Chỉ Đao

Chương 5: Linh đường địch ảnh

Ngày hôm sau, cũng chính là ngày thứ ba trong Tiểu Nguyệt sơn trang có tang sự.

 

Lúc này, tất cả bên trong cũng như bên ngoài đều đã được an bày, bố trí đúng như lời căn dặn cuả La Vĩnh Tường.

 

Lâm Tuyết Trinh đảm nhận việc đáp lễ ở linh đường cùng với Kim Tam nương nương.

 

La Vĩnh Tường và Mạnh Tôn Ngọc thì đóng vai quản gia, fụ trách việc tiếp đãi khách đến viếng lễ.

 

Ngoài ra, toàn bộ bọn võ sư bảo vệ linh đường đều được fái đến giữ chân cầu bên ngoài bờ sông.

 

Ngay từ sáng sớm, khách đến viếng lễ đã keó đến nườm nượp, tốp này chưa kịp đi thì tốp khác lại kéo đến, người mỗi lúc càng đông hơn.

 

La Vĩnh Tường ngầm để ý đến những vị khách đến viếng lễ, phát hiện trong số họ không có nhân vật nào đặc biệt cả.

 

Những người này đã liên tiếp đến đây từ ba ngày liền, vì vậy đôi bên đã quen mặt.

 

Bọn họ xem Tiểu Nguyệt sơn trang này chính là tủ lầu mà ăn uống không fải mất tiền.

 

Gần đến trưa, trong lúc La Vĩnh Tường đang buồn chán thì bỗng nhiên hai mắt chợt sáng lên. Trước linh đường đang xuất hiện mấy gương mặt quen thuộc.

 

Người đi đầu có dáng vẻ thư sinh chính là Thần Toán Tử Liễu Nguyên. Fiá sau là hai người lưng có mang trường kiếm, đó chính là hai huynh đệ họ Long của tiêu cục Song Long.

 

Ba người vừa tiến vào linh đường, liền đưa mắt nhìn bao quát khắp nơi. Trên mặt cuả họ lộ vẻ ngạc nhiên và hoài nghi.

 

La Vĩnh Tường trong bụng hơi giật mình, định lánh mặt đi nhưng không kịp, cho nên đành fải bước đến thi lễ nói:

 

- Hai vị cục chủ đến thành Lan Châu này từ lúc nào vậy Thật là vinh hạnh gặp được các vị Ở đây.

 

Long Bá Đào hơi có vẻ kinh ngạc nhưng cũng cung tay đáp lễ nói:

 

- Xin hoi? các hạ là ai ? Tại sao lại biết hai huynh đệ tại hạ ?

 

La Vĩnh Tường tươi cười nói:

 

- Cục chủ thật sự không nhận ra tại hạ hay sao ? Tại hạ vốn có một người bà con mở tiểu lầu ở góc đường fiá bắc fủ Thái Nguyên, từ tiểu lầu này đến tiêu cục Song Long chẳng bao xạ Năm kia tại hạ có đến fủ Thái Nguyên chơi, chình tại hạ đã thay cho quý tiêu cục kính tửu cho Đạt đai. nhân, vì vậy đã gặp qua hai vị rồi.

 

Long Bá Đào tuy nhớ không ra fải chăng có một tiểu lầu như vậy, vì những tiểu lầu ở fủ Thái Nguyên rất nhiều, nhưng lão cũng không dám nói La Vĩnh Tường bịa chuyện. Lão "ồ" khẽ một tiếng rồi nói:

 

- Xin hoi? quý danh cuả huynh đệ là gì ? Hiện tại làm chức vụ gì trong Tiểu Nguyệt sơn trang này ?

 

La Vĩnh Tường cung kính đáp:

 

Tại hạ họ cổ, hiện tại làm chức tồng quản trong sơn trang này đã gần ba năm rồi.

 

Long Bá Đào vui vẻ nói:

 

- Hoá ra là Cổ tổng quản, thật hân hạnh ! Thật hân hạnh.

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Hai vị cục chủ và trang chủ cuả tệ trang là chỗ quen biết cũ ?

 

Long Bá Đào nói:

 

- Hai huynh đệ chúng ta và trang chủ cuả quý trang đã từng có gặp mặt quạ Lần này chúng ta đặt biệt đến đây là muốn hoi? thăm người một số chuyện.

 

Không ngờ rằng khi đến nợi thì cố nhân đã ra người thiên cổ rồi.

 

La Vĩnh Tường liền nói:

 

- Tại hạ sẽ thắp hương thay cho các vị, đợi đến khi dâng hương xong chúng ta sẽ nói lâu hơn.

 

Thế rồi La Vĩnh Tường cao giọng nói:

 

- Thái Nguyên phủ Song Long tiêu cục nhị vị cục chủ thượng hương, hãy trổi nhạc lên !

 

Trong tiếng nhạc bi ai, hai huynh đệ Long Bá Đào và Thần Toán Tử Liễu Nguyên đứng trước linh vị mà tế lễ. La Vĩnh Tường quay về fiá Mạnh Tôn Ngọc nháy mắt ra hiệu.

 

Mạnh Tôn Ngọc hiẻu ý, hồi âm, thầm rút lui ra khoi? linh đường.

 

Sau khi tế lễ xong, La Vĩnh Tường liền mời bọn họ đến khách phòng dùng trà và món ăn nhẹ.

 

Long Bá Đào quay sang nói với Thần Toán Tử Liễu Nguyên rằng:

 

- Tuy chúng ta đến không đúng lúc, nhưng mà còn may mắn gặp Cổ tổng quản đây, cho nên việc thăm hoi? cuả chúng ta cũng không khó khăn lắm.

 

Liễu Nguyên gật gật đầu, lão đưa mắt quan sát La Vĩnh Tương từ đầu đến chân rồi hoi?:

 

Vị Cổ huynh này hình như trông rất quen mặt, hình như tại hạ đã gặp qua ở đâu rồi thì fải.

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Tại hạ cũng cảm thấy như vậy.

 

Long Bá Đào liền nói:

 

- Vị này chính là nhân vật lừng danh thiên hạ Thần Toán Tử Liễu Nguyên Liễu đại hiệp.

 

La Vĩnh Tường "ồ" một tiếng:

 

- Hoá ra là Liễu đại hiệp. Tại hạ là người không có luyện công fu, và cũng chưa bao giờ hành hiệp giang hồ, cho nên ít biết đến các nhân vật võ lâm. Vậy xin Liễu đại hiệp rộng lượng hải hà mà thứ lỗi cho tôi. thất lễ.

 

Liễu Nguyên mỉm cười nói:

 

- Nói rất hay ! Dưa. vào tài nói chuyện cuả Cổ huynh nếu như nói không fải là người giang hồ thì quả thật khiến cho người ta khó mà tin được.

 

La Vĩnh Tường nói;

 

- những lời tại hạ nói đều thật cả. Nếu trong tương lai có cơ hội, còn fải nhờ Liễu đại hiệp giúp đỡ cho.

 

Liễu Nguyên nhún vai nói:

 

- Không dám ! Không dám ! Chúng tại hạ đến đây có mấy việc muốn xin thỉnh giáo, vậy mong rằng Cổ huynh có thể nói thật cho chúng tại hạ biết.

 

La Vĩnh Tường mỉm cười nói:

 

- Chỉ giáo thì tại hạ không dám, nhưng nếu các vị có chỗ nào không rõ, thế thì tại hạ xin hết lòng.

 

- Được vậy thì rất tốt !

 

Liễu Nguyên gật gật đầu, rồi đột nhiên lão nghiêm sắc mặt hoi?:

 

- Xin thứ tội cho tại hạ mạo muội, vậy chứ Cổ huynh có từng nghe qua tên goi. Hoàng Fong thập bát kỳ chưa ?

 

La Vĩnh Tường bụng hoi chột dạ, liền lắc đầu liên tục nói;

 

- Chưa từng nghe qua, chưa từng nghe quạ..

 

Liễu Nguyên mỉm cười nói:

 

- Cổ huynh thử nghĩ kỹ lại xem, có bao giờ nghe qua tên Hoàng fong Thập bát kỳ một lần nào không ?

 

La Vĩnh Tường nhiú mày suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng cũng vẫn lắc đầu đáp:

 

- Tại hạ đọc sách không nhiều, nhưng dường như chỉ nghe qua nhưng tên như Thập Bát Tướng Tống, Thập Bát Mục, chứ chưa bao giờ nghe qua tên Thập Bát Kỳ cả.

 

Liễu Nguyên có vẻ đáng tiếc nói:

 

- Tại hạ nói cho Cổ huynh biết, Hoàng Fong Thập Bát Kỳ chính là một nhóm cường đao. không có việc ác gì mà chúng không dám làm.

 

La Vĩnh Tường cố ý làm ra vẻ hoảng hốt thất thanh nói:

 

- Cái gì ? Là cường đạo sao ? Liễu đại hiệp làm thế nào mà quen biết được bọn chúng.

 

Liểu Nguyện có vẻ không bằng lòng nói:

 

- Ai nói tại hạ quen biết bọn cường đạo này chứ ? Bọn tại hạ đến đây là để truy tung Hoàng Fong Thập Bát Kỳ.

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- À ! Tại hạ hiểu ra rồi, thì ra Liễu đại hiệp là người cuả nha môn, fụng mệnh đi bắt bọn cuồng đạo kia phải không ?

 

Long Bá Đào thấy La Vĩnh Tường nói không đúng, lão liền tiếp lời:

 

- Không fải, Cổ tổng quản đã hiểu sai rồi, Bọn ta muốn tìm Hoàn Fong Thập Bát Kỳ chứ không fải vì công sự..

 

La Vĩnh Tường nói :

 

- Thế thì là vì cái gì ?

 

Long Bá Đào nói:

 

- Không dầu gì Cố tổng quản, bọn Hoàng Fong Thập Bát Kỳ kia gần đậy có cướp một xe tiêu rất quan trọng cuả tiêu cục Song Long cuả bọn tại hạ.

 

La Vĩnh Tường ngạc nhiên hoi?:

 

- Cục chủ không fải nói chôi chứ ? Tiêu cục Song Long lừng danh thiên hạ, cho dù bọn Hoàng Fong Thập Bát Kỳ kia dù có ăn mật gấu đi nữa cũng chẳng dám động đến hàng hoá cuả tiêu cục Song Long.

 

Long Bá Đào thở dài một tiêng rồi nói:

 

- Nói ra thật là hổ thẹn, may ra Cổ huynh không fải là người ngoài, vì vậy bọn ta sẽ kể thật cho Cổ huynh nghe]

 

Thế rồi, Long Bá Đào đem toàn bộ sự việc bị trúng kế cuả Hoàn Fong Thập Bát Kỳ trên sông Hoàng Hà kể lại tỉ mỉ cho La Vĩnh Tường nghe.

 

Sau khi nghe xong, La Vĩnh Tường ngạc nhiên hoi?:

 

- Bọn chúng đã cướp được số tiêu tất nhiên là fải cao bay chạy xạ Vậy tại sao các vị không mau đuổi theo bọn chúng mà lại chạy đến Lan Châu này làm gì ?

 

Long Bá Đào nói:

 

- Thật không giầu gì Cổ huynh, chúng tại hạ đến Lan Châu này cũng chính là vì truy tìm số tiêu bị mất.

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Chẳng lẽ Hoàng Fong Thập Bát Kỳ cũng đã đến Lan Châu rồi sao ?

 

Long Bá Đào gật đầu nói:

 

- Chúng tại hạ đã dự đoán Hoàn Fong Thập Bát Kỳ không chỉ đến Lan Châu này, hơn nữa bọn chúng nhất định sẽ tìm đến Tiểu Nguyệt sơn trang này trong nay mai.

 

La Vĩnh Tường hoảng hốt:

 

- Ồ ! Tại sao ?

 

Long Bá Đào nói:

 

- Bởi vì số tiêu bị đánh cướp lần này toàn là đồ cổ và tranh hoa. cổ xưa. Những thứ này tuy đáng giá liên thành nhưng không dễ gì bán đi được.

 

Trừ fi Hoàn Fong Thập Bát Kỳ không muốn bán số đồ cổ kia lấy hiện kim, bằng không bọn chúng nhất định sẽ lợi dụng đại hội Vạn Bảo. Vì thế bọn chúng nhất định sẽ mò đến Tiểu Nguyệt sơn trang này.

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Nhưng mà bây giờ trang chủ cuả tệ trang qua đời rồi, bọn chúng sẽ còn tìm đến đây không ?

 

Long Bá Đào khẳng định nói:

 

- Nhất định bọn chúng sẽ đến, Kim trang chủ tuy đã qua đời nhưng vẫn còn Kim Tam nương nương có thể thay thế được. Lời nói cuả bà ta tại đại hội Vạn Bảo vẫn là nhất ngôn cửu đỉnh, cho nên...

 

Nói đến đây, Long Bá Đào đột nhiên lấy ra một thoi? vàng nặng khoảng năm mươi lượng, mỉm cười nhét vào tay La Vĩnh Tường.

