Bất Ái Thành Hôn

Chương 86: Hạnh phúc bắt đầu (kết cục)

Lâm Lệ kéo chăn nhẹ nhàng đắp lên cho thằng bé, quay đầu liếc nhìn Chu Hàn đứng ở một bên, không nói thêm gì, trong ánh mắt nhiều nhất cũng chỉ là bất đắc dĩ.

 

Từ trên giường đứng dậy, chỉ nhẹ nói một câu, "Đi ra ngoài đi."

 

Chu Hàn đưa tay kéo cô qua, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mắt cô, hạ giọng hỏi: “Tức giận?”

 

Lâm Lệ lắc đầu, nhưng không có lên tiếng.

 

Đang lúc cô không nói lời nào, Chu Hàn cho là cô vẫn còn đang tức giận, tưởng là thật liền nói: “Nếu tức giận thì cứ mắng anh đi.” Anh biết tình cảm của cô đối với Tiểu Bân, cũng hiểu bởi vì đã mất đi một đứa bé, tình cảm cô dành cho Tiểu Bân cũng tuyệt đối không đơn giản là yêu quý và đồng cảm bình thường.

 

Nghe vậy, Lâm Lệ không nhịn được cười khẽ lên tiếng, nhìn anh nói: “Mẹ cũng đã mắng anh, em mắng anh nữa, thì anh không phải quá đáng thương đi.” Vừa ăn cơm xong, anh đã bị mẹ gọi vào trong phòng, không cần đoán, cô cũng biết bọn họ nói những chuyện gì với nhau cũng nói về những thứ gì.

 

Chu Hàn cũng cười, đưa tay sờ sờ mặt của cô, nói "Em biết rồi."

 

Lâm Lệ kéo tay anh xuống, khẽ thở dài, nghiêng người nhích lại gần trong lồng ngực anh, nói “Chỉ là sau này không được hung dữ với con như vậy nữa, thằng bé rất yếu đuối.”

 

Chu Hàn siết chặt hai tay, cúi đầu hôn lên trán cô, gật đầu, lên tiếng nói “Được, tất cả nghe theo em.”

 

Khóe miệng Lâm Lệ cong lên thành nụ cười nhàn nhạt, không có nói nữa, hai người cứ đứng ôm nhau như vậy.

 

Lúc xế chiều Chu Hàn bị trợ lý Từ gọi điện thoại về công ty, nhưng mà trước khi đi đặc biệt căn dặn Lâm Lệ bảo cô chờ anh ở đại viện, buổi tối anh sẽ qua đón cô và Tiểu Bân trở về.

 

Sau khi Chu Hàn đi, Lâm Lệ và mẹ Chu ở trong phòng khách cùng nhau làm việc nhà, lúc sau mẹ Chu lại bị bác Trương ở cách vách gọi đi, nói là một ít hải sản và hoa quả khô mà lần trước mẹ Chu nhờ bà ấy mua hộ đã có rồi, bảo bà đi lấy.

 

Sau khi mẹ Chu đi khỏi Lâm Lệ có chút nhàm chán, ngắm hoa trong sân một lát, rồi lại quay về phòng.

 

Nhẹ nhàng mở cửa đi vào, thằng bé còn đang ngủ, nhắm mắt lại, lông mi đen kia vừa dài vừa cong, rất đẹp, hô hấp đều đều không hề có dấu hiểu nào là sắp tỉnh.

 

Ngồi ở bên giường nhìn thằng bé một lúc, lúc này mới đứng dậy rời đi.

 

Trở lại phòng khách lần nữa, mẹ Chu còn chưa có trở lại, dì quản gia đang bận rộn gì đó trong phòng bếp bận rộn.

 

Nhàm chán quá cũng đi xem một chút, nghĩ tới mình có thể giúp được với cả mình cũng có thể tìm ít chuyện để làm.

 

Sau khi tiến vào mới biết được thì ra là dì quản gia là đang pha trà.

 

Dì quản gia nghe thấy tiếng động xoay đầu lại, đúng lúc Lâm Lệ đi vào, cười hỏi “thiếu phu nhân, muốn uống trà sao? Tôi pha cho cô một chén, đây là đại hồng đào mà ông chủ mang từ Phúc Kiến về, rất thơm đấy.”

 

“Dì, gọi tên cháu là được rồi, đừng có thiếu thiếu gì đó, không tự nhiên.” Lâm Lệ cười nói, nhìn chén trà lưu ly bày đặt trên khay, nghịch ngợm lè lưỡi, nói: “Cháu không có uống trà, sau khi uống xong đoán chừng cả đêm không ngủ được.”

 

Dì quản gia cũng cười, nói “Ừ, trà này chính là nâng cao tinh thần, nhưng mà nếu uống vào cả đêm không ngủ được thì vẫn là đừng đừng uống, người không ngủ được sao còn có tinh thần.” Vừa nói vừa lấy nắp chén trà để lên miệng chén, chuẩn bị mang vào thư phòng cho ba Chu.

 

Đang lúc bà muốn đi, Lâm Lệ tò mò hỏi "đã xong rồi sao?"

 

“Đúng vậy, lúc trước đã dùng nước sôi tráng qua một lần rồi, đây là trà lần thứ hai, sẽ uống ngon hơn, uống vào sẽ không thấy vị đắng chát nữa.” Dì quản gia cũng ở Chu gia mười mấy hai mươi năm rồi, dĩ nhiên cũng đã pha trà cho ba Chu nhiều năm như vậy, rất có kinh nghiệm cùng tâm đắc rồi.

 

Đang lúc dì quản gia bưng trà từ trong phòng bếp ra, điện thoại trong phòng khách vang lên, hai người mắt nhìn nhau, Lâm Lệ cười nói “Trà để cháu đưa vào cho ba đi.” Cô cũng không biết trả lời thế nào, đến lúc cô không xử lý được phải phải gọi dì quản gia đến, phiền phức không cần thiết.

 

Dì quản gia gật đầu, đưa chén trà trong tay cho Lâm Lệ, nói: “bây giờ ông chủ đang ở thư phòng đọc sách.”

 

Lâm Lệ gật đầu, vừa nói bưng trà đi đến thư phòng.

 

Đến trước cửa thư phòng, đưa tay gõ cửa thư phòng, đội một lát, bên trong cũng không có lên tiếng, giơ tay lên gõ gõ lại, cũng lên tiếng gọi “Ba.”

 

Lại đợi một lúc, bên trong vẫn không có tiếng động.

 

Lâm Lệ nghi hoặc nhíu mày lại, lẩm bẩm “Dì vừa mới nói có thể là ở trong thư phòng a.” Vừa nói vừa đưa tay xoay cái tay nắm cửa trực tiếp mở cửa ra.

 

Sau khi mở cửa đi vào, Lâm Lệ mới phát hiện trong thư phòng cũng không có ai, nhưng mà trên bàn đặt mấy quyển sách, bên cạnh còn để mắt kính hiển nhiên chứng minh vừa mới có người ngồi trong thư phòng này.

 

Đoán là ba Chu chỉ mới đi ra ngoài, một lát sẽ trở về, không nghĩ nhiều, bưng trà đi đăt lên bàn sách, đến gần mới nhìn thấy quyển sách để trên bàn vậy mà là “Tư Trì thông giám”

 

Nhớ đến lầu đầu tiên cô đến nhà An Nhiên, trên bàn trong phòng An Nhiên cũng để một quyển sáng này, nghe nói là quà sinh nhật mà ba Cố tặng cho cô ấy, nói có buồn tẻ thì cũng phải giả bộ làm trí thức, nhưng mà sau khi mở ra nhìn cổ văn (văn chương cổ đại) khiến cô quáng mắt, xem qua mấy tờ rồi đóng lại luôn.

 

Đưa tay cầm lên, nhìn mấy lần, những câu chữ kia vẫn quen thuộc như cũ, dĩ nhiên cũng làm choáng váng đầu như cũ, cười cười để xuống lần nữa. Lúc xoay người chuẩn bị rời đi, liếc thấy giấy tờ ở trên bàn, bỗng dưng dừng lại, chậm rãi xoay người cầm giấy tờ kia lên.

 

Khi ba Chu từ phòng vệ sinh trở lại thư phòng có chút ngoài ý muốn nhìn thấy Lâm Lệ ở trong này, ngoài ý muốn hơn nữa là thứ cô cầm trên tay.

 

Lâm Lệ nghe thấy tiếng động, xoay người lại, nhìn ba Chu nhất thời có chút không biết nên nói gì.

 

Ba Chu lấy lại tinh thần, thu hồi ánh mắt, lúc này mới xoay người đóng cửa thư phòng lại.

 

“Ba...” Lâm Lệ nhìn ông, vẫn không biết nên nói cái gì cho phải, cô cho là qua việc Chu Hàn đã làm sáng tỏ lần trước, chuyện Tiểu Bân là con trai ruột của Chu Hàn sẽ không có ai nghi ngờ nữa, lại không ngờ rằng sẽ nhìn thấy bản giám định quan hệ ruột thịt trong thư phòng của ba Chu!

 

Ba Chu thấy cô, thản nhiên nói: “Đến bên này ngồi đi.” Vừa nói vừa đi tới ghế salon tiếp khách trong thư phòng.

 

Nghe vậy, Lâm Lệ cũng theo ông đến ngồi, sau khi ngồi xuống đối diện với ông, để bản báo cáo giám định thân nhân kia xuống, nói “con xin lỗi, lúc để trà lên bàn, con vô tình thấy được.”

 

Ba Chu gật đầu, không có ý trách tội cô, nói “Cũng là do ba không cất kỹ.”

 

“Ba, Tiểu Bân nó...” Lâm Lệ muốn nói gì đó, mở miệng muốn nói nhưng lại không biết nên nói cái gì.

 

Thấy cô mở miệng nhưng không biết nói gì, ba Chu chậm rãi mở miệng, nói “mặc dù quan hệ giữa ba và Chu Hàn đã nhiều năm không được tốt lắm thậm chí có phần căng thẳng, nhưng nó là con trai của ba, ba ít nhiều cũng hiểu được tính cách của nó.”

 

“Trước kia ba và mẹ nó cực lực phản đối chuyện của nó và Lăng Nhiễm, một là nó và Tô Dịch Thừa vẫn là bạn tốt, ba vẫn dạy nó làm người không thể bất trung bất nghĩa, hai là đối với cách đối nhân xử thế của Lăng Nhiễm ba và mẹ nó cũng không ủng hộ, dĩ nhiên là có mấy lời lúc đầu sơ sót không nói với nó, cho nên mới có chuyện nó đưa Lăng Nhiễm đi Mỹ sau này. Nếu thật truy cứu ra, thật ra thì nó đối với Lăng Nhiễm si mê không tỉnh có trách nhiệm của chúng ta.”

 

Lâm Lệ nhìn ông, chỉ lẳng lặng nghe, cũng không có mở miệng nói gì.

 

“Chu Hàn là một người trọng trách nhiệm, đúng sai trong lòng nó có tiêu chuẩn rõ ràng của mình, nó lại càng không phải người đỏ sai lầm mà người lớn phạm phải lên đầu đứa trẻ, hơn nữa đứa trẻ kia lại là con ruột của mình. Trước kia chúng ta cũng cảm thấy nó lạnh nhạt với Tiểu Bân như vậy là vì Lăng Nhiễm, chúng ta chưa từng hoài nghi đến, về sau chuyện này bị báo chi lôi ra ngoài, lúc này mới khiến ba phải nhìn thẳng vào vấn đề thái độ của nó với tiểu Bân, khiến cho ba cảm thấy có thể là có khả năng này không, tiểu Bân thật đúng như bên ngoài nói, vốn là không phải con của Chu Hàn, cho nên nó mới vẫn không có cách nào đối mặt với đứa bé như bình thường!”

 

Dừng lại một chút, ba Chu nói tiếp “Chu Hàn có thể vận dụng quan hệ và nhân mạch làm bản giám định thân nhân giả, tất nhiên ba cũng có cách và quan hệ để lấy được cái thật. Ánh mắt nhìn cái báo cáo trên kỷ trà, im lặng một lúc lâu: “bản giám định này là ba mới lấy được mấy hôm trước, quả nhiên là giống với suy đoán của ba, Tiểu Bân vốn không phải là con của Chu Hàn.” Vừa nói chuyện, giọng nói của ba Chu lộ rõ vẻ cô đơn.

 

Thư phòng rơi vào trầm mặc, an tĩnh ngay cả không khí cũng trở nên có chút nặng nề.

 

Lâm Lệ nhìn ông, cô có thể nhìn ra được sự cô đơn và thất vọng từ trên mặt ông, thật ra đổi lại là ông mà suy nghĩ, sao có thể không thất vọng được, tưởng là cháu trai ruột thịt, nhưng trong nháy mắt biết được không có bất kỳ quan hệ máu mủ nào, chuyện như vậy thực sự không phải là ngày một ngày hai có thể lập tức tiếp nhận và thích ứng được.

 

Không khí nặng nề khiến cho Lâm Lệ cảm thấy có chút lúng túng, cố gắng tìm đề này xoa dịu bầu không khí xấu hổ này, nói: “Thật ra thì, thật gia thì Tiểu Bân và Chu Hàn khá giống nhau, tính cách tính khí rất tương tự Chu Hàn.

 

Ba Chu giương mắt nhìn cô, nhìn chằm chằm một lúc, không nói chuyện, đứng dậy đi về phía bàn đọc sách, bưng chén trà lúc trước Lâm Lệ bưng vào lên, mở nắp ra uống một hớp, đã nguội mất rồi, hơi đắng chát, không phải vị đắng lúc vừa pha xong, không hề có vị thơm nồng nóng hổi khi vừa pha.

 

Bưng chén trà một lần nữa trở lại ghế salon ngồi xuống, để trà lên trên mặt chiếc bàn trà, lại nhìn về phía Lâm Lệ hỏi “Về thân thế của thằng bé, con biết ngay từ đầu sao?”

 

Lâm Lệ giật mình sửng sốt, cuối cùng gật đầu, "trước đó Chu Hàn có nói cho con rồi."

 

Ba Chu cũng gật đầu, bưng chén trà lên lại uống một ngụm, ánh mắt nhìn tờ báo cám giám định trên bàn trà kia, dường như đang suy nghĩ điều gì, thật lâu cũng không có mở miệng.

 

Lâm Lệ không biết ông đang nghĩ cái gì, đúng lúc đang muốn mở miệng hỏi, lúc này cửa thư phòng được gõ vang, dì quản gia đẩy cửa đi vào, nói “Lâm Lệ, Tiểu Bân tỉnh, đang tìm cô đấy.”

 

Nghe vậy, Lâm Lệ liếc nhìn ba Chu, chỉ thấy ba Chu chỉ gật đầu, bưng chén trà lên nhấp một ngụm nữa, vẫn một mực không nói gì.

 

Lâm Lệ cũng không hỏi thêm điều gì, đứng dậy ra khỏi thư phòng.

