Ảnh Vệ Xuyên Đến Thật Dễ Nuôi

Chương 93: Tự mình trừng phạt

Chương 93: Tự mình trừng phạt
Sao anh có thể dùng giọng điệu thành khẩn đến mức tận cùng nói ra lời này!
Nếu không phải cô tận mắt nhìn thấy, chỉ dựa vào lời Thập Tam nói, cô tuyệt đối sẽ tin tưởng anh, hơn nữa còn đau lòng vì sự ẩn nhẫn và tạm nhân nhượng cho lợi ích chung của anh.
Cô, thực sự không nên ôm ảo tưởng, mặc kệ nguyên nhân gì, một nam nhân giỏi về che giấu như thế, không phải người cô muốn. Hơn nữa, còn khiến cô cảm thấy đáng sợ.
Thập Tam vốn thấy thái độ Thanh Vi có chút lơi lỏng thì càng tăng hy vọng. Nhưng đột nhiên sắc mặt cô trở nên lạnh lùng, ánh mắt cũng nghiêm túc lại, lòng anh trầm xuống.
Cuối cùng, Thanh Vi mở miệng : “Tôi không cần ai hy sinh vì tôi, thế giới này đối xử với nam nhân rất công bằng, anh cũng rất có năng lực, tôi tin tưởng anh vẫn sẽ sống tốt dù không có tôi.”
Thanh Vi thấy sắc mặt Thập Tam càng ngày càng trắng, có chút không đành lòng, nhưng vẫn kiên định nói: “Lúc trước tôi giữ anh lại, anh đã giúp tôi không ít việc, hai bên đền không thua thiệt. Nếu tương lai gặp lại, có lẽ vẫn là bằng hữu.”
Vẫn là không được, hay là cô muốn anh đi, tương lai cũng không muốn gặp anh...... Trong lồng ngực truyền đến một trận đau đớn, khí huyết đi ngược chiều, Thập Tam cảm thấy cổ họng nảy lên một mùi ngọt tanh.
Anh cố nuốt xuống, nói:“Ngay cả làm nô bộc cũng không được sao, nhất định phải đuổi tôi đi sao ? Tôi đã phạm lỗi gì, ngài nói tôi sẽ sửa, sau này cũng không dám nữa.”
Anh nói xong, trước mắt trở nên mơ hồ, dùng sức nháy mắt mới thấy được. Nhìn Thanh Vi không mảy may động lòng, lại tiếp theo nói: “Nếu ngài tức giận có thể phạt tơi, dù ngài đánh ta đều được thế nào, phạt khác cũng được, ta sẽ nghe lời ngài mà.”
Thanh Vi nghe xong cũng khó ngăn được xót xa. Cô không phải cỏ cây, Thập Tam như vậy cô không thể lãnh khốc vô tình. Nhưng dù vậy, cũng không thể bỏ qua chuyên anh lừa gạt cô. Hôm nay là chuyện này, ngày mai sẽ là chuyện khác, cuối cùng hậu quả không thể tưởng tượng.
Năng lực quan sát của Thập Tam rất mạnh, lập tức thấy được ta không đành lòng chợt lóe trong mắt Thanh Vi. Chỉ cần phạt mình, Thanh Vi sẽ đau lòng, sẽ nguôi giận, sẽ tha thứ anh...... Ý tưởng này lập tức được anh khẳng định.
Thập Tam đã làm ảnh vệ rất lâu, làm việc gì sai bị trừng phạt là chuyện đương nhiên. Tuy rằng sau khi đến nơi này, anh đã chậm rãi tiếp nhận không ít quy tắc hiện đại, nhưng có một số thói quen và nhận thức, không thể hoàn toàn thay đổi, ít nhất đó sẽ là phản ứng đầu tiên của anh.
Nhưng lấy hiểu biết của anh, Thanh Vi không có khả năng đánh anh phạt anh, cũng không có khả năng nhìn anh tự mình trừng phạt. Như vậy anh sẽ không có cơ hội được cô tha thứ ? Không, anh phải nghĩ cách. Mâu quang Thập Tam chợt lóe, lập tức có quyết định.
