[Thơ] Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

[Thơ] Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Tham gia
5/5/19
Bài viết
2,230
Điểm cảm xúc
783
Điểm
113
3232.jpg


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (820)

Hãy Khóc Cạn Một Lần Đi Em!

Hãy khóc đi em! Khóc thật nhiều đi!
Khóc cho cạn những gì tim chất chứa
Để mai nầy ta không còn nhau nữa
Cũng hết rồi một thuở gió, trăng, sương!

Và nếu như tình cờ bước trên đường
Bất chợt gặp chẳng vương niềm dĩ vãng
Em cứ thẳng và lòng tôi bình thản
Có gì đâu vướng bận cõi lòng ai

Nơi em đến chắc không thấy heo may
Không khoắc khoải tháng ngày ôm khúc biệt
Không mất ngủ, bỏ ăn, sầu da diết
Không những lần tha thiết…Nhớ nghe anh!

Còn chỗ tôi chắc gió cũng rung rinh
Lá vàng đổ như tình tôi đã đổ
Đêm cũng trăng khi lúc mờ, lúc tỏ
Những chiều về trước ngõ vẫn lam treo!…

Tình yêu ơi! Tôi yêu biết bao nhiêu
Nhưng không thể, dẫu nhiều lần bịn rịn
Bởi hồn gió kiếp đời đây đã định
Còn ở em khép kín mộng vườn xuân

Bóng thênh thang theo khắp dãy không tầng
Sao giữ được sắc vàng nơi thượng uyển
Khi mây ám, cuồng phong đà luân chuyển
Thì làm sao ánh nhuyễn vẹn toàn đây…

Hãy khóc đi em! Khóc cạn hôm nay
Giọt lai láng tràn đầy lên khoé mắt
Anh lau lệ cho em mà lòng tan nát
Cũng cam đành phụ bạc…Một lần thôi!


31/5/2017
Nguyễn Thành Sáng


Tình Chơi Vơi

Ánh chênh chếch lững lờ treo ủ rũ
Điệu bổng trầm loài cú vọng ngân nga
Đêm ngổn ngang thao thức lạnh chén trà
Mộng chưa thắm duyên đà chia hai lối

Niềm trăn trở trót bào mòn cằn cỗi
Nghe nghẹn ngào nhức nhối ghịt con tim
Thuyền lênh đênh cơn sóng vỗ nhận chìm
Nỗi da diết cắt ghim đau quặn thắt

Ngọn gió thổi lùa qua hồn se sắt
Mất nhau rồi héo hắt tím ruột gan
Anh hay chăng giọt nước mắt lan tràn
Dòng nhung nhớ lệ chan bao trĩu nặng

Anh đã khiến võ vàng khơi giọt đắng
Sợi muộn phiền lẳng lặng siết suy tư
Chuỗi cô đơn giày xé dáng lừ đừ
Hoài nuối tiếc khoảng dư âm ngày ấy

Nay nghĩa tận dù em luôn vùng vẫy
Môi mỉm cười che đậy những tan thương
Nhìn mưa rơi mà nức nở can trường
Bờ ngang trái đôi phương đành cách biệt…

Hãy sánh bước dìu người ta mãi miết
Hãy đan tay tha thiết đượm tơ hồng
Hãy vợ chồng ngây ngất trải tầng không
Hãy đón nhận bềnh bồng vui hạnh phúc

Hãy xoải cánh dưới bầu yêu thúc giục
Hãy so dây dạo khúc phụng nghi đình
Hãy rạng ngời phấn khởi nét lung linh
Hãy tận hưởng ánh bình minh ngạo nghễ…

Đây còn lại khẽ khàng khăn lau lệ
Nén tủi hờn dâu bể quấn canh thâu
Một lần trao lầm lỡ sắc bạc đầu
Tình nhạt thếch chỉ mầu đen ngao ngán

Em cố gắng phôi phai miền chán nản
Chân lê la đợi mãn kiếp nợ đời
Vá thăng trầm chẳng vướng bận chơi vơi
Để khoảnh khắc thảnh thơi nơi trần thế.


