Canh Bạc

Chương 11

Chuyển ngữ: Pussycat

 

Chỉnh dịch: Mon

 

***

 

Dư Y tự nhận là không có bản lĩnh gì cả, nếu có bản lĩnh, cô đã cầm cây bút bi đâm vào mắt của gã lưu manh kia từ lâu.

 

Gã lưu manh say mê Dư Y, ánh mắt khi nhìn cô giống như là muốn ăn tươi nuốt sống cô. Dư Y từ nhà bếp đi ra, gã luôn thích đứng chặn ở cửa, dán sát lên cô, đè cô lên cửa, người ngoài nhìn vào giống như đang ôm ấp, mà sự thật cũng đúng là như thế.

 

Dư Y đã biết trước tên lưu manh này khác với Khỉ còi, Khỉ còi có ý đồ nhưng không có gan, coi như là tôn trọng cô. Còn tên lưu manh lúc đầu thấy trong sòng bài có lác đác vài người không chú ý tới chỗ này, hắn ta bị nghẹn mấy ngày nay rốt cuộc không nhịn được, mạnh mẽ ôm lấy Dư Y, hạ miệng xuống.

 

Dư Y đã thấy ghê tởm hắn từ lâu, thường ngày chỉ đối phó qua loa với hắn ta, nhiều nhất cũng chỉ hỏi vài vấn đề, ai ngờ rằng hắn ta lại như bị ma xui quỷ khiến, hầu như mỗi ngày đều chui vào sòng bài, lại còn dám động chân động tay.

 

Dư Y không muốn phí nhiều sức, chỉ la lớn lên: “Bà chủ ơi, có thêm tiêu vào trong vằn thắn không?”

 

Mấy người đang nói chuyện phiếm trong phòng của sòng bài lập tức chuyển sự chú ý về phía này. Tên lưu manh chỉ có thể trơ mắt mà nhìn thịt thiên nga tới miệng rồi mà còn nhẹ nhàng bay đi mất. Hắn “hừ!” một tiếng, hung dữ nói: “Sớm hay muộn gì cũng sẽ làm cô, trói cô lại trên giường, cho cô gào khóc gọi ‘anh hai’!”

 

Dư Y còn chưa đi xa, những lời này đều nghe thấy hết, mắt sa sầm xuống, hừ khẽ một tiếng.

 

Khi trở về nhà cổ, ba người Trang Hữu Bách giống như ông lớn đang ngồi ở trên sô pha xem ti vi, Dư Y cởi áo khoác ra, đi vào bếp nấu cơm, trong lòng than thở những ngày như thế này không biết đến khi nào mới chấm dứt.

 

Nhà cổ không có nhiều phòng lắm, lầu một có một phòng trống, lầu hai có sáu phòng, cộng thêm chú Tuyền tài xế ở lầu ba. Dư Y căn cứ vào đó nhất định là giấy tờ ở trong một trong những căn phòng này, đáng tiếc là cho đến nay cô còn chưa có cơ hội tìm kiếm.

 

Làm cơm xong, Dư Y lên lầu mời Nguỵ Tông Thao, không gõ phòng ngủ của anh mà trực tiếp đến phòng tập thể hình, quả nhiên thấy anh ta đang chạy chầm chậm trên máy chạy bộ.

 

Gian phòng không lớn, có máy chạy bộ và dụng cụ tập thể hình, còn có một bao cát đánh quyền anh màu đen.

 

Nguỵ Tông Thao đang bị thương trong người, chạy rất chậm, anh liếc mắt nhìn Dư Y một cái, không lên tiếng, tiếp tục chạy. Dư Y nói: “Anh Nguỵ, đi ăn cơm đi!”

 

Nguỵ Tông Thao ấn nút ngừng máy chạy bộ, thuận miệng hói: “Khỉ còi bị mất tích được mấy ngày rồi?”

 

Dư Y nhíu mày: “Sáu ngày!”

 

“Cô nói xem, anh ta còn lại mấy cái mạng?” Nguỵ Tông Thao đi xuống máy chạy bộ, vì không vận động nhiều nên trên người không có chút mồ hôi nào. Anh chậm rãi đi tới cửa: “Tôi rất tò mò, vì sao trong lòng cô đã biết rõ ràng mà vẫn không làm gì cả?”

