Cuộc Chiến Trạch Nam

Chương 8

“Nghe nói cô không biết khởi động máy.” Có giọng nói từ trên đầu truyền xuống.

 

Thư Muội Dao đang chôn mình ở bàn sao chép tư liệu nghe vậy, ngoài cười nhưng trong không cười ngẩng đầu.

 

“Đã biết rồi, cám ơn.” Ngoại trừ nụ cười đáng sợ, còn tặng kèm một cái xem thường.

 

“Cô nên được đưa vào Viện bảo tàng Cố Cung.” Cao Diệc Tường mặt không chút thay đổi nhìn cô. “Nghe nói Cố Cung chuyên môn bảo tồn hiện vật hiếm có.”

 

Nhịn xuống…… Nhịn xuống…… Thư Muội Dao hít sâu niệm n lần.

 

“Tôi cũng cảm thấy anh nên đi gặp bác sĩ tâm lí.” Cô kéo ra khóe miệng cứng ngắc. “Nói không chừng bọn họ có thể trị khỏi chứng ép buộc của anh đấy.”

 

“Tôi có bằng thạc sĩ tâm lý học.” Mặt hắn không chút thay đổi, bày ra giọng dứt khoát. “Chính xác mà nói, tôi cũng không có chứng ép buộc đâu, nhưng tôi không cần thảo luận bệnh tình của mình với cô.”

 

Thư Muội Dao thật sự cảm thấy bệnh của hắn rất nghiêm trọng.

 

“Nếu anh có thể không tới quấy rầy, tôi sẽ rất cảm kích anh.” Bởi vì lần đó tức giận xúc động nhất thời, cô bỏ qua đề nghị dùng chung văn phòng với bạn trai, tùy tiện chọn đại một văn phòng còn trống.

 

Từ đó mở ra chuỗi ngày ác mộng của cô.

 

“Bởi vì chỉ số thông minh của cô không đủ, nên không thể chuyên tâm được? Vậy là sức tập trung của cô không tốt, hiệu suất công tác sẽ kém?” Hắn muốn hỏi nguyên nhân rõ ràng.

 

“Bởi vì nếu anh không tránh ra, tôi sẽ nhịn không được mà đánh anh!” Cô hét lên.

 

“Ồ –” Hắn gật gật đầu, vẻ mặt thấu hiểu. “Không nói sớm, chúc mừng cô học được cách khởi động máy.” Chúc mừng xong, Cao Diệc Tường cầm bữa sáng của mình, quay đầu về văn phòng.

 

Mới chính thức làm việc không đến ba ngày, cô đã bị một đống người kì quặc ở công ty này làm cho muốn điên rồi!

 

Đại bộ phận quái nhân, vẫn còn tôn trọng cô, nhiều lúc cô không hiểu bọn họ nói gì, trên mặt những tên đó lộ ra cái vẻ làm cô nổi lên ý đồ bạo lực, nhưng nhìn chung ở cùng bọn họ cũng không tệ, sợ cô ở cùng một đống đàn ông không được thoải mái, bọn họ thường chủ động quan tâm cô.

 

Ngoại trừ hai cái tên siêu cấp đặc biệt đó.

 

Trong đó một người là CEO cô mới thấy hôm qua, là tên thủ phạm hại cô bị đuổi việc.

 

Tên đó rất giống lưu manh, nói chuyện không nửa câu đứng đắn, không đến ba câu, cô đã muốn lấy đá ném hắn!

 

Mà tên vừa rồi còn lợi hại hơn.

 

Họ Cao kia, câu đầu tiên nói ra đã khiến cô muốn nhét hắn vào lại trong bụng mẹ, học giáo dục lại lần nữa!

 

Đầu óc hắn quả thực là người ngoài hành tinh, chỉ số thông minh đạt mức quái vật mà không thể sử dụng để giao tiếp với loài người! Không may nhất chính là, chỗ ngồi của quái vật mỗi ngày ra vào văn phòng đều đi qua vị trí của cô, trong mắt hắn, cô chắc hẳn cũng thuộc loại ngoài hành tinh, mỗi lần đi qua chỗ ngồi của cô, hắn đều lại đây “Nghiên cứu” một chút, xem cô là cái gì.

 

Cô sắp phát điên rồi.

 

Ở trên xe, Thư Muội Dao nhịn không được oán giận với bạn trai.

 

“Suy nghĩ của A Tường có chút đặc biệt.” Chung Ấn Nghiêu cười cười. “Cậu ta quá thông minh, trong đầu đều là những tri thức cứng nhắc, thưởng thức cũng rất kém, nhất là xã giao.”

 

Nếu như ba ngày trước nghe anh bình luận người khác xã giao kém, Thư Muội Dao khẳng định sẽ cảm thấy anh ‘năm mươi bước cười một trăm bước’[10], nhưng hiện tại, cô không thể không thừa nhận núi cao còn có núi cao hơn.

