Canh Bạc

Chương 31

Chuyển ngữ: Pussycat

 

Chỉnh dịch: Mon

 

***

 

Hoa hồng trắng ở dưới ánh đèn trong phòng khách hiện lên màu hồng nhạt. Mỗi bông đều nở to, thuần khiết không tỳ vết, thoạt nhìn rất mảnh mai vô hại, không ai ngờ nó sẽ nở rộ ra như thế.

 

Nguỵ Tông Thao bước lại gần, cầm lấy bó hoa ở trong tay Dư Y, thoáng nhìn xuống những bông hồng trắng sinh động, hỏi: “Của Nguỵ Khải Nguyên tặng?”

 

Dư Y nhìn lướt qua mấy người Trang Hữu Bách đi theo phía sau anh, thấy tất cả mọi người im hơi lặng tiếng, không nói một lời nào, cô không khỏi cảm thấy mất tự nhiên. Cô “Ừ” một tiếng, lại thêm một câu: “Là của ông ta.”

 

Nguỵ Tông Thao hỏi thêm một lần nữa: “Em còn chưa có trả lời, tại sao đi shopping rồi đi đến mất tích luôn?”

 

Dư Y nhìn thoáng qua A Thành, thấy sắc mặt của anh ta có vẻ sợ hãi, rồi nhìn vẻ mặt Nguỵ Tông Thao từ lúc vào cửa vẫn không thay đổi chút nào. Cô cảm thấy giật mình, không kềm chế được nói: “Không phải là A Thành đã nói rồi sao?”

 

“Tôi không muốn nghe thấy A Thành kể lại, tôi muốn nghe em nói.”

 

Giọng điệu của Nguỵ Tông Thao giống như lúc hai người còn xa lạ – kẻ cả, lạnh lùng, thâm trầm. Dư Y không thích anh như vậy, híp mắt lại không thèm để ý, nói: “Xe bị hư, chú của anh đúng lúc xuất hiện mời tôi ăn tối.”

 

“Xe bị hư cùng ăn tối liên quan gì với nhau?”

 

Dư Y cố gắng kiên nhẫn, nói: “Tôi không đi không được, ông ta khăng khăng mời, tôi còn có cách nào?”

 

“Em vẫn còn muốn bỏ chạy phải không?”

 

Cô có ý trách móc, ánh mắt của Nguỵ Tông Thao bỗng nhiên trầm xuống, lập tức nhìn A Thành, nói: “Bắt đầu từ ngày mai anh không cần làm việc, đi mời đầu bếp của nhà hàng hôm nay Dư Y đến về đây!”

 

Dư Y sửng sốt, quát: “Nguỵ Tông Thao, anh thật là bệnh hoạn!”

 

Nguỵ Tông Thao ném bó hoa hồng trắng đang cầm ở trong tay vào sô pha, nói: “Hay là em muốn một cửa hàng bán hoa?”

 

“Anh thật là không nói lý lẽ!”

 

“Em không nói một tiếng nào mà biến mất ba tiếng đồng hồ, thì có bao nhiêu lý lẽ?”

 

Dư Y nở nụ cười: “Trong ba giờ đó anh lại đang làm cái gì?” Cô bị mất tích cũng không thấy Nguỵ Tông Thao đi tìm mình. Mấy người này bất quá cũng về tới nhà sau cô một phút đồng hồ mà thôi.

 

Lần đầu tiên hai người bọn họ tranh chấp như vậy, trước mặt mọi người không chịu nhượng bộ, không tới mức phát ra mùi thuốc súng, nhưng bầu không khí càng thêm căng thẳng, áp lực lan tràn ở xung quanh.

 

Không ai dám hé răng, Nguỵ Tông Thao bỏ đi lên lầu trước, bước chân vẫn lớn như cũ.

 

Dư Y cảm thấy anh thật là kỳ cục, cô buồn bực ngồi ở trên sô pha. Trước đây Trang Hữu Bách không mấy thích cô, hôm nay lại hiếm khi nói chuyện với cô, giọng điệu do dự: “Đừng hiểu lầm tổng giám đốc Nguỵ, từ đó đến giờ, khi anh ấy làm việc sẽ không mở điện thoại di động. Lúc chạng vạng ngày hôm nay anh ấy đang bàn công chuyện cùng cấp cao của ngân hàng, vừa bàn xong chuyện, tôi mới nói với tổng giám đốc Nguỵ.”

