Cà Phê Đợi Một Người

Chương 2: Người đó, trạch vu

Nhưng cuộc đời này liệu có bao lần tim đập rộn ràng, nói chẳng nên lời?

 

Tôi chưa yêu bao giờ, nhưng tôi biết, một người có tín ngưỡng với tình yêu, hẳn sẽ trân trọng từng thời khắc trái tim rung động, sau đó dũng cảm truy tầm lần tiếp theo, rồi lần tiếp theo nữa.

 

1

 

Sau đó, khung cảnh câu chuyện lại quay về quán cà phê. Có lẽ vì tên quán thực tình, rất lãng mạn, nên dễ dàng thu hút những người có tính cách lãng mạn, hoặc dễ khiến người ta nảy sinh những liên tưởng lãng mạn. Nếu như không tính đến Vua gọi lung tung với đám học sinh cấp ba thích đùa, người tôi thích đang ngồi ngay đó, cách tôi chưa đầy năm bước chân.

 

Quán cà phê Đợi Một Người, tám giờ rưỡi tối, trên bàn gỗ nhỏ màu tím có hai cốc Latte anh gọi. Một cốc cho anh, một cốc cho bạn gái anh.

 

Người ấy tên là Trạch Vu.

 

Dương Trạch Vu.

 

"Thế thì sao?" Bạn gái anh hỏi.

 

"Thế nên cuối tuần này anh phải đi Cao Hùng tranh cúp Thuế Giáo dục(l), thực sự không thể đi họp lớp với em được, em cũng biết năm ngoái suýt chút nữa anh đã trở thành người hùng biện xuất sắc nhất rồi mà, chủ đề năm nay rất có ý nghĩa, anh lại là chủ nhiệm câu lạc bộ, nhất thiết phải dẫn đội tham gia". Dương Trạch Vu chậm rãi nói.

 

Bạn gái của anh kiêm tình địch của tôi, lại tỏ vẻ không thể thông cảm, chẳng thèm uống ngụm cà phê nào.

 

Tôi giả bộ lau kính ở gần đó, thực chất là đang nghe lỏm bọn họ nói chuyện.

 

Sau hai mươi sáu lần nghe trộm, tôi cũng quen với Trạch Vu.

 

Trạch Vu là sinh viên năm ba, khoa Công nghệ Thông tin trường đại học Giao Thông, chủ nhiệm câu lạc bộ hùng biện.

 

Ở anh cái gì cũng to tướng, trừ kính dẹt, mắt kính hơi ngả xám kia.

 

Mắt anh to tướng, tay anh to tướng, đi giày cỡ mười hai to tướng, thân hình to tướng, cao đến một mét tám hai, tôi kiễng chân lên vừa khéo ngả đầu được vào lồng ngực ấm áp của anh, quả đúng là trời sinh một cặp.

 

Thỉnh thoảng, Trạch Vu đến quán lật giở tạp chí thương mại giết thời gian, hoặc ôm máy tính xách tay đến gõ báo cáo.

 

Lúc có một mình, anh thích ngồi ở một góc cố định, xem mấy quyển tạp chí cố định, gọi cố định một loại cà phê Kenya.

 

Chỉ khi cùng đến với bạn gái, Trạch Vu mới gọi món Latte mà cô ta thích nhất, thật là chu đáo hết mức.

 

Mỗi lần anh đến, tôi đều không thể che giấu được trạng thái hồn vía lên mây cùng nụ cười vui sướng nơi khóe miệng, tâm trạng vui vẻ suốt cả buổi tối.

 

Tuy rằng tôi chỉ nói chuyện với anh mỗi một lần.

 

"Anh rất xin lỗi?" Ngay đôi mắt to của anh cũng tỏ vẻ nhân nhượng chịu đựng.

 

"Em mặc kệ, tháng trước anh đã hứa cùng em đi họp lớp cấp ba rồi còn gì, sao có thể nói mà không giữ lời chứ?" Bạn gái anh dẩu môi lên.

 

Hừ, nếu là tôi, tôi sẽ để anh đi.