 

[10] tương tự như câu chó chê mèo lắm lông

 

So sánh với Cao Diệc Tường, anh có vẻ bình thường hơn rất nhiều!

 

“Cậu ấy không có ác ý.” Chung Ấn Nghiêu nói thay bạn.

 

“Anh ta không có ác ý em đã muốn đánh rồi, nói gì đến có ác ý.” Cô hừ mũi than thở.

 

“Em có thể đổi chỗ về văn phòng của anh.” Anh rất đơn thuần đề nghị.

 

Thư Muội Dao trầm mặc một lát, vẫn là lắc đầu. “Không cần.”

 

Cô mới không dễ dàng cúi đầu, cũng sẽ không đánh mà hàng. Nếu đã xác định, chính là tự mình chiến đấu.

 

Chung Ấn Nghiêu mỉm cười nhìn cô một cái, liền đem ánh mắt quay lại nhìn tình hình giao thông, không hề tiếp tục vấn đề này.

 

Hai người hiện tại đang trên đường tới chỗ ở của Chung Ấn Nghiêu, hiện giờ anh là thầy giáo dạy bạn gái sử dụng máy tính, anh vốn định lợi dụng lúc rảnh rỗi nhàn hạ ở công ty dạy cô, nhưng ngay ngày hôm sau cô đi làm, anh liền bắt đầu bận rộn, thời gian ở công ty thiếu, bởi vậy đề nghị khi tan tầm đến nhà anh tiếp tục học, mà giờ đã là ngày thứ ba.

 

Về đến nhà, Elena đi lên đón.

 

“Táo xanh, táo xanh Muội Dao……” Nó ở dưới chân Thư Muội Dao đảo quanh.

 

Thư Muội Dao buồn cười nhìn nó, tên nhóc này mỗi lần tới đều nhiệt tình ra cửa nghênh đón, “Chào Elena nha.”

 

Tuy rằng Chung Ấn Nghiêu đã nghiêm chỉnh sửa chữa, nhưng Elena vẫn kiên trì đặt dấu bằng tên của Thư Muội Dao với ba chữ quả táo xanh, anh hoàn toàn không có cách nào. May mắn bản nhân Thư Muội Dao cũng không để ý, sau đó Chung Ấn Nghiêu cũng từ bỏ, chỉ cần đừng kêu loạn quần lót, bra, thì sẽ thuận theo nó.

 

Elena ở dưới chân Thư Muội Dao lóe ánh sáng xah, không ngừng đảo quanh. Bạn trai đã giải thích qua với cô, Elena quay vòng không ngừng tại chỗ ý tứ là rất vui vẻ, rất tốt.

 

Cô ngồi xổm xuống, sờ sờ nó, giống như trêu đùa với mèo con cún con. “Tuyệt thật đó, Elena thật đáng yêu.” Nghe vậy, ánh xanh trên người tên nhóc màu trắng kia cũng nhấp nháy đáp lại.

 

Chung Ấn Nghiêu thì lại nheo mắt, chỉ thấy tên nhóc kia giống con sói con bám dính lấy lòng bạn gái.

 

Nói không chừng, anh nên giúp Elena đổi tên, bộ dáng hiện tại của nó, thật sự có vẻ giống “Hắn”. Nhóc quỷ háo sắc này.

 

“Cẩn thận váy của em, không lại bị nó nhìn lén.” Anh cũng quyết định gia nhập hàng ngũ gọi Elena là “Hắn”.

 

Thư Muội Dao cảm nhận được sự ghen tuông mãnh liệt trong lời nói bạn trai, cô ngẩng đầu, vừa mới muốn đáp lại.

 

“Phấn hồng, màu phấn hồng…… Quần lót ren màu phấn hồng……” Kết quả tên nhóc bên chân kia thế nhưng vừa kêu vừa chuồn mất.

 

Hại hai người bọn họ nhất thời không nói được gì, không biết nên xấu hổ hay nên cười.

 

Cuối cùng Thư Muội Dao bật cười trước.

 

“Nhìn đi.” Chung Ấn Nghiêu cũng chỉ đành bĩu môi, miễn cưỡng khẽ động khóe môi.

 

Đáng chết…… Quần lót ren phấn hồng…… Tuy rằng không biểu hiện ra ngoài, nhưng trong lòng anh để ý nhất câu này.

 

Vì sao tên quỷ nhỏ háo sắc kia được nhìn, mà anh là bạn trai chính quy lại không được xem! Trong lòng anh ai oán.

 

Thư Muội Dao lộ vẻ ngượng ngùng, cười mà không đáp, lắc đầu, tự đi vào phòng khách. Chung Ấn Nghiêu đương nhiên là lập tức đuổi kịp.