 

Trang Hữu Bách tự quyết định, anh hiểu rõ tính cách của Nguỵ Tông Thao, trọng yếu và thứ yếu rất rõ ràng, ít khi vì việc tư mà ảnh hưởng đến việc công, huống chi là vì một người phụ nữ. Nhưng lần này anh ta đã quyết định sai lầm, trên đường về nhà anh ta mới vừa nói xong với Nguỵ Tông Thao liền thấy sắc mặt anh đột nhiên lạnh đi, khiến cho lưng Trang Hữu Bách đổ mồ hôi.

 

Sau khi Dư Y nghe xong, không tỏ thái độ gì, chỉ từ sô pha đứng lên, nhìn Trang Hữu Bách, thản nhiên nói: “Tôi biết anh và A Tán không thích tôi, nhưng nếu các anh đã nguyện trung thành với Nguỵ Tông Thao, hẳn là biết những chuyện gì có liên quan đến Nguỵ Khải Nguyên thì nên báo cáo liền.” Cô không mặn không nhạt kết luận: “Các người có tính toán.”

 

Nói xong thì đi lên lầu hai, dưới lầu chỉ còn lại mấy người Trang Hữu Bách thấp thỏm lo lắng. Một lát sau chú Tuyền mới nói: “A Trang, có thể là anh Nguỵ chưa từng có phụ nữ ở bên cạnh, cho nên cậu mới không đem chuyện của phụ nữ báo lại. Mặc kệ cậu và A Tán có chấp nhận cô Dư hay không, nhưng phải hiểu rõ một chuyện…” Chú ấy chậm rãi nói: “Anh Nguỵ rất nuông chiều Dư Y, cho nên cô Dư là khác biệt.”

 

Trong nhà tắm của phòng ngủ có tiếng nước ào ào truyền ra, Dư Y lấy quần áo tắm rửa của mình, đi phòng tập thể thao.

 

Phòng tập thể thao rất lớn, không giống với ở nhà cổ. Phòng tập thể thao ở đây càng giống với phòng tập thể thao dùng cho kinh doanh nhỏ, đầy đủ các thiết bị, trang hoàng xa hoa. Mỗi ngày Dư Y tới nơi này chạy bộ, đã sớm quen thuộc với nơi này.

 

Trong phòng tập thể thao có vòi sen để tắm, đầy đủ đồ dùng tắm rửa. Dư Y vào tắm một cái rồi đi ra, tạm thời không muốn trở về phòng, dứt khoát mở máy chạy bộ.

 

Mấy ngày nay cô vẫn kiên trì rèn luyện, thể lực có chút tiến bộ, chạy một tiếng đồng hồ cũng không bị buồn nôn. Chẳng qua hôm nay trong lòng không vui, cô đặc biệt tăng nhanh tốc độ, chạy một chút liền lập tức cảm thấy không thoải mái, trên cổ ướt nhẹp, không biết là mồ hôi hay là nước chảy xuống từ mái tóc ẩm ướt.

 

Càng chạy càng nhanh, chạy cho đến khi dạ dày của cô trào lên dịch vị. Cô tắt máy, chống tay lên tay vịn, khom lưng bắt đầu nôn khan, nôn đến choáng váng ù tai. Không biết lúc nào trên lưng đã có một bàn tay phủ lên, vừa to lớn lại nóng hổi, cách lớp áo thun mỏng, chậm rãi vỗ về.

 

Một lát sau Dư Y mới chống một tay đứng thẳng lên, đôi má trở nên trắng nhợt, tuy chưa nôn ra một chút gì nhưng cô đã không còn sức lực để nói.

