Bia đỡ đạn phản công

Chương 141: Lật người khỏi cảnh khốn cùng (8)

Lúc này Lục Thiếu Quan bị Bách Dung chỉ thẳng mặt mà mắng thì trong lòng vô cùng khó chịu dĩ vãng vì mình đắn đo được Bách Hợp nên hai vợ chồng nhà họ Uông cũng nể mặt hắn làm dám mắng hắn chứ, hắn cảm thấy khó thích ứng vừa hận Bách Hợp lanh mồn lanh miệng nói hết chuyện ra, giờ xem Bách Dung tức giận đến mức mặt đỏ lên, Uông Chính cũng thế không khỏi hơi sợ hãi nhanh chóng giải thích.
“Tiểu Hợp nói linh tinh đấy, dì cũng biết cô ấy hay bốc đồng mà.”
Nghe thấy Lục Thiếu Quan lật ngược phải trái nói ra loại lời nói không biết xấu hổ này, khóe miệng Bách Hợp giật giật, thấy Bách Dung tức giận khó thở thì mới thuận tay vỗ vỗ lưng bà cũng không đành lòng lôi hết mọi chuyện ra để kích thích bà, giờ Bách Dung không được khỏe nhưng do bà không chú ý chỉ nghĩ là bệnh vặt mà thôi, Bách Hợp định khuyên bảo bà đi bệnh viện kiểm tra, Bách Dung chết là khối sẹo trong lòng nguyên chủ khiến cho cô ấy không có động lực sống sót, lần nhiệm vụ này cô phải cứu được Bách Dung khiến bà sống lâu hơn, nếu không được thì canh giữ ở giường bệnh chăm sóc bà đến khi mất.
“Nói linh tinh chính là anh, tôi nói chuyện với bố mẹ tôi liên quan gì tới anh? Anh cũng đòi làm người một nhà tôi hả?” Đã kết hôn với mình, mẹ Lục Thiếu Quan ra rất nhiều yêu sách với mình, Bách Hợp không có gọi mẹ Lục là mẹ khiến hắn còn không thoải mái một hồi lâu, thế mà đối mặt với Bách Dung hắn lại gọi một tiếng dì, thần thái kia muốn kiêu ngạo bao nhiêu thì kiêu ngạo bấy nhiêu, phảng phất như nhà họ Uông thiếu nợ hắn vậy, không biết tại sao nguyên chủ lại yêu đàn ông như thế, Bách Hợp càng nhìn càng ngứa mắt hắn. Bởi thế nói chuyện càng không khách khí: “Kết hôn rồi còn muốn gọi mẹ tôi là dì, nếu không muốn thì ly hôn đi.”
Khi vợ chồng nhà họ Uông nghe thấy Bách Hợp nói như thế thì rất kinh ngạc. Lục Thiếu Quan thì tức giận nắm tay lại gân trên mu bàn tay cũng lồi ra, khuôn mặt đỏ bừng mạch máu ở huyệt thái dương cũng nổi hẳn lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Bách Hợp. Hắn đương nhiên biết rõ sau khi cưới thì gọi hai vợ chồng Uông Chính và Bách Dung là cha mẹ, nhưng hắn không muốn gọi, nếu như cứ thế mà gọi thì có vẻ không đáng giá, hắn đang định hai vợ chồng Uông Chính cho hắn nhiều chỗ tốt thì hắn mới gọi.
Dạng này Lục Thiếu Quan được mẹ Lục truyền thừa lại, nhìn hắn đối phó với Uông Bách Hợp thì rõ, có thể nắm cô nương này trong tay ngoại trừ Uông Bách Hợp ngu vì tình yêu ra thì còn bởi Lục Thiếu Quan tính toán thiệt hơn.
Lục Thiếu Quan định đối xử hai vợ chồng nhà họ Uông như với Bách Hợp, sau khi làm việc cho mình thì mới cho ngon ngọt, từ nay về sau hình thành cho họ một tư duy theo quán tính khiến cho họ tốt với hắn theo bản năng, Lục Thiếu Quan chưa đạt được mục đích thì đã bị Bách Hợp vạch trần lòng dạ hẹp hòi ra khiến cho Lục Thiếu Quan bối rối.
Nhưng rất nhanh hắn tỉnh tảo lại, nặ ra nụ cười xin lỗi rồi nhanh chóng quỳ xuống sàn nhà, sảng khoái cúi đầu thừa nhận: “Thực xin lỗi ba mẹ, nhờ có Tiểu Hợp nhắc nhở mà con mới chú ý tới.” Hắn nói với ý vị vô cùng sâu xa, so với hắn thì vừa nãy Bách Hợp mở miệng nói mẹ Lục Thiếu Quan thì khó tránh khỏi không tôn trọng người lớn, huống chi hắn đã xin lỗi, hắn thể hiện ra tính cách phóng khoáng khiến cho sắc mặt Uông Chính có vẻ hòa hoãn lại định đỡ hắn dậy.
