi vào cả tám thông đạo. Cho dù có người đi vào thì cũng có rất ít kẻ hâm như hắn cũng rất ít. Đồng thời là trong số những người đi vào không phải ai cũng vượt qua được hết khảo nghiệm như Liễu Thiên.



Trừ đi trừ lại, Liễu Thiên khẳng định số người vào cái sân này sẽ không quá năm người, thậm trí chỉ là một hai người cũng nên. Nhớ lại thì khi hắn đi vào ngã rẽ kia để qua cửa thì cũng thấy có thêm những cửa khác đấu vào ngã rẽ đó. Nhưng hắn vào đây thì chưa thấy ai cả, vì vậy nếu đông người vào đây thì phải đánh nhau rồi mới đúng.



Chẳng có nhẽ tất cả ẩn thân chờ mình hắn? Điều này là không thể!



Liễu Thiên khẳng định mình vào đầu tiên nhưng vì thề hắn càng không thể lơ là vì rất nhanh sẽ có người tiếp theo tiến vào. Lại nói thì đã là người đi vào đến chỗ này thì thực lực sẽ không yếu. Rất có thể là người của Tứ Tượng đội nữa. Như vậy nếu không nhanh tìm đường thì hắn cũng chưa chắc đã đi tiếp được.

“Thế nhưng trước khi tìm đường mình phải thử xem có ai ẩn thân không đã!” Nghĩ như vậy Liễu Thiên liền nhìn quanh một lượt rồi vội chạy lại một chỗ ở giữa sân ngồi xuống.



Hắn bắt đầu lấy mấy thứ đồ linh tinh trong hành lí ra rồi bắt đầu giả bộ như đã tìm ra cơ quan và đang cố gắng cơ quan đó. Nhìn bộ dạng của hắn thật giống với khi Tằng Nhất tìm kiếm cơ quan lúc trước.



Cứ loay hoay một hồi hắn đi đi lại xung quanh điểm kia rồi lại lẩm bẩm suy tư gì đó rồi lại tiếp tục.



“Haha! Cuối cùng cũng mở được!” Liễu Thiên bỗng đứng dậy vui sướng cười lớn nói rồi hắn đứng im lại bắt đầu nghe ngóng!



Đáng tiếc là cả cái hố lớn này không hề có âm thanh gì khác cả, tất cả đều yên tĩnh đến lạ thường.



“Ài! Tự diễn tự xem rồi! Mình đã căng tai cảm nhận nhưng khi mình thấy mình mở được cơ quan thì xung quanh không hề có một ba động không khí dù nhỏ nhất. Xem ra không có ai ẩn nấp quanh đây hoặc kỹ năng ẩn nấp và tâm tự kẻ đó quá âm trầm!” Liễu Thiên dừng cười khẽ thở dài rồi lại nhìn quanh đánh giá một lượt.



“Mà thôi! Dù thế nào thì thời gian cũng không còn nhiều! Vừa tìm đường vừa cảnh giác hơn là được.” Liễu Thiên thầm đưa ra quyết định.



Hắn khi này đã có nguyên thần thì có thể sử dụng nguyên thân vận hành theo theo chiêu Lôi Điểm khiến cho phản xạ bản thân tăng lên. Cộng với đó là nguyên thần có thể kích thích ngũ quan, Liễu Thiên tuy chưa học thuật gì cụ thể nhưng cũng biết vận hành chút nguyên thần vào tai để tăng thính giác lên. Vì vậy nếu có kẻ nào bất ngờ xuất hiện thì hắn tin mình sẽ rất nhanh phát hiện ra.



Tuy nói vậy nhưng hành động này của hắn vẫn có chút liều lĩnh thế nhưng thời gian không có nhiều lên hắn đành phải đánh liều ăn nhiều!



Lúc này, Liễu Thiên nhìn quanh một lượt rồi nhìn lên ngồi nhà phía trên không. Hắn đoán không nhầm thì vượt ải này chính là đi lên ngôi nhà trong không trung kia. Hắn bắt đầu nghĩ cách lên ngôi nhà đó, đầu tiên vẫn cứ chèo tường lên cao rồi nhảy sang vậy.



Nghĩ vậy, Liễu Thiên liền đi ra một viền tường bắt đầu dùng kiếm cắm vào tường mà chèo.



Thế nhưng rất nhanh chỉ mới chỉ mấy nhịp thở, hắn đã cảm thấy tay mình không chịu nổi sức nặng của cơ thể. Cơ thể hắn cứ như nặng mấy trăm cân vậy



“Phịch!” Liễu Thiên leo lên quá không quá hai trượng thì đã phải thu kiếm nhảy xuống.



“Xem ra càng lên cao thì trọng lực của cơ thể càng lớn. Linh áp tưởng chừng rất nhỏ kia cũng càng lên cao càng mạnh!” Liễu Thiên đứng ở viền tường nhìn lên cao thầm đánh giá.



Loay hoay xuy nghĩ một hồi thì hắn biết dùng lực không đem lại kết quả gì, với ải này thì hắn phải dùng trí.



Khi này, Liễu Thiên đành phải nghĩ cách khác. Hắn bắt đầu tìm tòi mọi thứ xung quanh cái sân này để tìm ra cơ quan nào đó để lên ngôi nhà kia. Lần này thì tìm thật chứ không diễn nữa!
 

Chi Thủy

Tác giả
Tham gia
14/6/20
Bài viết
97
Điểm cảm xúc
206
Điểm
33
Chương 91: Khương Tuyết.
Nửa giờ sau, Liễu Thiên vẫn đang vừa đi vừa suy tư.



Hắn đã xem mọi nơi xung quanh chỗ này nhưng không hề thấy gì đặc biệt cả. Ở đây không hề có cơ quan nào hay công tắc nào! Một cái sân rộng, một thái cực đồ to lớn, một ngôi nhà trên không, hắn không thể tìm ra mối liên kết giữa chúng?



May là khi này vẫn chưa có thêm người nào xuất hiện, nếu không thì chắc chắn lại phải đánh nhau một hồi rồi chứ làm sao mà thoải mái tìm tòi như bây giờ. Thế nhưng lúc này chưa đến thêm người nào không có nghĩa mãi mãi như vậy! Liễu Thiên biết không thể chì hoãn thêm được nữa, hắn phải thật nhanh tìm được đường đi lên căn nhà kia.



“Thái cực đồ! Chỉ có thái cực mới xoay chuyển được!” Liễu Thiên đang nhìn quanh bỗng nhớ ra cái gì đó miệng lẩm bẩm.



Hắn lẩm bẩm xong liền rất nhanh chạy ra trung tâm cái sân, hắn nhìn bao quát một lượt thái cực đồ này. Ánh mắt của hắn nhìn lên hai điểm cực âm và cực dương kia.



Liễu Thiên từ từ đi lại gần rồi ngồi xuống kiểm tra điểm cực dương – điểm tròn trắng bên phần màu đen.



Đó là một điểm tròn có dường kính tầm ba xích, xung quanh viền ngoài có một khe nhỏ phân cách với phần đen còn lại, cái rãnh này rất nhỏ nếu không để ý rất khó có thể thấy được.



Liễu Thiên sờ sờ cái rãnh này rồi lại lấy kiếm ra cậy nhưng kết quả đó không phải là khe hở giữa hai phiến đá mà chỉ là một vùng rãnh được khắc lõm xuống chứ bản than cả cái sân lớn này vẫn được đúc liền khối.



“Bạch! Bạch!” Dù đoán chỗ này là một khối nhưng Liễu Thiên vẫn bước vào bên trong điểm cực dương này rồi khẽ dậm dậm mấy cái. Hắn vẫn muốn thử xem đây có phải là nút kích hoạt cơ quan không?



Nhưng đáng tiếc, Liễu Thiên có đạp hay nhảy mạnh thế nào cũng không thể làm cho vùng trắng này thụt xuống như hắn đã nghĩ. Hắn khi này lại nhíu mày ngồi xuống nhìn kỹ điểm cực dương dưới chân.



Không tìm được gì, Liễu Thiên liền rời sang điểm cực âm phía đối diện. Điểm cực âm là điểm đen bên vùng sân trắng, điểm này cũng không có gì khác thường, nó cũng chỉ là một hình tròn đen mà thôi.



"Phạch Phạch!" Liễu Thiên lại nhảy mạnh hai cái trên hình tròn màu đen này rồi đứng im nghe ngóng động tĩnh.





“Cạch!”



Đúng lúc này một âm thanh nhỏ vang lên. Thế nhưng âm thanh đó lại không phát ra do Liễu Thiên mở được cơ quan, đó là âm thanh từ một hướng phía viền ngoài vọng lại. Ở đó một cánh cửa từ từ mở ra, Liễu Thiên nhìn ra!