 

Dường như dì quản gia nhìn ra chút gì, đợi Lâm Lệ đóng cửa thư phòng, không khỏi có chút hiếu kỳ hỏi “Sao thế?”

 

Mắt Lâm Lệ nhìn bà, chỉ cười cười nhàn nhạt, lắc đầu, đi sang phòng ngủ cho khách bên kia.

 

Lúc đẩy cửa đi vào, thằng bé đang ngồi ở trên giường, ngơ ngác nhìn lòng bàn tay của mình, miệng mếu đi, vẻ mặt kia dường như là ủy khuất biết bao nhiêu, khiến người ta nhìn thấy cũng đau lòng.

 

Lâm Lệ đứng ở cửa, trong lòng không khỏi thắt lại, cô không biết ba Chu nghĩ như thế nào, nếu quả thật không thể tiếp nhận, vậy Tiểu Bân làm sao bây giờ?

 

Có lẽ cảm giác được phía sau có người nhìn mình, thằng bé xoay đầu lại, thấy Lâm Lệ đứng ở cửa, miệng mếu kia mới thả lỏng ra, hướng về phía Lâm Lệ hô “Dì”

 

Lâm Lệ cũng lấy lại tinh thần, nở nụ cười nhìn thằng bé, tiến lên ngồi xuống bên giường, đưa tay sờ sờ tóc nó, dịu dàng hỏi, “Còn muốn ngủ thêm một lát hay là muốn rời giường?”

 

"Rời giường." Thằng bé lớn tiếng trả lời, dường như thấy Lâm Lệ còn ở thì yên tâm rồi.

 

Lâm Lệ cười cười, trìu mến hôn lên trán thằng bé, sau đó cầm cái áo khoác nhỏ đặt ở ghế bên cạnh mặc vào cho bé.

 

Đến khi ăn xong cơm tối Chu Hàn mới đến đón Lâm Lệ và Tiểu Bân trở về.

 

Dọc đường đi thấy Lâm Lệ như có tâm sự, mặt vẫn nhìn ngoài cửa sổ, cũng không nói chuyện, cả người rất yên tĩnh.

 

Khi đợi đèn xanh, Chu Hàn nhẹ cầm lấy tay cô, dường như lúc này Lâm Lệ mới phục hồi lại tinh thần, không nhìn cửa sổ, quay sang nhìn anh.

 

Chu Hàn nhìn cô, hỏi "Sao thế? Có tâm sự?"

 

Lâm Lệ nhìn anh, quay đầu liếc nhìn Tiểu Bân ở phía sau, chỉ thấy thằng bé vẫn đang chăm chú xem quyển sách thiếu nhi mà mẹ Chu mua cho, vẻ mặt nghiêm túc và chuyên chú.

 

Thấy cô không đáp, Chu Hàn nhíu nhíu mày, hỏi “Lâm Lệ, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?” Sao cứ có cảm giác là lạ, xế chiều trước lúc anh đi vẫn còn tốt, giờ về thế nào lại đột nhiên như thay đổi thành người khác vậy.

 

Lâm Lệ nhếch miệng, lắc đầu, chỉ nói nói " Không có chuyện gì."

 

Đèn đỏ chuyển xanh, phía sau truyền đến tiếng còi thúc giục, Chu Hàn không có hỏi nhiều nữa, nghĩ đến khi về nhà sẽ hỏi lại, xoay người, một lần nữa lại khởi động xe.

 

Khi ba người về đến nhà đã là chín giờ, nghĩ đến ngày mai thằng bé còn phải đi học, Lâm Lệ liền dẫn nó đi tắm.

 

Trong phòng tắm, Lâm Lệ có chút không yên lòng khi tắm cho thằng bé, trong đầu đều nghĩ tới những lời ba Chu nói trong thư phòng lúc xế chiều.

 

Khi Lâm Lệ chuẩn bị gội đầu cho thằng bé lần thứ tư, rốt cục nó không nhịn được mở miệng nói, “Dì, dì gội đầu cho con ba lần rồi.”

 

Lúc này Lâm Lệ mới giật mình, có chút hối lỗi nói “dì xin lỗi, dì xin lỗi, dì đang suy nghĩ một chuyện.” Vừa nói vừa nhanh chóng xả nước rửa sạch dầu gội trong tay.

 

Thằng bé nhìn cô chăm chằm, đầu tóc còn ướt nhẹp , hỏi "Dì, dì không vui sao?"

 

Lâm Lệ lắc đầu, khẽ cười: "Không có." Cầm lấy khăn lau khô đầu cho thằng bé.

 

Giọng non nớt của thằng bé vang lên” "Nhưng mà dì vẫn không nói lời nào."

 

Lâm Lệ xoa xoa đầu nó: "Được rồi, tắm nhanh nào, nếu không sáng sớm ngày mai dậy không nổi đi học muộn đấy ." Tay nhéo nhéo cái mũi nhỏ của nó.

 

Thằng bé biết điều gật đầu, nhưng mà nhìn cô vẫn có chút không yên lòng nói “Dì, đừng không vui.”

 

Lâm Lệ cười nói được, rất ấm lòng.

 

Đắp chăn kín giúp thằng bé, cúi đầu hôn cái lên trán nó, thấp giọng nói “ngủ ngon.”

 

"Dì ngủ ngon." Nói xong, biết điều nhắm hai mắt lại.

 

Vui vẻ cười cười, đứng dậy tắt đèn trong phòng thay nó, lúc này mới đi ra khỏi phòng.

 

Túc đi ra khỏi phòng nụ cười cũng biến mất, khẽ nhíu mày, tâm trạng có chút nặng nề.

 

Lâm Lệ theo thói quen quay về phòng ngủ cho khách, lúc đang đẩy cửa đi vào, tay bị Chu Hàn ở phía sau không biết đến đây từ lúc nào kéo lại, chỉ nghe thấy Chu Hàn nhẹ giọng nói bên tai cô: “Có phải là em đi nhầm phòng hay không?” Vừa nói tay vốn đang kéo tay cô, buông cô ra, chậm rãi đặt lên cái eo mảnh khảnh của cô.

 

Lâm Lệ thoáng cái đỏ mặt, trong nháy mắt toàn bộ lý trí tràn về, nhớ tới tất cả vào sáng nay và tối qua.

 

Chu Hàn hôn lấy cổ cô, môi dán xuống cái cổ bóng loáng của cô hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì, cả buổi tối rầu rĩ không vui ?"

 

Lâm Lệ kéo tay anh ra, xoay người lại, nhìn anh, nói "Ba, ông đã biết chuyện của Tiểu Bân rồi."

 

Nghe vậy, Chu Hàn sửng sốt, nhìn cô chằm chằm, một lúc cũng không kịp phản ứng.

 

Lâm Lệ lôi kéo anh vào phòng, cửa đóng lại, nói: " Lúc xế chiều em nhìn thấy bản báo cáo giám định thân nhân của Tiểu Bân ở trong thư phòng ba, ba đã biết chuyện thân thế của Tiểu Bân rồi"

 

"Vậy à?" Dường như lúc này mới phục hồi tinh thần lại, Chu Hàn nhẹ nhàng đáp.

 

Lâm Lệ gật đầu, "Ừ."

 

"Ông ấy nói gì sao?" Chu Hàn hỏi.

 

Lâm Lệ lắc đầu, "Không có, cũng không nói gì." Nhìn anh, Lâm Lệ có chút lo lắng hỏi "Chu Hàn, anh nói ba ông ấy sẽ như thế nào?" Sẽ không nhận Tiểu Bân sao? Nếu thật là không tiếp nhận tiểu Bân, vậy phải làm thế nào?

 

Thấy vẻ mặt lo lắng của cô, Chu Hàn sao có thể không biết trong lòng cô suy nghĩ cái gì, đưa tay kéo cô ôm vào trong ngực, nhẹ vỗ vỗ lưng cô, an ủi nói “Đừng lo lắng, nếu ba không nói gì, vậy thì chứng tỏ ông ấy đã đón nhận rồi, sau này cũng sẽ không nói gì.” Với sự hiểu biết của anh về cha, nếu như hiện tại ông không nói phản đối hoặc là như thế nào, im lặng như thế là thể hiện đồng ý, trước kia ông không đồng ý chuyện của anh và Lăng Nhiễm, cho dù anh đưa Lăng Nhiễm đi Mỹ bảy năm, rồi khi trở về thái độ của ông vẫn là không đồng ý, cho nên bây giờ ông không nói gì thân thế của Tiểu Bân, vậy sau này cũng sẽ không nói gì nữa.

 

"Có thật không?" Tựa vào trong lòng ngực của anh, Lâm Lệ có chút không xác định hỏi.

 

"Thật." Chu Hàn khẳng định nói, nghĩ thầm có nên trực tiếp tìm cha nói về vấn đề của Tiểu Bân.

 

Giống như Chu Hàn nói, kể từ ngày đó, về chuyện tình về Tiểu Bân ba Chu không hề nhắc tới, dường như cái chuyện hồi xế chiều cũng không có xảy ra, có đôi khi không khỏi làm Lâm Lệ như có một loại ảo giác, chuyện chiều hôm đó cô thấy được bản báo cáo giám định thân nhân trong thư phòng ba Chu chỉ là do cô tưởng tượng ra, mà thật ra không hề xảy ra chuyện gì. Dĩ nhiên những điều này cũng chỉ là những suy nghĩ viễn vong của Lâm Lệ, chuyện đã xảy ra làm sao có thể coi như chưa từng xảy ra, nhưng mà mẹ Chu dường như không hề biết gì, vẫn thường gọi điện đến đây, hỏi lúc nào bọn họ về ăn cơm, nói bà nhớ tiểu Bân rồi, muốn gặp nó.

 

Thằng bé bị cảm, chảy nước mũi ho khan rất nghiêm trọng, người cũng mê man, chỉ hai ngày, cả người dường như gầy đi rất nhiều, khiến cho Lâm Lệ nhìn vậy rất đau lòng.

 

Bác sĩ nói là giờ bệnh cảm cúm đang lây lan, nhưng do thể chất thằng bé tương đối kém, cho nên cảm cúm mới nghiêm trọng như vậy, mỗi ngày phải đi bệnh viện để tiêm.

 

Bởi vì gần đây Chu Hàn đang bận một hạng mục mới, cho nên việc đưa bé đi bệnh viện xem bệnh chỉ thể rơi trên người Lâm Lệ.

 

Mất ba ngày truyền nước, hai cái tay của thằng bé bị kiêm tiêm đến đỏ đỏ tím tím, nhưng cũng may việc tiêm và truyền nước không hề uổng phí, bệnh cảm cúm đã đỡ rất nhiều, chỉ còn cổ họng là còn sưng sưng là hơi khó chịu.

 

Lâm Lệ nắm tay thằng bé chuẩn bị đi đến bãi đậu xe của bệnh viện, vừa đi Lâm Lệ hỏi thằng bé: “Tiểu Bân, lát dì đi siêu thị sẽ mua tuyết lê hầm bách hợp (*) cho con ăn, ăn xong cổ họng sẽ thoải mái chút ít, sẽ không đau như vậy.”

 

Thằng bé gật đầu, giọng nhẹ nhàng đáp: “Vâng.” Bởi vì cổ họng bị sưng, giọng nói có chút khàn khàn.

 

Lâm Lệ sờ sờ đầu của nó, "Thật ngoan."

 

Gần tới bãi đậu xe, lại vô tình nghe thấy có hai nữ một nam đang cãi vã ở bên trong bãi đậu xe, trong đó có một giọng nói vô cùng quen thuộc, mắt nhìn sang, có chút ngoài ý muốn thấy một trong số đó lại là Tiêu Tiêu.

 

“Ả hồ ly tinh này, dụ dỗ chồng bà, mày muốn chết hả!” Đứng đối diện Tiêu Tiêu là người phụ nữ đang cầm chiếc túi định đập về phía Tiêu Tiêu.

 

"A, bà mụ điên, anh Cường, anh Cường giúp em." Bên này Tiêu Tiêu kêu gào trốn sau lưng một người đàn ông.

 

“A Mai đừng, A Mai đừng đánh, đừng đánh...” Người đàn ông kia nhìn qua hơn bốn mươi tuổi, bụng phệ cả người nhìn rõ có chút mập mạp.

 

Người phụ nữ được gọi là A Mai kia dừng tay lại, rời mắt về phía người đàn ông trung niên kia, ánh mắt hung ác, giơ tay lên tát một phát vào mặt người đàn ông, khiến mắt kính người đàn ông rơi xuống.

 

Tiêu Tiêu núp ở phía sau đàn ông thoáng cái ngây cả người, tay nắm quần áo của đàn ông nhất thời có chút không biết phải làm sao, giật mình sững sờ nhìn.

 

Người phụ nữ gọi là A Mai kia ngoảnh mặt về phía chồng khạc một ngụm đờm, mắng “Cánh cứng rồi dám nuôi đàn bà ở bên ngoài, ông có tin là tôi sẽ bảo ba thu hồi toàn bộ tiền đã đầu tư vào công ty ông không, xem xem ông với cái xác công ty vô ích có thể làm được gì!”

 

Người đàn ông nhặt mắt kính bị rơi xuống đất kia, một lần nữa đeo lên, có chút lấy lòng vợ nói, “A Mai, đừng như vậy, anh yêu chính là em, là người đàn bà này cứ muốn quấn lấy anh, quyến rũ anh, không nghĩ là sẽ phạm sai lầm, nhưng mà trong lòng anh người anh yêu nhất là em, thật, anh có thể thề với trời!”

 

A Mai mắt lạnh liếc nhìn chồng của mình, có chút châm chọc này “Nhìn đức hạnh này của ông, còn dám đi chơi gái, nếu không phải là vì con trai, tôi cũng đã sớm ly hôn cho rồi!”

 

Thấy có thể quay về, đàn ông gọi là anh Cường kia vội vàng nói hùa theo: “Đúng đúng đúng, là vì con trai, em tha thứ cho anh lần này đi, sau này không dám nữa.”

 

A Mai hừ lạnh một tiếng, tiến lên một bước túm lấy tóc Tiêu Tiêu.

 

"A! ——" Tiêu Tiêu sợ hãi kêu lên, tay không ngừng phản kháng lại: "Buông buông cái mụ điên này..."

 

Người phụ nữ kia dùng sức kéo cô ta gần hơn, nhìn mặt cô ta nói “trông cái bản mặt lẳng lơ này, không có thủ đoạn cũng đừng đi ra ngoài đoạt đàn ông của người khác.” Vỗ vỗ mặt Tiêu Tiêu, nói tiếp “Mày cho rằng đàn ông là cái gì, bà cho mày biết đàn ông cũng không phải là thứ gì tốt, sau khi mặc quần thức dậy thì đã quên dáng vẻ người đàn bà vừa nằm dưới thân mình rồi, nếu mày cho rằng ngủ với đàn ông mấy đêm là có thể lấy tiền nhà hắn ta vào tay mình, vậy thì quá ngây thơ rồi!” Vừa nói một tay đẩy Tiêu Tiêu ra.

