Con Gái Của Đại Tá

Chương 23

Đối với việc tự nhiên xuất hiện một đại nhân vật, Hướng Vi cũng không để ý nhiều lắm, người như vậy, nếu không phải là nể mặt mũi của ba cô, ai sẽ để ý đến cô chứ. Cái khác không chắc lắm, nhưng cô có bao nhiêu cân lượng cô tự mình biết được, mặc dù cô vô tâm, nhưng cũng biết bản thân mình là ai!.

 

Tập huấn vẫn còn tiếp diễn, chỉ là lúc huấn luyện viên Lý huấn luyện mà thấy cô hơi ngơ ngác mất hồn thì cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Có lúc mọi người đi ngang qua cô, sẽ chỉ chỉ chõ chõ về phía cô, Hướng Vi chỉ có thể làm như không nhìn thấy.

 

Ngày hội diễn Hướng Vi không còn phải tham gia biễu diễn tháo lắp súng nữa, dù sao việc huấn luyện viên Lý thay người cô cũng không muốn hỏi nhiều, nên rất vui vẻ làm một khán giả ngồi xem.

 

Sau khi chấm dứt huấn luyện quân sự, Hướng Vi trở lại trường học, rất tự giác làm chuyện của mình, thỉnh thoảng cô sẽ nghe thấy người khác nhắc về chuyện của cô, Hướng Vi không thèm quan tâm, miệng ở trên mặt người ta, cô có thể làm gì được?

 

Quách Duệ cũng thường qua đây thăm Hướng Vi, có lúc sẽ ra ngoài ăn cơm với cô, qua lại hai lần, bạn cùng phòng đã biết đến Quách Duệ, còn chọc Hướng Vi nói có phải bạn trai của cô không, lúc đầu Hướng Vi còn giải thích, đợi sau này mọi ngừoi hiểu rõ mọi chuyện, cô không giải thích nữa, chỉ là lâu lâu Quách Duệ mới hẹn cô, cô lại lấy cớ mình bận học mà không đi.

 

Đến thứ bảy, Hướng Vi dậy sớm đến thư viện chọn chỗ, Hướng Vi quét mắt nhìn một vòng, chỗ ngồi thưa thớt, muốn các bạn cùng phòng cùng ngồi chung một chỗ với nhau là không thể, Hướng Vi chỉ đành phải chiếm chỗ cho các nàng, rồi tùy tiện chọn một chỗ cho mình ngồi xuống.

 

Hướng Vi lật nhanh một quyển tiểu thuyết tiếng Anh trong tay, là mẹ nuôi cho cô, lúc Hướng Vi nhàm chán sẽ cầm lấy nó để đọc. Hướng Vi đang say sưa đọc ngon lành, gặp chuyện thú vị thì sẽ rất mắc cười, nhưng nơi này lại cần im lặng, nên chỉ có thể che miệng cười trộm, kìm nén muốn chết.

 

“Bạn học này…….” Lý Bác đẩy mắt kiếng của mình nhìn bạn nữ đang che miệng cười trộm phía đối diện nói.

 

“Bạn học này……..” Vẻ mặt Lý Bác hơi cương, cố nói lớn hơn để gọi đối phương, nhưng người ta lại không có chút phản ứng, thì nói thế nào trong lòng cũng cảm thấy hơi khó chịu.

 

Hướng Vi bất giác mới phát hiện người đối diện đang gọi cô, sắc mặt quýnh lên, để sách qua một bên, lắp ba lắp bắp nói: “A…….. Thật xin lỗi, đã quấy rầy bạn sao?”

 

Lý Bác liếc nhìn nữ sinh đối diện mình, mấp máy đôi môi mỏng, hòa nhã nói: “Bạn có thể cho tôi mượn bút được không, bút mình hư rồi.” Nói xong còn cầm cây bút của mình nhẹ nhàng đưa lên.

 

“A…… Bạn chờ một chút.” Hướng Vi lập tức lục hộp viết của cô, “Bạn muốn mượn bút máy hay bút bi?”

 

"Bút máy thôi."

 

Hướng Vi đặt bút máy trước bàn của cậu ta, “Bạn sài đi………..”

