Ai Là Ai Của Ai

Chương 3

Xe chạy đến trước cửa nhà hàng, Viên Hỷ lại nhấp nhổm không yên, từ ngoài nhìn vào thì thấy nhà hàng này chắc không hề rẻ, cứ tỉnh bơ ăn một bữa của người ta thế này, thịnh tình này về sau biết trả thế nào? Cũng phải mời lại ở một nhà hàng đắt ngang ngửa thế này ư?

 

Trong lòng cô có phần hối hận, trách bản thân không đầu không não, trước đây rõ ràng nghe đồng nghiệp nói là Bộ Hoài Vũ rất biết kiếm tiền, sao lại không nghĩ ra nơi mà những người như họ ăn uống không phải là những chỗ mình có thể trả tiền nổi kia chứ? Có lẽ, tiền một bữa ăn này cũng đáng giá cả một tháng ăn của cô, gửi về nhà thì bố có thể bớt được bao nhiêu lần đi đưa hàng cho người ta?

 

Thêm nữa là, họ đưa cô đến ăn cơm Tây, mà cô thì trước giờ chưa hề ăn cơm Tây bao giờ, bước vào khéo lại chẳng làm trò cười cho thiên hạ ấy chứ?

 

Xuống xe rồi, bước chân Viên Hỷ liền do dự rụt rè hẳn, Trương Hằng đứng phía trước đợi, thấy cô đứng im thì tưởng cô đợi Bộ Hoài Vũ gửi xe, liền cười hi hi gọi: “Không cần đợi cậu ấy, chúng ta vào trước đi.”

 

Viên Hỷ “ừ” một tiếng, nhưng bàn chân vẫn không hề động đậy, ngẩng lên nhìn trên bảng hiệu nhà hàng hình như không phải chữ tiếng Anh, lại quay lại nhìn Bộ Hoài Vũ đang theo sau, cúi đầu cắn nhẹ lấy môi, lúc này mới lại do dự ngẩng đầu, bảo: “Thật ngại quá, tôi chợt nhớ ra buổi trưa còn có việc, không thể ăn cơm với các anh được, sau này có dịp sẽ đi sau vậy.”

 

Bộ Hoài Vũ lật lật chìa khóa trong tay, lẳng lặng nhìn Viên Hỷ, không nói gì.

 

Trương Hằng lại ngẩn ra, chăm chú nhìn Viên Hỷ rồi chợt bật cười, lại quay lại đứng bên cạnh Viên Hỷ và Bộ Hoài Vũ, lúc này đột ngột lấy tay đập mạnh vào trán mình một cái, gương mặt đầy vẻ ủ rũ, “Ây da! Cái đồ đầu heo này! Sao tôi lại quên được nhỉ! Buổi trưa tôi có việc, hôm nay không ăn được bữa này rồi! Hôm khác đi, thế nào, các anh em? Hôm khác tôi mời hai người!”

 

Nói xong, gương mặt đầy hối lỗi liếc nhìn Viên Hỷ, Viên Hỷ cũng đờ ra, trong lòng cũng có phần hối hận, nếu biết sớm anh ta cũng có việc, vậy lúc nãy cô không cần nói dối làm chi, khiến mặt mình bây giờ cũng nóng rực cả lên.

 

Trương Hằng hỏi: “Nhìn rõ rồi chứ?”

 

Viên Hỷ nghệch ra, lại nghe thấy Trương Hằng cười hi hi mà rằng: “Đây mới chính là dấu hiệu anh quên việc đấy, lúc nãy nhìn em là biết ngay nói dối rồi, thật là, đến cả nói dối mà em cũng không lưu loát được sao? Thôi thì thà rằng đừng nói còn hơn, làm tổn thương cảm tình bọn anh biết bao!”

 

“Trương Hằng!” Bộ Hoài Vũ ngăn cản anh ta nói tiếp, “Đừng để ý đến cậu ấy, có việc thì về trước đi.” Anh nói.

 

Viên Hỷ thoáng chốc được Bộ Hoài Vũ giải vây, chỉ thấy mặt mình càng nóng hơn, có điều việc đã đến nước này, xem như cô cũng thoải mái hơn, ngẫm nghĩ một chút rồi ngẩng đầu lên phóng khoáng nói: “Xin lỗi, tôi không nên nói dối, buổi trưa không có việc, nhưng tôi vẫn không thể ăn cơm với các anh được!”

 

Cô nói như vậy nhưng Trương Hằng lại không hiểu nổi, lòng thầm nghĩ cô nhỏ này sao mà nói đi nói lại mãi thế, anh ta bèn bồn chồn nhìn Viên Hỷ, rồi lại nghiêng đầu nhìn Bộ Hoài Vũ.

