Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Mẹ Xa Một Chút!

Chương 99: 【 Đại Kết Cục 】 cuộc sống nếu mãi như mới gặp (3): Lạc Tử Thuần VS Thẩm Chính Hạo (4)

“Các người điên rồi à, anh buông tôi ra đi, Mẫn Nhi…”

 

Liên tục gọi Mẫn Nhi vài lần, nhưng một chút phản ứng của cô cũng không có, tâm trí Tống Khuynh Vân trở nên rối loạn. Dùng sức đẩy tay Hạ Vũ Hi ra, tựa như phát điên muốn bổ nhào về phía Cung Mạt Nhiên.

 

“Vân Nhi, đừng qua đó-”

 

Lời nhắc nhở còn chưa nói xong, chỉ thấy Cung Mạt Nhiên nhanh xoay người chạy qua, nâng chân lên hung hăng đạp vào bụng của cô. Hàng năm theo sát thủ huấn luyện, làn cho sức lực của cô so với đàn ông còn mạnh hơn, thân thể Tống Khuynh Vân vốn yếu đuối, không chịu nổi một cước, nặng nề lui ra sau mấy bước, ngã nhào trên đất khóe miệng cũng rỉ ra tia máu.

 

Hạ Vũ Hi luống cuống lên kiểm tra vết thương của cô, xác định cô không có gì lo ngại, ánh mắt âm lãnh trừng hướng Cung Mạt Nhiên, trước là cảm thấy mắc nợ, cho nên mới vẫn dễ dàng tha thứ cho việc cô làm xằng bậy, nhưng bây giờ cô dám trước mặt anh tổn thương người anh yêu nhất, anh tuyệt sẽ không buông tha cho cô, bàn tay nổi giận dùng sức nắm chặt, phát ra âm thanh răn rắc.

 

“Anh yên tâm, tôi sẽ không để cho con bé chết đâu”. Không sợ ánh mắt trợn như muốn ăn thịt của Hạ Vũ, cô châm biếm, “Tôi cũng không cần mạng của con tiểu quỷ này đâu.”

 

“Cuối cùng em muốn làm cái gì?”

 

Qua những lời này, Hạ Vũ Hi cơ hồ như rống giận, trên cổ nổi đầy gân xanh, nói rõ sự phẫn nộ cực hạn của anh.

 

“Đau lòng sao?” Không đáp liền hỏi ngược lại, Cung Mạt Nhiên đột nhiên ngẩng đầu cười lớn, tiếng cười mê người tràn đầy rống giận trên sân thượng, “Anh cũng biết đau lòng sao?”

 

“Lúc chị tôi chết, tại sao anh không đau lòng? Sao chị ấy lại yêu anh, còn anh cũng đã từng yêu chị ấy không phải sao? Nhưng mà… Nhưng mà… Anh lại,”

 

Nói đến chỗ kích động, Cung Mạt Nhiên đột nhiên từ bắp chân liền rút ra cây súng trong túi, nòng súng lạnh như băng chỉa thẳng vào trong trái tim xấu xa của Hạ Vũ Hi.

 

“Anh không chỉ hại chết chị ấy, còn để cho chị ấy phơi thây ngoài hoang dã, anh thật đáng chết!”

 

Ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chú vào đầu ngón tay Cung Mạt Nhiên đã thủ sẵn ở cò súng, theo bản năng nhô ra trước người của Tống Khuynh Vân, mà không nhìn hề họng súng đang chỉ về hướng của mình.

 

“Tiểu Nhiên, tôi vẫn cảm thấy em với Mạt Lỵ không giống nhau, nội tâm của em còn rất đơn thuần lương thiện, chị của em làm mấy chuyện này chẳng lẽ em cho rằng em ấy là đúng sao?

 

Vẫn không muốn cưỡng ép cô đối mặt với thực tế tàn nhẫn, anh suy đoán Mẫn Nhi bắt cóc được cứu ra, thời gian Khuynh Vân bị nguy hiểm liền được mật báo đều do Tiểu Nhiên làm. Hạ Vũ Hi dịu dàng chỉ dẫn Cung Mạt Nhiên, cô gắng làm cho cô tỉnh táo lại, vừa quan sát bốn phía, tìm kiếm cơ hội cứu lấy Tống Mẫn Nhi.

 

“Không, không, không đúng, không đúng, chị ấy yêu anh, chị ấy bởi vì quá yêu anh mới làm ra nhiều chuyện sai lầm như vậy.”

 

Mắt khép hờ lại, Cung Mạt Nhiên thống khổ giãy giụa, cô biết chị ấy làm rất nhiều chuyện sai lầm, cô lén lút đền bù lại sai lầm của chị ấy nhưng mà chị ấy không nên phải nhận cái chết, chị ấy không nên chết đi. Ánh mắt tràn đầy thù hận hung hăng nhìn chằm chằm vào người đàn ông bảo vệ Tống Khuynh Vân.