 

Cuộc thi hùng biện là nơi tập trung những con người thông minh tuyệt đỉnh đấy, sao có thể ngăn cản người tài hoa xuất chúng như anh được?

 

"Xin lỗi, tại anh không tốt, sau cuộc thi anh nhất định sẽ bù đắp cho em, em xem, cả chủ nhiệm câu lạc bộ hùng biện như anh còn nói không lại em, thua đến mức á khẩu luôn, chỉ biết xin lỗi luôn miệng đây này." Trạch Vu rối rít nói.

 

Cô bạn gái dã man kia rốt cuộc cũng nở một nụ cười tạm coi được.

 

Hừ, cãi nhau có phải tốt hơn bao nhiêu không, mặc dù tôi chỉ là học sinh cấp ba, cũng không dám mong đợi điều gì.

 

Lau đi lau lại cửa kính, nhìn bóng Trạch Vu phản chiếu lên đó, tôi hồi tưởng lại tình cảnh lần đầu tiên gặp anh.

 

Giống như đoạn mở đầu của mọi cuốn tiểu thuyết lãng mạn, ngày hôm đó, trời mưa to.

 

Tôi đi làm ngày đầu tiên.

 

2

 

"Đing đoong!"

 

Một cái bóng cao lớn đứng ngoài cửa, thong thả thu ô lại, mặc dù ống quần và giày anh đều đã ướt sũng.

 

"Ôi, giống Kim Thành Vũ(2) quá!" Tôi nhủ thầm trong bụng, quan sát vị khách đầu tiên của mình.

 

Anh đi tới, đôi giày bị ướt phát ra âm thanh lép nhép, gương mặt hơi vuông vắn cộng với lọn tóc mái dài chạm đầu mũi trông giống Kim Thành Vũ không chịu được. Anh dựa vào quầy bar, chỉ cách tôi có một cái hôn.

 

"Em ơi, cho anh một Kenya." Anh hơi sững người một chút, sau đó mỉm cười, nụ cười của khách quen phát hiện ra quán có nhân viên mới.

 

"Kenya?" Tôi nhìn bà chủ với ánh mắt cầu cứu.

 

Lúc đó tôi vẫn chưa biết Kenya hóa ra là tên một loài cà phê, chứ không phải một vùng đất nào đó ở châu Phi. Nhưng ba phút trước, Albus đã ra ngân hàng có việc, phen này thì phiền phức rồi.

 

"Cô phục vụ cũ vừa ra ngoài, phải đợi một lúc đấy." Bà chủ lười nhác ngồi trước quầy bar đọc sách.

 

"Vậy trước khi có Kenya, lấy cho tôi cốc gì nong nóng cũng được." Anh gật đầu, đáp lại.

 

Anh ngồi xuống một góc cạnh vách kính, chỉ chớp mắt đã thấy lấy trong ba lô ra một chiếc máy tính xách tay thời đó còn là của hiếm.

 

"Bà chủ, em chẳng biết gì cả đâu, chị dạy em với?" Tôi thì thào hỏi bà chủ.

 

Bà chủ vươn tay ra, khẽ búng một cái vào tai tôi.

 

"Cứ lấy tạm cho cậu ta cốc gì đấy nong nóng là được. Vừa nãy cậu ta chẳng bảo thế còn gì?"

 

Bà chủ như cười mà cũng như không, nhất định là chị không nhìn thấy bảy nếp nhăn trên mặt tôi.

 

Vậy là tôi đành lén la lén lút ở phía sau quầy bar, bỏ một ít hạt cà phê không biết tên vào máy xay, xay nháo nhào một lượt, sau khi đổ thẳng nước sôi vào liền dùng thìa khuấy lên, rồi cẩn thận bưng cốc cà phê mùi rất thơm nhưng màu sắc không được ổn cho lắm đi tới bên cạnh anh.

 

Anh nhìn tôi đặt cốc cà phê nóng xuống trước mặt, miệng hơi hé mở.

 

"Em ơi quên mất cái phin lọc rồi à?" Anh cười rất đáng yêu, nhưng nụ cười này làm tôi lúng túng chết ngất.