Cánh cửa mở ra, một bóng người bước ra. Liễu Thiên nhìn chăm chú vào người mới xuất hiện đánh giá một lượt.



Đó là một nam đệ tử thân mặc thanh y, dáng người cao gầy, gương mặt thanh tú, mắt to sáng đầy vẻ nghịch ngợm, tóc cắt ngắn ngang vai lởm chởm, lưng đeo theo một bọc gì đó khá to nhìn không rõ.



“A! Cuối cùng cũng ra đến ngoài!” Một âm thanh nhỏ nhẹ như nữ nhân vang lên.



Liễu Thiên nhìn quanh rồi nhìn lại điệu bộ thoải mái của kẻ vừa vượt ải thì liền khẳng định giọng nói kia là của thiếu niên trước mặt. Mà nói thực dến khi nghe giọng nói này Liễu Thiên cũng không biết đối diện là nam hay nữ nữa.



Người đứng trước mặt tóc tai không có chút nào giống nữ nhân, gương mặt có điểm thanh thú nhưng so với nhiều mỹ nam Liễu Thiên tưng thấy thì không tính là gì, lại nói tên này ăn mặc đồng phục cũng là đồ nam, ngực như tivi màn hình phẳng, tất cả đều giống một thiếu niên trừ có giọng nói!



“Hả! Đã có người đến đây rồi? May chỉ có một người! À! Tu vi tên này sao thấp thế này?” Lúc này tên đệ tử mặc thanh y kia thấy có người ở đây rồi thì giật mình, hắn trố đôi mắt to sáng lên nhìn Liễu Thiên rồi lại nhìn xung quanh nói liên hồi rồi lại tự hỏi.



“Ngươi là nữ?” Liễu Thiên lúc này nhìn kỹ lại tên đệ tử kia miệng lẩm bẩm hỏi.



Tên đệ kia nghe Liễu Thiên hỏi thì liền khoác lại cái túi đen đằng sau rồi mỉm cười đi lại chỗ Liễu Thiên.



“Ngươi thật hay!” Đang đi thấy Liễu Thiên có vẻ cảnh giác, tên đệ tử thanh y kia cười tít mắt nói.



“À! Ta nhìn không giống con gái à?” Tên kia đang đi lại thì vẻ mặt như nhớ ra cái gì đó liền vuốt vuốt mái tóc lởm chởm ngang vai nhìn Liễu Thiên đầy ngạc nhiên hỏi.



“Cái gì? Nữ? Chẳng nhẽ…” Liễu Thiên nhíu mày lắp bắp nói, khi đang nói hắn lại nhớ ra cái gì liền dừng lại suy ngẫm.



“Ngươi bị sao vậy? À ngươi đến đây lâu chưa? Đã tìm được nối đi tiếp theo chưa? Căn nhà kia là thế nào? Mà ngươi tên gì ý nhỉ?”



Nữ đệ tử tóc ngắn kia thấy Liễu Thiên suy tư lẩm bẩm thì liên liên tục hỏi không ngừng nghỉ.



“Không thể nào! Sao lại trùng hợp thế được?” Liễu Thiên lắc đầu tự nhủ.



“Ngươi là nữ sao lại cắt tóc kiểu đó?” Liễu Thiên liền hướng ánh mắt lên mái tóc nữ đệ tử kia. Liễu Thiên từ khi đến thế giới này thì chưa gặp con gái cắt tóc ngắn bao giờ, hôm nay hắn gặp tiểu cô nương này thì cứ ngỡ nàng cũng là người chuyển thế như hắn nên mới thất thố.



“À! Cái này là do ngày thường luyện tập ta cảm thấy vướng víu lên cắt vợi đi. Đồng thời cũng ít gội đầu trải tóc nên nó thành ra như thế! Cái này không giống với người khác nhưng ta cũng không quan tâm, mai kia tu vi cao rồi tóc muốn dài bằng nào trả được!”



Nữ đệ tự khẽ cười một cái rồi lại vuốt tóc thản nhiên nói.



“Thì ra là vậy!” Liễu Thiên nghe vậy khẽ gật đầu rồi cũng bỏ vấn đề chuyển thế xuống, xem ra hắn đã suy nghĩ quá xa rồi. Chỉ nhìn tóc ngắn đã nói là chuyển thế thì quả là hồ đồ rồi!



“Ngươi là người của Thanh Long đội?” Sau khi suy nghĩ, Liễu Thiên nhìn kỹ đồng phục của thiếu nữ kia thì lại hỏi.



“Ngươi biết rồi còn hỏi! Còn ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta!” Nữ đệ tử kia thở dài một cái rồi nhìn chằm chằm Liễu Thiên chờ đợi.



“Ừm! Ta mới đến không lâu và ta vẫn chưa tìm được đường đi!” Liễu Thiên khẽ gật đầu rồi lại tỏ vẻ bất đắc dĩ nói.



Nữ đệ tử kia nghe vậy liền nhíu mày lại rồi nhìn quanh một lượt rồi lại nhìn vào chỗ Liễu Thiên đang đứng vẻ mặt trở lên tò mò phấn khởi. Nàng ta cũng ngay tức khắc chạy vào điểm cực dương phía bên kia đối diện với chỗ Liễu Thiên đang đứng.



“Ngươi làm gì?” Liễu Thiên ngạc nhiên hỏi.



“Mỗi người chúng ta một ô thế là công bằng! Xem ai tìm được đường đi trước!” Nữ đệ tử kia cười vui vẻ nhìn sang chỗ Liễu Thiên nói.



“Ngươi thật là..” Liễu Thiên thật ngạc nhiên với tính cách của thiếu nữ này, hắn khẽ nhếch mép cười một cái đang định nói gì đó thì ở chỗ này bỗng xảy ra dị biến khiến hắn khựng lại.



“Ù! Ù!”



Lúc này, thái cực đồ dưới chân Liễu Thiên bỗng nhiên chuyển động nhưng hắn lại không bị ảnh hưởng, xem ra điểm cực dương của hắn đang đứng là chỗ đặc biệt trên trận đồ nên không bị di động.



Thái cực hai nửa bỗng quay tròn và mỗi lúc một nhanh khiến hai người Liễu Thiên đứng trong điểm kia cũng không nhìn rõ dưới chân mình là đen hay trắng nữa.



Nhìn sáng đối diện, Liễu Thiên thấy thiếu nữ kia cũng đang tò mò nhìn xuống chân rồi lại nhìn sang chỗ hắn cười cười.



Loáng một cái, bỗng nhiên một màng sáng tỏa ra, bao phủ cả hai người Liễu Thiên lại. Một lớp sáng mờ mờ lan tỏa ra viền ngoài của cái hố lớn này rồi theo thành hố đi lên trên. Khi này hai nửa trắng đen đã quay nhanh đến mức chỉ nhìn thấy bên dưới mờ mờ mờ màu xám mà thôi. Tốc độ quay cực nhanh này tạo ra một lượng áp xuất cực lớn theo thành hố thủi nên phía trên. Thế nhưng phía trên như đã bị phong bế nên áp xuất trong hố mỗi lúc một cao. Một vòng xoáy khí vận chuyển với tốc độ mỗi lúc một nhanh và không được giải tỏa.



Điều đặc biệt là hai người Liễu Thiên đứng trong hai điểm kia lại không hề cảm nhận được ba động cực lớn bên ngoài. Trong cái hố lớn và sâu này chỉ có hai người Liễu Thiên và ngôi nhà trên không là không di động còn mọi thứ kể cả những phân tử khí nhỏ nhất cũng đang di chuyển với tốc độ cực nhanh.



Thế rồi không có gì là mãi mãi, thái cực đồ đang quay cực nhanh như có một thứ gì đó phanh cứng nó lại, hai phần trắng đen lại hiện ra rõ ràng dưới chân hai người Liễu Thiên.



Thái cực đồ dừng lại thì vòng xoáy khí bên trong hố đang xoay tròn cực nhanh bỗng bị vặn vẹo phá vỡ, luồng khí không đi theo vòng nữa, chúng ùa vào nhau rồi theo miệng hố phóng thẳng lên không. Cùng lúc này, cấm chế trên miệng hố bỗng bị tháo bỏ.



Một khu rừng rậm rạp cây xanh nối tiếp cây xanh, chẳng biết đây là chỗ nào trên bản đồ nhưng chắc chắn không thể ở Nhất Xuân quốc được vì đứng ở đây nhìn ra cả bốn phía chỉ thấy rừng chứ không thấy dãy Tử Quang Sơn cao vạn dặm kia đâu. Xung quanh chỗ này đang rất yên tĩnh, những phiến lá xanh ngắt đang nhẹ nhàng đung đưa trong gió chiều, phía trên không mây trắng nhẹ trôi, một vài loài chim nhỏ đang bay đi kiếm mồi.