 

Cái bàn này Thư Muội Dao chuyên dùng để luyện tập máy tính, đặt chính giữa bàn, cô mở nguồn điện ra, ngồi trên thảm, phía sau dựa vào sô pha, bắt đầu ôn tập nội dung học mấy ngày nay, Chung Ấn Nghiêu thì tranh thủ thời gian vào phòng tắm rửa một cái, đến khi anh quay lại phòng khách, muốn lên xem bạn gái có gặp vấn đề gì không, lại phát hiện thời gian dạy học mỗi ngày anh mong chờ nhất đã bị cướp mất.

 

“Elena, biết cái này không?” Khi không có thầy giáo, Thư Muội Dao tò mò hỏi tên nhóc vừa chạy tới quấy rầy cô. “Chỗ này dùng hàm số nào?”

 

“%4a1*35……” Elena không chút nghĩ ngợi liền cho ra đáp án.

 

“Oa, thật sự biết nha! Thật là lợi hại!” Cô tán thưởng. Bên người Elena vui vẻ phát ra tiếng chuông nhạc, xoay vài vòng tại chỗ.

 

Nhìn hình ảnh trước mắt, Chung Ấn Nghiêu thiếu chút nữa hộc máu.

 

Anh nhất định phải tìm thời điểm xóa chương trình của Elena đi, nó như thế cũng muốn đoạt bạn gái anh?!

 

“Chỗ này là vị trí của tao, quay về phòng mày đi.” Anh đến giữ sô pha, ánh mắt bễ nghễ ra lệnh cho vật nhỏ màu trắng kia, phải đuổi nó đi xa.

 

“Bá –” Kết quả Elena phát ra tiếng còi cao mấy đề-xi-ben, ý đồ chống đối chủ nhân.

 

Cuộc chiến truy đuổi một người một máy lại trình diễn, Chung Ấn Nghiêu lửa giận lan cả đất cắt đứt nguồn điện của nhóc kia, quẳng nó vào phòng riêng.

 

Đến khi anh quay lại bên người bạn gái, Thư Muội Dao đã muốn cười nằm xuống đất.

 

“Em còn cười.” Mặt anh ai oán ngồi lên sô pha, vừa vặn bạn gái có thể nghiêng người ghé vào đùi anh. “Đây là công việc phúc lợi của anh nha, sao có thể cho nó được.”

 

“Em chỉ tò mò cùng chơi với nó thôi mà.” Cô thuận thế xoay người nằm lên đùi anh, cười.

 

“Anh rất đau lòng đó, muốn em an ủi.” Anh làm nũng ôm cô từ dưới đất lên sô pha, đặt trên người anh, tiếp theo nhắm mắt lại. “Đến đi, anh chuẩn bị tốt rồi.”

 

Thấy cái dáng vẻ bị người ngoài xâm lược của anh, Thư Muội Dao cười lớn tiếng hơn.

 

Nhưng cô cũng không xem nhẹ tư thế hai người trở nên quá mức thân thiết như thế, trong lòng thẹn thùng, nhanh chóng hạ một nụ hôn trên môi anh, liền đi xuống sô pha, quay lại vị trí ban đầu.

 

“Chỉ vậy thôi?” Anh mở mắt ra, khó nén thất vọng, cũng ngồi dậy theo.

 

“Không thích thì thôi, sau này không làm nữa.” Cô nhún vai.

 

“Thích thích rất thích……” Anh vội vàng cường điệu. “Rất thích, có thể lại lần nữa không?”

 

Nhìn vẻ mặt đáng thương hề hề của anh, Thư Muội Dao lại ở trên mặt anh chụt một cái.

 

“Rồi, đi học.” Hai tay cô cầm mặt anh, vỗ nhẹ hai cái, tuyên cáo thời gian vui vẻ đã qua.

 

Mặt anh lại ai oán.

 

Chỉ có hai má…… Aizz, không cá tôm cũng được. Anh đành tự an ủi.

 

Lại đến thời gian học, trước kia Thư Muội Dao ở trường học qua máy tính, đối với một vài câu lệnh cơ bản, sau khi ôn tập qua liền lên tay, nhưng đối với phần mềm xử lý công văn, cô căn bản chỉ vẻn vẹn có biết keyin cùng điều chỉnh chữ hình, có thể nói hoàn toàn không hiểu.

 

Chung Ấn Nghiêu rõ ràng không muốn cô tốn hơi học mấy phần mềm không dùng đến kia, trực tiếp nhằm vào giảng dạy phần mềm cần cho công việc của cô. Mọi người trong công ty dùng một bộ hệ thống riêng, vẫn chưa lưu hành bên ngoài, giao diện vô cùng đơn giản, không có nhiều chức năng rắc rối, cũng không cần dùng nhiều đến chuột, đối với đám kĩ sư đó chỉ là ngô khoai đơn giản, nhưng với Thư Muội Dao lại là một đống chỉ lệnh phức tạp.