 

Bã cà phê phần thì bi thương chìm xuống đáy cốc, phần thì ai oán nổi lềnh phềnh bên trên.

 

"Xin lỗi, xin lỗi anh, hôm nay là ngày đầu tiên em đi làm, chưa học gì cả, thế nên..."

 

Vành tai tôi nóng bừng, thật chỉ muốn ngồi cỗ máy thời gian trở về một phút trước đó.

 

"Không sao cả, nhưng có thể rót cho anh một cốc nước nóng hoặc trà nóng không?"

 

Anh mỉm cười, nhìn cốc cà phê đang nặng nề ai oán.

 

Tôi tất nhiên vội vàng gật đầu, cuống cuồng bưng cái món quái dị chẳng ra làm sao kia về quầy bar đổ đi, rót một cốc nước nóng cho anh.

 

Bà chủ đang cười trộm, thật đúng là!

 

Nửa tiếng sau, cứu tinh Albus rốt cuộc cũng trở lại, trên bàn anh rốt cuộc cũng có một cốc cà phê Kenya ra hồn.

 

Một cốc cà phê Kenya tỏa mùi hương đậm đà.

 

Tôi cũng chẳng hiểu sao, qua cuộc nói chuyện ngắn ngủi ấy, mình lại thầm thương anh chàng thơm nồng ngây ngất như cà phê Kenya đó.

 

3

 

Tấm kính quả tình đã bị tôi lau đi lau lại đến mức hoàn mỹ như thể không hề tồn tại, tôi đành phải chuyển qua lau nhà.

 

"Nếu anh giành giải nhà hùng biện xuất sắc nhất, anh nhất định sẽ cảm ơn em thật đàng hoàng lúc đọc diễn văn nhận giải mà?"

 

Anh cầm cốc Latte lên, nhẹ nhàng chu đáo như thể nâng tay bạn gái, uống một ngụm.

 

"Thế mà gọi là bồi thường cái nỗi gì? Em muốn anh phải viết ba mươi lá thư xin lỗi thật đáng yêu lần lượt gửi cho các bạn học cũ của em, giải thích với họ tại sao anh không thể đi họp lớp với em được?" Bạn gái của anh làm bộ đáng yêu hờn giận.

 

Nhưng thực tình cô ta chẳng đáng yêu tí tẹo nào cả, yêu cầu này tệ hại hệt như điều ước Tân Sửu(3) năm xưa vậy, căn bản chính là muốn khoe khoang cô ta có một người bạn trai cực kỳ chu đáo. Vì vậy, Trạch Vu chau mày lại.

 

"Từ chối cô ta đi, nói cho cô ta biết như vậy rất là trẻ con."

 

Tôi thầm nghĩ, dùng cây lau nhà khe khẽ chạm vào giày Trạch Vu một cái, coi như cổ vũ tinh thần cho anh.

 

"Được, nhưng phải đợi anh thi đấu xong mới có thời gian." Trạch Vu nghiêng đầu ngẫm nghĩ, rốt cuộc cũng cất tiếng.

 

"Sao mà được, thư xin lỗi tất nhiên phải gửi đến các bạn em trước khi họp lớp chứ lại? Anh không biết xong việc mới xin lỗi là chẳng có tí thành ý nào à?"

 

Bạn gái anh kiên quyết lắc đầu.

 

Tôi vừa lau nhà, vừa tức đến nổ đom đóm mắt, sao lại có loại bạn gái điêu trác như thế chứ?

 

Thật đúng là bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu.

 

"Thôi được, viết địa chỉ các bạn học cấp ba của em ra giấy, ngày mai đưa cho anh, ngày kia anh sẽ đi gửi thư."

 

Trạch Vu cười khổ, nụ cười rất có phong độ của trang hiệp sĩ.

 

Tôi sắp ngất xỉu đến nơi.

 

Tiếp theo hai người họ nói đến chuyện sang năm chuẩn bị thi vào viện nghiên cứu, tôi không hứng thú nghe nữa, ra sau quầy bar buồn bực học bài địa lý thế giới.