January 24, 2019
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
2,230
Điểm cảm xúc
783
Điểm
113
giphy.gif


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (821)

Rã Cánh Hồng Hoa

Chiều buồn lê gót bước lang thang
Vạt nắng lưa thưa trải ngập đàng
Cõi dạ thẫn thờ niềm trống vắng
Nghe mùa rã rụng giữa hoang mang...

Mấy đêm ray rứt dưới trăng tà
Réo rắt cung sầu chợt vỡ ra
Định mệnh éo le đầy nghiệt ngã
Khiến tình treo đáy vực ngàn xa

Bão tố trần ai kiếp đọa đày
Anh hình dĩ vãng nhớ cuồng say
Ấp ôm tư tưởng âm thầm lặng
Nào biết em đang giọt đắng cay

Nhìn anh ủ rũ quạnh hiên thềm
Khói thuốc lụn tàn châm suốt đêm
Nếu vẫn thiết tha vương vấn cũ
Sao còn cưới vợ để chi thêm

Quãng đời ảm đảm lấp bi thương
Hai quả khảy chung khúc đoạn trường
Mộng mị gối riêng rầu chiếc bóng
Tâm hồn vất vưởng ngưỡng thê lương

Anh hiểu chăng lòng em tả tơi
Khi người yêu dấu chìm chơi vơi
Tương tư vóc ngọc thời xuân trẻ
Da diết trong em động đất trời

Từ nay có lẽ em ra đi
Dẫu chuỗi giày vò, lệ khoé mi
Nhưng để thảnh thơi đời đoạn cuối
Biệt tình xin chúc vạn thiên di.


January 19, 2019
Tam Muội


Trong Đó Chẳng Còn Ai

Khốn khó trùm lên giữa bão đời
Hoa tình hé nhụy, gió lay rơi
Vấn vương, lưu luyến tràn tâm khảm
Đành gác sang bên, kiếm đủ nồi!

Lặn lội về quê để “cứu nguy”
Cảnh nhà đang đứng trước suy vi
Đồng khô cỏ cháy...đôi tay mỏi
Lửa sống thanh niên chấp nhận vì…

Cứ thế thời gian chầm chậm qua
Năm năm thôn dã biết bao là
Đêm đêm thao thức sầu cô độc
Những lúc bâng khuâng nghẹn dưới tà

Gặp gỡ thuở nào gợi dấu yêu
Chập chờn, lởn vởn dưới thu chiều
Từng dòng tâm sự, lời trên giấy
Dào dạt, âm thầm dạ lắc xiêu!…

Trở lại thành đô buổi sáng buồn
Tiếng đàn diệu vợi mãi âm chuông
Không gian cách trở, niềm tư lự…
Dĩ vãng đành thôi! Rẽ ngoặt đường…

Thắm thoát qua dần mấy chục năm
Bất ngờ chạnh nhớ một “Vầng Trăng”
Nhớ bài ca ấy, hình thương ấy…
Lối cũ, rêu phong muốn một lần…

Để rồi vĩnh viễn kể từ đây
Câu chuyện ngày xưa kéo thật dài
Gom lại chôn vùi sâu đất lạnh
Bởi vì trong đó chẳng còn ai…


24/1/2019
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
2,230
Điểm cảm xúc
783
Điểm
113
9c7cda0c23072fbfd45372b049bad892.jpg


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (822)

Lạnh Lẽo

Hồn trăng lạnh lẽo ở đầu thôn
Trống vắng, cô đơn, ánh chập chờn
Âm giới thâm tình giăng vạn chốn
Trần gian nghĩa nặng ủ Ma hồn
Tìm chàng, chân bước, lòng đau đớn
Duỗi bóng, em đi dạ xót hờn
Gió cuốn thuyền duyên ngàn sóng gợn
U hoài, mờ mịt, giọt từng cơn!


Nguyễn Thành Sáng



Truân Chuyên

(TNBC – Ngũ Độ Thanh)

Chiều trông cánh nhạn xoải về đâu
Ngọc trĩu ưu hoài luống bể dâu
Bến cũ đưa người mi phủ lệ
Đò xưa tiễn kẻ mắt tràn châu
Vờn ong nhụy vỗ đài buông phiến
Lạc chỉ kim rời áo rã bâu
Ngẫm ải dương trần duyên nhạt thếch
Tơ đồng lỗi nhịp dở dang sầu.