Thanh Vi đang nghĩ phải thuyết phục Thập Tam thế nào, thì thấy anh đột nhiên chỉ tay về phía mình, cô lập tức cảm thấy thân thể cứng lại, không động đậy được. Chẳng lẽ đây là điểm huyệt trong truyền thuyết? Được rồi, điểm huyệt này không phải một cấp bậc với xoa bóp điểm huyệt trong chữa trị.
Thân thể và tứ chi cứng ngắc khó chịu, cảm giác quỷ dị này khiến cô không có cảm giác an toàn, sau khi Thanh Vi giật mình, nhận ra mình còn có thể nói chuyện, buồn bực nói: “Giải huyệt cho tôi!”
Thập Tam không nói lời nào mà cởi áo ra. Thời tiết đã nóng lên, Thập Tam chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, sau khi cởi lộ ra cơ bắp tinh tráng cân xứng. Sau đó, một tay anh dùng sức kéo, liền kéo dây nịt rơi ra.
Thanh Vi kinh ngạc không nói nên lời, lập tức nghĩ đến: Thập Tam biết mình yêu thích dáng người hoàn mỹ của anh, chẳng lẽ muốn làm...... Không được, tuyệt đối không thể phát sinh loại sự tình này, chuyện này với anh mà nói là vũ nhục, với mình không khác cường bạo.
Cô khẩn trương nói: “Anh muốn làm gì ?”
Thập Tam nhìn cô một cái, ánh mắt kiên định mà vội vàng, Thanh Vi càng thêm lo lắng - chẳng lẽ cô thực sự sẽ bị anh….
Nhưng ngay sau đó Thanh Vi nhìn thấy, Thập Tam vung dây lưng, đánh lên lưng của chính anh.
“Ba!” Dây lưng có nội lực thúc đẩy, uy lực không thể xem thường, trên lưng màu mạch của Thập Tam xuất hiện một đường máu.
Động tác của Thập Tam vừa nhanh vừa ác, không để ý lời nói ngăn cản của Thanh Vi, nhanh chóng, liên tục tự quất mình, giống như đánh không phải là anh, mà là hòn đá vô tri vô giác.
Dây lưng nổi gió, tiếng đánh rõ rang lọt vào tai, lưng Thập Tam nhiễm một mảnh máu chói mắt, có nơi bởi vì bị quất đi quất lại bong da tróc thịt, máu chảy xuống từ trên lưng anh, thấm lưng quần ướt thành một mảnh màu đỏ tươi.
Chẳng qua là vài cái, đã có hiệu quả rung động thị giác như thế. Bạo lực như vậy khiến Thanh Vi đã khiếp sợ lại sợ hãi, còn có vô cùng đau lòng: Thập Tam thế nhưng nhẫn tâm với bản thân như thế, thân thể kia, cô từng tận tâm chiếu cố, xúc cảm tốt đẹp khi thân mật còn trong trí nhớ cô, lại bị chính anh đánh thành như vậy.
“Đừng đánh nữa, dừng tay !” Thanh Vi lớn tiếng la lên, Thập Tam quật cường không dừng tay. Hơn mười cái, lưng của anh vô cùng thê thảm.
Thanh Vi thầm nghĩ đoạt lấy dây lưng, lại chỉ có thể ngồi xem ở chỗ kia, đau long và bất đắc dĩ làm cho nước mắt không tự giác chảy xuống.
Cuối cùng Thập Tam cũng ngừng, nhìn Thanh Vi nói: “Tôi phạm lỗi, ngài chỉ ần phạt tôi, hết giận là được rồi, ngài đừng đuổi tôi đi.” Thập Tam thấp giọng nói, môi còn run run: “Tôi không dám lại không biết tốt xấu, không dám dĩ hạ phạm thượng, chỉ cần ngài đừng đuổi tôi đi.”
Thanh Vi nhìn lưng anh, làn da trơn bóng ban đầu, cơ bắp cường tráng rắn chắc, bây giờ một mảnh huyết nhục mơ hồ. Dây lưng vốn rắn chắc, nội lực Thập Tam càng đáng sợ, đây tuyệt đối không chỉ là bị thương ngoài da.
“Giải huyệt cho tôi.” Thanh Vi nói năng lộn xộn nói.