 

Được một lát, cô bạn gái điêu trác của Trạch Vu ra về trước, chỉ thấy anh thở phào nhẹ nhõm, lấy chiếc máy tính xách tay to tướng ra đặt lên cái bàn tròn nhỏ, bắt đầu đánh máy.

 

Rốt cuộc tôi cũng không kìm được nữa.

 

Tôi pha một cốc cà phê Kenya (đây là loại cà phê tôi pha ngon nhất), hít thở sâu, đưa mắt nhìn bà chủ.

 

Bà chủ dang mê mải làm nhà bánh gừng, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu tôi muốn làm gì thì làm.

 

Albus ngáp một cái, đẩy đẩy gọng kính bằng nhựa màu đỏ, cô cũng không có ý kiến gì.

 

Vậy là tôi bưng cốc cà phê Kenya, đi tới bên cạnh Trạch Vu, lúng túng ngồi xuống.

 

"Mời anh uống." Tôi nói, đoạn dè dặt đẩy cốc cà phê tới trước mặt Trạch Vu.

 

"Em biết anh thích uống Kenya." Trạch Vu thoáng kinh ngạc, nhưng lập tức gật đầu cảm ơn.

 

"Tất nhiên là biết, vì những lúc đến đây một mình anh chỉ gọi một cốc cà phê Kenya, cùng lắm là thêm một miếng bánh kem nhỏ, không nhớ cũng phải nhớ." Tôi cố hết sức để cười thật dịu dàng ý nhị.

 

Trạch Vu cầm cốc sứ lên, cười cười uống cà phê do chính tay tôi pha chế.

 

"Em đúng là một người quan sát nhạy bén." Trạch Vu nói.

 

"Đây chắc là khen ngợi? Hay là đang chê cười em." Tôi cười cười.

 

"Coi như khởi đầu câu chuyện, khởi điểm để làm quen với nhau đi." Trạch Vu cười rất thong dong.

 

"Anh đúng là một người giỏi giao tiếp, quả không hổ danh chủ nhiệm câu lạc bộ hùng biện."

 

"Vậy cô bé nhạy bén, có biết tại sao lần nào anh cũng ngồi trong góc không?"

 

Trạch Vu đưa ra một câu hỏi đơn giản.

 

Tôi chỉ xuống bộ sạc máy tính xách tay của anh ở dưới đất, cười cười. Trạch Vu cũng cười.

 

Có lúc Trạch Vu ngồi ở quán đến hai ba tiếng đồng hồ, ngón tay múa lượn trên bàn phím như thể đang chơi dương cầm vậy.

 

Anh ngồi trong góc, là vì ở dưới góc tường có ổ cắm, có thể cung cấp điện không hạn chế, để ngón tay anh múa không ngừng nghỉ.

 

"Quả nhiên rất nhạy bén." Trạch Vu khen ngợi.

 

"Không, câu hỏi của anh không cần phải là người nhạy bén cũng có thể trả lời được." Tôi lắc đầu.

 

"Chậc?" Trạch Vu nói.

 

"Chỉ cần lưu tâm một chút là sẽ chú ý thấy thôi mà." Tôi đáp.

 

"Thì ra là thế, em rất lưu tâm anh à?" Trạch Vu cười.

 

Mặt tôi chắc đã đỏ bừng lên, tôi biết được điều đó qua nhiệt độ bàn tay mình.

 

"Thật thất lễ quá." Tôi đột nhiên trở nên rất có gia giáo.

 

"Đối thủ hùng biện, tôi không thấy bạn có gì thất lễ cả?" Anh tỏ vẻ cực kỳ nghiêm chỉnh: "Trong cái xã hội chỉ toàn logic thương mại này, có thể không bị coi như một người tiêu dùng xa lạ trong một quán cà phê, thực ra là điều khiến người ta rất vui sướng."

 

"Em nghĩ là em hiểu ý anh?" Tôi chợt nhớ đến tác phẩm Con người một chiều (4) của Herbert Marcuse(5), bậc thầy của trường phái phê bình Frankfurt (6), đó là tài liệu ngoại khóa môn Chủ nghĩa Tam dân(7) của chúng tôi.