 

La Vĩnh Tường vội hoi?:

 

- Cục chủ, đây là ý gì ?

 

Long Bá Đào cười nói:

 

- Chúng tại hạ có một việc nhỏ muốn nhờ Cổ huynh giúp đỡ. Vậy xin Cổ huynh nhận cho thì tại hạ mới dễ mở miệng.

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Cục chủ có chuyện gì cứ việc sai bảo là được rồi, còn số vàng này thật sự tai. hạ không dám nhận.

 

Miệng tuy nói chối từ nhưng tay lại nắm chặt thoi? vàng, dường như không có ý trả lại.

 

Long Bá Đào nghiêm sắc mặt nói:

 

- Chúng ta đều là chỗ quen biết cũ cả, nếu như Cổ huynh còn khách khí, tức là khinh dễ Long mỗ này.

 

La Vĩnh Tường làm bộ không còn cách nào khác đành phảI nhận lấy, rồI nói:

 

- Cục chủ đã nói như vậy tạI hạ đành fảI tuân mệnh mà nhận vậy. Nhưng không biết có chuyện gì tạI hạ có thể giúp được cho cục chủ ?

 

Long Bá Đào thấp giọng nói:

 

- Hiện chúng ta ở tạI khách điếm Tam Phúc ở trong thành. Nếu như Cổ huynh fát hiện có nhân vật nào khả nghi đến sơn trang này bán đồ cổ và tranh hoa. cổ xưa, thì xin Cổ huynh thông báo dùm cho một tiếng.

 

La Vinh4 Tường nói:

 

- Thì ra chỉ việc nhỏ này thôi sao ? Cục chủ cứ việc yên tâm, trừ fi bọn họ không đến, còn như bọn họ đến thì tạI hạ sẽ fái ngườI đến thông báo cho các vị hay.

 

Long Bá Đào vui mừng nói:

 

- Việc này bọn tạI hạ đều ký thác cho Cổ huynh, nếu tin túc gì mớI tạI hạ sẽ xin hậu tạ.

 

Nói xong Long Bá Đào liền đứng lên xin fép cáo từ

 

La Vinh4 Tường vộI đứng dậy nói:

 

- Cục chủ là khách quý lâu lâu mớI có dịp đến tệ trang. Vậy xin mờI chư vị hãy nán lạI dùng bữa cơm đạm bạc rồI hãy đi cũng chưa muộn.

 

Long Bá Đào cườI nói:

 

- Đều là ngườI nhà cả, hà tất fảI khách sáo. Nếu chúng tôi ở lạI đây lạu e sẽ không tiện.

 

La Vĩnh tường nói:

 

- Vậy chúng ta tạm biệt ở đây vậy.

 

Long Bá Đào thân thiết vỗ vai La Vinh4 Tường nói:

 

- Ở trước mặt Kim Tam nương nương hãy nói tốt dùm chúng tôi. Còn việc chúng tôi nhờ xin đừng tiết lộ cho ai biết.

 

La Vĩnh Tường luôn mồm dạ, rồI đích thân tiễn họ ra ngoài tận cửa sơn trang.

 

Trước khi chia tay, Thần Toán Tử Liễu Nguyên nhìn bao quát một vòng trang viện, sau đó nửa đùa nửa thật nói:

 

- Tiểu Nguyệt sơn trang có được một ngườI tài ba như Cổ huynh thì e gì mà không thịnh vượng chứ !

 

La Vinh Tường nhún vai thở dài nói:

 

- Quả thật có một ngày, tạI hạ sẽ bái lãnh những lờI khen thưởng hôm nay cuả Liễu đạI hiệp.

 

Hai bên đều cùng cườI rồI cung tay vái chào mà lên đường.

 

La Vĩnh Tường vừa trở vào đến linh đường thì đã thấy Mạnh Tôn Ngọc và Lý Thuận đang đứng đợI ở bên ngoài cả hai đều có vẻ rất sốt ruột.

 

Hai ngườI vừa thấy La Vĩnh Tường liền vôi vàng bước đến, hạ thấp giọng nói:

 

- không xong rồI, trong linh đường đã xảy ra chuyện.

 

La Vĩnh Tường mở to hai mắt hoi?:

 

- Đã xảy ra chuyện gì ?

 

Mạnh Tôn Ngọc dường như không có thờI gian để giảI thích tường tận, mà chỉ hốI thúc La Vĩnh Tường:

 

- Hoắc đạI ca đang đứng đợI La huynh ở fiá sau bức màn trong linh đường, vậy xin mờI đạI ca mau mau vào trong ấy.

 

La Vĩnh Tường nhìn thấy trước linh đường khách viếng lễ mỗI lúc một đông như những đợt sóng, vì vậy nên nhìn không rõ bên trong đã xảy ra chuyện gì ?

 

Lúc ấy La Vinh4 Tường cảm thấy hơi nhoài nghi, nhưng không có thờI gian hỏI han cặn kẽ, liền vộI vộI vàng vàng bước vào trong linh đường.

 

Vừa vào đến fía sau bức màn trong linh đường, quả nhiên La Vĩnh Tường nhìn thấy Hoắc Vũ Hoàn, Lâm Tuyết trinh và Kim Tam nương nương đều đứng vây quanh bên quan tài, trên mặt ba ngườI đều lộ vẻ kinh ngạc.

 

Lúc này trong tay cuả Hoắc Vũ Hoàn đang cầm một vật, chính là một thanh đao giấy.

 

La Vĩnh Tường liền hoảng hốt hỏI:

 

- DạI ca, vật này fát hiện ở đâu vậy ?

 

Hoắc Vũ Hoàn không có trả lờI, mà chỉ đưa thanh Chỉ Đao cho La Vinh4 Tường. Sau đó đưa tay chỉ vào bên trái quan tài.

 

La Vĩnh Tường hơi cúi đầu xuống nhìn, mớI fát hiện ra bên trái cuả quan tài có một chưởng ấn hiện lên rất rõ.

 

Đó là chưởng ấn cuả bàn tay fảI, vị trí nằm hơi lệch xuống fiá dướI bên trái cuả quan tài.

 

Tuy lớp sơn bên ngoài quan tài không hề bị tróc lên, nhưng vết chưởng in sâu giống như dùng bàn tay ấn lên trên bùn non vậy.

 

Còn thanh Chỉ Đao, hình dáng, kích thước đều hoàn toàn giống vớI thanh Chỉ Đao đã được fát hiện trên thi thể cuả Hứa Vũ.

 

Trên cán thanh đao còn có ghi một hàng chữ rằng “Nhơn tạI kiến nhơn. Nhơn tử kiến thi” (NgườI còn gặp người. NgườI chết gặp xác).

 

La Vĩnh Tường chau mày hoi?:

 

- Đã fát hiện lâu chưa ?

 

Hoắc Vũ Hoàn liền đáp:

 

- Ta đang ở hâu trang thì được Mạnh thiếu hiệp fi báo, ta liền lập tức đến ngay để chuẩn bị đốI fó vớI hai huynh đệ họ Long kia.

 

BởI vì thấy tam đệ đã đưa bọn họ sang fòng bên, cho nên ta mớI đứng đợI ở đây.

 

Trong lúc vô ý, ta fát hiện trên quan tài có dấu chưởng ấn. Lúc ấy ta quan sát khắp nơi, rồI lạI bước ra bên ngoài thì fát hiện ra thanh đao này đang nằm ở bàn tế lễ.

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Nói vậy là sau khi huynh đệ họ Long tế lễ xong, thì hung thủ mớI thừa lúc hỗn loạn đột nhập vào linh đường ?

 

Hoắc Vũ Hoàn gật gật đầu nói:

 

- Đúng là như vậy.

 

La Vĩnh Tường quay sang Lâm Tuyết trinh nói:

 

- Trong thờI gian đó, cô nương và Kim Tam nương nương không có rờI khỏI đây chứ ?

 

Lâm Tuyết Trinh nói:

 

- Chúng tôi một bước cũng chưa rờI khỏI đây. Tuyệt đốI không có nhìn thấy một ai bước vào fía sau bức màn này và cũng không hề nghe có một âm thanh khác thường nào.

 

La Vĩnh Tường trầm ngâm một hồI rồI nói:

 

- một cao thủ nộI công thâm hậu, nếu như đứng bên ngoài bức màn fát chưởng thì cũng chẳng fảI chuyện khó gì. Nhưng chuyện kỳ quái là tạI sao hắn biết được bên trong có ngườI ngầm quan sát, và lạI ra tay đúng lúc bọn ta rờI khoi? nơi đây.

 

Mạnh Tôn Ngọc nói:

 

- La huynh thử nghĩ lạI xem, ngườI cuả Song Long tiêu cục fảI chăng đến thật đúng lúc ? Có khi nào bọn họ đã thông đồng vớI hung thủ rồI chăng ?

 

La Vinh4 Tường nói:

 

- Điều này không thể được. Song Long tiêu cục vì muốn truy tìm số tiêu bị mất nên mớI đến đây, nếu như bọn họ fát hiện cái chết của Kim huynh đệ có chỗ khả nghi, thì dễ gì mà rờI khỏI nơi đây.

 

Lý Thuận chợt lên tiếng:

 

- Trong lúc sự việc xảy ra còn chưa lâu, vậy có cần thông báo cho bọn võ sư ở đầu cầu kiểm tra cặn kẽ từng ngườI hay không ?

 

La Vĩnh Tường suy nghĩ một hồI rồI nói:

 

- không cần đâu. Hung thủ đã để lạI thanh Chỉ Đao và còn nói:”Nhơn tạI kiến nhơn. Nhơn tử kiến thi”. Như vậy theo ta nghĩ, hắn nhất định còn sẽ trở lại.

 

Kim Tam nương nương hoảng hốt nói:

 

- Khi nào hắn sẽ trở lạI nữa ? Nếu như sự việc vẫn giống như ngày hôm nay thì chẳng fảI chúng ta đề fòng cũng vô ích hay sao ?

 

La Vĩnh Tường nhún vai nói:

 

- Nếu như hắn không đến có gấp cũng vô dụng, còn nếu như hắn muốn đến thì có sợ cũng vô ích. Sự tình đã diễn tiến đến đây, thôi thì chúng ta đành fảI kiên nhẫn mà chờ đợi. Nhưng mà…

 

Dừng một lát La Vĩnh Tường lạI nói tiếp:

 

- Tuy hung thủ đánh vào quan tài một chưởng, nhưng xem tình hình thì hắn chưa xác đinh được Kim huynh đệ thật sự đã chết hay chưa ?

 

Nếu như chưa biết được bí mật này, hắn nhất định sẽ còn sốt ruột hơn bọn tạ Có lẽ thờI gian chính là đêm nay…

 

Kim Tam nương nương thất thanh la lên:

 

- Chính là đêm nay sao ?

 

La Vĩnh Tường gật đầu, dường như trong đầu đã có dự tính sẵn hết rồI:

 

- Lần này chúng ta sẽ không để cho hắn tự tiện như vậy nữa đâu.

 

Đêm là thời gian yên tịnh để cho con người nghỉ ngơi.

 

Đêm cũng chính là bóng đen của tội ác.

 

Khi màn đêm buông xuống, thì cũng chính là lúc mọi sinh hoạt hàng ngày tạm thời ngưng lại. Hầu hết các tội ác đều mượn bóng đêm mà fát sinh.

 

Đêm nay, Toểu Nguyệt sơn trang mgoài vẻ yên tĩnh còn có một chút sát khí. Ở gần cạnh linh đường đạ được bày thiên la địa võng để chờ hung thủ hiện thân.

 

Theo dự đoán của La Vĩnh Tường thì đêm nay nhất định hung thủ sẽ đến, cho nên từ lúc trời tối đã ra lệnh cho bọn võ sư tuần tra giải tán hết, đồng thời cũng cho các tăng lữ tụng kinh trong linh đường kết thúc thời gian sớm, đãi họ cơm chay rồi tiễn ra khỏi ngoài sơn trang.

 

Thậm chí những tên gia đinh thường ngày vẫn ở trong fòng fía truóc tiền trang cũng đều được lệnh lui ra fía sau hậu trang nghỉ ngoi.

 

Bởi vì La Vĩnh Tường biết được hung thủ có võ công rất cao siêu, cho nên khi gặp mặt rất có thể xảy ra trận huyết đấu.

 

Nếu như để mấy tên gia đinh này lại thì chẳng những không giúp được gì mà còn uổng đi sinh mạng.

 

Đến như những tên võ sư được Quỉ Nhãn Kim Xung mời đến để bảo hộ sơn trang cũng đều được lệnh lui về sau hậu trang bảo vệ Kim xung fu nhân.

 

La Vĩnh Tường chọn trong số bọn võ sư 10 tên khoẻ mạnh, để giữ lại bên mình Hoắc Vũ Hoàn fòng khi có chuyện dùng.

