[Cổ đại] Truyện Đề Cử Tiệm Cơm Nhỏ - Thiếu Địa Qua

[Cổ đại] Truyện Đề Cử Tiệm Cơm Nhỏ - Thiếu Địa Qua

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tác giả thân thiện
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,909
Điểm cảm xúc
3,144
Điểm
113
Chương 100:
Editor: trucxinh0505

Từ khi thành thân tới nay, mỗi ngày trôi qua của Triển Linh tiểu quá là thoải mái, bất quá thoải mái càng nhiều, nàng cũng phát hiện ra nhiều chi tiết nhỏ nhặt: Càng tới gần Tết Âm Lịch, Quách tiên sinh liền càng thất thần.

Hôm nay Triển Hạc tan học, trong lúc vô ý cũng nói lên điều đó, nói là hiếm thấy Quách tiên sinh thất thần như vậy, bé làm bài xong rồi mà ông cũng chưa phục hồi tinh thần lại, chỉ ngơ ngẩn nhìn ngoài cửa sổ, tựa hồ như hồi ức gì đó, xuyên thấu qua hư không nhìn bóng dáng ai đó.

“Còn không phải sao, trước mỗi tối lão đều phải uống một hai ly rượu, nhưng hôm qua ta vội nên quên, chưa lấy cho, thế nhưng lão cũng không hỏi! Lúc ấy ta liền cảm thấy không thích hợp rồi.” Triển Linh nói cùng Tịch Đồng một hồi, “Thật ra Kỷ đại phu nói tình huống bản thân nhiều hơn, nói cả đời không thành thân, không con cái, mà Quách tiên sinh rốt cuộc lai lịch thế nào, trong nhà còn ai không, chúng ta thật hoàn toàn không biết gì cả.”

Hai người bọn họ không phải loại người thích hỏi chuyện riêng tư của người khác, nếu Quách tiên sinh không chủ động nói, bọn họ cũng thức thời không hỏi. Chỉ là hiện giờ nhìn, có lẽ sau lưng Quách tiên sinh thật có chuyện xưa giữ trong lòng.

Lão cũng chưa phải là quá lớn tuổi, một khi đã như vậy, người nhà đâu rồi? Sao tới nơi này lâu như vậy, một chút tin cũng không có?

“Nếu không, ta hỏi thăm Kỷ đại phu một chút?” Triển Linh đề nghị nói.

Tịch Đồng cân nhắc một chút, “Cũng được.”

Nếu tới nơi này chính là người trong nhà, vạn nhất trong lòng lão đầu thật tồn cái tâm sự gì, bản thân lại ngượng ngùng nói, người ngoài nếu không hỏi, chẳng phải muốn nghẹn chết người sao?

Hai người liền đi tìm Kỷ đại phu, đẩy cửa, lão đầu béo liền giống như chim sợ cành cong, tay chân luống cuống hướng để trong chăn, đầu lắc lắc, tay kia liều mạng lau cái miệng, lại lạy ông tôi ở bụi này nhảy dựng lên nói: “Ta cũng chưa ăn cái gì đâu nha!”

Triển Linh & Tịch Đồng: “… Trước lau bột bánh tô da nơi khóe miệng rồi nói chuyện hay sao?”

Mắt thấy người ta nhìn thấy tay mình lau miệng, Kỷ đại phu liền có chút uể oải, bất quá lập tức xem như không có chuyện gì, rồi kéo ra từ phía dưới một cái tách trà lớn màu đen có nắp, bên trong đặt một khối bánh bánh tô da muối tiêu cắn một ngụm cùng một cái bánh nhân thịt ba vị.

“Ta, ta, không phải buổi trưa ta ăn không no, tuổi lớn, sao chịu được đói chứ!” Kỷ đại phu đúng lý hợp tình giải thích cho chính mình.

Triển Linh đi đến ngồi xuống đối diệ với lão, thực bất đắc dĩ nói: “Cũng không phải ngăn cản, chỉ là buổi sáng hôm nay ngài ăn món này rồi, cái này tịch thu.”

Nhìn béo thế này, trên mặt dường như căng phồng tỏa ánh sáng! Mùa đông đặc biệt lạnh, người càng thêm không yêu nhúc nhích, lại nghĩ muốn ăn nhiều một chút đồ ăn, lão ngày càng béo lên.

Người lớn tuổi, béo quá độ rất nguy hiểm, nào là bệnh cao áp, bệnh tim, trong khi thiết bị y tết cổ đại thiếu thốn rất nhiều!.

Kỷ đại phu vừa nghe lời này, quả thực muốn khóc ra tới, lập tức ôm chén kia đáng thương nói: “Không phải, không phải ngày kia chúng ta muốn đi núi trượt tuyết sao, như vậy rất là mệt, ta trước tiên tích góp chút thể lực cùng mỡ béo.”