 

"Vì vậy hẳn là đến lượt anh mời em một cốc cà phê? Trà? Hay là nước lọc đun sôi." Anh cười, nụ cười rất thành thật.

 

"Hôm đó thực sự rất xin lỗi, em vừa mới đi làm chưa biết gì cả, đành phải để anh uống nước lọc đun sôi không có mùi vị." Tôi lè lưỡi: "Đừng thù dai vậy chứ."

 

"Anh đâu có thù dai, nước sôi cũng có mùi vị mà, nóng chính là vị của nó."

 

Anh cảm ơn tôi: "Vì vậy, anh nhất định phải mời em uống một cốc gì đó."

 

"Có lý nào lại để khách mời nhân viên của quán trong chính cái quán ấy chứ?" Tôi nói, thế này quả tình có hơi hoang đường.

 

Vậy là anh cũng không khăng khăng nữa, chỉ nhìn tôi.

 

Tuy rằng không nói gì thêm, nhưng tôi không hề cảm thấy ngượng ngùng.

 

"Sau đó thì sao?" Trạch Vu đột nhiện bật cười.

 

"Dạ." Tôi bối rối.

 

"Sao lại muốn mời anh cốc cà phê này?" Anh cười.

 

"Anh không hỏi, em cũng quên béng mất?" Tôi kinh ngạc trước sự đãng trí của mình.

 

"Thế nên anh rút lại lời vừa nói, em không phải là người nhạy bén rồi!" Anh uống một ngụm cà phê.

 

"Đúng là không phải." Tôi thừa nhận.

 

"Thế nên, sau đó thì sao?" Anh lặp lại.

 

"Phải rồi!" Tôi lại thêm một phen kinh ngạc, lần này liền đứng dậy.

 

"Xin lỗi, thực ra em không nên lo chuyện bao đồng, nhưng em thực sự không hiểu nổi tại sao anh lại xử sự tử tế đến thế, có thể nhẫn nhịn được người bạn gái như vậy? Yêu cầu của chị ta thực quá là không nghĩ đến anh."

 

Tôi chắp tay trước ngực, áy náy nói: "Em chỉ tò mò thôi, khôngcó ý gì khác."

 

"Em nghe trộm bọn anh nói chuyện?" Lông mày Trạch Vu nhướng lên, đã biết rồi còn cố tình hỏi.

 

Tôi lè lưỡi, hy vọng biểu hiện này của mình rất đáng yêu, tôi đã luyện tập từ lâu lắm rồi.

 

"Thực ra anh cũng không nhẫn nhịn gì đâu, chỉ là biết cách biến báo một chút thôi." Trạch Vu cười gian xảo.

 

Anh xoay máy tính xách tay lại cho tôi xem, trên màn hình là mấy lời kiểu như rất xin lỗi rất áy náy mình phải đi tham gia cuộc thi hùng biện nhàm chán nhưng thực ra trong lòng đau thật, tâm không muốn... đại loại thế.

 

Thì ra Trạch Vu định đánh máy một bức thư, sau đó dùng bút điền những cái tên khác nhau vào gửi đi cho xong.

 

"Anh gian thế?" Tôi nói, đây quả là một cách hay.

 

"Cũng không hẳn, chỉ là quen với Tiểu Huệ hơn một năm nay rồi, đạo ứng biến đã được rèn luyện một cách xuất sắc thôi!"

 

Trạch Vu gõ gõ lên đầu mình, xoay máy tính trở lại vị trí cũ, cười khổ: "Có điều, anh nghĩ cuối cùng mình vẫn sẽ bị mắng thê thảm, đây chỉ là cách tạm thời lấp liếm cho qua thôi, nhưng mà cũng được yên tĩnh vài ngày, đối với anh thì như thế là đạt được mục đích rồi."

 

Tôi gật đầu, bạn gái anh biết được không phải anh tự tay viết thư xin lỗi chắc chắn sẽ nổi cơn tam bành.

