Bách Quỷ Tập

Chương 6

Gió đêm thổi chiến kỳ bay phần phật.

 

“Tướng quân!” Đôn kỵ hiệu úy Trương Thượng vén màn đi vào, khải giáp kiên cố va chạm vào nhau tạo nên thanh âm nặng nề, hắn vui mừng đến phát run, ôm quyền bẩm báo: “Bắt được Hoàng đế nước Từ rồi!”

 

Người mặc huyền giáp ngồi sau chiếc bàn bình thản đáp một tiếng, đối với kết quả như vậy không hề thấy kinh ngạc. Trong tay hắn không biết chơi cái gì, đang nhìn đến xuất thần.

 

“Tướng quân?”

 

Hình như lúc này hắn mới sực tỉnh, đôi mắt xếch hờ hững rơi trên người Trương hiệu úy: “Đưa ta đi xem thử.” Lời nói đơn giản nhưng mang chút miệt thị, “Hoàng đế nước Từ.”

 

Chủ nhân của nàng.

 

Đế đô phồn hoa ngày trước giờ đây máu chảy thành sông, hai hàng Thiết kỵ lạnh lùng bước qua Huyền Võ đại đạo, thẳng tiến vào Hoàng thành. Cung môn bị phá, gió tiêu điều thổi qua cây cầu đá xanh cao cao trước cửa Thái Cực điện, thi thể của cấm quân nước Từ vẫn đang quằn quại nhỏ máu, từng giọt từng giọt nhỏ xuống bậc thềm.

 

Đôi giày xanh đen viền vàng đạp lên vũng máu, sau đó từng bước tiến vào Thái Cực bảo điện. Hướng đến cửa điện, quân sĩ của hắn đang bao vây đại điện, nhưng không biết vì sao không một ai tiến vào trong.

 

Quân sĩ thấy hắn đi đến đều khom lưng hành lễ, cung kính nhường đường.

 

Thấy tình cảnh trong điện, dù là tính tình đạm mạc như hắn cũng không tự chủ được mà khựng lại, mười mấy tử sĩ đang lấy thân làm khiên chắn trước Vương tọa, trên người mỗi người đều trúng ít nhất mấy chục mũi tên, bọn họ đứng thẳng người, hơi thở đã đứt, nhưng không ai ngã xuống, sát khí lạnh lẽo vẫn bao vây lấy người họ, giống như nếu có người dám xâm phạm, họ vẫn sẽ nâng trường kiếm trong tay lên.

 

Họ giống như tấm khiên cuối cùng, bảo vệ tôn nghiêm cuối cùng của một nước.

 

“Người nước Từ không hổ danh trung nghĩa dũng mãnh.” Hắn nhẹ giọng tán thưởng, lấy cung tên từ trên người tùy tùng bên cạnh, mắt phượng khẽ nhíu, mũi tên sắc nhọn rít lên bay thẳng vào đầu gối phải của người đang đứng giữa, hắn nhớ là lúc trước từng có tình báo, đầu gối phải của Trưởng cấm vệ quân nước Từ từng bị thương.

 

Quả nhiên, không lâu sau thì thân hình cao to của nam nhân kia bỗng nhiên ngã xuống giống như xương sống bị gãy, bức tường cuối cùng do các tử sĩ khác lập thành cũng tan rã trong phút chốc.

 

Sụp đổ triệt để như quốc gia của bọn họ.

 

Hoắc Dương tiếc nuối hạ cung, lúc nãy bỗng nghe thấy tướng sĩ tung hô, hắn ngẩng đầu nhìn, thấy Quốc quân nước từ một thân triều phục đen đỏ lẫn lộn đang ngay ngắn ngồi trên long ỷ, ánh mắt sáng rực, thần sắc uy nghiêm, nghiễm nhiên là còn sống.

 

Trước người hắn còn có một Cấm vệ quân vô cùng gầy yếu đang quỳ trước long ỷ, tay cầm trường kiếm chống xuống đất, mặt hắn hướng ra cửa điện, tóc tai hỗn loạn rủ xuống. Hắn cũng trúng tên nhiều như những người khác, cũng đoạn khí thân vong, điểm khác biệt duy nhất là người này là nữ nhân.

 

Thân hình Hoắc Dương cứng lại, ánh mắt hắn ngưng tụ trên người nàng, hắn thất thần bước vào trong điện.