 

“Từ đó đến giờ tôi rất ghét Nguỵ Khải Nguyên, đừng để cho ông ta tới gần em.” Nguỵ Tông Thao thản nhiên nói một câu, bàn tay tiếp tục vỗ trên lưng Dư Y, tay kia thì đỡ lấy cánh tay của cô: “Lần sau nếu có chuyện như vậy nữa, nhớ phải rời đi.”

 

Dư Y không xoay người lại, giọng như hết hơi, nói: “Vậy anh trả lại giấy tờ cho tôi.”

 

Nguỵ Tông Thao ngừng vỗ, ôm lấy cánh tay của cô, nói: “Đừng mè nheo.”

 

Tóc của Dư Y đã khô phân nửa, trên người thoang thoảng mùi thơm. Cô rất ít khi dùng đồ tắm rửa của anh, thì ra lại thơm như vậy.

 

Nguỵ Tông Thao hôn đỉnh đầu của cô, nói: “Ông lão Nguỵ có hai người vợ, cha tôi kêu mẹ của Nguỵ Khải Nguyên là má nhỏ. Nhà họ Nguỵ có rất nhiều chuyện xưa không ai biết, tôi chỉ là muốn lấy lại những gì cha tôi nên có.” Anh áp Dư Y vào tay vịn của máy chạy bộ, hôn từ tai đến cổ, hương thơm ngát vô cùng mê người, ánh mắt anh thâm trầm: “Cho nên, tôi ghét Nguỵ Khải Nguyên.”

 

Dư Y nhéo cánh tay anh một cái, không đẩy anh ra được, trái lại hai người càng dán sát vào nhau hơn.

 

Phần lưng là nơi nhạy cảm yếu ớt nhất, khi đối mặt với kẻ địch, kiêng kỵ nhất là đưa lưng cho người, không ai biết được sẽ bị một dao tàn nhẫn hay là gì khác. Dư Y phát hiện tiếng hít thở phía sau lưng dần dần nặng nề, xiết chặt tay vịn, nói: “Nguỵ Khải Nguyên cố tình hẹn tôi, lần này không đáp ứng thì còn có thể có lần sau. Từ trước tới nay tôi không thích bị động, trực tiếp đối mặt rất có hiệu quả.”

 

“Ừ, tôi biết.” Giọng nói của Nguỵ Tông Thao trầm khàn, nhấc áo thun của Dư Y lên, cái lưng trơn nhẵn cứ trần trụi như vậy ở dưới ánh đèn. Anh hôn lên, bàn tay nắm lấy bầu ngực của cô: “Em thật lớn gan, vừa xảo quyệt, vừa ham chơi. Mấy bữa nay tôi bận rộn công việc, nhất định là em cảm thấy rất quạnh quẽ.”

 

Dư Y cúi đầu thở hổn hển, một tay cầm lấy tay vịn, một tay bắt lấy bàn tay ở trước ngực, cạy không ra, lưng cô run rẩy, nhỏ giọng nói: “Có mồ hôi…”

 

“Tôi không ngại.” Nguỵ Tông Thao xoay má cô qua hôn, mạnh mẽ đè cô lên máy, lột bỏ từng lớp quần áo vướng víu. Thân thể ở trước mắt trắng nõn không có một tỳ vết nào, đầy sức sống, tựa như bó hoa hồng trắng kia.

 

Anh cắn cắn cánh hoa hồng, nhấp nháp một đường xuống phía dưới, đem chân của Dư Y gác lên tay vịn, ngồi xổm xuống kề tới gần, mang cô tiến vào một thế giới chưa bao giờ biết đến.

 

Dư Y kinh hãi, không thể mở miệng nói, toàn thân run rẩy muốn ngã xuống, cơ quan cảm giác bị kích thích đến tận cùng, bàn tay to ở trước ngực còn đang vỗ về.

 

Cô không thể đáp lại bất cứ điều gì, sự kinh ngạc này khiến cho cô không còn ở hiện thực nữa. Cô tựa như là đang ở trên con tàu lênh đênh trên mặt biển mãnh liệt, sóng to gió lớn khiến cho cô cận kề với nguy hiểm. Cô vô cùng kích động, mang theo kháng cự cùng tiếng khóc, trước mắt bỗng nhiên trắng xoá, cô rốt cuộc ngã xuống, chưa kịp té xuống đất đã bị Nguỵ Tông Thao ôm lấy, áp lên tay vịn, mạnh mẽ tiến vào.

