Ác Bà Tình Nhân

Chương 2

Kể từ trước đến giờ, đây là lần đầu tiên Trấn Lan Ưng có cảm giác như bị sét đánh trúng tới ngơ ngẩn người, có thể nói, hiện tại nếu chỉ dùng từ xinh đẹp như thiên tiên để miêu tả Võ Duyệt Tâm lúc này là không đủ, mặc dù quả thật khuôn mặt, vóc dáng của nàng ấy vẫn giống như lúc sáng, thế nhưng lại xinh đẹp tới mức khiến y ngơ ngẩn mất hồn.

 

Hơn nữa, Trấn Lan Ưng nhìn thấy một đống nam nhân điệu bộ sỗ sàng đang vây quanh Võ Duyệt Tâm khiến nàng ấy khuôn mặt chau lại, nhìn quanh cầu cứu, tự nhiên y thấy hỏa khí trong người bốc lên, thế là y đi tới bên cạnh Võ Duyệt Tâm, đặt một tay lên vai nàng như thể khẳng định nàng là của hắn, kể nào chán sống thì cứ ra mặt đi, rồi nhẹ nhàng hỏi:

 

“Võ cô nương, nàng không sao chứ?”

 

Võ Duyệt Dương lúc này, mắt trợn tròn, lưỡi líu lại như thể gặp quỷ, hắn thật không thể tưởng tượng được một kẻ như Trấn Lan Ưng mà lại có biểu tình ôn nhu săn sóc như thế này, thật không ngờ y đối với một nữ nhân lại ôn nhu tới vậy.

 

“Ta…ta không sao.”

 

Võ Duyệt Dương kinh ngạc tới ngơ ngác nhìn nụ cười tươi rói nở rộ trên khuôn mặt Trấn Lan Ưng ,tim hắn hiện tại đang nhảy loạn nhịp, khuôn mặt đỏ bừng, ngượng ngùng cúi đầu nói: “ Cảm tạ ngươi.”

 

Nàng ấy cúi đầu, đỏ mặt bộ dáng trông lại càng e lệ kiều diễm, bàn tay y đặt lên vai nàng không khỏi có chút căng thẳng, Võ Duyệt Dương nhận thấy Trấn Lan Ưng đang đặt tay lên vai mình, liền nhẹ nhàng lui xuống vài bước.

 

Trấn Lan Ưng tự biết y không phải nam nhân thích chiếm tiện nghi nữ nhân, nhưng dường như lúc này y đột nhiên cảm thấy dường như chiếm tiện nghi của Võ Duyệt Tâm.

 

“Cẩn thận, đằng sau có đá.”

 

Trấn Lan Ưng cánh tay nhanh nhẹn nhẹ nhàng ôm mỹ nhân nhuyễn ngọc ôn hương vào lòng, cơ thể Võ Duyệt Tâm tỏa ra hương vị ngọt ngào khiến y thật muốn thú tính đại phát. Mặt Võ Duyệt Dương hiện tại đã đỏ bừng, dù cho nam nhân ôm nam nhân cũng không phải là chuyện gì to tát, hương vị trên cơ thể Trấn Lan Ưng rất dễ chịu, khiến hắn muốn dựa mãi vào khuôn ngực này, thoải mái hưởng thụ.

 

“Không phải nàng muốn tới nhà cô nàng sao?”

 

Câu nói của Trấn Lan Ưng làm cho Võ Duyệt Dương đang trầm mê chợt tỉnh táo, vội vã gật đầu giấu giếm: “Cô ta có việc, nên đã bảo ca ta lưu lại, còn ta trở về trước.”

 

“Lệnh huynh quả thật không đúng, sao có thể để một thiếu nữ ở bên ngoài một mình?”

 

Nghe thấy người y trách mắng là mình, mặc dù y nói đúng thế nhưng Võ Duyệt Dương vẫn cảm thấy tức giận, nếu không phải vì kế hoạch cải trang này không thể để cho người trong trang biết, hắn làm sao lại cô linh linh (lẻ loi) mà cải trang thành muội muội của mình.

 

“Ca của ta và ngươi có cừu oán sao? Sao lại ăn nói khó nghe tới vậy?”

 

Hắn dùng lực đẩy mình ra khỏi lòng Trấn Lan Ưng , Trấn Lan Ưng lúc này thật muốn tự vả thật mạnh vào miệng mình, tình cảm huynh muội của bọn họ tốt như vậy, sao y lại tự dưng chê trách Võ Duyệt Dương trước mặt nàng chứ.

 

“Ta..hoàn toàn không có ý này…Võ cô nương, chúng ta quay lại bảo thôi.”

 

“Ân.”

 

Võ Duyệt Dương yên lặng đi trước, Trấn Lan Ưng liền sóng bước bên cạnh, Thiên Ưng Bảo nằm trên sườn núi, dọc đường đi, vì sợ hắn mệt, Trấn Lan Ưng thường xuyên dìu hắn, sự ôn nhu săn sóc của Trấn Lan Ưng không những không khiến Võ Duyệt Dương cảm thấy vui vẻ mà còn có vẻ bi thương.

