Cục Cưng Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Hai Mặt

Chương 4: Bảo bối đừng khóc

 

“Bác, có thấy cục cưng đâu không?” Long Tịch Hiên luôn luôn ôn nhu, giọng nói lúc này lại mang theo một chút sốt ruột…

 

Long Tịch Bác nhìn em trai, lập tức nhắm mắt lại, thản nhiên nói: “Ở phòng anh.”

 

Long Tịch Hiên nhíu mày kiếm..: “Làm sao vậy? Anh không thoải mái sao?”

 

“Hiên, em ấy không phải em gái của chúng ta, anh biết em không xem em ấy là em gái, chắc em cũng biết, anh cũng sẽ không xem em ấy là em gái.”

 

Long Tịch Hiên ngây ra một lúc, chậm rãi ngồi xuống ghế sô pha ….: “Em biết, Bác…. Chúng ta cùng nhau lớn lên, của anhi chính là của em, của em chính là của anh, nhưng cục cưng chỉ có một…. em…. Không thể buông tay.”

 

“Hiên, anh nghĩ… anh cũng không buôn tay được rồi……” Long Tịch Bác cười khổ một chút, ngẩng đầu nhìn em trai.

 

Long Tịch Hiên cũng nhìn anh trai, nửa ngày sau…: “Vậy chia xẻ đi…. Nếu đối tượng là anh… em nguyện ý chia xẻ.”

 

Long Tịch Bác cười cười…: “Em đi tìm em ấy đi… anh lại chọc em ấy khóc rồi.” Đúng vậy… Chỉ có chia xẻ… Hiên, chúng ta chỉ có thể chia xẻ, không có lựa chọn thứ hai nữa.

 

Long Tịch Hiên cũng cười: “Anh, em đi đây.” Anh trai…. Chúng ta không muốn chia xẻ, nhưng là chúng ta không thể không chia xẻ.

 

Bởi vì cục cưng chỉ có một….

 

Long Tịch Hiên mở cửa phòng, liền sưởng sốt đứng tại chỗ…. chỉ thấy một thân hình nho nhỏ đang ngủ, người tựa vào mình đại cẩu xinh đẹp.

 

Cái đuôi của đại cẩu che gần hết thân thể bé, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào bộ lông xù của đại cẩu trên người… Tựa như Thiên sứ lạc đường … Thật… Thật đáng yêu nga…. Long Tịch Hiên nhẹ nhàng tiêu sái đi đến, ôm bé gái lên, ôn nhu lau nước mắt còn chưa khô kịp của bé.

 

Thân thể bé gái giật giật, dần dần thức tỉnh….. mắt nửa nhắm nửa mở, mở to ngập nước nhìn Long Tịch Hiên…

 

Một lát sau, lại nhắm mắt, tiếp tục ngủ…. Long Tịch Hiên buồn cười nhìn đứa bé mơ mơ hồ hồ kia…. Thật sự rất là đáng yêu…

 

Đứa bé kia đột nhiên mở to hai mắt: “Anh Hiên!”

 

“Ha ha, tỉnh rồi ư, đói bụng không?” Long Tịch Hiên nhẹ nhàng vén vài cọng tóc đen rối loạn trên mặt bé lên.

 

“Anh Hiên… Ô ô…..” Long Tịch Bảo vừa nhìn thấy người bé thích nhất- Long Tịch Hiên, nước mắt như thác nước ào ạt chảy xuống…

 

Long Tịch Hiên hoảng sợ, bé chưa từng khóc nhiều như vậy, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.. anh vừa vổ nhẹ lưng bé, vừa dỗ dành: “Không khóc, cục cưng ngoan, làm sao vậy, nói cho Anh Hiên nghe.”

 

“Anh Bác…vì sao Anh Bác không thích Tịch Bảo….. Tịch Bảo là đứa nhỏ hư phải không….?”

 

“Đương nhiên không phải, Anh Bác sao không thích Tịch Bảo được? Đừng tưởng tượng lung tung.”

 

“Nhưng Anh Bác nói, Tịch Bảo không phải em gái… Vĩnh viễn cũng không phải…., anh ấy vì sao không nhận Tịch Bảo!”

 

Long Tịch Hiên nhìn khuôn mặt bụ bẩm đang khóc thương tâm… Nhẹ giọng nói: “Cục cưng, em thật sự không phải em gái của chúng anh, nhưng chúng anh đều đối xử tốt với em, đối với em so với em gái thì tốt hơn nhiều, Em hiểu không?”

 

“Anh Hiên cũng không muốn em ư… Ô ô?” Long Tịch Bảo khóc càng thương tâm…..

 

“Không phải, Anh Hiên và Anh Bác đều thích cục cưng, Anh Hiên và Anh Bác sẽ đem cục cưng vĩnh viễn ở trong lòng, đừng khóc nữa, chúng ta đều thích cục cưng, chúng ta đều yêu thương cục cưng” Long Tịch Hiên đau lòng lau nước mắt của bé, hy vọng bé có thể hiểu được..

 

“Vậy anh không phải anh trai em, em cũng không phải con của mẹ và cha có phải không?” Long Tịch Bảo thương tâm hỏi.

 

“Đúng vậy, nhưng mẹ cùng cha luôn coi em là con họ nha, ngoan, đừng khóc, Anh Hiên mang cục cưng đi ăn bánh ngọt được không?”

 

“Anh Bác đi không?” đứa bé kia sợ hãi hỏi.

 

“Đi a, cục cưng đừng sợ, Anh Bác sẽ không đánh em.”

 

“Nhưng là hôm nay Tịch bảo không ngoan, Anh Bác rất tức giận đánh mông Tịch Bảo….Anh ấy hiện tại khẳng định vẫn còn giận..”

 

“Em bị sao?” Long Tịch Hiên nhíu mày, bắt đầu kiểm tra toàn thân cô nhóc kia.

 

“Đầu gối… Đau quá nha” Long Tịch Bảo lấy tay chỉ chỉ đầu gối được rửa cồn i-ốt.

 

Long Tịch Hiên nhìn miệng vết thương chỉ trầy xước, xác định không có bị thương nặng, nhíu mày hờn giận nói: “Sao lại thế?”

 

“Ở hoa viên … Tịch Bảo vấp phải cục đá.”

 

“Lần sau không được chạy nhanh như vậy có biết không, còn tái phạm, Anh Hiên sẽ tức giận đó!”

 

“Dạ, lần sau không chạy nữa.” Bé lập tức cúi đầu nhận sai.

 

Long Tịch Hiên vừa lòng hôn hai má của bé, sau đó ôm bé đi ăn bánh ngọt.

back top