 

“Học cái này rồi, sau này em đến chỗ khác làm việc sẽ không dùng đến nữa sao?” Lúc làm được một nửa, vừa đặt tham số ra, Thư Muội Dao nhịn không được hơi hơi oán giận.

 

“Sao lại muốn đến nơi khác làm việc?” Chung Ấn Nghiêu ở một bên thật sự nhàm chán, nghĩ hết biện pháp ngồi vào giữa bạn gái với sô pha, hai tay vòng lấy eo cô, giống như con gấu nằm úp sấp trên lưng bạn gái. “Công ty chúng ta phúc lợi với tiền lương rất tốt, vì sao muốn đổi chỗ làm?” Nếu nói tiền lương không đủ, anh có thể điều chỉnh giúp cô.

 

“Tùy tiện nói một chút mà thôi.” Cô không rảnh phân tâm để ý đến anh, tùy tiện ứng phó hai tiếng, vẫy vẫy tay muốn anh đừng ầm ỹ. “Đừng ầm ỹ, em đang suy nghĩ.”

 

Nghe vậy Chung Ấn Nghiêu đành phải ngoan ngoãn im lặng.

 

Anh tựa vào vai bạn gái, nhìn cô làm một trị số đơn giản, không quấy rầy, muốn cho cô nghĩ thông suốt.

 

Nhưng cô thơm quá, cảm giác tựa vào cô thật thoải mái, bụng cũng mềm nhũn, sờ thật thích…… Tay vốn đang ở trên lưng cô, không tự kìm được len lén xoa nhẹ.

 

Đôi tay không an phận kia bị đập vài cái cảnh cáo, cuối cùng, Thư Muội Dao bị cắt đứt suy nghĩ ngừng hoạt động đang làm, quay đầu lại.

 

Nhưng lúc này hung thủ không phải là đôi tay không an phận kia, mà là anh ở phía sau cô phấn khích……

 

Anh thật sự rất muốn cô.

 

“Tiểu Dao……” Anh rõ ràng hưng phấn đòi mạng, nhưng lại không thể không giả bộ vẻ mặt đáng thương nhìn cô.

 

Thư Muội Dao trừng mắt nhìn anh.

 

Nhìn vẻ mặt đó cô cũng không ngây thơ đến mức tưởng anh vòi vĩnh món đồ chơi gì đó hoặc kẹo que đâu.

 

“Anh đang làm gì?” Muốn bày ra vẻ mặt tức giận, nhưng thanh âm không có nửa điểm bức bách, chứ đừng nói là vẻ mặt.

 

“Anh nghĩ muốn em……” Anh rất thành thực, không chút nào che dấu.

 

Kiểu cầu xin thẳng thừng này ngược lại làm Thư Muội Dao không biết nên chống đỡ như thế nào.

 

Hai má cô hồng lên, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng là vô ích.

 

Kỳ thật…… Từ lúc anh đề nghị sau khi tan tầm đến nhà anh học, cô có chút chuẩn bị tâm lý rồi. Ngay lúc này trên người cô mặc đầy đủ một bộ nội y, là ngày hôm trước đặc biệt nhờ Bội Vân mua, để phòng ngừa.

 

Nhưng…… Cũng không thể tỏ vẻ làm như vậy cô hiểu được đi. Tốt xấu gì cô cũng là con gái, lại không có chút kinh nghiệm nào…… Anh nói trực tiếp như vậy, muốn cô tiếp sao đây? Chẳng lẽ muốn cô nói “Được thôi, đến đây đi!” như vậy sao?

 

Nội tâm không ngừng giao chiến, cô nhìn chằm chằm anh, không nói được nửa câu, sau đó quay đầu đi, không để ý nữa.

 

Trong lòng Chung Ấn Nghiêu không khỏi thất vọng.

 

Vẻ mặt vừa rồi của cô, làm anh tưởng có hi vọng. Nhưng mà cũng nghĩ, ít nhất cô không bảo anh biến đi, vậy nên anh da mặt dày ở phía sau cô tiếp tục, tìm kiếm an ủi.

 

Anh dán lại cô, tiếp tục “trộm nhu” cái bụng nhỏ mềm mại, không có tinh thần nhìn màn hình màu xanh phía trước, phát hiện cô đánh sai vài chỉ lênh, hình ảnh vẫn dừng lại không thay đổi.

 

“Tiểu Dao, er em đánh thành ar rồi kìa.” Tay anh giúp cô xóa đi.

 

“…… Ưm, cám ơn.” Cô hơi cứng người, qua một lát mới lên tiếng.