 

Hắn nghĩ quả là Trấn Lan Ưng thật sự ái mộ, yêu thích Võ Duyệt Tâm, bởi vậy mà y cố chịu đựng sự cau có khó tính của hắn, có điều quả thật là Võ Duyệt Tâm vô cùng khả ái đáng yêu, bởi vậy mà Trấn Lan Ưng vừa gặp muội ấy đã thương.

 

Thật không hiểu vì lẽ gì mà hai giọt lệ trong mắt chầm chậm lăn trên gương mặt Võ Duyệt Dương, Trấn Lan Ưng thấy vậy, vội vòng tay che chở, lo lắng ôn nhủ hỏi: “Làm sao vậy? Duyệt Tâm? Có chuyện gì sao?”

 

“Không có gì, không cần phải để ý tới ta.”

 

Lời nói của nàng có vẻ rất tự nhiên, thế nhưng hai hàng lệ cứ tràn đầy trên khuôn mặt kiều diễm, Trấn Lan Ưng cảm thấy dường như không chịu nổi, hai tay run run, y muốn tiểu cô nương này, y muốn nàng, ngay từ lúc nhìn thấy nàng ban nãy y đã thành tâm nguyện ý, y nhất định phải có nàng.

 

“Ngươi làm gì?”

 

Trấn Lan Ưng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, đưa tay ôm lấy bảo bối của y, Võ Duyệt Dương còn chưa hiểu y định làm gì thì môi Trấn Lan Ưng đã kề sát môi hắn, đương còn hoảng sợ bất ngờ, chợt cảm thấy có thứ gì nóng nóng trên môi mình, rồi Trấn Lan Ưng nhỏ giọng nói: “Hé miệng.”

 

Hắn biết y đang làm gì, dù thế nào thì hắn cũng là một nam nhân, tuy rằng chưa từng làm như vậy với một cô nương nào, thế nhưng hắn cũng đã từng nghe nói đến.

 

Võ Duyệt Dương run rẩy hé mở đôi môi, đầu lưỡi của Trấn Lan Ưng lập tức thâm nhập, tìm kiếm đầu lưỡi của y, chân Võ Duyệt Dương tưởng chừng đã nhũn ra, Trấn Lan Ưng còn rên rỉ gấp gáp: “ Cho ta..thêm nữa…đầu lưỡi của nàng.”

 

Võ Duyệt Dương giao ra đầu lưỡi, để Trấn Lan Ưng hấp hút, chân hắn đã không thể chống đỡ được sức nặng cơ thể, Trấn Lan Ưng ôm lấy hắn, tay hắn vòng ra ôm lấy tấm lưng của Võ Duyệt Dương, như để đáp ứng nhiệt tình của y, tình cảm này, nhiệt tình này của Trấn Lan Ưng khiến tim hắn đập mạnh mẽ liên hồi.

 

Trấn Lan Ưng âu yếm xoa xoa lưng hắn, rồi tay trượt xuống tới phần hông của hắn, những nơi tay y đặt vào đều khiến Võ Duyệt Dương cảm thấy như có hỏa nhiệt lưu chuyển, tới tận khi tay của y lần tới trước ngực hắn, ý đồ xoa nắn bộ ngực mà hắn căn bản là không có, thì Võ Duyệt Dương mới giật mình bừng tỉnh, đẩy Trấn Lan Ưng ra.

 

Trấn Lan Ưng hô hấp gấp gáp, vừa nãy y vốn định vén váy nàng lên, y hít một hơi thật sâu, cố không để ý tới hạ bộ hiện vừa cương vừa nhức, nhìn thấy mỹ nhân trước mắt khuôn mặt diễm lệ, đầu tóc có chút rối loạn, quần áo xộc xệnh cũng đang cố hít thở, hơi thở cho điểm gấp gáp, cho y thấy là vừa nãy y vừa mất kiểm soát gây ra chuyện gì.

 

“Duyệt Tâm, xin lỗi, vừa nãy ta đã quá mất khống chế”.

 

Võ Duyệt Dương khuôn mặt đỏ dừ, loại tình cảm mãnh liệt như vậy hắn chưa từng được cảm thụ qua, nguyên lại mỗi khi Võ Duyệt Tâm và Trấn Lan Ưng cùng một chỗ đều như vậy, hắn xoa xoa đôi môi ướt át bị hôn tới mức sưng tấy của mình, nếu như không phải vì y đưa tay lần sờ trước ngực có lẽ căn bản là chuyện ban nãy đã không thể dừng lại.

 

“Chúng ta đi thôi.”

 

Hắn mặt đỏ như gấc, chỉ dám cúi đầu nhìn xuống đất, Trấn Lan Ưng đi tới, khẽ nắm tay của hắn, đỡ hắn đi, trên đường đi, Trấn Lan Ưng hoàn toàn không có ý định buông tay hắn ra, cho tới giờ, cảm giác mãnh liệt ban nãy còn nguyên vẹn, mùi vị của Trấn Lan Ưng trong miệng hắn vẫn còn rất nồng đượm.

 

“Thiên Ưng Bảo đang tiếp tục được thay đổi, chờ tới khi nàng trở thành bảo chủ phu nhân, nàng sẽ có một hoa viên vô cùng xinh đẹp, hơn nữa hành lang của Thiên Ưng Bảo nên sửa chữa lại, chừa một lối đi cho gia nhân, và cũng sửa sang lại để không bị kết cấu giống mê cung như bây giờ .”