Tầm mắt Triển Linh dừng trên người lão lưu vài vòng, lại kiên định bất di trợn mắt nói, “Ngài nghĩ nhiều rồi! Ngày thường ngài tích góp những thứ đó còn dùng chưa hết, có thể phân cho Quách tiên sinh một chút thì tốt rồi!”

Nghe lời này, mặt lão đầu béo hơi hơi đỏ lên, mới muốn nói gì, liền thấy Tịch Đồng mặt vô biểu tình đứng dậy, không nói hai lời lại dùng thái độ cường ngạnh cầm chén túm đi.

Cũng đừng nói, Kỷ đại phu sợ nhất chính là Tịch Đồng, tuy rằng không có rõ ràng lửa giận, nhưng là… Có cảm giác áp bách cùng sát khí a!

Lão đầu không tình nguyện không thể đoạt lại, cả người có chút uể oải, tức giận nói: “Nói đi, không có việc gì các ngươi không đăng tam bảo điện, sao có thể nhàn rỗi chạy lão già thúi nơi này chứ?”

Hai vợ chồng trẻ liếc nhau, xem, người ta cáu kỉnh rồi.

Triển Linh nhẫn cười, đem biểu hiện Quách tiên sinh khác thường gần đây nói ra, lại nói: “Chúng ta muốn hỏi một chút, Quách tiên sinh có phải có tâm sự gì hay không? Chúng ta có thể giúp gì được sao?”

Lúc trước tới muốn nói nhưng còn cảnh giác, lúc này sớm đã buông xuống. Đều là hài tử tốt, cũng không có gì không thể nói.

Kỷ đại phu liền thở dài, đổ nước trà ấm ra ly: Nhìn một cái, nhìn một cái, Triển nha đầu này quản lão quá nghiêm, ngày thường đến trà cũng không thể tùy tiện uống, nói mình uống trà nhiều sợ là buổi tối mất ngủ…Thật là, người béo này chịu thực nhiều ủy khuất nha!

“Hắn… Mệnh cũng thực không tốt.”

“Lão Quách cùng phu nhân xem như thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối, sau hôn nhân cầm sắt hài hòa. Sau có hai nữ nhi, một nhi tử, kết quả sau thứ nữ chết non, vì chuyện đó, phu nhân tẩu tẩu bi thương quá độ, thân mình lập tức liền suy sụp. Nếu chỉ là như vậy cũng liền thôi, sinh thêm đứa khác, không phải là nuôi không nổi.” Biểu tình trên mặt Kỷ đại phu trở nên phức tạp lên, xen lẫn thương xót, tức giận, rồi đáng tiếc, thổn thức, “Trên triều đình thay đổi bất ngờ không yên, không có dấu hiệu thay đổi, lại không có dấu hiệu khi nào ngã xuống, vốn cũng không có gì quan trọng. Mấy năm trước Lão Quách hưởng vinh hoa phú quý cũng đủ rồi, chỉ là không thiếu đắc tội một ít người, vừa lúc ba năm trước lão sư tiên hắn đi, nháy mắt thế lực ở triều đình suy yếu…”

“Hai nhi tử kia của Lão Quách, ai, nói như thế nào đây, có lẽ là đời trước thiếu hắn! Một kẻ đứng đầu về văn hóa văn chương, sao có thể gánh nổi chuyện này, mắt thấy nhà mình lâm vào nguy cơ, lão Quách còn chưa thất thế, hắn trẻ tuổi lại luống cuống trước, ngầm mấy lần kêu lão Quách yếu thế. Nói cả đời bị lão Quách ngoan cố lừa, thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành, nơi nào chịu! Hai ông cháu trong nhà cãi nhau, bên ngoài cũng cãi nhau, truyền khắp cả trên triều và hậu cung đều biết.”

“Cũng chính bởi vì chuyện này, những người đó nhất thời không làm gì được lão Quách, liền đối với con của hắn xuống tay. Chính là năm kia, Tiểu Vương Bát bắt gạt hắn, trộm đi bái đối thủ lão Quách làm thầy, cả triều ồ lên!”

Nghe đến đó, tuy Triển Linh cùng Tịch Đồng là hai người ngoài cuộc cũng không khỏi kinh hô ra tiếng, “A?!”

Này, này đó là nhi tử ruột sao? Hay là nợ đời trước tới đòi đi?!

Cha ngươi dương danh thiên hạ là văn hào, ngươi lại bỏ gần tìm xa đi bái người khác làm thầy, này đủ vả mặt; Tuyển ai không tốt, cố tình tuyển đối thủ một mất một còn với cha hắn! Đây không chỉ da mặt, mà khả năng là vấn đề sẽ chết người!