 

Tiêu Tiêu đứng không vững, cả người suýt chút nữa ngã trên mặt đất, nước mắt rơi lã chã, nhìn cái người đàn ông gọi là anh Cường kia uất ức nói “Anh Cường, anh đã nói là anh yêu em, anh nói muốn ly hôn với mụ dạ xoa này!”

 

“Cô đừng có nói bậy bạ, tôi nói muốn ly hôn với bà xã tôi lúc nào, tôi cho cô biết, tôi yêu bà xã tôi nhất, về sau cô đừng quấn tôi nữa!” Nói xong, vội vàng lôi kéo vợ mình, nói, “Bà xã, đi thôi đi thôi, người ta đang nhìn đấy.” Vừa nói ngầng đầu nhìn Lâm Lệ bên này.

 

Nghe vậy A Mai cũng ngoảnh lại nhìn về hướng Lâm Lệ, sau đó quay lại nhìn Tiêu Tiêu hừ lạnh một tiếng, lúc này mới xoay người rời đi.

 

"Dì." Thằng bé bên cạnh kéo tay Lâm Lệ.

 

Lâm Lệ quay đầu lại, có chút hối hận mình thế mà lại quên không đưa tiểu Bân đi khỏi, lại để cho nó nhìn một cảnh xấu thế này.

 

Sờ sờ đầu thằng bé, hỏi "Đã hù dọa Tiểu Bân sao?"

 

Thằng bé vừa lắc đầu, lại gật đầu, không nói gì.

 

Lâm Lệ biết thật sự có chút dọa đến thằng bé rồi, thật ra thì đừng nói là nó, cô cũng thấy sợ, trước kia khi Mạc Phi vứt bỏ An Nhiên, kết hôn với Đồng Tiểu Tiệp, lo lắng An Nhiên khổ sở, cô cũng không ít lần lôi kéo An Nhiên nói những lời ngoan độc, nhưng mà chỉ là nói thôi, chưa từng đi làm thật, dĩ nhiên cũng vì Mạc Phi kết hôn liền đi đến Mỹ phát triển luôn, cũng không đợi cô được thực tế, nhưng mà hôm nay thấy một màn như vậy thật là có chút sợ hãi, trước kia cho là những thứ này rất xa xôi, nhiều lắm chỉ là nhìn thấy trên TV, không nghĩ rằng hôm nay vừa vặn cô bắt gặp được, mà ‘tiểu tam’ trong đó chính là Tiêu Tiêu.

 

Sau khi đôi vợ chồng kia đi, Tiêu Tiêu hùng hùng hổ hổ đứng dậy khỏi mặt đất, nhìn thấy Lâm Lệ đứng bên này, nhìn lại bộ dáng chật vật lúc này của mình không khỏi có chút thẹn quá thành giận, nổi giận đùng đùng, ngoảnh lại về phía Lâm Lệ, nói : “Nhìn cái gì vậy, nhìn thấy tôi như bây giờ cô rất đắc ý sao?”

 

Lâm Lệ chỉ lạnh nhạt nhìn cô ta một chút, không nói chuyện, cúi đầu nắm lấy tay Tiểu Bân chuẩn bị rời đi.

 

Thấy cô không để ý mình, trong lòng Tiêu Tiêu càng giận hơn, hướng bóng lưng Lâm Lệ, lớn tiếng quát, “Làm sao, cưới lần thứ hai làm mẹ kế cho người ta, đừng trách tôi không nhắc nhở cô, cẩn thận người ta coi như là bảo mẫu!’

 

Nghe vậy, Lâm Lệ dừng bước lại, xoay đầu lại nhìn Tiêu Tiêu, nói “Mẹ kế hoặc là bảo mẫu gì đó cũng tốt, ít ra tôi còn là bà Chu danh chính ngôn thuận, vừa có danh có phận, còn tốt hơn là cô không danh không phận đi theo đàn ông của người ta, bị người ta túm lại đánh trên đường cũng không có ai liếc nhìn cô một cái hay là ra mặt giúp cô.”

 

"Cô..." Tiêu Tiêu không phản bác được, chỉ có thể oán hận nhìn cô.

 

“Tôi thật cảm thấy không đáng cho Trình Tường, vì cô si tình nhiều năm như vậy.” Lâm Lệ nhìn cô, còn nhớ đến bộ dạng ngày đó của Trình Tường, “Cô đã phụ thâm tình của anh ấy.”

 

“Phụ thâm tình của anh ta, ha ha.” Tiêu Tiêu cười lạnh, nói: “bây giờ anh ta là người què, chẳng lẽ cô muốn nửa đời sau tôi đi chăm sóc một người què sao? Thật là chuyện nực cười!”

 

Lâm Lệ không nói gì nữa, có lẽ Tiêu Tiêu căn bản không hề yêu Trình Tường, cô ta chỉ muốn coi trình tường như cọc gỗ cứu sinh khi cô ta rơi xuống nước mà thôi, một khi cô ta lên bờ, cô ta sẽ vứt bỏ, cho nên hiện tại cô ta mới có thể thờ ơ, coi như không nhìn thấy Trình Tường như vậy.

 

Không hề nhìn cô ta nữa, xoay người sang chỗ khác đưa thằng bé đi về phía đỗ xe.

 

Buổi tối Lâm Lệ cho Tiểu Bân dùng súp tuyết lê bách hợp, thằng bé ngồi ở bên cạnh bàn ăn, vừa uống vừa hỏi Lâm Lệ “Dì, buổi tối dì ngủ cùng con chứ?”

 

Cũng biết là ở cùng Lâm Lệ đã lâu, có tình cảm nhất định và sự ỷ lại với Lâm Lệ, lần này sau khi bị cảm cúm dường như càng biết làm nũng rồi, nói không muốn ngủ một mình, hi vọng Lâm Lệ có thể ngủ cùng nó.

 

Lâm Lệ vốn đau lòng nó, lại nhìn thấy đôi mắt nó có tia cầu xin, dĩ nhiên là không cách nào cự tuyệt.

 

“Được, buổi tối dì và Tiểu Bân sẽ ngủ cùng nhau.”

 

Nghe vậy, thằng bé cười, chân mày cũng cong lên, ăn cạn sạch súp trong bát nhìn Lâm Lệ nói “Dì, con muốn thêm một bát nữa.”

 

Lúc Chu Hàn trở lại đã là đêm khuya rồi, gần đây vì một hạng mục mới mà anh rất bận rộn, vội đến mức chân sắp không chạm đất rồi, mấy ngày liên tiếp không thể về nhà đúng giờ.

 

Thuận tay ném cặp công văn cầm trên tay xuống ghế sô pha trong phòng khách, xoa lông mày có chút đau nhức, đi thẳng đến gian phòng ngủ.

 

Mở cửa, bật đèn lên, phòng ngủ vốn đen như mực thoáng cái sáng ngời, nhìn lên trên giường, giường chiếu vẫn được gấp gọn gàng, dường như căn bản không có người động đến.

 

Vô thức nhíu chặt mày lại, đây là lần thứ mấy rồi? Liên tiếp mấy ngày gần đây, người phụ nữ vốn là nên nằm ở trong phòng này, giờ chẳng thấy bóng dáng đâu cả!

 

Nguyên nhân là cô đi ngủ cùng một người đàn ông khác!

 

Khó chịu, tức giận, chỉ bỗng chốc tràn ngập cả đầu óc, thoáng cái cũng chẳng quan tâm mệt mỏi và buồn ngủ, xoay người ra ngoài đi thẳng đến phòng thằng bé.

 

Bước chân rất lớn, vẻ mặt tỏ vẻ không vui và tức giận, nhưng lúc mở cửa không hiểu sao động tác lại trở nên rất nhẹ, lúc đi vào cũng bước nhẹ, đi tới gần nhìn hai người ngủ chen chúc trên giường nhỏ bẻ, quả nhiên người phụ nữ vốn nên ở trong phòng của anh giờ đang nằm ngủ rất ngon ở nơi này, mà cái tên con trai tranh vợ với anh đang ngủ trong ngực cô, ngoan ngoãn như mèo con.

 

Chân mày nhíu chặt hơn một chút, nhìn chằm chằm hai người một lúc, anh thừa nhận mình không có phong độ, cướp người với thằng quỷ nhỏ đang cảm cúm, hơn nữa thằng quỷ nhỏ kia còn gọi anh là ‘ba’, nhưng mà không có lý do gì anh kết hôn có vợ rồi lại còn phải ngủ phòng không gối chiếc bốn ngày trời! (^_^)

 

Nghĩ tới, nhẹ nhàng cúi người tách thằng quỷ nhỏ trong ngực cô ra, sau đó ôm thắt lưng người phụ nữ đang ngủ say, xoay người đi thẳng về phía gian phòng của mình.

 

Trong giấc mộng Lâm lệ cảm giác như mình đang ngồi trên máy bay, có loại cảm giác bay lên không trung, hơn nữa cái máy bay này rất kì quái, có loại cảm giác rất quen thuộc, ngay cả chiếc ghế tựa, dường như cũng mang theo nhiệt độ quen thuộc.

 

Nhẹ nhàng thả Lâm Lệ lên trên giường, kéo chăn lên đắp cho cô, lúc này Chu Hàn xoay người cầm quần áo vào phòng tắm để tắm.

 

Sau khi tắm nhanh đi ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy người ngủ yên trên giường, trong lòng Chu Hàn không khỏi dâng lên một luồng cảm giác thỏa mãn.

 

Từ một bên giường khác vén chăn lên nằm xuống, đưa tay vòng qua cổ của cô, để cho đầu của cô gối lên cánh tay của mình, một cái tay khác vòng qua hông của cô, kéo cô vào trong ngực của mình.

 

Trong lúc mơ mơ màng màng, Lâm Lệ bị anh chạm vào tỉnh lại, nhíu nhíu mày, khẽ mở mắt ra, lúc này mới nhìn thấy trước mặt mình là khuôn mặt lớn hơn, có chút ngoài ý muốn còn có chút không xác định, “Chu Hàn?”

 

Nhân lúc cô tỉnh lại, Chu Hàn cúi đầu hôn lên môi cô một cái, thấp tiếng nói hỏi "Đánh thức em?"

 

Khóe miệng Lâm Lệ cong lên thành nụ cười, ánh mắt còn chút nặng trĩu, không ngừng nháy mắt vài cái, lắc đầu, nói “Anh đã về.” Thật ra nói thật ra, mặc dù hai người chung một căn phòng, mỗi ngày Chu Hàn đều trở về không có qua đêm bên ngoài, nhưng mà từ khi anh tiếp nhận hạng mục mới mà bắt đầu bận rộn, mà cô cũng vì chuyện của Tiểu Bân nên không đi làm, cho nên mấy ngày nay hai người không hề thấy mặt nhau, căn bản là khi anh về, cô đã ngủ, cô thức, anh đã đi.

 

"Ừ." Chu Hàn nhẹ giọng đáp lời, cúi đầu hôn cô, thoáng cái dường như tất cả mỏi mệt đã tiêu tan, chỉ muốn hôn cô mà thôi.

 

Dĩ nhiên Chu Hàn cũng không phải là người chỉ nghĩ xuông mà không làm, lập tức thay đổi hành động, hạ thân thể xuống cúi đầu hôn cô, hàm răng khẽ cắn môi mềm mại ngọt như đường kia của cô, đầu lưỡi thừa dịp cô bị đau hô lên mà tiến vào thăm dò, bá đạo mà thâm tình, dĩ nhiên cũng không phải dịu dàng.

 

Đột nhiên Lâm Lệ như nghĩ tới điều gì, chợt đẩy anh ra, “Tiểu, Tiểu Bân.” Quay đầu tìm thằng bé, lúc này mới chú ý nơi này không phải là phòng trẻ em, giường này nào đâu phải là giường của thằng bé.

 

Lúc này mới quay đầu lại nhìn người đàn ông đang đè nửa người lên người mình hỏi: “Anh, làm sao anh lại ôm em trở về?” Không khỏi có chút lo lắng nếu thằng bé nửa đêm tỉnh lại không nhìn thấy cô liệu có sợ hay không?

 

Chù Hàn cúi đầu há mồm trừng phạt bằng cách cắn cái mũi của cô: “Em là bà xã của anh, cả ngày để cho anh phòng không gối chiếc là thế nào?” Giọng nói nghiêm chỉnh kia dường như có chút giống ‘oán phu’.

 

Lâm Lệ buồn cười vỗ vỗ anh, nói: “lại còn ‘phòng không gối chiếc’ nữa, em cũng không đi đâu, ngày ngày ở nhà, cũng không biết ai là người đi sớm về muộn ngay cả một bóng người cũng không nhìn thấy.”

 

Chu Hàn cũng cười, tung mình đè cả người lên trên người cô, bắp đùi khỏe khoắn cố ý vô tình ma sát cô, thấp giọng ở bên tai cô hỏi: “Vậy là em đang oán giận anh ‘vắng vẻ’ em sao?” Giọng nói kia trầm thấp cùng hàm ý trong đó không cần nói cũng biết, khiến cho nhiệt độ căn phòng tăng lên vài độ.

 

Lâm Lệ nuốt một ngụm nước bọt, đỏ mặt, nhiệt độ cả người cũng tăng lên vài độ, đưa tay đẩy anh: “Anh, anh muốn làm gì.”

 

Chu Hàn lấy một tay gạt cái tay ngăn cách giữa hai người ra, nâng đầu cô lên một chút, một bàn tay ôm chặt, thân thể hai người kề sát vào nhau thật chặt, thân mật không hề có khe hở, tiếng nói Chu Hàn mờ ám vang lên bên tai: “Mấy ngày hôm trước sơ ý ‘vắng vẻ’ em...”

 

Lâm Lệ nuốt nước miếng xuống, sao không biết là anh muốn làm gì, muốn đẩy ra, nhưng hoàn toàn không thể dùng lực được, cũng không biết là thật không dùng được lực hay là bản thân mình không muốn đẩy anh ra.

 

Chu Hàn mở miệng ngậm chặt lỗ tai cô, đầu lưỡi vẽ quanh vành tai của cô, vừa nói “vậy hôm nay sẽ bồi thường cho em thật tốt...” Vừa nói buông lỗ tai của cô, theo tai của cô trượt xuống phía dưới.

 

Lâm Lệ run rẩy, rung động vì nụ hôn của anh, tay nắm thật chặt bờ vai của anh, cũng không biết là muốn đẩy anh ra hay là muốn kéo anh đến gần hơn chút nữa.

 

Chỉ còn lại một tia lý trí, Lâm Lệ nâng khuôn mặt đang chôn trong ngực lên, bộ ngực phập phồng, thở hổn hển nói “Anh, anh không mệt mỏi sao?” Buổi sáng sớm như vậy đi ra ngoài, tối muộn thế này mới về, một ngày mười sáu giờ dành cho công việc, cô lo lắng anh cứ như vậy thân thể sẽ không chịu nổi.