“Nói hay hơn hát, nếu như là mẹ anh thì đã tát tôi hai cái rồi.” Bách Hợp cười lạnh một tiếng, Uông Chính nghĩ tới con gái mình suýt nữa bị mẹ ck đánh thì khó chịu.”Tiểu Lục, cậu cũng biết hai nhà chênh lệch hơn nữa Tiểu Hợp còn nhỏ tuổi, hai đứa đòi kết hôn sớm, nếu thực sự không hợp thì đợi hai năm nữa nói sau, ngàn vạn đừng đánh con gái tôi, từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng động một ngón tay vào nó đâu, tuy nói hai người có tranh cãi thì mắng con gái tôi cũng được nhưng nếu có ai đánh con gái tôi thì không xong với tôi đâu.”
Lục Thiếu Quan nghe nói thế thì trong lòng thầm mắng ông già Uông Chính này nói ra hai nhà chêm lệch kỳ thực ghét bỏ nhà mình nghèo khó, tuy hắn đã hận nghiến răng nghiến lợi thì trên mặt lại hiện ra vẻ đã hiểu, chỉ là ánh mắt xem Bách Hợp càng lạnh lẽo hơn mà thôi.
“Con đã biết thưa ba, con lên lầu sắp xếp quần áo để Bách Hợp trò chuyện với hai vị.” Nếu không phải lần này Bách Hợp như phát điên còn lãnh đạm hắn thì Lục Thiếu Quan đã lên lầu từ sớm, Uông Chính phất phất tay, hắn nén giận đi lên lầu.
Biệt thự này có ba tầng, bà Ngô và bảo mẫu khác ở tầng một, vợ chồng Uông Chính ở tầng hai, về phần Bách Hợp và Lục Thiếu Quan thì ở tầng ba, Lục Thiếu Quan vừa đi lên lầu thì Bách Dung nghiêm túc hỏi: “Rốt cục chuyện gì xảy ra?”
“Mẹ, mẹ hãy đi khám bệnh đi đã.” Bách Dung vừa muốn nói điều gì thì Bách Hợp đã tựa vào vai bà: “Mẹ à, con sai rồi, đáng lẽ con nên nghe lời ba mẹ, hiện tại con phát hiện con không hiểu Lục Thiếu Quan nữa rồi, trước mặt người nhà anh ta mà anh ta không bảo vệ con, nếu như không phải con tức giận lên thì chỉ sợ rằng mẹ anh ta bắt con hầu hạ cả nhà anh ta.”

Uông Chính trầm mặc lúc lâu mới thở dài: “Hôn nhân đại sự không thể đùa, con xem có thích hợp hay không, nếu không thì ly hôn, cha thấy Tiểu Lục…” Uông Chính trước kia không dám nói xấu Lục Thiếu Quan chỉ sợ con gái cưng trở mặt với ông, hiện tại thấy Bách Hợp nghĩ thông rồi nghĩ tới Lục Thiếu Quan thì ngẩng đầu lên.
Đêm đó Lục Thiếu Quan lấy cớ công việc đi thư phòng không có trở về, hắn cho rằng mình còn yêu hắn, Bách Hợp cười lạnh không thèm chào hỏi hắn trực tiếp ăn mặc tử tế lôi Bách Dung đi bệnh viện khám, Bách Dung không muốn đi nhưng vì con gái kiên trì, khó thấy được con gái trưởng thành hiểu chuyện biết quan tâm đến mình, bởi vậy cũng đành đồng ý với cô, dù sao cũng chỉ là khám tổng quát, bà cũng là bác sĩ ngoại khoa, khám bệnh ở bệnh viện mình làm việc cũng không mất tiền đây là phúc lợi của bác sĩ.
Chụp x quang, kiểm tra máu, Bách Dung tưởng mình sẽ không sao ai ngờ lại tra ra trong não có khối u. Hiện tại khối u cũng không lớn bởi vì chưa có phân tích bệnh lý nên không biết là u lành hay u ác tính, nhưng trong não có vật này thì cũng không phải là chuyện tốt, may mắn phát hiện sớm nếu không chỉ cần thêm một năm nữa thì u lành cũng hóa thành u ác tính rồi.