 

Ánh mắt của Dư Y khẽ biến đổi, không khỏi nhìn chằm chằm đối phương. Nguỵ Tông Thao đã đi tới cửa, cười khẽ một tiếng, đi sát qua bên cạnh cô, để lại hai tiếng: “Quả nhiên…”

 

Dư Y sửng sốt, nhìn theo bóng dáng anh ta một hồi lâu mới hiểu được anh ta vừa thử cô, không nhịn được đỏ mặt, nuốt tiếng chửi thề nghẹn trong cổ họng xuống!

 

Đúng là trong lòng Dư Y đã biết rất rõ, qua nhiều ngày quan sát tên lưu manh mỗi ngày đều phải đến một chỗ, có vài lần còn nghe bọn nó gọi điện thoại nói: “Cống thoát nước chỗ đó vẫn còn nghẹt, trên đường ngập đầy nước, mày đi đường vòng đến!”, “Đậu hũ thúi có thúi gì đâu chứ, nhiều lắm là mười ngày nửa tháng thôi, nếu mày dám gây sự, đại ca không nghiền mày thì mẹ nó, tao sẽ nghiền mày!”

 

Gần đây có một khu vực bị trũng, trước đó vài ngày mưa to dẫn đến nước đọng, bởi vì không phải là đường giao thông quan trọng nên mấy cơ quan chức năng cũng không có để mắt đến, cho tới bây giờ đi lại vẫn bất tiện. Gần đó còn có một xưởng nhỏ làm đậu hũ thúi của một gia đình, bọn lưu manh này quanh năm hoạt động ở đây.

 

Bọn lưu manh mỗi ngày vẫn ăn uống chơi bời bình thường nên Dư Y biết Khỉ còi vẫn sống rất tốt, cho nên trước hết không nóng nảy, mà càng quan tâm đến hội nghị của hai cục cảnh sát hơn.

 

Khách sạn ba sao của Ngô Phỉ trở thành Trình Giảo Kim giữa đường nhảy ra, thành công giật được tổ chức hội nghị lần này, mây đen bao phủ trong lòng một thời gian dài rốt cuộc cũng tan đi, cô ta mang vẻ mặt tươi cười đến cảm ơn Dư Y.

 

Thời gian gấp gáp lại không đủ nhân viên, Dư Y chủ động xin đi đến đó giúp đỡ.

 

Hội nghị lần này là một mối làm ăn lớn, cảnh sát ở tỉnh bạn trú tại đây trong thời gian hội nghị, không chỉ có thể giúp khách sạn nổi tiếng, mà còn kiếm được tiền trong mùa ế khách này. Chuyện tốt như vậy đã được truyền ra từ sớm, ai cũng không thể tưởng tượng được con gái bà chủ sòng bài lại có thể được may mắn như vậy. Một truyền mười, mười truyền trăm, tin tức đương nhiên sẽ rơi vào tai của bọn lưu manh.

 

Ban đầu bọn chúng có chút lo lắng, kẻ trộm sợ nhất là cảnh sát, huống chi bọn chúng chính là lưu manh, thường ngày khi nhìn thấy cảnh sát, nếu có thể trốn liền trốn, không dám ăn no rửng mỡ để mà phải ngồi tù. Nhưng bọn nó lại cảm thấy rằng không nên quá tin tưởng vào chuyện này, không quá tin rằng cái khách sạn nhỏ kia có thể đón tiếp được với cảnh sát. Nhưng cho dù có tiếp đãi được cảnh sát thì nước sông không phạm nước giếng, cũng không có liên quan tới bọn chúng. Nghĩ vậy nên chúng nó đã yên tâm, nhưng vẫn không nhịn được muốn đi quan sát một chút.

 

Hôm nay là ngày thứ mười một sau khi Khỉ còi bị mất tích, công ty dịch vụ của anh ta không có người đáng tin cậy nên sớm đã đóng cửa ngưng hoạt động. Mà không khí ở khách sạn nhà họ Ngô thì lại rất hân hoan vui mừng, màn hình điện tử phía bên trên cửa lớn không ngừng liên tục phát ra chữ ‘hoan nghênh’, một cái thảm đỏ nối thẳng đến chỗ đậu xe, hai bên là cờ màu và lẵng hoa tươi rói.