 

Tiếp theo, cô lại đánh sai vài số, cái bảng biểu đang tốt vặn vẹo thành hai hình tam giác kì quái, lại đánh sai rồi khôi phục chỉ lệnh như cũ. Anh lại lần nữa đưa tay sửa giúp, rồi lại lùi tay về bụng cô, phát hiện cô vụng trộm hít bụng, giống như nín thở, cơ bắp căng lại có chút mất tự nhiên.

 

Anh cuối cùng cũng để ý đến phản ứng kì lạ của cô.

 

“Tiểu Dao, có chỗ không hiểu sao?” Anh dán bên tai cô hỏi nhẹ.

 

“Không…… Không nha!” Cô run lên. “Em chỉ là chưa nhớ được!” Tiếng nói cùng cơ thể khẽ run.

 

“Không hiểu phải nói nhé.” Anh ôm cô chặt hơn.

 

“Ừ……” Cô gật gật đầu.

 

Chung Ấn Nghiêu dán lên cô, hai tay trên bụng từ từ di chuyển, nhẹ nhàng xoa vài cái, tạm dừng. Tiếp theo, anh lớn mật đưa tay đi xuống, lướt qua chiếc váy bó cô mua để đi làm, cách lớp vải, ở trên đùi cô vuốt qua lại……

 

Anh cảm giác được, thiên hạ trước người ngày càng cứng nhắc.

 

Nhưng cô không ngăn anh lại.

 

Thông tin này, làm cho anh quả thực muốn kêu ra tiếng. Nhưng anh không dám cao hứng quá sớm, tiếp tục tiến hành theo chất lượng, dò xét điểm mấu chốt của cô.

 

Anh rút tay trên đùi cô về, không đợi cô thở ra hơi, đưa tay về móc váy, cởi bỏ, tiến vào dưới lớp quần áo.

 

Anh than thở ra tiếng. Da thịt chạm nhau cảm giác thật tốt.

 

Eo mềm mại bụng quyến rũ, nháy mắt cao lên mấy lần. Dục vọng giữa hai chân lại ngóc đầu rồi.

 

“Tiểu Dao…… Em lạnh không?” Đến lúc này, cô vẫn không đẩy anh ra. Chung Ấn Nghiêu đã tin chắc ý cô, không còn kiêng dè nữa.

 

Môi anh hôn bên tai cô, khiến cô một trận run rẩy.

 

“Không có.” Thanh âm của cô giống như phát run.

 

Mặc dù không ngăn cản anh, nhưng cô vẫn giả vờ như không có chuyện gì, mặc dù thanh âm đã lộ ra sơ hở, thân mình cũng hơi hơi phát run, vẫn tiếp tục giả vờ gõ gõ bàn phím.

 

Hành động của cô, càng làm cho anh hăng hái.

 

Ngón tay dọc theo da thịt non mềm của cô thong thả đi lên, chạm vào chướng ngại, anh đột nhiên lớn mật hung mãnh bao lại mềm mại của cô, dọa cô thét một tiếng kinh hãi. Không để ý đến, anh quay thân thể cô lại, kích tình hôn.

 

Ngắt lấy ngọt ngào của cô, bàn tay vỗ về chơi đùa, anh nháy mắt cuồng loạn, đem cô áp đảo ở dưới.

 

Thuận tiện đẩy ra hung thủ trói chặt xinh đẹp của cô, lộ ra hai khối đỏ bừng, lưỡi anh lập tức ra trận.

 

Thình lình xảy ra kích tình chọc Thư Muội Dao thét chói tai, cô ôm lấy cái đầu đang chôn trước ngực mình, níu lấy tóc anh.“Ấn Nghiêu!”

 

Chung Ấn Nghiêu nghe tiếng ngẩng đầu, Thư Muội Dao vẻ mặt bất lực nhìn anh.

 

Anh bắt đầu cởi quần áo của cô, cuối cùng chỉ để lại quần lót.

 

“Quần lót ren phấn hồng……” Anh nằm trước người cô, môi hôn vào quần lót của cô. “Đây là của anh, toàn bộ đều là của anh.” Anh nắm lấy ý tứ hàm xúc mười phần tuyên cáo.

 

Thư Muội Dao thẹn thùng muốn đưa tay ngăn, lại bị anh kéo ra. Anh cách lớp tơ mỏng màu hồng hôn nơi thần bí của cô.

 

Cô cảm thấy rất xấu hổ, một nguồn nhiệt từ nơi anh hôn không ngừng mạnh mẽ xuất hiện, truyền khắp tay chân cô, khiến toàn thân cô mềm nhũn.

 

“Ấn Nghiêu……” Giọng cô mang sự khẩn cầu.

 

“Anh đây.” Môi anh hôn bên trong bắp đùi cô, sau đó đứng lên. “Chúng ta trở về phòng nhé.”