Tin tức này khiến hai vợ chồng Uông Chính sợ hãi đổ mồ hôi lạnh, Bách Hợp cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, thời gian phẫu thuật định vào nửa tháng sau, trong nửa năm này có thể làm xét nghiệm kiểm tra diễn biến khối u, hy vọng Bách Dung sống lâu lớn hơn một chút, tuy nói kiểm tra ra có khối u không phải là chuyện tốt nhưng sớm phát hiện ra điều trị dứt điểm còn tốt hơn lúc chuyển biến xấu thì mới phát hiện bởi vậy cả nhà đều cao hứng.
Mà lúc này Lục Thiếu Quan đang ở trong nhà chờ Bách Hợp sau khi rời giường thì đi tìm mình làm nũng xin lỗi đấy, ai ngờ sau đó phát hiện trong nhà không còn ai cả, ngay cả ăn sáng cũng không gọi hắn, hắn tức giận xuống lầu tìm bà Ngô thì mới biết cả nhà đi bệnh viện rồi, trong lòng hắn tức giận phải chết, lạnh lùng đi lên phòng không thèm ăn sáng nữa, đợi đến lúc Bách Hợp về nhà tranh thủ lúc Bách Hợp đang thay quần áo thì hắn xông vào phòng.
“Làm gì?” may mà Bách Hợp đã mặc xong quần áo rồi chỉ thiếu mỗi áo khoác mà thôi, trong nhà có mở máy sưởi nên chỉ cần mặc một bộ là đủ rồi nhưng khi nhìn taháy Lục Thiếu Quan thì Bách Hợp cảm giác mình mặc ít đi, ánh mắt Lục Thiếu Quan chỉ lướt qua ngưởi cô, hai người còn trẻ nên hắn thực có biến hóa nhưng khi nghĩ tới chuyện sáng nay thì hắn nghiêm túc lại: “Tiểu Hợp, hiện tại trong nhà không coi anh là người một nhà thì phải? Tại sao lúc sáng mọi người ra ngoài không báo với anh một tiếng?”
Bách Hợp lôi kéo cổ áo cười một tiếng: “Tại sao tôi phải thông báo với anh, chính anh không có lỗ tai à? Ngày hôm qua tôi nói với mẹ đi bệnh viện, anh không có chủ động nói muốn cùng tôi đi đưa mẹ tôi đi thì cũng xong, hiện tại còn hạch họe tôi?”
“Tiểu Hợp em đã thay đổi.” Lục Thiếu Quan định ép hỏi cô rồi thuận tiện nói muốn chuyển ra ngoài sống, hiện tại bị Bách Hợp nói khiến cho anh ta hoảng hốt vô cùng: “Trước kia chúng ta vốn rất tốt mà?”
Trước kia tốt là vì Uông Bách Hợp bất kể trong lòng hay hành động đều nghe lời hắn, Bách Hợp hiện nay không chịu nghe lời thì hắn cảm thấy không đúng nhưng lại không nghĩ lại xem hắn đối xử với Bách Hợp như thế nào, tình huống giờ chỉ là đổi vai mà thôi, mới có mấy ngày mà hắn đã kêu mệt mỏi.
“Có chuyện gì khác không?” Bách Hợp nghe nói hắn trước kia ra sao không nhịn được mà bật cười, trước kia hai người rất hòa hợp, nếu không phải nhà họ lục vô sỉ, Lục Thiếu Quan không có nhiều dã tâm nói không chừng sẽ không có nhiệm vụ này rồi, nhưng lúc này mọi chuyện đã xảy ra mà hắn còn nói trước kia, chính mình không phải là Uông Bách Hợp nên nghe thế cũng chỉ buồn cười mà thôi.
Lục Thiếu Quan cố nén cái gì đó rồi lạnh lùng nói: “Chúng ta mua nhà khác rồi chuyển ra ngoài đi.”
Nghe thấy lại nhìn thần sắc cường thế của Lục Thiếu Quan thì Bách Hợp suýt nữa thì bật cười. Ở bên cạnh Lục Thiếu Quan đã nhiều năm không ai hiểu rõ tình cảnh thật sự của Lục Thiếu Quan hơn Uông Bách Hợp, lấy hình ảnh người không đồng xu dính túi để hình dung hắn vô cùng chính xác đấy, nếu không phải là Uông Bách Hợp trả tiền học phí tiền sinh hoạt thì sợ rằng hiện tại hắn nợ đầy người, làm gì có xu nào? Hăn đang làm việc chưa đến nửa năm, có tiền thì cũng toàn bộ gửi về cho nhà họ Lục, mà tất cả ăn ở đều do nhà họ Uông bao, lúc này muốn đòi mua nhà, không phải Bách Hợp cười nhạo hắn mà cho dù Lục Thiếu Quan bán hai quả thận đi cũng không mua nổi một chỗ nhỏ bằng nhà vệ sinh ở thủ đô.

back top