 

Lý Bác gật đầu, đưa tay lấy cây bút trên bàn, Hướng Vi lén hé mắt nhìn cậu ta một cái, ngoại hình không tệ, đôi tay rất đẹp. Sau khi Hướng Vi cho một cái kết luận như vậy, thì tiếp tục xem sách của mình, xem một chút, thì đã đến chín giờ, nhìn chung quanh, dường như chỉ có mình cô là đang xem sách linh tinh, Hướng Vi nghiêm chỉnh ngồi ngay ngắn lại, nhanh chóng cất quyển tiểu thuyết sang một bên, lật bài thi thử mình mang tới, bắt đầu xem.

 

Cả thư viện chỉ nghe thấy tiếng lật sách viết chữ vang lên, Hướng Vi xem hết một chương, thì đóng sách vở lại, uống ngụm nước, con mắt nhìn chung quanh. Rồi nhìn phía đối diện, đúng lúc Lý Bác ngẩng đầu lên, tầm mắt hai người chạm vào nhau, Hướng Vi xấu hổ cười. Nhưng cản bản người ta cũng không thèm nhìn cô, Hướng Vi nhún nhún vai, ở trong lòng than nhẹ một câu.

 

Hướng Vi nhàm chán, bắt đầu phát huy tinh thần nhiều chuyện của mình, nhìn chung quanh, hì hì….. phát hiện có một bộ phận các anh chị sinh viên mặc dù là đang đọc sách, trên thực tế là đang liếc mắt nhìn nhau, mắt Hướng Vi mở to chuyển động, cộng thêm vẻ mặt của cô cực kì quái dị, Lý Bác liếc mắt nhìn, trong lòng hơi sợ, thầm nghĩ cô gái này đã bị cái gì kích thích vậy?

 

Hướng Vi sờ mặt mình, nghiêng đầu lại, thấy đối phương đổi một quyển sách khác, trên bìa sách viết tên Lý Bác, nghĩ là tên của anh ta rồi, Hướng Vi chu miệng, nhàm chán nghĩ khi nào thì ba mẹ mới về tới Bắc Kinh.

 

Hướng Vi thật sự cảm thấy chán đến cực điểm, cầm tờ giấy trắng vẽ bậy bạ, thỉnh thoảng liếc nhanh nhìn Lý Bác mấy lần, Hướng Vi đã phác họa xong Lý Bác, nói đến thì, nam sinh này có khuôn mặt rất góc cạnh, đôi môi mỏng mím chặt, đôi mắt kiếng ôm sát khuôn mặt, phong cách rất chỉn chu, không biết sao Hướng Vi liền liên tưởng đến nhân vật hoạt hình trong hỏa diệm sơn, Hướng Vi dùng bút chỉnh trang cho bức họa thật tốt, rồi nhìn chung quanh, mới đem nó đặt trước mặt Lý Bác.

 

Lý Bác giương mắt liếc nhìn bức họa, vẫn như cũ mím chặt môi, ngước mắt nhìn Hướng Vi, ý bảo cô muốn gì. Thấy đối phương không lên tiếng, Hướng Vi le lưỡi xin lỗi, “Cái đó, thật xin lỗi, mình xem sách xong rồi, không còn chuyện gì làm, nên tùy tiện vẽ đấy, xin lỗi mình chưa được sự đồng ý của bạn. Mong bạn không để ý.” Hướng Vi rất lúng túng, lại thấy đối phương nãy giờ không nói gì, thầm mắng mình như thế nào mà lại tùy tiện đưa cho người ta.

 

“Cảm ơn……….” Lý Bác nói hai chữ xong, trực tiếp cầm bức họa cất vào trong quyển sách.

 

Hướng Vi chu mỏ, liếc mắt, vô vị! Lại qua một chặp, Hướng Vi nhìn bên ngoài, thấy đã hơn mười giờ, Hướng Vi vui vẻ thu thập sách vở, trở về kí túc xá, ngay cả cây bút máy của mình cũng quên luôn…….

