Bổn Vương Muốn Thanh Tịnh

Chương 17

Xuất giá xuất giá, đương nhiên quan trọng nhất là phải xem người mình gả…!
Thiếu niên khoé miệng co rút không nói gì, nhưng trong mắt tràn ngập những lời này.
Không hiểu sao Khương Hằng lại muốn cười, nhịn rồi nhịn, sau đó mới nhẹ giọng nói: “Có lẽ đối với những cô nương khác, nhân phẩm của phu quân tương lai có tốt không, gia thế ổn không, có thật lòng yêu thương mình không, sau này có phụ bạc lạnh nhạt mình không, những điều này mới là quan trọng nhất, còn đối với thần nữ thì…..”
Cái gì? Lục Quý Trì liếc nàng một cái.
“Người nhà của hắn có dễ chung đụng hay không, có đối xử tử tế với ta không, đây mới là điều quan trọng.” Đại khái là vừa bắt nạt người khác xong, tâm tình của Khương Hằng rất tốt, lại thấy thái độ của hắn nghiêm túc, nàng không khỏi cũng nghiêm túc theo, tiếp tục nói: “Nữ tử không giống nam tử, phần lớn thời gian cả đời đều ở hậu viện, nếu người nhà của phu quân tương lai không thích ta, mà hắn thích ta thì cũng có ích lợi gì đâu? Hắn có thể ở bên che chở ta từng giây từng phút, để ta không bị tủi thân chút nào sao? Mặt khác, cho dù hắn có thể, nhưng sớm chiều đều chung đụng với người nhà bài xích, không thích mình, trong lòng ta sao có thể thư thái? Còn nữa, lòng người dễ thay đổi, hôm nay hắn yêu thương ta, không có nghĩa là cả đời sẽ luôn yêu thương ta, nhỡ đâu một ngày nào đó hắn thay đổi, sao ta có thể tự sống trong cái nhà đó? Trái lại, nếu người nhà của phu quân tương lai thân thiết với ta, cho dù phu quân không thích ta…… Có cha mẹ chồng che chở, sao hắn dám bỏ ta?”
Tam quan của Lục Quý Trì một lần nữa bị đả kích mãnh liệt, mấu chốt nhất chính là, sau khi hắn nghe xong lại sinh ra một loại cảm giác “Nàng nói rất có đạo lý, mình không thể phản bác được”……
Nhưng như thế là không đúng! Quá tiêu cực! Hắn không thể không trừng nàng: “Ngươi không thể tìm một người yêu thương ngươi, người nhà lại thích ngươi sao?”
Ngoại hình nàng dịu dàng đoan trang, vừa nhìn đã biết là loại hình mấy bà mấy mẹ yêu thích, trưởng bối nhà ai lại vô duyên vô cớ mà ghét nàng…?
Nha đầu kia chắc chắn là bị hội chứng người bị hại! Suýt chút nữa là bị nàng tẩy não!
Nhìn hắn có vẻ nổi giận….. Không đúng, cũng không phải nổi giận, mà giống như là hận không thể rèn sắt thành thép*? Khương Hằng cảm thấy Tấn Vương điện hạ này thú vị cực kỳ, mi dài chớp chớp, cười nói: “Trên đời này việc vẹn toàn đôi bên quá ít, thần nữ chỉ mong một đời bình yên, chứ không hề dám hi vọng xa vời hơn nữa….. Mà cho dù có tìm được một người như vậy… Xuất thân của ta không thể gả thấp, nhưng thế gia đại tộc phần lớn lại có rất nhiều quy củ, lòng người phức tạp, đâu có mấy nhà thanh tĩnh tự tại như phủ Vĩnh Yên Hầu đâu?”
*Hận không thể rèn sắt thành thép: ý chỉ thái độ nghiêm khắc vì muốn tốt cho ai đó hoặc gấp gáp muốn làm gì đó mà không được.
Cha mẹ Vĩnh Yên Hầu sớm đã qua đời, ngày nay trong phủ chỉ có mình Vĩnh Yên Hầu phu nhân độc đại, đừng nói tới những thiếp thất thông phòng, ngay cả Vĩnh Yên Hầu còn không dám lớn tiếng trước mặt bà. Vĩnh Yên Hầu phu nhân lại cưng chiều nàng như con ruột, có bà che chở, trong phủ ai dám bất kính với nàng? Ai dám gây chuyện với nàng?