 

Chu Hàn cúi đầu, hôn lông mày cô, mắt, mũi, miệng ... Những nụ hôn chi chít rơi xuống, tia lý trí cuối cùng của Lâm Lệ rốt cục cũng bị những cái hôn chi chít này của anh làm sụp đổ hoàn toàn, trước lúc hoàn toàn trầm luân cùng anh, nghe thấy anh nói bên tai cô: “Ở trên giường đừng hỏi đàn ông có mệt hay không.”

 

Cô khẽ cười thừa nhận toàn bộ nhiệt tình của anh, cảm thấy có đôi khi anh thật đáng yêu.

 

Khi Lâm Lệ tỉnh lại đã là buổi sáng ngày hôm sau, bên cạnh Chu Hàn đã không có ở đây, cả người như tan ra, vô cùng đau nhức. Nhớ lại tối hôm qua, mặt Lâm Lệ không khỏi lại nóng lên.

 

Giơ tay lên nhìn đồng hồ một chút, lúc này mới giật mình đã chín giờ rồi, nghĩ đến thằng bé, cũng bất chấp đau nhức ở ngang hông cùng hai chân vô lực, xoay người ngồi dậy khỏi giường, vào phòng quần áo lấy quần áo thay rồi đánh răng rửa mặt qua loa, liền đi ra khỏi phòng.

 

Lúc Lâm Lệ vội vàng đến phòng của thằng bé, thằng bé đã thức dậy, giờ này đang ngồi cười đọc sách ở trước bàn đọc sách, thấy cô mở cửa đi vào, để quyển sách trên xuống chạy về phía Lâm Lệ, một tay ôm lấy Lâm Lệ, “Dì”

 

Lâm Lệ ôm lại nó, tay vỗ nhè nhẹ vỗ về lưng của nó, an ủi nó nói: “Tiểu Bân, thật xin lỗi a, dì dậy muộn.”

 

Chui ra khỏi lòng Lâm Lệ, thằng bé nhìn Lâm Lệ chằm chằm, hỏi “Dì, thân thể dì đã khá hơn chút nào chưa?”

 

"Hả?" Lâm Lệ giật mình sững sờ, có chút nghi hoặc nhìn bé, "Cái gì?"

 

“Ba nói dì cũng ngã bệnh rồi, cần nghỉ ngơi.” Vừa nói thằng bé vừa kéo Lâm Lệ đến bên giường nhỏ của nó, để cho Lâm Lệ ngồi ở trên giường, nói “Dì, nếu còn không thoải mái thì dì cứ ngủ một lúc đi, con đã khỏe rồi, cổ họng cũng không khó chịu nữa.”

 

Lâm Lệ vui mừng sờ sờ đầu nó, nói “Dì rất khỏe, dì không có không thoải mái.”

 

"Có thật không?" Đứa bé nhìn cô, ánh mắt kia sạch sẽ không hề có tạp chất.

 

"Thật." Hỏi "Tiểu Bân đói bụng không, muốn ăn cái gì, dì làm bữa sáng cho con."

 

“Con ăn sáng rồi.” Thằng bé nói, “Buổi sáng ba làm sandwich cho con.” Nghĩ đến cái gì, nói tiếp “Ba cũng làm sandwich cho dì, đặt ở trong tủ lạnh, nói chờ dì tỉnh, hâm nóng lại để ăn.”

 

Lâm Lệ gật đầu, trong trái tim ấm áp, liếc nhìn sách trên bàn nhỏ của thằng bé, nói “Tiểu Bân đọc sách nhé, dì đi ăn điểm tâm.”

 

Thằng bé nghe lời gật đầu, một lần nữa ngồi xuống trước bàn đọc sách.

 

Lâm Lệ đi từ phòng trẻ em ra, đi tới phòng bép, mở tủ lạnh, bên trong quả thật có sandwich, bên cạnh còn dán lời ghi chép, “Hâm nóng lên lại ăn.”

 

Nụ cười nơi khóe miệng như không thể ức chế được, từ từ hiện lên.

 

Lâm Lệ cứ sợ là ba Chu sẽ tỏ thái độ với chuyện Tiểu Bân, nhưng mà đúng như Chu Hàn nói, ông không hề nhắc lại, về sau mấy lần Lâm Lệ đưa đứa bé trở lại đại viện, ông cũng không nói thêm cái gì, như là thực sự chưa hề có chuyện gì xảy ra, lúc nhàn rỗi còn có thể dạy Tiểu Bân đọc chữ, thậm chí còn dạy nó đánh cờ.

 

Nhưng mà như vậy cũng tốt, nếu ba Chu thật không thể tiếp nhận Tiểu Bân, vậy thật sự không biết nên làm thế nào mới tốt.

 

Trước bữa cơm tối Chu Hàn gọi điện thoại tới, nói buổi tối có xã giao, không thể về đại viện ăn cơm với bọn họ, nhưng mà sau khi tan tiệc anh sẽ trực tiếp tới đây.

 

“Anh uống ít rượu thôi, hai ngày trước anh còn đau bụng đấy.” Trước lúc cúp điện thoại, Lâm Lệ căn dặn.

 

Trước kia cô cũng từng tham dự xã giao với anh, đâu có gì ngoài uống rượu, hết chén này đến chén khác, đã chính thức mở rộng cửa lòng với Chu Hàn rồi, dĩ nhiên là sẽ chú ý mọi việc của anh, dạ dày anh không tốt, đồ quá lạnh là anh không thể ăn, ăn sẽ làm viêm dạ dày, anh còn có tính xấu khi rời giường, mặc dù bình thường anh hay dậy sớm, nhưng thỉnh thoảng mấy lần dậy muộn mà bị người quấy rầy, khuôn mặt anh lúc nào dài ra rất đáng ghét, cô còn chú ý tới trước khi anh ăn phải uống súp trước, trước khi ngủ còn phải nằm trên giường nhìn trần nhà phát ngốc một lát, có vài việc nhỏ không đáng kể cũng không phải cố ý nhớ đến, mà là khi bạn thích một người, bạn không tự chủ mà quan tâm đến hết thảy của người đó.

 

“Anh biết rồi.” Bên kia điện thoại Chu Hàn đáp, đột nhiên nhớ tới cái gì, hỏi “Đúng rồi, hai ngày trước dạ dày em cũng không thoải mái đúng không, đi bệnh viện kiểm tra chưa?”

 

“Đã không sao rồi, lúc trước là bởi vì ăn đồ hỏng cho nên mới có chút buồn nôn mà thôi.” Lâm Lệ không thèm để ý nói.

 

"Thật không có chuyện gì rồi?"

 

"Dĩ nhiên không có chuyện gì rồi, được rồi, anh đi mau lên, buổi tối uống rượu cũng đừng lái xe nữa."

 

"Biết rồi."

 

Cúp điện thoại, Lâm Lệ xoay người chuẩn bị đi vào trong nhà, lúc đang quay đầu thấy ánh mắt của ba Chu.

 

Lâm Lệ cười cười với ông, có chút cẩn thận gọi một tiếng, "Ba."

 

Ba Chu gật đầu, mở miệng hỏi "nói chuyện điện thoại với Chu Hàn sao?"

 

Lâm Lệ gật đầu, "Vâng."

 

"Nó nói buổi tối lúc nào trở lại?" Ba Chu lại hỏi.

 

"Tối nay Chu Hàn có bữa tiệc, phải mời rượu xong mới có thể trở về." Lâm Lệ trả lời theo sự thật.

 

Ba Chu gật đầu, đi về phía trong viện.

 

Ban ngày vào mùa đông luôn ngắn như vậy, còn chưa tới sáu giờ, sắc trời đã mờ mờ không nhìn thấy rồi, đèn bên ngoài viện cũng đã sớm bật lên.

 

Lâm Lệ không biết lấy cớ thế nào mở miệng, bởi vì cô thật sự có chút sợ ông hỏi cô chuyện của Tiểu Bân.

 

Ba Chu nhìn bầu trời, chậm rãi mở miệng nói “Lúc trước Chu Hàn cũng đã tới tìm ba nói chuyện.”

 

Lâm Lệ sửng sốt, ngẩng đầu nhìn ông chằm chằm. Cô cũng không biết Chu Hàn đi tìm ba Chu.

 

“Nó nói khi nó quyết định đối mặt với truyền thông, lấy ra bản báo cáo giám định thân nhân kia ra, từ khoảnh khắc đó dù nó và đứa trẻ kia không hề có quan hệ huyết thống, nó cũng sẽ gánh vác trách nhiệm của cha đứa trẻ!” Ba Chu nói xong, mặt rất bình tĩnh, trên mặt thậm chí còn có ý cười.

 

“Con, con không biết anh ấy đi tìm ba.” Chu Hàn không hề đề cập với cô, cô hoàn toàn không biết.

 

Ba Chu quay đầu lại, nhìn Lâm Lệ vẻ mặt chân thành nói: “nếu như đây là lựa chọn của nó, như vậy ba sẽ tôn trọng lựa chọn của nó.”

 

"Cho nên... ba chấp nhận Tiểu Bân ?" Ý ông là thế này sao?

 

Ba Chu cười, hỏi ngược lại “Nếu Tiểu Bân là con trai của Chu Hàn, đương nhiên đó là cháu trai của ba, còn có vấn đề sao?”

 

Lời này Lâm Lệ nghe rõ, cũng cười theo, lắc đầu, nói: "Không có vấn đề gì, không có vấn đề gì rồi.”

 

Ba Chu gật đầu, liếc nhìn Lâm Lệ nói “Đi vào ăn cơm đi” Vừa nói xoay người dẫn đầu bước đi vào trong nhà.

 

Lâm Lệ gật đầu, theo ông đi vào.

 

Vừa đi, ba Chu nghĩ đến cái gì, vừa nói: “Đến cuối năm đón cha mẹ con tới Giang Thành dự lễ mừng năm mới đi, hai nhà ở cùng nhau, cũng náo nhiệt hơn chút.”

 

Lâm Lệ ngẩn người, gật đầu đáp: “Vâng.” Thật ra thì cô vốn là có ý định này, ba mẹ chỉ có một con gái là cô, cô không muốn bọn họ cô đơn đón lễ mừng năm mới, không có ai cùng nói chuyện.

 

Lúc Chu Hàn trở về đại viện đã quá chín giờ, mẹ Chu đã đưa Tiểu Bân đi ngủ, quản gia quét dọn vệ sinh trong phòng khách, thấy anh trở về, hỏi, “cậu đã về rồi, đã ăn chưa, có muốn tôi làm cho cậu bữa ăn khuya không?”

 

Chu Hàn lắc đầu từ chối: "Không cần đâu dì, tôi ăn xong cơm tối rồi, ba mẹ đã ngủ chưa?"

 

Dì quản gia gật đầu, đáp: "sáng mai ông chủ có hội nghị, đã ngủ, bà chủ nói muốn ngủ cùng Tiểu Bân, hiện tại hẳn là đã ngủ rồi."

 

Nghe vậy, Chu Hàn gật đầu, lại hỏi "Lâm Lệ thì sao?"

 

“Lúc ăn tối hình như cô ấy không được thoải mái, trở về phòng nghỉ ngơi rất sớm.’ Lúc ăn cơm buổi tối, mới đầu còn tốt, người một nhà cùng ngồi ăn cơm không khí cũng không tệ lắm, cũng không biết làm sao, cơm này ăn vào một nửa, Lâm Lệ đột nhiên che miệng lại chạy đi, nói là dạ dày có chút không ổn. Thấy cô cả người khó chịu vậy, để cô trở về phòng nghỉ ngơi sớm, sau cơm tối bà cũng cố bưng một ít cháo cho cô ăn, nhưng mà vẫn không có khẩu vị, uống vài hớp lại không muốn uống nữa.

 

Chu Hàn nhíu nhíu mày, nói "Lâm Lệ không thoải mái sao?"

 

"Ừ." Dì quản gia gật đầu.

 

Chu Hàn không có nói thêm nữa, xách cặp công văn đi lên gian phòng của mình.

 

Lúc đẩy cửa đi vào thấy Lâm Lệ đang nằm trên giường nghỉ ngơi, nhắm mắt lại dường như là ngủ thiếp đi.

 

Chu Hàn thả cặp công văn trên tay vào một bên hộc tủ, cúi nửa người muốn đưa tay sờ trán cô.

 

Lâm Lệ cũng không có ngủ sâu, cảm giác có người để tay lên trán mình, chậm rãi mở mắt, nhìn thấy Chu Hàn đứng ở trước giường, khóe miệng cong lên, “Đã về rồi.” Chống thân thể như muốn ngồi dậy.

 

Thấy thế, Chu Hàn đưa tay đỡ cô, sau đó ở ngồi xuống ở mép giường, đưa tay đem cô ôm vào lòng, hỏi "không thoải mái ở đâu vậy?"

 

Tựa vào trong ngực anh, Lâm Lệ lắc đầu, chỉ nói nói: "Không hề không thoải mái."

 

“Dì quản gia đã nói với anh, cơm tối em cũng không ăn nhiều”. Mấy ngày hôm trước đã thấy bộ dạng buồn nôn của cô, chẳng qua là trong khoảng thời gian này công ty thật sự bận không dứt ra được, nhưng mà hôm nay thì có, xem ra thật sự là cần đi bệnh viện kiểm tra cho tốt, nghĩ vậy, liền nói “Không được, sáng sớm ngày mai hay là anh cùng em đi bệnh viện nhé?”

 

"Ha ha." Tựa vào trong lòng ngực của hắn Lâm Lệ cười khẽ một tiếng.

 

"Còn cười." Buông cô ra, Chu Hàn nhéo nhéo cái mũi của cô trừng phạt, hỏi: "thấy đói bụng chưa, muốn ăn cái gì, anh đi làm cho em.”

 

Lâm Lệ nhìn anh, cặp kia mắt to xoay chuyển một vòng, nói "Em thật muốn ăn mì sợi."

 

Nghĩ đến buổi tối cô chưa ăn cơm còn đói bụng, Chu Hàn không có suy nghĩ nhiều, sủng nịch vuốt vuốt tóc của cô, đứng dậy, “Được, anh đi nấu cho em.”

 

"Em muốn thêm trứng gà." Người khác được voi đòi tiên càng ngày càng muốn thêm

 

"Biết rồi." Cởi bỏ áo khoác ngoài, vén ống tay áo sơ mi lên, Chu Hàn đi thẳng về phía phòng bếp.

 

Trong phòng Lâm Lệ nhìn anh đi ra ngoài đóng cửa lại, vén chăn lên xuống giường, cầm lấy cái áo khoác tây trang anh cởi ra, treo vào tủ quần áo, ý cười nơi khóe miệng vẫn chưa hề phai nhạt, tự nói nói “Đồ ngốc.” Vừa nói, vừa cúi đầu, tay chậm rãi đặt lên bụng của mình.

 

Bên ngoài phòng khách, dì quản gia thấy Chu Hán kéo ống tay áo đi vào phòng bếp cho là anh đói bụng muốn tìm đồ ăn, chủ động tiến lên hỏi: “Muốn ăn bữa ăn khuya ư, tôi làm cho cậu.” Vừa nói vừa cầm tạp dề chuẩn bị buộc lên người.