 

Hướng Vi đi lúc Lý Bác đã ra ngoài một lúc lâu, chờ lúc anh ta trở về mới phát hiện cô nữ sinh phía đối diện đã đi rồi, nhưng cây bút máy vẫn nằm cạnh sách của anh. Lý Bác nhíu mày, nhẹ nhàng cầm cây bút máy lên nhìn, để ở một bên, mới móc cây bút máy của mình ra. (Kem: “ Anh này thì giả vờ làm lãnh mĩ nhơn nhé ^^~”)

 

Câu chuyện nhỏ này Hướng Vi đã sớm quên, đợi đến thời điểm cô mở hộp viết của mình ra mới nhớ tới cây bút máy của mình đã cho một bạn nam tên là Lý Bác mượn, Hướng Vi giận đến hộc máu, cây bút máy kia là quà sinh nhật của ba cho cô, dùng rất nhiều năm, vật bên mình, vậy mà ngày đó lúc đi lại quên mất nó.

 

Hướng Vi phát điên, chuyện này trôi qua đã lâu, được rồi, tha thứ cho cô, bình thường cô đều sài bút bi để viết cho tiện. Tuần này cô không đi thư viện, nguyên nhân là do ba mẹ cô đã về nhà rồi, nên ngày nào cô cũng ở kí túc xá gọi điện thoại cho ba mẹ.

 

Buổi tối, Hướng Vi lại đến thư viện, mở đôi mắt to nhìn từ đầu đến cuối, trong lòng quyết định nếu đến lúc đó nam sinh kia lại giở trò thì nhất định sẽ mắng chết anh ta! Vì thế người bạn cùng phòng có công phu mắng chửi người lợi hại nhất là Trịnh Lộ Lộ, cũng được Hướng Vi mang đến, Hướng Vi xắn tay áo, xoa xoa bàn tay, bảo đảm nếu đối phương mà giở trò thì sẽ mắng cho anh ta ở Trung Truyền đi đường không ngóc đầu lên được.

 

Đừng nhìn thấy khuôn mặt Trịnh Lộ Lộ có vẻ là một cô gái ngoan ngoãn, thật ra cô rất nóng tính, khi mắng chửi người chưa từng sài từ thô tục, nhưng lại có thể khiến cho nam sinh bị mắng mà hai ngày không dám đi học, về sau nam sinh kia nhìn thấy Trịnh Lộ Lộ từ xa đã lẫn mất.

 

Hướng Vi quét mắt một vòng, cuối cùng phát hiện được mục tiêu, lập tức nhanh chóng nắm tay Trịnh Lộ Lộ đang mang vẻ mặt hiếu chiến, thích gây gỗ đánh nhau đi tới.

 

Lý Bác đang thảo luận đề tài với bạn cùng phòng, đột nhiên phát hiện bạn mình không lên tiếng nữa, mới ngẩng đầu lên nhìn. Hướng Vi ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Bạn à, thật xin lỗi, lần trước mình quên lấy bút máy của mình, xin hỏi hôm nay bạn có mang theo nó không?”

 

Lý Bác mím môi nói, “Bạn đến rồi………”

 

Trịnh Lộ Lộ kích động nắm tay Hướng Vi, còn đâu vẻ nhanh nhẹn lúc nãy, giờ lại uốn éo làm cô tức muốn chết. Hướng Vi nhìn Trịnh Lộ Lộ, chỉ cảm thấy mang theo cô ấy đi ra ngoài quá mất mặt, cô thừa nhận ngoại hình Lý Bác không tệ, nhưng……. Nhưng cũng không cần phải như thế này !

 

“Xin lỗi bạn, trước đó vài ngày nhà mình có chút chuyện, nên mình cũng quên mất, vừa mới sực nhớ ra chuyện này. Lại nói một cây bút máy cũng chẳng đáng bao nhiêu, nhưng đây lại là quà sinh nhật mà ba tặng mình, nên đối với mình nó rất quan trọng”

 

Lý Bác nhìn Hướng Vi, yên lặng lấy bút máy trong hộp viết ra đưa cho cô, “Mình trả lại bút cho bạn, vật quan trọng như thế bạn nên cất giữ thật cẩn thận.”

 

Hướng Vi giật giật khóe miệng, cái này……… Sắc mặt Hướng Vi phức tạp nhìn Lý Bác.

 

“Yên tâm, mình giữ nó rất kĩ, bút máy Pike quả thật rất tốt.” Lý Bác đẩy gọng kính, bình tĩnh nói.

 

Hướng Vi nhận lấy bút máy, mở ruột ra, thấy bút máy đã được rửa sạch, Hướng Vi nhìn Lý Bác, “Cảm ơn bạn, vậy sau này mình không làm phiền bạn nữa, hẹn gặp lại!”