“Có thể tha thứ cho tôi lần này không ?” Thập Tam không trả lời, tay anh vẫn nắm chặt dây lưng, giống như chỉ cần nghe thấy đáp án không phù hợp, sẽ tiếp tục hành vi tự ngược vừa rồi.
“Giải huyệt.” Thanh Vi cố gắng giữ vững hô hấp, nghẹn nước mắt.
...... Trầm mặc, Thập Tam không động cũng không nói chuyện.
“Anh còn dám làm như vậy tôi vĩnh viễn không để ý đến anh!” Thanh Vi cao giọng nói.
Thập Tam do dự một lát, chậm rãi buông dây lưng, chỉ Thanh Vi một chút. Thanh Vi lập tức phát giác cả người buông lỏng, thử hoạt động cánh tay, quả nhiên có thể động đậy.
Thanh Vi nhảy dựng lên, giữ eo của Thập Tam, nhìn kỹ vết thương, nước mắt lại đong đầy trong hốc mắt.
“Cuối cùng anh nghĩ thế nào? Trước mắt là tiền đồ cực tốt, dây dưa làm gì.” Nước mắt nóng bỏng của cô rơi xuống lưng Thập Tam, Thập Tam nhẹ nhàng run lên.
“Còn không được sao? Hay là ngài chê tôi có võ công ? Tôi có thể phế bỏ ! Chỉ cần một câu của ngài, tôi có thể phế bỏ.” Thập Tam nóng nảy, nội lực hùng hậu nhanh chóng mất đi khống chế, bắt đầu xé rách kinh mạch, đau nhức từng trận làm Thập Tam ngã ngồi trên mặt đất.
Thanh Vi tưởng cảm xúc anh kích động. Trên thực tế bây giờ cô cũng rất kích động: “Ham muốn chiếm hữu của anh mạnh như vậy ? Lừa gạt tôi, tổn thương bản thân, đến bây giờ cũng không chịu nói thật ?”
“Không có, ta không có lừa ngươi, ta không dám.” Thập Tam cũng mắt ngấn lệ, không biết là thân thể đau nhức vẫn là nội tâm khổ sở.
“Quên đi, đừng nữa nói. Anh có võ công, suy nghĩ và cách làm việc không giống tôi.”
“Không cần, tôi,” Thập Tam giãy dụa đứng lên:“Tôi có thể phế bỏ nội lực......” Anh nói xong, một quyền mang theo kình khí đánh về đan điền của mình.
Đây không phải nói giỡn, Thanh Vi có thể cảm thấy lực lượng của cỗ kình khí kia, một quyền này mạnh thế nào cô không biết, nhưng cô biết nếu đánh trúng anh hậu quả nhất định nghiêm trọng. Cô thầm nghĩ rời khỏi anh, cũng không muốn thương hại anh.
Thanh Vi sốt ruột nói : “Đừng đánh !” Nhưng đã chậm, cô căn bản kéo không được quyền của Thập Tam – đã đi đến trước đan điền, chỉ cần đánh thật, dưới tình huống thân thể anh lúc này nhất định bị thương nghiêm trọng, ít nhất mất đi phân nữa võ công.
Nhưng vừa rồi nội lực của Thập Tam đã vô cùng bất ổn, bây giờ cảm xúc kích động đến đỉnh điểm, càng kích thích đến đại huyệt quanh người, sức mạnh cũng chịu ảnh hưởng lớn, một quyền đánh ra càng làm nội lực không khống chế được.
Khi một quyền kia đánh vào, Thập Tam duy trì không được, anh còn chưa đánh trúng mình, đã phun ra một búng máu, sau đó ngã xuống đất.
Tác giả có lời muốn nói: Bởi vì ngừng giữa chương trên, hắc hắc, không muốn mọi người chờ sốt ruột, cho nên trải qua chiến đấu hăng hái và sửa chữa, rốt cục xong chương này.
Thập Tam bị đánh, mọi người vừa lòng chưa,
Nếu đồng ý tha thứ anh, chương sau nói rõ ràng, nếu còn muốn khi dễ liền khi dễ tiếp.
trong lúc sinh tử
Thập Tam bất ngờ ngã xuống đất. Bởi vìanhthân thể mạnh mẽ rơi xuống, Thanh Vi không thể ôm lấy kịp, Thập Tam ngã ở trên đất, tiếng vang nặng nề níu chặt trái tim của Thanh Vi.