 

Chu Hàn ngăn lại, nói "Dì, không cần, dì đi nghỉ ngơi đi, tôi tự mình nấu là được rồi."

 

“Không có chuyện gì, rất nhanh, tôi nấu cho cậu một bát thôi.” Vừa nói vừa nhanh nhẹn bưng cái nồi trên bếp ga để dưới vòi nước rửa sạch sẽ.

 

"Dì, thật không cần, Lâm Lệ muốn ăn, để tự tôi nấu cho cô ấy là tốt rồi." Đưa tay nhận lấy ấm nước trong tay bà, tự đổ nước vào.

 

Thấy anh khăng khăng như vậy dì quản gia cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cười cười nói “Vậy thì có chuyện gì cậu cứ bảo tôi.” Nói xong đi ra khỏi phòng bếp.

 

Lúc Chu Hàn làm xong một bát mỳ trứng gà đơn giản nhưng rất ngon bưng về phòng, Lâm Lệ đang ngồi ở trên giường cũng không biết suy nghĩ gì, khóe miệng nở nụ cười đẹp mắt, nghĩ đến thất thần, ngay cả Chu Hàn bưng mỳ đi vào cũng không có phát hiện.

 

Đặt bát sang một bên, Chu hàn đưa tay quơ quơ ở trước mặt cô, hỏi: “Đang suy nghĩ gì thế, nghĩ đến thất thần như vậy.?”

 

Lâm Lệ lấy lại tinh thần, lắc đầu, nhìn anh đột nhiên hỏi: "Chu Hàn, anh nói con chúng ta sẽ như thế nào? Là con trai hay con gái?"

 

Chu Hàn sửng sốt, có chút không có kịp phản ứng, hỏi: "Em muốn có con?"

 

Lâm Lệ hỏi: "Anh không muốn?"

 

Chu Hàn nhíu mày, có thâm ý khác nói: "tất nhiên là anh muốn rồi! Em ngoan nào, ăn mỳ trước đã, ăn xong chúng ta mới nghiên cứu chuyện tình sinh em bé." Vừa nói bưng bát đưa tới cho Lâm Lệ.

 

Lâm Lệ đưa tay nhận lấy, phản ứng chậm nửa nhịp mới tiêu hóa được hàm ý trong câu nói kia của anh, vừa bực mình vừa buồn cười, hờn dỗi lườm anh, nói “Nói hươu nói vượn toàn những thứ đâu đâu, không để ý tới anh.” Vừa nói quay đầu đi.

 

Chu Hàn cũng cười, đứng dậy, nói "Anh đi tắm trước.”

 

Lâm Lệ gật đầu, thật là có chút đói bụng, bưng bát mỳ lên từ từ ăn.

 

Chu Hàn cho thêm chút hành vào trong mỳ, thật ra bình thường Lâm Lệ cũng thích ăn hành, nhưng mà hôm nay ngửi đến mùi vị này có chút không chịu nổi, dạ dày cuồn cuộn một trận, Lâm Lệ vội vàng đặt bát mỳ trong tay xuống một bên, vén chăn liền chạy về phía nhà vệ sinh.

 

"Lâm Lệ!"

 

Thấy thế, Chu Hàn cũng chẳng quan tâm tìm quần áo tắm rửa, trực tiếp đi theo vào phòng vệ sinh, chỉ thấy Lâm Lệ nôn vào bồn cầu, bởi vì tối nay ăn cái gì cũng không vào, lúc ăn cơm tối cũng nôn ra nhiều lần, cho nên hiện tại Lâm Lệ muốn ói cũng không thể cho ra cái gì, tất cả chỉ là nước.

 

"Lâm Lệ..." Chu Hàn nhẹ vỗ về lưng của cô, cau mày nói "Đi bệnh viện đi!" Ói như vậy làm sao mà chịu được!

 

Lâm Lệ có chút vô lực tới gần Chu Hàn, tựa vào lòng anh, hơi thở hổn hển nói: " không cần, em không sao ."

 

"Không được, hiện tại anh dẫn em đi bệnh viện." Vừa nói Chu Hàn một tay ôm lấy Lâm Lệ.

 

“A!..” Lâm Lệ hét lên đưa tay ôm lấy cổ Chu Hàn, thấy vẻ mặt anh không giống như là nói giỡn, Lâm Lệ chỉ có thể thỏa hiệp nói: “Em không sao, Chu Hàn, anh thả em xuống trước, em có lời nói với anh.”

 

Chu Hàn thả cô xuống để cho cô ngồi tựa vào giường, khẽ nhíu mày có chút sốt ruột hỏi: "Em muốn nói gì với anh?"

 

Khóe miệng Lâm Lệ trước sau vẫn mang theo ý cười, đưa tay kéo lấy bàn tay của anh: “có thể là em có rồi.”

 

Chu Hàn cũng không có suy nghĩ đến nhiều phương diện khác, vẫn còn khó hiểu hỏi: “Có cái gì?”

 

Lâm Lệ buồn cười lấy tay chọc chọc anh, cười mắng "Anh đúng là đồ ngốc."

 

Chu Hàn sửng sốt, một lúc mới kịp phản ứng, nhìn Lâm Lệ nhưng còn có chút không xác định, thử hỏi: "Em nói là em mang thai?"

 

“Chỉ là đang nghi ngờ, còn chưa xác định, nhưng mà có thể thật sự có, chu kỳ của em đã muộn hơn nửa tháng rồi.” Lâm Lệ nhìn anh nói. Cô cũng cho là buồn nôn chỉ là do đồ ăn không tốt thôi, nhưng tối nay căn bản mới chỉ ăn được vài miếng, khi dì quản gia mang món cá hấp kia lên ngửi thấy một ít mùi cô cũng không chịu được rồi, sau khi ói nằm ở trên giường nghỉ ngơi lúc này mới nhớ tới ‘bạn tốt’ của mình đã chậm hơn nửa tháng rồi còn chưa thấy. Sau đó lại nhớ tới những triệu trứng giống y lúc mang thai hồi trước, cô cảm thấy có thể thật sự là mang thai, bởi vì dấu hiệu giống lần đầu.

 

Chu Hàn nhìn cô một lúc lâu, sau đó chợt đứng dậy, lôi kéo tay cô đi ra ngoài.

 

Lâm Lệ sửng sốt, không biết anh muốn làm gì, vội hỏi: "Chu Hàn, anh muốn đưa em đi đâu?"

 

"Đi bệnh viện." Chu Hàn nói, giọng nói có chút căng thẳng, nắm tay Lâm Lệ rất dùng sức.

 

Lúc này Lâm Lệ mới chú ý tới anh có lẽ là căng thẳng quá độ rồi, dừng bước lại kéo anh, nhìn vào mắt anh nói: "Chu Hàn, quá muộn, bác sĩ đã tan việc rồi." Đưa tay vuốt lên nếp nhăn trên trán anh, nói "Anh đừng căng thẳng, không có chuyện gì, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ đi."

 

Chu Hàn nhìn cô, suy nghĩ một lát, sau đó đột nhiên bỏ cô ra, xoay người thoáng cái chạy ra ngoài.

 

Thấy thế, Lâm Lệ hướng về phía anh gọi: "Chu Hàn, anh đi đâu vậy?"

 

Chu Hàn không có quay đầu lại, trực tiếp chạy ra ngoài.

 

Một lát sau đó trong viện nghe được tiếng xe khởi động.

 

Đứng ở cửa phòng, Lâm Lệ nhỏ giọng nói thầm: "sẽ không phải là sợ choáng váng chứ?."

 

Lâm Lệ không biết anh vội vã đi ra ngoài như vậy là đi nơi nào, chỉ có thể tự rót cho mình chén nước ngồi ở trong phòng chờ anh.

 

Lúc Chu Hàn trở lại cũng đã là nửa tiếng sau, chỉ thấy anh cầm một túi nhựa đi vào.

 

“Anh đi ra ngoài mua cái gì vậy?” Lâm Lệ nghi hoặc nhìn túi nhựa anh cầm.

 

Chu Hàn không nói chuyện, trực tiếp đổ đồ trong túi nhựa ra giường, hóa ra tất cả đều là que thử thai và giấy thử thai, các loại nhãn hiệu đủ mọi chủng loại, ít nhất cũng có mười loại.

 

“Trời, anh mua nhiều như vậy để làm gì?” Nhìn đủ loại cách thức thử thai trên giường kia, Lâm Lệ thật có cảm giác buồn cười không thể nhịn.

 

Chu Hàn tiện tay cầm lấy mấy que thử thai đưa cho Lâm Lệ, thấy bỏ sót giấy thử thai, lại cầm mấy tờ từ trên giường nhét vào tay Lâm Lệ, nói “Đi, đi thử đi.” Anh cũng không rõ tâm tình của mình bây giờ là gì, chỉ biết giờ phút này tim mình đập rất nhanh, nhanh đến mức như là muốn nhảy ra.

 

Lâm Lệ nhìn công cụ thử thai trong tay, nhìn vẻ mặt nghiêm túc mà thật tình của Chu Hàn, biết tối nay mình không dùng những thứ này làm kiểm tra, Chu Hàn nhất định là không bỏ qua. Chỉ đành thỏa hiệp, cầm đống đồ kia trực tiếp vào phòng vệ sinh.

 

Chu Hàn đứng ở cửa phòng vệ sinh, trong lòng không khỏi nôn nóng, mấy phút đồng hồ ngắn ngủi, thế nhưng còn gian nan hơn mấy tiếng đồng hồ.

 

Cũng không biết qua bao lâu, cánh cửa phòng vệ sinh rốt cục cũng chậm rãi mở ra, Lâm Lệ từ bên trong đi ra ngoài, Chu Hàn rất nhanh bắt được cô, hỏi “Như thế nào, có phải mang thật không?”

 

Lâm Lệ nhìn anh mở miệng nói: “Tám cái, có hai cái không có phản ứng, sáu cái cũng là hai vạch đỏ.”

 

Chu Hàn cũng nhìn cô chăm chú, tay nắm bả vai cô chặt hơn chút nữa, hỏi “Đó chính là thật sự có, phải không?”

 

Lâm Lệ gật đầu, trịnh trọng gật đầu, “Có” Không thể nói rõ cảm giác của chính mình lúc này, chỉ cứ nhìn Chu Hàn như vậy, chóp mũi ê ẩm không hiểu sao muốn khóc, cô nghĩ loại tâm tình này là cảm động muốn cám ơn anh, trong bụng của cô lại có một sinh mệnh hoàn toàn mới, lần trước cô không thể bảo vệ tốt sinh mệnh yếu ớt kia, lần này, cô nhất định sẽ thật quý trọng.

 

Một lúc lâu Chu Hàn cũng không nói gì, chỉ cứ nhìn chằm chằm cô như thế.

 

Lâm Lệ nhìn anh, không khỏi có chút hoài nghi, thử hỏi: “Anh, anh không muốn có con?” Cô không biết là Chu Hàn muốn hay là không muốn có con, nếu như anh không muốn có con, vậy làm sao bây giờ?

 

Nghĩ như vậy, còn không đợi Lâm Lệ suy nghĩ cẩn thận, người đã được ôm vào một vòng tay mạnh mẽ, cánh tay ôm cô thật chặt, giọng có chút mơ hồ vang lên ở bên tai cô: “Chúng ta thật sự có con?” Giọng nói kia, còn mang theo không xác định, mang theo hoài nghi.

 

Lâm Lệ có thể cảm giác được hơi thở ấm áp trên cổ, còn có, còn có như là có một giọt nước lạnh lẽo còn mang hơi ấm chảy xuống cổ cô, làm ướt da thịt của cô.

 

Không còn hoài nghi, không còn không xác định nữa, giờ phút cô có thể xác định Chu Hàn cũng giống cô, là vui vẻ, là kích động, đưa tay lên ôm cổ anh, gật đầu nói “Thật, chúng ta thật sự có con.”

 

“Ha ha” Chu Hàn cười, sang sảng mà phóng khoáng, buông cô ra, sau đó một tay lại ôm thắt lưng cô, vui vẻ xoay vòng vòng tại chỗ, vừa cười, vừa lớn tiếng nói “Chúng ta có con, chúng ta có con...”

 

"A..." Lâm Lệ sợ hãi kêu , tay bấu vào bờ vai của anh: "Chu Hàn, anh điên rồi à! Mau buông em xuống..."

 

Ba Chu và mẹ Chu vốn đã đi ngủ cũng bị tiếng động trong phòng hai bọn họ đánh thức, mặc đồ ngủ choàng áo khoác đi từ trong phòng ra ngoài, đi tới cửa phòng bọn họ nghe thấy bên trong có tiếng cười còn có tiếng kêu, không biết đến tột cùng bên trong xảy ra chuyện gì.

 

Hai người nhìn nhau, mẹ Chu gõ cửa bên ngoài hô: “ A Hàn, A Hàn, các con ở bên trong làm gì vậy?”

 

Ba Chu cũng trầm giọng nói "Chu Hàn, mở cửa ra!"

 

Lúc này hai người bên trong mới kịp phản ứng mình quá mức vui vẻ làm ầm ĩ đến những người khác trong nhà.

 

Bên trong phòng Lâm Lệ cười lè lưỡi với anh, vội vàng vỗ vỗ bờ vai của anh, “Mau cho em xuống.”

 

Mở cửa ra, chỉ thấy ba Chu và mẹ Chu đứng ở cửa, phía sau bọn họ là Tiểu Bân thậm chí cũng mặc đồ ngủ chạy tới.

 

“Làm sao vậy? Nửa đem nửa hôm rồi hai người các con còn ở trong phòng hô hoán gì thế?” Mẹ Chu hỏi.

 

“Ba, mẹ, con và Lâm Lệ có lời muốn nói cùng hai người.” Chu Hàn nhìn cha mẹ, tâm tình kích động ban nãy cũng đã khôi phục rất nhiều.

 

Dường như nhìn ra bọn họ có cái gì đó không đúng, hai người mắt nhìn nhau, mẹ Chu hỏi: “Chuyện gì vậy?”

 

"Lâm Lệ mang thai rồi." Chu Hàn nói, nắm chặt tay Lâm Lệ, vẻ mặt lãnh khốc trước đây lúc này cười toe toét.

 

Có lẽ là chuyện này quá bất ngờ, lúc mẹ Chu và Ba Chu nghe được lời Chu Hàn nói còn chưa phản ứng kịp, chỉ giật mình sửng sờ nhìn hai người Lâm Lệ và Chu Hàn.

 

Ngược lại Tiểu Bân phía sau bọn họ phản ứng nhanh nhất, từ phía sau chen lên, mở to đôi mắt đen nhánh to tròn hỏi “Dì, dì có em bé sao?”

 

Lâm lệ ngồi xổm nửa người xuống, xoa xoa đầu thằng bé, nói “Đúng vậy, sau này Tiểu Bân chính là anh trai rồi, Tiểu Bân vui vẻ không?

 

Thằng bé nhìn cô, không nói chuyện.