 

Rời khỏi thư viện, Trịnh Lộ Lộ nắm tay Hướng Vi nói: “Hướng Vi, mau nói cho mình biết, nói cho mình biết, tại sao bạn biết anh ấy vậy, ông trời ơi, thế nào mình lại không có cơ hội này.”

 

Hướng Vi nhìn Trịnh Lộ Lộ, “Không phải anh ta lớn lên chỉ hơi đẹp trai tý thôi sao? Trung Truyền của chúng ta còn thiếu trai đẹp sao, cỡ này thì si nhê gì?”

 

Trịnh Lộ Lộ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhìn Hướng Vi nói, “Trời ơi, cho sét đánh chết con nhỏ này đi. Hướng Vi, cậu học trường này lâu như vậy, mình xin cậu, có thể chú ý đến mọi chuyện xung quanh cậu nhiều hơn được không, ngay cả Lý Bác mà cậu cũng không biết, ai………… Không nói nữa, nói nữa mình sẽ bị cậu làm cho tức chết……..”

 

“Này, Lộ Lộ…….. Cậu chờ mình với, không cần đi nhanh như thế.” Hướng Vi buồn bực, không ai quy định mọi học sinh Trung Truyền đều phải biết mặt của nhau nha.

 

Trịnh Lộ Lộ nghiêng đầu lại, nhìn về phía Hướng Vi dậm chân nói, “ Trời ơi, tại sao tôi lại có một đứa bạn cùng phòng thế này chứ! Tức chết tôi rồi, con nhỏ này đúng là gặp vận may, lại còn không biết mà nắm chặt lấy, tức chết tôi mất……….”

 

Cuối cùng Hướng Vi cũng không đi hỏi thăm anh bạn kia đến tột cùng là thần thánh phương nào. Có lúc ở trên đường gặp nhau, Hướng Vi sẽ chào hỏi Lý Bác, gọi một tiếng sư huynh, Lý Bác sẽ gật đầu một cái, Hướng Vi cũng không hiểu vì sao người đi xung quanh sẽ nhìn cô với ánh mắt khác thường, thật khiến cô rất không thoải mái!

 

Mùng mười tháng mười âm lịch là sinh nhật Quách Duệ, mời Hướng Vi đến dự, Hướng Vi suy nghĩ thấy gần đây cô lấy cớ tránh cậu ta hơi nhiều, cũng thấy xấu hổ, mấy năm tình bạn học còn đó, làm sao lại bởi vì người khác nói lung tung mà sau này tránh gặp!

 

Mùng mười tháng mười là sinh nhật hai mươi tuổi của Quách Duệ, sinh nhật được tổ chức ở một quán ăn gần trường học của cậu ta. Hướng Vi tìm thật lâu mới thấy được chỗ đó, ở đó còn có thêm mười mấy người, nam có nữ có, nam sinh là bằng hữu của Quách Duệ, nữ sinh thì có người học chung lớp, có người gặp ngoài trường.

 

Ăn cơm, rồi đi hát, nam sinh uống rượu rất nhiều, Hướng Vi chỉ uống tượng trưng một chút, liền nói thân thể không thoải mái nên không thể uống quá nhiều.

 

Hôm nay Quách Duệ rất vui, mặt mày hồng hào, ca hát rất tập trung, Hướng Vi thầm nghĩ khi nào thì cậu ta đã đổi phong cách? Trong ấn tượng của Hướng Vi, Quách Duệ là một người không thích hát, không phải là cậu ta hát không hay, nhưng trước kia mỗi lần đi chơi cậu ta đều không bao giờ hát.

 

Hướng Vi ngồi trên ghế sa lon sốt ruột không chịu được, trong những người này, có mấy người đang yêu nhau, khi uống hơi say, thì họ cũng hơi càn rỡ. Hướng Vi nhìn đồng hồ đeo tay, vừa đến tám giờ, Hướng Vi cũng định đi về.

 

“Quách Duệ….”

 

“Hả? Có chuyện gì vậy Vi Vi?” Quách Duệ uống cũng nhiều rồi, nên ngay cả cách gọi cũng thay đổi.