January 25, 2019
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
2,230
Điểm cảm xúc
783
Điểm
113
cdnvn-hoa-mai-15.jpg


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (823)

Mãi Ánh Trăng Lòng

Đây vườn hoa rũ có chi vui
Chỉ lắm sương khuya rải bóng đời
Lặng lẽ thu hình bên gác sách
Âm thầm dựng mộng chốn cơ ngơi
Bởi vầng mây xám loang màn khắp
Để ánh trăng xanh cuốn nụ cười
Nghĩa sống xưa trồng nuôi dưỡng sống
Trọn đời thiết thạch mãi hồn ơi!...


13/3/2017
Nguyễn Thành Sáng


Như Kiềng Ba Chân

(Ngũ Độ Thanh – Độc Vận)

Bỏ mặc tin đồn thiếp vẫn thương
Chôn sầu lấp khổ vững kiên cường
Dù rơi nghịch cảnh bờ đôi hướng
Dẫu phải trần ai nhạn tứ phương
Nguyệt phủ mây đùn trôi khác ngưỡng
Đồng treo chỉ lạc hứng hàn sương
Duyên rằng não nuột luôn hoài tưởng
Quẩy lẵng tình hoa xóa đoạn trường.


January 25, 2019
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
2,230
Điểm cảm xúc
783
Điểm
113
original.jpg


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (824)

NỖI NIỀM LY BIỆT

Chắc có lẽ tình ta tan vỡ
Sẽ không còn nhung nhớ yêu đương
Dẫu cho ngày tháng đoạn trường
Cũng đành chấp nhập đôi đường ly tan!

Bởi sóng dữ phũ phàng cuốn dập
Mảnh thuyền tình từng chập ngã nghiêng
Quay cuồng, chao đảo mơ duyên
Bờ đi, bến đỗ truân chuyên, mịt mờ

Cha mẹ em hững hờ, khinh rẻ
Cảnh nhà tôi quạnh quẽ, nghèo hèn
Gả đi em sẽ đủi đen
Một đời lụp xụp, tối đèn hẩm hiu

Luôn ảm đạm sắc chiều bao phủ
Hứng khung trời vần vũ mây giông
Khá thì chút cá lòng tong
Thường thì đầy bụng rặt ròng kho khô!...

Tình của ta đôi bờ ngăn cách
Một bên thì hiển hách cao sang
Còn bên rách nát nghèo nàn
Hoa hồng đất cỗi võ vàng mà thôi

Thà ly biệt để rồi vương vấn
Hơn dây dưa hụt hẫng, âu sầu
Xem như lỡ nhịp qua cầu
Nên đành trở gót, vó câu quay về

Mới hôm nào lê thê cảm xúc
Có ngờ đâu đến lúc lìa xa
Mai kia làm vợ người ta
Biết em còn nhớ trăng tà ngày xưa!...


17/5/2016
Nguyễn Thành Sáng


Chỉ Còn Ước Hẹn Lai Sinh

Ánh trăng khuyết khuất dần sau núi
Tiếng thạch sùng dế nhũi ngân vang
Trống canh giục giã ngỡ ngàng
Chim khuya lạc lõng lang thang mây mờ

Tình cách trở đôi bờ buốt giá
Lệ tương tư lã chã khuê phòng
Non ngàn khắp nẻo hoài mong
Người xưa tái ngộ cho lòng phôi phai

Chuỗi u uẩn dáng hài ủ rũ
Dạ nghiêng chao quạ cú vọng đêm
Cô đơn thao thức bên thềm
Gió lay man mác nhói rêm giọt sầu

Thiếp cất bước làm dâu họ Nguyễn
Đẹp tông đường gia quyến hợp hôn
Nỗi niềm huyệt lạnh vùi chôn
Để chiều tiễn biệt càn khôn nghẹn ngào

Chàng thứ lỗi thiếp nào đâu muốn
Lời ước giao cuồn cuộn sóng ngân
Xót xa phủ khó sang bần
Tiền tài danh lợi thế nhân tiêu điều

Đêm phiền muộn đăm chiêu ray rứt
Ngẫm liều thân dứt phứt nợ đời
Nhưng vì nghĩa nặng biển khơi
Hiếu sâu tận đáy đất trời khó dung

Thôi đành hẹn tương phùng lai kiếp
Chung nhịp đờn khảy điệp hoà duyên
Tròn câu thệ ước phỉ nguyền
Dưới bầu thanh thoát ương uyên vẫy vùng.