Cô nhất thời bất chấp việc tranh luận với Thập Tam, vừa nhìn thương thế của anh vừa hỏi: “A Ngự, anh sao vậy ?” Cô biết thể trạng của Thập Tam cường kiện, vết thương bị dây lưng đánh tuy rằng đáng sợ, nhưng không đến mức khiến anh ngã xuống.
Sau khi Thập Tam hộc máu vốn đã choáng váng, đau đớn vì ngã xuống và tiếng hô của Thanh Vi miễn cưỡng làm anh thanh tỉnh. Ngẩng đầu nhìn thấy Thanh Vi lo lắng ôm anh, trong tuyệt vọng anh cảm thấy một chút an ủi.
Anh nỗ lực nói: “Nội lực, nội lực không khống chế được.” Khi nói chuyện, xương cốt toàn thân đau như bị nghiền nát.
Thanh Vi cuống lên : “Em phải giúp anh thế nào ? Đừng phế võ công mà!”
Thập Tam nói chuyện càng thêm lao lực: “Vận công, một lần nữa gom lại, khoảng ba năm thành, đừng để người khác nhìn thay61......” Anh còn muốn nói thêm hai câu, để Thanh Vi đừng lo lắng, nhưng một búng máu lại nhảy vào cổ họng, anh không nói được nữa.
Trong lòng biết không thể tiếp tục kéo dài, Thập Tam nhắm mắt lại, quả nhiên không thể khống chế thân thể, thân thể không điều khiển được tê liệt ngã xuống.
Chuyện cuối cùng Thập Tam nghĩ đến là: Không biết Thanh Vi có thể quăng anh ra bên ngoài hay không? Nhưng anh quản không được nhiều như vậy, nếu còn không vận công dọn dẹp nội lực đang tàn sát bừa bãi, đừng nói giữ lại võ công, ngay cả mạng cũng phải mất ở đây.
Lần này thăng cấp công lực, là mấu chốt giữa đại thành hoặc chết, khó hơn thăng cấp bình thường, cũng nguy hiểm hơn nhiều. Phế bỏ nội lực đã hung hiểm vạn phần, mà lúc này anh không có người bảo vệ cũng không có đan dược điều trị, muốn bình an vượt qua khó như lên trời.
Nhưng, tuy rằng mạng mình không đáng tiếc, cũng không sợ chất, nhưng nếu chết ở trong nhà, sẽ mang đến nhiều phiền toái cho Thanh Vi ! Người khác sẽ nghị luận cô như thế nào?
Đó đúng là tội lớn. Cho nên anh nhất định phải tranh mạng với trời, phải chết cũng phải là sau khi anh di chuyển được, chết ở bên ngoài, cũng không khiến Thanh Vi đau lòng.
Thập Tam nghĩ như vậy, không vì tuyệt vọng mà muốn chết ngược lại cố gắng giữ lại thần trí tỉnh táo, mạnh mẽ đề khí đưa vào đan điền.
Thanh Vi chưa từng gặp qua chuyện như vậy, thấy Thập Tam giống như hôn mê, trên lưng không ngừng đổ máu, luống cuống tay chân không biết nên làm gì, hoảng loạn, đau lòng, sợ hãi......
Cô hung hăng cắn môi, mệnh lệnh mình trấn định lại. Nhìn thấy sắc mặt của Thập Tam tái nhợt không bình thường, hẳn là do mất máu, muốn đưa anh đến bệnh viện, lại nghĩ đến việc anh đặc biệt dặn đừng để người khác nhìn thấy.
Nội công cô không quản được, còn trị ngoại thương thì sao ? Thanh Vi cầm di động lên, định gọi điện thoại cho Đại Hải lại do dự, nửa ngày không hạ được quyết tâm.
Có lẽ anh luyện công không thể tự tiện di chuyển? Hoặc là sợ bị người khác phát hiện dị thường ? Thanh Vi chỉ nhớ rõ trong tiểu thuyết võ hiệp khi luyện công đến cửa ải, đều là rất nguy hiểm, không có năng lực tự bảo vệ mình trước người ngoài.