Một lần nữa nói lên chuyện này, Kỷ đại phu cũng quá sức tức giận, bàn tay béo đập xuống cái bàn vang bang bang, “Hai vợ chồng Lão Quách lúc ấy tức khí mà xỉu, lúc sau tỉnh lại còn bị hỗn trướng kia nói là bị hắn bức, người một nhà chia xẻ làm đôi, vạn nhất xảy ra chuyện gì cũng không đến mức tuyệt hậu… Còn không đến mức tuyệt hậu đâu, lúc ấy lão Quách hận tuyệt hậu cũng được!”

Triển Linh cùng Tịch Đồng trương miệng nửa ngày, cuối cùng mới khô cằn nói: “Thật là… Nghĩ vậy sao?”

Nghĩ như rốt cuộc là thế nào đây!

Đây không phải như trò chơi mua vé số, làm đầu tư, chú ý cái trứng gà không bỏ cùng cái khác trong rổ, lại là thời kỳ hòa bình lại tranh đấu chia ra! Cũng không phải tranh bá thiên hạ, Gia Cát làm chủ một nhà, thời khắc mấu chốt vì gia tộc tranh một đường sinh cơ kéo dài. Ngươi nói ngươi lăn lộn mù quáng vì cái gì! Chê cha ngươi bị không mau chết hay sao?

Còn “Vạn nhất xảy ra chuyện”, chính là ngươi làm ra, thiên hạ chê cười đầu tiến chính là danh nhất hào này!

Lui một vạn bước nói, sự tình như ngươi đoán trước sao, cha ngươi bại, ngươi thắng, chẳng lẽ người ta thật có thể tín nhiệm ngươi sao? Thánh nhân lấy nhân hiếu trị quốc, trung thần lấy hiếu tử làm đầu, hắn thà rằng đả thương phụ thân mà trả giá hết thảy, đến chết không phai! Một dấu đen lớn như vậy, ai dám phó thác?

Kỷ đại phu tức giận thở hổn hển mấy hơi mới nói: “Lão Quách nhịn, vốn bởi vì chuyện lão sư qua đời trì hoãn không ít, lại bị người trong nhà rút củi dưới đáy nồi, tinh thần chí khí lập tức liền bị chặt đứt… Phu nhân tẩu tẩu, ai, phu nhân tẩu tẩu thân thể vốn hư nhược, nơi nào chịu được đả kích như vậy? Giãy giụa một năm, năm trước liền bỏ hắn đi trước.”

Triển Linh cùng Tịch Đồng nháy mắt ngừng thở, theo bản năng bắt lấy tay lẫn nhau, lúc này mới cảm thấy hơi chút kiên định.

“Lão Quách không còn chút tinh thần nào, cũng không muốn đấu cùng ai, liền thuận thế từ quan… Hắn cũng khá lợi hại, trước khi đi đệ trình sổ con, muốn thỉnh hoàng thượng tự mình phán định, đoạn tuyệt quan hệ phụ t cùng hai nhi tử kia, thề tử sinh không gặp nhau nữa, toàn bộ gia sản nhập vào quốc khố!”

Oa, lão nhân này cũng trâu như vậy! Triển Linh nghe thấy quả thực bội phục muốn chết. Nàng hoàn toàn tưởng tượng không ra, bề ngoài Quách tiên sinh lãnh đạm như vậy, thế nhưng còn cất giấu một bộ linh hồn quả quyết tàn nhẫn!

“Kia, kia hoàng thượng phán như thế nào?” Nàng khó nén tò mò truy vấn hỏi, Tịch Đồng cũng là một bộ rất muốn biết.

“Còn có thể phán như thế nào?” Kỷ đại phu cười nhạo một tiếng, “Thanh quan khó chu toàn việc nhà, hoàng thượng cũng không ngoại lệ. Cả đời cúc cung tận tụy, kết quả là vợ cả đi về cõi tiên, hai nữ nhi một đứa xa gả, một đứa chết yểu, duy nhất nhi tử là đứa bạch nhãn lang, hoàng thượng về nói cùng Hoàng Hậu, Thái Hậu đều thay hắn chua xót! Các ngươi thong thả nhìn đi, Tiểu Vương Bát tự cho mình là thông minh, ăn cây táo, rào cây sung, còn tưởng rằng tiền đồ như gấm, nằm mơ thôi! Chỉ một chuyến này, hoàng thượng liền không có khả năng trọng dụng hắn!”

“Sau lại hoàng thượng thuận nước đẩy thuyền thu gia sản hắn, bất quá lại ngự bút ban cho một khối bài, muốn đi tới đâu cũng không bị ngăn trở, hiện giờ từ quan cũng có thể tiếp tục đi con đường làm quan, nghỉ ngơi ờ dịch quán, lại ban thưởng tài vật. Một câu không đề đến đứa con bất hiếu kia, hành động hoàng thượng thu gia sản vì cái gì mọi người đều minh bạch. Mọi người càng coi thường hắn!”

