Bảo Vệ Tân Hôn 5 Năm

Chương 7

A Quế nghe được đối thoại của Thẩm Mạt Hinh và Tề Thiệu Bạch, liền nói với Thẩm Gia Tề Tề Thiệu Bạch là ba cậu. Thẩm Mạt Hinh cũng chưa từng nghĩ tới việc giấu giếm sự thật Tề Thiệu Bạch là ba của cậu, cho nên khi tiểu Tề hỏi cô, chú đẹp trai có phải là ba cậu không, cô thản nhiên thừa nhận.

 

Tuyên bố của Tề Thiệu Bạch hôm đó hình như cũng không phải là nói dối, anh ngày ngày đến quán cà phê trình diện, dù không tới quán cà phê, cũng sẽ đến thăm nhà trọ của bọn họ, làm vị khách không mời mà đến.

 

Hôm nay, Thẩm Gia Tề sau giờ học đi tới quán cà phê, vừa đẩy cửa, người vẫn còn ở ngoài phòng đã lớn tiếng la hét:

 

"Ba hôm nay có tới không?"

 

"Còn chưa tới đây."

 

Vừa nghe Tề Thiệu Bạch còn chưa tới đây, Thẩm Gia Tề lập tức cầm điện thoại lên gọi cho Tề Thiệu Bạch, đến góc ghế sa lon, cùng nói chuyện với ba đẹp trai của cậu qua đường dây nóng.

 

"Ba, tiểu Tề đây. . . . . ."

 

Trùng hợp, Hứa Vũ Huân đang ở trong cửa hàng của Thẩm Mạt Hinh, vừa nghe tiểu Tề gọi, trong lòng không tự chủ khẩn trương lên.

 

Thẩm Mạt Hinh còn chưa kịp nói gì, A Quế đã mỉa mai:

 

"Bác sĩ Hứa, tôi đã nói với anh rồi, ba tiểu Tề trở lại! Hơn nữa dáng dấp siêu cấp đẹp trai, còn là tổng giám đốc công ty lớn. . . . . ."

 

"A Quế, bớt nói một hai câu, nhanh đi làm việc của em đi."

 

"Vâng. . . . . ."

 

A Quế bĩu môi, không cam tâm tình nguyện trở về quầy bar.

 

"Anh không phải trở về bệnh viện trực sao, ăn cơm nhanh lên đi."

 

Thẩm Mạt Hinh không muốn tiếp tục chủ đề vừa nói, nhưng Hứa Vũ Huân không muốn kết thúc.

 

"Điều A Quế vừa nói là sự thật? Ba ruột của tiểu Tề trở lại?"

 

Cô không nói, ánh mắt dừng lại ở góc ghế sa lon, nhìn nụ cười trên mặt con trai đang nói chuyện điện thoại cùng Tề Thiệu Bạch.

 

"Mạt Hinh, em biết tâm ý của anh đối với em chứ?"

 

Cũng bởi vì cô hiểu, cho nên mới luôn cùng anh giữ một khoảng cách mọi lúc. Cô hiểu rất rõ tim mình, trước, bởi vì chưa đem tình cảm của mình sắp xếp tốt, cho nên không muốn tiếp nhận những người khác, mà bây giờ, lòng cô bởi vì Tề Thiệu Bạch xuất hiện mà rối loạn hơn, điều duy nhất rõ ràng là cô không thể chấp nhận bác sĩ sĩ Hứa.

 

"Bác sĩ Hứa, anh không cần tiếp tục đem tình cảm lãng phí ở trên người chúng tôi, anh nên đi tìm người con gái tốt hơn, mà không phải bà mẹ độc thân như tôi."

 

"Anh đã nói không để ý, cũng sẽ coi tiểu Tề như con đẻ của mình, cho anh một cơ hội được không?"

 

Ba của tiểu Tề của xuất hiện, khiến Hứa Vũ Huân bắt đầu cảm thấy gian nan, anh sợ mình sẽ không tích cực hành động, e rằng sẽ thực sự bỏ lỡ Thẩm Mạt Hinh.

 

"Cuối tuần này anh không đi làm, chúng ta đưa Tiểu Tề đi khu vui chơi chơi chứ?"

 

Anh đề nghị, muốn mượn cơ hội kéo gần khoảng cách.

