[Xuyên Nhanh] Truyện Đề Cử Xuyên nhanh: Nữ xứng, bình tĩnh một chút! - Đỗ Liễu Liễu

[Xuyên Nhanh] Truyện Đề Cử Xuyên nhanh: Nữ xứng, bình tĩnh một chút! - Đỗ Liễu Liễu
Tham gia
9/3/21
Bài viết
104
Điểm cảm xúc
116
Điểm
43
CHƯƠNG 90: CỤC CƯNG CỦA CA CA QUỶ SÚC (9)
“Anh trai, em xinh đẹp không?”

Thiếu nữ từ lầu thanh bước xuống, tựa như một con búp bê Barbie hình người đáng yêu, hận không thể sủng cô trong lòng bàn tay, cẩn thận mà che chở.

“Xinh đẹp.”

Đường Tranh không có cách nào nói ra ý nghĩ trong lòng, mặc dù có chút không thoải mái, nhưng hắn theo bản năng cũng không quá để ý.

Thiếu nữ bước nhanh đến bên người hắn, làm bộ muốn ôm cánh tay hắn, bị hắn nhẹ nhàng tránh ra, hắn cũng không nhìn đến ánh mắt thất vọng của cô.

Loại cảm giác cự tuyệt cô, cũng làm lòng hắn có điểm khó chịu.

“Lâm Dật Thỉ tới.”

“À.”

Thiếu nữ đi phía sau, Đường Tranh cau mày đi trước.

Lâm Dật Thỉ còn ôm một bó hoa hồng màu đỏ, sau khi Đường Quả ra tới, hắn liền đem bó hoa đưa đến tay thiếu nữ.

Bó hoa được thiếu nữ ôm vào lòng, càng thêm đẹp mắt.

“Phải chăm sóc tốt cho em ấy.”

Đường Tranh mím môi, chỉ nói một câu như vậy, “Đừng để người khác khi dễ em ấy.”

“Đường tổng yên tâm đi, tôi sẽ chăm sóc Đường Quả thật tốt, sẽ không để ai ăn hiếp em ấy.”

Lâm Dật Thỉ đi tới, đỡ Đường Quả vào trong xe.

Khoảng khắc cửa xe đóng lại, Đường Tranh phảng phất chú ý tới ánh mắt của thiếu nữ luôn dừng ở trên người hắn, sạch sẽ tinh khiết, hắn vội vàng xoay người trở về, không phát hiện bước chân của mình có chút chật vật.

Từ khi Đường Quả được Lâm Dật Thỉ đón đi, Đường Tranh luôn đứng ngồi không yên.

Hắn thường xuyên nhìn đồng hồ, trợ lý bên người hắn còn tưởng rằng hắn sốt ruột, thời điểm báo cáo công tác, ngữ điệu đều nhanh hơn không ít.

“Đường tổng, có phải anh có việc gì không?”

Đường Tranh dừng một chút, “Tiếp tục đi.”

“À được.”

Đường Tranh vẫn không nhịn được xem thời gian, mày cau lại, lại mới qua nửa tiếng.

Trán trợ lý đổ đầy mồ hôi lạnh, chưa bao giờ nhìn thấy Đường tổng sốt ruột như vậy.

Hắn nhanh chóng nói xong phần của mình, chuồn lẹ ra khỏi văn phòng, thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Cuối cùng Đường Tranh không nhịn được gọi điện cho Đường Quả.

“Anh trai?”

Rõ ràng là âm thanh vui sướng, làm Đường Tranh có chút hối hận, “Không có việc gì, gọi điện hỏi em một chút, có bị người khác bắt nạt hay không?”

“A, cảm ơn anh trai, Lâm ca vẫn luôn chăm sóc em, không có ai bắt nạt em.”

Tù thanh âm của thiếu nữ liền nghe ra, cô xác thật không có chịu ủy khuất, “Lâm ca đưa em đến Đông Hồ du ngoạn, nơi này thật nhiều hoa sen, thật là đẹp, anh trai, anh muốn xem không? Em chụp mấy ảnh gửi qua cho anh.”

“Không cần.”

Đường Tranh lạnh nhạt cúp điện thoại, khóe miệng nhấc lên một nụ cười lạnh.