 

Một tay của anh vòng qua ôm lấy cô, không cẩn thận quẹt vào màn hình phía trên.

 

Nhưng anh không thèm để ý, hiện tại dù núi lửa có phun trào, cũng không ngăn cản được anh về phòng.

 

Cuối cùng nha, tình cảm lưu luyến của anh, cuối cùng nở hoa kết trái.

 

***

 

Mùa đông Đài Bắc, gần như trải qua cùng những trận mưa.

 

Văn phòng ở Ngải Bảo có hai bức tường bằng thủy tinh hấp thụ ánh sáng, đây là để cho một đống trạch nam tươi sống ít ra ngoài cửa được phơi ánh nắng mặt trời nhiều một chút mà đặc biệt thiết kế.

 

Bên ngoài mưa dầm liên tục, tay Thư Muội Dao đang cầm ly trà sữa nóng vừa pha, đứng cạnh tường, quan sát cảnh mưa mênh mông bên ngoài.

 

Điện thoại của cô lúc này vang lên.

 

“Alo?”

 

“Tiểu Dao, bây giờ anh phải đi “Hoàn Ích”, xử lý xong chuyện bên đó là có thể trở về.” Chung Ấn Nghiêu vừa chấm dứt công tác chuẩn bị đi xuống tầng một công ty, mới rảnh rỗi một lúc, liền lập tức gọi điện thoại cho bạn gái báo cáo hành trình.

 

“Được, anh lái xe cẩn thận nhé, bên ngoài đang mưa.” Cô nở nụ cười ngọt ngào.

 

“Ừ, hôm nay em có nhớ anh không?” Người nào đó thích làm nũng, ở bên đầu kia hỏi.

 

“Làm ơn đi, anh mới ra cửa buổi sáng đó có được không.” Cô cười.

 

“Anh ở bên ngoài chạy cả một ngày rồi nha……” Quả nhiên giọng điệu có chút ai oán. “Ngay cả cơm trưa cũng không có cách về ăn.”

 

“Ở đâu ra một ngày? Bây giờ còn chưa đến ba giờ chiều.” Người này thật sự quá hỗn độn rồi.

 

“Đủ lâu rồi, không ở bên cạnh trông chừng, nếu em bị người khác trêu chọc chạy mất thì sao đây?”

 

Mỗi người đều thích những lời êm tai, nhất là lời ngon tiếng ngọt của người yêu, Thư Muội Dao bị anh chọc cho cười khanh khách.

 

“Được rồi, bớt ba hoa đi, trên đường cẩn thận, em ở công ty đợi anh.”

 

Trong tiếng oán hận làm nũng của bạn trai, chấm dứt trò chuyện, Thư Muội Dao miệng nhấp một ít trà, môi vẫn còn cong cong cười, sau đó quay đầu, chuẩn bị trở lại chỗ ngồi tiếp tục làm việc.

 

Nhưng vừa mới xoay người, đã bị người phía sau làm cho giật mình.

 

“Oa!” Cái cốc trên tay suýt chút nữa đổ xuống.

 

“Cẩn thận, quần áo của tôi rất đắt đó.” Người phía sau vội vàng lui nửa bước, đúng là CEO của Ngải Bảo, Tiền Quán Kiệt.

 

“Vậy anh cũng không cần phải đứng phía sau dọa người như thế chứ!” Người này chắc là đã ở trong văn phòng cô được một lúc rồi, thân là ông chủ, lại không giống ông chủ một chút nào.

 

“Tôi tới đây quan sát chút.” Bị nhân viên gầm thét, hắn lơ đễnh, chỉ biểu hiện phong độ. “Thế nào, cô cùng A Nghiêu “xác định” rồi hả?”

 

Hai người đều đã kết giao một thời gian, câu “Xác định” kia rất có ý tại ngôn ngoại, đối mặt với cái tên không đứng đắn như thế, Thư Muội Dao quyết định làm như cái gì cũng chưa nghe thấy.

 

“Tôi trở về làm việc.” Làm ơn tha cho cô đi.

 

Lướt qua cái bàn trực tiếp vòng qua hắn, Thư Muội Dao trở lại vị trí của mình.

 

Tiền Quán Kiệt cũng đi theo. Vị trí hiện tại của cô vẫn là chỗ đầu tiên cô chọn.

 

“A Nghiêu kia mấy ngày nay khuôn mặt vô cùng rạng rỡ, tôi làm loạn, cậu ta cũng không tức giận, tình trạng “si đần” gần như có thể so sánh với lúc cô đồng ý kết giao với cậu ấy.” Hắn trực tiếp ngồi bên cạnh bàn, cầm lấy vật để bàn nhỏ ngắm nghía.

 

Thư Muội Dao liếc hắn một cái. “Không được làm loạn người ta.” Hơn nữa anh ấy cũng không “si đần”.