 

Võ Duyệt Dương yên lặng lắng nghe, trong lòng thầm nhủ, đây là viễn cảnh tương lai của Trấn Lan Ưng …không phải viễn cảnh tương lai của hắn.

 

Hai ngày kế tiếp, bọn hắn quấn quýt không rời, chỉ cần có cơ hội là Trấn Lan Ưng lại cầm tay hắn, khiến cho nô tỳ theo hầu nhìn cũng cảm thấy đỏ mặt, cuối cùng, khi hắn nói phải tới chỗ cô, Trấn Lan Ưng nhất quyết đòi đưa hắn đi, thế nhưng nếu như vậy y sẽ gặp Võ Duyệt Tâm ở đó, bởi vậy Võ Duyệt Dương quyết liệt từ chối.

 

“Ta muốn tự mình xuống núi, ca ca sẽ tới đón ta.”

 

“Vì nàng, ta nguyện chịu đựng ca ca của nàng.”

 

Đây là lần đầu tiên Trấn Lan Ưng nhắc tới hắn, thế nhưng y lại dùng hai chữ chịu đựng, có thể thấy được y căn bản là tạm nhân nhượng vì cục diện toàn cục mà thôi, Võ Duyệt Dương bốc chốc cảm thấy tâm tình có trút trầm xuống.

 

“Ca ta là người tốt, ta van ngươi, đừng nên ghét hắn.”

 

“Ta sẽ cố gắng tận lực để không ghét hắn.”

 

Trấn Lan Ưng chỉ có thể hứa được như vậy, Võ Duyệt Dương nghe xong cảm thấy ngực chợt nhói đau, thế nhưng lại không cách nào biểu đạt ra ngoài, chỉ cần nghe qua cũng có thể nhận thấy y ghét hắn tới cỡ nào, khiến cho Võ Duyệt Dương sắc mặt tái nhợt.

 

“Ta đi, không cần phải tiễn ta.”

 

“Được.”

 

Nghe Trấn Lan Ưng nói vậy, tự nhiên Võ Duyệt Dương cảm thấy có chút không cam lòng, hắn cảm thấy như muốn khóc, loại cơ hội này sẽ không bao giờ có được nữa, bởi vậy hắn thu hết dũng khí, thấp giọng nói: “Hôn ta một lần nữa có được không?”

 

Trấn Lan Ưng lập tức để hắn dựa lưng trên tường, rồi đặt môi mình cuồng loạn trên môi hắn, mà Võ Duyệt Dương cũng cuồng nhiệt như đang được hưởng nụ hôn cuối cũng trong cuộc đời mình.

 

Hắn ôm chặt y, tay vò nhẹ mái tóc y, rồi hưởng thụ cái hương vị dễ chịu, khoan khoái tỏa ra từ cơ thể của Trấn Lan Ưng.

 

Trấn Lan Ưng vừa thở gấp vừa phát ra lời thề : “Ta sẽ cưới nàng, Duyệt Tâm, ta xin thề, có thiên địa làm chứng, ta hiện tại mới biết rằng ta yêu nàng nhiều tới như thế nào.”

 

Võ Duyệt Dương đưa tay đặt lên môi Trấn Lan Ưng , hòng ngăn chặn những lời yêu thương từ miệng y thốt ra, hắn biết, những lời yêu thương nồng đượm này vốn không phải dành cho mình, mà hắn cũng không muốn nghe, tránh sau này mỗi khi nhớ tới lại cảm thấy đau lòng không thôi.

 

Bọn họ vừa hôn nhau, thế nhưng vẫn còn cảm thấy thèm khát, triền miên dây dưa không dứt, hôn rồi lại hôn, cứ thế triền miên tới ba lần, sắc trời đã có chút sẩm tối, Võ Duyệt Dương cuối cùng cũng đẩy Trấn Lan Ưng ra, thấp giọng nói: “Ta đi rồi lát nữa sẽ trở lại.”

 

“Ân, ta sẽ xin ca ca nàng để nàng được phép ở lại đây vài ngày.”

 

Khóe môi Võ Duyệt Dương gợn lên một nụ cười khổ: “Ân.”

 

Võ Duyệt Dương lập tức xuống núi, cố gắng lòng bảo với lòng quyết không ngoái lại đằng sau, cuối cùng thì hắn đã hiểu tại sao hắn lại cảm thấy Trấn Lan Ưng không vừa mắt, ấy là vì từ trước tới giờ, Trấn Lan Ưng chưa từng nhìn hắn, bởi vậy mới khiến hắn sinh khí giống như tiểu hài tử, trút giận lên y.

 

Võ Duyệt Dương trở lại khách điếm, thay đổi y phục, rồi đi đón Võ Duyệt Tâm. Về phần Trấn Lan Ưng, ngay khi Võ Duyệt Tâm vừa rời cửa chưa lâu, bèn phái người mang kiệu xuống chân núi đón.

 

“Bảo chủ của chúng ta nói mời Võ cô nương lại lên trên bảo ở vài ngày.”

 

Trong khi Trấn Giáp đang thấp thỏm lo lắng, không hiểu lần này Võ Duyệt Dương lại tìm ra lý do gì để mắng bọn y đây, thì không ngờ tới Võ Duyệt Dương lại thản nhiên nói: “Vậy khởi kiệu đi, đi sớm một chút, Duyệt Tâm có thể nghỉ ngơi sớm.”