 

“Đều là do anh, đều là bởi vì anh, là anh phá hủy gia đình của tôi, phá hủy chị ruột của tôi, làm cho tôi biến thành công cụ sát nhân, đều là do anh!”

 

Không chút do dự bóp cò, nhắm ngay chính vai trái của Hạ Vũ Hi, đạn bắn vào bờ vai của anh máu lập tức chảy xuống, thấm ướt chiếc áo sơ mi trắng của anh. Vết đau thấu xương khiến cho chân mày Hạ Vũ Hi xiết chặt lại, trên trán thấm ra mồ hôi mịn, lấy tay đè lại vết thương chảy máu không ngừng, anh vẫn không quên dùng thân thể bảo vệ Tống Khuynh Vân.

 

“A-”

 

Nhìn thấy bả vai Hạ Vũ Hi tràn đầy máu tươi, Tống Khuynh Vân chỉ cảm thấy trái tim như bị người hung hăng đánh vào một quyền, máu chảy càng ngày càng nhiều, muốn thay anh che miệng vết thương, nhưng cánh môi anh trắng bệch làm cho cô không dám đụng vào, cả người tay chân có vẻ hơi luống cuống.

 

“Ha ha…” Cung Mạt Nhiên cười lạnh, “Thật đúng là hoạn nạn mới thấy chân tình!”

 

“Rất tốt, vậy tôi sẽ cùng chơi với các người một trò chơi.”

 

Thu hồi súng, Cung Mạt Nhiên đem toàn bộ dây điện đèn màu đỏ trên sân thượng bỏ hoang kéo xuống. Sau đó đem toàn bộ quấn quanh trên người Tống Mẫn Nhi ngủ mê man không tỉnh, đem cuộn lấy cả người của cô, một đầu khác dây điện nằm ở trên tay của cô. Những thứ dây điện này mỗi ngày cứ phả dầm mưa dãi nắng, tầng này cách biệt ở bên ngoài nhưng đã sớm bị mài mòn rồi, chỉ cần đem một đầu dây điện đưa vào nguồn điện, Tống Mẫn Nhi sẽ bị điện giật chết.

 

“Em điên rồi sao?”

 

Chịu đựng bả vai đau đớn tê liệt, Hạ Vũ Hi rống giận, không hề nháy mắt một cái nhìn chằm chằm vào Cung Mạt Nhiên, chỉ sợ cô sơ ý một chút, mạng nhỏ của Mẫn Nhi không thể bảo vệ được nữa rồi.

 

“Đúng vậy đó, tôi đã điên rồi. Nhưng mà các người so với tôi còn điên khùng hơn, ha ha…”

 

Cười lạnh rồi lại rút ra cây súng mới, ném ở trước mặt của Hạ Vũ Hi, sử dụng ánh mắt ý bảo anh cầm lấy súng.

 

“Hiện tại, tôi bắt đầu hỏi cô một vấn đề, từng vấn đề cô có thể lựa chọn hướng để mình nổ súng, hay là.” Cung Mạt Nhiên dùng ngón tay hướng súng về phía Tống Khuynh Vân, “Cô cũng có thể nổ súng vào chính mình.”

 

Hạ Vũ Hi không thể tin mà lắc đầu, quay đầu đi chỗ khác, không muốn theo cô cùng nhau nổi điên.

 

Không thể tưởng được, cô thấy mình không nhúc nhích, cố ý kéo dây điện trên người Mẫn Nhi, trên dây điện có vài chỗ cũ rách không báo động trước sẽ bị nổ tung. Toàn thân Tống Khuynh Vân cả kinh toát mồ hôi lạnh, cuống quít nhặt lên cây súng trên mặt đất nhét vào trên tay Hạ Vũ Hi, sau đó miễn cưỡng chống thân thể đứng lên, lui ra mấy bước mở ra khoảng cách giữa mình và anh. Nhìn lại Cung Mạt Nhiên một cái, quả nhiên rất hài lòng thả lỏng sức mạnh cánh tay.

 

“Vấn đề thứ nhất, anh yêu chị tôi có đúng không? Giữa hai người bị tách ra cũng vì anh có vị hôn thê này, cho nên tất cả đều là lỗi của cô ta, có đúng không?”

 

Ngón tay lanh lảy sinh ra độc ác chỉ vào vẻ tấm thân yếu đuối của Tống Khuynh Vân làm cho đau lòng người đối diện, trong đôi mắt tràn đầy oán độc.

 

“Không, không phải.” Hạ Vũ Hi quát, “Tất cả đều là lỗi của tôi, tôi hại Mạt Lỵ, tôi càng có lỗi với Khuynh Vân, đều là lỗi của tôi!”