 

Dư Y khoanh tay đứng ngắm nghía ở bên ngoài, cắn miếng bánh bao thịt, chậm rãi đi đến một cửa hàng in ấn ở gần đó, suy nghĩ một chút rồi đi vào.

 

Hai giờ sau cô lại xuất hiện ở khách sạn, kêu nhân viên bắc cái thang, sau một lát thì có một băng biểu ngữ hiện ra trong tầm mắt của mọi người, chữ ở trên lớn hơn gấp mấy lần so với màn hình điện tử, vừa đen vừa rõ, cách xa hơn năm chục mét cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, bên trên đề “Nhiệt liệt chào mừng hai cục cảnh sát đến đây, chúc hội nghị của hai bên được thành công tốt đẹp”.

 

Hiệu quả của cái này còn cao hơn thảm đỏ và cờ màu lẵng hoa, ai cũng không thể không chú ý. Nhân viên khách sạn đứng chỉnh tề ở hai bên thảm đỏ chào mừng một hàng cảnh sát đang chậm rãi đi đến từ đầu kia của thảm đỏ.

 

Dư Y đã hoàn thành công việc tốt đẹp, ra ngoài đi loanh quanh rồi mới dừng lại trước buồng điện thoại công cộng, lấy ra dụng cụ biến đổi giọng nói gọi cho đồn cảnh sát, tự xưng là tên lưu manh kia, lo sợ sẽ quậy thành tai nạn chết người nên quyết định hối cải, triệt để phối hợp với cảnh sát, hai mươi phút sau sẽ chờ bọn họ ở nơi giam giữ Khỉ còi, thành khẩn y như thật. Dư Y còn phát ra một đoạn ghi âm, trong di động có tiếng một người đàn ông hét: “Anh Huy, nhanh lên một chút!” Vừa vội lại vừa hoảng, chính là đàn em của gã lưu manh kia đang thúc giục gã đi giúp đồng bọn gấp.

 

Cúp điện thoại, Dư Y xoá bỏ đoạn ghi âm, lúc này mới từ từ đổi sang một buồng điện thoại khác, gọi vào di động của gã lưu manh, hoảng hốt nói: “Anh Huy, em đang ở đường Vũ Nam, bọn người Lưu, Trương đang đập phá tiệm đậu hủ thúi, còn cầm gậy chạy đến toà nhà ở bên cạnh!” Nói xong thì la lên hai tiếng, cắt ngang điện thoại.

 

Toà nhà đó chính là xưởng đậu hũ thúi của gia đình đó, gã lưu manh thầm kêu hỏng bét, vội vã chạy qua đó, không có thời gian so đo người ở bên kia chưa nói rõ ràng đã cúp điện thoại, càng không có thời gian suy nghĩ người đó là người anh em nào.

 

Màn tự biên tự diễn của Dư Y kết thúc, cô thuận tay ném cái dụng cụ biến đổi giọng nói vào trong đống rác hôi thối, lúc đi qua sạp bán đồ ăn còn nhớ rõ lời dặn của bà chủ, mua vài thứ rau cải và một con cá sống, chủ sạp đếm tiền lẻ thối lại, tiền còn lại ngay cả gọi xe trở về cũng không đủ. Khi nào thì cô trở nên nghèo kiết xác như thế? Không khỏi nghĩ tới Nguỵ Tông Thao, rồi muốn tạt nước đựng cá vào mặt anh ta!

 

Chiều đến, có người mang tin tức về Nho An Đường, đồn cảnh sát thành công cứu Khỉ còi ở trên lầu của một xưởng đậu hũ thúi. Người đó tả sống động như thật, giống như là đã tận mắt chứng kiến: “Lần này Khỉ còi đã thật sự trở thành Khỉ còi, chỉ còn lại có da bọc xương, đi đứng đều không được, nghe nói là có người mật báo, người đó cũng bị cảnh sát bắt đi, nếu thả ra, nhất định sẽ bị bọn đại ca đuổi giết.” Suy nghĩ một chút, rồi nói: “Chắc chắn là như vậy, vừa rồi tôi nhìn thấy một đại đội cảnh sát đi đến công ty dịch vụ kia, đoán là lần này đã điều tra ra, chúng ta được bình yên rồi!”