Ai đều biết gia sản này là muốn truyền cho nhi tử, trừ phi con đường con cái bị chặt đứt. Nhưng hôm nay cha chưa chết, triều đình trước đem gia sản thu về, đây không phải muốn ép nhi tử người ta chết sao? Bị vả mặt cũng chưa tàn nhẫn như vậy!

“Lúc ấy ta đã sớm từ Thái Y Thự ra, tiến Lam gia làm công, biết tin nên kêu hắn lại đây, sau thì chuyển tới nơi này.”

Triển Linh cùng Tịch Đồng nghe cả buổi vẫn chưa phục hồi tinh thần lại, nhiều chuyện như vậy đều tập trung trên một người, nói lời nói thật, muốn điên luôn rồi! Thật khó cho Quách tiên sinh thế nhưng còn có thể kiên trì đến bây giờ.

“Gần đây ông ấy cứ hay nhìn ra bên ngoài,” Tịch Đồng suy nghĩ một chút, hỏi, “Là ở mong nhìn thấy nữ nhi một chút sao?”

Cũng không đến mức còn nhớ đứa nhi tử đi?

“Ai biết được,” Kỷ đại phu thở dài, “Phỏng chừng đều nhớ ba mẹ con đi. Hai nữ nhi hắn ta đều gặp qua, ôn nhu nhã nhặn lịch sự, tri thư đạt lý, là những cô nương tốt! Đáng tiếc ông trời đui mù, gọi một đứa đi sớm trước. Một đứa khác lại gả xa, nghe nói hiện giờ hài tử đã vài tuổi, cuộc sống thế nào sao, thật ra trôi qua không tồi. Đáng tiếc cách quá xa, lại theo phu quân đi nhậm chức nơi trời nam biển bắc, từ sau xuất giá, cũng chừng bảy, tám năm lão Quách chưa gặp qua.”

“Nếu nhớ như vậy,” Triển Linh liền hỏi, “Hiện giờ sao thì ngài ấy cũng cáo lão hồi hương, có rất nhiều thời gian, thử đi một chuyến thăm thì thế nào?”

“Không dám a!” Kỷ đại phu liền than, “Ta cũng khuyên qua vài lần, hắn tuy nói không minh, nhưng ta đều biết, vẫn là sợ liên lụy! Hiện giờ hắn ở vào hoàn cảnh xấu, nhi tử không hỗ trợ bỏ đá xuống giếng liền thôi, cũng không dám trông cậy vào cái gì. Hắn sợ chính mình lui tới cùng nữ nhi gần quá, một khi để người có tâm bắt lấy nhược điểm, lại liên luỵ nhà cô gia cùng tôn tử liền hỏng rồi.”

Này, ai, cả đời người này quá là, quá khắc chế, cũng quá chút khổ.

Nhưng mặc dù không thấy người, chẳng lẽ không có khác biện phá khác sao?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tác giả thân thiện
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,909
Điểm cảm xúc
3,144
Điểm
113
Chương 101:
Editor: trucxinh0505

Mỗi mùa mưa đến Quách tiên sinh lại thêm một tuổi, không nhớ nhi tử kia, nhớ thê tử, nữ nhi quá cố, cùng trưởng nữ lại nhiều.

Giống một loại tâm sự khắc cốt, bản thân không trãi qua cho nên Triển Linh cùng Tịch Đồng không nghĩ đi trực tiếp an ủi, mà là nghĩ mọi cách dời lực chú ý của lão đi, tận khả năng làm cho lão cảm nhận được sự ấm áp, không cần đắm chìm trong hồi ức thống khổ quá nhiều.

Kỷ đại phu cũng vậy, mỗi ngày lôi kéo lão chơi cờ nói chuyện, lại ra sức đoạt đồ ă của lão, lúc nào cũng làm Quách tiên sinh dậm chân tức khí, cũng không rảnh sầu lo bi thương.

Đảo mắt tới trừ tịch rồi, trong ngoài Khách Điếm Một Nhà đều rực rỡ hẳn lên, đèn lồng treo cao, câu đối xuân dán hai bên cửa, mọi người đều đổi xiêm y mới, quả nhiên đều là không khí vui mừng phấn khởi.

Quách tiên sinh cùng Kỷ đại phu là trưởng bối, phát tiền mừng tuổi cho mọi người, Tiếu Hâm cùng Tần Dũng đều có, hai người đều có chút thụ sủng nhược kinh, ngay từ đầu còn ngượng ngùng không muốn nhận.