 

"Ba cháu đã hứa dẫn cháu đi khu vui chơi rồi."

 

Không đợi Thẩm Mạt Hinh trả lời, Thẩm Gia Tề chạy tới đây, tức khắc dội nước lạnh cho Hứa Vũ Huân.

 

"Vậy sao? Vậy chú không thể làm gì khác hơn là mời mẹ cháu đi ăn cơm rồi."

 

Anh không sợ bị tiểu Tề biết mình muốn theo đuổi Thẩm Mạt Hinh, cũng không kiêng kỵ khiến tiểu Tề biết anh tính toán làm dượng của cậu.

 

Nhưng Thẩm Gia Tề cũng không thích anh, cũng không muốn anh làm dượng, cũng không muốn để cho gả mẹ cậu cho anh.

 

Cho nên vừa rồi cậu nghe thấy lời nói của Hứa Vũ Huân, liền vội vàng nói qua điện thoại cho Tề Thiệu Bạch, chú bác sĩ Hứa muốn dẫn anh và mẹ đi khu vui chơi, Tề Thiệu Bạch liền đưa ra lời mời giống như thế.

 

"Ba cháu nói mẹ cũng phải đi khu vui chơi cùng chúng cháu."

 

Cậu đưa di động đưa cho mẹ, cười toe toét nói:

 

"Mẹ, ba nói muốn nói chuyện với mẹ."

 

Thẩm Mạt Hinh cau mày, có vẻ rất miễn cưỡng nhận lấy điện thoại di động, không cam tâm tình nguyện đáp lại:

 

"Anh muốn đưa tiểu Tề đi chơi tôi sẽ không cản trở, nhưng mà tôi sẽ không đi."

 

"Em không phải hy vọng anh không quấn lấy em nữa, vậy thì giúp anh tìm lại trí nhớ bị đánh mất sớm một chút. Anh đang suy nghĩ, trước kia chúng ta hẳn là có một lần đưa tiểu Tề đi khu vui chơi, cho nên muốn đi xem có thể nhớ tới những thứ khác một chút không, ngoài ra Chủ nhật đi khu vui chơi sẽ ăn cơm dã ngoại, làm phiền em."

 

Ăn cơm dã ngoại? Cái gì vậy! Thật đúng là kẻ sẽ sai khiến, cô còn muốn kháng nghị, nhưng anh đã kết thúc trò chuyện, hại cô chỉ có thể tự mình cầm điện thoại di động giận dỗi.

 

Bởi vì không nghe thấy Thẩm Mạt Hinh cự tuyệt đối phương, Hứa Vũ Huân ở một bên nghe được tâm cũng lạnh.

 

"Em. . . . . . em vẫn cự tuyệt anh, là bởi vì người kia sao?"

 

"Dĩ nhiên không phải."

 

Không muốn bị nhìn thấu bí mật sâu nhất trong đáy lòng, Thẩm Mạt Hinh vội vàng phủ nhận.

 

Nhưng người trong cuộc mơ hồ, người ngoài cuộc sáng suốt, ba năm nay, Hứa Vũ Huân vẫn luôn cảm thấy, cánh cửa bước vào lòng của Thẩm Mạt Hinh vấn khóa chặt, trước đây anh vẫn muốn cố gắng mở khóa, không hề nhụt chí, nhưng mà giờ phút này lại có cảm giác cực kỳ bất lực.

 

Thức ăn ngon đột nhiên trở nên vô vị tẻ nhạt, anh vô lực đứng dậy, chỉ nhẹ giọng nói gặp lại, đã ra quán cà phê.

 

"Hi vọng lần này anh ấy có thể từ bỏ. . . . . ." Cô đưa mắt nhìn Hứa Vũ Huân rời đi, khẽ thở dài.

 

Chủ Nhật, Thẩm Mạt Hinh giống như học sinh tiểu học lần đầu tiên ra ngoài trường, dậy thật sớm để chuẩn bị sushi để đi khu vui chơi.

 

Nơi vui chơi chính của bọn họ là thôn Lục Phúc, mấy năm nay bận rộn công việc, cô gần như không có cơ hội và thời gian đưa tiểu Tề đến Đài Bắc ngoại trừ chơi đùa quanh nhà, cho nên Tiểu Tề vừa xuống xe, tâm trạng liền vui vẻ chạy về phía trước.