Nghĩ tới nghĩ lui, Thanh Vi lái xe thẳng đến hiệu thuốc lớn nhất gần đó, tìm bác sĩ trong tiệm, sau khi hỏi đông tây thì mua một đống thuốc lớn về.
Thanh Vi tự mình bôi thuốc cho Thập Tam, rồi băng bó. Bất đắc dĩ vết thương sau lưng quá lớn, máu thịt lẫn lộn nên cô không dám xuống tay. Cô lại không chuyên nghiệp, làm thế nào cũng không được, không phải băng gạc lệch chỗ thì là băng vải rớt, làm cô đau đầu nhất là có mấy chỗ không cầm máu được.
Nhìn sắc mặt Thập Tam càng trắng bệch, không nhúc nhích nằm ở đó, Thanh Vi cắn răng một cái, vẫn là gọi điện thoại Đại Hải. Không nghĩ tới Đại Hải đi công tác, căn bản không thể đến, sớm nhất cũng phải là ngày mai mới có thời gian.
Ngày mai ? Máu của Thập Tam sẽ chảy khô mất !
Thanh Vi chỉ phải tiếp tục tự mình bang bó, càng làm càng hỏng. Vết thương của Thập Tam vỡ ra, máu chảy càng nhiều. Cô không biết có phải mình làm không đúng hay không, chỉ thấy sắc mặt Thập Tam càng khó nhìn, cô lại là luống cuống tay chân một trận.
Cuối cùng, Thanh Vi đứng lên, bởi vì ngồi thời gian dài mà choáng váng đầu, dựa vào tường một lát mới trở lại bình thường. Thanh Vi phiền chán, không khỏi căm giận đá một cái. Kết quả đá trúng tường, đau đến Thanh Vi nhảy lên.
Lúc này cô đột nhiên nghĩ đến: Cô thật sự rất kích động, sao lại không nghĩ tới phòng khám trong tiểu khu ? Năm trước hàng xóm gãy chân, lười đi bệnh viện, xem luôn ở phòng khám trong tiểu khu. Cô nhớ bác sĩ trong đó không tệ, bây giờ vết thương của Thập Tam quan trọng nhất, nếu còn kéo dài sợ có nguy hiểm.
Thanh Vi nhìn Thập Tam, hạ quyết tâm đi đến phòng khám bệnh tiểu khu. Bác sĩ Tần nhìn thấy Thập Tam cũng chấn động.
Tiểu khu phòng khám bệnh, có bệnh gì khám bệnh đó. Bác sĩ Tần cũng thấy qua không ít bệnh nhân, ra ngoài khám không ít, nhưng vết thương trên lưng Thập Tam thật sự rất kỳ lạ, người lại hôn mê bất tỉnh, khiến cho ông giật mình.
Ông là nói nên đưa đi bệnh viện thì tốt hơn, nhưng Thanh Vi kiên trì yêu cầu, bác sĩ Tần đành phải bắt đầu chẩn trị.
Cũng may đạo đức nghề nghiệp của bác sĩ Tần rất tốt, người cũng lạnh nhạt, không hỏi nhiều. Ông nhanh chóng xử lý miệng vết thương: Tháo bỏ bông băng Thanh Vi buộc loạn xạ, sau xối rửa giảm nhiệt bôi thuốc, cố định băng gạc liền mạch lưu loát. Miệng vết thương lớn được buộc băng vải chỉnh tề trơn nhẵn. Sau lại giúp Thanh Vi đưa Thập Tam lên giường.
Không biết là bác sĩ Tần trị tốt, hay là đến lúc đó, máu của Thập Tam cuối cùng cũng ngừng. Bác sĩ Tần lại tiêm một liều hạ sốt, dặn dò những điều cần chú ý rồi rời khỏi.
Thanh Vi tiễn ông về, mới giật mình thấy đã chạng vạng. Tinh thần cô quá khẩn trương, tuy rằng từ trưa đến giờ không ăn cơm, nhưng lại không thấy đói.