“Phùng!” Khi này, một luồng khí từ giữa khu rừng kia phóng thẳng lên không mấy trăm mét rồi như một quả bom bùng nổ, lượng khí lớn trên không cực nhanh tràn xuống rồi như một sóng nước lấy miếng hố kia mà lan rộng ra xung quanh làm cho cây cối trong khuôn viên hơn năm dặm nghiêng ngả như sắp đổ. Lúc này bầu trời bỗng chăng thấy mây trắng với chim bay nữa chỉ còn một nền trời trong xanh không một đám mây.



Quay lại phía dưới đó chính là một cái hố lớn với một căn nhà bay lơ lửng, dưới đáy hố, hai người Liễu Thiên vẫn đứng đó, cả hai ddeuf không hề biết một màn ba động lớn như vậy, họ chỉ biết rằng thái cực đồ tuy dừng lại nhưng không còn như trước nữa.



Lúc này, hai điểm cực dương và cực âm đã trở về nửa của nó, Thái cực độ chỉ còn hai nửa trắng đen không hề thấy điểm cực âm và cực dương đâu nữa.



“Cái này!” Liễu Thiên bỗng cảm thấy dưới chân có thứ gì đó đang đẩy hắn lên cao. Hắn loay hoay một chút rồi cũng bình tĩnh lại. Hắn nhìn sang phía đối diện thì thấy nữ đệ tử kia cũng gặp cảnh tương tự.



Gặp dị biến này, nữ đệ tử kia không hề lo lắng mà lại đang cười thoải mái nhìn xuống chân mình sau đó là nhảy múa loạn lên. Nhìn bộ dạng của nữ đệ tử này thì đang rất thích thú.



Liễu Thiên thấy vậy liền nhíu mày một cái, sau đó lại quay lại nhìn xuống chân mình. Dưới chân hắn không nhìn thấy gì cả, là một màng trắng tinh như hắn đang đứng trên không trung vậy. Thế nhưng lúc này, hắn có thể cảm nhận được một lực đẩy phía dưới, không những thế hắn còn cảm nhận được xung quanh hắn cũng có một lực gì đó đang giữ cơ thể hắn thăng bằng.



Nhìn xuống thái cực đồ suy xét một chút thì Liễu Thiên cũng hiểu ra tại sao lại có một màn này.



Nếu hắn đoán không nhầm thì muốn kích hoạt thái cực đồ kia thì cần có hai người cùng lúc đứng vào hai điểm âm dương thì đại đồ mới hoạt động và đưa bọn họ lên tòa nhà trên cao kia. Thế nhưng hắn không hiểu là tại sao thái cực đồ phải quay tròn làm gì?



Liễu Thiên không hiểu điều đó cũng là điều đương nhiên vì đại trận dưới chân hắn là tổ hớp ba trận pháp đó là Trọng Dương Huyền Môn trận, Thái Cực Nộ Phong phản, Thông Thiên Hoàng Thái Trận. Trong ba trận pháp này thì Thái Cực Nộ Phong phản chính là chận đồ được dùng để thủi bay những kẻ đứng ngoài hai điểm cực âm cực dương và đưa người đứng trong hai điểm kia lên trên.



Sinh Tử lộ cũng chính như tên của nó. Sinh Tử chỉ một ranh giới rất nhỏ, hoặc là thành công thì sống với phần thường, thật bại thì sẽ phải đối mặt với cái chết.



Chính vì vậy một khi đã kích hoạt trận pháp thì chỉ có hai người được đi lên còn tất cả sẽ bị cuồng phong thủi ra ngoài, vừa rồi rất may là không hề có ai ẩn lấp xung quanh, chứ không đã có kẻ bị quay một hồi và cuối cùng theo cuồng phong bắn đi đâu cũng không biết nữa.



“Cái này cũng thật khó a, nếu chỉ có một người đi vào đến đây thì sao?” Lúc này vừa đi lên Liễu Thiên vừa suy tư một chút lại nhíu mày tự hỏi.



Nhìn lại thì hắn đã được đưa lên cao gần mười trượng và mỗi lúc một gần căn nhà kia.



“Cái gì?” Liễu Thiên nhìn sang đối diện thì thấy thiếu nữ kia đang mở miệng nói liên hồi nhưng hắn lại không hề nghe thấy tiếng bèn mở miệng hỏi.



“Cách âm rồi!” Thấy thiếu nữ kia vẫn nói nhưng mình không nghe được gì thì hắn đã đoán ra mình đang đứng trong môi trường cách âm.



Thiếu nữ đối diện sau khi nói một hồi không thấy hồi đáp thì cũng đoán ra, nàng cũng không nói gì nữa, cả hai lại tập trung nhìn lên cao.



Chỉ một chút thời gian, hai người Liễu Thiên đã được đưa lên rất cao, cả hai chỉ còn cách căn nhà trên không trung mấy mét nữa thôi.



Ngay lúc này, ngôi nhà bỗng hạ thấp một bậc, theo đó một ảo cảnh từ xuất hiện xung quanh tòa nhà, ảo cảnh này dần ghép với căn nhà nhỏ tạo thành một phong cảnh sống động.



Theo ảo cảnh đó, quanh ngôi nhà những cảnh vật mờ mờ hiện ra. Mọi thứ như cây cối rừng núi đều khá mơ hồ nhưng tất cả đều rất khớp với ngôi nhà tre kia, tất cả tạo lên một bức tranh rừng núi đơn sơ mộc mạc nhưng lại không hề lạnh lẽo tẻ nhạt, ở đó vẫn có sự sống. Sự sống này nhìn tuy cô độc nhưng lại ánh lên vẻ bình an lãnh đạm của bậc vĩ nhân không màn sự đời.



Mà nhìn đi nhìn lại ảo cảnh thì chỉ thấy những bậc thang và cái sân trước sân là rõ nét và giống thật nhất, nhìn chúng như được phân tử khí cô đọng thành vật chất vậy.



Lúc này, Liễu Thiên nhìn lại một lượt thì thấy bậc thang kia đang dần trải rộng đên trước mặt hai người Liễu Thiên như muốn mời hai người bước lên vậy.



Như cùng lúc thấy những bậc thang kia, Liễu Thiên cảm thấy lực đẩy phía dưới đã dừng lại một nhịp mấy giây rồi ngay sau đó hắn như đang bị hạ xuống. Hắn thấy vậy vẻ mặt liền lo lắng nhìn sang nữ đệ tử kia xem nàng hành động ra sao?



Thật không ngờ là nữ đệ tử kia lúc này đã đi lên cái sân bằng quang ảnh kia rồi. Điều này làm cho Liễu Thiên cảm thấy có chút ngại ngùng. Hắn cảm thấy mình có chút hơi nhút nhát so với đối thủ.



Liễu Thiên quay lại thì thấy vị trí của mình đã thấp đi khá nhiều, rất may là vẫn chưa quá thấp!



Hắn liền với chân bước một cái chèo lên những bậc thang quang ảnh kia rồi theo đó từ từ bước lên sân trước nhà.



“Không biết quang ảnh này là cái gì lại có thể cứng rắn và cô đọng như vật chất thật vậy?” Vừa đi Liễu Thiên vừa nhìn xuống dưới màn sáng dưới chân lẩm bẩm tự hỏi.



“Ê! Ngươi chưa trả lời tên của ngươi đó?” Bỗng nhiên nữ đệ tử kia lại hỏi làm Liễu Thiên giật mình ngẩng lên thì thấy nàng đang dùng ánh mắt chờ đợi nhìn hắn.



“Liễu Thiên!” Liễu Thiên nghe hỏi thì cũng không có gì phải giấu giếm, hắn thản nhiên đáp.



“Ta là Khương Tuyết, năm này mười ba tuổi, đang ở Thanh Long đội, nguyên quán Diên Phú thôn gần Tích Dương thành, ta thích phiêu lưu, ghét tẻ nhạt, ta thích màu xanh, ghét màu đỏ, ta thích…” Nữ đệ tử nghe vậy liền gật đầu rồi chẳng cần ai hỏi đã tự giới thiệu một hồi về mình.



“Dừng! Dừng!” Liễu Thiên nghe nàng nói thì giật mình vội vàng dơ tay ra trước nữ đệ tử kia ngăn không để nàng huyên thuyên nữa.



“À! Quên mất! Khi khác chúng ta nói chuyện sau vậy! Bây giờ ta phải đi vào lấy đồ đã!” Nữ đệ tử kia khi bị chặn lại cũng không tỏ vẻ tức giận mà lại gật đầu nhìn lại căn nhà nhỏ rồi đi lên phía trước nói.



“Ngươi muốn độc chiếm tài vật?” Thấy Khương Tuyết đi lên trước thì, Liễu Thiên ánh mắt tập trung nhìn lại nghiêm nghị hỏi.