Hôm qua còn nói nghe lời hắn, hôm nay đã bị Lâm Dật Thỉ mê muội đến không nhìn ra nam bắc, quả nhiên là không có đầu óc.

Bất quá, rất nhanh điện thoại hắn vang lên, nhấn mở chính là ảnh Đường Quả mới chụp.

Hoa sen thật sự rất đẹp, nhưng…. Tại sao mỗi ảnh hoa sen đều có gương mặt xinh đẹp của người nào đó?

Cái này căn bản không phải chụp phong cảnh, rõ ràng là tự chụp mình mà.

Thiếu nữ cười xán lạn, bất quá, so ra những bông hoa xinh đẹp đó chẳng qua vẫn không đẹp bằng cô.

“Anh trai, muốn xem Đông Hồ thế nào không?”

Tiếp theo đó, là tin nhắn của thiếu nữ.

Đường Quả không tự chủ nhắn lại một câu, “Được.”

Phong cảnh đẹp, người càng đẹp hơn.

Hắn xem xong một lúc, bực bội cầm điện thoại ném ra.

Nhấp môi, không ngừng vang lên âm thanh nhắc nhở của tin nhắn, lập tức cầm lấy điện thoại tắt đi, rồi lại ném ra.

Đường Quả nhướng nhướng mày, nhìn mình liên tiếp chụp ảnh, tin nhắn gửi qqua cũng không được hồi âm, cười nhẹ một tiếng.

Tùy tay đem điện thoại ném xuống bùn, bùm một tiếng, khiến cho Lâm Dật Thỉ chú ý.

“Làm sao vậy?”

Gương mặt Đường Quả phi thường vô tội, “Điện thoại không cẩn thận bị rơi xuống hồ.”

Hệ thống : Ký chủ, cô là ma quỷ phải không???
 
Tham gia
9/3/21
Bài viết
104
Điểm cảm xúc
116
Điểm
43
CHƯƠNG 91: CỤC CƯNG CỦA CA CA QUỶ SÚC (10)

Đường Quả ghé vào thuyền nhỏ bên cạnh, sốt ruột ở trong hồ tìm kiếm, tựa hồ tìm tìm chiếc điện thoại mà cô “Không cẩn thận” đánh rơi.

“Cái điện thoại kia rất quan trọng với em sao?”

Lâm Dật Thỉ đương nhiên sẽ không cho rằng, tiểu thư Đường gia sẽ bởi vì một chiếc điện thoại mà sốt ruột, rõ ràng đã bổ não rằng chiếc điện thoại này đối với Đường Quả vô cùng ý nghĩa.

Đường Quả nghe hắn nói, ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Lâm Dật Thỉ, “Đúng vậy, sao Lâm ca lại biết?”

“Xem em sốt ruột chưa kìa.” Lâm Dật Thỉ cười một chút, “Cho nên hẳn là đối với em rất ý nghĩa.”

“Đúng vậy.” Đường Quả khóe miệng uốn lượn, “Đó là món quà mà anh trai đem về từ nước ngoài cho em, em thật là vô dụng, nếu anh trai biết em không cẩn thận đánh rơi mất món quà anh ấy tặng, nhất định sẽ không vui.”

Lâm Dật Thỉ muốn an ủi vài câu, liền cảm giác tay áo mình bị nắm chặt, “Lâm ca, anh có thể giúp em tìm điện thoại không?”

Hệ thống yên lặng mà đo lường độ sâu cùng diện tích của Đông Hồ, rút ra kết luận: Ký chủ hắn đúng là yêu tinh mà.

Đối diện với khuôn mặt ngây thơ đang khẩn cầu của thiếu nữ, Lâm Dật Thỉ không thể nói lời cự tuyệt.

“Không thể sao?” Nhìn thấy dáng vẻ thiếu nữ lộ ra thất vọng, Lâm Dật Thỉ đại não còn chưa kịp suy nghĩ, vội vàng buột miệng nói ra, “Không, anh giúp em tìm.”

Nói xong một lúc sau, Lâm Dật Thỉ có chút ảo não, đột nhiên phát hiện đại não chính mình không thể khống chế được ngôn ngữ.

Bình thường hắn sẽ suy nghĩ cặn kẽ trước khi nói, trạng thái như vậy, chỉ có thời điểm Thanh Thanh chọc tức hắn mới có.