 

“Đau lòng?” Hắn giơ lên nụ cười xấu xa.

 

Ánh mắt nhìn lên trên. “Nếu anh không đến để làm việc, có thể không cần đến công ty.”

 

“Tôi đến công ty cũng có thể không cần làm việc.” Hắn nhún vai. Dù sao hai CEO của Ngải Bảo, một tên chủ nội, một tên chủ ngoại. Hắn vừa vặn phụ trách ra bên ngoài đi xuất đầu lộ diện làm cái bình hoa đó.

 

Thật sự là một nửa phút cũng không thể chịu được tên đàn ông không đứng đắn này! Người như thế này cũng có thể mở công ty làm ông chủ, hơn nữa theo như cô biết, còn kiếm không ít tiền, thật sự không có lương tâm rồi. Thư Muội Dao oán thầm.

 

“Dù sao anh cũng đã đến đây, thì đi giúp làm chút chuyện đi, phòng e phải làm 3d tương tác mua đồ thương thành, cần giúp đỡ.” Cô lấy đồ trên tay hắn ra, trực tiếp giao công việc cho hắn.

 

“Cô làm sao mà biết?” Hắn nhướng mày.

 

“Tôi ngày nào cũng ở trong công ty thì làm sao mà không biết được.” Cô kỳ quái nhìn hắn. “Ấn Nghiêu nói anh rất lợi hại, nếu đến công ty rồi, thì đi giúp chút đi.”

 

Mà cô biết, công ty Ngải Bảo này cùng công ty bình thường không giống nhau lắm, công ty bình thường đều là ông chủ cam kết với nhân viên, tiền kiếm được rơi hết vào túi ông chủ, rồi mới phát cho nhân viên tiền lương, tiền thưởng. Ngải Bảo thì có vẻ như là hợp tác quan hệ bạn bè, bán đi một dự án, công ty rút thành ba, làm như song phương giao tiếp nghiệp vụ rút một chút thành năm, mặt khác chia đều năm mươi năm mươi cho những người phụ trách dự án.

 

Sau khi biết được những điều này, cô mới biết bạn trai kiếm được rất nhiều tiền.

 

Công ty chỉ có mình anh làm nghiệp vụ, ngoài tình huống chương trình anh viết bị một công ty bên ngoài trực tiếp mua ra, đại đa số dự án đều có phần anh.

 

Mà Tiền Quán Kiệt thân là CEO công ty, tiền lương của hắn là do nhân viên cố gắng mới có, hẳn phải nên giúp đỡ miễn phí. Thư Muội Dao cho rằng như thế.

 

Người đàn ông vốn đang mỉm cười, vẻ mặt khẽ biến, hắn sâu xa khó hiểu nhìn cô.

 

“Dao Dao, có muốn suy nghĩ làm bạn gái tôi hay không? Tôi so với A Nghiêu không hề kém nha.”

 

Lời hắn nói rước lấy một cái lườm ngoan độc.

 

Luận về bên ngoài, Tiền Quán Kiệt cho rằng, nhìn tổng thể, quả thật phù hợp với tiêu chuẩn trai đẹp đương thời, kỳ thật không chỉ có hắn, còn có cái tên quái đản Cao Diệc Tường kia, lúc không nói gì cái dáng vẻ lạnh lùng đó, cũng có tiềm lực mê đảo người khác phái.

 

So sánh tiếp đó, Chung Ấn Nghiêu mặt đẹp thì đẹp thật, nhưng khá là quy củ, chỉ cần anh không mở miệng — À, phải nói, cả ba tên này không nên mở miệng. Bọn họ một khi mở miệng, sức quyến rũ cấp lũy thừa cũng thẳng tắp rơi xuống. Nhưng Thư Muội Dao đã chìm đắm trong bể tình, hoàn toàn không thấy bạn trai nói chuyện có vấn đề gì, thậm chí cảm thấy khi anh hâm lên cái dáng vẻ đó đến là đáng yêu.

 

Mà cái tên rễ hành kia thế nào? Mà dám so sánh cùng bạn trai thân ái của cô!

 

“Anh kém hơn.” Cô lạnh nhạt nói. “Không muốn giúp, thì về văn phòng anh đi!” Tức chết người đi được.

 

Tiền Quán Kiệt bị phản ứng của cô chọc cười.

 

“Ai, tôi đây là khen cô nha.”

 

“Không cần.” Tên quỷ tự đại. Cô ghét nhất người như vậy!

 

“Tiểu thư, tôi là CEO nha.”

 

“Nếu dự án của mọi người không được đưa ra, tiền lương của tôi cũng sẽ không có tin tức.” Cô nhắc nhở hắn, tiền lương của hắn cũng nhờ thế mà có, muốn lĩnh tiền lương, phải đi làm việc.