 

Trước sau linh đường tổng cộng cà ba cửa. Hai cửa trước giao cho Mạnh Tôn Ngọc và Lâm Tuyết Trinh fụ trách việc canh giữ.

 

Còn cửa fía sau thông qua Tây khoa viện sẽ do Lý Thuận đảm nhận. Tuy Lý Thuận võ công chỉ tầm thường thôi, nhưng trong Tây Khoa viện đã có Hoắc Vũ Hoàn và 10 tên võ sư tiếp ứng, vì vậy không fải sợ hung thủ sẽ thoát được bằng con đường này..

 

La Vĩnh Tường cũng tự tìm một chỗ kìn đáo ẩn thân để chờ hung thủ, đó chính là bên dưới quan tài.

 

Trừ La Vĩnh Tường ra thì ngay cả Mạnh Tôn Ngọc cũng cách rất xa bức màn fủ fía sau bài vị.

 

Lúc này xung quanh linh đường chu vi năm mươi trượng cũng không có đến một người thứ hai.

 

Vào giờ này trong linh đường bốn bề đều vắng lặng, ngay cả một tiếng động cũng không nghe thấy. Có chăng, là chỉ tiếng cháy xèo xèo của ngọn nến đặt trước hương án.

 

Ánh sáng leo lét fát ra từ ngọn nến đặt fía sau quan tài cũng làm cho linh đường trở nên âm u và ảm đạm hơn.

 

Thời gian cứ chầm chậm trôi quạ Từ fía gác canh xa xa đã vọng lại tiếng mõ canh ba.

 

Đúng lúc ấy, có một trận gió thổi qua, đồng thời trước ngưỡng cửa bên trái kinh đường bỗng nhiên xuất hiện một bóng đen...

 

La Vĩnh Tường nấp dưới quan tài nên không nhìn thấy tình hình bên ngoài bức màn, nhưng vì vừa rồi bị ngọn gió làm kinh động, cho nên trong lòng vui mừng tự lẩm bẩm:

 

- Hảo tiểu tử, cuối cùng ngươi cũng đến sao ?

 

La Vĩnh Tường chưa nói dứt lời thì lại nghe toếng gió đập vào tai, fía cửa bên fải cũng đã xuất hiện một bóng đen.

 

Đến lúc này, La Vĩnh Tường cảm thấy hơi chột dạ, thầm nghĩ nếu như đối fương hai người đều có võ công thâm hậu như nhau, như vậy một mình ta chỉ sợ răng uổng công mà thôi.

 

Nghĩ đến đây La Vĩnh Tường liền nhè nhẹ trở mình đưa tay lấy từ trong túi ra một ống Thất Xảo Hoàng Fong Châm.

 

Hoàng Fong châm chính là xảo thủ của lão tứ Hứa Văn Sanh một trong Hoàn Fong Thập Bát Kỳ.

 

Lão ta đã lợi dụng Đoạt mệnh liên hoàn nỏ của Tứ Xuyên đường môn mà chế thành.

 

Một ống Hoàng fong châm đồng có tất cả bảy cây châm. Những cây châm naycò thể fóng ra từng cây 1, nhưng cũng vừa có thể cùng một lúc fóng ra tất cả bảy cây châm nếu như kẻ địch đông.

 

La Vĩnh Tường vừa lây ống ch6am ra, thì hai bóng đen bên ngoài bức màn cũng bắt đầu lên tiếng:

 

Chỉ nghe một trong hai bóng đen nói:

 

- Lão cáo già này sớm không chết,muộn không chết, lại chết vào ngay lúc này.

 

Bóng đen kia nói:

 

- Chúng ta từ xa đến đây cũng không nên để mất không một chuyến.

 

- Người chết thì fải thấy thi thể. Dù thế nào chăng đi nữa chúng ta fải tận mắt nhìn thấy thi thể thì mới tin.

 

- Ra tay liền bây giờ ?

 

- Ngươi hành động đi, lão fu sẽ canh chừng chọ Nhớ fải thật cẩn thận, đừng để fát ra tiếng động và cũng đừng để lại dấu vết.

 

Bóng đen kia cười khì khì:

 

- Cứ yên tâm, những việc này đâu fải chúng ta mới làm lần đầu tiên. Bảo đảm sẽ không có tiếng động và cũng không để lại dấu vết.

 

Nói xong, bóng đen vén bức màn bước vào.

 

La Vĩnh Tường liền đưa mắt nhìn ra ngoài. Nhưng thất đàng tiếc, bởi vì vị trí nấp quá thấp, cho nên chỉ nhìn thấy được chân mà thôi, còn mình và mặt hoàn toàn không thấy.

 

Người kia chân mang giày cỏ. Chân nhỏ, thô và ngắn, hơn nữa còn quấn xà cạp.

 

Bước đi cuả gã rất nhẹ nhàng, không hề fát ra một tiếng động nào.

 

La Vĩnh Tường liếc sơ qua cũng có thể đoán được 6, bảy fần vóc dáng cuả bóng đen đang bước tới.

 

Chân nhỏ, thô và ngắn chứng tỏ người này không cao. Bước đi nhẹ nhàng nói lên khinh công củangười này quả thật hơn người.

 

Còn chân quấn xà cạp và mang giày cỏ đã nói rõ lên thân fận của người kia chính là tăng lữ.

 

Một đệ tử phật môn mà nửa đêm lại xông vào nhà dân mở quan tài xem tử thi, hơn nữa lại còn tự nói rằng đây không fải là lần đầu tiên.

 

Làm như vậy có thể nói là người xuất gia hay sao ?

 

La Vĩnh Tường đùng đùng nổi giận, trong bụng tự mắng thầm. Rồi định cất ống Thất xảo hoàng fong châm vào, rồi lấy Bích Lịch kim thoa ra.

 

Nhưng khi vừa rút tay lên, do không cẩn thận nên đã để tay áo đánh nhẹ vào f9áy quan tài fát ra tiếng động cực nhỏ.

 

Không ngờ tai cuả tăng nhân kia cực kỳ thính, đang tiến bước gã đột nhiên dừng lại, một mặt chú ý nghe ngóng còn mặt khác thủ thế fòng bị, miệng thì lẩm bẩm:

 

- Mẹ nó, chẳng lẽ có quỷ hay sao...

 

La Vĩnh Tường vội vàng nín thở lại và cũng không dám cử động nữa.

 

Bóng đen đứng bên ngoài bức màn liền thấp gịong hoi?:

 

- Thế nào ? Có chuyện gì không ổn hay sao ?

 

Gã tăng lữ hạ giọng nói:

 

- Dường như ta nghe thấy có thiếng động trong quan tài.

 

Bóng đen đứng bên ngoài màn cười khúc khích nói:

 

- Thì ra Kim Xung biết chúng ta đến nên muốn sống lại chứ gì ?

 

Gã tăng nhân nói:

 

- Ta thật sự nghe thấy bên trong có tiếng động mà, không fải là nói chơi đâu.

 

Bóng đen bên ngoài bức màn nói:

 

- Thật cũng tốt, giả cũng được. Chỉ cần chúng ta mở nắp quan tài ra thì không fải sẽ biết rõ ràng hay sao ? Thời gian đã không còn sớm hãy mau hành động đi !

 

Gã tăng nhân bị bóng đen kia thúc giục, nên đành fải từ từ tiến đến gần quan tài.

 

Nhưng mỗi bước đi cuả gã đều dừng lại để nghe ngóng một hồi, rồi mới cẩn thận bước tiếp.

 

La Vĩnh Tường nín thở mà chờ đợi.

 

Đợi đến khi gã tăng nhân kia bước đến gần quan tài mới đưa ống Hoàng fong châm ngắm vào đầu gối bên trái cuả gã...

 

Lúc này khoảng cách giữa đầu gối cuả gạ đến đầu ống châm không quá hai thước, chỉ cần La Vĩnh Tường ấn nút một cái thì bảy cây châm sẽ bay ra một lượt.

 

Nếu như đầu gối một ai mà bị trúng fải Hoàng Phong châm thì dù cho có bản lĩnh thông thiên đi chăng nữa cũng sẽ giống như chim bị trúng tên không thể nào bay được.

 

Nhưng mà La Vĩnh Tường không muốn fóng vội Thất xảo Hoàng Fong châm. Bởi vì ý biết rõ gã tăng nhân kia đang tập trung đề fòng, nếu như sơ ý để xảy ra tiếng động dù rất nhỏ cũng có thể sẽ làm cho bọn chúng kinh động bỏ chạy mất.

 

Gã tăng nhân kia đã đến sát bên quan tài và s8áp sửa mở nắp quan tài ra.

 

Khi mở nắp quan tài tất nhiên fải dùng lực. Và lúc ấy hai đầu gối sẽ chiu. đựng toàn bộ trọng lượng cuả cơ thể. Nếu như muốn ra tay thì chính lúc này là cơ hội tốt nhất.

 

La Vĩnh Tường giấu mình dưới quan tài gống như ngư ông nín thở kiên nhẫn ngồi chờ cá cắn câu vậy.

 

Quả nhiên, gã tăng nhân kia đứng lại bên quan tài một lát, thấy không có động tĩnh gì gã liền đưa tay nắm lấy nắp quan tài, hai chân chìm xuống và từ từ bắt đầu đề khí.

 

Không ngờ đúng lúc ấy dường như gã đã fát hiện ra điều gì, miệng liền thở fì ra một tiếng ngạc nhiên, rồi đột ngột buông tay ra, lập túc thối lui về sau.

 

La Vĩnh Tường vô cùng ngạc nhiên vội vàng bấm nút ống châm "vèo" một tiếng, bảy cây Hoàng Fong châm cùng một lúc bắn nhanh ra như điện chớp.

 

Gã tăng nhân đang thối lui ra sau thì liền la lên một tiếng. Lập tức gã tung mình bay nhanh ra khỏi bức màn.

 

La Vĩnh Tường không chút chần chừ rời khỏi chỗ nấp ngaỵ Một mặt phi thân đuổi theo, mặt khác lớn tiếng quát:

 

- Bằng hưũ, định muốn bỏ chạy sao ?

 

Tiếng quát này đã làm kinh động đến Mạnh Tôn Ngọc và Lâm Tuyết Trinh đang ở bên ngoài linh đường.

 

Hai người lập tức tuốt đao ra xông vào trong.

 

Mỗi người cầm đao đứng chắn ngay cửa ra vào.

 

Đồng thời lúc ấy Hoắc Vũ Hoàn cũng từ Tây Khoa viện d6ãn theo 10 tên võ sư nhất tề xông vào tiếp ứng.

 

Hai bóng đen mới đến lập tức bị rơi vào thế kẹp ỏ giưẵ, nhưng cả hai vẫn bình tĩnh không hề sợ hãi.

 

Bọn họ chia hai đầu xông ra ngoài.

 

Một trong hai tên xông về fiá cưa? bên trái. Lập tức hắn gặp fải sự cản trở cả Mạnh Tôn Ngọc. Hắn nhanh nhẹn đưa tay đoạt lấy thanh đao trong tay cuả chàng.

 

Mạnh Tôn Ngọc hơi né sang một bên, rồi vung đao chém mạnh xuống cánh tay trái cuả hắn.

 

"Keng" một tiếng, thanh đao toé lửa như chém fải vào một thanh sắt.

 

Bóng đen kia không bị thương mà hắn còn trở tay lại dùng ngũ chỉ chụp lấy lưỡi đao, đồng thời dùng tay fải chém mạnh vào thân đao nhanh như chớp.

 

Thanh đao cứng như vậy liền bị gãy thành hai đoạn.

 

Mạnh Tôn Ngọc sững sốt lùi về sau mấy bước.

 

Bóng đen nhân cơ hội này xông nhanh ra cửa như cơn lốc> Thoáng một cái, bóng dáng cuả gã đã mất hút trong màn đêm.

 

Còn gã tăng nhân bị trúng Hoàng Fong châm ở chân bị Lâm Tuyết Trinh chặn lại ở cửa bên fải.

 

Cả hai chưa đánh tới hai chiêu, thì đột nhiên gã tăng nhân tháo xâu chuỗi bằng xương trắng đang treo trên cổ xuống ném mạnh về fiá Lâm Tuyết Trinh.

 

Lâm Tuyết trinh vội vàng đưa đao lên đỡ.

 

Lưỡi đao vừa chạm vào xâu chuỗi, những hạt chưỡi bèn bốc cháy lập tức.

 

Hơn 100 hạt chuỗi bốc cháy bắn liên tục vào người Lâm Tuyết Trinh. Y phục trên người nàng cũng lập tức bắt đầu bốc cháy.

 

La Vĩnh Tường từ fiá sau thấy vậy, lập tức lướt nhanh về fiá Lâm Tuyết Trinh. Đợi đến khi dập tắt được lửa trên người cuả nàng thì gã tăng nhân kia không biết đã đào tẩu tự lúc nào.

 

Lâm Tuyết Trinh y fục tả tơi, nhưng nàng vẫn dậm chân nói:

 

- Các vị không cần fải lo cho ta, hãy mau mau đuổi theo hai tên hung thủ kiạ..