 

Có nằm mơ Trấn Giáp cũng không dám mơ Võ Duyệt Dương lại nói như thế, có điều dường như y nhận thấy Võ Duyệt Dương hôm nay có điều bất ổn, thần tình có chút buồn bã, đôi mắt cũng ánh lên vẻ man mác buồn, chẳng lẽ hôm nay hắn có tâm sự? Không được tự nhiên, lại buồn bã, lộ vẻ mất mát, đau lòng.

 

“Võ trang chủ, ngài có khỏe không?” Y nhịn không được mở miệng hỏi Võ Duyệt Dương một câu.

 

Võ Duyệt Dương trừng mắt liếc y: “Bảo chủ nhà các ngươi thật là lớn mật, bảo chúng ta lên núi là chúng ta phải lên núi sao? Y coi chúng ta là gì? Là tôi tớ trong bảo của y chắc?”

 

Trấn Giáp lập tức câm như hến, y thật muốn tự vả vào miệng mình mấy chưởng, đúng là y ăn no rửng mỡ, vô công rỗi nghề mới đi chọc vào Võ Duyệt Dương.

 

Sau khi khởi kiệu, mất chừng một canh giờ là tới Thiên Ưng Bảo, kiệu vừa dừng, Trấn Lan Ưng vội vã đi tới, lật tấm rèm kiệu, đỡ Võ Duyệt Tâm ra, y đứng ở trong bảo chờ đã rất lâu, bởi vậy khi vừa gặp Võ Duyệt Tâm bèn ân cần hỏi han: “Nàng có mệt không Duyệt Tâm?”

 

Võ Duyệt Tâm cảm thấy Trấn Lan Ưng ngày hôm nay quá mức nồng nhiệt, nhưng nàng vẫn không thể hiện gì ra ngoài mặt, chỉ mỉm cười nói:

 

“Ta không mệt, bảo chủ, để ngài phải ra tận đây nghênh tiếp, thật là ngượng ngùng.”

 

“Nói gì vậy, chẳng phải sau này chúng ta sẽ là phu thê …”

 

Trấn Lan Ưng còn chưa kịp nói xong, thì hỏa ác long Võ Duyệt Dương đứng bên cạnh đã lập tức đá cho y một cước.

 

“Đừng có ăn nói linh tinh với muội muội của ta, dám lờ ta đi, có thể trở thành phu thê hay không thì còn phải đợi đại ca này của nàng đồng ý mới được.”

 

Vẻ mặt của Võ Duyệt Dương lúc này trông thật là ác hình ác trạng, Trấn Lan Ưng tức giận muốn ứa máu, hơn nữa vì Võ Duyệt Tâm, Trấn Lan Ưng lúc này không giống như mọi khi, thấy Võ Duyệt Dương như chuột thấy mèo nữa mà muốn vùng lên.

 

“Ngươi có ý kiến gì sao?”

 

“Không….không có ý kiến gì hết.”

 

Võ Duyệt Dương ánh mắt lạnh băng nhìn Trấn Lan Ưng, khiến tiếng nói của y nhỏ dần, có thể cùng hắn kết thông gia, đáng lẽ y phải cảm thấy may mắn, tuy nhiên chỉ cần thấy ánh mắt hàn băng của hắn, thì y hệt như một tiểu thiếp nhìn thấy người vợ cả, khí thế hoàn toàn tụt giảm.

 

“Hừ! Còn không mau chuẩn bị chỗ ở cho chúng ta!”

 

Trấn Giáp lập tức chuẩn bị phòng, yêu cầu tối quan trọng là gian phòng phải làm Võ Duyệt Dương hài lòng, nhất thiết không thể nhỏ hay dính tý chút bụi bẩn, cuối cùng, phòng ngủ của Võ Duyệt Dương được sắp xếp ngay cạnh phòng ngủ của Trấn Lan Ưng .

 

Vừa đóng cửa phòng lại, Trấn Lan Ưng vô cùng hận sự nhu nhược của chính y, rõ ràng y muốn lập tức đưa ra yêu cầu cầu thân, y hiện tại không thể chờ nổi cái giờ phút có thể đường hoàng đem Võ Duyệt Tâm đặt dưới thân, thỏa thích hôn môi, ấy vậy mà chỉ cần nhìn thấy Võ Duyệt Dương là y lại không dám mở miệng.

 

Trấn Lan Ưng càng nghĩ lại càng thấy mình thật xuẩn ngốc, nếu luận về võ công, y chỉ cần nhẹ nhàng tung một chưởng là có thể khiến Võ Duyệt Dương trọng thương, hơn nữa thế lực của Thiên Ưng Bảo lớn hơn gấp mười lần so với thế lực của Võ sơn trang, hơn nữa trong giang hồ, Võ Duyệt Dương không phải là nhân vật khiến người khác kinh sợ, thật không hiểu nổi sao mỗi lần y gặp hắn, y lại giống như chuột thấy mèo, ếch thấy xà?