 

"Em không đưa con ra ngoài chơi sao?"

 

Tề Thiệu Bạch rất không hài lòng nhìn cô, trong giọng nói có ý trách cứ.

 

Anh trách cô cũng được, nhưng là ai đột nhiên đề nghị ly hôn, bỏ lại mẹ con họ?

 

Năm đó, cô từ chối học phí, tiền nuôi dưỡng mẹ anh cung cấp, một mình mang theo tiểu Tề rời căn nhà của họ, một mình thuê nhà bên ngoài. Mà quán cà phê bấy giờ mới bắt đầu kinh doanh, doanh thu nhiều lắm chỉ có thể đủ trang trải cuộc sống, tất nhiên không có dư thừa tinh lực cùng tiền bạc để tiêu xài.

 

Cho đến hai năm trước, tất cả dần dần vào quỹ đạo, quán cà phê buôn bán tương đối ổn định, cuộc sống của bọn họ mới có thể thở một chút, nhưng vẫn không có thời gian du lịch.

 

"Người ích kỷ sao biết người khác khổ cực như thế nào, người bỏ đi không phải là tôi."

 

Không phải cô, nói đúng là anh, nhưng Tề Thiệu Bạch cũng cảm thấy rất vô tội.

 

"Em nói anh bỏ đi, nhưng theo như anh thấy về mình, đó tuyệt đối không phải việc anh sẽ làm, trong đó nhất định là có hiểu lầm gì. Nhưng mà, coi như anh không đúng, còn vị bác sĩ kia? Anh ta nếu muốn theo đuổi em, tại sao lại được phép tiếp cận tiểu Tề."

 

Anh lên án Hứa Vũ Huân quá bất công, vì người trong cuộc không ở đó, Thẩm Mạt Hinh chỉ đành phải thay anh ta cãi lại.

 

"Bác sĩ Hứa là người tốt, năm đó nếu như không phải anh ấy cẩn thận chăm sóc tiểu Tề, tiểu Tề hiện tại không biết sẽ như thế nào. . . . . . Anh ấy đối với tiểu Tề thật tốt vô cùng, anh không nên như vậy phê bình anh ấy như thế."

 

Nghe được Thẩm Mạt Hinh không ngừng nói tốt về Hứa Vũ Huân, Tề Thiệu Bạch không thể không ghen.

 

"Anh ta vì theo đuổi em, đương nhiên có thể đưa vẻ mặt tốt cho em xem, nhưng bây giờ anh đã biết tiểu Tề là con trai anh, thì không thể không giữ lấy thật chặt, anh sẽ tiếp tục quan sát, nếu như anh phát hiện em chọn đối tượng không thể chăm sóc tiểu Tề thật tốt, anh sẽ không giao tiểu Tề cho các em."

 

"Bác sĩ Hứa không phải đối tượng tôi chọn, cho nên anh không cần phải điều tra người ta. Còn nữa, tiểu Tề là con trai tôi, tự tôi sẽ chăm sóc thật tốt, không phiền anh phải vất vả!"

 

Hai người càng nói càng lớn tiếng, Thẩm Gia Tề vốn đang ở bên cạnh chơi rất vui vẻ, phát hiện, vội vàng chen vào giữa hai người, ngước đầu hỏi hai người:

 

"Ba mẹ cãi nhau sao sao? Ở chỗ này cãi nhau sẽ rất mất thể diện!"

 

Mất thể diện? Qua lời nhắc nhở của con trai, hai người mới phát hiện, bọn họ nói chuyện quá lớn tiếng, đã trở thành rất tiêu điểm trong mắt rất nhiều người.

 

"Không có, ba mẹ không cãi nhau, ba mẹ đang thảo luận, đúng không?"

 

Tề Thiệu Bạch cười mong Thẩm Mạt Hinh phụ họa.

 

"Ừ."

 

Thẩm Mạt Hinh sợ con trai lại kháng nghị, đành phải phối hợp diễn xuất.

 

"Trước kia chúng ta đã tới nơi này sao?"

 

Anh thuận tiện đổi đề tài, tránh lại khơi lên hỏa khí.

 

"Anh thật không nhớ rõ?"

 

Cô nửa tin nửa ngờ liếc nhìn anh hỏi.

 

"Em vẫn luôn không tin lời người khác nói như vậy sao?"

 

"Mỗi người một khác."