Quách tiên sinh mặt đầy từ ái nói: “Ngày thường được các ngươi chiếu cố không thiếu, ta xem các ngươi không khác gì hậu bối nhà mình, cầm đi.”

Kỷ đại phu cũng cười, “Các ngươi đều là hảo hán, thế nhưng lại bị mấy bao đỏ này dọa cho sợ hãi?”

Tiếu Hâm cùng Tần Dũng khó được có chút ngượng ngùng, lại ngượng ngùng tiến lên nhận, trở lại chỗ ngồi, cảm thấy thực không chân thực, phải duỗi tay sờ sờ mặt phong bao chút chút.

Mọi người chiên táo đỏ bánh mật chấm đường đỏ ăn, lại phân sủi cảo, mỗi người trong miệng ngậm một viên kẹo mạch nha, vui mừng đi lên núi trượt tuyết.

Hiện giờ trình độ khoa học kỹ thuật còn thấp, làm không ra ván trượt tuyết chính quy, tấm ván gỗ mỏng nhịn không được dẫm lên, đành phải loại súc vật kéo người.

Vừa lúc bốn con ngựa trong nhà cả ngày đều nhàn đến hoảng, đang muốn tạo phản, hôm nay các ngươi được chạy đủ rồi đi!

Lại nói đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, nguyên bản Thích khách cùng Kem đều là hai nhãi con không khỏi bớt lo, nuôi chúng như nuôi con mọn vậy. Ai ngờ sau khi hai mẹ con ngưa kia nhập đàn, nhất thời liền đem hai đứa này ngoan ngoãn hẳn ra!

Cũng không phải chuyện hay ho gì, mỗi ngày mở mắt ra chuyện thứ nhất chính là thò lại gần xum xoe hai mẹ con kia, đem cỏ khô tươi ngon nhất cho hai mẹ con ăn, đậu nành thơm nức nhất cũng nhường, ngay cả quả táo lớn hiếm khi được có cũng nhườn đi nốt… Có điều cái này của hiếm, lưu lại một nữa mới nhườn cho người ta.

Thực không có biện pháp, quả táo ăn quá ngon, vừa thơm, ngọt, giòn!

Hiện tại quả táo là vật hiếm lạ, thực vật lúc này thiếu trầm trọng, sản lượng lại thấp, trái cây lại nhỏ, đây là trái cây quý nhất phương bắc bán, và được đưa qua cân để bán.

Triển Linh cùng Tịch Đồng đặc biệt thích ăn quả táo, mùa đông trái cây thiếu, không có nhiều lựa chọn, càng muốn mua. Trước kia chưa có dư dả, đều là mua mấy cái phân ăn. Hiện giờ thực sự có thể rồi, liền khôi phục lại tính nết hào sảng dĩ vãng, kêu lái buôn đem tới một xe, để ở kho hàng, chiếm cứ toàn bộ một góc.

Bọn Thiết Trụ thường xuyên cảm khái, nếu thật sự có tặc tới, cũng không cần đi tìm vàng bạc châu báu hay là lăng la tơ lụa, chỉ trộm những quả táo này, tài phú thu được cũng không nhỏ.

Lại nói đến đám ngựa kia, Thích khách cùng Kem đều xum xoe như vậy, nhưng hai mẹ con kia vẫn thập phần kiêu ngạo, đối với chúng nó đều hờ hững. Tâm tình tốt, nhìn mặt, vẫy vẫy cái đuôi; Tâm tình không tốt trực tiếp đá đá chân, đều là ngựa hoang trên thảo nguyên, sức chiến đấu phi thường cường hãn, đá hai như vậy chư tính là gì.

Một đám người nhàn rỗi không có việc gì thường xuyên chạy tới thấy bọn nó làm ầm ĩ, cười đến ngửa tới ngửa lui, đặc biệt vui sướng khi người gặp họa.

Tiếu Hâm liền nói: “Hai mẹ con này tách biệt một đàn, cũng coi như là ngựa đầu đàn, để bắt được chúng không phải dễ dàng! Còn muốn người ta sinh con cho thì đâu phải chuyện dễ!”

Mọi người liền đều cười, thấy Thích khách cùng Kem bị đá đầu đầy sao Kim, nữa quả táo kia bị quăng ngược trở lại chuồng của chúng…

Tôn thợ mộc làm mấy giá ngựa kéo trượt tuyết, Thích khách cùng Kem đều không có gì, ngoan ngoãn để tròng lên. Nhưng hai mẹ con ngựa kia phải mất chút công phu. Linh hồn hoang dã tự do, chịu thiệt tại chuồng ngựa nho nhỏ này thực không dễ dàng, lúc này còn phải đeo bộ dây cương?! Không thể, phải nháo lên!

