Bất Ái Thành Hôn

Chương 13: Đồng bệnh tương liên

 

Đèn đỏ, xe chậm rãi dừng lại.

 

Chu Hàn quay đầu, chỉ thấy ánh mắt của Lâm Lệ nhìn chằm chằm phía ngoài, vẻ mặt rất chăm chú, nhưng ánh mắt thì trống rỗng.

 

Từ khi lên xe, cô cứ ngồi như vậy, thậm chí đến tư thế cũng không đổi, mà cái trán vừa nãy không cẩn thận đụng vào giờ có chút hồng hồng , hơi sưng, nhưng dường như cô không thèm quan tâm.

 

Chu Hàn trầm tĩnh nhìn cô một lúc lâu. Cho đến khi đèn đỏ chuyển, những chiếc xe phía sau bất mãn bấm còi thúc giục, lúc này mới hồi phục tinh thần, lái xe rời đi.

 

Khi Chu Hàn đậu xe ở tầng hầm nhà để xe công ty, Lâm Lệ vẫn giữ nguyên tư thế cùng vẻ mặt, như là không hề biết họ đã đến nơi.

 

Chu Hàn im lặng, tắt máy, cũng không lập tức mở cửa xuống xe.

 

Suy nghĩ của Lâm Lệ vẫn dừng lại ở thời khắc vừa rồi, trong đầu còn sót lại vẻ mặt của Trình Tường. Trong lòng lạnh lẽo giống như những mảnh vỡ thủy tinh, rơi lả tả đầy đất.

 

Vì sao trái tim lại đau đớn thế này, giống như bị kim châm rất khó chịu.Cô cho rằng lúc thấy anh ta xoay người rời đi, lúc bác sĩ nói đứa bé không còn, cũng là lúc cô quyết định kết thúc mối tình suốt mười năm này. Nhưng khi thấy vẻ mặt nghi vấn của anh ta thì lại đau lòng, đau lòng cho tình cảm mười năm của mình lại trao cho một người không hề tin tưởng mình, bản thân càng vì thế mà đau đớn cho cái giá phải trả, quả thật không đáng giá.

 

“Cô còn muốn nhớ thương cuộc tình vô nghĩa với anh ta kia bao lâu nữa?” Thanh âm Chu Hàn lạnh lùng, thô sáp, không có cảm xúc.

 

Nghe tiếng, Lâm Lệ chậm rãi lấy lại tinh thần, nhìn chăm chú phía ngoài, lúc này mới phát hiện thì ra bọn họ không biết khi nào thì đã tới công ty.

 

Quay đầu, vừa lúc đối diện với vẻ mặt nghiêm túc của Chu Hàn, trải qua hơn nửa tháng sống chung, Lâm Lệ đã từ từ thích ứng, biết anh cũng sẽ không biểu lộ nhiều cảm xúc lắm, chỉ thản nhiên nói “đến rồi!”.

 

Chu Hàn giơ tay lên nhìn đồng hồ một chút, nhìn lại cô, lạnh giọng nói “Đúng vậy, đã đến 10 phút rồi!”

 

Lâm Lệ sửng sốt, vẻ mặt có chút chật vật, buồn bực, nhỏ giọng nói thầm: “Đến tại sao không nói sớm!”. Vừa nói vừa tháo dây an toàn, sau đó mở cửa xuống xe, cô không muốn bộ dạng hoảng loạn của mình bị người khác nhìn thấy, như vậy làm cho cô có cảm giác bị nhìn trộm, rất không được tự nhiên, rất không thoải mái.

 

Chu Hàn cũng mở cửa bước xuống, vừa nói: “cô xác định tôi nói cô có thể nghe được?”

 

Vừa rồi, cô căn bản chỉ chìm trong thế giới của riêng mình, mạch suy nghĩ xâm chiếm đầu óc, anh gọi hay không gọi hẳn là cũng chẳng có gì khác nhau.

 

Lâm Lệ cắn môi, trong lòng tất nhiên biết rõ đáp án, nhưng cảm giác bị người ta vạch trần thẳng thừng như thế này chẳng vui vẻ gì, cô rất không thích!!

 

Không quay đầu cũng không cãi lại, Lâm Lệ cầm túi xách bước nhanh đi về hướng thang máy. Chu Hàn đi qua, bước đi trầm ổn, đứng bên cạnh cô, chờ những chữ số trên vách tường thay đổi. Lâm Lệ không nhìn, chỉ hơi đá đá sàn nhà, tạo ra tiếng vang rất nhỏ. Chu Hàn nhàn nhạt mở miệng: “người đàn ông kia chính là người bỏ rơi cô trong hôn lễ sao?” Rõ ràng là câu nghi vấn, nhưng giọng điệu của anh lại cực kì khẳng định, giống như đó là sự thật, mọi người đều biết, không cãi lại được. Nghe vậy, động tác trên chân Lâm Lệ dừng lại, nắm túi xách cũng chặt hơn, không ngẩng đầu, chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng “ừ!” Âm thanh nhỏ như muỗi, nhưng thính giác Chu Hàn không tệ, hẳn là không để hụt mất cô nói cái gì.