 

“Không có lý do a, ta hoàn toàn không có lý do nào để sợ hắn cả.” Càng nghĩ lại càng thấy không hợp lý, rõ ràng y hoàn toàn không cần sợ Võ Duyệt Dương, mà Võ Duyệt Dương cũng không có một điểm gì có thể khiến y sợ, thế nhưng chỉ cần y nhìn thấy hắn, là khí thế bỗng chốc không tự giác mà triệt tiêu triệt để, rốt cục là tại làm sao a?

 

Càng nghĩ lại càng thấy bế tắc, khiến Trấn Lan Ưng cả đêm không an giấc, tới nửa đêm khi y tỉnh dậy, liền không ngủ tiếp được, Trấn Lan Ưng quyết định là ngoài hiên hóng gió, gió mát từ từ thổi lại, ánh trăng trải dài khắp nơi, khi y tới khúc quanh nơi hành lang, ánh mắt vừa thoáng đảo qua, trái tim y dường như đỉnh chỉ, thế rồi bỗng chốc đập nhanh hơn bao giờ hết.

 

Võ Duyệt Dương đang đứng nơi khúc rẽ của hành lang, gió đêm làm vài sợi tóc nhẹ nương theo gió, quần áo đơn bạc lặng ngắm trăng cao, Trấn Lan Ưng lập tức cởi áo, phô ra khí thế nam nhi, đem áo khoác choàng lên bờ vai Võ Duyệt Tâm, ôn nhu nói: “Gió to, cẩn thận kẻo bị cảm.”

 

Võ Duyệt Dương kinh ngạc quay đầu lại, Trấn Lan Ưng nhận ra người đứng trước mặt y là Võ Duyệt Dương, y bèn buột miệng kêu lên giống như nửa đêm gặp quỷ, vẻ mặt ôn nhu khi nãy lập tức bay biến mất sạch, Võ Duyệt Dương nhìu đôi lông mày, tức giận hỏi:

 

“ Ta giống quỷ lắm sao? Ngươi làm gì kêu la thảm thiết vậy?”

 

“Không…không..”

 

Y không chỉ kêu lên thảm thiết, mà hiện tại còn run run, Võ Duyệt Dương bày ra khí thế dọa người không ai sánh bằng, tức giận từ tận tâm can.

 

“Lần sau cấm ngươi kêu thảm thiết cạnh tai ta, khiến ta rất khó chịu, đã hiểu chưa?”

 

“Đã…đã hiểu”.

 

Y khúm núm lên tiếng trả lời, tuy rằng trong bụng tự uất ức vì mình vô dụng, thế nhưng y…Ô, thế nhưng y chỉ cần gặp hắn là thái độ lại như cũ, thật không thể tìm ra nguyên nhân, không thể lý giải nổi, Võ Duyệt Dương muốn đánh y thì đánh, muốn mắng y thì mắng, dù cho y là thiên hạ đệ nhất võ lâm, nhưng y luôn sợ một người, mặt y lúc này cũng cố thể hiện sao cho người kia nguôi giận.

 

Chỉ cần gặp Võ Duyệt Dương, y sẽ lập tức trở thành một nam nhân vô dụng, Ô, ! A! y thật sự muốn hét to lên, chẳng lẽ y sẽ trở thành nam nhân vô dụng nhất thiên hạ này hay sao?

 

“Ngươi lén lút vòng ra sau lưng ta làm gì?” Võ Duyệt Dương thật sự không giống một người đang chiếm ưu thế mà trở nên thư giãn, trái lại khuôn mặt, khí thế lại càng dọa người.

 

“Ta cho rằng…cho rằng…” Y ấp a ấp úng, y cùng Võ Duyệt Tâm hai ngày qua vô cùng tâm đầu ý hợp, chuyện này sao y có thể nói cho một ác bà bà như Võ Duyệt Dương nghe, y không phải kẻ ngốc, lại càng không muốn chết.

 

“Ngươi cho rằng ta là Võ Duyệt Tâm?”

 

“Không…không có khả năng, cũng không thể như vậy.” Y vội vã chối, hoang mang tới cực điểm.

 

“Hừ, ngươi bộ dạng quỷ háo sắc, không phải đã động tay động chân với muội muội của ta rồi chứ?”

 

Không chỉ động tay động chân mà y còn hôn nàng vài lần, có điều sao y dám thừa nhận? Không còn cách nào khác đành giả vờ câm điếc, Võ Duyệt Dương lừ mắt nhìn y, khiến y mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

 

Y có cảm giác Võ Duyệt Dương biết được chuyện xảy ra mấy ngày trước giữa y và Võ Duyệt Tâm, có điều, cho dù tình cảm huynh muội của Võ Duyệt Tâm và Võ Duyệt Dương có tốt đến thế nào thì Võ Duyệt Tâm cũng không thể kể ngồi trong phòng khách nói chuyện phiếm về kỹ xảo hôn môi của y thế nào cho Võ Duyệt Dương nghe được.

 

Y từng tràng từng tràng mồ hôi đổ xuống, so với sự run sợ thời nhỏ khi bị sư phụ giáo huấn thì hiện y còn run sợ hơn, Võ Duyệt Dương hiện tại ánh mắt lạnh lùng vẫn trừng trừng nhìn y, khoảng thời gian này y cảm tưởng kéo dài tới cả kiếp người, thế nhưng cuối cùng hắn cũng quay đầu đi, nhìn ra ngoài đình.