 

Bộ Hoài Vũ tuy vẫn chẳng nói gì, lúc này trên mặt lại phảng phất nét cười, lặng lẽ nhìn Viên Hỷ, Trương Hằng thấy thế càng kỳ lạ hơn.

 

Viên Hỷ mím mím môi, mở miệng: “Ừ, vì bữa cơm này các anh mời tôi chắc chắn không rẻ, tôi lại không có nhiều tiền mời lại các anh, cho nên…”

 

“Nên em mới không đi?” Trương Hằng thắc mắc.

 

Viên Hỷ gật đầu.

 

Trương Hằng cười vẻ bất lực, “Bọn anh có nói bắt một cô bé như em mời lại ư? Thật là, chỉ thấy là mấy lần gặp nhau thế này, xem như cũng có duyên với nhau, hơn nữa,” Anh cười chỉ chỉ Bộ Hoài Vũ, nói tiếp: “Ăn cơm với tên đàn ông lạnh lùng này đâu có vui vẻ thoải mái như ăn cơm với cô em gái như em chứ, sao em lại suy nghĩ nhiều vậy làm gì?”

 

Viên Hỷ cười nhẹ, lắc đầu, “Không được, tôi có nguyên tắc của mình, vô công thì không hưởng lộc, cứ thế mà ăn bữa này của các anh, trong lòng tôi sẽ bứt rứt mãi, tuy tôi nghèo nhưng tôi không muốn nợ người khác.”

 

Nghe Viên Hỷ nói thế, sắc mặt Trương Hằng có vẻ không vui, đôi mày chau lại, “Này này, cô gái này, không dứt khoát gì hết! Em…”

 

Bộ Hoài Vũ vỗ vào vai Trương Hằng, ngăn câu nói sau của anh ta lại, nghiêng sang nói với Viên Hỷ: “Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, bình thường chúng tôi cũng hiếm khi đến đây, hôm nay tôi kiếm được nhiều hơn một chút, nên tên này mới đòi tôi đãi một bữa ở đây, lần sau cô mời lại thì chọn nơi nào cũng được, đã là bạn rồi thì không cần kiểu cách nhiều thế.”

 

Anh nói như vậy, Viên Hỷ lại càng cảm thấy mình con nhà nghèo hơn, lại thấy Bộ Hoài Vũ đầy vẻ chân thành thì trong lòng càng mâu thuẫn thêm.

 

“Một lời thôi, đi hay là không đi?” Trương Hằng hỏi.

 

Viên Hỷ mím môi cật lực gật đầu, vừa bước đến cửa vừa cười đáp: “Đi thì đi! Các anh đừng hối hận nhé! Buổi sáng tôi chưa ăn sáng đâu! Hơn nữa cùng đừng cười nhạo tôi! Đây là lần đầu tôi ăn cơm Tây đấy!”

 

Bộ Hoài Vũ nhẹ nhàng cười, không nói gì cả, Trương Hằng lại cố ý bày ra vẻ kinh ngạc, hỏi: “Không phải chứ? Viên Hỷ, sao em lại quê thế? Lần đầu tiên thật à?”

 

Viên Hỷ nghĩ ngợi rồi hỏi: “KFC và McDonald thì có được tính không?”

 

Bộ Hoài Vũ và Trương Hằng cùng cười, ba người theo nhân viên phục vụ đến một góc yên tĩnh rồi ngồi xuống, Trương Hằng đón lấy thực đơn, thò đầu ra cười nói nho nhỏ với Viên Hỷ: “Không sao, đừng căng thẳng, lát nữa em xem anh đây làm thế nào thì làm theo như vậy là được.”

 

Bộ Hoài Vũ thấy Viên Hỷ rất chăm chú nghe Trương Hằng chỉ bảo thì nói khẽ: “Đừng nghe cậu ta chỉ bậy, không biết thì không biết, có gì mất mặt đâu, nếu không biết nên chọn món nào thì chọn giống chúng tôi là được mà.”

 

Viên Hỷ cười cười, gật đầu, và đúng là đã chọn giống Bộ Hoài Vũ thật.

 

Trương Hằng cũng cười hì hì, “Đúng thế, cứ học theo là được, ai mà chẳng có lần đầu tiên, lúc bạn gái thứ ba của anh ra ngoài ăn cơm, cô ấy còn đòi người ta bít tết chín nữa cơ! Bây giờ thì thế nào! Xem chừng còn hệt như người từ nước Anh…”

 

Đang nói thì nhân viên phục vụ hỏi muốn bít-tết chín mấy phần, Trương Hằng chọn sáu phần chín, Bộ Hoài Vũ lại cần tám phần, đến lượt Viên Hỷ thì khó xử ra mặt.

 

Trương Hằng vừa thấy vẻ mặt của cô thì gương mặt có phần nhăn nhó, thấp giọng hỏi: “Viên Hỷ à, chắc em cũng không đòi mười phần đấy chứ?”