 

La Vĩnh Tường lắc lắc đầu nói:

 

- không cần đuổi nữa, võ công cuả chúng không kém gì so với chúng tạ Nếu có đuổi theo cũng chỉ là vô ích mà thôi.

 

Lâm Tuyết Trinh nói:

 

- Chẳng lẽ sự khó nhọc cuả chúng ta bỏ ra đều vô nghiã hay sao ?

 

La Vĩnh Tường mỉm cười nói:

 

- Cũng có thể nói không thể không có thu hoạch. Hai vị đã chánh diện cùng với bọn chúng giao đấu, chắc bấy giờ cũng còn nhớ rõ diện mạo của bọn chúng.

 

Chỉ cần điểm này chúng ta sẽ không khó điều tra ra được lai lịch cuả bọn chúng.

 

Mạnh Tôn Ngọc nói:

 

- Tiểu đệ thật hổ thẹn, đã để cho hắn đoạt đao đào tẩu mất.

 

Nhưng mà tiểu đệ còn nhớ rất rõ dung mạo cuả hắn. Hắn ta tuổi ngoài lục tuần, trên trán có tám chín cái buoứ thịt.

 

Lâm Tuyết Trinh cũng nói:

 

- Ta cũng thấy rõ bóng đen kia là một tăng lữ, thân hình hắn béo fì, tuổi khoảng ngũ tuần.

 

La Vĩnh Tường thần sắc hơi thay đôi?, quay sang nhìn Hoắc Vũ Hoàn hoi?:

 

- Đại ca, nói vậy chẳng lẽ kẻ thù đã tìm đến đây rùi sao ?

 

Hoắc Vũ Hoàn gật gật đầu đáp:

 

- Ngu huynh đến trễ một bước nên chưa nhìn kỹ diện mạo cuả chúng.

 

Nếu như theo ngu huynh đoán, thì 8/10 bọn họ là...

 

Lâm Tuyết Trinh sốt ruột hỏi:

 

- Bọn họ là ai ?

 

Hoắc Vũ Hoàn nói:

 

- Củu Đầu Long Vương Dương Fàm và Phi Thiên Độc Lâu Âu Nhứt Bằng.

 

Lâm Tuyết Trinh hoi? với giọng ngạc nhiên:

 

- Tại sao biết được là bọn họ ?

 

Hoắc Vũ Hoàn chậm rãi nói:

 

- Tên Dương Fàm kia chính là vang chủ Long Thuyền bang, trên trán cuả lão ta có chín cái buoứ thịt nên được gọi là Cửu Đầu Long Vương.

 

Còn Âu Dương Nhứt Bằng hiệu là Phi Thiên Độc Lâu, lại cũng có hiệu là Ác Hành Giả. 108 hạt Bích Lịch Độc Lâu niêm châu cuả lão chính là một loại ám khí lợi hại trong thiên hạ.

 

Mạnh Tôn Ngọc chen vào:

 

- Thế công fu của Cửu Đầu Long Vương Dương Fàm là loại công fu gì mà lại có thể dùng tay không đoạt đao, không hề sợ lưỡi đao bén.

 

Hoắc Vũ Hoàn cười nói:

 

- không fải hắn không sợ lưỡi đao, nhưng mà trên tay hắn có mang găng tay được đặc chế bằng da Giao Long, vì vậy những loại binh khí bình thường không thể nào sát thương được.

 

Mạnh Tôn Ngọc ồ một tiếng:

 

- Thì ra là như thế...

 

Hoắc Vũ Hoàn chợt hoi?:

 

- Tam đệ, đệ nấp dưới quan tài tại sao lại bị chúng fát hiện ?

 

La Vĩnh Tường cười khổ:

 

- A ! Đây gọi là "Bách mật nhứt sợ" (trăm điều kín một điều hở).

 

Đệ định đợi cho tên Âu Nhứt Bằng kia trong lúc mở nắp quan tài sẽ ra taỵ Nhưng đệ lại quên trên quan tài có một dấu chưởng ấn.

 

Âu Nhứt Bằng vừa chạm tay vào quan tài liền fát hiện khả nghi, nên hắn liền thối lui ra. Cho nên Hoàng Fong ch6am chưa kịp gây sát thương cho hắn.

 

La Vĩnh Tường vô cùng ngạc nhiên vội vàng bấm nút ống châm "vèo" một tiếng, bảy cây Hoàng Fong châm cùng một lúc bắn nhanh ra như điện chớp.

 

Gã tăng nhân đang thối lui ra sau thì liền la lên một tiếng. Lập tức gã tung mình bay nhanh ra khỏi bức màn.

 

La Vĩnh Tường không chút chần chừ rời khỏi chỗ nấp ngaỵ Một mặt phi thân đuổi theo, mặt khác lớn tiếng quát:

 

- Bằng hưũ, định muốn bỏ chạy sao ?

 

Tiếng quát này đã làm kinh động đến Mạnh Tôn Ngọc và Lâm Tuyết Trinh đang ở bên ngoài linh đường.

 

Hai người lập tức tuốt đao ra xông vào trong.

 

Mỗi người cầm đao đứng chắn ngay cửa ra vào.

 

Đồng thời lúc ấy Hoắc Vũ Hoàn cũng từ Tây Khoa viện d6ãn theo 10 tên võ sư nhất tề xông vào tiếp ứng.

 

Hai bóng đen mới đến lập tức bị rơi vào thế kẹp ỏ giưẵ, nhưng cả hai vẫn bình tĩnh không hề sợ hãi.

 

Bọn họ chia hai đầu xông ra ngoài.

 

Một trong hai tên xông về fiá cưa? bên trái. Lập tức hắn gặp fải sự cản trở cả Mạnh Tôn Ngọc. Hắn nhanh nhẹn đưa tay đoạt lấy thanh đao trong tay cuả chàng.

 

Mạnh Tôn Ngọc hơi né sang một bên, rồi vung đao chém mạnh xuống cánh tay trái cuả hắn.

 

"Keng" một tiếng, thanh đao toé lửa như chém fải vào một thanh sắt.

 

Bóng đen kia không bị thương mà hắn còn trở tay lại dùng ngũ chỉ chụp lấy lưỡi đao, đồng thời dùng tay fải chém mạnh vào thân đao nhanh như chớp.

 

Thanh đao cứng như vậy liền bị gãy thành hai đoạn.

 

Mạnh Tôn Ngọc sững sốt lùi về sau mấy bước.

 

Bóng đen nhân cơ hội này xông nhanh ra cửa như cơn lốc> Thoáng một cái, bóng dáng cuả gã đã mất hút trong màn đêm.

 

Còn gã tăng nhân bị trúng Hoàng Fong châm ở chân bị Lâm Tuyết Trinh chặn lại ở cửa bên fải.

 

Cả hai chưa đánh tới hai chiêu, thì đột nhiên gã tăng nhân tháo xâu chuỗi bằng xương trắng đang treo trên cổ xuống ném mạnh về fiá Lâm Tuyết Trinh.

 

Lâm Tuyết trinh vội vàng đưa đao lên đỡ.

 

Lưỡi đao vừa chạm vào xâu chuỗi, những hạt chưỡi bèn bốc cháy lập tức.

 

Hơn 100 hạt chuỗi bốc cháy bắn liên tục vào người Lâm Tuyết Trinh. Y phục trên người nàng cũng lập tức bắt đầu bốc cháy.

 

La Vĩnh Tường từ fiá sau thấy vậy, lập tức lướt nhanh về fiá Lâm Tuyết Trinh. Đợi đến khi dập tắt được lửa trên người cuả nàng thì gã tăng nhân kia không biết đã đào tẩu tự lúc nào.

 

Lâm Tuyết Trinh y fục tả tơi, nhưng nàng vẫn dậm chân nói:

 

- Các vị không cần fải lo cho ta, hãy mau mau đuổi theo hai tên hung thủ kiạ..

 

La Vĩnh Tường lắc lắc đầu nói:

 

- không cần đuổi nữa, võ công cuả chúng không kém gì so với chúng tạ Nếu có đuổi theo cũng chỉ là vô ích mà thôi.

 

Lâm Tuyết Trinh nói:

 

- Chẳng lẽ sự khó nhọc cuả chúng ta bỏ ra đều vô nghiã hay sao ?

 

La Vĩnh Tường mỉm cười nói:

 

- Cũng có thể nói không thể không có thu hoạch. Hai vị đã chánh diện cùng với bọn chúng giao đấu, chắc bấy giờ cũng còn nhớ rõ diện mạo của bọn chúng.

 

Chỉ cần điểm này chúng ta sẽ không khó điều tra ra được lai lịch cuả bọn chúng.

 

Mạnh Tôn Ngọc nói:

 

- Tiểu đệ thật hổ thẹn, đã để cho hắn đoạt đao đào tẩu mất.

 

Nhưng mà tiểu đệ còn nhớ rất rõ dung mạo cuả hắn. Hắn ta tuổi ngoài lục tuần, trên trán có tám chín cái buoứ thịt.

 

Lâm Tuyết Trinh cũng nói:

 

- Ta cũng thấy rõ bóng đen kia là một tăng lữ, thân hình hắn béo fì, tuổi khoảng ngũ tuần.

 

La Vĩnh Tường thần sắc hơi thay đôi?, quay sang nhìn Hoắc Vũ Hoàn hoi?:

 

- Đại ca, nói vậy chẳng lẽ kẻ thù đã tìm đến đây rùi sao ?

 

Hoắc Vũ Hoàn gật gật đầu đáp:

 

- Ngu huynh đến trễ một bước nên chưa nhìn kỹ diện mạo cuả chúng.

 

Nếu như theo ngu huynh đoán, thì 8/10 bọn họ là...

 

Lâm Tuyết Trinh sốt ruột hỏi:

 

- Bọn họ là ai ?

 

Hoắc Vũ Hoàn nói:

 

- Củu Đầu Long Vương Dương Fàm và Phi Thiên Độc Lâu Âu Nhứt Bằng.

 

Lâm Tuyết Trinh hoi? với giọng ngạc nhiên:

 

- Tại sao biết được là bọn họ ?

 

Hoắc Vũ Hoàn chậm rãi nói:

 

- Tên Dương Fàm kia chính là vang chủ Long Thuyền bang, trên trán cuả lão ta có chín cái buoứ thịt nên được gọi là Cửu Đầu Long Vương.

 

Còn Âu Dương Nhứt Bằng hiệu là Phi Thiên Độc Lâu, lại cũng có hiệu là Ác Hành Giả. 108 hạt Bích Lịch Độc Lâu niêm châu cuả lão chính là một loại ám khí lợi hại trong thiên hạ.

 

Mạnh Tôn Ngọc chen vào:

 

- Thế công fu của Cửu Đầu Long Vương Dương Fàm là loại công fu gì mà lại có thể dùng tay không đoạt đao, không hề sợ lưỡi đao bén.

 

Hoắc Vũ Hoàn cười nói:

 

- không fải hắn không sợ lưỡi đao, nhưng mà trên tay hắn có mang găng tay được đặc chế bằng da Giao Long, vì vậy những loại binh khí bình thường không thể nào sát thương được.

 

Mạnh Tôn Ngọc ồ một tiếng:

 

- Thì ra là như thế...

 

Hoắc Vũ Hoàn chợt hoi?:

 

- Tam đệ, đệ nấp dưới quan tài tại sao lại bị chúng fát hiện ?

 

La Vĩnh Tường cười khổ:

 

- A ! Đây gọi là "Bách mật nhứt sợ" (trăm điều kín một điều hở).

 

Đệ định đợi cho tên Âu Nhứt Bằng kia trong lúc mở nắp quan tài sẽ ra taỵ Nhưng đệ lại quên trên quan tài có một dấu chưởng ấn.

 

Âu Nhứt Bằng vừa chạm tay vào quan tài liền fát hiện khả nghi, nên hắn liền thối lui ra. Cho nên Hoàng Fong ch6am chưa kịp gây sát thương cho hắn.

 

Hoắc Vũ Hoàn buông một tiếng thở dài:

 

- Đây cũng chính là ý trời. Dương Phàm và Âu Nhứt Bằng tuy là hai kẻ tàn ác không gớm tay, nhưng vừa thấy chưởng ấn đã sợ hãi thối lui.

 

Như vậy đủ thấy hung thủ giết Hứa đại hiệp không phải là bọn họ.

 

La Vĩnh Tường lo lắng nói:

 

- Chỉ sợ lần này bọn chúng sẽ gọi thêm Thần Kích Miêu Phi Hổ.

 

Cặp chân mày rậm cuả Hoắc Vũ Hoàn hơi cau lại:

 

- Miêui Phi Hổ thì sao chứ ? Chẳng lẽ chúng ta lại sợ hắn sao ?

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Tuy chúng ta không sợ hắn, nhưng nếu bị bọn chúng thọt gậy vào bánh xe thì chỉ thêm phiền phức mà thôi.