 

“Thiên Ưng Bảo nằm trên sườn núi nên không khí quả thật rất trong lành.”

 

“Ân, a…”

 

Trấn Lan Ưng lần thứ hai ấp úng, lúng búng trả lời, trong lòng lo lắng câu trả lời của y nếu hắn nghe cảm thấy không có lòng thành, liệu có tiếp tục quay lại trừng mắt với y, thật y cũng hết cách, đối với Võ Duyệt Dương, nếu y không tìm cách lẩn trốn thì cũng là cố gắng hạn chế tối đa việc chạm mặt, không thì là chân luôn luôn ở tư thế sẵn sàng bỏ trốn, hiện tại y cũng đang cố gắng tìm một cái cớ để ly khai hắn thật xa.

 

Y tìm cớ là cảm thấy buồn ngủ, muốn trở về phòng rồi chân cứ bước thụt lùi dần ra sau, cho tới tận cửa phòng, bước vào phòng liền lập tức đóng ngay cửa lại. Y cảm thấy hình như bình minh cũng sắp lên, bởi vậy liền rửa mặt chải đầu chuẩn bị đi tìm Võ Duyệt Tâm, bọn y hiện tại vô cùng lưỡng tình tương duyện, chỉ đợi Võ Duyệt Dương gật đầu đồng ý là y lập tức sẽ cầu thân.

 

Vừa mới mở cửa bước ra, y liền thấy Võ Duyệt Dương cũng vừa mở cửa bước ra, nếu không chào hỏi gì xem ra có vẻ thất lễ, nên y đành mở miệng lễ phép nói: “Đêm qua ngủ có ngon không Duyệt Dương?”

 

“Ân.”

 

Võ Duyệt Dương lạnh lùng đáp, tự như ban ơn bố thí một từ cho y, Trấn Lan Ưng vội vã thối lui ba bước, tính kế chuồn, thì chợt nghe Võ Duyệt Dương hỏi:

 

“Bảo chủ đêm qua ngủ ngon không?”

 

“Rất ….tốt”

 

“Ca ca, đi dùng điểm tâm thôi”.

 

Võ Duyệt Tâm khoan thai bước tới, Trấn Lan Ưng nhìn tới mê mẩn, vội vã bước tới bên nàng, ôn nhu nói: “Duyệt Tâm, ta đưa nàng đi dùng bữa.”

 

“Cảm tạ ngươi, bảo chủ.” Võ Duyệt Tâm mỉm cười.

 

Đáng lẽ ra khi nhìn thấy nụ cười của Võ Duyệt Tâm, tim y nhất định sẽ đập thình thình như trống hội, cả người ngơ ngơ ngẩn ngẩn, lại càng hận không thể đưa nàng về phía góc tường mà thoải mái thưởng thức đôi cánh hoa anh đào đỏ thắm kia, trêu đùa, tận hưởng hương vị nơi đầu lưỡi nhỏ nhỏ kia, có điều kỳ quái thay, lúc này y lại chả có chút cảm giác nào như thế.

 

Hắn không cảm thấy dục hỏa bộc phát, hơn nữa nhìn cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn của nàng cũng không nổi lên ham muốn mà bất giác đưa lưỡi liếm liếm môi mình như mấy hôm trước, cơ thể y vẫn lạnh lùng thật giống trước kia, hiện tại cảm giác của y đối với Võ Duyệt Tâm chính là tình cảm mà một vị ca ca dành cho tiểu muội muội bên nhà hàng xóm mà thôi.

 

“Bảo chủ, ngài làm sao vậy? Sắc mặt của ngài thật kỳ quái.” Võ Duyệt Tâm nhìn sắc mặt Trấn Lan Ưng vô cùng quái lạ bèn hỏi thăm.

 

“Không có gì, hôm qua ta ngủ không ngon giấc.”

 

Hai ngày trước, y và Võ Duyệt Tâm vô cùng tâm đầu ý hợp, bởi vậy y đã xác định y muốn cưới Võ Duyệt Tâm, giờ chỉ còn đợi Võ Duyệt Dương đồng ý mà thôi, có lẽ bởi hôm qua ngủ không ngon giấc, hơn nữa lại bị Võ Duyệt Dương làm cho sợ tới hồn xiêu phách lạc mà lúc này gặp nàng, y không có cảm giác gì.

 

Y đưa tay ra, không để ý lễ giáo nắm lấy tay của Võ Duyệt Tâm, Võ Duyệt Tâm cảm thấy kinh ngạc, nhưng vẫn nhu thuận để y cầm, Võ Duyệt Tâm rất rõ, ca ca thường tới Thiên Ưng Bảo, hơn nữa cũng vừa mắt Trấn Lan Ưng , bởi vậy nam nhân này nhất định sau này sẽ là hôn phu của nàng.

 

Bàn tay nhỏ bé mềm mại, so với hôm trước còn mềm mại nhu thuận hơn, có điều tim của y vẫn đập rất bình thường, không chút nháo loạn, hơn nữa một điểm cảm giác cũng không có, có thật chỉ bởi hôm qua do y ngủ không đủ mà ra, sao y lại thấy như cảm giác so với y cầm khúc gỗ giống nhau?