 

Lúc này ba Chu và mẹ Chu cũng phục hồi lại tinh thần rồi, mẹ Chu có chút kích động nắm tay Lâm Lệ hỏi “Thật? Có thật không Lâm Lệ?” Quá đột ngột, lúc trước còn đang nghĩ phải thúc giục bọn họ, một mình Tiểu Bân cũng rất cô đơn, không nghĩ lúc này lại mang bầu!

 

Lâm Lệ gật đầu, nói “Mới vừa dùng giấy thử kiểm tra, là dương tính, nhưng mà ngày mai còn phải đi bệnh viện xác nhận lại.”

 

“Được được, sáng sớm ngày mai để cho Chu Hàn đi bệnh viện cùng con kiểm tra cho tốt.” Mẹ Chu vừa nói, quay đầu sang nhìn Chu Hàn: “Chu Hàn, ngày mai đừng đi công ty, theo Lâm Lệ đi bệnh viện kiểm tra cho tốt đi.”

 

Chu Hàn gật đầu, "Vâng." Nếu như hiện tại có thể anh đã muốn đưa Lâm Lệ đi qua kiểm tra xác nhận.

 

“Ai u, thật sự là quá tốt, lão Chu ông nói có đúng hay không?” Mẹ Chu quay đầu nhìn ba Chu: “Chuyện này thật đúng là chuyện vui, sau này cũng không lo lắng Tiểu Bân của chúng ta cô đơn một mình.” Vừa nói vừa ngồi xổm xuống nhìn Tiểu Bân nói: “Tiểu Bân, hiện tại dì Lâm Lệ cháu đã có em bé, sau này cháu chính là anh trai rồi, có em trai em gái cùng cháu chơi đùa, cũng giống như ở nhà trẻ, có vui hay không?”

 

Thằng bé cúi đầu, không nói chuyện.

 

Không khí vốn thật vui mừng thoáng cái trở nên có chút lúng túng.

 

Mẹ Chu nhìn ba Chu một chút, lại nhìn Lâm Lệ và Chu Hàn.

 

Lúc này Lâm Lệ mới nhớ thằng bé từng biểu hiện lo lắng và sợ hãi hồi trước, nó nói nó sợ sau khi em trai ra đời mọi người sẽ không thích nó nữa, sẽ không cần nó nữa.

 

"Dì." Thằng chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Lâm Lệ.

 

"Ừ, dì đây." Lâm Lệ ngồi xổm người xuống, nhìn thằng bé: "Tiểu Bân sao vậy?"

 

“Có em bé, dì sẽ không cần Tiểu Bân sao?” Dè dặthỏi, trong cặp mắt đen nhánh tro tròn kia óng ánh nước mắt, nhìn thấy thật đau lòng người.

 

“Đứa ngốc.” Lâm Lệ cười sờ sờ đầu nó, ôm nó vào trong ngực, nói: “Dì làm sao lại không cần Tiểu Bân nữa, Tiểu Bân ngoan như vậy, nghe lời như vậy, dì thương Tiểu Bân còn không kịp nữa đây.”

 

“Nhưng mà dì đã có em bé rồi.” Có em bé rồi, sẽ không quan tâm nó nữa, sẽ giống như mẹ, có bạn trai mới, sẽ không cần nó và ba nữa.

 

“Tiểu Bân, bình thường dì đối xử không tốt với Tiểu Bân sao, không thương Tiểu Bân sao?”

 

“Không có ạ” Thấy cô hiểu lầm ý mình, thằng bé vội vàng rời khỏi ngực cô, giải thích nói: “Dì đối xử với Tiểu Bân rất tốt, là người đối xử với Tiểu Bân tốt nhất trên thế giới!”

 

Lâm Lệ cười khẽ, nhìn thằng bé nói: “Cho nên là, Tiểu Bân còn lo lắng cái gì vậy, coi như là có em bé, dì vẫn sẽ đối xử tốt với Tiểu Bân, cũng giống như trước đây, sau này em bé lớn lên, đến lúc đó sẽ có thêm người đối xử tốt với Tiểu Bân, như vậy không tốt sao?”

 

Thằng bé nhìn vào mắt cô: "Có thật không?"

 

“Đương nhiên là thật!” Lâm Lệ nói khẳng định, “Không tin con hỏi ông bà và ba đi.”

 

Thấy thế, mẹ Chu vội nói tiếp: “Là thật, là thật, mọi người chúng ta vẫn sẽ đối tốt với Tiểu Bân giống như trước đây.”

 

Ba Chu và Chu Hàn cũng gật đầu theo.

 

Thấy bọn họ đều nói như vậy, lúc này thằng bé mới nín khóc mìm cười, nhìn Lâm Lệ: “ Dì, tối nay con ngủ cùng dì có được không?”

 

"Được." Lâm Lệ một lời đồng ý.

 

Nghe vậy, Chu Hàn đứng một bên không khỏi nhíu mày, vẻ mặt vốn là đang cười nghe thấy vậy lạnh đi rất nhiều.

 

Lâm Lệ không có chú ý, chỉ nắm tay thằng bé nói với mẹ Chu: “mẹ, tối nay Tiểu Bân sẽ ngủ cùng chúng con.”

 

Mẹ Chu cười gật đầu, nếu là cháu trai chủ động nói, bà còn có thể có ý kiến gì.

 

“Ông nội ngủ ngon, bà nội ngủ ngon.” Thằng bé lễ phép nói xong, xoay người kéo Lâm Lệ đi về phía giường.

 

Mẹ Chu cười, lại căn dặn Chu Hàn mấy câu bảo chăm sóc tốt Lâm Lệ, sau đó mới xoay người cùng ba Chu trở về phòng.

 

Đợi Chu Hàn đóng cửa xoay người lại, giường vốn là của mình đã bị người ‘đàn ông’ khác chiếm lấy, bà xã của mình cũng bị cái tên ‘đàn ông’ kia ôm, thậm chí lần đầu tiên tiến xúc thân mật với em bé cũng bị tên ‘ đàn ông’ kia cướp đi! (^_^)

 

Trên giường, lỗ tai Tiểu Bân đang dán lên trên bụng Lâm Lệ, dường như muốn nghe xem em bé ở trong bụng làm gì, hỏi: “Dì, sao lại không có tiếng động, có phải em bé không ở bên trong nữa không?” Nói, cái đầu nhỏ lại dán trên bụng Lâm Lệ.

 

Lâm Lệ buồn cười xoa đầu của thằng bé, nói: “Cũng có thể em bé ngủ thiếp đi.” Nụ cười trên mặt là thỏa mãn cùng hạnh phúc.

 

Nghe vậy, thằng bé ngẩng đầu lên, nhìn ra hướng cửa sổ một chút, gật đầu, nói: “Đúng, trời tối rồi em bé buồn ngủ.”

 

“Đúng vậy a, đã muộn thế này, em bé đã sớm đi ngủ rồi.” Lâm Lệ nhìn thằng bé cười hỏi: “Vậy Tiểu Bân có phải là nên đi ngủ hay không, con là anh trai, nên làm gương cho em bé nha.”

 

Nghe Lâm Lệ nói như vậy, thằng bé vội vàng gật đầu, nói: “Con cũng buồn ngủ rồi, con là anh trai, phải làm tấm gương cho em bé!” Vừa nói lập tức nằm xuống, biết điều nắm mắt lại.

 

Lâm Lệ nhìn bộ dáng thằng bé đáng yêu như vậy, không khỏi bị thằng bé chọc cười. Cô thích Tiểu Bân như vậy, có nét hồn nhiên như những đứa trẻ cùng tuổi, những điểm hiếu kỳ như trẻ con, cũng vui vẻ như những đứa trẻ cùng lứa, cô thích thằng bé như vậy.

 

Nhắm mắt lại, thằng bé vẫn không quên nói: “Dì, con muốn đi ngủ rồi, dì giúp con nói với em bé ngủ ngon.”

 

“Được, dì sẽ nói với em bé.” Lâm Lệ đáp lời thằng bé, sờ sờ đầu nó, lấy chăn đắp cho nó.

 

Xoay đầu lại, thấy Chu Hàn vẫn còn đứng ở cửa, nhìn chằm chằm thằng bé trên giường, nhíu chặt mày lại.

 

Nhìn vẻ mặt khó chịu của anh, Lâm Lệ không nhịn được nở nụ cười, nói: “Còn đứng đấy làm gì, không phải là anh muốn đi tắm sao?”

 

Chu Hàn lại nhìn chằm chằm cái tên chiếm đoạt tất cả của anh một lúc, cuối cùng bản thân tự thấy không thú vị mới đi lấy quần áo vào phòng tắm.

 

Đợi Chu Hàn tắm rửa xong đi từ trong phòng tắm ra lần nữa, Lâm Lệ vỗ nhẹ thằng bé kia sắp ngủ thiếp đi.

 

Cầm lấy khăn lau trên đầu, Chu Hàn đi tới đầu giường bên kia, lần nữa vòng trở lại, đứng ở bên cạnh Lâm Lệ.

 

Lâm Lệ cũng có chút buồn ngủ, ngáp một cái, hỏi "Sao thế?"

 

Chu Hàn nhìn đứa bé nằm ở chính giữa, ấp úng hỏi “Nó nhất định phải nằm ở giữa sao?” Sau cả một ngày công việc trở lại nhà anh muốn ôm vợ mình để ngủ ngon một giấc, hiện tại thế nào lại thế này? Giờ đây Lâm Lệ còn mang thai, anh càng muốn ôm cô ngủ!

 

“Ừ, cứ như vậy ngủ đi, lúc anh lên giường động tác nhẹ một chút, đừng đánh thức Tiểu Bân.” Vừa nói vừa ngáp một cái, vần vò cả buổi tối, cô thật có chút mệt mỏi buồn ngủ.

 

“Từ từ hẵng ngủ.” Thấy mí mắt cô nặng trĩu không mở ra được, Chu Hàn vội vàng lên tiếng nói “nằm ngay ngắn đã.”

 

“Sao thế?” Lâm Lệ nghi hoặc nhìn anh, không biết anh muốn làm gì, nhưng mà vẫn nghe anh nằm thẳng người ra.

 

Thấy cô nằm thẳng ổn định rồi, Chu Hàn vén chăn lên, khom người xuống, áp nửa mặt mình và cái tai lên trên bụng Lâm Lệ, khẽ nói: “để cho anh nghe con một chút.”

 

Lâm Lệ buồn cười xoa đầu anh: “Sao anh cũng giống trẻ con vậy, lúc này mới có bao lâu, sao đã có tiếng được.’ Vừa nói, ngón tay thon dài xuyên luồn vào mái tóc anh, tóc của anh còn chưa khô, còn mang theo chút độ ẩm.

 

Dù là không nghe được cái gì, Chu Hàn vẫn bướng bỉnh dán mặt vào bụng cô nghe một lúc lâu, ngẩng đầu lên còn hôn bụng Lâm Lệ qua lớp quần áo.

 

Đang lúc anh đứng dậy, Lâm Lệ buồn cười hỏi: "Có nghe được sao?"

 

“Đương nhiên là có.” Chu Hàn nghiêm trang nói, sau đó kéo chăn đắp lên cho cô.

 

“Vậy xin hỏi con đã nói gì với anh?” Lâm Lệ nghiêng đầu hỏi anh.

 

Chu hàn ngồi xổm nửa người xuống, cúi đầu hôi lên môi cô, nói: “Con nói đây là bí mật của hai ba con, không nó cho bất kỳ người nào.”

 

"Nói phét." Lâm Lệ cười, nụ cười trên mặt hạnh phúc giống như đóa hoa nở.

 

Chu Hàn cũng cười, sau đó nhìn bên giường trống đột nhiên lòi ra thằng bé kia, trầm tư một lát, nói: “Tìm cái thời gian phải nói chuyện với thằng bé này một chút.”

 

"Nói chuyện gì?" Lâm Lệ tò mò hỏi.

 

“Con lớn như vậy, còn muốn ngủ cùng người khác, này còn thể thống gì!” Chu Hàn nói xong vẻ mặt nghiêm túc, như là kết luận ra chuyện lạ.

 

Lâm Lệ vỗ anh, nói: “Anh trở nên nhàm chán như vậy từ lúc nào vậy, ghen với cả trẻ con.” Cô cũng hi vọng sau này Tiểu Bân có thể tiếp tục như thế, thế mới giống những đứa trẻ bình thường, sẽ không giống trước kia, không nói chuyện, chỉ tự mình chơi đùa.

 

"Nó xâm phạm đến quyền lợi của anh." Chu Hàn vẻ mặt thành thật.

 

Lâm Lệ cũng không đi tranh cãi với anh, đưa tay đẩy anh, nói "Được rồi, mau ngủ đi."

 

Chu Hàn cũng không đi, nhìn cô chăm chú.

 

"Anh làm gì thế?"

 

Nhìn ánh mắt của cô, Chu Hàn nói "Hôn anh đã."

 

Lâm Lệ mắt lườm anh: "Con còn đang ở đây." Này nếu như bị Tiểu Bân thấy cô và Chu Hàn đang hôn nhau, vậy cô không được xấu hổ chết mới lạ! Cô mới không muốn.

 

"Em không hôn anh vậy để anh hôn em." Nói xong Chu Hàn khom người tới làm như sắp hôn lên môi Lâm Lệ.

 

Lâm Lệ vội vàng đẩy anh ra, thỏa hiệp nói “Em hôn là được chứ gì.” Này nếu như bị anh hôn, còn không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây.

 

Nghe vậy, Chu Hàn một lần nữa ngồi ở bên giường, nhìn Lâm Lệ nói: “Đến đây đi.”

 

Lâm Lệ dở khóc dở cười, chỉ đành phải nhanh chóng hôn lên môi của anh, sau đó lập tức lui ra, “Được rồi được rồi, anh mau đi ngủ.”

 

Chu Hàn bật cười lắc đầu, không hề làm khó cô nữa, đứng dậy đi vòng qua bên giường kia, động tác như lời Lâm Lệ nói, mọi thứ đều cẩn thận.

 

Sáng sớm hôm sau Chu Hàn bị chân người khác đá vào làm tỉnh, cau mày mở mắt ra, chỉ thấy trước mắt mình là khuôn mặt mới tỉnh ngủ mơ mơ màng màng, mang theo nét ngây thơ và đáng yêu của trẻ con.

 

Bị hai người lớn kẹp ở giữa, cộng thêm cái giường này vốn là cái giường đơn của Chu Hàn không hề rộng, cho nên thằng bé bị kẹp ở giữa không xoay người được, mơ mơ màng cảm giác hình như mình đá vào cái thứ gì, lúc này mới chậm rãi mở mắt.

 

"Ba ..." Khẽ gọi theo bản năng, đầu óc thằng bé còn chưa tỉnh táo.

 

Chu Hàn nhìn thằng bé, vừa bực mình vừa buồn cười, nhưng mà đây là lần đầu tiên nhìn thằng bé ở khoảng cách gần như vậy, giờ mới phát hiện thì ra trên cái trán của thằng bé thế mà lại có một cái bớt, bình thường được tóc phủ xuống không dễ dàng phát hiện, hiện tại ngủ đầu tóc bị hất ngược lên mới lộ ra.