 

Hàng xóm cười nói: “Tốt quá! Bây giờ tôi thật mong muốn Khỉ còi trở về. Khỉ còi không phải tốt lành gì, nhưng ít ra còn có nhân tính!”

 

Dư Y bật cười, không biết khi Khỉ còi biết là anh ta được hoan nghênh sẽ có cảm giác gì?

 

Trở lại nhà cổ, mọi người giống như ngày thường chờ cô về nấu cơm. Lúc trong nhà bếp hầm canh, dọn bàn cũng không có ai nói chuyện, nhưng mà Dư Y nhận thấy ánh mắt họ có một chút kỳ lạ, cô không khỏi nhíu mày, ngập ngừng nói: “Anh Nguỵ… không ổn hả?”

 

“Khụ khụ khụ…” A Thành ho khan, mặt bị đỏ bừng. Sắc mặt Trang Hữu Bách nhìn không được tốt lắm, nói: “Cô cũng nên làm tròn trách nhiệm của bác sĩ!”

 

Mấy ngày nay Dư Y bận rộn, vẫn luôn đùn đẩy nói miệng vết thương còn chưa dưỡng xong, không thích hợp để may lại. Bây giờ thì đã hết bận, cũng đến lúc dày vò Nguỵ Tông Thao. Lúc này mới gật đầu, dự định lên lầu kiểm tra vết thương của anh ta, nhân tiện gọi anh ta ăn cơm.

 

Nguỵ Tông Thao đắp chăn mỏng, đang ngồi ở đầu giường đọc sách, nghe thấy Dư Y gõ cửa, đôi mắt anh chợt ánh lên, trầm giọng nói: “Vào đi!”

 

Dư Y mở cửa ra, không đi vào, chỉ đứng ở ngoài cửa nói: “Anh Nguỵ, tôi đến xem miệng vết thương của anh!”

 

Nguỵ Tông Thao đánh giá cô gái trước mặt, đang mặc áo lạnh rẻ tiền nhưng vẫn rất xinh đẹp. Hôm nay có trò hay như vậy nhưng cô vẫn lãnh đạm không khác trước đây, không ai nhìn ra dưới lớp quần áo cô ẩn dấu một trái tim như thế nào.

 

Nguỵ Tông Thao đóng sách lại, thản nhiên nói “ừ” một tiếng, Dư Y cầm hộp thuốc đến gần, đang định vén áo anh ta lên, chợt nghe nói: “Chơi có vui không?”

 

Dư Y ngẩn người, hơi khó hiểu một chút, cho đến khi Nguỵ Tông Thao cầm lên đồ vật quen mắt ở bên cạnh gối, cô mới hơi biến sắc, nhưng lập tức khôi phục lại bình thường, cười nói: “Anh Nguỵ bản lãnh cao cường, thì ra hôm nay còn lăn lộn ở trong đống rác!”

 

Ngụy Tông Thao ngắm nghía dụng cụ biến đổi giọng một chút, cười cười: “Dạy cho cô một điều, bất cứ lúc nào cũng không nên tự cho mình là đúng, nghĩ rằng không ai có thể phát hiện được mấu chốt quan trọng gì đó, nếu bị người khác nắm được tay, không phải là cô diễn trận này trở thành công cốc sao?” Dừng lại một chút, anh dựa vào cho thoải mái hơn: “Để tôi đoán thử, cô chậm trễ không nói cho cảnh sát biết chỗ của Trang Dũng, thứ nhất là vì chờ cho cục cảnh sát tới chỗ này họp, đến lúc đó có bọn họ bảo vệ, không ai có can đảm đến gây sự. Thứ hai là để tổn thương sinh lực của Trang Dũng, anh ta bị dày vò chỉ còn nửa cái mạng, trong một thời gian tới không thể nào đến Nho An Đường làm mưa làm gió được. Nhưng tại sao cô có lòng tốt như vậy, muốn nhúng tay vào chuyện này, thật sự là tốt bụng như vậy?”