 

Võ Duyệt Dương cắn môi, vốn hắn muốn nói Trấn Lan Ưng bỏ tay muội muội của hắn ra, thế nhưng vừa mới mở miệng đã thấy Trấn Lan Ưng lướt qua hắn, dịu dàng dìu Võ Duyệt Tâm tới phòng ăn, căn bản không để ý tới hắn.

 

Bởi vậy hắn im lặng chầm chậm đi đằng sau, hơn nữa còn chăm chú nhìn những luống hoa sặc sỡ hai bên hành lang, chứ không đủ dũng khí quay đầu về phía trước nhìn đôi uyên ương nắm tay thân mật, ngay cả hai bàn tay y cũng đã nắm chặt lại, móng tay đâm sau vào thịt, thế nhưng y lại không chút cảm giác đau đớn, bởi tim hắn hiện đang nhói đau, đau tới tận trong xương tủy.

 

Hắn rất lâu sau mới đi tới phòng ăn, trên bàn bày ra rất nhiều món ăn tinh xảo do Trấn Giáp tự tay tuyển lựa.

 

Trấn Lan Ưng gắp vài món ăn bỏ trong bát Võ Duyệt Tâm, Võ Duyệt Tâm ngọt ngào cười nói lời cảm tạ, nụ cười ngọt ngào tới vậy, khiến cho Trấn Giáp nhìn mà ngây ngất, quả thật không hiểu bảo chủ nhà y làm sao, khi nhìn thấy Võ Duyệt Tâm cười biểu tình vô cùng kỳ quái.

 

“Làm sao vậy? Bảo chủ? Đồ ăn có gì không ổn?”

 

Trấn Giáp có thể ở trong Thiên Ưng Bảo hô phong hoán vũ, chu toàn công sự ấy là bởi y có biệt tài nhìn sắc mặt người khác mà đoán ý, y nhìn thấy sắc mặt của chủ nhân không tốn bởi vậy vội vã bước tới hỏi.

 

“Không có gì không ổn, chỉ là ta hơi quái lạ, Trấn Giáp, ngươi xem liệu có phải ta nhiễm phong hàn?”

 

“Bảo chủ võ công thâm hậu, từ trước tới nay trăm độc không trúng, sao có thể nhiễm phong hàn được.”

 

Tuy rằng mạnh mồm nói vậy, nhưng Trấn Giáp vẫn đưa tay sờ trán chủ nhân để xem Trấn Lan Ưng có bị sốt hay không, xem ra nhiệt độ vẫn bình thường, y còn cẩn thận sờ lên trán mình để đối chiếu, nhiệt độ của y còn cao hơn chủ nhân nữa, bảo chủ tuyệt đối là không bị bệnh.

 

“Bảo chủ, bình thường a! Người thân thể trường kiện, tuyệt đối không thể nhiễm phong hàn.”

 

“Ta đây hẳn cũng không có khả năng bị trúng độc?”

 

Càng nói càng kỳ quái, khiến cho Trấn Giáp há hốc miệng, lộ ra bộ mặt xuẩn ngốc.

 

“Có kẻ âm mưu hãm hại bảo chủ sao?”

 

Trấn Lan Ưng nhỏ giọng giải thích với Trấn Giáp: “Ta mấy hôm trước nhìn thấy Duyệt Tâm, rõ ràng cảm thấy thân thể phát nhiệt, thế nào mà hiện tại một chút cảm giác cũng không có, ngoại trừ bị trúng độc thì sao có thể giải thích?”

 

“Bị hạ độc ư? Hay bảo chủ là bị yếu….sinh lý?”

 

Trấn Giáp trợn tròn mắt, thiếu chút nữa thì mắt y rớt ra khỏi tròng, bảo chủ là nam tử hán trường kiện anh tuấn, tuy rằng không phải kẻ háo dâm ham sắc dục, nhưng không thể tránh được việc phong tình, sau một đêm phong lưu, tất thảy nữ nhân đều bày ra bộ mặt ửng đỏ e thẹn, vô cùng mãn nguyện rời khỏi phòng bảo chủ, việc này chứng tỏ chuyện phòng the của bảo chủ hoàn toàn không có yếu, sao bỗng nhiên bảo chủ lại có thể bị yếu sinh lý được?

 

“Chủ tớ các người đang nhỏ to chuyện gì vậy? Ăn cũng không ăn, để mặc khách ngồi một góc, ngươi bảo sao ta có thể nuốt trôi?”

 

Âm thanh của ác bà bà đã vang lên, Trấn Giáp cùng Trấn Lan Ưng lập tức miệng câm như hến, thấy Võ Duyệt Dương vẻ mặt không vừa lòng, Trấn Giáp vội lên tiếng giải thích: “Hình như bảo chủ nhà chúng ta bị trúng gió, thân thể hơi bị bệnh, người có chút nóng.” Võ Duyệt Dương ánh mắt thoáng chút lo lắng, thế nhưng có miệng hắn vẫn độc địa như trước:

 

“Tối hôm qua còn cởi áo khoác cho người khác tránh gió, ta xem ngươi phải tự lo cho thân thể mình trước đã rồi hẵng nghĩ tới việc lo cho người khác.”

 

Tuy miệng ăn nói khó nghe, thế nhưng tay Võ Duyệt Dương vẫn đặt trên trán của Trấn Lan Ưng.