Khách Điếm Một Nhà trải qua một trận gà bay chó sủa, người ngã ngựa đổ, cuối cùng bốn người Tiếu Hâm Tần Dũng Triển Linh Tịch Đồng cùng ra trận, vừa đấm vừa xoa, lại tiêu tốn quả táo hồng lớn nhất, lúc này mới đem được xe trượt tuyết tròng lên.

Rốt cuộc là người lúc trước thu phục chúng nó, lực uy hiếp của Tiếu Hâm rõ ràng so với ba người kia rất nhiều, tuy là như vậy, cũng còn thường thường đi xé tay áo hắn nữa là!

Thời điểm một đám người ngồi ở trượt tuyết được mã kéo lên núi, Tiếu Hâm còn nói: “Mấy thứ này đều đặc biệt thông minh, giống như con người vậy, các ngươi phải chơi tâm nhãn cùng chúng nó, hù dọa cho chúng nó nhìn bản lĩnh các ngươi một cái, bởi trong xương cốt động vật chảy dòng máu cường giả. Thừa dịp hiện giờ ta còn ở đây, các ngươi phải hoàn toàn hàng phục chúng đến đầu xuân, chưa nói đến cảm tình, ngày sau chậm rãi ở chung cũng được.”

Triển Linh cùng Tịch Đồng chấp nhận. Tiếu Hâm còn ở chỗ này đều thường thường muốn nháo một hồi, chờ sau hắn đi rồi, hai mẹ con kia không khác gì làm trời sao!

Nhiều ngày qua Chử Cẩm đều ở nơi này, tuy không khó tránh khỏi nhớ phụ thân cùng tình lang, nhưng bởi vì sinh hoạt muôn màu muôn vẻ, quá thú vị, cũng không quá nhớ nhung gian nan.

Ước chừng bởi vì giới tính tương đồng, quan hệ Triển Linh, Chư Cẩm cùng với hai mẹ con này không tồi. Cảm thấy mỗi ngày không ăn quả táo của minh, mà là phân cho chúng nó để có quan hệ không tồi…

Tuyết trên núi cao, một con mã thành niên cường tráng có thể kéo nặng, huống chi đám người Triển Linh phân tán ngồi ở mặt sau bốn con ngựa, phi thường nhẹ nhàng.

Thái dương lên tới, trông tuyết như đường cát trắng nhỏ từng giọt mật rơi xuống, trông xa dưới ánh mặt trời chiết xạ lung linh, tựa như khối thủy tinh bị đánh nát, biến thành phấn bột bay lả tả khắp nhân gian.

Mọi người càng bò càng cao, càng đi càng xa, cảnh trí quen thuộc Khách Điếm Một Nhà dần dần bị ném ở phía sau, xa xa nhìn lại giống những hộp gỗ nhỏ chồng trên tuyết, trông có vài phần đáng yêu.

Thế giới một mảnh trắng xóa, cây cối trụi lủi, trên cành bám một tầng tuyết thật dày, thái dương chiếu xuống phát sáng xa cả vạn trượng!

Mọi người đều không dám nhìn thẳng, trước dùng vải tối che đôi mắt ngựa. Bằng không bị chóa sáng sáng phát tác sẽ không tốt.

Người khác thì không nói, Quách tiên sinh cùng Kỷ đại phu là hai văn nhân, tuổi trẻ cũng từng lên núi xuống biển học hỏi, kiến thức quả nhiên uyên bác. Duy độc Chử Cẩm cùng Triển Hạc nào từng đi đến vùng tuyết dã ngoại này? Đều nhìn đến ngây người.

“Thật đẹp nha!” Chử Cẩm lẩm bẩm nói. Nàng cảm thấy dùng hết ngôn ngữ vốn có của mình, nghẹn cả buổi, cũng chỉ có thể nghĩ ra ba chữ này.

Mặc cho thơ từ văn chương miêu tả hoa lệ cỡ nào, đến trước mặt đều có vẻ tái nhợt vô lực.

Thiên nhiên hùng vĩ tráng lệ nhân loại há có thể miêu tả hết được!

Triển Hạc cũng đi theo nói: “Thật đẹp nha!”

Mọi người bật cười, Triển Linh liền nói: “Thế giới này rất là lớn, không đi ra một chút, nhìn thì vĩnh viễn không thể tưởng tượng núi cao thế nào, biển rộng ra sao, đại mạc sa mạc hùng hồn thê lương, thảo nguyên rừng rậm mênh mông vô biên, cảnh đẹp đó đánh thẳng nhân tâm, chỉ sợ Văn xương tinh hạ phàm cũng vô pháp miêu tả hết vẻ đẹp thứ nhất của nó.”

Mọi người như đều suy tư gì.