Theo như hiểu biết của Đường Quả, lúc này Cố Thanh Thanh cùng Lâm Dật Thỉ chỉ bí mật quan hệ, xác thực nói, hai người họ chắc chắn chỉ mới thích nhau, cho nên vẫn chưa quá thân cận, nhìn nhau không thuận mắt.

Nếu không, lấy tính cách của nam chủ căn bản là không có khả năng vì gia tộc mà liên hôn.

“Lâm ca, anh thật sự muốn giúp em tìm điện thoại sao?”

Đường Quả hướng mắt nhìn phía dưới, “Nước ở đây khá sâu, anh biết bơi không? Lâm ca nhìn giống như là một thương nhân, không giống người có thể bơi được dưới nước.”

Lâm Dật Thỉ : Hắn thực sự không biết, tại sao tiểu công chúa Đường gia cho rằng hắn sẽ vì cô mà tìm điện thoại, muốn hắn tự xuống nước tìm.

Hệ thống cảm kích, [ Ngươi có thể lý giải trong phim truyền hình có nhiều. ] Ký chủ nhà nó chúng là một tiểu yêu tinh ma quái.

Lâm Dật Thỉ vừa định nói, hắn sẽ tìm người xuống tìm, lại cảm giác tay áo mình bị người khác nắm chặt.

“Lâm ca, nơi này hình như thật là có thể xuống nước đó, anh xem vị tiên sinh trên thuyền nhỏ bên kia, đang giúp bạn hắn gái hắn xuống nước hái đài sen.”

Lâm Dật Thỉ theo Đường Quả nói, nhìn thấy cách đó không xa, một người đàn ông đang cởi áo khoác ra, quần dài, mặc áo phao, xuống nước hái đài sen. Không chỉ có bên này, xung quanh nơi nơi đều có người xuống.

Quay đầu lại, nhìn Đường Quả ánh mắt chuyên chú, sáng lấp lánh, Lâm Dật Thỉ muốn nói câu kia, muốn gọi người đến vớt điện thoại, dùng sức nuốt lại vào bụng.

“Lâm ca không muốn sao?”

“Đương nhiên rất vui lòng, vì tiểu công chúa mỹ lệ mà cống hiến sức lực.” Lâm Dật Thỉ hít sâu một hơi, khuôn mặt nâng lên ôn nhu, tươi cười, còn sờ đầu Đường Quả, “Em chờ ở đây.”

Lâm Dật Thỉ hắn chưa bao giờ làm việc bỏ dở giữa chừng, đã hy sịnh đến nước này, nếu thất bại, đúng là chuyện cười.

“Quả nhiên anh trai nói không sai, không phải nói khoác, Lâm ca đúng là một người tốt.”

Nghe Đường Quả khích lệ một câu như vậy, trong lòng Lâm Dật Thỉ dễ chịu hơn nhiều.

Hít sâu một hơi, bắt đầu cởi đồ xa xỉ trên người ra: tây trang, đồng hồ…
 
Tham gia
9/3/21
Bài viết
104
Điểm cảm xúc
116
Điểm
43
CHƯƠNG 92: CỤC CƯNG CỦA CA CA QUỶ SÚC (11)

Đường Quả nhìn Lâm Dật Thỉ xuống nước, thuận tiện vỗ vỗ đầu tóc của mình, giống như đem thứ đồ thật dơ hất xuống.

Hệ thống: Nó nhớ rõ ký chủ không hề có bệnh sạch sẽ.

Đường Quả chống cằm, nhìn chằm chằm người đàn ông đang bơi bên trong Đông Hồ, khóe miệng cong cong, “Ngươi nói, hắn lúc nào mới tìm được điện thoại đây?”

[ Ký chủ, cô đúng là ma quỷ! ! ! ]

Tốt xấu gì người ta cũng là nam chủ, cô lợi dụng người ta như vậy, trêu cợt, không cảm thấy áy náy, lương tâm rất đau sao?

Nhìn thoáng qua Lâm Dật Thỉ, Đường Quả thu hồi nụ cười điềm mỹ, tỏ ra thực hiểu chuyện nói, “Lâm ca, nếu như tìm không được, anh vẫn nên lên đi. Đông Hồ lớn như vậy, anh không tìm thấy là chuyện bình thường, cũng chỉ là một cái điện thoại, cùng lắm thì em từ bỏ.”