January 25, 2019
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
2,230
Điểm cảm xúc
783
Điểm
113
2m8g.gif


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (825)

Đêm Đen

Khắp cả khung trời giăng kín mây
Vạn sầu ảm đạm kéo về đây
Phủ bề không ảnh, sương mờ đậy
Lấp ánh trăng đêm, bóng tối ngầy
Gió mạnh đong đưa không thoáng đẩy
Áng mờ đùn đẩy chẳng trôi bay
Cho đêm lạnh lẽo mờ không thấy
Cuốn trói linh hồn kẻ luỵ ai!


Nguyễn Thành Sáng


Đông Trên Sa Mạc

(TNBC - Ngũ Độ Thanh)

Bụi vẫn vần xoay phủ đất trời
Tàn đông ngọn tuyết chẳng màng rơi
Mưa dầm gió thoảng hoang đồng quạnh
Nắng ngã mây đùn dại cỏ khơi
Rặng liễu âm thầm trăn trở khóc
Hàng dương khắc khoải bập bồng phơi
Dầy sương rạng sáng mờ nhân ảnh
Tiết đã vào xuân uổng một thời.


January 26, 2019
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
2,230
Điểm cảm xúc
783
Điểm
113
52db1e5b0e2621d45bacf6f8d2a9b5fb-pintura-china-art-couple.jpg


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (826)

Sầu

Nỗi sầu mãi đọng ở nhân gian
Lắm quả tim hồng nhịp tiếng than
Thắm thiết đông về sương, tuyết hợp
Xót xa Xuân đến giọt, dòng tan
Đêm trăng lóng lánh bầu khơi sáng
Ngày hạ chang chang cõi phủ tàn
Khoảnh khắc thời gian chim vỗ cánh
Âm vang tụ lại giữa cung đàn!


29/4/2017
Nguyễn Thành Sáng


Sầu Vương

Bến vắng chiều mưa đợi chuyến đò
Năm dài tháng rộng lệ buồn xo
Âm thầm ngọn sóng dung dăng rẽ
Quạnh quẽ dòng sông thổn thức lo
Dưới ánh trăng thề trao quả cấm
Bên thềm cửa nguyện gửi tim cho
Nay đi vất lại cành hoa héo
Để ngưỡng yêu đương chuốc võ vò.


January 26, 2019
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
2,230
Điểm cảm xúc
783
Điểm
113
chomthu.jpg


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (827)

NẾU ĐỪNG CÓ

Nếu đừng có một ngày nắng mát
Chuyến xe đò nhường Bác chỗ ngồi
Hữu duyên tao ngộ mến người
Lữ hành xa lạ để rồi kết thân!

Nếu đừng có bao lần cánh nhạn
Phương trời xa bậu bạn cùng tôi
Từ trong hồn giấy đầy vơi
Tâm tình ai đó rạng ngời ánh trăng

Nếu đừng có một lần tan tác
Trở về quê trầm mặc sớm trưa
Đêm buồn nghe tiếng động khua
Cửa tim hé mở, lay mùa nắng sương

Nếu đừng có trên đường lá đổ
Một chiều thu theo gió bay về
Tiếng đàn da diết ủ ê
Khiến cho ánh lặng lê thê nỗi niềm!

Nếu đừng có bên thềm thuở ấy
Nét đan thanh tỏa ái sang tôi
Bàn tay cùng với bờ môi
Nắm cầm, mím chặt bao lời vấn vương

Nếu đừng có ngàn phương diệu vợi
Dòng sông xa, thuyền tới bao lâu
Mộng tình vạn dặm vó câu
Đò ngang hai bến, lao đao sóng cồn

Nếu đừng có hoàng hôn thao thức
Vọng thời gian, trăn trở lan man…
Thì nay đâu phải ngỡ ngàng
Hồn thương xưa cũ võ vàng từ đây!