 

Tiền Quán Kiệt tràn đầy ý cười nhìn cô. Công ty thành lập đến nay, hắn không phải không bị người khác nói qua, nhưng mà vừa mới vào công ty không lâu, còn thái độ trực tiếp như thế, cô chính là người đầu tiên.

 

Từ sau khi cô đến đây, tiếng kêu rên trong công ty cũng ít đi, không chỉ phòng trà có đầy đủ đồ uống, cô còn chủ động giúp đi pha trà, ngoài trừ cơm trưa sớm hơn, thỉnh thoảng còn có điểm tâm buổi chiều. Cô quả thật đem một đầu tập trung vào công việc ngay cả cái vỏ cây bị gặm cũng chăm sóc rất tốt.

 

Lúc trước vốn là mọi người tự trông nom, tạp vụ xem ai rảnh rỗi có lòng sẽ đến xử lý, mà phần lớn đều là A Nghiêu xử lý, nay một đống chuyện tạp nham, phản ứng đầu tiên của mọi người là đến tìm cô.

 

Hắn rất ít khi xuất hiện ở công ty, nhưng những việc này hắn đều thấy.

 

“Dao Dao, học wacthế nào rồi?” Hắn hỏi.

 

“Cũng kha khá rồi, làm sao?” Đột nhiên lo lắng hắn sẽ khảo sát, vẻ mặt cô đề phòng.“Những phần công việc cần đến tôi đều đã học, tốc độ so với nhóm của anh như vậy cũng nhanh rồi.”

 

“Còn không đến nửa tháng, tiến độ quả thật không tồi.” Nhanh hơn so với tưởng tượng của hắn.

 

Thư Muội Dao đã quen những người này, bọn họ nếu không phải đánh giá cô quá cao, đem cô thành nói cái gì cũng nên biết một chút, nếu không thì chính là khiến cô ngốc đi, dạy dỗ khẩn thiết trong vòng tháng rưỡi mới có thể miễn cưỡng nhập môn.

 

“Còn tạm được, các chỉ lệnh cũng học được rồi, chỉ là tôi đánh chữ còn chưa đủ nhanh.” Phản ứng so với sử dụng chỉ lệnh cũng chậm hơn một chút.

 

May mắn công việc của cô vô cùng thoải mái, có rất nhiều thời gian có thể giúp mọi người pha trà, thậm chí nơi nơi la cà xem có cần giúp đỡ gì hay không, từ tốn suy nghĩ cũng không ngại.

 

“Không thể tưởng được cô thật sự nghiêm túc học.” Hắn nhíu mày. “A Nghiêu nói muốn giúp cô học, còn quy định chúng tôi không hẹn trước thì không được qua nhà cậu ta, tôi nghĩ hai người ở nhà làm chút chuyện không thể cho ai biết.”

 

Hắn đoán đúng phân nửa.

 

“Tôi thật nghiêm túc học đó!” Một chút ngượng ngùng nổi lên hai má, Thư Muội Dao bác bỏ.

 

Tiền Quán Kiệt cười cười. “Cho nên cô cũng không phủ nhận có một vài chuyện không thể cho ai biết.”

 

Thế này mới giật mình thấy bản thân nói hớ, Thư Muội Dao thiếu chút nữa muốn xông lên đánh hắn, nhưng ở một giây cuối cùng, lý trí vẫn giữ chặt cô. Trước mắt là ông chủ lưu manh bất lương nha! Ông chủ đó!

 

“Đi giúp đi” Cô xấu hổ.

 

Tiền Quán Kiệt cười ha ha.

 

Ông trời, cô gái này cùng A Nghiêu thật sự là một đôi bảo vật! Kiểu đơn thuần còn rất ngay thẳng ngoan ngoãn này chơi vui nhất đó.

 

“ok, phòngeđúng không?” Hắn dứt khoát bỏ đi nhận định chỉ ấn tượng vẻ bên ngoài, thay đổi cách nhìn về cô. Cô cùng A Nghiêu rất thích hợp, ở cùng nhau vừa vặn là đôi tình nhân ngốc nghếch.

 

Thật vất vả tiễn bước tên CEO làm việc không đàng hoàng kia, đang lúc Thư Muội Dao nhẹ nhàng thở ra, tầm mắt của cô vừa vặn nhìn đến cánh cửa văn phòng cách đó không xa.

 

Cái vị “Quan Tổng chỉ huy” giống như người ngoài hành tinh kia bước ra văn phòng.

 

Hắn nhìn thấy cô, vẻ mặt không biến hóa nhiều lắm, nhưng lại đi thẳng tới chỗ cô. Thư Muội Dao nháy mắt gục xuống bán.

 

Cứu mạng nha! Cô rốt cục tạo nghiệt gì, mà lại phái hai người này đến chỉnh cô nha?

back top