 

Giống như đêm nay, bao nhiêu công sức cuả chúng ta đều bị bọn chúng phá đám cả. Làm như vậy nhất định hung thủ sẽ không đến.

 

Lâm Tuyết Trinh không khỏi thất vọng thở dài một tiếng:

 

- Nếu như hung thủ thật sự không đến, vậy thì chúng ta phải làm sao đây... ?

 

Lời nói chưa dứt thì đột nhiên một cơn gió ập đến, tiếp theo là một bóng đen từ ngoài vọt nhanh vào.

 

Mọi người đếù thất kinh đồng thanh quát lên:

 

- Ai đó ?

 

- Là muội.

 

Lời nói vừa dứt, bóng đen kia cũng đã đứng trước mặt mọi người.

 

Hoá ra đó chính là Thiết Liên Cô, người đã phụng mệnh rời khoi? sơn trang trong đêm hôm qua.

 

Hoắc Vũ Hoàn thở phào nhẹ nhõm:

 

- May mà muội lên tiếng nhanh, nếu không thì tam đệ đã phóng Hoàng phong châm rồi.

 

Thiết Liên Cô mặt đầy bui. bặm. Nàng ngạc nhiên nhìn mọi người hỏi:

 

- Đã xảy ra chuyện gì ?

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Muội khoan hỏi đã, trước tiên hãy nói việc cuả muội như thế nào rồi ?

 

Thiết Liên Cô nói:

 

- Nhà họ Hạ Ở Đồng Quan và nhà họ Mã ở Lăng Vân bảo muội đã điều tra rõ ràng rồi.

 

Chỉ có nhà họ Đơn vì ở quá xa, mà thời gian lại gấp rút. Vì vậy muội đã căn dặn kỹ càng với nhị ca rồi, tối đa là ba ngày sẽ có tin tức.

 

La Vĩnh Tường gật gật đầu:

 

- Trước tiên muội hãy nói tình hình nhà họ Hạ và họ Mã xem.

 

Thiết Liên Cô nói:

 

- Tất cả đều giống như những lời Kim trang chủ đã viết. Thời gian hai nhà có tang chỉ trong một tháng gần đây.

 

La Vĩnh Tường hơi chau mày:

 

- Mộ phần được chôn cất ở đâu ?

 

Thiết Liên Cô nói:

 

- Hạ Cư Nhơn được chôn cất ở phần đất tổ tiên cuả nhà họ Hạ Ở bên ngoài Đông thành.

 

Còn Mã Trường Không thì được an táng ở chân núi Ngũ Tuyền sơn bên ngoài Nam môn.

 

La Vĩnh Tường lại hoi?:

 

- Muội đã đích thân đi đến những chỗ đó ?

 

Thiết Liên Cô gật đầu đáp:

 

- Muội và nhị ca đã đích thân đến những chỗ ấy xem thử, quả thật đều là những ngôi mộ mới xây chưa được bao lâu.

 

Sắc mặt cuả La Vĩnh Tường đột nhiên sạm lại, tự lẩm bẩm:

 

- Điều này thật kỳ quái ! Điều này thật kỳ quái...

 

Lâm Tuyết Trinh kéo kéo góc áo cuả Thiết Liên Cô, rồi thấp giọng hỏi:

 

- Thiết tỷ tỷ, việc gì mà kỳ quái vậy ?

 

Thiết Liên Cô thở dài, lắc lắc đầu nói:

 

- Đừng nôn nóng, đợi một lát muội sẽ rõ.

 

Lâm Tuyết Trinh không tiện hỏi tiếp, nhưng trong lòng nàng cảm thấy không được vui.

 

La Vĩnh Tường lại cau mày, dường như đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó. Rất lâu sau, lão cũng chưa mở miệng lên tiếng.

 

Một hồi lâu, mới nghe Hoắc Vũ Hoàn thở ra một tiếng, rồi từ từ nói:

 

- Tam đệ, không cần phải mạo hiểm nữa đâu, có lẽ hung thủ là một kẻ khác.

 

La Vĩnh Tường đột nhiên khẳng định nói:

 

- Không ! Đệ dám chắc hung thủ nhất định là một trong những người đã có mặt trong buổi mua bán bức Bách Lý Đồ hôm đó. Nều không, tin tức không thể nào bị lộ ra ngoài nhanh như vậy.

 

Hoắc Vũ Hoàn nhún vai nói:

 

- Nhưng những người có mặt hôm đó đều đã chết hết, thế thì chẳng phải manh mối đến đây đã bị cắt đứt rồi sao ?

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Còn nhà họ Đơn chưa có điều tra, như vậy chúng ta vẫn còn có một tia hy vọng.

 

Hoắc Vũ Hoàn mỉm cười nói:

 

- Đương nhiên rồi, bây giờ chúng ta phải chờ đợi tin hồi âm cuả nhị đệ.

 

Nhưng mà ngu huynh cho rằng hy vọng đối với nhà họ Đơn rất mỏng manh, vì vậy chúng ta phải tìm biện pháp khác để điều tra ra hung thủ.

 

La Vĩnh Tường thở dài:

 

- Thật đáng tiếc, hai lần bố trí cuả chúng ta đều bị những kẻ không liên quan phá hoại cả. Bây giờ chỉ sợ hung thủ sẽ cảnh giác mà không dám cắn câu nữa.

 

Hoắc Vũ Hoàn nói:

 

- Theo ngu huynh thấy thì bây giờ chúng ta không cần phải gấp điều tra hung thủ là ai, mà phải nhân cơ hội này làm rõ mục đích cuả hung thủ là gì ?

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Mục đích cuả hung thủ đương nhiên là muốn đoạt bức Bách Lý Đồ và giết người diệt khẩu.

 

Hoắc Vũ Hoàn nói:

 

- Nhưng mà bức Bách Lý Đồ phải chăng đã bị hung thủ lấy rồi ? Trong bức Bách Lý đồ có gì bí mật mà phải khiến cho hung thủ giết người bịt miệng chứ ? Những việc này chúng ta không phải cần làm sáng tỏ hay sao

 

La Vĩnh Tường chợt ngạc nhiên hỏi:

 

- Ý của đại ca là muốn đi Hà Giang Phủ một chuyến ?

 

Hoắc Vũ Hoàn gật gật đầu đáp:

 

- Tam đệ nghĩ thế nào ?

 

La Vĩnh Tường trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi nói:

 

- Từ đây đến Hà Giang phủ rất xa, trong một ngày không thể nào đi đến nơi được. Tốt nhất bây giờ chúng ta đợi nhị ca đến đây rồi hẵng hay.

 

Hoắc Vũ Hoàn đáp:

 

- Ngu huynh cho rằng không phải đợi tam đệ đến. Chúng ta có thời gian là ba ngày, nếu như thúc ngựa nhanh một chút thì có thể sớm đến nơi.

 

Đại ca, cửu muội và Lâm cô nương đây sẽ lên đường đến Hà Giang phủ, như vậy hiệu quả điều tra ra hung thủ sẽ càng tốt hơn.

 

Tối đa mười ngày hoặc nửa tháng chúng ta sẽ trở lại.

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Nếu như vậy đại ca hà tất phải đích thân lên đường. Việc này để cho Lâm cô nương va Mânh huynh đệ đi là được rồi...

 

Hoắc Vũ Hoàn đột nhiên sa sầm nét mặt nói:

 

- Mạnh huynh đệ và Lâm cô nương tuy không phải là huynh đệ trong Hoàn Phong Thập Bát kỳ. Nhưng đã đồng một kẻ thù thì chúng ta không nên phân biệt.

 

Việc này nếu ta không đích thân đi, chẳng lẽ lại để cho họ chịu cực khổ hay sao ?

 

La Vĩnh Từng bèn đứng xuôi tay nói:

 

- Tiểu đệ chỉ vì an toàn cho đại ca nên nghĩ...

 

Hoắc Vũ Hoàn liền ngắt lời :

 

- Không cần phải nói nữa.

 

Đệ đã biết tính tình của ta, phàm những việc gì ta đã quyết thì có khuyên cũng vô ích.

 

La Vĩnh Tường không còn cách nào khác đành phải gật đầu hỏi:

 

- Bao giờ đại ca lên đường ?

 

Hoắc Vũ Hoàn xua tay nói:

 

- Càng sớm càng tốt. Đệ hãy bảo bọn họ chuẩn bị sẵn ngựa.

 

Trước khi trời sáng, ngu huynh sẽ khởi hành.

 

La Vĩnh Tường không còn gì để can ngăn Hoắc Vũ Hoàn nên đành sai Lý Thuận đi lo việc đó.

 

Trong lúc Lý Thuận đi chuẩn bị ngựa, Hoắc Vũ Hoàn liền thấp giọng căn dặn La Vĩnh Tường:

 

- Tất cả mọi việc ở đây ngu huynh giao hết cho đệ toàn quyền xử lý...

 

Nhưng trước khi ngu huynh trở về nên nhớ kỷ ba việc này...

 

La Vĩnh Tường cung kính nói:

 

- Đại ca cứ việc căn dặn

 

Hoắc Vũ Hoàn nói:

 

- Thứ nhất, không nên để các huynh đệ lộ diện cho anh em họ Long biết, và cũng không được xung đột với người của Yến sơn.

 

La Vĩnh Tường gật gật đầu.

 

Hoắc Vũ Hoàn nói tiếp:

 

- Thứ hai, phải dốc hết toàn lực bảo vệ an toàn cho Tiểu Nguyệt sơn trang, cũng như không để hung thủ biết được Quỉ Nhãn Kim Xung vẫn còn sống.

 

La Vĩnh Tường liền đáp:

 

- Điều này tiểu đệ biết.

 

Đột nhiên giọng nói của Hoắc Vũ Hoàn thấp xuống, cơ hồ chỉ muốn nói với La Vĩnh Tường mà thôi:

 

- Phải ngầm để ý Kim Xung phu nhân. Nhà họ Kim vốn có tiếng là xảo quyệt, vì vậy lời nói của Quỉ Nhãn Kim Xung không thể hoàn toàn tin cậy được.

 

La Vĩnh Tường hơi sững sốt:

 

- Đại ca muốn chỉ...

 

Đúng lúc ấy Lý Thuận đã dắt đến ba con ngựa khoẻ mạnh.

 

Hoắc Vũ Hoàn liền nói lớn cướp lời của La Vĩnh Tường:

 

- Đệ phải hết sức thận trọng khi phải quyết định một việc gì. Mạnh huynh đệ đây là một người thông minh tuyệt đỉnh, ngu huynh đặc biệt để người ở lại đây là muốn đệ có một trợ thủ đắc lực.

 

Mong rằng đệ hiểu được dụng ý của ngu huynh.

 

La Vĩnh Tường nhìn nhìn Mânh Tôn Ngọc, rồi dường như chợt hiểu ra điều gì liền gật gật đầu, nhưng không nói câu nào.

 

Lý Thuận vừa dắt ngựa đến liền lớn tiếng nói:

 

- Trang chủ nghe nói Hoắc Đại hiệp sắp ra đi nên người rất lo lắng. Hiện tại trang chủ ở trong mật thất hầu ngài, vậy xin mời Hoắc đại hiệp đến đấy.

 

Hoắc vũ Hoàn cười lớn cắt ngang lời Lý Thuận:

 

- Ta có việc tạm thời rời khỏi sơn trang, chỉ mấy ngày sau sẽ trở lại, việc này có gì đâu mà phải lo lắng !

 

Lý Thuận nói:

 

- Tất cả sinh mạng trong sơn trang này đều nhờ vào Hoắc đại hiệp...

 

Hoắc Vũ Hoàn liền tiếp lời:

 

- Không cần phải khẩn trương, ta đã nhờ La đệ và Mạnh huynh đệ đây chuyển lời cho trang chủ, hơn nữa có họ Ở đây cũng giống như ta vậy thôi.

 

Dứt lời, Hoắc Vũ Hoàn bảo Thiết Liên Cô và Lâm Tuyết Trinh lên ngựa

 

La Vĩnh Tường bước theo vài bước thấp giọng nói:

 

- Đại ca xin hãy bảo trọng, đi sớm về sớm !

 

Hoắc Vũ Hoàn gật gật đầu nói:

 

- Đừng quên những lời ngu huynh vừa căn dặn.

 

Dứt lời, Hoắc Vũ Hoàn thúc hai đầu gối vào hông ngựa, con tuấn mã từ từ cất bước.

 

Thiết Liên Cô và Lâm Tuyết Trinh cũng lập tức phóng lên ngựa.

 

Cả ba liền phi nhanh ra khỏi cổng sơn trang.

 

Thiết Liên Cô toàn thân mặc màu hồng, giống như một cánh hồng mai rực rỡ; Lâm Tuyết Trinh y phục trắng tinh chẳng khác gì tuyết trắng giữa mùa đông.

 

Hai người đi hai bên Hoắc Vũ Hoàn. Chẳng mấy chốc, cả ba đã khuất bóng trong đêm khuya.

