Cục Cưng Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Hai Mặt

Chương 1: Nhặt người ở hoa viên

 

Tập đoàn Long Viêm do Long Phi Tịch quản lý là tập đoàn nắm trong tay toàn bộ nền kinh tế thế giới. Trong truyền thuyết anh tính cách tàn bạo, làm việc quyết đoán, chỉ số thông minh cao tới 180, càng làm người ta ghen tị là anh có khuôn mặt làm cho phụ nữ điên cuồng, dáng người làm cho đàn ông hậm hực.

 

Đàn ông như vậy nhất định là lãnh khốc vô tình, nhất là đối phụ nữ.

 

15 năm trước, anh làm mọi người phải giật mình, khi cưới con gái của bang chủ hắc bang Long Đầu _ Phượng Vũ Mặc, xong liền đem danh hiệu “Lãnh tình Diêm La” trở thành “Sủng thê Diêm La”. Lại đem [ long viêm ] đổi thành [ long vũ ].

 

Nghe nói, anh ở đâu thì Phượng Vũ Mặc ở đó, nghe nói dù là họp hay làm việc anh đều ôm Phượng Vũ Mạc vào lòng, nghe nói anh không cho phép Phượng Vũ Mặc tự ăn cơm, nhất định là anh tự tay uy mới được…

 

Những sự việc trên đều nghe nói, có phải sự thật hay không thì không ai dám chắc, Nhưng từ khi anh kết hôn tới nay, 15 năm qua chưa từng có chuyện xấu, So với trước kia thì một trời một vực, có lẽ tin đồn là sự thật cũng không chừng.

 

*******

 

Long gia..

 

Một người đàn ông cao 1 m 87 anh tuấn ngồi ở trên ghế sô pha, trong lòng còn ôm một người phụ nữ tóc dài.

 

“Mặc nhi, em đang suy nghĩ gì?” Long Phi Tịch bất mãn nhìn vợ lạnh giọng hỏi.

 

“Em đang nghĩ Hiên cùng Bác đi đâu rồi.” Người phụ nữ cau chiếc mũi xinh đẹp, không vui nói.

 

“Em nghĩ đến hai đứa nhóc xấu xa kia làm gì? Em chỉ được nghĩ đến anh!” Long Phi Tịch một phen cầm đôi tuyết nhũ ( THT:hê hê, ta biết cái này o.O …. HTT: vô sỉ >”

 

Phượng Vũ Mặc đảo cặp mắt trắng dã, lại tới nữa, người đàn ông này ngay cả con mình cũng muốn ăn dấm chua, cô vội vàng vòng tay qua cổ người đàn ông chủ động dâng lên môi đỏ mọng của mình, giúp anh hạ hỏa, nụ hôn vừa kết thúc, người đàn ông khàn khàn thanh âm nói: “Chúng ta trở về phòng” Sau đó ôm người phụ nữ biến mất ở đại sảnh……

 

Một nơi khác, hai đứa trẻ giống nhau như hai thiên sứ ở vườn hoa nhặt được một “Món đồ chơi”.

 

Long Tịch Hiên ôm một đứa trẻ con trong tay, nhìn người anh giống y đúc mình: “Nhóc con nhà ai vậy? Sao lại bỏ nơi này?” thanh âm ôn hòa thanh mát khiến cho người khác cảm thấy thoải mái trong lòng.

 

“Không biết, chắc bị vứt bỏ!” khuôn mặt còn lại nói, thanh âm Long Tịch Bác lại trầm ổn pha khí phách.

 

Anh nhìn đứa trẻ đang mở to mắt tròn nhìn bọn họ, đứa trẻ ở trong lòng Long Tịch Hiên không khóc cũng không quấy, nhìn hai người xa lạ trước mắt, đột nhiên hắc xì một cái nhẹ, cau chiếc mũi nhỏ đáng yêu, nhắm mắt lại ngủ ……

 

Thật… Thật đáng yêu, Long Tịch Hiên nhìn chằm chằm đứa bé, nửa ngày sau mới cất tiếng: “Chúng ta đem đứa bé về nuôi.”

 

Long Tịch Bác nhìn em trai, lại nhìn đứa bé đang ngủ say, đưa ra quyết định, vì thế, Long gia từ nay về sau có thêm một tiểu công chúa, gọi là Long Tịch Bảo. Khi đó, Hai anh em nhà họ Long 10 tuổi, Long Tịch Bảo vừa mới đầy tháng, bọn họ cũng không biết có sợi tơ hồng đã bắt đầu quấn lấy họ.

back top