Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Chương 36: Anh túc

Rèm cửa nhẹ nhàng nhấc lên, Tiêu Nam Hiên mâu trung lộ ra một chút hào quang.
Nàng như một tiên tử rơi xuống phàm trần, không có chút ngả ngớn của nữ tử thanh lâu, trước ngực một cái yếm hồng nhạt thêu hai đoá hoa sen màu vàng, phía dưới là một cái tiết khố quá ngắn, da thịt trắng như tuyết ẩn hiện dưới lớp áo mỏng manh làm cho người ta vô hạn mơ màng, nhưng lại làm cho người ta không có một tia tà niệm, chỉ cảm thấy nàng như vậy là thần thánh không thể xâm phạm……….. Chết tiệt, hắn như thế nào lại có loại cảm giác này?
“Vương gia, cô nương đẹp quá, khẳng định sẽ làm nam nhân tối nay đến Di Xuân lâu lâm vào điên cuồng.” Tử Vân đi ra, sợ hãi nói.
“Bổn vương hy vọng nàng có bản lĩnh kia?” Tiêu Nam Hiên mâu trung đã biến thành không cười rồi.
“Vậy ngươi liền mỏi mắt mong chờ đi.” Vân Phi Tuyết không hề để ý tới hắn, quay đầu nói:“Tử Vân tỷ tỷ, buổi tối có thể cho ta một cái mạng che mặt hay không?”
“Mạng che mặt? Cô nương vì sao muốn mạng che mặt?” Tử Vân sửng sốt hỏi lại.
“Tử Vân tỷ tỷ, ngươi ở thanh lâu đã bao lâu?” Vân Phi Tuyết mỉm cười.
“Mười năm.” Tử Vân mâu trung hiện lên một tia thản nhiên lẫn ưu thương, mười năm, thời gian đẹp nhất của một nữ nhân đều chôn vùi ở trong này.
“Vậy Tử Vân tỷ tỷ, hẳn là đã hiểu rõ nam nhân, nam nhân đều không chiếm được là tốt nhất, cảm giác mơ hồ thần bí mới có thể khiến cho bọn họ hứng thú cực đại.”
Vân Phi Tuyết mâu quang liếc về phía Tiêu Nam Hiên. Tuy rằng đó đều là nàng từng đọc ở trong sách, nhưng bây giờ thật sự có công dụng rồi.
“Ta hiểu được, cô nương.” Tử Vân một chút bừng tỉnh đại ngộ, mâu trung mang theo tán thưởng, sau đó lại nói:” Xin hỏi cô nương tên gọi là gì?”
“Anh Túc(*).” Vân Phi tuyết suy tư rồi một chút, nàng cũng không thể nói tên thật của chính mình, đột nhiên nghĩ đến thuốc phiện, nàng hiện tại chính là thuốc phiện của nam nhân.

“Anh Túc?” Tử vân sửng sốt, tò mò cái tên quái lạ, sau đó lại thoải mái, nàng là nữ tử đặc biệt như vậy, hẳn là có cái tên đặc biệt, hướng về phía Tiêu Nam Hiên cúi thấp người nói: “Vương gia, Tử Vân muốn đi chuẩn bị một chút, cáo lui trước.”
“Ân, đi đi.” Tiêu Nam Hiên đáp.
Vân Phi Tuyết đôi mi thanh tú nhăn lại, vì cái gì Tử Vân đối với hắn cung kính như vậy? Mà cũng rất giống cấp dưới đối với cấp trên tôn kính, chẳng lẽ cái thanh lâu này là do hắn mở ra? Bất quá cũng không có gì kỳ quái?
“Vân Phi Tuyết, ngươi có muốn biết buổi tối ai sẽ là nam nhân bỏ ra nhiều tiền nhất hay không?” Tiêu Nam Hiên đi qua, lấy tay cầm lấy cằm của nàng, bên môi mang theo nụ cười tàn nhẫn, để nàng xem đến cái nam nhân nhiều tiền nhất kia đã quá ngũ tuần (50 tuổi), bộ mặt xấu xí, thân thể dơ bẩn của kẻ ăn xin, nàng sẽ thế nào?
“Vương gia, ngươi không biết trên đời này còn có một từ “ngoài ý muốn” sao?” Vân Phi Tuyết tuyệt không kinh hoảng, tuy rằng biết hắn đã chuẩn bị tốt rồi. Nhưng là cái dạng nam nhân gì, nàng đều có biện pháp đối phó.
“Đã khiến ngươi thất vọng rồi, bởi vì ở trong này, bổn vương không cho nó ngoài ý muốn, nó sẽ không có ngoài ý muốn.” Tiêu Nam Hiên con ngươi đen mang theo tia lãnh phúng.
“Hy vọng đi, bất quá ngươi cũng đừng đã quên, cái gì gọi là “thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân”(**).” Vân Phi Tuyết cũng hèn mọn nhìn hắn, “ngoài ý muốn” luôn luôn tuỳ thời mà xuất hiện.
“Ha ha, Vân Phi Tuyết, đáng tiếc ở nơi này, bổn vương chính là thiên.” Tiêu Nam Hiên tuôn ra một trận cười lạnh, chỉ cần hắn muốn, không có gì hắn không làm được, chỉ có là hắn không muốn làm mà thôi.
(*): Anh túc được xem là cây dược liệu quý. Chiết suất của cây này làm gây nghiện nặng. Ngành y học khuyến cáo không nên dùng trong các trường hợp thông thường, phải có sự chỉ định chi tiết và giám sát trực tiếp của bác sỹ.
(**): Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân: Ngoài trời này còn có bầu trời khác, ngoài người này còn có những người khác.

back top