Làm nam chủ, Lâm Dật Thỉ dĩ nhiên sẽ không từ bỏ.

Vốn dĩ hắn không thể không xuống Đông Hồ, hiện tại hắn thề, hắn nhất định phải tìm được cái điện thoại đã tra tấn hắn kia, nhìn xem nó là loại hãng gì..

“A, thật là chuyên nghiệp nha.”

Nghe ký chủ nhà mình khích lệ cảm thán, hệ thống một chút cũng không vui vẻ, nó sợ nam chủ cùng nữ chủ còn chưa kịp ân ái, đã bị ký chủ nhà nó tra tấn cho đến chết.

Cũng may, ký chủ nó vẫn là rất đúng mực, sẽ không dễ dàng chơi chết nam nữ chủ.

Lời này giống như đã từng chơi chết rồi ấy, chẳng qua, Đường Quả đã từng hắc hóa ở thế giới nào đó, cô xác thực đã tính kế đem nam nữ chủ ăn hành đến chết.

Nếu chết sẽ có kết quả gì?

Bởi vì nam nữ chủ tuổi thọ vẫn chưa hết, trước khi bị chơi chết, dẫn tới cả thế giới đó trong nháy mắt bị sụp đổ, nó cùng ký chủ nhà nó rất tiếc nuối mà đi đến thế giới tiếp theo.

Cũng chính lần đó, ký chủ nhà nó thông minh đưa ra một kết luận, cô có thể ở bất kỳ thế giới nào tùy tiện nhảy nhót, có thể tùy ý thay đổi vận mệnh của nữ phụ, duy nhất không thể thay đuổi tuổi thọ, nhiều nhất cũng chỉ kéo dài mười năm.

Thậm chí hệ thống hoảng sợ phát hiện, chỉ cần ký chủ có ý tưởng gì, thì nhất định sẽ làm được. Đến nỗi lúc đầu ngoan ngoãn hoàn thành mấy nhiệm vụ, cuộc sống của nữ phụ pháo hôi, nó có thể lý giải là, bởi vì chính ký chủ nhà nó cũng không biết chính mình sẽ làm cái gì nên mới bị sắp xếp nhiều thế giới như vậy.

“Ngươi đang suy nghĩ gì đó?”

Thanh âm thanh lãnh bất giác vang lên, làm hệ thống bừng tỉnh, chỉ buồn bã nói, [ Ký chủ, ta phát hiện một việc không thể tưởng tượng nổi. ]

[ Cô cư nhiên có thể che được ánh sáng hào quang của nam nữ chủ! ! ]

CMN, có BUG rồi! ! !

Nội tâm hệ thống rất là phức tạp, cái này chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ, cô muốn thế giới sập thì nó liền sập.

Nó có chút hoài nghi nhân sinh, thậm chí cần xem kỹ lại chình mình tồn tại có ý nghĩa gì, rốt cuộc là vì ký chủ mà tồn tại, thôi nó vẫn nên làm một tiểu sủng vật của cô đi.

Lại nói Đường Tranh tắt máy một tiếng, rốt cuộc cũng nhớ tới khởi động máy.

Vừa mới khởi động máy lên liền gấp không chờ nổi nhìn xem tin nhắn của Đường Quả, lập tức nụ cười trên mặt cùng liền biến mất.

Bởi vì hắn phát hiện, từ lúc hắn tắt máy đến giờ, Đường Quả không còn nhắn cho hắn một tin nào.

Hắn nắm chặt điện thoại, nhìn thời gian một chút, gọi về cho biệt thự.

“Còn chưa về sao?”

“Đúng vậy, thiếu gia, lúc này hẳn là tiểu thư đang ở bên ngoài dùng cơm.”

Đường Tranh không khỏi nhìn một chút thời gian, 11 giờ 20 phút, đúng là thời gian ăn cơm.

Đường Tranh buông điện thoại, qua vài phút lại cầm lên, gọi cho Đường Quả.

“Xin lỗi quý khách, hiện tại đang bận, xin quý khách gọi lại sau. . .”

“Xin lỗi quý khách, hiện tại đang bận, xin quý khách gọi lại sau. . .”

Đường Tranh buông điện thoại, chính mình không phát hiện, nơi đáy mắt chợt lóe tia hàn khí.
 