 

Nguỵ Tông Thao nuốt vào tiếng thét kinh ngạc của cô, động tác mãnh liệt không khống chế được, máy móc dường như bị lắc lư. Anh ôm Dư Y xuống băng ghế của thiết bị tập thể dục, Dư Y hoàn toàn bị động, dùng hết sức lực nắm chặt băng ghế để không phải ngã xuống lần nữa. Cuối cùng Nguỵ Tông Thao đặt cô ngồi lên ghế dựa của thiết bị tập thể dục, không ngừng hôn cô và thì thầm: “Em đã kêu tôi là A Tông.”

 

Ở trước mặt Nguỵ Khải Nguyên, cô gọi anh là A Tông, ngày thường chưa bao giờ gọi anh như vậy.

 

Dư Y không thể nói năng hoàn chỉnh, chỉ có thể bị động tác của anh bức bách khiến cô run rẩy kêu lên “A Tông” – yếu đuối dịu dàng, khiến cho người ta vừa mềm lòng vừa muốn thô bạo. Thiết bị tập thể dục không ngừng lay động, Nguỵ Tông Thao đã bị cô làm cho điên cuồng, ánh mắt rất tàn nhẫn, giống như là phải huỷ diệt Dư Y, hoàn toàn không để ý đến tiếng khóc cùng tiếng cầu xin tha thứ đứt quãng của cô. Dư Y không chịu được nữa, thét to lên, ở dưới thân anh nhũn ra không khống chế được, tự do lại cách xa cô như trước. Cô không còn nhìn rõ, không nghe thấy gì nữa, trước mặt chỉ còn lại người đàn ông cường tráng này muốn đoạt lấy mạng sống của cô.

 

Sau khi gió yên sóng lặng, Dư Y còn đắm chìm trong sự chấn động trước đó, không thể tỉnh lại được. Nguỵ Tông Thao ôm cô ngồi ở trên ghế dựa của thiết bị, nắm lấy bầu ngực của cô, khi thì cúi đầu ngậm cắn. Toàn thân của hai người đều là mồ hôi, gió đêm ở ngoài cửa sổ thổi vào có chút lạnh, Nguỵ Tông Thao ôm cô càng chặt, xoa bóp nhào nặn, không hề thấy chán.

 

Dư Y rốt cuộc tỉnh lại, vịn vào bờ vai của anh, yếu ớt nói: “Anh điên rồi, sao có thể làm ở trong này, làm sao tôi đi ra ngoài được!”

 

“Chúng ta ngủ ở đây.” Nguỵ Tông Thao cười nhẹ, lại hôn cô, để cho cô ngồi cưỡi lên trên. Ánh đèn ở trong phòng tập thể dục sáng sủa, hai người không ngừng không nghỉ.

 

Dư Y cảm thấy mình đã chết đi sống lại rất nhiều lần, không nghĩ tới còn có thể mở mắt ra. Ngày hôm sau cô thức dậy ở trên giường trong phòng ngủ, đau nhức đến nỗi không thể động đậy, cổ họng không thể phát ra một tiếng nào.

 

Không ngờ là đã buổi chiều, cô không nhớ được tối hôm qua cô làm thế nào để trở về, cũng không nhớ rõ mấy giờ mới ngủ. Ở bên cạnh còn có hơi ấm, Dư Y lại nằm trong chốc lát rồi mới vừa hít vào vừa chậm rãi ngồi dậy.

 

Ở dưới lầu, trên bàn cơm đã dọn cơm Tây được nấu nướng rất tỉ mỉ, Dư Y chậm chạp đi đến, có chút ngạc nhiên.

 

Nguỵ Tông Thao khép tờ báo lại, thấy động tác của cô khác thường, môi nhếch lên một chút, ôm cô mang đến ghế ngồi, nói: “Em nếm thử một chút xem.”