Đã hết lúc vui đùa rồi, khi này tài vật trước mặt nên bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra tranh chấp. Mà đối với hắn chuyến đi vào đây chính là vì tài vật, hắn đã phải trải qua bao vất vả dù thế nào cũng không thể bị lấy hết được.



“Haha! Ta đâu có nói như vậy! Ta không bao giờ làm chuyện lấy mạnh hiếp yếu. Chúng ta chia đôi thế nào?”



Khác với dự liệu của Liễu Thiên, nữ đệ tử kia cười một cái rồi quay lại đi gần chỗ Liễu Thiên vẻ mặt tươi tắn nói.



“Chia đôi? Làm gì có chuyện dễ dàng vậy?” Liễu Thiên nhíu mày nói.



Liễu Thiên biết đối thủ mạnh hơn mình rất nhiều, mà những kẻ trong Tứ Tượng đội sao lại công bằng với những kẻ như hắn được chứ?



“Haha! Nếu chia đôi thì ngươi phải đáp ứng ta ba điều kiện!” Nữ đệ tử kia liền mỉm cười ánh mắt đầy thâm ý nói.
 

Chi Thủy

Tác giả
Tham gia
14/6/20
Bài viết
97
Điểm cảm xúc
206
Điểm
33
Chương 92: Nghịch Thiên lầu
“Nói thử, nếu ta cảm thấy được thì sẽ đồng ý, nếu không dù ta yếu hơn cũng phải đánh với ngươi một trận?” Liễu Thiên thấy đối phương muốn ra điều kiện thì suy nghĩ một hồi rồi tỏ vẻ kiên quyết nói.



Hắn biết trên đời có nhiều điều kiện hắn tuy làm được nhưng không thể nào làm nên hắn không thể vì một chút đồ đã dễ dàng nhận lời làm việc cho kẻ khác. Vì vậy nếu điều kiện nghe được thì hắn còn suy nghĩ chứ quá phận thì hắn quyết đánh một trận, thắng thì lấy đồ, thua thì chạy, không chạy được thì đành phải để mạng lại.



“Yên tâm! Đơn giản lắm!” Thấy bộ dạng nghiêm trọng của Liễu Thiên, nữ đệ tử kia cười cười rồi lại nói:



“Thứ nhất từ nay chúng ta sẽ mãi mãi là bạn! Bạn bè thì có gì sẽ chia sẻ cho nhau. Dù thế nào ngươi cũng phải coi ta là bạn đó!”



“Thứ hai là mai kia có bất kỳ vụ nào đi thám hiểm hay đi chơi ở đâu người đều phải rủ ta. Nhìn bộ dạng người chọn con đường này chắc không phải kẻ nhàm chán. Nhớ là đi đâu phải rủ ta đấy!”



Nữ đệ tử này nói đến đây thì làm như Liễu Thiên đã đồng ý điều kiện của nàng nên cố tình căn dặn.



“Thứ ba là gì?”.



Liễu Thiên nghe xong hai điều kiện trên thì hắn cảm thấy hai cái này cũng rất bình thường. Dù sao thì thêm một người bạn thì cũng không mấy ảnh hưởng. Còn nếu đi đâu chơi rủ bạn bè là chuyện đương nhiên. Hai điều kiện này rất đơn giản, hắn phải nghe điều kiện thứ ba đã.



“Thứ ba là ngươi nhất định phải thành nội môn đệ tử? Ta có rất ít bạn vì vậy ngươi không thể bị đuổi khỏi tông môn được. Nói chung là ngươi phải làm mọi cách để sống sót và làm bạn với ta!” Nữ đệ tử kia nhìn lại tu vi cùng tuổi tác của Liễu Thiên vẻ mặt suy tư nói.



“Nhưng nếu ta cố hết sức nhưng không thành nội môn đệ tử thì sao? Phải biết không phải ai cũng có thiên phú cao như các ngươi! Mà thời gian tông môn đặt ra là rất hà khắc!” Liễu Thiên lúc này cười nhạt gương mặt tỏ vẻ tự giễu hỏi.



“Thế thì ngươi phải thi làm chấp sự! Ta hôm nay đầu tư vào ngươi như vậy không thể để người dễ dàng rời tông môn rồi biệt tăm biệt tích được.” Nữ đệ tử kia ngửa mặt lên trời tỏ vẻ không chịu thiệt nói.



“Đầu tư? Tiểu nha đầu này thật biết dùng từ!” Liễu Thiên nghe vậy liền nhíu mày thầm mắng.



“Sao ngươi không đồng ý à? Cái này thì có gì khó xử đâu chứ?” Nữ đệ tử kia thấy Liễu Thiên suy tư thì bĩu môi thúc dục. Nàng cảm thấy những điều kiện của mình rất bình thường không có gì quá đáng. Đúng ra phải đồng ý ngay chứ?



“Thôi được, cứ giao kèo như vậy!” Quả nhiên, Liễu Thiên không nghĩ nhiều nữa, hắn đã gật đầu đồng ý. Dù sao không có giao kèo này thì hắn cũng phải thành nội môn đệ tử. Làm gì có chuyện hắn bị đuổi về gia tộc, dù liều mạng hắn cũng phải vào được nội môn. Thế nên vấn đề thứ ba này coi như đã được giải quyết.



“Thế thì đi vào thôi! Thời gian trong điểm tài vật chỉ có sáu canh giờ. Ta tính sơ qua đến bây giờ cũng phải mất tầm ba, bốn canh giờ rồi, vì vậy thời gian không còn nhiều nữa. Không nhanh sẽ bị truyền tống ra ngoài đó.” Khương Tuyết nghe vậy liền vui vẻ gật đầu nói sau đó liền đi lên trước thúc dục.



Liễu Thiên cũng đi lên, thế là hai người một trước một sau đi đến cửa căn nhà. Hai người vừa đi đến cửa, cánh cửa màu xám của căn nhà gỗ bỗng nhiên mở ra đón tiếp.



“Vào thôi!” Hai người không ngần ngại bước lên bậc thềm đi vào trong.



Vào nhà cả hai người đều há hốc mồm nhìn những thứ xung quanh. Xung quanh quá đơn sơ, đồ vật cũng rất ít. Đây hình như chỉ là một căn phòng ngủ bình thường mà thôi. Nó khác hoàn toàn những gì hai người tưởng tượng.



Giữa phòng này có một cái bàn nhỏ cùng hai cái ghế đều được làm bằng tre. Bên cạnh tường gần cửa sổ có một cái giường nhỏ, trên giường có một cái gối tre, một cái chiếu cũ, một cái chăn mỏng gấp gọn gàng. Góc phòng có một cái tủ nhỏ, kiểu dáng đơn giản, cũ kỹ vô cùng. Đó là tất cả những gì căn phòng này có, nhìn bộ dạng không giống kho chứa tài vật cho lắm!



“Có người đến trước chúng ta ư?” Liễu Thiên thấy một màn này liền nhíu mày hỏi.



“Không thể! Phải biết ta đã thuộc dạng vượt ải rất nhanh rồi! Còn ngươi đã đến đây trước ta nửa canh giờ mà không thấy ai thì không thể có kẻ đến sớm hơn được.” Khương Tuyết lắc đầu nói.



“Không tính đến vượt qua ải đầu tiên là tìm cơ quan mở ra thông đạo tổ sư nhưng ba cửa ải trong Sinh Tử Lộ kia thì không thể nào vượt qua nhanh như vậy được. Nhất là ải hai Sinh Tử Quan muốn qua nhanh cũng phải mất hơn một canh giờ. Lại còn nói đến ải ba đi trên con đường không thấy hồi kết kia nữa. Đồng thời còn thời gian chiến đấu ở ải một, thời gian đi giữa mấy ải nữa. Nếu nhanh nhất cũng phải tốn hơn ba canh giờ.” Khương Tuyết bắt đầu phân tích đưa ra suy luận của mình.



“Mà cũng nói đã mất hơn ba canh giờ tiến vào cái sân này nếu muốn ngươi không nhìn thấy thì phải trong khoảng một hai khắc tìm được nối đi lên căn nhà này. Còn việc có kẻ ẩn nấp chờ đợi thì thấy một màn vừa rồi hắn đã xuất hiện rồi. Như vậy theo ta thì chỉ có hai chúng ta vào đến đây.”



“Ngươi ở đây tìm tòi nửa canh giờ vẫn chưa đi được, người kia chắc chắn cũng tốn lượng thời gian tương tự vì vậy nên suy luận này càng chuẩn xác.” Khương Tuyết lại bổ sung.



“Nhỡ đâu có một kẻ cực kỳ lợi hại đã dùng ít thời gian hơn vượt qua được tất cả các ải thì sao?” Liễu Thiên lắc đầu nhìn quanh căn phòng hỏi.