Chử Cẩm tinh tế suy nghĩ một hồi, phát hiện kiến thức của mình thực hữu hạn không khỏi uể oải, đáy lòng chợt dâng lên một cổ xúc động mạnh, “Tỷ tỷ nói thế giới kia mỹ diệu rộng lớn, ta cũng muốn đi nhìn một cái, không phải mượn từ thi thư văn tự, mà là dùng hai mắt của mình đi nhìn.”

Nghe lời phấn chấn từ một tiểu thư quan gia nói ra, mọi người không khỏi có chút giật mình, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy theo lý thường thì đúng rồi. Bởi vì Chử Cẩm không giống những cô nương bình thường.

“Chuyện này cũng không khó,” Triển Linh cười nói, “Cha tiểu thư thương tiểu thư như vậy Hạ Bạch còn yêu chiều hơn nưa, quay đầu kêu hắn bồi tiểu thư đi một chút là được!”

Chử Cẩm không nghĩ tới dăm ba câu lại xả đến trên người Hạ Bạch, rốt cuộc có điểm ngượng ngùng, mặt đỏ hồng gật đầu.

Núi tuyết kia còn nguy nga hơn cả một tòa thành trì, ngoài kia còn có cá mập lớn ăn thịt người, rừng rậm thảo nguyên xanh ngắt trước mắt, nàng thật muốn đi nhìn một cái quá!

Mọi người đều mặc áo lông vũ dày nặng bên ngoài, không còn lạnh nữa, sau đó vận động một chút thế nhưng còn ra mồ hôi!

Tiếu Hâm cùng Tần Dũng đến mùa đông đều bao bọc kín mít lúc này lăn lộn dưới tuyết vui vẻ nói, “Làm khó các ngươi nghĩ may áo ấm này, vừa nhẹ lại mềm, mặc trên người giống như đám mây, một chút cũng không nặng nề, bất tiện!”

Vải áo lông vũ là hắn mang về, Triển Linh suy xét xong nói Đường thị hủy vải bông trên mặt đi, đem tầng bố may bên ngoài.

May thành hai tầng, có thể tháo dỡ. Nếu áo ngoài bị dính bẩn, trực tiếp đem giặt sạch phơi khô là được, tầng bên trong không cần động, tiện dụng sử dụng lâu.

Tịch Đồng liền cười, “Về sau mùa đông các ngươi đều tới đây trãi qua mùa đông, mỗi lần về mang lại một kiện tân, dùng để thay đổi, bằng không sẽ không ấm áp.”

Hiện tại khoa học kỹ thuật hữu hạn, áo lông vũ khó tránh khỏi có điểm chạy nhung…

Mấy con mã lôi kéo trượt tuyết vèo vèo, nếu không phải vài người giữ chặt dây cương, mọi người nhất định bị chúng nó lôi đi! Kích thích khó lường. Ngay cả Quách tiên sinh có tâm sự cũng nhịn không được mặt đầy ý cười, tạm thời không rảnh suy nghĩ những chuyện phiền lòng, những người khác càng lớn tiếng nói giỡn, vui sướng cực kỳ.

Giữa trưa liền ở trên núi ăn cơm.

Dựng lên cái lều lớn vững chắc, bên ngoài treo lên lông dê chăn chiên dày nặng Lưu gia đưa, nháy mắt ngăn cách gió tuyết. Bên trong nhóm lửa, thật sự đều không một chút lạnh.

Quách tiên sinh khó có được hứng thú, tinh tế xem những cái lông dê chăn chiên đó, “Trước kia thời điểm lão phu ở kinh thành cũng có thấy qua, chỉ là Nghi Nguyên phủ không lớn. Người hôm kia cho chúng ta là thảm của nhà này sao?”

“Đúng vậy,” Triển Linh vừa nêm gia vị, vừa nói, “Phía bắc gió tuyết lớn, mùa đông kéo dài, không ít người ở bên ngoài đánh cá và săn bắt, tất nhiên cần dùng nhiều những thứ này, càng đi Nam Việt càng hiếm thấy. Mùa đông Nghi Nguyên phủ thói quen nghỉ đông, tất nhiên liền ít đi chút.”

Tịch Đồng cùng Tiếu Hâm, Tần Dũng đều ở một bên trợ thủ, cắt thịt cắt thịt, băm băm nhồi nhồi, đều làm khí thế ngất trời.

Quách tiên sinh cùng Kỷ đại phu ít thấy làm cơm ngay trước mặt, cảm thấy có chút mới mẻ, lại thấy mấy thứ đồ vật mà mình trước nay không ăn qua, không khỏi có chút tò mò, chỉ vào trong đó một cái chậu hỏi: “Đây là cái gì? Cũng không rõ bộ dáng của nó, nhìn nó giương nanh múa vuốt như vậy, thực hiếm lạ cổ quái.”