Nguyễn Thành Sáng


Nếu Đã Trót

Nếu đã trót cùng đò sang bến
Một chiều mưa dạ mến thương nhau
Hẹn duyên thắm đượm sắc màu
Mẹ Cha toại nguyện trầu cau nên tình…

Nếu đã trót điêu linh ánh hoả
Khép nỗi niềm cài khoá tâm can
Buồn thay kiếp mệnh gian nan
Chuỗi dài trăn trở ngọc tràn khoé mi

Nếu đã trót lụy vì gãy cánh
Giữa dương trần rộng mảnh hồn xiêu
Tháng năm khắc khoải đăm chiêu
Nghẹn nâng cung phím phiến diều đứt giây

Nếu đã trót bầu Tây viễn xứ
Những thăng trầm tư lự trào dâng
Xót xa sáo vọng khung tầng
Lao đao vất vưởng bâng khuâng ngậm ngùi

Nếu đã trót khiến xui trời đất
Dĩ vãng sầu chất ngất đắng cay
Hứng sương uống giọt lá lay
Cuộc đời nghiệt ngã đoạ đày tả tơi …

Thì thôi hãy đường đời rảo bước
Chung chuyến thuyền xuôi ngược trên sông
Thưởng bông tuyết rải vào đông
Ngắm hàng phượng vỹ, bềnh bồng dáng thu

Thì thôi hãy chu du quên lãng
Kìa hào quang rực sáng cảnh đêm
Mây trôi lặng lẽ êm đềm
Hai đứa bên thềm trao nụ tình xuân.


January 26, 2019
Tam Muội
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
2,230
Điểm cảm xúc
783
Điểm
113
Twilight-Sunset-Wallpaper-HD-1920x1080.jpg


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (828)

Vương Vấn Tình Xưa

Hoàng hôn giục giã bóng tà rơi
Cánh nhạn lẻ loi lưng lửng trời
Hải cẩu quấn mình trên mỏm đá
Màn sương bàng bạc dãy mù khơi

Lang thang bãi vắng bước chiều nay
Bụi cát lạc loài quyện gió bay
Sóng vỗ nhấp nhô dòng ký ức
Của thời dệt mộng đắm men say

Chuỗi dài tha thiết dưới bầu xanh
Hồn mảnh hân hoan giấc mộng lành
Phấn khởi ngập tràn đêm diễm tuyệt
Yêu đương chan chứa tỏa khung tranh

Ái ân thắm đượm thuở hoài mong
Đâu ngỡ lỡ làng tiếng phụ vong
Nhạt thếch vị môi lời lã chã
Vết thương âm ỉ rỉ tơ lòng

Anh vui bến mới, em cô liêu
Đau thắt con tim tợ phiến diều
Lồng lộng lắc lư chùng đứt chỉ
Quấn vào lam khói giữa liêu xiêu

Mấy độ đông tàn rũ dáng xinh
Luyến lưu dằng dặc phủ khang ninh
Trái ngang trắc trở đành chia lối
Để rối tóc mai khúc biệt tình

Chiều nay sao bỗng vấn vương sầu
Dõi mắt trông về hướng mãi đâu
Tận chốn xa xôi anh có nhớ
Hay đang hạnh phúc nhịp nhàng câu?


January 18, 2019
Tam Muội


Vương Vấn Tình Xưa

Nắng ngả về tây, anh ở đây
Dưới bầu ảm đạm thoảng heo may
Nhìn vàng lả tả rơi đầy đất
Dào dạt, bâng khuâng nhớ chuỗi ngày!