 

“Đinh!!!……”

 

Rốt cuộc thang máy cũng tới, bên trong không có người, Chu Hàn bước vào trước, mà bên ngoài thang máy, Lâm Lệ như là vẫn chưa dứt ra khỏi câu hỏi của Chu Hàn, thẫn thờ đứng đó, không động đậy.

 

Khẽ nhíu mày, Chu Hàn lành lạnh hỏi: “không đi vào sao?” lúc này Lâm Lệ mới lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn anh, cất bước đi vào.

 

Phòng làm việc của họ ở tầng hai mươi sáu, bầu không khí trong thang máy có phần lúng túng. Chu Hàn đứng thẳng tắp một bên, trên tay cầm cặp công văn, ánh mắt nhìn chằm chằm phía trước, trên mặt vẻ mặt vẫn nguyên vẻ hờ lạnh lùng, mà Lâm Lệ thì nhìn chăm chú vào hàng chữ trên màn hình tinh thể lỏng từ từ nhảy lên, trong lòng khẽ lẩm bẩm theo. Bởi vì là giờ làm việc, thang máy một mạch đi lên cũng không phải dừng lại, trực tiếp lên thẳng tầng 26 cho nên bầu không khí quỷ dị này cũng không kéo dài quá.

 

Khi thang máy đinh một tiếng báo hiệu đã đến, cửa mở, Lâm Lệ vừa định bước ra ngoài, lại nghe thấy bên cạnh tryền đến thanh âm nhàn nhạt của Chu Hàn, nói: “xem ra ánh mắt cô nhìn đàn ông cũng không ra gì?” Lâm Lệ sửng sốt, một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, ngẩng đầu thì Chu Hàn đã đi xa, thân ảnh biến mất ở phía sau cánh cửa phòng làm việc của anh. Ra khỏi thang máy, sải bước tiến lên, khi anh mở cửa phòng làm việc ra, hướng về phía bóng lưng của anh nói: “ánh mắt của anh cũng chẳng ra làm sao cả!” Chuyện của anh, mẹ Chu đã nói với hết với cô, năm xưa anh một mực vì mẹ của tiểu Bân mà không tiếc cắt đứt quan hệ với gia đình, bạn bè, nhưng đến cuối cùng vẫn là rơi vào nước chia tay. Hơn nữa, chuyện tiểu Bân cố ý đẩy An Nhiên lần trước có lẽ chính là do mẹ Tiểu Bân xúi giục. Một người lợi dụng chính con đẻ mình làm chuyện xấu, hẳn không thể nào tốt được!

 

Chu Hàn nghe vậy, tay cầm nắm cửa đột nhiên dừng lại, bóng lưng nhìn qua cũng có hơi chút cứng nhắc. Sau khi nói xong, Lâm Lệ cũng hơi hối hận, hối hận tại sao phải xát muối trên vết thương người khác, rõ ràng mình cũng biết đau đớn bao nhiêu, khó chịu bao nhiêu. Cô nhìn ra trong lòng Chu Hàn yêu mẹ Tiểu Bân thế nào, mà anh lạnh nhạt và không quan tâm Tiểu Bân, có lẽ cũng là bởi vì yêu càng sâu hận càng nhiều. Nắm chặt túi xách trong tay, Lâm Lệ nhìn bóng lưng cứng nhắc kia, há miệng muốn nói, lại nhất thời không biết nên mở miệng như thế nào. Mà đang lúc Lâm Lệ lúng túng, Chu Hàn đột nhiên mở miệng, cười nhạt nói: “Xem ra chúng ta thật đúng là đồng bệnh tương liên” Cũng không có xoay người trực tiếp mở cửa vào phòng làm việc. Lâm Lệ sững sờ đứng nguyên tại chỗ, nhìn chằm chằm cửa phòng làm việc vừa đóng lại, rõ ràng anh cười nói, nhưng cô có thể cảm giác được thanh âm kia có bao nhiêu bất đắc dĩ cùng chua xót, đột nhiên có loại cảm giác đau lòng nói không nên lời, cũng không biết cho mình hay là cho anh, cũng có thể vì bọn họ trải qua giống nhau, cùng khổ sở giống nhau. Đồng bệnh tương liên, đúng vây a, đúng là đồng bệnh tương liên, có những kinh nghiệm giống nhau mới có thể có nhận thức tương đồng.

 

Nếu tính ra, anh còn thảm hơn mình. Anh cùng mẹ Tiểu Bân là thanh mai trúc mã, với tính cách của anh, vì yêu mà không tiếc phản bội bạn thân cũng muốn cùng cô ta ở chung một chỗ, hẳn là đã yêu sâu đậm đến không thể thoát ra. Cho nên mới có quyết tâm đưa cô ta ra nước ngoài như thế.