 

"Cảm ơn cà phê của em, thực tình anh không chịu nổi mùi sữa quá nồng của Latte!" Trạch Vu uống một ngụm cà phê.

 

"Vậy từ sau em sẽ giúp bằng cách cho vào cốc Latte của anh ít sữa bò hơn." Tôi nói, mỉm cười đứng dậy, xoay người toan quay lại phía sau quầy bar.

 

"Đợi chút."

 

Giọng Trạch Vu đột nhiên có chút bẽn lẽn.

 

Tôi ngoảnh đầu. Cái khay trên tay run run.

 

"Anh muốn nhớ tên cô bé đã mời anh một cốc cà phê, sau này khỏi cần gọi cô ấy là em phục vụ ơi nữa."

 

Mắt Trạch Vu rất nhỏ, nhỏ lắm.

 

Chỉ khi nào anh rất vui vẻ, đôi mắt to của anh mới nheo lại thành một đường chỉ mảnh.

 

"Cô phục vụ ấy tên là Tư Huỳnh, chữ Tư trong tư niệm, Huỳnh trong huỳnh hỏa trùng(8) ấy."

 

Tôi căng thẳng đáp.

 

Thậm chí còn căng thẳng đến mức quên cả cười.

 

Đây là lần thứ hai chúng tôi nói chuyện, tuy rằng tình yêu vẫn còn chưa bắt đầu.

 

Có lẽ sau này cũng sẽ không bắt đầu.

 

Nhưng tôi vĩnh viễn không bao giờ quên cách pha một cốc cà phê Kenya tuyệt hảo.

 

4

 

"Đừng mơ mộng nữa!"

 

Giờ tự học, Tiểu Thanh ngồi đằng sau vỗ vỗ vào đầu tôi, đưa cho một mảnh giấy.

 

Tiểu Thanh là bạn tốt nhất của tôi.

 

Có điều, chúng tôi khác với những đôi bạn thân truyền thống trong trường trung học nữ ở chỗ, cá tính của tôi và Tiểu Thanh đều rất độc lập.

 

Lúc đi vệ sinh chúng tôi không quen rủ nhau cùng đi, lúc đi trên đường không thích tay khoác tay, kể cả lúc tan học cũng đứa nào đi đường đứa đấy, vì chúng tôi đều đi làm thêm những chỗ khác nhau. Tôi làm ở quán cà phê, Tiểu Thanh giả mạo tuổi đứng quầy ở hiệu sách Kim Thạch Đường.

 

Chỉ nội điểm này thôi đã đủ chứng minh chúng tôi đều rất chờ mong được trưởng thành.

 

"Tiểu Thanh, cậu nói xem tớ có cơ hội ở bên Trạch Vu không?" Tôi quay đầu lại nhìn Tiểu Thanh, cười ngây ngốc.

 

"Mới tiết hai mà cậu đã bắt đầu nằm mơ giữa ban ngày rồi à, có còn nhớ buổi chiểu phải kiểm tra Cổ văn quan chỉ (9) với cả Văn hóa Trung Quốc cơ bản không?" Tiểu Thanh làm ra vẻ không chịu nổi.

 

Tôi vẫn cười ngây ngốc, Tiểu Thanh nói chẳng sai, nhưng Trạch Vu, dù chỉ mới trao đổi hai lần vẫn chiếm lĩnh tâm trí tôi, khuấy tung thứ văn ngôn trong sách giáo khoa, biến chúng thành vô số con nòng nọc.

 

"Không được, cứ thế này mình chỉ có thể thi vào trường dân lập thôi, mình phải cần cù học hành, phải thi đỗ vào đại học Giao Thông, như vậy mới làm hậu bối của anh Trạch Vu được." Tôi lẩm bẩm một mình, lấy lọ dầu gió ra hít mạnh một hơi, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

 

Cơ hội chỉ dành cho người chuẩn bị tốt.

 

"Nói đi cũng phải nói lại, Tư Huỳnh, đại học Giao Thông là trường bên khối khoa học tự nhiên đấy, cậu biết học khối xã hội thì có thể thi vào những khoa nào chưa?" Tiểu Thanh cầm bút chọc vào lưng tôi, nhắc nhở.