Đương nhiên Lục Quý Trì cũng biết rõ điều này, nhất thời nghẹn lời, lại không thể phản bác được. Nhưng mà vẫn không cam lòng, lại cố nói: “Nhưng Lạc Đình kia hèn kém vô dụng, không hề xứng đáng với ngươi. Ngươi thật sự cam tâm gả cho người như vậy, ở bên hắn cả đời?”
“Lạc Đình tuy hèn nhát, nhưng tính tình hiền lành, tâm địa thiện lương. Mặc dù không thích ta, nhưng hắn cũng không đối xử quá hà khắc với ta, đây là chuyện tốt. Nếu đổi lại tính tình cứng rắn một chút……” Khương Hằng bật cười, “Sợ là phải tốn rất nhiều công sức mới có thể dụ dỗ hắn tương kính như tân*.”
*Tương kính như tân: Vợ chồng phải luôn cư xử với nhau như khách quý, tôn trọng lẫn nhau mà giữ gìn hạnh phúc.
Không giống Lạc Đình, tuy phế vật nhưng đỡ nhọc lòng nha!
Lục Quý Trì đã hoàn toàn không biết phản bác như thế nào: “…….”
Cô nương này suy nghĩ thấu đáo, tư tưởng thành thục, không hề giống học sinh cấp ba hiện đại luôn vọng tưởng về tình yêu chút nào. Người này……
Ai có thể nói là mới mười sáu tuổi đây?!
Lục Quý Trì giật giật môi, trong hốt hoảng cuối cùng mới biết được đồng tình và lo lắng của mình lúc trước nên đem cho chó ăn — người ta rất ổn, căn bản không cần mình thương hại.
“Điện hạ?”
Thấy hắn tự dưng nhìn mình chằm chằm không nói lời nào, Khương Hằng hơi ngạc nhiên, gọi hắn một tiếng.
“Ngài làm sao vậy?”
Không có gì, chỉ là phát hiện mình đã làm một chuyện rất là ngu xuẩn, hiện tại không thể lùi bước được thôi. Mặt Lục Quý Trì phát nóng, cố gắng dùng loại ánh mắt thâm trầm nhìn nàng, duy trì vẻ mặt bình tĩnh: “Không có gì, chỉ là phát hiện Ngũ cô nương không giống với trong tưởng tượng của bản vương.”
Khương Hằng sững sờ, nhìn vẻ mặt “Chớ chọc ta, nếu không thì sẽ đánh người” của hắn, khoé miệng có chút co lại đồng thời cúi đầu nở nụ cười: “Điện hạ…. Cũng không hề giống trong tưởng tượng của thần nữ.”
Trong giọng của nàng mang theo ý trêu chọc, rất là không hợp với vẻ ngoài dịu dàng đoan trang kia. Lại nghĩ tới khi nãy nàng cười híp mắt mà đả kích Tề Hà, Lục Quý Trì im lìm một lát, nhẹ nhàng đứng dịch ra xa.
Đây hiển nhiên một gia hoả hung tàn, bụng dạ đen tối giống Chiêu Ninh Đế. Tránh xa, nhất định phải tránh xa!
Khương Hằng tinh mắt, phát hiện ra hành động nhỏ của hắn, nàng chợt tò mò, ngẩng đầu cười hỏi: “Hình như điện hạ rất quan tâm hôn sự của thần nữ, thần nữ có thể biết tại sao không?”
Bởi vì bản vương căn chính miêu hồng* tâm địa thiện lương! Lục Quý Trì hừ hừ trong lòng, lấy cớ qua loa: “Tề Ngạn, huynh trưởng của Tề Hà có quan hệ thân thiết với bản vương, bản vương hỏi thay hắn.”
*Căn chính miêu hồng: ở thời hiện đại, cụm từ này dùng để chỉ Đảng cộng sản Trung Quốc, đời sau của các chiến sẽ hồng quân, với người nhà của cách nhà cách mạng đi trước. Trong đó, một vài đời sau của các danh nhân dễ bị xã hội để ý. Một vài đời sau của các vị chiến sĩ sẽ thừa kế và phát huy tinh thần của đời trước, cũng có một vài thành phần sau khi sống trong cuộc sống sung túc, giàu có sau này, xuất hiện tác phong hủ hoá, sa đoạ, phải chịu phê bình
“Thì ra là như vậy…..”