“Ngươi cũng đừng quên muốn mở được đường lên đây cần có hai người. Làm sao lại trùng hợp có những hai người đều vượt ải cực nhanh được. Một điểm nữa là Sinh Tử lộ này vốn rất ít người tham gia nên tỷ lệ này gần như không thể xảy ra!” Khương Tuyết lại phân tích rồi tỏ vẻ tự tin khẳng định.



“Cái này cũng không rõ được! Nếu không có ai vào thì tại sao ở đây lại không hề có một chút tài vật gì cả?” Liễu Thiên không muốn bàn luận nữa mà lại nhìn lại căn phòng nghi hoặc hỏi.



“Chưa hẳn! Xem ra nơi này là chỗ ở của Kỳ Nhân Thủy tổ. Người đã từng nghỉ ngơi sinh hoạt ở đây.” Khương Tuyết đánh giá một lượt căn phòng nói.



Sau đó nàng ngồi xuống cái ghế tre tiếp tục phân tích: “Phải biết con đường chúng ta chọn khác những đệ tử khác cho nên phần thưởng không nhất định là đan dược, linh thạch, bí tịch hay mấy thứ linh tinh khác. Sinh tử lộ thì phần thưởng cũng phải đặc biệt chứ?”



Liễu Thiên nghe vậy ngẫm lại cũng cảm thấy đúng nhưng hắn lại nhìn quanh nơi đây một lượt thì chán nản hỏi: “Ta không thấy nơi đây có cái gì làm phần thưởng cả!”



Khương Tuyết khi này không nói gì nữa mà đi lại quan sát căn nhà một lượt. Liễu Thiên thì bắt đầu lục lọi đồ đạc trong phòng.



“Không hề có thứ gì đáng giá cả!” Liễu Thiên tìm kiếm một hồi thì lắc đầu nói.



“Nhất định có điểm gì đó chúng ta đã quên!” Khương Tuyết vẻ mặt suy tư đi đi lại lại trong phòng, miệng thì liên tục lẩm bẩm.



“À!” Khương Tuyết trợt nhớ ra gì đó kêu lên một tiếng.



“Sao ngươi tìm ra rồi?” Liễu Thiên vội hỏi.



“Ngươi nhìn kỹ căn nhà này có gì khác thường không?” Khương Tuyết không đáp mà lại hếch cằm hỏi.



“Không! Chẳng có gì đặc biệt! Tất cả đều rất bình thường!” Liễu Thiên quay đi quay lại mấy lần rồi lắc đầu nói.



“Tại sao một căn nhà bình thường lại bay được khi không có ai tác động?” Khương Tuyết mỉm cười hỏi.



“Ý ngươi là có một món đồ làm cho căn nhà này bay lên?” Liễu Thiên trợn mắt như nhớ ra gì đó hỏi.



“Đồ ngốc này! Ý ta là đây chính Thông Thiên lầu trong truyền thuyết.” Khương Tuyết mắng Liễu Thiên một câu rồi tỏ vẻ chán nản lắc lắc đầu nói.



“Thông Thiên lầu – Tiên thổ tu luyện!” Liễu Thiên lẩm bẩm hình như hắn cũng biết.



“Đúng! Đây là nơi mọi đệ tử đều muốn được vào một lần.” Khương Tuyết gật đầu vui vẻ nói.



“Nghe nói đây là nơi tiên nhân lưu lại, không thể di chuyển, cũng không thể điều khiển. Tại sao nó lại nằm trong tay Thủy Tổ đại nhân?” Liễu Thiên tỏ vẻ khó hiểu hỏi.



“Cái này ta cũng không rõ nhưng qua một vài cuốn sách cổ ta cũng đại khái biết được một ít. Còn những thứ ngươi đọc ở thư viên kia chỉ là lời đồn.” Khương Tuyết vuốt mái tóc xù từ từ nói.



“Lời đồn!” Liễu Thiên lẩm bẩm.



“Cái này phải nhắc đến Nghịch Thiên lầu.” Khương Tuyết gật đầu bắt đầu kể:



“Gần vạn năm trước, khi bắt đầu bước sang thời kỳ Ngũ Phiến thì có một trận đại chiến rất lớn giữa các thế lực để tranh giành một loại tài liệu cực hiếm có tên là Nghịch Thiên Thần Thụ.



Nghịch Thiên Thần thụ là loại thần thụ đã tồn tại cùng thiên địa không biết bao nhiêu vạn năm hay từ khi nào thì không ai biết. Nó vốn được gọi là Kim La Thụ nhưng người đời gọi nó là Nghịch Thiên thần thụ chính là bởi công dụng của nó.



Nghe nói trước kia người ta từng đồn đại: Người tu luyện chỉ cần ngồi gần đại thụ này thì không hề có bình cảnh, thời gian tu luyện tiến cảnh cực nhanh, huyền cơ khúc mắc trong tu luyện đều có thể giải quyết một cách dễ dàng, mọi võ học dị thuật đều thông suốt một cách kỳ lạ. Đồng thời nếu có thể ăn một miếng lá hay cành của thần thụ này cũng làm người ta trẻ mãi không già, cả đời giữ được nhan sắc, cơ thể khỏe mạnh, bách độc bất xâm, vv… Có rất rất nhiều công dụng nghịch thiên khác.”



“Lợi hại như vậy?” Liễu Thiên trố mắt ra nhìn, hắn thật không tin trên đời có một loại cây thần kỳ như vậy!



“Không phải! Đó chỉ là tin đồn do người đời truyền nhau! Mà ngươi đừng chen vào kiểu đó! Để ta kể đã!” Khương Tuyết lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng rồi lại kể tiếp.



“Khi đó mọi người đều nghĩ rằng nó là tiên mộc, nên đã xảy ra một trường phong ba nổi lên vì tranh giành thần thụ. Các thế lực lớn của ngũ phiến đều tham gia tranh chấp khiến cho chiến loạn liên miên. Chỉ sau có mấy năm số người chết do trường hạo kiếp đó đã lên đến hàng vạn người.

“Thế rồi một ngày thập tam thiên nhân vào cuộc! Mười ba người liền hợp lại đã đánh bại hết các thế lực khác rồi chiếm lấy Nghịch Thiên Mộc và rất nhanh rút về phiến Hoàng Địa để tránh chiến tranh giữa các phiến thiên địa. Khi đó vì e dè thực lực của thập tam thiên nhân nên các tổ chức khác cũng không có phản ứng gì nhiều rồi sau một thời gian cũng yên ắng trở lại.”



“Thập tam thiên nhân mạnh như vậy?” Liễu Thiên nghe vậy không kìm được liền hỏi.



“Ừm! Không mạnh làm sao chiếm được cả một phiến thiên địa. Thời thập tam thiên nhân còn sống thì phiến Hoàng Địa chúng ta chính là bá chủ của Ngũ Phiến. Ngay cả những thế lực bí ấn ở Linh Địa và Tà Địa lúc đó cũng không giám mạnh động.” Khương Tuyết tỏ vẻ hâm mộ nói.



“Vậy ư! Thế tiếp theo thế nào? Nghịch Thiên thụ kia ra sao?” Liễu Thiên gật gật đầu rồi lại vội hỏi.



“À thì thập tam thiên nhân lấy được tiên thụ thì đã chặt nó đi thu về tiên mộc. Cuối cùng thì tiên mộc được làm thành Nghịch Thiên lầu!”



“Sao lại chặt nó! Để nó sống có phải là tốt hơn không?” Liễu Thiên nhíu mày khó hiểu hỏi.



“Bởi vì nó là Yêu Mộc Thiên ngoại tiến nhập địa giới của chúng ta!” Khương Tuyết liền nói.



“Yêu Mộc? Thiên Ngoại?” Liễu Thiên giật mình lẩm bẩm.



“Ừ! Nó chính là một loại yêu mộc từ tinh không bên ngoài đến chỗ chúng ta. Nó ở đây đang từng ngày hấp thụ căn nguyên của thiên địa và dần sẽ làm cho thiên địa linh khí suy giảm, nếu tiếp tục thời gian dài có thể khiến linh vực khắp đại địa sụp đổ.”



Liễu Thiên lúc này không nói gì mà chỉ tập trung nghe Khương Tuyết kể.



“Thế nên những lời đồn chỉ là lời đồn, trong những công dụng thiên hạ đồn đại của yêu thụ thì chỉ có một phần có thực mà thôi, những thứ khác đều là bịa đặt cả.” Khương Tuyết nhìn lên căn nhà từ từ nói.



“Nó có công dụng gì?” Liễu Thiên khi này lại hỏi.



“Thông tuệ! Người ngồi gần nó tu luyện sẽ có khả năng thông hiểu mọi thứ nhanh hơn. Những cái khác đều là bịa đặt.”