 

Thằng bé đang mơ mơ màng chợt lúc này mới phục hồi lại tình thần, trợn to hai mắt nhìn Chu Hàn nằm ở bên cạnh mình, có chút ngoài ý muốn, thậm chí có chút sợ hãi, chỉ trong chốc lát mà bao vẻ mặt phong phú hiện lên trên khuôn mặt nhỏ nhắn.

 

"Ba, ba ..."

 

"Ừ." Chu Hàn nhẹ nhàng lên tiếng.

 

Thằng bé kia dường như không quen nằm cùng Chu Hàn, có chút dè dặt xoay xoay người.

 

“Đừng nhúc nhích.” Dưới chăn Chu Hàn đè tay thằng bé lại, giảm thấp giọng xuống nói: “Đừng đánh thức dì con.”

 

Bỗng chốc thằng bé không dám động nữa, thở cũng không dám thở mạnh, chỉ gật đầu tỏ vẻ đã biết.

 

Biết thằng bé bị kẹp như vậy không thoải mái, Chu Hàn nhẹ nhàng kéo chăn ra xoay mình xuống giường, lúc cầm quần áo, không khỏi quay đầu nhìn nó một cái, chỉ nhỏ giọng nói một câu: “buồn ngủ thì nằm thêm một lát nữa đi.”

 

Thằng bé vẫn gật đầu, cũng không nói chuyện.

 

Chờ khi Lâm Lệ tỉnh lại, hai người đàn ông lớn nhỏ bên cạnh cũng đã rời đi, cô rửa mặt rồi đi ra ngoài.

 

Lúc đi đến phòng khách mọi người đều đã thức dậy, mẹ Chu và dì quản gia đang chuẩn bị bưng bữa sáng đã xong xuôi từ trong phòng bếp đi ra.

 

Lâm Lệ muốn tiến lên giúp đỡ, lại bị mẹ Chu ngăn lại, nói hiện tại cô đang mang thai, không được lộn xộn, nếu không sẽ động thai.

 

Lâm Lệ có chút dở khóc dở cười, cô cũng chỉ giúp mang bát đũa ra, sao có thể động thai.

 

Chu Hàn tiến lên kéo cô qua, nói ở bên tai cô: “Mẹ đang hồi hộp ý mà, cả đêm vui mừng không ngủ ngon, sáng sớm dậy sớm làm bữa sáng.”

 

Ăn xong bữa sáng, mẹ Chu thúc giục Chu Hàn đưa Lâm Lệ đi bệnh viện kiểm tra, nói bà đã gọi điện thoại cho bạn của bà rồi, lúc trước đi làm ở bệnh viện, hiện tại dù không có ở bệnh viện, nhưng mà vẫn còn có người quen, nói đã sắp xếp xong xuôi, bảo Lâm Lệ đến kiểm tra.

 

Bị mẹ Chu đẩy ra cửa, lúc này mới ngồi lên xe không bao lâu, An Nhiên gọi điện thoại đến.

 

Vừa mới nhận điện thoại, còn không đợi Lâm Lệ bên này mở miệng, Anh Nhiên bên kia điện thoại vội vàng hỏi: “a lô, Lâm Lệ, mi mang thai?”

 

“Làm sao mi biết?” Lâm Lệ có chút ngoài ý muốn, chuyện cô mang thai hôm qua mới hoài nghi đang đợi đi xét nghiệm để chứng thực, cô không nhớ rõ có gọi điện thoại nói với An Nhiên chuyện này nha!

 

“Ta ở đại viện bên này, sáng nay mẹ chồng mi gọi điện hỏi mẹ chồng ta có người quen ở khoa phụ sản không để giới thiệu cho, mẹ chồng ta hỏi, thế mới biết thì ra là mi mang thai, biết chúng ta là bạn tốt, lúc ăn cơm vừa rồi nói với ta.” An Nhiên giải thích: “Thật mang thai sao? Bây giờ mi đang ở đâu, ta đến thăm mi.” Bên kia điện thoại An Nhiên rất là kích động.

 

“Còn chưa xác định, bây giờ đang ở trên đường đi bệnh viện, nhưng mà tối qua thử rồi là dương tính.”

 

"Ta đi tìm mi, ta đi tìm mi."

 

“Tìm cái gì mà tìm, mi là một bà bầu ở nhà đàng hoàng đợi đẻ, chạy đông chạy tây, mi muốn Tô lãnh đạo nhà mi lo lắng chết à.” Lâm Lệ trêu ghẹo nói.

 

"Vậy kiểm tra xong thì gọi điện cho ta."

 

“Biết rồi, sẽ gọi điện thoại cho mi đầu tiên.” Lâm Lệ gật đầu đồng ý.

 

Cúp điện thoại, Lâm Lệ quay đầu nhìn Chu Hàn, đột nhiên có cảm giác không thật.

 

Thấy cô đột nhiên an tĩnh lại, Chu Hàn hỏi "Sao thế?"

 

Lâm Lệ nhìn anh, nói “Đột nhiên có cảm giác không thật, đang nghĩ có cảm giác như là đang nằm mơ.” Tất cả tới quá nhanh, quá hạnh phúc, nhanh đến mức làm cho cô cảm thấy có chút bất an.

 

“Đồ ngốc.” Vừa chăm chú nhìn tình hình giao thông phía trước, Chu Hàn vừa mở miệng nói: “Em nhìn anh có phải là thật không, nếu không thì cứ bấm anh một cái.”

 

Lâm Lệ khẽ cười, ngồi nghiêng đầu nhìn anh, vẫn còn có chút băn khoăn, nói “Chu Hàn, anh nói em thật sự mang thai ư, anh nói liệu những que và giấy thử thai kia có phải là bị hỏng hay không?” Không khỏi lo lắng, nếu là kiểm tra ra cô không mang thai vậy phải làm thế nào? Không phải có câu hi vọng càng nhiều thất vọng càng lớn sao?

 

Chu Hàn nhìn cô, nhìn ra cô căng thẳng và bất an, đưa tay nắm lấy tay cô, nói: “Sẽ không.”

 

“Nếu thật sự không mang thai, vậy làm sao bây giờ?” Lâm Lệ vẫn bất an nhất là khi khoảng cách với bệnh viện càng gần, cảm giác như vậy lại càng mãnh liệt.

 

"Vậy chúng ta trở về cố gắng hơn nữa!" Chu Hàn vừa nói, nắm tay cô đặt lên trên miệng lén thơm một cái.

 

Nhanh chóng nghe ra hàm ý trong lời nói của anh, hơi đỏ mặt hờn dỗi liếc anh một cái, nói “Đại sắc quỷ, không đứng đắn.” Nhưng mà nghe anh nói như vậy, trong lòng bất tri bất giác cũng thả lỏng chút ít.

 

Quả nhiên mẹ Tô đã sắp xếp bác sĩ xong xuôi cho bọn họ, nói tên liền có người dẫn bọn họ đi làm một loạt kiểm tra.

 

Chờ đến lúc có bản báo cáo xét nghiệm, cũng đã là chuyện của một tiếng sau rồi, Lâm Lệ quả thật mang thai, mang thai 8 tuần rồi, dự tính ngày sinh là tháng mười một sang năm.

 

Vào lúc nghe thấy bác sĩ nói cô quả thật mang thai, tâm trạng căng thẳng từ sáng của Lâm Lệ cuối cùng cũng đã thả lỏng được, xoay người ôm Chu Hàn có chút kích động nói: “Là thật, là thật, chúng ta thật sự có con, con đang ở trong bụng của em.”

 

Chu Hàn ôm cô thật chặt một lúc, gật đầu, "Ừ, là thật."

 

Vị bác sĩ kiểm tra cho Lâm Lệ kia cũng vui mừng cho bọn họ, căn dặn bọn họ những chuyện cần chú ý, mặt khác nhắc nhở bọn họ sau mười ba tuần phải đến bệnh viện khám thai.

 

Lúc đi từ trong bệnh viện ra, cả người Lâm Lệ dễ chịu hơn nhiều, chợt nhớ tới lúc nãy ở trên xe đã đồng ý với An Nhiên, ra khỏi tòa nhà ngay lập tức gọi điện cho An Nhiên, nói cho cô ấy biết thật sự là mang thai, bên kia điện thoại An Nhiên còn kích động hơn cô, còn muốn đính ước cho hai đứa bé hai nhà.

 

Sau khi cúp điện thoại tất nhiên là gọi điện thoại cho mẹ Chu, nào biết đâu bên kia điện thoại mẹ Chu đã sớm biết, nói cho cô biết bác sĩ kiểm tra cô vừa có kết quả đã gọi điện báo cho bà rồi, hiện tại bà đang ở nhà chuẩn bị cơm trưa, nói là là muốn ăn mừng.

 

Cuối cùng trở lại trên xe, Lâm Lệ suy nghĩ một lúc, gọi điện thoại cho ba Lâm và mẹ Lâm.

 

Người nhận nhận điện thoại bên kia là ba Lâm, nghe biết là cô, vội hỏi Giang Thành có lạnh hay không, phải mặc nhiều quần áo một chút.

 

Cảm giác ấm áp trong lòng không cần nói cũng hiểu, cầm điện thoại Lâm Lệ trả lời từng vấn đề một.

 

Cuối cùng tất cả những gì ba Lâm muốn nói đã xong, sau đó mới hỏi: “đúng rồi, gọi điện thoại về có chuyện gì sao?”

 

“Ba, năm nay ba và mẹ tới Giang Thành dự lễ năm mới đi?” Tới đây dự lễ mừng năm mới cùng cô, hai nhà thêm người càng náo nhiệt, không giống năm trước ba người bọn họ cô đơn không có một chút ý nghĩa nào.

 

“Không cần không cần, ba với mẹ con ở đây rất tốt, năm nay con và cả nhà Chu Hàn cứ vui vẻ đi, sang năm rồi trở về thăm ba và mẹ con.”

 

“Ba, đến lúc đó tới đây đi, tới đây để cho mẹ làm đồ ăn ngon cho con cũng tốt.” Lâm Lệ có chút làm nũng nói.

 

Cũng không biết mẹ Lâm đã cầm điện thoại từ lúc nào, cười mắng “Con bé này, đã lập gia đình rồi còn nhớ tới thức ăn mẹ làm cho con sao?”

 

Lâm Lệ cầm lấy điện thoại hoạt bát le lưỡi, nói "Mẹ, con cho mẹ biết một chuyện."

 

"Chuyện gì?"

 

"Con và Chu Hàn..." Vừa nói, quay đầu liếc nhìn Chu Hàn bên cạnh, đưa tay kéo lấy tay anh, nói: "Con và Chu Hàn đã có em bé."

 

Người bên kia điện thoại sửng sốt, sau đó nghe thấy giọng mẹ Lâm cao vút lên hỏi: “Con nói gì, có cái gì, con và Chu Hàn có cái gì rồi?”

 

Lâm Lệ bị tiếng nói của mẹ Lâm làm đau lỗ tai, không khỏi cầm xa chút ít.

 

Chu Hàn đưa tay nhận lấy, cầm lấy điện thoại nói "Mẹ, con là Chu Hàn."

 

“Chu Hàn à!” mẹ Lâm vội vàng hỏi: “Chu Hàn, vừa rồi Tiểu Lệ nói gì thế, nó nói các con đã có, có em bé?”

 

“Vâng, chúng con có em vé, hiện tại vừa đi từ bệnh viện ra, bác sĩ nói đã tám tuần rồi, ngày sinh dự tính là tháng mười một năm sau.” Chu Hàn nói.

 

“Thật tốt quá thật sự là quá tốt.” Vừa nói mẹ Lâm vội vàng nói với ba Lâm “Lão lâm, lão Lâm, Chu Hàn nói Tiểu Lệ đã mang thai, chúng ta sắp được làm ông ngoại bà ngoại rồi.”

 

Chu Hàn có thể nghe thấy giọng hai ông bà kích động mừng rỡ, quay đầu liếc nhìn Lâm Lệ, nắm chặt tay cô.

 

“Mẹ, năm nay tới Giang Thành dự lễ mừng mới đi, Lâm Lệ cô ấy rất nhớ hai người, nhà con cũng không có thân thích gì chỉ có mỗi con là con một, hàng năm cũng vắng ngắt, năm nay con và Lâm Lệ kết hôn, người hai nhà cùng nhau dự lễ mừng năm mới, đến lúc đó cũng thật là náo nhiệt.”

 

Bên kia điện thoại mẹ Lâm đồng ý: “Được, giờ Lâm Lệ mang thai, mẹ cũng muốn đi thăm, nếu không với cá tính mơ hồ của nó, đừng nói là em bé, mình cũng chăm sóc được.”

 

Nghe thấy mẹ đã đồng ý, Lâm Lệ vội vươn tay lấy điện thoại từ trong tay Chu Hàn, sau đó lôi kéo mẹ nói một lúc lâu, lúc này mới cúp điên thoại.

 

Thả điện thoại di động vào trong túi, Lâm Lệ ngẩng đầu nhìn Chu Hàn, nhìn chằm chằm vào mắt anh, hỏi “Chu Hàn, tất cả đều là sự thật, đúng không?”

 

Chu Hàn không nói chuyện, đưa một tay kéo cô, sau đó cúi đầu chiếm hữu môi cô.

 

Qua một lúc lâu, cho đến khi Lâm Lệ bị anh hôn có chút khó thở, lúc này Chu Hàn mới buông cô ra, đầu kề lên trán của cô hỏi: “Chân thật không?”

 

Lâm Lệ thở hổn hển bộ ngực phập phồng, nhất thời không nói ra lời, chỉ có thể gật đầu.

 

Chu Hàn cười khẽ, lại hôn lên khuôn mặt mịn màng của cô, lúc này mới buông cô ra khởi động xe rời đi.

 

Kể từ khi Lâm Lệ mang thai Chu Hàn liền không cho cô đến công ty nữa, lo lắng không ai chăm sóc cho cô, mẹ Chu khăng khăng đón Lâm Lệ trở về đại viện, tất nhiên Tiểu Bân và Chu Hàn cũng chỉ đành trở lại theo, vì thế mẹ Chu đặc biệt sửa sang lại mấy gian phòng, hợp nhất phòng cũ của Chu Hàn và căn phòng cách vách, sau đó lại mua thêm một cái giường lớn mới, để cho Lâm Lệ ngủ thêm thoải mái.

 

Thời gian ngắn ban đầu Lâm Lệ nôn nghén cực kỳ mãnh liệt, người vốn đã gầy, nay cộng thêm ăn ít nôn nhiều, cả người nhìn nhìn qua gầy đi rất nhiều, lo lắng thân thể của cô không thể chịu được, mẹ Chu lại học tập mẹ chồng An Nhiên, cả ngày thay đổi các phương pháp nấu ăn cho Lâm Lệ, thế nên giờ chứng nôn nghén của Lâm Lệ đỡ hơn chút ít, mỗi ngày cho Lâm Lệ ăn bốn, năm thậm chí là sáu bữa, nhưng mà phải nói là có hiệu quả rõ rệt, cứ ăn như thế, người Lâm Lệ đúng là có da có thịt hơn không ít, đương nhiên, theo tiêu chuẩn về cân nặng mà tính, thì vẫn chưa thấm vào đâu.