Tham gia
9/3/21
Bài viết
104
Điểm cảm xúc
116
Điểm
43
CHƯƠNG 93: CỤC CƯNG CỦA CA CA QUỶ SÚC (12)

Đường Tranh nhấp môi, lục lại tin nhắn Đường Quả đã gửi, nhìn bên trong có hoa sen còn có thiếu nữ mỹ lệ, khóe miệng kéo lên một nụ cười lạnh.

Cái miệng nhỏ hồng nhạt kia, thật đúng là lừa người.

Hắn mà tin, mới là ma quỷ.

Chẳng qua, kết quả này, không phải là điều hắn muốn sao?

Cuối cùng Đường Tranh đem điện thoại tùy ý ném một bên, không chú ý đến tất cả những gì liên quan đến Đường Quả, dường như, một khắc kia, liền đem thân ảnh thiếu nữ trong đầu xua đuổi ra ngoài.

Ở Đông Hồ ngây ngốc một tiếng, Lâm Dật Thỉ tìm điện thoại thiếu chút nữa muốn quỳ xuống, cuối cùng cũng ở bên trong nước bùn, tìm được điện thoại của Đường Quả.

Đường Quả cũng rất ngạc nhiên, nói thật, cô đúng là ngoài ý muốn.

Sau liền cảm thán, không hổ là nam chủ, điện thoại ném xuống Đông Hồ, vẫn có thể vớt lên được.

Lâm Dật Thỉ vô cùng chu đáo đem điện thoại lau khô, đưa đến trước mặt Đường Quả.

“Cảm ơn Lâm ca, anh thật là tốt.”

Thẻ người tốt, Đường Quả sẽ không bủn xỉn

Vốn đang cảm thấy một bụng khó chịu, nghe được lời Đường Quả, hắn cảm thấy giống như đỡ một người già qua đường là một việc tốt, nội tâm hết sức thỏa mãn.

Thật là gặp quỷ.

“Lâm ca, hôm nay Đông Hồ chúng ta đừng đi chơi nữa, anh ở trong nước lâu như vậy, em sợ anh sẽ bị cảm lạnh, hay là anh về nhà trước, để bác sĩ khám xem, em nghe mẹ nói, phòng cảm mạo, tốt nhất nên nấu một ly nước gừng, lại ngủ một giấc thật tốt.”

“Nếu vì chuyện này mà anh lại bị bệnh, em sẽ rất áy náy.”

Lâm Dật Thỉ trong lòng thoải mái.

Không phải là chỉ vớt một cái điện thoại thôi sao? Kỳ thật cũng chỉ vận động một chút.

Đặc biệt là cảm nhận được sự quan tâm của tiểu công chúa Đường gia, thể xác cùng tinh thần hắn rất thoải mái. Tình hình hiện tại, đúng thật là không thể tiếp tục du ngoạn, hắn vẫn để ý hình tượng của mình.

Hôm nay dừng ở đây, cũng coi như đã có thu hoạch.

Đường Quả còn rất tri kỉ nói, tự mình sẽ bắt xe về. Miễn cho hắn bị cảm mạo, sẽ làm cô lo lắng, Lâm Dật Thỉ cũng cảm thấy thân thể không quá thoải mái, không miễn cưỡng.

Hệ thống rất rõ ràng, thật ra ký chủ nhà nó trêu cợt Lâm Dật Thỉ đủ rồi, tạm thời tha cho hắn mà thôi.

Đường Quả trở về biệt thự, ngay lập tức cảm giác toàn bộ biệt thự đều lạnh như bước vào trời đông giá rét, rõ ràng bây giờ là mùa hè mà.

Cô dường như không biết cái gì, như cũ đi về phòng của mình.

Mới vừa tới cửa, cô liền cảm giác được một ánh mắt lạnh lùng bắn tới, nghiêng đầu nhìn qua.

Đường Tranh đứng ở cửa, ánh mắt thâm trầm nhìn cô trong chốc lát, vốn tưởng cô sẽ giải thích cái gì. Kết quả, cô một câu cũng không nói, mặt càng ngày càng trầm xuống.

“Anh trai?”

Đường Tranh đột nhiên khôi phục vẻ mặt tươi cười, có chút quỷ súc.