 

Hướng Vi cau mày, nhìn bộ dạng kia của cậu ta nghĩ cậu ta uống quá nhiều. Hướng Vi nói: “Quách Duệ, bây giờ mình phải về, bạn ở lại chơi vui vẻ nhé………. Sinh nhật vui vẻ!” Nói xong thì cầm lấy gói quà sinh nhật cô đã chuẩn bị từ trước mang ra, hồi còn học cấp ba cô phát hiện cậu ta là một người thích truyện trinh thám, vừa đúng hôm nay là sinh nhật của cậu ấy nên cô đã mua một bộ tiểu thuyết trinh thám cho Quách Duệ.

 

Mặc dù Quách Duệ hơi say, nhưng cũng không phải là say lắm, nhìn Hướng Vi, hơi vội vàng nóng nảy nói: “Nhưng hôm nay là sinh nhật mình mà!”

 

Hướng Vi sợ gây ầm ĩ, nên dùng sức gật đầu nói, “Mình biết, nên hôm nay mình mới đến, vì tham gia tiệc sinh nhật của cậu, ngay cả bạn cùng phòng mình cũng bỏ, như thế nào, bạn thân mà? Chẳng qua bây giờ mình phải về, khuya nữa ngồi xe không tốt.”

 

Nói giỡn, bây giờ là tháng Mười Một rồi, bên ngoài rất lạnh, khuya quá thì một cô gái như cô không dám đi lại ở trên đường. Hướng Vi nói xong thì lấy túi của mình đẩy cửa phòng ra, “Quách Duệ, chơi vui vẻ nhé! Sinh nhật vui vẻ!”

 

Sắc mặt Quách Duệ rất tối, vô cùng tối, cũng không biết có phải là do rượu hay không, kéo tay Hướng Vi lại, “Vi Vi, hôm nay là sinh nhật mình.”

 

Hướng Vi cảm thấy hơi nhức đầu, “Quách Duệ, mình biết rõ hôm nay là sinh nhật cậu, mình cũng đã đến. Nhưng bây giờ tối rồi, bạn để một cô gái như mình ngồi ở đây, vậy thì khi nào mình mới về được? Trường bạn ở gần đây, qua ngã tư là chỉ cách mấy chục mét! Mau buông tay.”

 

Quách Duệ cảm thấy huyệt thái dương giật giật, thấy sắc mặt Hướng Vi nghiêm túc, rất tức giận, nhưng cũng không dám nắm tay cô nữa. Hướng Vi mang một bụng tức giận rời khỏi phòng karaoke, Quách Duệ lập tức đuổi theo chạy ra bên ngoài.

 

Bên ngoài rất lạnh, Quách Duệ đi theo Hướng Vi, đầu óc cũng đã tỉnh táo hơn nhiều, thấy Hướng Vi vẫn không lên tiếng, cũng cảm thấy vừa rồi mình đã quá lỗ mãng, quách Duệ sờ sờ đầu, nói: “Thật xin lỗi, là mình quá tùy hứng, mình nhận lỗi với cậu.”

 

Mặc dù trong lòng Hướng Vi vẫn còn rất tức giận, chỉ là nói thế nào thì hôm nay cũng là sinh nhật của Quách Duệ, phải chừa chút mặt mũi cho người ta, Hướng Vi ừ một tiếng, “Bạn về đi, đừng để mấy bạn khác đợi lâu.”

 

Quách Duệ lắc đầu nói, “Để tụi nó chờ đi, mình tiễn cậu lên xe buýt rồi quay lại.”

 

Dưới ánh đèn màu vàng, hai người không nói chuyện nữa, Hướng Vi hà hơi thổi vào tay mình, mắt không hề chớp nhìn đường phố, “Tới, tới rồi………. Quách Duệ, cậu về đi.”

 

Quách Duệ nhìn mặt Hướng Vi, đột nhiên nói: “Vi Vi, làm bạn gái của mình đi, mình thích cậu……….”

 

Hướng Vi sững sờ, “Cậu……….. Quách Duệ, đừng đùa nữa, mình không thấy buồn cười một chút nào, mình đi nhé.”

 

Quách Duệ nhìn chiếc xe đi xa, khổ sở lẩm bẩm: “Cho tới bây giờ, mình đều nhìn cậu như thế này……….”

back top