 

La Vịnh Tường đứng nhìn cho đến khi bóng họ từ từ khuất hẳn, đột nhiên buông một tiếng thở dài khó hiểu.

 

Không biết tại sao lão nhìn cảnh tượng trước mặt mà trong lòng tự nhiên hơi cảm thấy buồn buồn...

 

Kỳ quái là kể từ khi Phi Thiên Dộc Lâu Âu Nhứt Bằng bị thương đào tẩu đến nay không hề thấy lão quay trở lại.

 

Ngay cả Thần Toán Tử Liễu Nguyên và huynh đệ của Long Bá Đào cũng chẳng thấy lộ diện nữa.

 

Sự yên tĩnh kỳ lạ này hiển nhiên không phải là dấu hiệu tốt.

 

La Vĩnh Tường đem nhiệm vụ bảo vệ Quỷ Nhãn Kim Xung và phu nhân giao cho Mạnh Tôn Ngọc. Còn mình ngầm cho những huynh đệ trong Hoàn Phong Thập Bát Kỳ ngày đêm luân phiên canh giữ phía trước tiền trang, không dám có một chút sơ hở.

 

Đến chạng vạng ngày thứ ba thì Qui pháp sư Vô Vi đạo trưởng đã đến Tiểu Nguyệt sơn trang.

 

La Vĩnh Tường liền thân hành ra ngoài nghênh tiếp Vô Vi đạo trưởng vào trong sơn trang.

 

Chưa kịp chào nhau thì La Vĩnh Tường đã vội hỏi:

 

- Nhị ca, tình hình của nhà họ Đơn như thế nào rồi ?

 

Vô Vi đạo trưởng có vẻ tức giận nói:

 

- Thôi, đừng nhắc đến nữa...

 

Ngừng một lát, đạo trưởng tiếp:

 

- Nơi quỉ quái ấy làm cho người ta sợ đến chết đi được. Ta đã sống hơn nửa cuộc đời, nhưng có thể nói lần đầu tiên gặp việc quái lạ như vậy...

 

La Vĩnh Tường sốt ruột hỏi:

 

- Nhị ca gặp phải chuyện quái lạ gì ?

 

Vô Vi đạo trưởng thở dài nói:

 

- Đệ thật sự muốn nghe tình hình nhà họ Đơn hay sao ?

 

Ta có thể nói với đệ rằng, nơi đó ở trong một sơn cốc hẻo lánh bên triền núi phía tây. Ở trong sơn cốc có nuôi mấy ngàn con gia súc, nhưng tuyệt đối không có một người.

 

La Vĩnh Tường vẫn không hiểu:

 

- Dọn nhà à, thế bọn họ đi đâu ?

 

Vô Vi đạo trưởng đáp:

 

- Phong Đô thành.

 

La Vĩnh Tường ở to hai mắt thất thanh nói:

 

- Chết hết rồi à ?

 

Vô Vi đạo trưởng gật gật đầu nói:

 

- Tất cả già trẻ, trai gái bốn mươi người đều chết hết không còn một mạng

 

La Vĩnh Tường hơi rùng mình một cái tiếp:

 

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ? Nhị ca có thể nói rõ một chút xem.

 

Vô Vi đạo trưởng ngửa mặt thở dài một tiếng.

 

Sắc mặt của lão không giấu được vẻ bi thương, rồi lão chầm chậm nói:

 

- Đó là một cảnh tượng vô cùng thê thảm, bây giờ nhắc lại còn khiến ta dựng cả tóc gáy...

 

Mấy chục mạng người đều chết cả, có người đang chẻ củi trong sân, có kẻ đang ngồi uống trà trước thềm, phụ nữ đang vội làm cơm trong bếp, trẻ con đang nô đùa dưới gốc cây...

 

Dường như cùng một lúc, tất cả mọi người đều đứng yên bất động, rồi chết !

 

La Vĩnh Tường vô cùng ngạc nhiên:

 

- Trên thế gian này lại có chuyện quái lạ vậy sao ?

 

Vô Vi đạo trưởng nói:

 

- Nếu như không chính mắt nhìn thấy, thì ai cũng sẽ không tin. Nhưng sự thật lại hoàn toàn đúng như vậy.

 

La Vĩnh Tường trầm ngâm hồi lâu rồi lên tiếng:

 

- Nhị ca có vào bên trong quan sát tỉ mỉ không ?

 

Vô Vi đạo trưởng đáp:

 

- Ta đã vào từng phòng tìm kiếm. nhưng không tìm thấy một người nào còn sống cả.

 

La Vĩnh Tường lại hỏi:

 

- Theo như Nhị ca thấy, những người đó có phải trúng một chất kịch độc không ?

 

Vô Vi đạo trưởng lắc đầu đáp:

 

- Không thể nảo. Nếu như bị trúng độc thì tại sao bò dê không có hiện tượng khac thường gì ?

 

La Vĩnh Tường hỏi tiếp:

 

- Nói vậy là do người mưu sát ư ?

 

Vô Vi đạo trưởng cũng lắc đầy đáp:

 

- Cũng không giống như là bị mưu sát. Những người này đều chết rất an nhiên, tự tại.

 

Trên người họ không hề có thương tích và cũng không hề có vết máu. Hơn nữa trong cùng một lúc không ai có thể giết chết được hơn bốn chục mạng người.

 

La Vĩnh Tường im lặng một hồi, rồi lại hỏi:

 

- Nhị ca đến đấy vào lúc nào ?

 

Vô Vi đạo trưởng nói:

 

- Gần trưa ngày hôm qua

 

La Vĩnh Tườg hỏi tiếp>

 

- Lúc nào thì nhị ca rời khỏi chỗ đó ?

 

Vô Vi đạo trưởng tiếp:

 

- Chều tối hôm qua.

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Theo như sự phán đoán của nhị ca thì những người đó đã chết được bao nhiêu lâu rồi ?

 

Vô Vi đạo trưởng suy nghĩ một lát rồi đáp:

 

- Khi ta đến đấy vào khoảng giờ thân, lúc ấy ta vẫn còn thấy những làn khói bay lên từ bên trong sơn cốc.

 

Những đứa trẻ con trên trán vẫn còn đeo mảnh khăn của trỏ chơi

 

trốn tìm. Nồi cơm to trong nhà bếp vừa mới chín...

 

Từ những hiện tượng này mà phán đoán, có lẽ biến cố xảy ra trước lúc ta đến không bao lâu, tối đa không quá nửa canh giờ.

 

La Vĩnh Tường hỏi:

 

- Nơi đó rất hẻo lánh,khó tìm ?

 

Vô Vi đạo trưởng đáp :

 

- Tuy có hẻo lánh nhưng cũng không khó tìm cho lắm.

 

Từ đây đi thẳng về hướng Nam, sau đó ngược dòng sông Hạ đến một ngọn núi, đến đây sẽ có bảng chỉ đường và đường xe ngựa chạy. Chỉ cần đi men theo con đường này một canh giờ nữa thì có thể đến nơi.

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Nếu như phi ngựa thật nhanh, thì liệu trưa mai có thể đến đấy được không ?

 

Vô Vi đạo trưởng nói:

 

- Trưa mai thì không thể, nhưng đến chiều tối thì nhất định được.

 

La Vĩnh Tường đột ngột đứng lên nói:

 

- Đệ quyết định đêm nay sẽ lên đường đến đó, tất cả mọi việc trong gia trang xin nhờ nhị ca và Mạnh lão đệ trông coi cho.

 

Vô Vi đạo trưởng kéo tay La Vĩnh Tường hỏi:

 

- Khoan đã. Đệ một mình như vầy lên đường sao ?

 

La Vĩnh Tường gật gật đầu nói:

 

- Ba ngày trước đại ca và cửu muội đã lên đường, đi Hà Giang phủ rồi.

 

Người của Song Long tiêu cục và Yến Sơn tam thập lục trại đều đã đến thành Lan Châu này.

 

Hiện tại trong sơn trang đang cần người, cho nên tiểu đệ đành phải một mình lên đường vậy.

 

Vô Vi đạo trưởng nghiêm sắc mặt nói:

 

- Ở đó ngoài những tử thi chết ra chẳng còn một người nào khác, đệ đến đó để làm gì ?

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Đệ muốn đích thân đến đó xem thử những xác chết.

 

- Chẳng lẽ đệ vẫn còn hoài nghi bọn họ bị mưu sát hay sao ?

 

- Hơn bốn mươi mạng người chết khó hiểu như vậy, cho dù họ không bị mưu sát thì cũng phải có một nguyên nhân gì mới bị chết.

 

Vô Vi đạo trưởng nghiêm giọng nói:

 

- Tam đệ, không phải ta muốn doa. ngươi, nhưng ta cảm thấy ở đó rất u ám khó mà diễn tả.

 

Dường như không khí ở đó hơi hơi không bình thướng. Bốn mươi mấy mạng người kia đột nhiên bị chết, điều này tuyệt đối không phải do sức người có thể làm được, chỉ sợ rằng bên trong...

 

La Vĩnh Tường cười cười nói:

 

- Phải chăng nhị ca nghi ngờ rằng bên trong có yêu ma quỉ quái gì chăng ?

 

Vô Vi đạo trưởng nói:

 

- Yêu ma quỉ quái thì không có, nhưng mà các hung vật như là Mộc Khách, Sơn Tinh thì rất là khó nói.

 

- Nhị ca hiện là Qui pháp sư,lẽ nào lại sợ Sơn Tinh, Mộc khách sao ?

 

Vô Vi đạo trưởng trả lời:

 

- Ở đây không phải là vấn đề sợ hay không, nhưng mà chúng ta và nhà họ Đào kia không hề quen biết, thế thì hà tất phải vì chuyện này mà mạo hiểm hay sao ?

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Nhưng mà cái chết của nhả họ Đơn có thể cũng chính là kẻ đã ám tóan Kim Đao Hứa đại hiệp và giá hoa. cho đai ca gây ra.

 

Vô Vi đạo trưởng trầm ngâm hồi lâu rồi nói:

 

- Nếu như đệ nhất định muốn đi xem thử, thế thì ta cũng không cản trở. Nhưng mà đệ phải đồng ý mang Đại Ngưu theo chứ không được đi một mình.

 

Đại Ngưu mà Vô Vi đạo trưởng vừa nói chính là người nhỏ nhất trong Hoàn Phong Thập Bát kỳ.

 

Người này thân hình vạm vỡ, to khoẻ và hơi đần giống như một con trâu nước.

 

La Vĩnh Tường nhún vai nói:

 

- Nhị ca lo lắng cho đệ không ứng phó nổi với bốn mươi mấy tử thi hay sao ?

 

Vô Vi đạo trưởng nói:

 

- Ta không phải nói vậy. Nhưng mà thêm một người cùng đi không phải sẽ tốt hơn sao ?

 

La Vĩnh Tương trầm tư một hồi, gật gật đầu nói:

 

- Thôi được ! Đại Ngưu mau đi chuẩn bị, nếu mà chậm trể ngày mai sẽ không tới nơi được.

 

Thế rồi La Vĩnh Tường vội vã thu xếp hành lý, sau đó cùng Đại Ngưu lên ngựa rời khỏi Tiểu Nguyệt sơn trang.

 

La Vĩnh Tường và Đại Ngưu đi liên tục suốt đêm.

 

Đến trưia ngày hôm sau thì họ đi đến triền núi khu vực phía tây.

 

Trước khi trời tối họ đã đến được sơn cốc.Từ xa nhìn vào miệng cốc sẽ thấy một dãy hàng rào bằng gỗ. Phía trên chiếc cỗng gỗ có hai cái sừng trâu, một chữ Đơn lớn được cắt từ một tấm da thú.

 

La Vĩnh Tường đột nhiên dừng cương lại, đưa mắt nhìn một lượt quang cảnh xung quanh, thấp giọng nói:

 

- Đại Ngưu, đệ có thật sự tin rằng trên thế gian này có quỷ không ?

 

Đại Ngưu lắc đầu đáp:

 

- Làm gì có quỉ quái chứ ?

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Nhưng mà chỉ sợ hôm nay chúng ta sẽ gặp quỷ đấy.

 

Đại Ngưu bất giác rùng mình. Gã quay đầu lại nhìn bốn phía hỏi:

 

- Ở đâu ?

 

La Vĩnh Tường đưa tay chỉ về phía trước nói:

 

- Đệ nhìn xem, đó là cái gì vậy ?

 

Đại Ngưu liền nhìn theo ngón tay của La Vĩnh Tường, gã chỉ thấy trong cốc có một làn khói mỏng bay lên:

 

- Đó là khói của nhà người ta nấu cơm.

 

La Vĩnh Tường gật đầu nói:

 

- Không sai ! Đó chính là khói.

 

Nhưng mà gần khu núi, ngoài nhà họ Đơn kia ra không còn có một nhà nào khác, hơn nữa nhà họ Đơn không có một bóng người sống. Vậy thì khói kia từ đâu mà có ?