Triển Linh cười nói: “Đây là đồ vật trong biển, bởi vì tay chân nhiều, dân bản xứ kêu chúng nó là bạch tuộc.”

Kỷ đại phu liền có chút chần chừ, “Mùi tanh như vậy…”

Có thể ăn sao?

Triển Linh hỏi ngược lại: “Rong biển cùng một chỗ nó đây, vậy cái kia ăn không không?”

Hai lão nhân không chút nghĩ ngợi gật đầu.

Kia khẳng định ăn ngon rồi! Canh rong biển xương sườn, lỗ rong biển, rau trộn rong biển, thơm ngon vị mỹ, thật là tuyệt.

Hôm nay Triển Linh mang theo cái lẩu cùng một cái giá bàn nướng BBQ, đều là vật dụng chuyên môn kêu thợ rèn đánh ra. Hiện giờ thợ rèn đều nhận thức bọn họ, biết Khách Điếm Một Nhà thích làm ra những vật dụng kỳ quái…

Nàng đem con mực rửa sạch sẽ, cắt cái miệng nhỏ, dùng cái thẻ xuyên, đặt trên ván sắt rung động xèo xèo!

Con mực ngâm so với mực tươi mới khong bằng, nhưng ai biểu bọn họ ở trong đất liền thành thị, có cái này ăn đã không tồi.

Trước đó Triển Linh dùng qua vài lần rượu khử tanh, sau nướng bỏ thêm ớt bột, bột hoa tiêu, thì là, mùi vị cũng không tệ lắm.

Quách tiên sinh ăn liên tiếp gật đầu, cũng đã mấy ngày, rốt cuộc lúc này chủ động muốn uống chút rượu.

Kỷ đại phu cũng thích ăn, chỉ là lão không bằng Quách tiên sinh, ăn một chuỗi liền cảm thấy trong miệng đều đau nhức, đành phải không tình nguyện mà buông, lại trưng vẻ mặt u oán trừng mắt nhìn Quách tiên sinh nhấp rượu ăn, “Rất thơm sao?”

Quách tiên sinh vui tươi hớn hở gật đầu, “Thơm, thơm muốn chết!”

Bởi vì có sữa dê sữa đặc Lưu gia đưa, Triển Linh rất là vui, nàng dùng gạo nếp làm bánh mật, bánh mật nhân pho mát, thơm thơm ngọt ngọt, lão nhân cùng hài tử đều thích ăn.

Vợ chồng Lưu gia là người phương bắc hào sảng đại khí, có tâm giao hảo, khi đưa lễ tới kia, Triển Linh cùng Tịch Đồng cũng đáp lễ lại hai xe…

Bởi vì ăn con mực cùng thịt dê nướng, Triển Linh cũng sợ những người này bị nóng trong người, hôm nay chủ yếu liền ăn thịt bò cuốn cùng thịt heo cuốn nấu lẩu, bên trong bỏ thêm đủ loại rau xanh, thịt viên cùng miến.

Chơi một buổi sáng, mọi người đều đói lả, căn bản không cần thúc giục, có người đợi không được nước sôi muốn duỗi chiếc đũa vào nồi gắp.

Miến lúc này không có keo, đều là bột khoai lang đỏ thuần khiết làm, nấu chín chỉ cảm thấy mềm mại, lão nhân cùng hài tử ăn nhiều chút cũng không sợ không tiêu hóa.

Mùa đông ăn lẩu, gia vị ăn kèm lẩu, đậu phụ là ba thứ tuyệt nhất! Nó độc đáo từ nước canh, căn bản không cần nước chấm đặc biệt, cẩn thận kẹp lên một khối, thổi thổi, cho vào miệng cắn, phụt phụt, đầy miệng nước canh!

Triển Hạc đặc biệt thích ăn cái này, Triển Linh hoài nghi bé mê luyến do thích chơi…

Giữa trưa ăn có chút no, vừa lúc thừa dịp còn sớm mọi người chơi ném tuyết, Tiếu Hâm một mình một cõi chơi đầy khí thế, ngay từ đầu còn trêu chọc khắp nơi, kết quả bị nhiều người tức giận, bị mọi người liên hợp vây công, vừa đưa cánh tay cản tuyết vừa ném tuyết lại!

Ăn uống no đủ, lại chơi ban ngày, mọi người khó tránh khỏi có chút mơ màng sắp ngủ, cảm thấy mỹ mãn dẹp đường hồi phủ.

Ai ngờ còn chưa có xuống núi, đã nghe bên ngoài khách điếm ngừng ba chiếc xe ngựa xa lạ, nhìn như là một cái đoàn xe tới, trang trí thập phần đẹp, thân phận không giống người thường.

Tết nhất, đây là ai tới vậy?
 
Top