 

Cô có ý đối ngược anh.

 

Tề Thiệu Bạch ngượng ngùng cười một tiếng, tự mình hiểu lấy nói:

 

"Tốt, anh hiểu, chỉ nhằm vào anh thôi. Nói đi, chúng ta trước kia đều chơi như thế này sao?"

 

"Ôm Tiểu Tề dịu dàng chơi trò chơi."

 

Bởi vì khi đó tiểu Tề mới bốn tuổi.

 

"Vậy sao? Tiểu Tề, cho ba ôm một chút nào."

 

Tề Thiệu Bạch nhiệt tình dang tay về phía con trai.

 

Trước kia Thẩm Gia Tề tuổi còn nhỏ, bị người ôm cũng sẽ không xấu hổ, nhưng bây giờ cậu đã học tiểu học năm nhất rồi (Kate: ‘tiểu học năm nhất’, nghe nghiêm trọng dễ sợ =)) ), cảm thấy lớn như vậy còn để người ta ôm rất mất thể diện.

 

Nên khi Tề Thiệu Bạch tới gần, cậu liền tránh, chẳng những càng chạy càng xa còn la hét:

 

"Con lớn rồi! Không cần ôm! Thật mất thể diện!"

 

Kết quả, mở màn cuộc hành trình ở khu vui chơi lần này, chính là cuộc truy đuổi giữa hai cha con bọn họ.

 

Trên đường về, Thẩm Gia Tề đã mệt rã rời, vừa lên xe liền nằm ở trên ghế sau ngủ. Để con trai ngủ ngon giấc, Thẩm Mạt Hinh đành phải ngồi ở ghế cạnh tài xế.

 

Cảm giác này rất kỳ quái, giống như thời gian lại trở về trước khi bọn họ ly hôn, khi đó cô cũng là ngồi vị trí giống bây giờ, chỉ là trước kia cô còn có thể ở một bên đưa đồ uống cho anh.

 

"Anh có nhớ ra cái gì không?"

 

"Rất đáng tiếc, cái gì cũng không nhớ ra."

 

"Vậy sao?"

 

Đối với quá khứ, trí nhớ của cô vẫn còn rất rõ ràng, thế nhưng anh lại nói anh quên. Có lúc chỉ là nghĩ như vậy, cảm thấy năm tháng đã đi qua giống như mình vừa xướng vừa đùa giỡn, trong lòng không khỏi thương cảm.

 

"Nếu không tin, cần gì phải hỏi anh."

 

Uy tín của anh kém như vậy sao? Mặc kệ anh nói thế nào, cô đều không tin lời nói của anh, điểm này làm anh cảm thấy thất bại.

 

"Anh là thương nhân, nói là uy tín, không cần thiết giở thủ đoạn lấy chuyện xưa đùa giỡn em."

 

Bị anh nói như vậy, Thẩm Mạt Hinh im lặng, không khí bên trong xe đột nhiên trở nên căng thẳng.

 

Tình huống như thế vẫn kéo dài suốt một đoạn đường dài, đến khi Tề Thiệu Bạch không kềm chế được, phá vỡ cục diện bế tắc.

 

"Giúp anh lấy đồ uống đi."

 

"Cái gì?"

 

Lòng của cô chấn động, sững sờ nhìn anh.

 

"Anh khát, giúp anh lấy đồ uống. Nghe không hiểu Trung Văn? Cần anh nói Anh Văn sao?"

 

Giúp anh lấy đồ uống. . . . . . Vậy không phải tình huống giống trước kia? Trước đây mỗi lần lái xe anh cũng sẽ ăn vạ, cố ý muốn cô lấy thức uống và thức ăn cho anh.

 

Anh nhớ ra cái gì đó sao? Hoặc căn bản là không mất trí nhớ?

 

Nhìn cô không nói lời nào cũng không cử động, nhìn anh vẻ mặt lại tràn đầy hoài nghi, Tề Thiệu Bạch sắp bị cô chọc giận.

 

"Sao vậy?"

 

"Anh nhớ ra điều gì sao?"

 

"Không có! Cái gì cũng không nhớ ra."