“Công dụng thật nghịch thiên. Như vậy thì chúng ta bắt đầu tu luyện thôi, thời gian trong đây không có nhiều!” Liễu Thiên nghe xong liền vội vàng đi lại cái giường ngồi xuống.



“Ngươi không muốn nghe nói về nguồn gốc của Thông Thiên lầu này à?” Khương Tuyết thấy vậy ngạc nhiên trố mắt hỏi. Nàng đang có hứng kể truyện nhưng đối phương lại không muốn nghe, điều này làm Khương Tuyết có chút thất vọng!



“Cái đó tính sau! Thời gian không có nhiều!” Liễu Thiên ngồi khoanh chân trên giường nói. Hắn đang có chút khúc mắc trong tu luyện cần phải nghiên cứu. Lại nói thì thời gian ở đây rất ngắn nên hắn khi đã biết công dụng thì không cần nghe tiếp nữa, hắn phải tận dụng thời gian.



“Vậy bắt đầu thôi!” Khương Tuyết liền chạy lại leo lên giường đẩy Liễu Thiên qua một bên.



“Ngươi làm gì vậy?” Liễu Thiên thấy vậy nhăn mày hỏi.



“Thì tu luyện, người chẳng nhẽ muốn ta ngồi dưới đất?” Khương Tuyết vừa để gọn đồ đạc rồi ngồi khoanh chân lại rồi trợn mắt nhìn Liễu Thiên hỏi.



“Thôi bắt đầu đi!” Liễu Thiên không muốn tranh cãi nhiều nên hắn liền ngồi dịch qua một bên bắt đầu tu luyện.



Hắn trước đây vẫn luôn khó hiểu với Tam Bộ Di, Lôi Biến và cái thứ Vô Trở Kiếm trong Vô Danh kiếm phổ. Hôm nay nhân cơ hội này hắn phải tìm hiểu bằng hết, mai kia có thực hành tu luyện cũng không gặp trở ngại.







Cùng lúc này các chỗ khác cũng đang diễn ra những hoạt động vô cùng hấp dẫn.



Ở Đại Kiến lộ trong thông đạo Kỳ Nhân Thủy Tổ.



Ở cửa ải thứ năm, có bốn người đang đứng cùng nhau xung quanh một tượng đài. Dưới chân tượng đài có một cái hộp nhỏ đang tỏa ra ánh sáng trói mắt.



Bốn người này phân biệt là ba nam một nữ. Nữ đệ tử tầm mười năm mười sáu, thân mặc hắc y, tóc cài nhiều châm, ánh mắt sắc sảo lạ thường.



Ba nam đệ tử thì một tên cơ thể to lớn, mặc một bộ xích y, gương mặt thì bình thường không có gì đặc biệt. Một tên dáng người cao cao, khoác trên mình một bộ thanh y, gương mặt có chút nhợt nhạt tay cầm quạt đang phe phẩy làm mấy dẻ tóc phất phơ trước mặt.



Nam đệ tử cuối cùng là một thiếu niên tầm mười ba mười bốn, gương mặt thanh tú, tóc dài để xõa. Tên này thân mặc một bộ đồ hai màu trắng xanh giống như Liễu Thiên. Mà nhìn kỹ thì thấy tên này là người của đội Hai cung chữ càn Càn.



“Thật không ngờ hai vị lại cùng tiểu muội chọn thông đạo giống nhau!” Lúc này, nữ đệ tử mặc hắc y kia hướng hai tên trong Tứ Tượng Đội nói.



“Hồng muội bản lĩnh cao cường ta cũng đã nhìn qua, nếu có muội tham gia thì ta sẽ không tranh chấp nữa. Dù sao vào đến đây cũng có thưởng rồi, ta không nhất thiết phải liều mạng.” Đối diện nam đệ tử mặc thanh y cầm quạt kia tỏ vẻ kính sợ tỏ rõ thái độ rút lui của mình.



“Vậy đa tạ Yến huynh! Vậy ý của Lã huynh thế nào?” Nữ đệ tử kia lại hướng ánh mắt lên nam đệ tử to con đứng bên phải hỏi.



“Hồng sư muội cứ tự nhiên!” Nam đệ tử to con kia hướng tay ra cái hộp nói, ý muốn mời thiếu nữ kia. Hắn cũng tự nhận mình không phải là đối thủ của nữ đệ tử trước mặt nên chủ động nhường luôn.



“Vậy tiểu muội thất lễ rồi!” Nữ đệ tử kia không đánh đã thắng thì khẽ cười nói rồi liền đi về phía hộp ngọc ở giữa mà không thèm để ý đến đệ tử của đội Hai đang đứng phía bên trái nàng.



“Ta đã đồng ý để người lấy chưa?” Lúc này nam đệ tử đội Hai ánh mắt lạnh băng nhìn nữ đệ tử kia nhàn nhạt hỏi.



“Haha! Ngươi đừng chọc cười ta chứ?” Tên đệ tử cầm quạt nghe vậy cười lớn, ánh mắt khinh miệt nói.



Tên to con thì chỉ quay ra ngạc nhiên trố mắt nhìn. Hắn cảm thấy tên đệ tử kia thật to gan. Ngay bản thân hắn cũng không giám chống lại vị sư muội này mà một tên trong thập nhị đội tu vi cũng chỉ Khai Minh cảnh sơ kỳ lại giám mở miếng ra ngăn cản. Phải biết tuy mới nhập môn ba tháng nhưng trong Tứ tượng đội thì những nhân vật nổi tiếng cũng được mọi người biết đến và nữ đệ tử này là một trong số đó!
 

Chi Thủy

Tác giả
Tham gia
14/6/20
Bài viết
97
Điểm cảm xúc
206
Điểm
33
Chương 93: Ải cuối.
Trong Tứ Tượng đội mỗi tháng có một trận tỷ thí giữa các đội vì vậy Hồng Thái Hoa lại rất nhanh trở lên nổi tiếng khi đánh bại rất nhiều đệ tử nổi danh khác trong các đội khác trong Tứ Tượng đội.



Vị nữ đệ tử kia là Hồng Thái Hoa, đệ tử Huyền Vũ đội hành Thủy. Tu vi Khai Minh cảnh trung kỳ, nàng là tân đệ tử đứng đầu hành Thủy và đứng thứ hai của Huyền Vũ đội. Nhắc đến nàng thì có lần một sư huynh bên Thường quán của trong hành Thủy trêu chọc nàng và bị nàng đánh cho nằm liệt gường mấy tuần liền. Từ đó trong khóa mới không ai giám trêu nàng nữa.



Vì nguyên nhân này nên hai người thiếu niên trong Tứ Tượng đội kia vừa gặp đã không có ý tranh đoạt cùng nàng. Thế nhưng khi này hai người đã rút lui thì một đệ tử của Thập Nhị đội lại giám mở miệng ngăn cản. Điều này khiến cho hai tên người vừa ngạc nhiên vừa buồn cười.



“Ngươi nói thêm một câu nữa thì ta sẽ giết ngươi!” Nữ đệ tử Hồng Thái Hoa kia lúc này đang đi lên bị chặn lại ánh mắt đầy sát khí quay ra nhìn nam đệ tử đội hai đe dọa.



“Các ngươi tưởng là người của Tứ Tượng đội là vô địch sao?” Nam đệ tử đội Hai không hề sợ hãi mà chỉ cười nhạt nói.



“Được! Để ta lấy mạng của người! Khi đó ngươi sẽ biết là ai lợi hại!” Hồng Thái Hoa nét mặt tối sầm lại, nàng khẽ gật đầu một cái rồi hai tay khẽ động, nguyên thần từ hai tay bùng lên, sau lưng một màng hắc khí nhàn nhạt tỏa ra.



Thấy một màn này, hai tên thiếu niên đang đứng xem liền lùi ra xa. Nam đệ tử đội Hai thì miệng khẽ nhếch lên, tay phải đẩy ra trước năm ngón tay xòe ra.



“Thông Sơn Ấn!” Nam đệ tử này khẽ quát một cái đồng thời tay phải ấn mạnh ra phía trước.



Thấy một màn này, Hồng Thái Hoa đang định kết ấn thì hai con ngươi bỗng co rút lại, cả người hơi dừng một nhịp rồi cực nhanh lao qua bên phải.



“Ầm!”



Gần như đồng thời, một lớp mờ mờ phóng đến chỗ Hồng Thái Hoa vừa đứng và nó đã bắn thẳng vào tường đá phía sau làm vỡ một chỗ mấy trượng vuông, quanh chỗ đó bụi mù đồng thời có đất đá rơi xuống lả tả rơi xuống nền. Lớp bụi từ từ tan đi thì có thể thấy ở bức tường phía sau có năm dấu tay lớn.