Hắn nhàn nhạt cười, bước đến trước mặt Đường Quả, “Đi chơi có vui không?”

Thanh âm bình tĩnh, cũng không nghe ra trong đó có ý vị gì.

“Còn tốt.”

Đồng tử Đường Tranh có chút trầm xuống, trên mặt vẫn là nụ cười như cũ, “Xem ra, Lâm Dật Thỉ chăm sóc em rất tốt.”

Đường Quả nắm nắm váy áo, bộ dạng thấp thỏm, thực sự quá giống thật, nếu không phải hệ thống đều biết tất cả, nó còn sắp cho rằng ký chủ nhà nó thật sự sợ hãi.

“Ngày mai lại hẹn hò sao?” Âm điệu của Đường Tranh vẫn bình tĩnh.

Đường Quả cẩn thận nhìn hắn một cái, nhấp môi, “Không.”

“Nếu Tiểu Quả thích Lâm Dật Thỉ, anh trai sẽ không phản đối, hai đứa thật sự rất xứng đôi.”

“A?”

Đường Quả kinh hoảng ngẩng đầu, biểu tình này lại làm lòng Đường Tranh trầm xuống, quả nhiên là hai mặt, không cần hắn tính kế, tiểu công chúa Đường gia này thật sự thích Lâm Dật Thỉ rồi sao?

 
Tham gia
9/3/21
Bài viết
104
Điểm cảm xúc
116
Điểm
43
CHƯƠNG 94: CỤC CƯNG CỦA CA CA QUỶ SÚC (13)

“Tiểu Quả không phải thích Lâm Dật Thỉ sao?”

Đường Quả cười rất kỳ quái, hắn duỗi tay cọ cọ gương mặt bóng loáng của thiếu nữ, thấp giọng ở bên tai cô nói, nếu em cùng Lâm Dật Thỉ là lưỡng tình tương duyệt, bọn họ sẽ không phản đối, dù sao…..Hai người thật sự rất xứng đôi.

Nói xong, không biết thế nào, Đường Tranh đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút trống rỗng, mày hơi nhíu lại, hiển nhiên không quá thích cảm giác này.

Thiếu nữ nhấp môi, dùng sức nhéo nhéo váy, con ngươi rũ xuống, dáng vẻ bất lực thoạt hình làm người ta muốn ôm vào lòng.

“Hai người trai tài gái sắc, ba mẹ sẽ rất vui, nhanh chóng tổ chức hôn lễ cho hai người.”

Đường Quả đột nhiên ngẩng đầu, Đường Tranh mới phát hiện, môi cô rất tái nhợt. Nhưng mà hắn cũng không quá để ý, chỉ cho rằng tâm tư của cô gái bị vạch trần cho nên khẩn trương.

“Đây cũng là hy vọng của anh sao?”

Đường Tranh sửng sốt, không ngờ tới thiếu nữ sẽ hỏi như vậy.

Hắn cũng không nghĩ quá nhiều, nói ngay, “Đương nhiên, Lâm Dật Thỉ không phải rất hoàn mỹ sao?”

Thiếu nữ lần nữa lại cúi đầu xuống, thanh âm rất thấp, “Nếu, đây là hy vọng của anh trai, ba mẹ trở về, em sẽ nói cho bọn họ.”

Đường Tranh chỉ nhướng nhướng mày, xùy cười một tiếng, “Vậy em nghỉ ngơi sớm một chút.” Dứt lời, xoay người về phòng.

Đường Tranh trở về phòng, bộ dáng cũng không còn đạm nhiên như vừa rồi, ngược lại sắc mặt nặng nề, giống như có cái gì biến mất trong kế hoạch của hắn vậy.

Đường Tranh bên kia khó chịu, còn cô Đường Quả vừa báo đáp ân tình, sau khi trở về phòng, đóng cửa khóa lại, nhàn nhã nằm trên giường, ăn đồ ăn vặt….Thuận tiện lướt tin tức Weibo.

Hệ thống:………

Tâm trạng của thiếu nữ khi bị anh trai vứt bỏ đâu?

Nà ní??? Ký chủ, cô đang làm gì đó?

Hệ thống có chút dư vị với câu lúc trước của Đường Quả, “Đây cũng là hy vọng của anh trai sao?”