 

Thẩm Mạt Hinh nhìn anh một cái, sau đó chậm rãi dời ánh mắt đi chỗ khác. Cô không hề nữa cùng anh tranh hơn thua, cũng không muốn đoán anh chuyện mất trí nhớ là thật hay giả, chỉ yếu ớt nói:

 

"Trước kia, anh luôn muốn tôi lấy thức ăn, đồ uống giúp, tôi cho là anh nhớ ra gì đó."

 

"Vậy sao? Vậy thì tiếp tục, nói không chừng thật sự có thể nhớ ra."

 

Lần này Thẩm Mạt Hinh không có làm trái lại, trực tiếp đem đồ uống đưa tới bên miệng anh, đáy lòng cô rất rõ ràng, tự mình làm thay vì nói giúp anh tìm trí nhớ, không bằng nói cô ôn lại ngọt ngào trước đây.

 

Nhưng cô rất nhanh đã thấy hối hận vì làm như vậy.

 

Nhớ lại càng nhiều ngọt ngào trước đây, lòng của cô lại càng đau.

 

Cô đổi thành đem đồ uống nhét vào tay Tề Thiệu Bạch, thu hồi tay mình lại, cũng rút lại tình cảm của cô.

 

Mà cô đưa đồ uống cùng anh bốn mắt nhìn nhau trong nháy mắt, lòng của Tề Thiệu Bạch giống như hung hăng bị đụng một cái, nhưng không phải nghĩ đến quá khứ, mà bị Thẩm Mạt Hinh hấp dẫn sâu sắc.

 

Bởi vì bọn anh từng yêu nhau thật sâu, cho nên anh mới luôn không có cách nào dời ánh mắt từ trên người cô?

 

Nhưng lúc cô đem thâm tình trong mắt thu hồi, lại treo lên mặt nạ lạnh lùng, tim của anh cũng rơi xuống theo, cảm giác cô không chỉ đóng lại chính lòng của cô, cũng đem anh che lại.

 

"Nếu như anh đẩy em vào địa ngục, vậy anh sẽ phụ trách kéo em trở lại."

 

Bất luận như thế nào, anh đều muốn nhớ tới, mặc kệ là ngọt ngào hay chuyện khổ sở, anh đều muốn tìm lại không sót một chút.

 

Nhìn anh, nghe anh son sắt thề mỗi ngày, biểu thị công khai, Thẩm Mạt Hinh rất muốn tin tưởng anh như vậy, nhưng đáy lòng của cô có một sức mạnh lần nữa kéo cô lại.

 

Cô đã từng vô điều kiện tin tưởng anh, tin tưởng tình cảm bọn họ có thể chịu đựng bất kỳ khiêu chiến cùng đau khổ nào, dù cô luôn bị mẹ anh ức hiếp, cô cũng vẫn tin tưởng chỉ cần mình nghiêm túc thật lòng, đối phương một ngày nào đó sẽ tiếp nhận cô.

 

Nhưng sự thật chứng minh, cô mười phần sai, cô nghiêm túc thật lòng, cuối cùng chỉ đổi tới một tờ giấy thỏa thuận li hôn.

 

"Xin không cần nghĩ quá nhiều, tôi lại không thấy đang ở địa ngục, cũng không cần bất luận kẻ nào cứu giúp."

 

Lạnh lùng mở miệng, cô lần nữa lựa chọn đẩy anh ra.

 

Nếu như cho rằng dội nước lã, bày sắc mặt, có thể khiến Tề Thiệu Bạch rút lui, Thẩm Mạt Hinh quá khinh thường anh rồi, Tề Thiệu Bạch lúc nói chuyện làm ăn rất kiên nhẫn, không đạt mục đích không dừng lại.

 

Trên thực tế, cô cũng không cho rằng mấy câu nói của mình có thể làm anh bỏ cuộc giữa chừng, nếu như anh lùi bước ngay từ đầu, thì không phải là Tề Thiệu Bạch cô biết.

 

Hơn nữa thành thật mà nói, nhìn thấy anh, đáy lòng của cô vẫn có một tia vui sướng.

 

Nhưng vì không để cho anh biết rõ mà kiêu ngạo, cô còn giả bộ gương mặt lạnh lùng, anh muốn cà phê cô không pha, anh quấn cô, cô cũng làm bộ như không thấy.

 

Mặc dù như vậy, nhưng lúc hai người chung đụng không khí hài hòa, đến khi Hứa Vũ Huân xuất hiện mới bị đánh vỡ.

back top