 

Tay đầy máu nắm chặt súng lục, Hạ Vũ Hi nhìn Tống Khuynh Vân một cái, không chút do dự giơ tay lên bắn một phát súng vào bắp đùi của mình, máu tươi lập tức phun trào ra ngoài, thấm ướt quần của anh, cũng bởi vì anh nhắm vào bắp đùi mà đứng không vững, đau đớn để cho cô thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, trên trán toát mồ hôi lớn chừng hạt đậu rơi xuống.

 

“A- không cần-”

 

Không thể tưởng tượng được anh lại nổ súng vào chính mình, Tống Khuynh Vân thét chói tai, muốn vọt đến bên cạnh anh xem xét vết thương của anh, vẫn rất quan tâm đến an nguy của Mẫn Nhi, cô chỉ có thể cứng đơ ở tại chỗ, khóc đỏ cả mắt, thân thể mềm nhũn ngồi sững ở trên mặt đất.

 

Có thể không nghĩ đến Hạ Vũ Hi lại nổ súng vào chính mình, cũng chỉ là nhớ ra cái gì đó, Cung Mạt Nhiên mất hồn một giây, ngược lại nhìn về phía cả người Hạ Vũ Hi đầy máu, phát hiện anh đang hung hăng nhìn mình, trong mắt cô không khỏi mất mát nhiều hơn.

 

“Tốt, vấn đề thứ hai, nếu như tôi nói, anh với người phụ nữ này, trong hai người chỉ có một người có thể sống, anh sẽ lựa chọn thế nào?”

 

Toàn tâm toàn ý muốn bức Hạ Vũ Hi đến đường cùng, nói gì cô cũng đều không tin người đàn ông như anh lại vì một người phụ nữ mà không cần tánh mạng của mình, khóe môi đắc ý cong lên đẹp mắt, Cung Mạt Nhiên rất hài lòng nhìn thấy vẻ mặt hai người kinh ngạc cùng vẻ khiếp sợ.

 

Từ trong cơn chấn động Tống Khuynh Vân kéo suy nghĩ trở về, thân thể mạnh khỏe lảo đảo nghiêng ngã bò đến bên người Hạ Vũ Hi, chảy nước mắt lòng, trong lòng rất nhiều lời muốn nói nhưng lại nói không được, ánh mắt di chuyển đến anh và trên người Mẫn Nhi.

 

“Tôi biết rõ cô hận tôi, chị của cô chết đi đều là do tôi, tôi đồng ý một mạng đổi một mạng, tôi chỉ muốn hỏi cô, nếu như tôi chết rồi, cô có thể bỏ qua cho anh ta và Mẫn Nhi hay không?”

 

Giống như làm quyết định lớn, Tống Khuynh Vân đột nhiên buông Hạ Vũ Hi ra, bởi vì chảy máu quá nhiều mà thân thể mềm yếu, quay đầu hỏi Cung Mạt Nhiên, ánh mắt ấy chính là cắt đứt quan hệ.

 

Nhưng kỳ quái hơn, Cung Mạt Nhiên nghe được được những lời cô nói, nhưng lại không cảm thấy vui vẻ, ngược lại có chút kinh ngạc, nhìn chằm chằm hai mắt cô không cách nào di dời tầm mắt, không kìm hãm được gật đầu một cái.

 

Chỉ thấy vẻ mặt Tống Khuynh Vân tràn đầy mong đợi đã lấy được đáp án mà mình mong muốn, liền khẽ động khóe miệng mỉm cười. Mặc dù bộ dạng bây giờ của cô xem ra rất nhếch nhách, nhưng cô lại mỉm cười thản nhiên như vậy, lại làm mê người làm sao. Khiến Hạ Vũ Hi mê muội, cũng lại làm cho anh hoảng sợ.

 

Cô vọt đến bên cạnh Hạ Vũ Hi, đôi tay cầm chặt lấy cây súng anh đang cầm, hướng nhìn anh cười quyến rũ, giống như lúc cô còn trẻ, ánh mắt trong suốt nụ cười hồn nhiên, ánh mắt cô nhìn Hạ Vũ Hi như đang chào vĩnh biệt..

 

Không kịp phản ứng, chỉ thấy Tống Khuynh Vẫn thỏa mãn nhắm chặt hai mắt lại, dùng sức bóp cò súng, thân thể từ từ ngã xuống trong nháy mắt, anh nhìn thấy cánh môi cô im lặng giật giật, mặc dù không nói ra lời nào, Hạ Vũ Hi biết cô nói là: “Em yêu anh.”

 

“Vân Nhi-”

 

Yên lặng một giây, Hạ Vũ Hi lấy lại tinh thần, dùng hơi sức toàn thân rống giận, khóe mắt chảy xuống chất lỏng óng ánh.

 

Tâm tư như bị xé rách, anh hô lên kinh hoàng làm cho các chú chim nhỏ đang kiếm ăn phải bay đi tán loạn, Đinh Chi Thành nhận được tin lập tức chạy đến ngẩng mắt nhìn lên trên nốc mà không thể bình tĩnh được, đáy mắt càng trở nên u ám.

back top