 

Đại Ngưu nghe xong liền kinh ngạc nói:

 

- Đúng vậy ! Mọi người đều chết sạch, vậy chứ ai ở trong cốc đốt lửa nấu cơm...

 

La Vĩnh Tường lại nói:

 

- Đệ hãy nhìn xem cánh cửa gỗ kia thử xem, nó được khoá từ phía bên trong. Nếu như bên trong cốc không có người, vậy ai khoá cửa cốc chứ ?

 

Đại Ngưu càng nghe càng kinh sợ:

 

- Tam ca, mặt trời sắp xuống núi rồi hay là chúng ta tạm thời trở lại trong thành nghỉ một đêm, ngày mai chúng ta hãy trở lại...

 

La Vĩnh Tường mỉm cười:

 

- Đệ sợ rồi sao ?

 

Đại Ngưu ngập ngừng:

 

- Không phải đệ sợ, nhưng mà... ngừoi và quỉ không giống nhau, nếu gặp phải chỉ thêm phiền phức...

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Nếu như đệ sợ thì bây giờ trở lại còn kịp. Còn nếu như không sợ hãy đứng đây đợi ta.

 

Đại Ngưu vội vàng hỏi:

 

- Tam ca, bây giờ tam ca định đi đâu ?

 

La Vĩnh Tường đưa mắt nhìn làn khói trắng ở phía trước nói:

 

- Ta phải tận mắt nhất định xem thử rốt cuộc là bọn yêu ma quỉ quái gì ?

 

Đại Ngưu liền nói:

 

- Thế thì tam ca đi mau về mau nhạ Đệ sẽ đợi huynh ở đây.

 

La Vĩnh Tường trao dây cương cho Đại Ngưu rồi chỉ rừng cây bên đường nói:

 

- Bây giờ đệ buộc ngựa dấu vào trong rừng cây và canh giữ nơi đây. Nếu như đệ có nhìn thấy người từ trong sơn cốc chạy ra thì lập tức bắt giữ lại, nhưng nhớ rằng phải để cho hắn sống.

 

Đại Ngưu gật gật đầu:

 

- Đệ biết rồi.

 

La Vĩnh Tường rút chiếc thiết phiến ra cầm tay, sửa lại y phục chỉnh tề, sau đó cất bước tiến về phía cửa.Vừa bước đi, bỗng nhiên Đại Ngưu gọi với theo:

 

- Tam ca, huynh đi bao lâu sẽ trở ra ?

 

La Vĩnh Tường hỏi lại:

 

- Tại sao đệ hỏi vậy ?

 

Đại Ngưu nói:

 

- Tam ca cho đệ một khoảng thời gian, để nếu như lúc ấy tiểu đệ không thấy huynh trở ra thì đệ sẽ lập tức quay về báo tin cho nhị ca.

 

La Vĩnh Tường nói:

 

- Ta định vào không lâu đâu. Còn lỡ như trước khi trời sáng vẫn chưa thấy ta trở ra, lúc ấy đệ hãy quay về báo tin.

 

Nói đoạn, liền cất bước đi vào bên trong.

 

Vừa bước qua khỏi cái cổng gỗ, La vĩnh Tường đã chú ý đến hai vật:

 

Một là trên đỉnh chiếc sừng trâu có treo hai miếng vải tang mầu đen.

 

Hai là cái ổ khoá lớn ở trên cửa còn rất mới, dường như nó vừa được thay vào chưa bao lâu.

 

Lúc này trời vẫn còn sáng, vì vậy những cảnh vật trong cốc đều có thể nhìn rõ.

 

Sơn cốc này phía ngoài hẹp, bên trong rộng.

 

Bốn bề đều có núi bao quanh, ở giữa là một thảo nguyên cỏ xanh mơn mởn. Nơi đây thật lý tưởng cho việc nuôi gia súc.

 

Vừa vào trong côc thì con đường rẽ sang trái. Đi một đoạn nữa sẽ gặp một cánh rừng rậm, vòng qua khu rừng rậm là có thể nhìn thấy toàn bộ quang cảnh của sơn cốc này.

 

Khi La Vĩnh Tường mới đến cạnh khu rừng thì bỗng nhiên chợt dừng bước lại. Vì đã nghe thấy có tiếng người.

 

Hình như là tiếng nô đùa của một đám trẻ con trên đám cò xanh.

 

La Vĩnh Tường tập trung lắng nghe một hồi thì đúng là tiếng cười đùa của trẻ con, trong đó có cả tiếng của phụ nữ gọi con:

 

- Đại Trụ, Nhị Nựu... đứng nghịch nữa, hãy mau về nhà rửa tay ăn cơm...

 

La Vĩnh Tường liền băng nhanh qua khu rừng, vừa nhìn ra ngoài thì không khỏi ngạc nhiên.

 

Bên ngoài cánh rừng có một dãy nhà gỗ. Trước nhà có một khoảng sân trống. Trong sân đang có khoàng sáu hay bẩy đứa trẻ đang chơi trò trốn tìm.

 

Dưới mái hiên nhà có mấy cụ già đang ngồi uống trà.

 

Ngoài ra còn có bốn, năm gã thanh niên đang chăn gia súc, cũng có người đang chẻ củi dưới gốc cây.

 

Cảnh tượng này hoàn toàn giống như cảnh tượng mà Vô Vi đạo trưởng đã kể lại. Duy có một điểm không giống là tất cả mọi người đêu còn sống chứ không phải là tử thi chết.

 

Một con chó vàng đột nhiên phát hiện ra La Vĩnh Tường liền sủa lên hai tiếng. Bọn trẻ con ngừng chơi, chạy đến vây quanh hỏi:

 

- Ê ! Người là ai vậy ? Sao không lên tiếng, nấp ở đây làm gì vậy ?

 

- Đại Trụ mau đi gọi gia gia đi, con a hoàn hãy bắt lão ăn trộm này lại.

 

Tiếng kêu của những đứa trẻ con đã làm kinh động đến gã hán tử chẻ củi.

 

Gã hán tử này bèn cầm búa đi đến bên La Vĩnh Tường, một tay gã nắm cổ áo La Vĩnh Tương hỏi:

 

- Bằng hữu, ngươi làm gì ở đây ?

 

La Vĩnh Tường vội xua tay nói:

 

- Huynh đài đã hiểu lầm rồi, tại hạ là ngươi bị lạc đường.

 

Gã hán tử nói:

 

- Lạc đường ? Ở đây không có thông với đưởng cái, thế tại sao các hạ lại chạy đến thâm sơn nảy chứ ?

 

La Vĩnh Tường cười gượng nói:

 

- Tại hạ là học trò đi chu du cầu học. Bởi vì muốn đến Bách La Tự bái phật cầu nguyện. Ai ngờ sau khi vào đến khu vực núi này thì bi mất phương hướng. Nhìn trời sắp tối mà lại không có chỗ trú chân. Bỗng nhiên giữa đường gặp một tấm bảng chỉ đường đến đây, chỉ cần huynh đài cho tại ha tá túc một đêm, sáng mai tại hạ sẽ lên đường sớm.

 

Gã hán tử nói:

 

- Chúng tôi đã khóa cổng sơn cốc, thế tại sao các hạ có thể vào được ?

 

La Vĩnh Tường đáp:

 

- Không giấu gì huynh đài, vừa rồi tại hạ có đứng bên ngoài cổng kêu rất lâu, nhưng không có người lên tiếng cho nên đành phải chui vào...

 

Gã hán tử quát lớn:

 

- Các hạ là người có học há không biết chui rào vượt vách là hành động của bọn đạo tặc sao ?

 

La Vĩnh Tường cung kính thi lễ và nói:

 

- Tại hạ nhất thời làm bậy, vậy xin huynh đài tha thứ cho tội thất lễ.

 

Lúc này mấy lão phụ phía trước hiên cũng đã bước đến. Trong đó có một lão phụ tuổi ngoài bẩy mươi ăn mặc rất chỉnh tề. Dường như lão phụ này là người có quyền hạn cao nhất ở đây.

 

Lão phụ vừa đến đã xua tay nói:

 

- A Mãnh hãy mau buông tay ra, có gì cứ để cho người ta nói, không được thô lỗ như vậy.

 

Gã hán tử A Mãnh liền dạ một tiếng rồi buông tay ra.

 

La Vĩnh Tường sửa lại áo, cung kính quay về phía lão phụ hành lễ:

 

- Xin đa tạ lão trượng.

 

Lão phụ nhìn La Vĩnh Tường từ đầu 9ến chân rồi hỏi:

 

- Xin hỏi quý danh của công tử là gì ?

 

La Vĩnh Tường vội đáp:

 

- Tại hạ họ La, mọi người thường gọi là La Duy Tứ.

 

Và dám hỏi lão trượng có phải là người nhà họ Đơn ?

 

Lão phụ gật gật đầu nói:

 

- Không sai đây chính là nông trại của nhà họ Đơn. Tất cả mọi người ở đây đều họ Đơn. Nghe giọng nói của La công tử hình như không phải là bản xứ ?

 

La Vĩnh Tường đáp:

 

- Tại hạ là người phủ Thái Nguyên, tỉnh Sơn Tây.

 

Đơn lão phu nhân liền "ồ" lên một tiếng:

 

- Thật vậy sao ? Tướng công của ta cũng là người phủ Thái Nguyên, vậy chúng ta là người đồng hương rồi.

 

La Vĩnh Tường liền cúi người nói:

 

- Hương trưởng túc là thôn trưởng, đồng hương túc là cùng nhà. Vậy xin lão trượng nhận một lạy này.

 

Nói xong liền xụp xuống lạy một lạy.

 

Đơn lão phu nhân cười lớn :

 

- Không dám ! Không dám ! A Mãnh, hãy mau thay ta đỡ La công tử dậy.

 

Gã hán tử liền đưa tay đỡ La Vĩnh Tường đứng dậy.

 

Lúc ấy La Vĩnh Tường đã ngầm vận khí thử thì phát giác gã hán tử tuy to con, nhưng không giống con nhà luyện võ.

 

Đơn lão phu nhân nói:

 

- Ta vừa nhìn thấy tướng mạo của công tử đã biết ngay không phải là người xấu. Tiểu nhi không biết nên thất lễ. Vậy xin La công tử đừng có để bụng.

 

La Vĩnh Tường đáp:

 

- Hoá ra tráng sĩ đây là lệnh lang của lão phu nhân ư ?

 

Đơn lão phu nhân nói:

 

- Lão thân có tất cả bảy đứa con trai. Nó chính là đứa nhỏ nhất và tính tình cũng lỗ mãng nhất, cho nên mới đặt tên là Mãnh.

 

Rồi Đơn lão phu nhân chỉ những đứa trẻ bên cạnh tiếp:

 

- Bọn chúng đều là cháu chắt của lão thân cả.

 

La Vĩnh Tường làm bộ ngạc nhiên nói:

 

- Dám hỏi lão phu nhân năm nay được bao nhiêu tuổi thọ ?

 

Đơn lão phu nhân cười cười nói:

 

- Công tử thử đoán xem.

 

La Vĩnh Tường cố ý làm ra vẻ không biết:

 

- Lão phu nhân gần lục tuần rồi chăng ?

 

Đơn lão phu nhân cười lớn nói:

 

- La công tử, không giấu gì người con trai của lão thân đều đã trên năm mươi tuổi cả. Đứa cháu lớn nhất của lão thân tháng trước cũng vừa mới lập gia thất. Lão thân năm nay đã bảy mươi lăm tuổi rồi đó.

 

La Vĩnh Tường giả vờ vô cùng ngạc nhiên:

 

- Điều này quả thật không thể nào ngờ được. Sức khoẻ của lão phu nhân dồi dào như vậy, hơn nữa lại tốt phúc, nhưng mà tại hạ..

 

Nói đến đây sắc mặt đột nhiên trở nên sầu thảm, rồi bất ngờ buông một tiếng thở dài nghe não nuột.

 

Đơn lão phu nhân ngạc nhiên:

 

- La công tử tại sao không nói tiếp đi ?

 

La Vĩnh Tường lắc đầu:

 

- A ! Không nói ra càng tốt hơn.

 

Đơn lão phu nhân đỡ lời:

 

- Chúng ta đều là người đồng hương cà, có gì cứ tự nhiên nói ra hà tất phải kiêng kỵ.

 

La Vĩnh Tường thấp giọng nói:

 

- Không phải là tại hạ kiêng kỵ mà là chỉ vì xúc cảnh thương tình mà thôi. Nhìn thấy lão phu nhân con cháu quây quần, phúc thọ lưỡng tòan mà nghĩ đến sự bất hạnh của mẫu thân, cho nên cầm lòng không được...

 

Đơn lão phu nhân liền hỏi:

 

- Lệnh đường thế nào ?

 

La Vĩnh Tường cảm khái nói:

 

- Thưở nhỏ tại hạ đã không có phụ thân, tất cả mọi cực khổ đều dồn hết lên đôi vai gầy của mẫu thân.