 

Trên Vương tọa, tiếng cười lớn tuyệt vọng ảm đạm của Quốc quân nước Từ như phảng phất gần bên tai, nhưng lại như đang phiêu dật ở xa lắm. Trong đầu Hoắc Dương thoáng hiện cảnh tượng của ngày có ánh nắng tràn ngập đó, nữ nhân đắc ý vỗ lên cái chân bị thương của hắn nói: “Thần y này cứu ngươi một mạng, ngươi cắt thịt cho ta ăn cũng đâu có gì quá đáng.”

 

Kẻ huênh hoang xấc láo đó…

 

Tướng sĩ ngoài điện đang chỉnh tề tiến vào bên trong, Quốc quân nước Từ cuối cùng không nhịn được cười, “Nước mất nhà tan, Trẫm hổ thẹn với tiên tổ, hổ thẹn với giang sơn, hổ thẹn với bá tánh nước Từ! Vệ quốc Đại tướng quân, ngươi muốn chém muốn giết thì tùy, ta chỉ cầu quý quân tha cho bá tánh vô tội của nước Từ.”

 

Hoắc Dương không đáp.

 

Quốc quân nước Từ cúi mặt cười: “Thôi thôi… Ba ngày trước ngươi đã không chịu nhận hàng thư thì chắc chắn là mang lòng diệt cỏ tận gốc rồi, cầu ngươi có ích gì, cầu ngươi có ích gì!” Nói xong hắn ngẩng đầu nuốt độc tự tận.

 

Chiến tranh giữa hai nước Từ Vệ chỉ trải qua ba tháng, nước Vệ mạnh mẽ công đánh nước Từ, trận này thắng vừa nhanh vừa đẹp. Tướng sĩ có mặt sau khi im lặng một hồi thì bừng lên tiếng hoan hô vang dậy.

 

Hoắc Dương thần sắc ngưng đọng, im lặng bước lên Vương tọa, hắn đạp qua thi thể Cấm vệ quân xung quanh, đi đến trước mặt nữ nhân kia. Hắn đưa tay ra, bỗng nhiên phát hiện đầu ngón tay mình hơi run, hắn ổn định tâm thần, ngón tay nhẹ vạch cằm nàng.

 

Không sai, là gương mặt này, cho dù bây giờ mặt nàng chảy đầy máu, dơ bẩn đầy người, nhưng hắn làm sao có thể không nhận ra gương mặt này.

 

Chỉ là bây giờ nàng không thể mở mắt, không thể nói chuyện, không thể thở, không thể làm gì cả.

 

“Tô Đài…” Hắn nhẹ giọng gọi, răng cắt chặt. Nữ nhân phản bội hắn, có lẽ nên nói, nàng chưa bao giờ trung thành với hắn, nàng là một tên gian tế giảo hoạt, là thích khách của nước Từ… Nàng chỉ là người từng vô tình cứu hắn một mạng, rồi trộm đi chút thật lòng ít ỏi đến đáng thương của hắn.

 

Trong lòng Hoắc Dương không hiểu vì sao nảy sinh một luồng nộ hỏa, hắn vung tay tát nàng một cái thật mạnh, cơ thể lạnh cứng của Tô Đài ngã xuống đất. Nàng không nổi giận, không mắng người, cũng không cào hắn như một con mèo xù lông.

 

Chỉ yên lặng nằm đó, giống như một thi thể…

 

Bây giờ nàng vốn là một thi thể.

 

Trong đầu Hoắc Dương chỉ có một mảng trống rỗng.

 

Tướng sĩ đang hoan hô bên dưới đều bị động tác đột ngột của hắn dọa cho dừng lại, nhất thời yên tĩnh trở lại. Ánh mắt Hoắc Dương đảo một vòng quanh thân Tô Đài, đột nhiên ánh mắt hắn dừng lại ở bụng nàng, thấy tay không cầm kiếm của nàng đang ôm nhẹ vùng bụng, dưới nhuyễn giáp có thể thấy được một chỗ hơi lồi lên.

 

Sắc mặt hắn trắng bệch, nhịp tim nhảy loạn.

 

“Quân y!” hắn hét to, “Lập tức gọi quân y đến đây cho ta!”

back top