 

Đồ ăn ở trên bàn thật ngon mắt, mỗi một món đều là chính tông. Dư Y biết A Thành giỏi nấu ăn, nhưng không ngờ anh ta lại có thể làm ra cơm Tây ngon đến như vậy, ăn mấy miếng cô hỏi: “Của A Thành làm? Bọn họ đâu rồi?”

 

Nguỵ Tông Thao không chút để ý, nói: “Đây là A Thành đi mua ở nhà hàng, đầu bếp không muốn nghỉ làm ở nơi đó. Sau này A Thành không cần xuống bếp nữa.”

 

Dư Y ngẩn ra: “Cái gì?” Cô nghĩ là hôm qua Nguỵ Tông Thao chỉ giận nói, không nghĩ rằng thế nhưng anh thật sự không cần A Thành xuống bếp nữa.

 

Nguỵ Tông Thao chậm rãi cắt đồ ăn, liếc nhìn cô một cái, cười nói: “A Thành còn lùn hơn em, thể trạng kém, do tôi đã không nghĩ chu đáo toàn bộ. Bắt đầu từ hôm nay, A Trang sẽ đi theo bên cạnh em, cậu ta rất giỏi đánh nhau, người bình thường không đến gần cậu ta được.”

 

Dư Y nhíu mày: “Nguỵ Tông Thao!”

 

“Bọn họ quên thân phận của chính mình, bây giờ tôi để cho bọn họ nhớ kỹ.” Nguy Tông Thao nhìn Dư Y chằm chằm: “Em là người phụ nữ của tôi, bọn họ vẫn không thấy rõ điểm ấy.”

 

Dư Y là người phụ nữ của Nguỵ Tông Thao, trên thân thể của cô đều là dấu vết và hơi thở của Nguỵ Tông Thao lưu lại, cái này giống như dã thú chiếm lĩnh địa bàn, lưu lại mùi không cho phép bất cứ kẻ nào xâm phạm, ai cũng đừng hòng mơ tưởng đến!

 

Nguỵ Tông Thao nói là làm, quả nhiên không hề cho phép A Thành xuống bếp, lúc đi ra ngoài cũng không mang Trang Hữu Bách đi theo nữa.

 

Trang Hữu Bách không thích Dư Y, Dư Y làm sao thích anh ta. Người này còn nhạy cảm hơn cả A Thành, nhìn thấy Dư Y ra cửa đều nhìn đánh giá cô từ trên xuống dưới, có đôi khi thậm chí sẽ nói: “Tôi nhớ rõ cô đã mua cái áo này rồi.”

 

Dư Y tìm được Nguỵ Tông Thao, quyết liệt kháng nghị Trang Hữu Bách theo cô ra vào.

 

Nguỵ Tông Thao cười nói: “Vậy tôi làm cho cậu ta hoàn toàn biến mất?”

 

Dư Y không biết làm thế nào, chỉ có thể chịu đựng đối phương.

 

Mấy ngày nay Nguỵ Khải Nguyên liên tiếp tặng hoa đến biệt thự, có hoa hồng, có hoa bách hợp, màu sắc đều rất thanh nhã. Nhân viên của cửa hàng bán hoa đã nhận biết được Dư Y, có khi còn mang lời nhắn tới. Dư Y rốt cuộc hiểu được mục đích của Nguỵ Khải Nguyên – ông ta lộ liễu trắng trợn theo đuổi cô, làm cho Nguỵ Tông Thao hiểu lầm và chán ghét cô, sớm muộn gì cô cũng sẽ mất đi chỗ dựa, đến lúc đó Nguỵ Khải Nguyên không cần tốn nhiều sức vẫn có thể đạt được mục đích.

 

Dư Y đem hoa cắm vào lọ thuỷ tinh, cưởi tủm tỉm nói: “Tôi vốn đang khi dễ ông ta ngu ngốc, ngày đó hẹn tôi ăn cơm mục đích rõ ràng như vậy, thì ra là ông ta muốn làm cho anh vứt bỏ tôi.”