 

Tình cảm và tình yêu đòi hỏi sự tích lũy và lắng đọng của thời gian, cũng không phải là không có lửa thì sao có khói, cũng không phải nói hôm nay thích ngày mai có thể mở miệng nói yêu. Nếu mình dùng 10 năm để yêu Trình Tường, coi Trình Tường là toàn bộ cuộc sống của mình, vậy anh là dùng mười mấy năm để yêu một người phụ nữ, không tiếc vì cô ta mà có thể buông tha tất cả. Bị thương, sợ ràng so với mình anh còn bị tổn thương sâu hơn, nặng hơn nhiều. Khẽ thở dài trong lòng, xoay người trở về chỗ ngồi của mình, mở máy tính, đem túi xách vào ngăn kéo dưới bàn làm việc, còn suy nghĩ quanh quẩn chủ đề vừa rồi.

 

Muốn tra cứu công việc hôm nay, đến khi mở ra lịch làm việc ra mới nhớ tới hôm qua mình không đi làm, thật là không theo kịp việc hôm nay. Đứng dậy chuẩn bị gõ cửa đi vào, hỏi anh sắp xếp lịch trình hôm này, có văn kiện giấy tờ nào quan trọng muốn cô làm không. Mới đi tới trước cửa phòng làm việc, chuẩn bị đẩy cửa vào, lại nhớ bóng lưng cô đơn vừa rồi, lắc đầu, xoay người đi phòng giải khát, rót cho anh cốc cà phê, lúc này mới bưng cà phê gõ cửa.

 

“Đi vào” Thanh âm Chu Hàn ở bên trong vọng tới, thanh âm vẫn trầm thấp, lạnh nhạt. Lâm Lệ đẩy cửa đi vào, thấy Chu Hàn đang thu dọn tài liệu, giấy tờ cho vào cặp công văn, bộ dạng chuẩn bị rời đi. Bưng cà phê tiến lên, hỏi: “anh chuẩn bị đi ra ngoài?”. Chu Hàn gương mắt nhìn cô một cái, chỉ nhẹ giọng đáp: “ừ” Động tác trên tay không ngừng lại, bỏ một phần văn kiện, giấy tờ thu thập xong vào túi, cầm điện thoại di động bên cạnh gọi cho Từ trợ lý “Từ trợ lý, liên lạc với khách hàng xong chưa?”

 

“Vâng, liên lạc được rồi, bọn họ đồng ý chuyển sang sáng sớm” Từ trợ lý ở bên kia điện thoại lưu loát trả lời.

 

“Tốt, ở bãi đỗ xe chờ tôi, tôi lập tức đến ngay” Cúp điên thoại, Chu Hàn cầm túi chuẩn bị rời đi.

 

Thấy Chu Hàn muốn đi, Lâm Lệ mở miệng hỏi: “Cái kia, hôm nay có giấy tờ gì muốn tôi sửa sang lại không?” Mặc dù cô làm thư kí có chút không xứng chức, cũng chẳng thể giúp nhiều lắm, nhưng sửa sang lại giấy tờ bưu kiện gì đó cô cũng có thể đảm nhiệm.

 

Chu Hàn nhìn cô một cái, tiện tay cầm một phần giấy tờ trên bàn giao cho cô, nói: “giúp tôi xem phần giấy tờ này, làm bản báo cáo tóm tắt, ngoài ra trong email có một phần văn kiện, in ra để trên bàn làm việc cho tôi”.

 

Lâm lệ gật đầu, cầm lấy giấy tờ bưng cà phê đi theo anh ra khỏi phòng làm việc, thấy anh sắp vào thang máy, đột nhiên nhớ tới chiều nay nhà trẻ của tiểu Bân có đại hội thể dục thể thao, liền lên tiếng gọi lại hắn, “Chờ một chút!”

 

Chu Hàn quay đầu lại, nhìn cô khẽ nhíu mày, hỏi: “Còn có chuyện gì?”

 

Lâm lệ đặt cà phê và giấy tờ trong tay lên trên bàn, chạy chậm đến bên cạnh anh, nói: “cái kia, cái kia khi nào thì anh quay lại công ty?” Cô nhìn ra mặc dù tiểu Bân sợ anh, nhưng vẫn thích anh, mỗi lần thấy anh, ánh mắt đứa bé kia cơ hồ phát sáng, nếu như chiều nay anh không đến, thằng bé có lẽ sẽ rất thất vọng .

 

Chu Hàn cau mày, nhìn chằm chằm cô.

 

“Đại hội thể dục thể thao chiều nay, anh thật không đi sao?” Lâm Lệ nhìn anh, hỏi có chút không xác định, nếu như anh khăng khăng không đi, cô cũng chẳng có cách nào, dù sao anh ta cũng không thật nghe cô.

 

Chu Hàn nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng cũng không nói gì, trực tiếp xoay người vào thang máy.

back top