 

Chu Hàn vẫn bận rộn như thế, nhưng mà dù bận đến mấy, tối muộn cũng vội vàng trở về bên Lâm Lệ, ngày nào anh cũng về xem một chút, đương nhiên cả Lâm Lệ và Chu Hàn đều trở về đại viện, Chu Gia Bân tự nhiên cũng theo họ về, trước đó mẹ Chu đã sửa lại gian phòng cho nó một căn phòng mới. Có điều rắc rối nhất là việc đi học của thằng bé, hiện giờ Lâm Lệ không tiện đưa đón nó đi học rồi, mà đại viện cách thành thị bên kia khá xa, xe đi học của nhà trẻ cũng không mở phía bên này, sau khi bàn bạc, cuối mấy người quyết định sáng sớm để Chu Hàn đi làm đưa thằng bé đi đến trường học, buổi tối giờ tan học thì do Lâm Lệ và mẹ Chu đi đón thằng bé.

 

Đưa đón thế này tuy là có hơi rắc rối, nhưng mà cũng có điểm tốt, đó chính là quan hệ của thằng bé và Chu Hàn từ từ tốt lên, không mong đến thằng bé sẽ làm nũng cha giống những đứa bé khác, cứ mỗi sáng sóm Chu Hàn đưa thằng bé đi gần một tháng, ít nhất thằng bé nhìn thấy Chu Hàn cũng không sợ hãi giống trước kia, nói chuyện cũng bạo dạn lên chút ít.

 

Ba Lâm và mẹ Lâm tới Giang Thành nửa tháng trước, mà đúng dịp thằng bé bắt đầu kỳ nghỉ, để chúc mừng, mẹ Chu cũng làm khá nhiều món ăn, mẹ Lâm cũng là người không ngồi yên được, hai người và dì quản gia bận rộn ở trong bếp thật lâu mới bày ra một bàn lớn thức ăn....

 

Trong nhà vẫn còn phòng trống, cho nên ba Lâm và mẹ Lâm cũng không phải đi tìm nơi ở nữa, trực tiếp ở trong đại viện, hai bà mẹ bận rộn quanh Lâm Lệ, mỗi ngày thay đổi món ăn bổ dưỡng, Lâm Lệ ăn được cảm giác mình béo lên rất nhiều, có lần gọi điện thoại oán trách với An Nhiên, hiện tại mình không phải là ăn không béo rồi, mà ăn một miếng cũng cảm giác được mình béo ra một miếng, bị làm cho sợ đến mức không dám ăn. Nhưng mà những lời này của cô đều bị An Nhiên hất trở lại, bởi vì người nào đó mang thai đôi, hiện tại mang thai cũng đã bảy tám tháng rồi, giờ béo y như con chim cánh cụt rồi.

 

Hai nhà cùng nhau trải qua năm mới này đặc biệt đầm ấm, mẹ Lâm và ba Lâm ở Giang Thành qua tết Nguyên Tiêu rồi sau đó liền trở về, nói là một tháng trước khi Lâm Lệ sinh sẽ lên tiếp, bây giờ trở về chuẩn bị mũ và quần áo sơ sinh xinh đẹp cho cháu ngoại tương lai, chờ sau khi tiểu báo bối ra đời là mặc được.

 

Vào tháng tư hai tiểu bảo bối trong bụng An Nhiên đã chào đời rồi, nhưng mà khác xa với mong đợi của Tô Dịch Thừa, ra đời cũng không phải là hai ‘tiểu tình nhân’ kiếp trước của anh mà hai tiểu oan gia của An Nhiên, nghe An Nhiên nói, bởi vì là hai con trai, vì thế mà tên Tô lãnh đạo nào đó buồn bực vài ngày, vẫn nghĩ không thông làm sao có hai mặt con mà ngay một cô con gái cũng không có! Cô và Chu Hàn đến thăm đứa bé, lớn lên không biết có giống không, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhăn còn chưa nẩy nở mấy, nhưng mà trẻ con chính là như vậy, nhất là đứa trẻ mới sinh ra, thật sự là mỗi ngày một khác, ngày đó sau khi xem, qua mấy ngày An Nhiên lấy di động gửi tin nhắn hình tới, hai đứa bé nhìn hoàn toàn không giống lúc trước cô thấy, trắng trắng mềm mềm, trợn tròn mắt cười, nhìn vô cùng đáng yêu.

 

Trong phòng làm việc của Chu Hàn, Lâm Lệ đưa ảnh vừa nhận được cho Chu Hàn xem, hỏi: “Anh nói sau này con yêu của chúng ta có đáng yêu giống con bọn họ không?”

 

Chu Hàn để giấy tờ trong tay xuống, cầm điện thoại di động nhìn qua, hồi lâu lắc đầu nói: "sẽ không."

 

"Tại sao?" Lâm Lệ trừng anh, nói: "Anh cảm thấy con chúng ta không đáng yêu sao?!" Vừa nói giơ tay lên ra vẻ muốn bấm anh.

 

Chu Hàn một tay ôm lấy cô để cô ngồi lên đùi mình, thai bốn tháng bụng đã lớn rõ rồi, đưa tay đặt lên trên bụng cô vỗ về nhè nhẹ, Chu Hàn khẽ hôn lên mặt cô, nói: “chắc chắn con chúng ta sẽ đáng yêu hơn con bọn họ.”

 

Lâm Lệ mắt nhìn anh, đưa tay nhéo nhéo mũi anh, cười nói: "Nói năng ngọt xớt, nhưng mà em đồng ý, con yêu của chúng ta nhất định là đáng yêu nhất ."

 

Ngay lúc Chu Hàn và Lâm Lệ đang ngọt ngào trong phòng làm việc thì cửa phòng đột nhiên bị người đẩy ra, trợ lý Từ tay cầm tài liệu xông thẳng vào, lúc ngẩng đầu định nói gì đó thì trông thấy sau bàn làm việc Lâm Lệ đang ngồi ở trên đùi Chu Hàn, đầu tựa vào ngực Chu Hàn, mà Chu Hàn đang nhìn anh ta, sắc mặt nghiêm túc có chút dọa người.

 

Trong lòng thầm kêu không ổn, thầm mắng mình quá sơ suất, làm sao lại không biết gõ một lát rồi đẩy cửa vào: “Cái kia, cái kia đột nhiên tôi nhớ ra tôi có một cuộc điện thoại quan trọng còn chưa gọi, đúng, cuộc điện thoại rất quan trọng!” Vừa nói vừa lúng túng cười chuẩn bị ra khỏi phòng.

 

“Trợ lý Từ, tôi nhớ là hạng mục ‘Ngự Cảnh Viên’ còn thiếu một người giám sát hiện trường.” Chu Hàn không nặng không nhẹ mở miệng.

 

Trong lòng trợ lý Từ kêu khổ, quay đầu lại trông giống quả bóng cao su bị hết hơi: “ông chủ, không phải anh đang đùa tôi chứ.”

 

"Cậu cảm thấy tôi đang nói đùa sao?" Chu Hàn cười như không cười nhìn anh ta.

 

Trợ lý Từ đấu tranh lần cuối: “thư ký Lâm, cô nói giúp tôi một chút đi, tôi không biết cô ở bên trong, nếu biết tôi nào dám đến quấy rầy hai người chứ!” Giám sát, đây là việc cần sức khỏe a!

 

Lâm Lệ nhìn anh ta một chút, suy nghĩ một lúc lâu, có chút áy náy nói “trợ lý Từ, không phải là anh muốn đi giám sát sao, tránh cho anh lắm mồm lại chạy ra ngoài phòng làm việc nói lung tung.”

 

Trợ lý Từ méo miệng, cũng không nói nên lời nào khác.

 

Nhìn anh ta chán chường cúi đầu ra ngoài, hai người bên trong gian phòng không khỏi cười ra tiếng.

 

Sau khi cười xong, Chu Hàn giơ tay lên nhìn đồng hồ một chút, thu dọn giấy tờ trên bàn, sau đó nắm tay Lâm Lệ rời đi.

 

Hôm nay là ngày Lâm Lệ đi khám thai, lần khám đầu tiên vì Chu Hàn đi công tác không đi cùng được, lần này Chu Hàn khăng kahwng nhất định tự mình phải đi cùng Lâm Lệ mới được.

 

Trong phòng làm việc, bác sĩ nhìn báo cáo khám thai lần này, gật đầu, sau đó ký tên mình lên đó, vừa nói: “yên tâm đi, tất cả đều rất bình thường, tiếp tục giữ như vậy là được.”

 

Chu Hàn không yên lòng, hỏi: "vậy còn cần phải chú ý gì không?"

 

“Trong lúc mang thai phụ nữ mang thai có thể bổ sung chút canxi, như vậy sẽ hỗ trợ sự phát triển của xương cho trẻ, còn lại cứ giữ vững như trước là được.” Vừa nói vừa đưa giấy tờ đã ký trả lại cho Lâm Lệ.

 

Hai người nói cảm ơn bác sĩ sau đó đi ra khỏi phòng làm việc, Chu Hàn nắm tay cô, hỏi: “Muốn đi đâu, chiều nay anh không về công tay, muốn đi chỗ nào, anh dẫn em đi.”

 

“Thật sao, vậy em phải suy nghĩ thật kỹ.” Lâm Lệ đảo mắt có vẻ thực sự suy nghĩ.

 

“Được, nghĩ kỹ thì nói cho anh biết.” Chu Hàn nắm tay cô đi về phía thang máy.

 

Lúc hai người đi thang máy đến đại sảnh lầu một, lúc đó thật trùng hợp, gặp Trình Tường đến bệnh viện kiểm tra lại.

 

Thấy anh ta đã khá hơn nhiều so với lúc ở bệnh viện trước kia, bên chân bị cắt bỏ trước kia giờ lắp chân giả nhìn không khác gì người bình thường.

 

Sau khi sững sờ, Lâm Lệ chủ động mở miệng, cười nói “Đã lâu không gặp, trùng hợp vậy.”

 

Trình Tường cũng cười, ngây ngốc gật đầu: "Đúng vậy a, đã lâu không gặp."

 

"Lâm Lệ, anh qua bên kia chờ em." Chu Hàn chủ động tránh đi, cho bọn họ một chút thời gian và không gian.

 

Trình Tường nhìn chằm chằm bụng cô, thoáng có phút hoảng thần, rù rì hỏi "Mấy tháng rồi?"

 

Lâm Lệ đưa tay sờ sờ bụng, cười nhạt nói "Hơn bốn tháng rồi."

 

Trình Tường gật đầu, lại im lặng một lúc, xoay người liếc nhìn Chu Hàn đang đứng chờ ở cổng sát đất, hỏi Lâm Lệ: "Anh ta đối tốt với em chứ?"

 

"Ừ." Lâm Lệ gật đầu, khóe miệng là nụ cười thỏa mãn: "Anh ấy đối xử rất tốt với tôi."

 

"Vậy thì tốt." Nhẹ giọng rù rì, giương mắt nhìn Lâm Lệ lần nữa, chỉ thản nhiên nói: "Đi đi, đừng để anh ta chờ em."

 

Lâm Lệ gật đầu, cất bước đi qua cạnh anh ta sau đó đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn anh ta nói "Trình Tường, anh sẽ tìm được hạnh phúc của mình ."

 

Trình Tường cười cười, nhận lấy lời chúc phúc của cô: "Cảm ơn."

 

Lâm Lệ không nói thêm cái gì, quay đầu đi về phía Chu Hàn.

 

Trình Tường nhìn bọn họ rời đi, hồi lâu mới thu hồi tầm mắt, khi xoay người chuẩn bị tiếp tục đi về phía trước, bên cạnh không biết xuất hiện một nữ sinh từ lúc nào, nhìn anh ta hỏi: “Nữ sinh kia chính là người anh thật lòng yêu ?”

 

Mắt nhìn cô, chỉ nói “Cô ấy là người tôi yêu nhất cuộc đời này, trừ cô ấy, tôi sẽ không yêu ai khác nữa.” Nói xong, đi thẳng đến thang máy, dù sao cũng là chân giả, đi đường ít nhiều không linh hoạt, từng bước từng bước rất rõ ràng.

 

Cô gái nhìn phía bóng lưng Trình Tường nói: “Em sẽ không buông tha, em sẽ thay thế cô ấy khiến anh yêu em!”

 

Trình Tường dừng lại, 11 năm trước cũng có cô gái nói với anh những lời giống như vậy.

 

Nghĩ thật lâu Lâm Lệ cũng không có nghĩ ra được muốn đi nơi đặc biệt nào, cuối cùng quyết định kéo Chu Hàn cùng đi dạo trong trung tâm thương mại, thật ra nghiêm túc mà nói, hai người kết hôn lâu như vậy, Chu Hàn thật đúng là chưa hề cùng cô đi dạo phố lần nào.

 

Ở trước một tiệm áo cưới, Chu Hàn đột nhiên dừng bước.

 

"Sao vậy?" Lâm Lệ nghi hoặc hỏi.

 

Chu Hàn kéo cô qua, ôm cô từ phía sau, nhẹ giọng nói ở bên cô: “Lâm Lệ, chúng ta tổ chức đám cưới đi.”

 

Lâm Lệ sửng sốt, hỏi "Sao lại đột nhiên nghĩ đến cái này vậy?”

 

“Chung quy anh luôn cảm thấy giữa chúng ta còn thiếu cái gì, nghĩ đi nghĩ lại mới nghĩ ra thì ra là chúng ta thiếu đám cưới.”

 

Lâm Lệ cười, lắc đầu, nói “Không đúng, thứ chúng ta thiếu không phải là đám cưới.” Vừa nói, vừa kéo vòng tay kia, cùng cô mười ngón tay đan xen.

 

"Không phải là đám cưới?" Chu Hàn nghi hoặc nhìn cô.

 

Lâm Lệ giơ tay của hai người lên, quơ quơ, nói “Đúng, là chiếc nhẫn, anh nói, anh nợ em cái nhẫn định khi nào thì trả cho em?”

 

Lúc này Chu Hàn mới hiểu ra, kéo tay cô đặt lên môi mình, thơm một cái, nói: "Đi, trước khi đi mua sắm cùng em, chúng ta đi mua nhẫn bổ xung đã."

 

Lâm Lệ khẽ cười, để mặc anh kéo cô đến tiệm trang sức phía trước, thật ra thì thiếu cái gì không quan trọng, đám cưới có bù hay không cũng không làm sao, chỉ cần hai người bọn họ có thể dắt tay nhau như vậy, đây cũng là kết quả tốt nhất, bởi vì anh đã lấp đầy trái tim khuyết thiếu của cô, đó mới là tốt đẹp nhất.

 

------ Hoàn ------

back top