Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con

Chương 17

20 phút sau

 

Hắn đã thay xong bộ vest và đang đứng trước gương chỉnh sửa. Nếu như chịu khó lắng nghe thì thỉnh thoảng lại có tiếng đổ vỡ gì đó. Dường như là cứ 30 giây trôi qua thì tiếng động lại vang lên một lần. Hắn bước ra khỏi phòng thay đồ để đi tìm nó.

 

- Tiểu Thư xin cô chịu khó ngồi yên một lát! - tiếng chị nhân viên vang lên khổ sở.

 

- Tiểu Thư! Cô chịu khó một tí, chỉ còn một bên mascara nữa thôi! - tiếng một chị khác.

 

Hắn lần mò và bước vào căn phòng của nó. Nó quay mặt vào trong nên hắn không thấy được mặt, chỉ thấy được phần lưng phía sau thôi. Nó đã mặc bộ váy cưới vào người, bộ váy trắng muốt ôm sát thân hình chuẩn không cần chỉnh. Chiếc áo ngang ngực để lộ làn da trắng như em bé. Bên dưới là phần thân váy dài kinh khủng khiếp. Bên cạnh là hai chị nhân viên đầu tóc bới xới, mồ hôi nhễ nhại, có chị còn bị bầm mắt nữa chứ. Dưới nền đất là đống hỗn tạp vỡ vụn, chắc là đồ trang điểm. Xem ra cái nết con vợ chưa cưới cũng chẳng thua khủng long bạo chúa.

 

"Bốp"

 

Tiếng đập bàn làm hắn hết hồn, hai chị nhân viên thì xém rớt tim ra ngoài. Nó quát

 

- Tôi không đủ kiên nhẫn đâu nhé! Ngồi thế này chẳng khác nào cực hình cả. Dẹp đi! Chả cưới hỏi gì nữa.

 

Nó toan đứng dậy thì chị nhân viên đã vội lên tiếng ngăn lại

 

- Tiểu Thư bình tĩnh đi ạ! Sắp xong rồi! Nếu cô muốn ngừng lại thì chẳng khác nào nãy giờ là công cốc đâu. Một tí nữa thôi ạ!

 

Không hiểu sao nó lại ngồi im không cựa quậy gì nữa. Hắn nhíu mày, thì ra con nhỏ này thích nghe mấy lời ngọt ngào. Một lúc sau thì mọi thứ đã hoàn thành. Hai chị nhân viên nâng thân váy lên để giúp nó đứng dậy.

 

Nó nắm phần thân váy quay lại, cả hai chạm mặt nhau. Hắn thì khỏi nói, gặp gái đẹp là cái mặt lại thộn ra trông ngu dã man. Còn nó thì đang rất ư là khó chịu vì cái bộ váy này và cả đống son phấn trên mặt nữa. Hẳn là nó không biết nó đẹp như thế nào đâu. Chỉ mỗi hắn mới biết điều đó. Gái đẹp thì hắn gặp nhiều rồi nhưng sao lúc này hắn cảm thấy nó đẹp nhất. Đang ngất ngây con gà Tây thì bị tiếng quát của nó làm hồn vía bay tứ lung tung

 

- Nhìn cái gì mà nhìn? Nhanh đi! Tôi cởi ra ngay bây giờ đấy! Bực cả mình.

 

Nó bỏ đi một nước ra khu chụp hình, hắn lon ton đuổi theo. Nó bước nhanh quá nên đạp lên cái thân váy ngã nhào. Cũng may là có hắn kéo lại nếu không chắc nó làm nứt sàn nhà người ta mất. Hai chị nhân viên thì đi luộc trứng gà để lăn mặt. Con dâu tập đoàn đẳng cấp gì mà hung dữ, nóng tính thế không biết nữa.

 

Cả hai theo lời của nhiếp ảnh gia bước vào ngồi lên ghế sôfa. Anh ta ra hiệu cả hai cứ thoải mái tạo dáng vì như thế trông mới tự nhiên. Hắn nhìn nó, nó nhìn hắn. Cả hai quen biết mới được có một tuần mà làm sao thân mật được cơ chứ. Anh nhiếp ảnh thấy vậy nên mới gợi ý, dạy cái này cái kia. Hắn tiến lại gần ôm lấy eo nó kéo sát vào người của mình rồi nhìn vào ống kính. Cả hai vốn đã đẹp sẵn, bây giờ còn mặc lễ phục thì thôi khỏi chê. Anh nhiếp ảnh lia máy liên tục, nó thì thầm

 

- Anh đang làm cái giống ôn gì thế hả?

 

- Nếu cô muốn về sớm thì làm ơn hợp tác một tí đi! - hắn nói vào tai nó.

 

Cả hai càng chụp càng thoải mái, nó cũng đã chịu cười. Chú rể thì thôi men khỏi nói luôn. Cô dâu thì kute cực kì. Cả hai cứ như là người mẫu quảng cáo ấy. Chính nó cũng không kiểm soát được là nó đang cười rất tươi và cả hai rất thân mật. Hai chị nhân viên vừa lăn trứng gà vừa nhìn cả hai một cách ngưỡng mộ

 

- Thiếu gia họ Trịnh đẹp trai quá đi mất! Trông cứ như sao Hàn ấy!

 

- Ờ đúng ùi! Đẹp trai dã man luôn nhưng chưa gì đã có vợ.

 

- Cô dâu sao mà xinh thế? Nếu chịu ngồi yên để trang điểm nhiều kiểu thì chắc sẽ còn nổi bật hơn như vậy.

 

- Làm quảng cáo cho tiệm áo cưới này cũng được đấy!

 

Buổi chụp hình kết thúc tốt đẹp, trong đó có vài tấm hình hắn "mi" lên má nó nữa chứ! Cha nội này lợi dụng ghê chưa? Nó thay đồ ra rồi bỏ vào nhà vệ sinh để rửa sạch đống son phấn trên mặt. Hắn thì cũng thay quần áo ra rồi ngồi ở sôfa đợi nó. Nó vục mặt trong làn nước mát lạnh thì thoải mái vô cùng. Cảm giác mặt mình như nhẹ đi 200 cà-ram. Nó bước ra ngoài và tiến đến chỗ hắn đưa tay lấy cái chìa khóa xe.

 

- Nè! Cô định bỏ tôi đi bộ về thật hả?

 

- Anh gọi taxi mà về đi! Tôi còn phải đi công việc nữa.

 

- Hay là cô cho tôi đi theo luôn nha! - hắn lay lay tay nó như một đứa con nít.

 

Cái tên này cứ giở bộ mặt đó ra thì làm sao mà nó nỡ bỏ lại chứ. Thật là! Nhưng mà chẳng lẽ dắt hắn lại đó tụ tập với mấy đứa nhóc.

 

- Anh... anh lại chỗ đó làm gì cơ chứ?

 

- Cô yên tâm đi! Tử Nam và Bảo Hân là bạn thời thơ ấu của tôi. Vì thế cô không cần lo đâu. - hắn lại cười toe toét.

 

Nó khoanh tay thở hắt ra một cái rồi quăng cái chìa khóa cho hắn. Vậy là hiểu nó cho hắn đi theo rồi đấy! Hắn chở nó đến quán trà sữa gần trường.

back top