 

Dư Y không có tốt bụng như vậy, nguyên nhân thứ ba, chính là nguyên nhân mà cô đã quyết định nhúng tay sau một đêm trằn trọc. Đơn giản chỉ là chờ cho cục cảnh sát tới, giở chút thủ đoạn trước mặt bọn họ, tạo nên ấn tượng về sự tồn tại của mình, để cảnh báo với Ngụy Tông Thao rằng cô cũng không dễ ức hiếp, lẽ nào anh không sợ cảnh sát tìm tới cửa? Biện pháp này tạm thời có thể tự bảo vệ mình, cứu Trang Dũng, giúp Ngô Phỉ, vừa có thể nhân tiện hãm hại gã lưu manh, một công bốn chuyện, có ngu mới không làm.

 

Dư Y biết Nguỵ Tông Thao không có đơn giản, nhưng mười ngày nay cô vội vội vàng vàng mới hoàn thành chuyện này, bị anh ta tìm ra được manh mối dễ dàng, không khỏi khó chịu trong lòng, cố gắng hồi phục lại cảm xúc, cô cười nhạt: “Anh Nguỵ, bây giờ có thể kiểm tra miệng vết thương không? Chờ nữa sẽ có thể thật sự chậm trễ đó!”

 

Nguỵ Tông Thao cong môi, không nói lời nào giang hai tay ra, tuỳ cô khom lưng vén áo của anh lên.

 

Hai người kề nhau rất gần, Nguỵ Tông Thao có thể ngửi được hương thơm toả ra từ mái tóc đen như mun của Dư Y, hương thơm thoang thoảng vấn vít, anh cúi đầu thâm trầm nói: “Tôi chỉ không hiểu, cô bị người ta sờ soạng liền nghiền tay gã, chọt vào mắt gã không thương tiếc, cô bị người ta giở trò lưu manh thì cô có thể suy nghĩ tính toán khiến cho sau này gã không thể nào gây sự ở đây được nữa, tại sao…?”

 

Nói tới đây thì giọng của anh nhỏ lại, Dư Y đã vén áo của anh lên, lẳng lặng nhìn miệng vết thương trên bụng anh, xem ra miệng vết thương đã được khâu lại mấy ngày rồi, đường may ngay ngắn, chuyên nghiệp.

 

Cô chậm rãi ngẩng đầu, nghe thấy Nguỵ Tông Thao nói ra câu cuối: “Tôi hôn cô, cô lại không có trả thù tôi?”

 

Trong phút chốc lưng của Dư Y cứng đờ, cô thấy ánh mắt của Nguỵ Tông Thao tựa như ánh mắt buổi chiều ngày hôm đó. Cảnh sát ngồi bên cạnh, anh ta nhìn cô chằm chằm không chút kiêng dè, cuốn cô vào làn sóng nóng bỏng. Ánh mắt anh ta hiện giờ khoá chặt ánh mắt của cô, tựa như đỉnh núi trong đêm tối đột nhiên phun lên một ngọn lửa thật cao, gió lớn thét gào thổi qua đỉnh núi, lửa cháy lan ra đồng cỏ càng lúc càng mạnh, thậm chí cô còn nghe thấy được tiếng sóng xuyên qua tai, một ngọn lửa cực nóng không khống chế được như đang quấn quýt ở trong miệng cô, hai cổ tay của cô bị kềm chặt không có cách nào để phá vỡ vết thương, cô chỉ có thể bực tức kêu lên, gắng sức đá, nhưng bị anh ép vào ngực, không thể phản kháng, cho dù giãy giụa như thế nào cũng không thoát ra được. Hơi thở nóng bỏng không ngừng xộc vào trong lồng ngực cô, nhưng cô vẫn cảm thấy khó thở, ngay cả mũi cũng giống như bị đối phương ngậm lấy, ngọn lửa đảo qua mặt cô, cho đến khi toàn thân cô cháy bừng lên, hô hấp hoàn toàn bị đối phương chiếm đoạt, cô mới không còn sức lực tuỳ cho người ta ôm lấy thân thể mình.

 

Nguỵ Tông Thao vẫn chưa đã ghiền mà mổ nhẹ lên môi cô, ngọn lửa trong mắt cuồn cuộn dâng cao ngất trời, giọng nói khàn khàn trầm lắng: “Dư Y!” Anh vén mái tóc rối bời của cô, nhẹ nhàng hôn lên lỗ tai cô: “Tôi tên là Nguỵ Tông Thao!”

back top