Nhưng lời này thật giống như đã từng nói ra a, làm nó nhìn đi nhìn lại cốt truyện, kinh ngạc phát hiện, đây không phải là lời trước khi Đường Quả đáp ứng lời cầu hôn của Lâm Dật Thỉ, nguyên chủ cùng Đường Tranh đã nói qua hay sao?

Biểu cảm giống nhau, cảm xúc giống nhau, ngữ điệu trầm thấp cũng giống nhau nốt.

Nhưng là, cách che giấu cảm xúc này còn sâu hơn ký chủ nhà nó.

Hệ thống kinh tủng.

Nó như phát hiện được chân tướng bí mật gì đó.

Nó vụng trộm quan sát ký chủ đang bừng bừng hứng thú lướt Weibo, rốt cuộc lấy hết can đảm, [ Nguyên chủ thích Đường Tranh? ]

“Không phải ngươi là hệ thống, biết hết cốt truyện rồi sao?”

Nó mặc dù là hệ thống, biết được cốt truyện, nhưng ký chủ không kích phát một ít cốt truyện che dấu, nó cũng không biết mà!!

[ Ký chủ, sao cô phát hiện được? ]

“Thật không biết là ai tạo ra ngươi, chỉ số thông minh này, thật là ưu tú a.”

“Thiểu năng, nếu ngươi không có ta, ta cảm thấy ngươi có thể tồn tại hay không là một vấn đề đấy. Tính ra, ngươi có thể tồn tại lâu như vậy, kỳ thật phải cảm ơn ta.”

Hệ thống: Tỏ vẻ đầu gối trúng một mũi tên, nó thật sự vô dụng vậy sao?

Đường Quả như biết được suy nghĩ của hệ thống, ha hả cười, “ Ngươi ngoại trừ cung cấp cốt truyện, ngươi nói ngươi còn có tác dụng gì? Ví như, hack thế giới mạng? Tặng lễ bao cho ta? Từ trước đến giờ, hoàn thành nhiệm vụ, có khen thưởng không?"

"Nếu không phải ta gặp qua là không quên được, đọc nhanh như gió, đầu óc thông minh, người lại xinh đẹp, lên được nhà trên, xuống được phòng bếp, một bên nỗ lực sống sót, một bên học tập kỹ năng sinh tồn, bây giờ ngươi còn có thể sống sót?"

"Ngươi nói ta xem, ngươi có tác dụng chỗ nào?”

Hệ thống: Nói như vậy, nó thật sự một chút cũng không tác dụng

Ngập tràn tự ti….Thực xin lỗi ký chủ, người ta đã kéo chân cô.
 
Tham gia
9/3/21
Bài viết
104
Điểm cảm xúc
116
Điểm
43
CHƯƠNG 95: CỤC CƯNG CỦA CA CA QUỶ SÚC (14)

Lúc sau, hệ thống tỉnh táo lại, cảm thấy chính mình thật vô dụng.

Thế cho nên, thời điểm đối mặt với Đường Quả, nó không đề cập đến cô có ngược nam nữ chủ hay không, nó tuyệt đối sẽ không thừa nhận, chính mình bị ký chủ nói đúng sự thật.

[ Ký chủ, cô nói cho ta nghe một chút đi, nguyên chủ có phải thật sự thích Đường Tranh hay không? ]

Nếu thật là vậy, tại sao Đường Quả lại chấp nhận gả cho Lâm Dật Thỉ? Sau khi biết Lâm Dật Thỉ cùng Cố Thanh Thanh ở một chỗ, lại nháo đến cuối cùng phải thành kết cục như vậy?

“Thích.” Ánh mắt Đường Quả trầm xuống, “Từ lúc còn nhỏ đã thích rồi.”

Hệ thống tinh thần rung lên, không có quấy rầy Đường Quả nói tiếp. Nó cảm thấy ký chủ hiểu biết thật nhiều, rõ ràng là đều biết cốt truyện như nhau, nhưng cô lại có thể phân tích ra rất nhiều trọng điểm.

“Khi nguyên chủ ba tuổi, trong một lần nằm viện, trùng hợp phía sau bệnh viện chính là một cô nhi viện.”

Đường Quả thấp giọng trần thuật, “Cô ấy đã thấy Đường Tranh, là một đứa trẻ quật cường lại ngoan cường.