 

Tôi ngẫm lại, phải, mình chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này, có lẽ tại tiềm thức của mình cảm thấy mai sau mở được quán cà phê là rất hay ho rồi, không hề tính tới chuyện trong trường đại học không có khoa cà phê.

 

Tiểu Thanh lôi trong ngăn kéo ra một cuốn sách dày bịch. Đây là cuốn giới thiệu vắn tắt về các trường đại học, do lớp phụ đạo phát cho chúng tôi tuần trước. Tôi cũng bắt đầu lấy cuốn sách của mình ra, hai đứa chụm đầu nghiên cứu.

 

"Các khoa thuộc khối xã hội bên Thanh Hoa tương đối nhiều này, có khoa Kinh tế, khoa tiếng Trung, khoa Ngoại ngữ." Tiểu Thanh nhìn quyển giới thiệu.

 

"Từ chối, tớ muốn học đại học Giao Thông." Tôi thẳng thắn bày tỏ.

 

Đặc biệt, tỷ lệ nam nữ trong trường Giao Thông là bảy trên một, nữ sinh viên được coi như bảo bối, chỉ hơi sơ sểnh là biến thành hoa khôi của khoa luôn, đây là cơ hợi tốt để một đứa tướng mạo bình thường như tôi được nổi bật.

 

"Trường Giao Thông chỉ có hai khoa thuộc khối xã hội thôi, Khoa học quản lý với cả Ngoại ngữ, xem ra lựa chọn của cậu không nhiều rồi." Tiểu Thanh di đầu ngón tay dọc theo phần giới thiệu các khoa của trường Giao Thông, ngẩng đầu lên: "Khoa Ngoại ngữ học cái gì thì tớ biết, nhưng Khoa học quản lý thì học gì nhỉ? Có phải làm toán nhiều không? Có phải dùng máy tính nhiều không?"

 

Tôi không kỳ thị môn tiếng Anh, nhưng bắt học một mạch bốn năm liền thì tôi không hứng thú cho lắm. Còn bốn chữ Khoa học quản lý vừa dễ lý giải lại vừa rất khó lĩnh hội ý nghĩa, xem ra phải điều tra cẩn thận một phen hòng kiên định chí hướng của mình mới được. Nhưng bốn chữ này hình như hơi quen quen.

 

Tôi chìm vào trầm tư, lục tìm trong óc xem rốt cuộc mình đã nghe thấy bốn chữ Khoa học quản lý này ở đâu.

 

Tiểu Thanh lật sách đọc tiếp, dừng lại ở chương về đại học Đài Loan và đại học Chính trị quốc gia.

 

Giống như hầu hết các học sinh cấp ba, Tiểu Thanh muốn rời khỏi quê hương đến nơi khác học tập trong giai đoạn đại học, trải nghiệm cuộc sống xa nhà, vì vậy các trường Thanh Hoa, Giao Thông, Sư phạm Tân Trúc, Trung Hoa đều không nằm trong phạm vi cân nhắc của cậu ấy.

 

Tôi vốn dĩ cũng có suy nghĩ ấy, nhưng cuộc đời này liệu có được bao lần tim đập rộn ràng, nói chẳng nên lời. Tôi chưa yêu bao giờ, nhưng tôi biết, một người có tín ngưỡng với tình yêu, hẳn sẽ trân trọng từng thời khắc trái tim rung động, sau đó dũng cảm truy tầm lần tiếp theo, rồi lần tiếp theo nữa.

 

Trạch Vu.

 

Trạch Vu chính là tình yêu mà tôi theo đuổi.

 

Nếu không, tôi đã không bước vào quán Đợi Một Người mà anh thường hay ghé đến.

 

Nếu không, anh đã không ghé đến Đợi Một Người uống cà phê Kenya từ trước khi tôi xuất hiện.

 

Chúng tôi xuất phát từ những cảnh đời khác nhau, đã được số mệnh định sẵn sẽ gặp gỡ ở điểm nào đó. Điểm nào đó ấy có lẽ chính là nơi đây.