Sóng mắt Khương Hằng hơi đổi, cười cười mà kéo dài âm cuối.
Lục Quý Trì nghe xong lại có cảm giác bị người ta nhìn thấu trong lòng. Hắn nghiêm nghị quay đầu định rời đi, không cẩn thận mà vấp vào cục đá bị bụi cỏ che khuất, suýt nữa thì té sấp mặt xuống đất.
“Điện hạ cẩn thận!” Khương Hằng bất giác đỡ lấy hắn.
Lục Quý Trì nhanh chóng đứng vững, hơi lúng túng nhìn nàng một cái, vừa định nói cảm ơn thì chóp mũi đã tiếp xúc với một làn hương thơm như có như không.
Là mùi thơm trên người nàng, rất nhạt, rất dễ chịu, giống như là đã ngửi ở đâu đó rồi. Còn loại cảm giác đột nhiên được người khác đỡ lúc mất thăng bằng…..
Không biết vì sao, Lục Quý Trì lại đột nhiên nhớ tới cô nàng đêm đó đẩy hắn xuống nước ở phủ An Quốc công.
“Ngươi……”
“Điện hạ?”

Rõ ràng đã từng hỏi nàng, cũng đã nhận được đáp án, nhưng nhìn đôi mắt bình tĩnh sáng ngời của nàng, Lục Quý Trì vẫn ma xui quỷ khiến mà mở miệng: “Đêm đó đẩy ta xuống nước ở phủ An Quốc công….. Là ngươi à?”
Khương Hằng khẽ giật mình.
Ngay lúc Lục Quý Trì cho rằng nàng sẽ lắc đầu phủ nhận……
“Điện hạ thứ lỗi cho thần nữ, thần nữ mới dám trả lời điện hạ.”
Lục Quý Trì chỉ là nhất thời thuận miệng hỏi, căn bản không mong chờ sẽ nghe được đáp án: “…….!”
Thật đúng là nàng sao…?!!
Hắn quả thực sợ ngây người, thật lâu mới lấy lại tinh thần nói: “Lần trước ta hỏi ngươi ngươi còn nói không biết gì cả?!”
Khương Hằng vốn cho rằng hắn đã nhận ra rồi, không nghĩ tới chẳng qua là đang gạt nàng, lúc này khoé miệng đã co lại, nhất thời không biết nói gì. Nhưng mà chuyện này cũng không phải chuyện nghiêm trọng, ngày đó nàng không muốn nói thật, chẳng qua là không muốn dính dáng gì với Tấn Vương thiển cận, dã tâm bừng bừng này thôi. Hôm nay gặp Lục Quý Trì vô cùng bất đồng với lời đồn, tựa hồ như rất để ý đến chuyện này. Nghĩ nghĩ, cuối cùng đôi mi dài nhẹ rủ xuống, vô tội nói: “Không phải là… Sợ điện hạ trách tội thần nữ sao.”
Lục Quý Trì nhớ tới dáng vẻ bình tĩnh đẩy mình xuống nước của nha đầu kia.
Dáng vẻ kia có chỗ nào giống là sẽ sợ?!
Hắn lập tức bi phẫn, nhưng lại nghĩ tới lý do nàng làm như vậy là vì mình đầu óc mông lung mà giở trò lưu manh, thì tất cả tức giận đều biến mất. Trái lại, còn có hơi chột dạ……
“Được rồi, xem như nể tình ngươi đã giúp bản vương, bản vương sẽ không so đo với ngươi.” Thiếu niên mặt nóng bừng cố gắng sa sầm ra vẻ uy nghiêm, “Có điều rốt cuộc ngày đó xảy ra chuyện gì, ngươi kể rõ từ đầu đến cuối cho ta biết, nếu không thì…… Không biết cũng phạt, hiểu không?”
Ánh mắt xẹt qua vành tai ửng đỏ của hắn, Khương Hằng nhịn vui vẻ đột nhiên xuất hiện trong lòng xuống, dịu dàng ngoan ngoãn đồng ý.
