Bách Quỷ Tập

Chương 20

Mạt Họa hận đến mức máu huyết chạy loạn, nhưng cũng chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn. Nàng quay đầu nhìn quỷ hồn của thư sinh, lúc này hắn đã trở lại bình thường như những quỷ hồn khác, đang ngồi bên cạnh Liễu tiểu thư khóc huhu, nhưng hắn đã không còn muốn giết chết Liễu tiểu thư nữa.

 

Kính Ninh vừa muốn ra tay độ hắn thì một nữ nhân áo trắng bước ra từ trong không trung, nàng đi đến bên cạnh thư sinh lạnh giọng nói: “Ta là Bạch Quỷ, ta đến thu đi quỷ quái trong lòng ngươi.” Vừa dứt câu thì không cần biết thư sinh có bằng lòng hay không, nàng móc ra một cây bút điểm nhẹ lên ngực hắn, một luồng khí trắng ngưng tụ trên đầu bút, Bạch Quỷ không khách sáo thu nó vào trong tay áo, “Ta đã lấy đi chấp niệm của ngươi rồi. Đi đầu thai đi.”

 

Thư sinh vẫn khóc huhu, nhưng thân ảnh ngày càng mờ nhạt, cuối cùng dần dần biến mất.

 

Mạt Họa mở miệng, nhưng cuối cùng lại không nói gì.

 

Kính Ninh nhíu mắt xem xét Bạch Quỷ một hồi rồi nhẹ giọng nói: “Cô nương lang bạt giữa trăm kiếp hồng trần, chứng kiến trăm điều khổ của thế nhân, sao không nghĩ lại xem trong lòng có chấp niệm không buông bỏ được không?”

 

“Thứ ta cần chính là chấp niệm.” Bạch quỷ im lặng một hồi, “Đã quấy nhiễu rồi, mong Sơn thần lượng thứ.” Nói xong thân ảnh nàng cũng từ từ biến mất, tan vào không trung.

 

Mat Họa trợn to mắt kinh ngạc, quay sang nhìn Kính Ninh: “Sơn thần?”

 

“Vi sư cũng quên rồi.”

 

Mạt Họa nghiêng mắt nhìn hắn: “Tên lừa đảo gian ác này. Ta luôn tưởng ngươi chỉ là một tiểu đạo sĩ thôi!”

 

Kính Ninh gật đầu nói: “Vi sư đúng là tu hành không đủ, dạo một vòng cũng chỉ lừa được một đồ đệ như ngươi.”

 

“Hứ, làm gì có, ngươi đã lừa được đồ đệ nào đâu.” Mạt Họa hứ một tiếng, không nhịn được mà loạng choạng lui về phía sau, Kính Ninh cố ý đưa tay ra giữ lại, ôm nàng vào lòng. Mạt Họa thật thà không khách sáo ôm lấy ngực hắn, vùi đầu thật mạnh: “Thật tốt quá, ta còn lợi dụng được ngươi nhiều như vậy nữa.”

 

Kính Ninh hơi ngẩn ra rồi than thở: “Thật là ngốc quá, ai lợi dụng ai cũng không phân biệt nữa.”

 

Sự vật trước mắt Mạt Họa dần trở nên mơ hồ, đầu nàng vô lực dựa trên vai Kính Ninh, nhẹ giọng đáp: “Sư phụ, ta không thể nào làm đồ đệ của ngươi được nữa rồi.”

 

Kính Ninh nhướng mắt: “Muốn làm sư sương sao?”

 

Mạt Họa cười: “Cũng không làm, e là ta phải rời xa ngươi rồi.”

 

Kính Ninh ngẩn ra, giận dữ nhíu mày: “Nói bậy bạ gì đó!”

 

“Ta nói thật đó.” Mạt Họa đáp, “Ta là do thư sinh vẽ ra, hắn chết rồi tự nhiên ta cũng không sống được nữa, hắn không đầu thai được thì ta cũng không đầu thai được, nhưng mà… cũng may.” Hơi thở nàng yếu dần, “Kiếp này của Mạt Họa quá ngắn, không thể làm đồ đệ tốt của ngươi, kiếp sau tiếp tục vậy…”

 

Kính Ninh trong lòng hoảng hốt, một cảm giác không diễn tả được tuôn trào trong mạch máu, mỗi một giọt máu giống như đọng lại thành một cây băng châm xuyên qua tứ chi của hắn, bị níu lại ở ngực, rồi sao đó tiến vào trong tim, cắm vào trong thịt.

 

“Chờ đã!” Bỗng nhiên Mạt Họa mở mắt, nhíu áo Kính Ninh, giận dữ nói: “Trước khi tìm ra kiếp sau của ta thì phải nhớ đốt giấy cho ta đó.”

 

Kính Ninh khựng lại, lúc này bỗng nhiên lại muốn cười.

 

Mạt Họa mở mắt to hơn: “Đốt nhiều vào đó!”

 

“Ừ.”

 

“Dù gì ngươi cũng là ngươi quen duy nhất của ta còn sống.” Mạt Họa dừng một lát rồi lại bất an nói: “Kiếp sau nếu ông trời không cho ta gặp ngươi thì ngươi nhớ phải tìm ta đó, nhất định phải tìm đó nhé, rồi dạy dỗ đồ đệ này cho thật tốt! Hoặc là… trực tiếp cho ta làm sư nương cũng được lắm…”

 

Lần này thiếu nữ trong lòng tuyệt đối yên lặng, Kính Ninh cảm thấy sự yên lặng này không thích hợp với nàng. Nữ nhân tên Mạt Họa này nếu như là một bức họa thì lẽ ra phải là một bức Bách điều triều phụng, chí chóe cãi nhau không thôi. Đột nhiên yên lặng thế này chỉ khiến người ta cảm thấy…

 

Trong lòng trống rỗng.

 

Hắn ôm lấy thân thể đang dần trở nên trong suốt của Mạt Họa, không nói lời nào.

 

Ngươi của Liễu phủ dần dần tỉnh lại, khi Liễu tiểu thư mở mắt thì chỉ nhìn thấy một đạo sĩ điềm nhiên tựa thần tiên đang cô độc bi ai.

 

Vĩ thanh

 

Đầu đường, trong một con hẻm, tên ăn mày áo xám một cước đạp vào đũng quần tên ăn mày mạnh khỏe rồi giật lấy màn thầu trên tay hắn chạy mất, vừa đến đầu hẻm thì đầu va phải một đạo sĩ áo trắng, trên y phục trắng tinh lập tức xuất hiện mấy vệt màu xám.

 

Tên ăn mày hoảng sợ, xấu hổ muốn chạy thì bị đạo sĩ dễ dàng chộp lấy tay.

 

Nàng co ro lui về phía sau, đạo sĩ khom xuống, trong ánh sáng ngược chói lóa, nàng nhìn thấy một khuôn mặt đẹp tựa tiên nhân.

 

Tiên nhân lau vết dơ trên mặt nàng, nhẹ giọng hỏi: “Bây giờ nàng muốn làm đồ đệ của ta hay làm nương tử của ta?”

 

Tên ăn mày ngẩn ngơ nhìn hắn, màn thầu trong tay lăn tròn trên mặt đất. Tên ăn mày đuổi đến điên cuồng nhìn đạo sĩ áo trắng.

 

Không có ai đáp hắn, hắn thầm suy nghĩ một hồi rồi quyết định: “Vậy làm cả hai nhé.”

back top