Thập Tam vẫn cứ chưa tỉnh, anh bị nằm sấp trên giường, sườn mặt bình thản, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt trắng xanh. Thanh Vi vuốt ve trán của anh, lại vuốt gương mặt anh, khổ sở một trận.
Sao lại biến thành như vậy ? Chuyện gì đang xảy ra ? Khoảng cách còn đó, người thì bị thương. Chuyện làm người ta lo lắng nhất là, anh có thể bình an vượt qua cửa ải này không.
Trời tối, Thanh Vi lung tung làm chút đồ ăn, cố ý nấu cháo, muốn đút cho Thập Tam một chút.
Nhưng đút không vào. Nước canh cũng chảy xuống theo khóe môi, dùng miệng đút căn bản không được, bởi vì thìa cũng không cạy nổi miệng của anh, trong miệng ngậm canh không thể mở được thì làm sao cạy được miệng anh đây.
Ban đêm, Thanh Vi ngủ bên cạnh Thập Tam. Thân thể thơm ngát nhàn nhạt ban đầu, bây giờ mơ hồ có mùi máu tanh. Hô hấp của Thập Tam luôn luôn không đủ vững vàng, lúc nhanh lúc chậm, khiến cô không thể an tâm.
Thanh Vi mệt mỏi ngủ một lát, nửa đêm đột nhiên cảm thấy lạnh, bị lạnh mà tỉnh. Cô còn buồn bực sao có thể lạnh, đã phát hiện nơi lãnh khí phát ra là từ người Thập Tam bên cạnh.
Anh đang phát run, trên người tỏa ra hàn khí, Thanh Vi nhảy dựng lên, mở đèn, sờ trán của anh.
Lạnh như băng. Dưới đèn Thanh Vi mới phát hiện, sắc mặt anh có chỗ trắng gần như trong suốt, môi cũng xanh tím, trên lông mi đọng sương trắng, anh bây giờ giống như một cái tủ lạnh vậy.
Tác giả có lời muốn nói: Đi lên nhìn bình luận, thực cảm tạ nhiệt tình của mọi người, gà đông lạnh a ...
Phát hiện chia làm mấy phái. Một là cho rằng Thập Tam đáng thương. Đây là người giàu tình cảm; Hai là cho rằng Thập Tam đang ép Thanh Vi, hơn nữa cũng không biết vì sao lại hiểu lầm. Đây là có người có thực tế; Ba là cho rằng Thanh Vi không hỏi rõ ràng, là cô không đúng. Đây là người tính cách ngay thẳng.
Giải thích:
1, không thể dễ dàng tha thứ Thập Tam, bởi vì con của Bản Sắc phải bị dạy dỗ lại, hơn nữa Bản Sắc cũng đang bị dạy dỗ;
2, hành vi Thập Tam đúng là đang ép Thanh Vi, tuy rằng anh thực đáng thương, cũng muốn quay lại, nhưng đây là cưỡng ép, hơn nữa anh cũng có ý thức, cảm thấy Thanh Vi mềm lòng, thiện lương, đánh anh thì sẽ không nhẫn tâm rời khỏi anh. Theo góc độ này nói,anh có chút phúc hắc;
3, Theo thời gian, Thanh Vi cũng có hỏi các loại, thậm chí hỏi anh có uy hiếp người theo đuổi cô hay không. Chỉ không có nói ra tên của Phó Hồng. Đối với Thanh Vi mà nói, cô cho rằng trong lòng Thập Tam đã biết rõ là hỏi về ai, mà một khi triệt để đâm phá tầng giấy kia, sẽ khó xử cho cả hai. Có khi với người đặc biệt thân cận, ngược lại những vấn đề không hỏi ra được, bởi vì sợ hãi hỏi sẽ khiến mình triệt để mất hy vọng. Mà cô còn cho rằng, đây là một thái độ, không chỉ có là nhằm vào người nào, mà là tất cả mọi người.
Cuối cùng, về vấn đề kéo dài, Bản Sắc tỉnh lại, thực sự tỉnh lại, hy vọng sau này sẽ tốt một chút,
Nhưng ... Bởi vì nghĩ viết, dự trữ không nhiều lắm, đề cao trình độ cũng cần một quá trình... Tóm lại, mọi người biết.

back top