 

Vì vậy, tôi phải ở lại Tân Trúc, ở lại quán cà phê nơi chúng tôi gặp gỡ, nghĩ cách thi vào đại học Giao Thông.

 

Nếu không tôi sẽ vĩnh viễn không biết được đáp án.

 

"Ê, cậu lại ngây ra rồi kìa!" Tiểu Thanh cầm bút xóa gõ vào đầu tôi, đánh thức tôi khỏi giấc mộng hưng phấn giữa ban ngày.

 

Chú thích: (1) Tên đầy đủ là Cuộc thi hùng biện toàn quốc dành cho sinh viên đại học và trung học chuyên nghiệp tranh cúp Thuế Giáo dục, là cuộc thi hùng biện lớn nhất của học sinh sinh viên Đài Loan.

 

(2) Takeshi Karleshiro: diễn viên nổi tiếng người Nhật, mẹ là người Đài Loan, được biết đến ở Việt Nam nhiều hơn với tên Kim Thành Vũ.

 

(3) Theo điều ước Tân Sửu ngày 7 tháng Chín năm 1901. Trung Quốc phải chấp nhận cho phái đoàn ngoại quốc ở Bắc Kinh quyền đóng quân bảo vệ ở 12 điểm dọc theo tuyến đường sắt nối Bắc Kinh với Thiên Tân để đảm bảo lưu thông giữa thủ đô với cảng biển. Theo một hiệp định bổ sung ngày 15 tháng Bảy năm 1902 các lực lượng bảo vệ này được phép tập trận mà không phải thông báo trước cho chính quyền Trung Quốc.

 

(4) Tên tiếng Anh: One-Dimensional Man: Studies in the Ideology of Advanced Industrial Society, là cuốn sách được viết năm 1964 của nhà triết học Herbert Marcuse. Marcuse phê bình cả chủ nghĩa tư bản hiện đại và xã hội cộng sản của Liên bang Xô Viết, đưa ra các tài liệu chứng minh sự xuất hiện của một hình thức đàn áp xã hội mới trong cả hai xã hội trên, cũng như sự đi xuống của tiềm năng cách mạng ở phương Tây.

 

(5) Herbert Marcuse (1898-1979) nhà triết học, lý luận chính trị và nhà xã hội học người Đức, một thành viên của truờng phái Frankfurt, ông được coi là "cha đẻ của chính trị tân cánh tả". Marcuse là một nhân vật có ảnh hưởng lớn về mặt tư tưởng tới những phong trào cánh tả và học sinh thập niên 1960.

 

(6) Trường phái Frankfurt (tiếng Đức: Frankfurter Schule) là trường phái lý thuyết xã hội tân Marxist, gắn với Viện Nghiên cứu Xã hội của đại học Frankturt am Main. Trường phái này bao gồm những người theo chủ nghĩa Marx bất đồng chính kiến. Các tác phẩm của trường phái Frankfurt chỉ trích cả chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản, chỉ ra khả năng về một hướng đi khác cho sự phát triển xã hội.

 

(7) Chủ nghĩa Tam dân là cương lĩnh chính trị do Tôn Dật Tiên đề xuất, với tinh thần biến Trung Quốc thành một quốc gia tự do, phồn vinh và hùng mạnh. Việc kế thừa và hiện thực ngày nay thể hiện rõ nhất trong tổ chức chính quyền của Đài Loan. Cương lĩnh chính trị này bao gồm: dân tộc độc lập, dân quyền tự do, dân sinh hạnh phúc.

 

(8) "Tư niệm": nhớ nhung; "huỳnh hỏa trùng": con đom đóm.

 

(9) Cổ văn quan chỉ là tác phẩm do hai chú cháu Ngô Sở Tài, Ngô Điều Hậu đời Thanh sưu tuyển biên và chú giải các bài văn ký từ đời Chu đến đời Minh, đây là một trong những tuyển tập tản văn được lưu hành rộng rãi nhất từ đời Thanh.

back top