Nhìn điệu bộ hoàn toàn không để chuyện xấu hổ ngày đó trong lòng, quên hết thù cũ của nàng, Lục Quý Trì cũng không ra vẻ nghênh ngang nữa, ho nhẹ một tiếng nói: “Cho nên rốt cuộc đêm đó đã xảy ra chuyện gì, cô nương có ý đồ với bổn vương là ai? Còn ngươi nữa, tại sao lại xuất hiện ở đó……”
Lời vẫn còn chưa nói xong, cách đó không xa bỗng truyền đến một tiếng thét hoảng sợ: “Ca ca, ca ca cứu mạng—-!”
Đó là giọng của Thập công chúa!
Lục Quý Trì cả kinh, lập tức bất chấp mọi thứ, vứt nhanh lại một câu “Hôm nào nói tiếp” rồi rảo bước chạy về.
***
Nơi hai người nói chuyện cách rừng đào không xa, Lục Quý Trì nhanh chóng tìm thấy Thập công chúa.
Nàng đang run rẩy núp trong ngực một thanh niên cao lớn oai hùng, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trắng bệch, đôi mắt đỏ bừng, hệt như một bé thỏ con đang sợ hãi.
Cách đó không xa là một con chó đen khổng lồ đang rên ư ử trên mặt đất, một người trung niên mặc áo tím ôm nó khóc nghẹn ngào như con chết: “Hắc Tử! Hắc Tử đáng thương của ta…! Con sao rồi? Con đừng chết mà…! Con mà chết… Con mà chết ta cũng không thể sống nổi!”
Lục Quý Trì: “……”
“Chúng thần thất trách, điện hạ hãy giáng tội!” Thị vệ vương phủ phân tán tứ phía đã chạy đến.
Lục Quý Trì hoàn hồn, vừa rảo bước về phía Thập công chúa vừa hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Thị vệ trả lời: “Con chó mực kia đột nhiên từ bụi hoa phía sau đình nhảy bổ lên người Thập công chúa. Công chúa hoảng sợ cực kỳ, may mà có Tần tướng quân kịp thời xuất hiện đá bay nó.”
Lục Quý Trì lại càng hoảng sợ: “Làm sao con chó vào đây được? Đang yên đang lành sao nhảy bổ vào người Thập công chúa?”
“Hẳn là người nọ mang đến.” Liếc nhìn người đàn ông áo tím vẫn còn đang đau lòng ai oán, thị vệ thấp giọng nói, “Vừa rồi chỉ thấy hắn chơi đùa với con chó ở bên kia đồng. Con chó kia thoạt hình ngốc ngốc không hung dữ, nên bọn thuộc hạ cũng không quá để ý, nào ngờ…..”
“Bắt lại!” Lục Quý Trì ngay lập tức suy luận ra âm mưu, lại thấy du khách tứ phía đang đứng vây xem náo nhiệt, vội vàng phân phó giải tán.
Tuy về tình thì có thể lượng thứ, nhưng mà ban ngày ban mặt lại ôm ấp với một thằng già lỗ mãng thì vẫn tổn hại đến danh dự của tiểu nha đầu.
“Vâng.”
Đám thị vệ lĩnh mệnh lui ra, Lục Quý Trì nhẹ nhàng tiến lên, vỗ vỗ cánh tay Thập công chúa: “Chi Chi?”
Thập công chúa bất giác co rúm lại, né tránh bàn tay của hắn mà chui vào trong ngực của thanh niên.
Bộ dáng đó thoạt nhìn là đã bị hoảng sợ không nhẹ. Nhưng mà một tiểu cô nương nhìn thấy con chó to như vậy sợ hãi là điều rất bình thường, Lục Quý Trì không nghĩ nhiều, chỉ dỗ dành: “Đừng sợ, ca ca đã về rồi.”
Cuối cùng Thập công chúa cũng nghe được giọng của hắn, sợ hãi ngẩng đầu nhìn.
Lúc này Lục Quý Trì mới phát hiện trên mặt nàng toàn bộ đều là nước mắt, ánh mắt cũng rã rời.
Chẳng qua là bị doạ một chút, sao có thể sợ tới mức này?!
Hắn sững sờ, bất giác đã kéo tay nàng lôi ra khỏi ngực của thanh niên, ai ngờ Thập công chúa lại điên cuồng mà giằng co: “Đừng! Không được qua đây! Đừng—-!”

back top