Đặc Quyền Của Giáo Sư

Chương 4

Tan học xong, Cố Thanh Vũ đi đến siêu thị mua đồ về làm bữa tối, cứ coi như là bù cho anh nên phải mua nhiều môt chút.

 

Như thường ngày đi làm về, câu đầu tiên anh nói sẽ là "Vợ ơi, vợ ơi. Anh về rồi này." Sau đó là chạy thẳng vào nơi cô đang đứng, ôm từ đằng sau.

 

Cố Thanh Vũ quay đầu nhìn anh "Anh đi tắm đi, cơm sắp xong rồi."

 

"Tiểu Vũ, ăn cơm xong chúng ta đi động phòng."

 

Cô trố mắt nhìn anh, hai bên má hơi ửng đỏ "Không được."

 

Lục Tử Ngạn bất mãn nói "Tại sao? Chẳng phải em nói là sẽ bù sao? "

 

"Thì chính là nấu những món ngon cho anh." Cô có nói là sẽ cùng anh làm chuyện đó đâu chứ? Rõ ràng là do anh hiểu sai còn bất mãn cái gì.

 

Anh mặt mày tối sầm, biểu cảm cũng rất đa dạng, từ hăng hái đến tuyệt vọng rồi buồn tủi, vòng tay đang ôm cô cũng buông ra, quay mặt lủi thủi bỏ đi, còn lẩm bẩm:

 

"Đời người phải khóc bao nhiêu lần mới không lưu lệ.

 

Đời người phải rơi bao nhiêu lệ mới không tan nát lòng."*

 

*Câu hát trong bài Hoa rơi nhạc phim Mỹ nhân tâm kế.

 

Cô chỉ biết lắc đầu, Lục Tử Ngạn lúc này thì buồn tủi vậy thôi nhưng một lát nửa lại bắt đầu vui vẻ như không có gì, liên tục tìm cách dụ dỗ cô làm chuyện đó (dù nhiều lần thất bại) .

 

Nồi canh một lúc lâu cũng chín, Cố Thanh Vũ nếm thử, cũng không tệ. CÔ vừa học trên tivi món mới, đợi lát nửa cho Lục Tử Ngạn làm thí nghiêm. Đang suy tư, đột nhiên chuông cửa vang lên, nồi thịt trên bếp bên cạnh cũng sôi ùng ục, cô nhíu mày , ai lại đến giờ này.

 

* Đing...đingggg... Vì không có người mở cửa nên bên ngoài liên tục vang lên, Lục Tử Ngạn chưa tắm xong, cô lại không thể bỏ nồi thịt, hết cách đành nhanh chóng , mở vung , nêm nếm mọi thử rồi chạy ra ngoài.

 

Theo như bình thường, trước khi mở cửa, cô phải nhìn qua lỗ mắt mèo xem đó là ai mới có thể mở, nhưng do quá gấp gáp nên quên mất, cứ thế mở cửa "Là ai vậy ạ ?"

 

"Cố Thanh Vũ ?!" Người đứng trước cửa là Ngô Phong cùng một người đàn ông, cô chưa từng gặp qua anh. Nhưng quan trọng nhất chính là, tại sao bọn họ lại ở đây. Cố Thanh Vũ như chết lặng tại chỗ, cô nên làm thế nào đây ? Bị bại lộ rồi...

 

"Tiểu Vũ, hết xà bông tắm rồi, mai em nhớ mua đấy !" - Đúng lúc Lục Tử Ngạn từ phòng tắm bước ra, chỉ mặc mỗi cái quần dài, tay dùng khăn lau tóc. Thấy hai người bạn, đầu tiên là hơi bất ngờ sau đó thì dửng dưng như không "Đến đây làm gì ?"

 

"Tử Ngạn, cậu...cậu với...!?" Thẩm Duy Thiên - bạn học của Lục Tử Ngạn, nhìn bộ dáng của anh cùng cách gọi tên cô gái trước mặt không khỏi nghi ngờ.

 

"Em cứ làm việc đang làm đi!" Anh quay sang vỗ nhẹ đầu Cố Thanh Vũ, nếu đã bại lộ thì không cần phải giấu làm gì. Cô gật đầu bước đi.

 

Còn ba người đàn ông đi vào phòng khách nói chuyện.

