Cô Vợ Nghèo Của Tỷ Phú

Chương 22

_ Sự can đảm của Uông Tịnh Nhan

 

Tống nguyệt Linh xông vào , tên vệ sỉ đưa tay cản lại thì Nghiêm Thuần vừa bướt tới trầm giọng nói

 

" Để cho cô bé vào " tên vệ sỉ nhận ra Nghiêm Thuận cung kính cuối đầu bất đắt dĩ lui xuống

 

Tống nguyệt Linh không quan tâm , lo lắng bướt vào phòng , thấy Uông Tịnh Nhan đang ngồi dưới đất tay nắm lấy ống quần của người đàn ông cao to mang kiếng đen . Cô nhận ra là người gặp ở "An Viên " hôm họ còn người vệ sỉ đứng kế bên đang bồng đứa bé. Cả người đàn ông này toát ra hơi thở lạnh như băng khiến người ta không dám tới gần

 

" Đổ tiên sinh cầu xin ngài hảy trả con tôi lại cho tôi , Uông tịnh Nhan tôi không cần gì hết , tôi chỉ cần con tôi thôi " Uông tịnh Nhan hèn mọn cầu xin

 

Đổ Long nhếch môi khinh thường

 

" Tôi chỉ làm theo cam kết ban đầu thôi"

 

Uông Tịnh Nhan khổ sở vì yêu hắn cô thậm chí không cần sỉ diện để gần gủi hắn , khi có thai cô chỉ muốn dùng cái thai để tiếp cận hắn , trăm phương ngàn kế thu phục tâm hắn , ngoan ngoãn vâng lời hắn , nhưng đổi lại được gì , sự tàn nhẩn cùng khinh thường của hắn .

 

Cô hối hận !, hối hận vì lợi dụng bảo bảo để đến gần hắn , để bây giờ con cô vừa sanh ra chưa kịp gặp mặt đả bị hắn tàn nhẩn đem đi

 

Uông Tịnh Nhan đau không thở nổi , vì mới sanh chưa hồi phục , cô cảm thấy hạ thân máu cuồn cuộn chảy ,sắc mặt càng thêm tái nhợt , Tống nguyệt Linh đau lòng bướt tới đở Uông Tịnh Nhan

 

" Tịnh Nhan chị mới sanh xong , mau lên giường nằm " Cũng không nhìn tới tên mặt lạnh

 

bên cạnh cố đở Uông Tịnh Nhan lên . Uông Tịnh Nhan nhìn thấy Đinh yến Tử ủy khuất nước mắt rớt xuống trong mắt xẹt qua kiên định

 

" Tôi chỉ cần ở gần con tôi , không cần gì cả tùy anh định đoạt , nếu như anh cứ nhất quyết không đồng ý , thì hôm nay tôi chết ở đây cho anh xem " Uông Tịnh Nhan thần sắc kích động cầm một cây dao gọt trái cây mủi nhọn kề cổ mình

 

Tống nguyệt Linh lo lắng , Đổ Long mắt lóe sáng môi nhếch lên khinh bỉ

 

" Cô hâm dọa tôi ? "

 

" Tôi nói là làm ! không tin anh cứ thử " Uông Tịnh Nhan trong mắt tuyệt vọng cùng đau thương nhìn Đổ Long , Khi cô yêu người đàn ông này đã định sẳn cô "vạn kiếp bất phục" Nếu có thể cô tình nguyện mình không yêu người đàn ông này . Cô nhìn Tống nguyệt Linh trìu mến nói

 

" Yến Tử ! chị biết chị iếu đuối hơn em , nhưng nếu không có bảo bảo chị tình nguyện chết đi "

 

Tống nguyệt Linh lắt đầu, Uông Tịnh Nhan một chút cũng không iếu đuối dám lấy cái chết của mình để được ở gần con mình , thử hỏi mấy ai có được can đảm như cô ấy .

 

 

 

nước mắt rớt xuống cô có thể thấy tương lai của mình cũng như Tịnh Nhan , lúc đó cô làm gì để giử lấy con của mình đây .

 

Không khi trầm muộn khiến người ta hít thở không thông , Đổ Long đôi mắt gắt gao khóa chặt gương mặt tái nhợt của Uông Tịnh Nhan . mày nhíu lại như đang do dự , nghi ngờ

 

khó hiểu . Uông hiểu Nhược hoa mắt vì mệt mỏi , băng huyết ,cô vẩn cố gắng chống chọi

 

mồ hôi lạnh ướt thấm áo bệnh nhân của cô .

 

" Ây da ! A Long , cháu sao có thể nhẩn tâm đối xử với người sanh con cho cháu như vậy được a " Điền Bối Dung sốt ruột cho Tống nguyệt Linh đi vào thấy Đổ Long thằng nhóc bạn con trai bà , nhưng tính cách khó ưa hơn con bà nữa .

 

Đổ Long giật mình , nhìn thấy bà ngạc nhiên , lể phép

 

" Chào Cô , Cô vẩn khỏe chứ ạ "

 

" Nhìn cháu đối xử với cô gái đáng thương này , ta thấy lạnh tâm a . các cháu lớn hết rồi tài giỏi hơn người , nhưng sao cư xử cứ như một đứa trẻ bốc đồng vậy , cô ấy chỉ muốn gần gủi con mình cũng đâu muốn cháu cưới cô ta , sao cháu lại tuyệt tình như vậy a "

 

Điền Bối Dung lên mặt trưởng bối răn dạy

 

Đổ Long giựt giựt khóe môi , tính nói nhưng không biết nói gì biểu tình bất đắt dĩ

 

" Dạ , cháu có việc đi trước , chào cô ạ , "

 

" Con của tôi " Uông Tịnh Nhan không bỏ ý định nhìn đứa bé trên tay vệ sỉ

 

" Để đứa bé lại đi " ra lệnh cho vệ sỉ xong cuối đầu với Điền bối Dung gương mặt lạnh rời đi

 

Điền Bối Dung đở đứa bé xinh xắn ngủ say vui vẻ nói

 

" Con của cháu rất xinh đẹp ,Yến Tử sau này sanh bảo bảo nhất định cũng sẽ đẹp như vậy"

 

Uông Tịnh Nhan nhợt nhạt cười ! rốt cuộc chống đở không nổi ngất đi .

back top