Bộ Bộ Kinh Tâm

Chương 56

Hôm qua tuy cả ngày không hề uống thuốc, nhưng hôm nay lại cảm giác trong người khỏe lên đôi chút. Phỏng chừng nguyên do chắc là ta ngày thường trong viện thường hay nhảy dây, ngoài ra còn luôn tập vài động tác trước khi lên giường đi ngủ, lúc đó chỉ nghĩ sức khỏe là quan trọng nhất, ta chỉ có một thân một mình trong cung, ngộ nhỡ mà bị bệnh thì người gánh khổ chỉ có bản thân mình thôi. Y học cổ đại lại lạc hậu như thế, hãy xem thì rõ, một người chỉ hơi cảm lạnh chút xíu mà cũng có thể chuyển thành lao bệnh hiểm nghèo bất cứ lúc nào, không thể không sợ cho được. Cho nên vẫn luôn ý thức duy trì thói quen tập luyện như thời còn ở hiện đại, nhưng hôm nay đã bắt đầu cảm thấy hối hận rồi. Đặc biệt là sau khi thái y chẩn mạch, cười nói với ta : "Cô nương ngày thường bảo dưỡng thật tốt! Chắc khoảng bốn năm ngày nữa, chăm sóc tốt một chút là khỏi bệnh hẳn đấy!" Bên trong lòng dạ ta đau khổ cực kỳ, trên mặt còn phải cố làm như vui vẻ lắm khi nghe thấy tin tốt lành đó.
Ngọc Đàn bê thuốc đi, ta cong người đờ đẫn nằm tựa trên giường, bỗng nghe có tiếng gõ cửa, thuận miệng nói : "Vào đi!" Đẩy cửa vào chính là Tiểu Thuận Tử, hắn bước nhanh đến bên giường vừa đánh tay thỉnh an, vừa thấp giọng nói với ta: "Gia sai ta chuyển lời lại cho cô nương một chữ, "tha" (kéo)*!". Nói xong đã xoay người vội vã chạy đi mất. Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn
———
*Kéo : chắc là kéo dài thời gian

back top