Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con

Chương 1: Nữ quái Paradise School

"Brừm....rừm"

 

Tiếng chiếc môtô Yamaha YZF R1 phóng như bay trên đường khiến mọi người phải khiếp sợ tránh hết vào lề. Đứa nào muốn tự vẫn thì cứ việc chặn đầu xe là được. Chiếc xe lướt thật nhanh và cuối cùng ngừng trước cổng trường Paradise.

 

Chiếc mũ bảo hiểm được cởi ra để lộ một gương mặt như thiên thần, mái tóc nâu đỏ dài đến tận thắt lưng, phần tóc phía trước mái được cột phồng lên trông rất cá tính. Sỡ hữu làn da trắng không tì vết và không hề thích trang điểm. Đôi môi hơi hồng và có một ít dấu vết của son dưỡng môi. Một gương mặt tự nhiên chăm phần chăm đẹp nạ nùng. Nó mặc đồng phục kiểu cá biệt, cà vạt thắt lỏng không cài nút áo vest, mặc váy ngắn và chân thì mang bốt đen cao gót đến tận đầu gối.

 

Miệng nó nhai kẹo cao su nhóp nhép và chậm rãi tiến vào bên trong. Bảo vệ gặp nó thì run cầm cập vì sợ. Đã không dám bắt lỗi nó đi trể mà còn phải dắt xe vào bãi giùm nó nữa. Nó xem đồng hồ rồi nhếch mép:

 

- 9h sao? Còn sớm chán! (sớm đối với mấy đứa học buổi chiều)

 

Bên trong sân trường vắng tanh vì giờ này học sinh đã vào lớp hết rồi. Nó liếc nhìn xung quanh rồi tiến vào căn tin ngồi ở đó chờ đợi. Đơn giản vì vác mặt vào lớp giờ này thế nào cũng phải làm bản kiểm điểm vì cái tội đi trể nên thôi. Nó lấy điện thoại ra nhắn tin cho Mỹ Nghi:

 

"Tình hình trong lớp như thế nào rồi?"

 

"Cậu mới thức dậy à? Vào lớp không để tớ tính?" Mỹ Nghi trả lời.

 

"Thôi khỏi! Vài phút nữa giải lao rồi vác mặt vào đó làm gì?"

 

"Vậy lát gặp"

 

Nó cất điện thoại rồi lại quầy mua đồ ăn sáng. Nhâm nhi vừa hết bữa ăn thì tiếng chuông giờ giải lao vang lên. Mỹ Nghi xuất hiện với nụ cười rạng rỡ:

 

- Hey, ăn sáng lúc 9h à?

 

- Phải ăn thì mới có sức quậy chứ! - nó tu chai nước lọc.

 

Bỗng mấy nhóc lớp 10 bàn kế bên xì xầm nhưng đủ để nó và Mỹ Nghi nghe thấy:

 

- Ê hình như ban nãy phe của tên Long lớp 11D lôi một anh bạn nào ra sau trường đấy! Chắc là tính sổ vụ gì đó!

 

- Ờ dạo này trường mình loạn quá!

 

- Chắc tại chị Mẫn nghỉ học hơi nhiều nên mấy đứa đó lộng hành.

 

Nó ngồi im không thể hiện chút cảm xúc gì, Mỹ Nghi hiểu ý nên huých tay nó:

 

- Đi dẹp loạn chứ?

 

Nó không nói không rằng đứng lên đá ghế bước đi. Mỹ Nghi hiểu ý nó nên đứng lên đi theo.

 

Ở sau trường là cảnh tượng nói hong phải khen chứ giống Chó Hùa y như đúc. Một phe bốn năm tên đang dồn một anh bạn khác vào tường. Tên đứng đầu hất mặt:

 

- Mầy mới chuyển vào lớp 11A đúng không? Hình như là học giỏi lắm!

 

Người ta học giỏi mắc tiên sư bố nhà mầy à? Nhìn cái đầu để duy nhất một chỏm tóc vuốt keo dựng đứng là muốn lấy cây búa đập lên rồi. Đúng là kiếm ăn không muốn lại muốn kiếm chuyện.

 

- Dạ...dạ.... không phải vậy đâu ạ! - anh bạn đó sợ sệt.

 

- Khôn hồn thì đưa hết tiền cho tụi tao! Nghe nói nhà mầy giàu lắm mà!

 

- Dạ...dạ.... - sợ quá nói hổng nên lời luôn.

 

- DẠ CÁI GÌ????

 

Tên cầm đầu bất ngờ quát lên làm anh bạn đó giật điếng hồn, thuận tay nên hắn đấm vào mặt người ta một cái khiến anh chàng đó ngã dúi xuống đất văng cả mắt kính. Tên Long không dừng tay ở đó, hắn nắm áo anh bạn đó lôi dậy định bồi thêm một cú nữa thì bỗng có một cánh tay bắt tay hắn lại và tát cho hắn một phát nổ đom đóm mắt. Vừa chưa con??? Hehe....

 

Nó lúc nào cũng trưng cái bản mặt lạnh lùng làm người khác phải khiếp sợ khi nhìn vào. Tên Long chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra thì lại bị nó tán tới tấp cho vài cái bạt tay nữa, sau đó là những cú đấm vào mặt. Cuối cùng là một cú đá vào bụng làm Long ngã xuống đất đau đớn. Mấy tên còn lại toát mồ hôi nhìn nó. Cầu mong nó tha mạng chứ đừng như Long thì có nước mà nằm viện mấy tháng. Nó trừng mắt nhẹ nhàng xách cổ áo tên Long, ngữ khí phát ra có thể làm đóng băng cả một vùng:

 

- Gia Mẫn tao còn ở cái trường này mà mầy dám làm loạn à?

 

- Dạ... dạ không! Chị... chị tha cho em! - đến lượt Long lắp bắp vì sợ.

 

Nó hất mạnh người của Long vào tường lên tiếng đe dọa:

 

- Liệu mà yên phận! Không thì đừng trách tao!

 

- Dạ ... dạ cám ơn chị!

 

Long cùng đồng bọn chạy mất dạng. Nó liếc nhìn tên nhóc ngồi dưới đất, tên đó nhìn nó mà mồm thì há hốc trông ngố không tả được. Tên này bị trúng dây thần kinh nhìn rồi. Nó quay lưng và nói:

 

- Nhóc vào lớp đi! Không ai dám đụng vào nhóc nữa đâu.

 

- Cám.... cám ơn chị! - cậu ấy vừa đứng lên thì nó đã mất dạng. Ông này cầm tinh con rùa hay sao ấy.

 

Nó bước vào lớp vứt cái cặp lên bàn rồi bước vào chỗ ngồi. Mỹ Nghi cũng lon ton ngồi cùng, cô nàng ríu rít:

 

- Mấy nhóc lớp dưới chắc là phục cậu lắm đấy! À mà chiều nay đi học ngoại khóa cậu nhớ đi đúng giờ nha!

 

- Có tiết Anh Văn không? - nó hỏi.

 

- Không! Toán và Hóa thôi!

 

- Vậy thì cậu đi một mình đi. - nó úp mặt xuống bàn làm Mỹ Nghi thở dài. Cứ đà này chắc nó thi đại học bằng niềm tin quá.

back top