 

“Vẫn tốt, chỉ hơi nóng, nhưng nhiệt độ chưa quá cao.”

 

Không chỉ nóng, chỉ trong nháy mắt, có thể Trấn Lan Ưng chợt như thiêu như đốt, hơn nữa chỗ hạ phúc vừa nóng lại vừa ẩn ẩn đau, phân thân thẳng tắp thống khoái đứng lên, chẳng có vẻ gì là biểu hiện của bệnh yếu sinh lý cả, vừa nãy hành động của Võ Duyệt Dương làm y vô cùng kinh ngạc, giật mình theo phản xạ bật dậy làm chiếc ghế y đang ngồi ngã xuống đất.

 

Sao có khả năng? Sao y lại đối với ác bà bà mà động tình chứ? Không động tình với Võ Duyệt Tâm khả ái mà lại là kẻ chanh chua đáng sợ Võ Duyệt Dương? Mà Võ Duyệt Dương còn là nam nhân a, y tin mình không phải kẻ ham thích nam sắc.

 

Chiếc ghế đổ chỏng chơ trên đất, vẻ cự tuyệt của Trấn Lan Ưng quả thật rất rõ ràng, sắc mặt Võ Duyệt Dương trầm xuống, tựa như sắp khóc, thế nhưng chỉ thoáng sau vẻ mặt ấy lại băng lãnh lạnh lùng vô cùng.

 

“Nếu bảo chủ chán ghét ta tới vậy, ta lập tức rời đi, không dám ở đây làm phiền.”

 

Hắn xoay người bỏ đi, Trấn Giáp đứng như trời trồng, đối với loại tình huống này, y quả tình không biết xử trí sao, sau một phút thất thần, y vội la lên: “Chủ tử, ngài mau đi xin lỗi Võ trang chủ, cố tìm lấy cái cớ gì cũng được, thế nhưng nhất quyết không để ngài ấy rời đi, ngài ấy mà đi, việc hôn sự của ngài và Võ cô nương coi như hỏng.”

 

“Đúng, đúng rồi, hôn sự…”

 

Trấn Lan Ưng giật mình tỉnh trí, cước bộ vội vã hướng đại môn chạy ra, ngăn Võ Duyệt Dương lại: “Duyệt Dương, ban nãy không giống như ngươi nghĩ đâu, là ta sốt cao, nhất thời không tỉnh táo, chứ không phải là ta ghét ngươi.”

 

“Ngươi ghét ta, ngươi nhất định rất ghét ta, ta vô cùng hiểu rõ.” Võ Duyệt Dương cố nén thương tâm.

 

“Ta muốn kết hôn với Duyệt Tâm, sao có thể ghét ca ca của nàng được? Ngươi đừng nên kích động, chậm rãi nghe ta nói.”

 

Võ Duyệt Dương ngẩng đầu, mở miệng đáp ứng hôn sự: “Không cần phải nói gì cả, ta đáp ứng hôn sự giữa ngươi và Duyệt Tâm, ngươi là kẻ anh tuấn hào kiệt trong thiên hạ, cuộc hôn nhân tốt như vậy, sao ta có thể từ chối? Ta quay về trang viện chuẩn bị thỏa đáng, ngươi mau chọn ngày hoàng đạo, đưa kiệu tới rước dâu.”

 

Thật không ngờ trong tình huống này, Võ Duyệt Dương lại đồng ý gả Võ Duyệt Tâm cho Trấn Lan Ưng, Trấn Giáp nghe vậy nhảy cẫng lên hoan hô, còn Trấn Lan Ưng lại ngây ngốc đứng lặng đi.

 

Nhìn đôi mắt Võ Duyệt Dương ngập nước rưng rưng, răng cắn chặt vào môi dưới, trong lòng y như nổi lên trận sóng nước, y thật muốn giang tay ôm Võ Duyệt Dương vào lòng, hơn nữa y còn muốn siết hắn thật chặt, quyết không để hắn rời xa mình.

 

Loại cảm giác này là gì, y căn bản vô pháp lý giải.

 

“Bảo chủ, ngài cuối cùng cũng có thể cưới Võ cô nương, đây thật lại một đại sự kinh hỉ!” Trấn Giáp vô cùng hoan hỉ, còn Võ Duyệt Tâm chỉ đỏ mặt cúi đầu.

 

“Ta sẽ trở về trang viện để chuẩn bị trước, Duyệt Tâm tạm thời lưu lại đây vài ngày để sớm tập thích ứng.”

 

“Chờ một chút, ta thật sự không có ghét ngươi.” Trước đây y nói chẳng qua chỉ là ngoài miệng mà thôi, còn hiện tại những lời này là thật tâm của y.

 

Võ Duyệt Dương lộ ra nụ cười sầu thảm: “Ngươi không cần nghĩ một đằng nói một nẻo, ta đây rất rõ…”

 

Hắn đang nói chợt thấy tình thần giảm sút vô cùng, bèn cố chỉnh lại tâm tình, xoay người bước ra cửa. Trấn Lan Ưng nhìn theo bóng lưng cô đơn của Võ Duyệt Dương, mặc dù bên tai vẫn nghe thấy tiếng reo hò mừng vui của Trấn Giáp nhưng vẫn không áp được cảm giác kỳ quái đang nổi lên trong lòng y.

back top