Bờ kinh bên ấy em chằm nón
Cặm cụi mê say…hay thả hồn?
Mà thỉnh thoảng mình rung lắc nhẹ
Rồi nghiêng qua cửa, ánh mênh mang

Có phải đang buồn chuyện chúng ta
Hôm nào chậm bước phía đằng xa
Thấy anh “trong trỏng” đưa tay ngoắt
Mắc cỡ…nhưng em cũng ghé nhà!…

Kể từ hôm đó “được là quen”
Nếu bỗng gặp nhau “cũng nhá đèn”
Chiếc bóng thời gian trôi chậm chậm
Vấn vương, thương nhớ…chảy vào tim

Những tối hẹn hò chỗ đống rơm
Xuồng anh lặng lẽ lướt bon bon
Nửa mong nhanh gặp người yêu dấu
Nửa sợ nhà hay…em bị đòn

Thế rồi gì tới cũng lần tới
Đêm ấy sau khi…trở lại xuồng
Văng vẳng ở trên vang tiếng khóc
Lòng anh tê tái quặn từng cơn…

Bất chợt nghe tin Cha của em
Nhắn lời đồng ý gả cho anh…
Nhưng ôi! Duyên bạc, xui em dại…
Còn ở nơi anh…nỡ đoạn đành…

Thắm thoát qua dần mấy chục năm
Giờ đây tất cả hoá xa xăm…


26/1/2019
Nguyễn Thành Sáng
 
Tham gia
5/5/19
Bài viết
2,230
Điểm cảm xúc
783
Điểm
113
01.jpg


Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (829)

NỖI LÒNG KẺ NHÀ QUÊ

Hiu hiu thoang thoảng nhẹ sau hè
Kẻo kẹt quê nghèo dưới mái che
Ôm ấp con thơ chìm giấc điệp
Anh nhìn cảm xúc thấy lòng nghe!

Từ ngày trả lại tuổi mơ duyên
Mặc áo cô dâu ửng ánh thuyền
Xuôi nước theo chồng về bến mộng
Líu lo, quấn quýt cánh chim uyên

Lặng lẽ gió lùa sớm thổi xa
Hai năm ấm áp mảnh tình hoa
Yêu đương kết nụ theo ngày tháng
Nở trái trăng lòng của chúng ta

Anh thấy lòng anh quá đổi thương
Rồi lo lắng sợ cảnh sương buông
Chìm trong vắng lặng bầu cô tịch
Rỉ rả loang tan giữa quạnh trường!

Bởi cảnh nhà đây chẳng có gì
Con đường đồng áng chỉ mà đi
Sau mùa gieo hái dầm mưa nắng
Còn lại hồn bay bị níu ghì

Cơm rau đạm bạc để qua ngày
Nào có hương ngàn phả ngọn say
Xa vắng sắc màu bao thế sự
Vườn hoang heo hút một loài cây

Tìm đâu bù đắp lại tình em
Con lớn khôn rồi chịu cảnh đêm
Dốt nát học hành ôm thửa ruộng
Mình ơi! Nghĩ ngợi nát con tim!


8/5/2016
Nguyễn Thành Sáng


Nỗi Niềm Trong Anh

Ảm đạm chiều buông chạnh xót xa
Tiếng ngoe khóc ngất xé lòng Cha
Mút tay khát sữa cần hơi Mẹ
Tuổi nhỏ làm chi vướng khổ mà…

Em biệt phương nao bỏ chuỗi dài
Êm đềm hạnh phúc, ấm bờ vai
Bốn năm đằng đẵng bao chia sẻ
Dẫu thiếu hụt nhưng vẫn miệt mài

Lao tâm đèn sách mộng ngày sau
Công rạng danh thành luôn có nhau
Bền bỉ sắt cầm câu thệ ước
Thắm duyên tơ tóc, xoá niềm đau

Vậy mà ngoảnh mặt để sầu bi
Khi đứa con khờ chưa biết đi
Lụa gấm cao sang lương mỹ vị
Khiến loà khoé mắt, thẳng đường phi

Dòng sông hờ hững nhịp nhàng trôi
Bến đục tình sâu khúc lở bồi
Mặc gió, hàn sương, băng tuyết lạnh
Bao trùm mái lá, quạnh vành môi

Biển đời tang hải giáng vào anh
Cuồn cuộn sóng dâng, nỡ đoạn đành
Buồm gãy nước trào thêm bão tố
Nhận chìm thuyền rã vụn từng manh

Ơ ầu hãy ngủ nhé cho ngon
Chiếc võng đong đưa dạ héo mòn
Trọn kiếp đa mang vòng khắc khoải
Xám mờ tăm tối phủ đầu non.


January 27, 2019
Tam Muội
 
Top