 

Viên Hỷ nhìn anh, ngượng ngập gật đầu, cô quả vẫn không dám ăn đồ ăn sống!

 

Trương Hằng đảo đảo mắt, “Được, thôi coi như anh chưa nói gì hết nhé.”

 

Bộ Hoài Vũ cũng ngồi cười khẽ, nhưng lại đổi món khác cho Viên Hỷ, cô mỉm cười với anh, trong lòng thầm cảm kích sự tinh ý ấy.

 

Nói thực, Viên Hỷ thấy những món ăn này thật không ngon bằng tự tay mình nấu, nhưng không khí ở đây thì rất hay, đặc biệt là có những chàng trai ngoại hình xuất sắc như Trương Hằng và Bộ Hoài Vũ ngồi kế bên ăn cơm và trò chuyện khe khẽ với bạn, thì cảm giác đúng là tuyệt vời!

 

Bộ Hoài Vũ không ưa nói nhiều, cả một bữa cơm hầu như chỉ toàn là Trương Hằng thao thao bất tuyệt, tên này cũng khá, cho dù nói gì cũng rất bài bản, chọc cho Viên Hỷ cười mãi không ngừng, lúc lên ruột nhất cô không dám ăn gì, vì sợ sẽ phun hết đồ ăn ra mất.

 

Nói mãi nói mãi, rồi chủ đề đã chuyển sang Viên Hỷ, Trương Hằng cười nói: “Viên Hỷ, anh vừa nhìn đã biết cô bé như em rất tốt, rất giản dị, những cô gái bây giờ đều uốn tóc quăn như bờm sư tử, y phục thì lại lớp dài lớp ngắn, cái cần ngắn thì lại dài nơi cần dài thì lại ngắn, mặt thì giống hệt bảng màu vẽ, chỉ theo đuổi cá tính mình, nhìn thấy là anh đã chóng mặt, em vẫn là hay nhất, ăn mặc tùy nghi cẩu thả, mặt mộc không trang điểm, đến lông mày cũng không tỉa, rất tốt, bây giờ sắp trở thành động vật quý hiếm rồi!”

 

Viên Hỷ khóe môi hơi chúm lại, hỏi Trương Hằng: “Anh đang khen tôi đấy à?”

 

Trương Hằng nghiêm chỉnh gật đầu, “Nhưng có phần nhạy cảm quá mức, lấy ví dụ bữa ăn hôm nay, em nói xem mình có rỗi hơi không nào? Chẳng ai sinh ra mà đã là người giàu cả, cứ lấy tên này mà xem là biết, em đừng thấy hắn bây giờ oai phong tuyệt đỉnh, hắn cũng từng vượt qua lúc chán chường nhất, khi nghèo thảm nhất đã từng gặm mì ăn liền cả tháng trời, nếu không có anh thì hắn đã chết vì thủng dạ dày ở trong nhà từ lâu rồi!”

 

Viên Hỷ kinh ngạc nhìn Bộ Hoài Vũ, “Anh bị thủng dạ dày thật ư?”

 

Bộ Hoài Vũ vẫn cười nhẹ, “Suýt nữa thôi, có điều dạ dày thực sự không khỏe lắm, nếu không thì sao có thể nhìn ra ngay đêm đó cô ôm bụng nhầm vị trí?”

 

“Hử? Hai người đang nói gì thế?” Trương Hằn nghi hoặc hỏi.

 

Viên Hỷ nhớ đến chuyện đêm đó đã ngồi xe của Bộ Hoài Vũ, cũng không biết chiếc ghế đó có bẩn hay không, nhưng hết cách hỏi, mặt ửng đỏ lên.

 

Bộ Hoài Vũ thấy Viên Hỷ đỏ mặt, cũng sực nhớ ra chuyện này không nên nhắc nữa, vừa nãy nhất thời sơ ý nên mới nói ra, bản thân cũng có phần ngượng ngập, nghe thấy Trương Hằng hỏi thế thì cũng sợ chuyện này mà khơi lại thì Viên Hỷ lại ngại ngùng, nên cười đáp, “Có gì đâu, cậu ăn phần cậu đi, đâu ra mà lắm chuyện thế.”

 

Trương Hằng cũng là người cực kỳ thông minh lanh lợi, nhìn tình hình như vậy cũng chợt nhớ ra lúc mới đầu đã hỏi họ có quen nhau không, Viên Hỷ và Bộ Hoài Vũ hai người đã phản ứng khác hẳn, trong lòng cũng cảm thấy khá thú vị, khóe môi vẫn mang nụ cười nhưng không hỏi nữa, tự động chuyển chủ đề nói chuyện sang hướng khác.

back top