Trên sân, Hồng Thái Hoa vừa lao qua phải, nàng dê trên nền đá nhìn lại một màn phía sau lưng thì không khỏi sợ hãi. Thế nhưng lúc này nàng không có thời gian nhìn ngắm đòn công kích của đối thủ. Nàng đang lướt trên sàn thì bỗng đạp mạnh chân mạnh xuống nền rồi cả người nhảy lên cao mấy trượng trên không.



Vừa lúc nàng nhảy lên thì hai phiến đá lớn từ dưới nền bật lên úp vào chỗ nàng vừa đứng.



“Phạch! Cộc cộc…”



Hai phiến đa va vào nhau một cái thật mạnh rồi vỡ tan tành trong sân làm loạn thạch văng tung tóe, những tiếng kêu lộc cộc vang lên liên tục.



Hồng Thái Hoa khi này nhảy lên không tránh được một chiêu kia thì vừa sợ vừa giận, nàng nhìn về phía thiếu niên kia rất nhanh hai tay kết lại vài nhịp theo hai tay những luồng hắc khí tràn ra dần bao kín hai cánh tay nàng. Hắc khí đại thịnh thì Hồng Thái Hoa cũng đã di chuyển hai tay lên đỉnh đầu rồi bổ mạnh xuống.



Ngay tức khắc, một vệt hắc khí dài mấy trượng như lưỡi đao bắn về phía thiếu niên kia với tốc độ cực nhanh.



“Phụt!” Thân hình của thiếu niên đang đứng như một miếng đậu hũ bị trẻ làm hai, hắc khí dư thế còn chém lên sân tạo thành một vết dài hơn trượng sâu mấy gang.



Lại nói thân hình thiếu niên kia bị trẻ làm hai thì rất nhanh tan biến theo làn gió để lại một chút tàn ảnh và một cái sân trống, điều này khiến cho Hồng Thái Hoa giật mình, nàng dùng ánh mắt sợ hãi nhìn quanh.



Hồng Thái Hòa rất nhanh thả thần thức ra kiểm tra, thế nhưng thần thức vừa tràn ra thì nàng đã cảm nhận được đối thủ.



“Cẩn thận!” Lúc này, tên nam đệ tử cầm quạt đang quan chiến sợ hãi hô lên.



Hồng Thái Hoa khi này xoay người một cái hai mắt ngưng trọng nhìn về đằng sau.



Phía sau nàng, tên nam đệ tử đội hai không biết từ khi nào đã bay đến, hai tay hắn đang xuất ra hai quyền kình vàng rực, nguyên thần xung quanh nắm quyền ba động cuồn cuộn, những đồ án tầng tầng lan tỏa theo quyền kia đánh đến.



Hồng Thái Hoa giật mình nhưng cũng không hoảng, nàng biết không kịp tạo dị thuật phòng thủ nên đưa hai tay lên trước người, đồng thời nguyên thần theo tay tản ra tạo thành phòng thủ. Thế nhưng nguyên thần mới chỉ tạo thành một màng mỏng mờ mờ như bóng nước thì đã va chạm với hoa văn vàng rực kia.



“Tôn Kim quyền!” Nam đệ tử đội Hai hét lớn rồi hai quyền toàn lực va chạm với Hồng Thái Hoa.



“Ầm!” Quyền kình đánh đến rất nhanh bùng nổ, khí lưu của nó phá vỡ màng phòng thủ mỏng manh kia và đánh lên người Hồng Thái Hoa.



“Vụt! Rầm!” Gần như ngay sau khi va chạm, Hồng Thái Hoa bị đánh bay đi như một qua bóng đập xuống sàn làm cho một vùng sàn vỡ tan, khói bụi chỗ đó mù mịt.



Nam đệ tử kia vừa đánh xong một quyền, cơ thể từ trên không hạ xuống nhưng vừa tiếp đất thì hai mắt thiếu niên khẽ nhíu lại nhìn về phía đám khói bụi, hai tay để thòng xuống, đầu ngón tay kết ấn liên tục.



“Vèo vèo…vèo!” Ngay lúc này, phía trước bỗng xuất hiện vô số tia thanh quang từ trong đám khói bụi kia phóng vào hắn.



Thế nhưng nam đệ tử đội Hai chỉ một chút đã kết ấn xong, hai tay hắn đẩy ra trước khẽ vẩy một cái cũng tạo ra vô số bạch quang mờ mờ đón đỡ thanh quang.



“Phụp! Phụp!...Phụp!”



Liên tiếp những âm thanh va chạm nhỏ vang lên, những điểm va chạm tạo ra vụ nổ bụi khí nhỏ màu trắng trên không trung giữa hai người. Đồng thời trong lớp khí bụi vừa nổ kia vẫn có thể nhìn thấy rất nhiều mũi kim nhỏ bay đi với tốc độ nhanh hơn trước rất nhiều lao về phía nam đệ tử đội Hai.



“Ám chiêu! Mượn lực ư?” Nam đệ tử kia thấy vậy cũng không hoảng sợ mà chỉ lẩm bẩm rồi lại nhìn về hướng đám khói bụi cười lạnh một cái, hai tay dang rộng, miệng nhẩm chú ngữ. Khi này một đồ án trắng tinh từ hai bàn tay của nam đệ tự rất nhanh tỏa ra tạo thành hai mặt phẳng đầy ký tự ngoằn nghèo.



“Xung Nộ Chấn!” Nam đệ tử kia miệng khẽ quát rồi rất nhanh đưa tay ra trước chập mạnh lại một cái như đang niệm phật vậy.



“Phạch!”



Theo hai bàn tay của nam đệ tử hai đồ án đập vào nhau, một làn sóng khí màu trắng nhạt cuồn cuộn bùng ra như một thanh đao lớn, nó rất nhanh bổ về phía trước.



Thanh đao khí vụt đi, nó thủi tung đám phi châm đồng thời dư thế của nó rất nhanh đã bổ đến đám khí bụi kia.



“Rầm!” Đám khí bị bụi chỗ đó bị phong đao bổ đến thì lập tức bị thổi cho biến mất, mọi thứ trong đám bụi lại được nhìn rõ. Chỗ phong đao vừa đi qua để lại một cái hố, trên miệng hố có một tấm khiên to màu đen.



Đằng sau cái khiên này, Hồng Thái Hoa hắc y đầy bụi đất ngồi đó với vẻ mặt tái đi, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn lại cánh tay tím bầm của mình.



“Tên này quá mạnh!” Hồng Thái Hoa sợ hãi thầm nhủ. Nàng thật không ngờ đối thủ của mình lại có thể kết ấn và đổi dị thuật nhanh đến vậy, đồng thời mỗi bước đi của nàng đều bị đoán ra và bị tung đón đánh đón trước, điều này càng khiến cho nàng sợ hãi hơn!



Lúc này, phía bên kia nam đệ tử đội Hai không hề có ý lưu tình, hắn không cho Hồng Thái Hoa nghỉ ngơi. Chỉ thấy hai tay hắn để xuống mặt sàn, trên tay đồ án màu nâu từ từ theo năm đầu ngón tay tràn ra nhập xuống đất.



“Thổ Thực!” Rất nhanh nam đệ tử kia khẽ hô một tiếng.



Lại một màn hai miếng đá lớn hai bên lật lên úp lại, thế nhưng lần này hai phiến đá lớn hơn nhiều so với lúc đầu.



“Ầm!” Hai phiến đá to rộng đập vào nhau như một cuốn thạch thư gấp lại tạo thành một bức tường ở chỗ Hồng Thái Hoa đứng. Đá vụn lại bắn tứ tung, nữ đệ tử kia không thấy đâu cả, hình như vẫn còn chưa thoát ra khỏi bức tường kia.



“Hồng sử muội bị giết rồi?” Tên to con há hốc mồm lẩm bẩm.



“Không thể nào!” Tên nam đệ tử cầm quạt lắc đầu nói, hắn thật không tin vào những gì xảy ra trước mắt. Một màn chiến đấu chưa đầy nửa khắc nhưng Hồng Thái Hoa một nữ đệ tử nổi danh khóa này của Huyền Vũ đội lại bị một đệ tử vô danh của Thập Nhị đội đánh bại. Không những bị đánh bại mà rất có thể đã bị giết?



“Một tên đệ tử của Thập Nhị Đội lại có sức mạnh như vậy sao? Dị thuật dùng linh động vô cùng, ngay cả khí lực áp xúc cũng sử dụng một cách linh hoạt và hiệu quả vượt xa các vị sư huynh trong đội. Điều này là thật sao?” Thiếu niên cầm quát vừa lùi vừa nói, trong ánh mắt không khỏi toát lên vẻ sợ hãi kính phục với nam đệ tử Thập Nhị Đội này.



Tên đệ tử to con cũng từ từ lùi lại, hắn cũng cảm giác được sự nguy hiểm của thiếu niên Thập Nhị đội trước mặt.