 

Người đã vất vả nuôi nấng tại hạ đến lúc trưởng thành, rồi đột nhiên người lâm trọng bịnh, tất cả các đại phu đều phải bó taỵ Vì muốn cầu nguyện cho mẫu thân khỏi bệnh hiểm nghèo, cho nên tại hạ thà bỏ hết công danh để sáng chiều cầu Trời khẩn Phật để cho mẫu thân tai qua nạn khỏi...

 

Đơn lão phu nhân cắt ngang lời của lão:

 

- Thì ra công tử muốn đến Bách La tự là để cầu nguyện cho mẫu thân sao ?

 

La Vĩnh Tường vừa cúi đầu lau nước mắt vừa đáp:

 

- Trong mấy năm nay tại hạ đã đi khắp nam Bắc, Từ Ngũ Đài sơn cho đến Tây Ngục sơn, hiện tại đang chuẩn bị đến Bách La tự, Thanh Thành và Nga Mi sơn. Sau đó sẽ đến Nam Hải, phổ Đà...

 

Đơn lão phu nhân xúc động quay sang nói với mọi người:

 

- Các người đều nghe thấy rồi chứ ?

 

La công tử đây vì bệnh tình của mẹ mà bỏ hết công danh phú quý, vượt qua ngàn dậm xa xôi đến các danh sơn để lễ lạy cầu nguyện cho mẫu thân...

 

Nếu các ngươi đây có thể chỉ cần được một nửa tấm lòng hiếu tâm giống như La công tử đây, thì ta chết cũng được nhắm mắt.

 

La Vĩnh Tường vội nói:

 

- Mỗi người đều có một số mệnh, mẫu thân của tại hạ làm sao có thể so được với lão phu nhân.

 

Đơn lão phu nhân xua tay nói:

 

- Hiếu tử đến nhà, đây là một vinh dự khó được. A Mãnh ngươi hãy đi gọi toàn bộ ca ca tẩu tẩu của ngươi đến đây, bảo bọn chúng đến xem La công tử mà làm gương.

 

Tự nhiên từ một kẻ lạc đừong, La Vĩnh Tường biến thành khách quý của nhà họ Đơn và được Đơn phu nhân đích thân mời vào trong nhà.

 

Vừa bước vào tới thềm, La Vĩnh Tường đã nhìn thấy bên trong có bài vị đề rằng: "Vong phu Đôn Luân". Ngày tháng ghi trên bài vị đến hôm nay chưa quá "Ngũ Thất", điều này hoàn toàn phù hợp với những điều Quỷ Nhãn Kim Xung đã ghi.

 

Không lâu sau, tất cả già trẻ, nam nữ đều nhất tề kéo đến chật cả trên bốn mươi người.

 

Nhưng mà bốn mươi con người này đều sống cả. Đừng nói là chết mà ngay cả một chút bệnh cũng không có. La Vĩnh Tường trong lòng cảm thấy rất là nghi hoặc. Bởi vì La Vĩnh Tường tin rằng Vô Vi đạo trưởng nhất định sẽ không nói dối.

 

Thế thì những gì thấy trước mắt sẽ được giải thích ra sao ?

 

Những người nhà họ Đơn tiếp đãi La Vĩnh Tường rất ân cần. Trong nháy mắt họ đã chuẩn bị xong một tiệc rượu rất là thịnh sọn.

 

Bảy người con trai của Đơn lão phu nhân thay nhau kính rượu La Vinh Tường. Còn các phụ nữ thì lo bưng thức ăn lên. Bọn họ chạy tới chạy lui lăng xăng. Đơn lão phu nhân tuy không ăn uống nhưng cũng đích thân ngồi tiếp chuyện La Vinh Tường.

 

La Vĩnhh Tường lòng có hơi hoài nghi nên có hơi đề phòng. Không dám uống rượu nhiều., cũng không dám ăn nhiều. Chỉ uống vài ly và ăn vài bát, rồi viện cớ hơi khó chiu đứng lên rời khỏi bàn

 

Đơn lão phu nhân bèn ra lệnh:

 

- La công tử đến đây chắc cũng mỏi mệt rồi. Vậy mọi người hãy giải tán đi ! A Mãnh, ngươi hãy mau thu dọn thư phòng của phụ thân ngươi để La công tử chuẩn bị đi nghĩ.

 

La vĩnh Tường nói:

 

- Tại hạ chỉ là một kẻ lạc đường, nếu có được một chỗ nằm cũng là cảm kích lắm rồi, đâu dám chiếm thư phòng của chủ nhân.

 

Đơn lão phu nhân thở dài:

 

- Nói câu này không sợ La công tử cười chọ Ở đây phòng ốc tuy nhiều, nhưng vì là thâm sơn nên rất ít khi có khách đến từ xạ Vì thế khách phòng đã bị bỏ hoang , hư cũ hết rồi. Hiện tại chỉ còn thư phòng của tiên phu là tương đối sạch sẽ và yên tịnh. Xin La công tử đừng từ chối nữa, hãy nghỉ ở đây qua đêm đi.

 

La Vĩnh Tường lợi dụng thời cơ liền hỏi:

 

- Chẳng hay Đơn lão anh hùng qua đời đã được bao lâu rồi ?

 

Đơn lão phu nhân trầm giọng đáp:

 

- Đã hơn một tháng.

 

La Vĩnh Tường tiếp:

 

- Không biết Đơn lão anh hùng đã bị bệnh gì ?

 

Đơn lão phu nhân đáp:

 

- Theo như đại phu nói thì là bệnh đờm quyết, những người có tuổi sợ nhất là bệnh này, một khi nó phát bệnh thì hết phương cứu chữa.

 

La Vĩnh Tường suy nghĩ một hồi rồi nói:

 

- Khi còn sống, có phải Đơn lão anh hùng thường hay thở khò khè phải không ?

 

Đơn lão phu nhân lắc đầu nói:

 

- Không có, tướng công nhỏ hơn lão thân bốn tuổi, từ nào đến giờ sức khoẻ rất tốt.

 

Nhưng mà tại sao công tử lại hỏi đến chuyện này vậy ?

 

La Vĩnh Tường đáp:

 

- Bởi vì tại hạ chăm sóc bịnh cho mẫu thân đã lâu, vì thế đối với bịnh người già cũng biết được một hai.

 

Theo như trong sách y chép thì bệnh đờm quyết không phải là bệnh ác tính, mà phần nhiều là do thở khò khè mà ra cả.

 

Nếu như Đơn lão anh hùng không mắc phải chứng thở khò khè thì nhất định sẽ không chết.

 

Đơn lão phu nhân ngạc nhiên:

 

- Nhưng mà đại phu đã chẩn đoán như vậy, lẽ nào lại sai hay sao ?

 

La Vĩnh Tường hỏi:

 

- Không biết vị đại phu nào đã chẩn đoán như vậy ?

 

Đơn lão phu nhân đáp:

 

- Chính là Đồng Nhơn Đường Tào lão phu tử trứ danh ở trong thành Lan Châu.

 

La Vĩnh Tường lẩm bẩm:

 

- Đồng nhơn Đường Tào lão phu tử ở thành Lan Châu.

 

Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, chợt La Vĩnh Tường sực nhớ lại khi mới đến Tiểu Nguyệt sơn trang, trong lúc tra hỏi về căn bệnh của Quỷ Nhãn Kim Xung, cũnh đã từng nghe Kim Tam nương nương nhắc đến cái tên Đồng Nhơn Đường Tào lão phu tử này rồi.

 

Tại sao trùng hợp như vậy chứ ? Chẳng lẽ gã đại phu Đơn Luân mời cũng chính là gã đại phu kia ?

 

Quỷ Nhãn Kim Xung giả chết, Tào lão phu tử tất nhiên biết rõ sự tình. Nói vậy, Đơn lu6an giả chết cũng không thành sao ?

 

La Vĩnh Tường vừa nghĩ đến đây tinh thần đã phấn chấn hẳn lên, liền hỏi tiếp:

 

- Từ đây cách thành Lan Châu rất xa, mà bệnh của Đơn lão anh hùng là bệnh cấp tính. Nếu như đợi mời đại phu đến, như vậy làm thế nào cho kịp chứ ?

 

Đơn lão phu nhân đáp:

 

- Vị Tào đại phu không cần phải đi mời, bởi vì khi tiên phu phát bệnh thì lão ta đang có mặt ở đây...

 

La Vĩnh Tường ngạc nhiên:

 

- Ồ ! Việc này trùng hợp vậy sao ?

 

Đơn lão phu nhân nói:

 

- Lúc còn sanh tiền, tiên phu rất thích sưu tập đồ cổ và tranh hoa. xưa. Vì Tào lão phu tử kia cũng cùng có sở thích ấy mà cả hai vốn lại là bằng hữu của nhau

 

Trước khi tiên phu phát bệnh có đến thành Lan Châu vài ngày. Sau khi trở về được ba hôm, Tào lão phu tử cũng từ Lan Châu đến đây chơi.

 

Cũng chính ngay tối hôm đó, tiên phu đột nhiên lâm trọng bịnh.

 

La Vĩnh Tường càng nghe càng lấy làm ngạc nhiên:

 

- Phải chăng vị Tào lão phu tử kia thường hay đến đây làm khách ?

 

Đơn lão phu nhân nói:

 

- Cũng không thường đến đây lắm

 

La Vĩnh Tường hỏi tiếp:

 

- Lần này chắc Tào lão phu tử từ Lan Châu đến đây chắc có việc quan trọng ?

 

Đơn lão phu nhân cười đau khổ:

 

- Đúng vậy. Tào lão phu tử vừa đến, liền cùng với tiên phu vào trong đóng cửa lại nói chuyện. Họ nói qua nói lại nhưng rốt cuộc cũng chỉ là nói đến những thứ đồ cổ kia.

 

La Vĩnh Tường trong bụng nghĩ thầm:

 

- Vị Tào lão phu tử kia đã biết Quỷ Nhãn Kim Xung và Đơn Luân rất thân nhau. Hơn nữa lão ta cũng là một người rất thích sưu tầm đồ cổ và tranh hoa. xưa.

 

Thế nhưng cuộc mua bán bức Bách Lý Đồ tại Tiểu Nguyệt sơn trang hôm đó tại sao không có mặt lão ta ở đấy chứ ?

 

Vả lại Đơn Luân vừa từ Lan Châu trở về thì ngay ngày hôm sau, kẻ bán bức hoa. kia là Lục Phùng Xuân liền bị giết chết. Đến ngày thứ ba, vị Tào lão phu tử kia liền vội vã đến đây, rồi Đơn Luân bị bạo bệnh qua đời... điều này... điều này chẳng lẽ chỉ là một sự trùng hợp thôi hay sao ?

 

Từ những việc trên mà phán đoán thì vị Tào lão phu tử kia rất có thể đã biết về bức Bách Lý Đồ kia rồi, thậm chí cũng rất có thể là hung thủ.

 

Nhưng La Vĩnh Tường vẫn không hiểu tại sao những việc đó liên quan đến vị Tào lão phu tử kia đều không nghe Quỷ Nhãn Kim Xung nhắc tới.

 

Đơn lão phu nhân thấy La Vĩnh Tường ngồi im không nói gì thì ngỡ rằng quá mỏi mệt nên mới như vậy. Sau đó bà ta liền đứng lên xin cáo từ trở về phòng nghỉ.

 

Thư phòng đã được quét dọn sạch sẽ. Chăn, gối cũng đều đã chuẩn bị xong.

 

Tuy nằm trên giường nhưng La Vĩnh Tường hoàn toàn không có ngủ.

 

Thời gian từ từ trôi quạ Lúc này đêm đã khuya và cũng không còn nghe thấy tiếng người nữa.

 

La Vĩnh Tường nhè nhẹ ngồi dậy rời khỏi giường, bước đến mở cửa sổ rồi vọt mình ra ngoài.

 

Bên ngoài tối đen như mực. La Vĩnh Tường đưa mắt nhìn bốn bề. Phía chân trời mặt trăng đã bị mây che khuất. Giờ này đã gần nửa đêm, tất cả cảnh vật ở đây hoàn toàn tĩnh lặng, ngay cả một ánh đèn sáng cũng không.

 

La Vĩnh Tường định rõ phương hướng, sau đó đề khí tung mình lên không, lượn một vòng giống như một con nhạn rồi bay thẳng vào trong rừng cây bên cạnh khu nhà.

 

Và đặt chân xuống đất La Vĩnh Tường liền nằm áp tai xuống đất nghe động tĩnh.

 

Đợi một hồi lâu vẫn không nghe thấy gì, lúc ấy mới đứng dậy băng mình qua khỏi cánh rừng rậm để trở ra ngoài miệng cốc.

 

Vừa ra khỏi cai cổng gỗ lão liền đưa tay vỗ nhẹ ba tiếng và hạ thấp giong gọi:

 

- Đại Ngưu ! Đại Ngưu !

back top