 

Nếu Dư Y động lòng, thì chính cô sẽ rời đi, nếu cô không động lòng, vậy chờ Nguỵ Tông Thao ghét bỏ cô – bất kể như thế nào, Nguỵ Khải Nguyên đều có thể được lợi. Đáng tiếc là ông ta đã nhìn lầm mối quan hệ của hai người, chỉ nghĩ đơn giản là cuộc vui giữa nam nữ.

 

Dư Y thưởng thức bình hoa cô cắm trước mặt, nói tiếp: “Ông ta theo đuổi người rất cổ điển, tặng hoa, tặng nữ trang, nói chuyện lại khiến cho người ta nổi da gà. Bây giờ người hơn bốn mươi tuổi đều thích kiểu theo đuổi này sao?”

 

Nguỵ Tông Thao đang ngồi ở đầu giường đọc sách, cười cười nói: “Là em khác người, phụ nữ đều thích hoa tươi, kim cương cùng lời ngon tiếng ngọt. Nguỵ Khải Nguyên chỉ là không muốn lãng phí thời gian, ông ta là một thương gia xuất sắc, ý đồ rõ ràng, người ta tình nguyện mắc câu, với ông ta mà nói chính là mua bán.”

 

Anh bỏ sách xuống, liếc nhìn bình hoa ở trên tủ ti vi, đi tới ôm Dư Y, nói “Lòng dạ của phụ nữ nhỏ nhen, em ngoài lòng dạ nhỏ nhen, còn có thù tất báo.”

 

Mấy ngày nay cô cố ý đem hoa trưng ở trong phòng ngủ để trả đũa anh, có khi thì lấy sợi dây chuyền kim cương kia ra ngắm nghía, thuần tuý là muốn trả thù anh đêm đó làm mất mặt. Tuy rằng chiêu này ngây thơ, nhưng hiệu quả lại rõ rệt, quả thật Nguỵ Tông Thao không mấy vui vẻ.

 

Dư Y cười nói: “Anh tưởng tượng nhiều rồi, tôi chỉ là không muốn lãng phí.”

 

Nguỵ Tông Thao mở ngăn kéo của tủ để ti vi, lấy một cái hộp ra, bên trong là chiếc điện thoại di động mới tinh dành cho phụ nữ: “Em thật sự là không biết lãng phí, cho em hai cái thẻ tín dụng, em chỉ mua quần áo, tiếc rẻ không mua điện thoại.”

 

Dư Y nhướn nhướn mày, nhận lấy cái hộp mở ra xem, nói: “Tôi sợ anh đau lòng, gần đây tiêu rất nhiều tiền.”

 

Nguỵ Tông Thao cười: “Hiện giờ tôi yêu thích nhất hai điều, điều thứ nhất là nhìn em tiêu tiền, điều thứ hai …” Anh ngẩng đầu nhìn Dư Y, trầm giọng nói: “Tiến vào thân thể của em…”

 

Dứt lời liền bắt đầu hôn cô. Dư Y buông điện thoại xuống phối hợp, đến khi cô bị ôm lên giường, cô mới dựa theo anh nói: “Hiện giờ tôi cũng yêu thích hai điều.”

 

Động tác của Nguỵ Tông Thao dừng lại, tiếp tục nghe cô: “Điều thứ nhất là tiêu tiền của anh, điều thứ hai là…” Dư Y cười đến mức hả hê: “Cho anh nghẹn chết luôn, dì cả của tôi lại đến!”

 

Nguỵ Tông Thao ngừng lại, bàn tay hướng xuống dò xét, dừng một chút mới nghiến răng nghiến lợi, vẫn có thể khiến cho cô thở hổn hển như trước, sau khi chơi đùa một lúc, Dư Y mới nói: “Ngày hôm qua tôi nhận được tin nhắn của diễn đàn, đối phương xác nhận muốn trả tiền thù lao khổng lồ, anh biết là tôi có thù tất báo, hiện tại Nguỵ Khải Nguyên muốn hại tôi, tôi nên ngồi chờ chết sao?”

 

“Tôi không quản thúc được em.” Nguỵ Tông Thao ôm Dư Y vào trong lòng, cười cười nói: “Cho nên, vẫn cứ mặc em chơi đùa!”

back top