Phía trung tâm, tên đệ tử đội Hai vừa dùng xong chiêu Thổ Thực kia thì ngồi khụy xuống, hai mắt tập trung, tay phải lại để ra trước hướng lên không trung, mà theo năm đầu ngón tay những đồ án li ti đang ngưng tụ. Lúc này hắn chỉ chờ đợi đối thủ nhảy lên là xuất kích!



Thế nhưng hắn ngồi nhìn một lúc nhưng không thấy động tĩnh gì thì lắc lắc đầu nói: “Tứ Tượng đội các ngươi ỷ vào thiên tư hơn người ức hiếp kẻ khác, hôm nay bị giáo huấn cho một trận cũng là phải đạo.”



“Hừ! Ngươi...!” Tên to con hai mắt như bốc hỏa định nói gì nhưng bị nam đệ tử đội Hai quay sang nhìn một cái thì câu nói kia chưa nói ra lại bị nuốt ngược vào.



Còn tên cầm quạt thì vẻ mặt biến đổi mấy lần nhưng cũng không có nói gì.



“Hai ngươi cũng khinh thường ta sao, cả hai cùng lên đi!” Thiếu niên đội Hai đảo ánh mắt nhìn hai tên kia hỏi.



“Các hạ thần thông lợi hại bọn ta tự nhận không phải đối thủ thế nhưng cũng đừng vì thế mà khinh thường Tứ Tượng đội. Phải biết trong Tứ đội còn rất nhiều người có thể thu thập ngươi!” Tên đệ tử to con tỏ vẻ nhún nhường nhưng vẫn có vẻ không chịu thiệt nói.



“Hừ! Vậy ư?” Nam đệ tử đội Hai hừ một cái vẻ mặt không tin tưởng hỏi.



“Ầm!” Lúc này, một tiếng động lớn khiến cả ba người quay lại nhìn.



Phía kia, hai phiến đá bị đánh bay ra, Hồng Thái Hoa vừa thoát ra thì phi thân lùi ra sau, nàng đang đứng cạnh viền của quảng trường. Lúc này nhìn lại thì thấy nàng tóc tai bù xù, mặt có một vài vết xước, tay phải vô lực để thòng, quần áo rách nhiều chỗ, đồng thời cả người toàn bụi đất nhìn rất thảm.



Nam đệ tử đội Hai thấy vậy cũng không có ra tay nữa, hắn chỉ khẽ cười nhạt một cái từ từ đi lại cái tượng đài.



Đến nơi hắn cầm cái hộp phát sáng kia lên nhìn qua một lượt rồi cũng thu vào. Ba người Tứ Tượng đội chỉ biết trơ mắt nhìn theo.



“Tạm biệt!” Tên đệ tử đội Hai nói xong liền đi lại phía sau tượng đài. Nơi đó có một cái hình vẽ hoa văn ký tự đan xen vào nhau.



Tên này không nghĩ ngợi nhiều liền bước lên hình vẽ kia. Ngay tức khắc một luồng sáng bao quanh cơ thể hắn. Hắn từ từ biến mất trong tầm mắt của ba người Hồng Thái Hoa.



“Ngươi tên gì?” Hồng Thái Hoa khi này cố nén đau hỏi theo một câu.



“Lâm Mộng!” Thiếu niên kia biến mất trong màn sáng nhưng vẫn để lại hai chữ.



“Lâm Mộng, là tên được các vị trưởng lão hay ca ngợi đó ư?” Hồng Thái Hoa nhíu mày lẩm bẩm nhớ lại tin đồn về tên Lâm Mộng.



Lâm Mộng trong trí nhớ của Hồng Thái Hoa thì đó là một cái tên mới nổi trong đám tân đệ tử. Hắn nổi không phải vì đẹp trai, nhà giàu, thích gây sự chơi trội hay hắn đánh bại nhiều người. Hắn nổi danh vì khả năng học dị thuật. Nghe đồn hắn có thể rất nhanh học được một dị thuật dù có là loại nào, không những thế hắn còn có thể vận dụng một số loại dị thuật đến mức xuất thần nhập hóa. Vì vậy mà tất cả các vị trưởng lão từng giảng dậy cho hắn đều khen ngợi hắn hết lời. Điều này khiến danh tiếng của hắn cũng được đồn đến tai một số đệ tử trong Tứ Tượng Đội như nàng.







Cùng lúc này tại một cái quảng trường lớn khác, Tằng Nhất đang đánh cùng với bốn tên đệ tử khác.



Xung quanh đống này cũng có cả đám đệ tử bị thương đang nằm la liệt khắp nơi. Đồng thời cũng có những đệ tử đang đứng ngồi ẩn lấp xa xa xem đánh nhau.



Lại nói thì nguyên nhân Tằng Nhất bị vây công chính là hắn đã lấy được thứ đáng giá nhất chỗ này. Đó là một miếng lệnh bài màu xám trên đó có ghi số ba.



Lúc này, tuy bị bốn người vây công nhưng với khả năng dùng ám khí và cơ quan của mình Tằng Nhất vẫn không rơi xuống hạ phong. Cái này cũng là do những đệ tử kia tu vi cũng không cao đồng thời cũng trải qua chiến đấu nhiều trận rồi.



Tằng Nhất đang vừa đánh vừa lùi, đồng thời hắn cũng chăm chú tìm điểm truyền tống, hắn tự nhận không thể chống lại đám kia nhưng vẫn có thể chạy được.



“Kia rồi!” Tằng Nhất đang chạy thì nhìn lên bức tường phía xa có những hoa văn ký tự màu đen thì vui mừng nói. Hắn dừng lại một nhịp hai tay ném ra hai khối nhỏ như nắm tay, đồng thời phi châm theo hai tay phóng ra như mưa về hướng bốn người đang đuổi theo phía sau.



Bốn người kia thấy ám khí phóng ra thì đều giật mình nhưng tốc độ không giảm mà chỉ lấy binh khí hoặc dùng dị thuật đón đỡ.



“Ầm! Ầm!” Những tiếng nổ vang lên, hai ngọn lửa lớn bùng lên làm chậm đám người phía sau trong chốc lát.



Tằng Nhất nhân cơ hội này dùng hết tốc lực vừa bay vừa chạy ra hướng truyền tống. Đám người phía sau hơi chậm lại một chút nhưng rất nhanh phi thân đuổi theo.



“Rầm! Rầm!” Thế nhưng đám người kia vừa mới bay lên được một đoạn thì bỗng hai khối cầu từ đâu bay đến rồi nổ ngay trước mặt khiến cả đám bị thủi dạt ra sau.



Tằng Nhất phía trước nghe thấy chỉ khẽ cười một cái cũng không quay đầu nhìn lại một mạch chạy đi. Rất nhanh hắn đã đên chỗ có truyền tống trận, hắn không nghĩ nhiều liền lao lên phía truyền tống trận trên bức tường.



Tằng Nhất vừa phi thân đến, nguyên thần vận chuyển truyền vào bức tường thì ngay tức khắc một luồng sáng từ bên trong tường chiếu lên bao phủ hắn lại.



Mấy tên kia chật vật chạy đến đây thì Tằng Nhất đã biến mất, tất cả nhìn nhau rồi cũng chạy vào truyền tống trận và biến mất trong màn sáng.







Ở một chỗ khác, đây cũng là Phân Linh lộ.



Khi này, Hà Minh sau khi vượt quả ai bốn thì đều lấy được những phần thưởng là một ít đan dược cùng linh thạch. Bước vào ải năm thấy đa số là đệ tử của Tứ Tượng đội thì Hà Minh không chủ động tranh chấp tài vật nữa, hắn chủ động tìm một chỗ an toàn chờ đợi, đồng thời cũng quan sát tìm đường ra.



Sau nửa canh giờ thì trí bảo của chỗ này cũng bị một đệ tử Thanh Long đội lấy đi, truyền tống trận mở ra, những đệ tử khác thi nhau lao ra truyền tống khỏi đây. Chờ thêm một lúc khi cảm thấy không còn ai, Hà Minh cũng từ từ đi lại phía truyền tống trận, hắn cứ như vậy an toàn rời khỏi nơi này.







Ải năm, Sinh tử lộ, thông đạo Xích Tuyết Tiên tử.



Giữa một quảng trường lớn, Thượng Quan Nhu Vân một thân áo trắng xanh đang đứng, xung quanh nàng là rất nhiều phi kiếm đang quay tròn, thanh thì nằm ngang thanh thì nằm dọc, tất cả lơ lửng trên không và đều lộn xộn không theo phương chiều nào nhưng lại chầm chậm bay quanh nàng. Nhìn kỹ thì một số thanh kiếm còn có vết máu vẫn đang theo lưỡi kiếm nhỏ xuống.
 
Top