[ Đường Tranh được Đường gia nhận, cùng nguyên chủ có quan hệ? ]

Hệ thống cơ hồ nhảy lên, đoạn cốt truyện này nó chỉ liếc mắt xẹt qua một cái, nguyên chủ không chủ động yêu cầu vợ chồng Đường gia nhận con nuôi.

“Nguyên chủ ở bênh viện lần đó, mỗi ngày đều đứng bên cửa sổ nhìn vị trí cô nhi viện, ngươi cho rằng vợ chồng Đường gia không biết? Là hai người đứng đầu tập đoàn Đường thị, bọn họ sao không hiểu được con gái nhà mình đang chú ý đến ai?

Bọn họ yêu con như vậy, con gái thích người nào, đương nhiên họ sẽ đem người đó mang về.”

Sự thật là vợ chồng Đường gia nhìn con gái đang bị bệnh, mỗi ngày nhìn thấy đứa trẻ nào đó cười đến vui vẻ như thế, hơn nữa bệnh của con gái lại khỏe nhanh như vậy, liền cảm thấy cậu bé kia có phúc khí.

Cũng cảm thấy con gái mình thiếu một người bầu bạn, liền đem người về, ngay từ đầu bọn họ khônghề tính toán sẽ bồi dưỡng thành con rể.

Sau lại thấy tiền đồ của Đường Tranh, hơn nữa con gái họ lại thích , bọn họ liền có quyết định này. Không ngờ bị Đường Tranh hiểu lầm, bọn họ ngay từ đầu đã có quyết định này.

Cũng khó trách, cứ việc Đường Tranh xuất ngoại nhiều năm như thế trở về, không thấy Đường Quả có nửa điểm xa lạ. Ở trong cốt truyện, Đường Quả đều nghe lời Đường Tranh nói, rất nhiều thời điểm, vợ chồng Đường gia cũng không có biện pháp khuyên cô.

Nhưng chỉ cần một câu của Đường Tranh, cho dù nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, cô ấy cũng đều nguyện ý mà làm.

Nguyên chủ kỳ thật rất thông minh, khi cô ấy cảm giác được Đường Tranh bài xích mình, càng không dám biểu lộ tình cảm của mình, lựa chọn phương thức yên lặng che dấu.

Lại dùng cách khác để thích Đường Tranh, giống như nghe lời hắn, kiên trì theo ý tưởng của hắn, dù là quyết định của hắn.

Nếu không có nguyên chủ yên lặng nỗ lực phía sau, Đường Tranh làm sao có thể xuất ngoại cùng gây dựng sự nghiệp một cách thuận lợi như thế.

Hệ thống nghe Đường Quả phân tích xong, lẩm bẩm, [ Nguyên chủ rõ ràng là qua mê muội. ]

Sau Đường Tranh thiết kế để cô ấy thích Lâm Dật Thỉ, cô ấy cũng mặc kệ không lên tiếng, cô ấy đã thành thói quen. Nếu là Đường Tranh mong muốn, thì đó cũng chính là mong muốn của cô, như vậy cô ấy liền tận lực mà thích Lâm Dật Thỉ.

Phải nói, nguyên chủ nhập vai mà diễn, mãi đến lúc cô ấy nghe được tin vợ chồng Đường thị đều qua đời, trong nháy mắt mới bừng khỏi vai diễn này.

Cô ấy đã rõ ràng, Đường Tranh không thích cô, bây giờ lại không có người thân, cuối cùng mất đi hy vọng sống sót, mới lựa chọn cầm dao muốn giết Cố Thanh Thanh cùng Lâm Dật Thỉ, muốn cùng họ đồng vu quy tận.

Cuối cùng thất bại, bị đưa vào bệnh viện tâm thần, lại bị bệnh nhân tâm thần chém giết, cô ấy không hề phản kháng.

Hệ thống kỳ thực thấy rất phức tạp, bởi vì ký chủ nhà nó luôn dấn thân vào nhân vật nữ phụ đỡ đạn, đều không phải cái loại từ đầu đến cuối đều xấu. Thậm chí, có vài người từ đầu đến cuối đều không xấu, nhưng vẫn không thể tránh khỏi vận mệnh bi kịch.

Nó cũng đã hiểu được, tại sao ký chủ cứ muốn làm sập thế giới.

Thật sự.
 
Top