 

Vì nhà bếp nằm gần phòng khách, dù vô tình hay cố ý cô cũng nghe thấp thoáng cuộc nói chuyện của họ. Cụ thể là như thế này :

 

Ngô Phong: "Sao cậu lại cùng với sinh viên ở chung một nhà? Chắc không phải cô ấy có 'kỹ thuật' rất tốt đấy chứ? "

 

Lục Tử Ngạn: "Đầu chú chứa đậu phụ à?"

 

Thẩm Duy Thiên: " Vậy là 'hát' rất hay?"

 

Lục Tử Ngạn: "Thẩm thiếu, chỉ có chú mới hát tệ thôi."

 

Thẩm Duy Thiên: "Cậu nghe tôi hát bao giờ chưa mà bảo?"

 

"Cần gì, anh đây nghe giọng nói là biết ngay."

 

Ngô Phong: "Mau tiết lộ, sao chú có thể yêu sinh viên của mình như thế? "

 

Lục Tử Ngạn: "Hừ, hai chú vẫn chưa đủ trình độ để hiểu đâu."

 

...

 

Cố Thanh Vũ dù không muốn cũng phải nhét hết những thứ ấy vào tai, rồi từ tai này sang tai kia chui ra ngoài. Đúng là bạn bè, cách nói chuyện y hệt nhau, chỉ có điều, Lục Tử Ngạn cao tay hơn bọn họ thôi.

 

"Tiểu Vũ, lại đây." Ngoài phòng khách vang lên tiếng của Lục Tử Ngạn. Cô đứng dậy bước ra, liền bị bốn cặp mắt của hai vị khách nhìn chằm chằm. Ngô Phong trước giờ là một kẻ không nghiêm túc, cười tươi hỏi cô "Học trò, em làm sao có thể hớp hồn được cậu ta vậy? "

 

Cố Thanh Vũ nhăn mặt, ngồi xuống bên cạnh Lục Tử Ngạn. Anh thay cô trả lời "Cậu hỏi nhiều làm gì? Nếu đã biết hết rồi thì đi về đi."

 

Thẩm Duy Thiên tặc lưỡi vài cái, xoa xoa cái bụng đói mốc meo "Hình như nhà cậu có mùi gì rất thơm. " Anh đâu dễ dàng mà đi sớm như vậy , phải ở lại xem hai vợ chồng Lục thiếu chứ. Kết hôn gần hai năm mà không nói một tiếng với anh em, anh đây nể mặt là bằng hữu lâu năm nên mới không tính toán.

 

Ngô Phong nghe vậy liền phụ hoạ "Phải, phải, có mùi rất thơm. Khiến bụng tôi đang sôi đây."

 

"Vậy hai người ở lại dùng cơm đi, em nấu rất nhiều." Cố Thanh Vũ cất tiếng.

 

"Tốn cơm, không cần ở lại." Lục Tử Ngạn xen vào, thẳng mặt đuổi bằng hữu, hai tên kia thật là mặt dày. Đã không mời mà đến thì thôi, còn muốn ở đây ăn chực ?

 

"Không sao. Cơm cũng chín rồi, mọi người vào đi." Cố Thanh Vũ lườm anh một cái sau đó đứng dậy đi vào bếp.

 

Ngô Phong và Thẩm Duy Thiên hớn hở đi theo, không tồi, cô bé này cũng biết điều. Lục Tử Ngạn bực nhọc bước vào, ngồi xuống bàn, cất giọng "Muốn ăn thì tự lấy chén đũa."

 

"Chúng tôi là khách !" Cả hai người bọn họ đồng loạt lên tiếng.

 

Lục Tử Ngạn : "Khách không mời mà đến."

 

"Được rồi, để em lấy cho." - Hết chịu nổi ba người đàn ông trước mặt, Cố Thanh Vũ mới đứng lên, nhưng chưa kịp đứng , Lục Tử Ngạn đã nhấn cô xuống ngồi yên trên ghế. Chân mày nhíu lại "Họ đâu có bị khuyết tật..." rồi quay sang Ngô Phong và Thẩm Duy Thiên "...tự túc !"

 

Bọn họ trừng mắt nhìn anh, lặng lẽ đứng dậy lại chén đũa, cùng chửi rủa anh vài câu. Cố Thanh Vũ không biết nói gì, đưa tay cầm chén xới cơm, có thật là bạn không vậy ? Bạn bè cô dù có hơi thô bỉ, nói chuyện hại não nhưng cũng không đến nỗi này.. Nhưng nếu xem xét lại, để làm bạn với Lục Tử Ngạn thì cũng phải mặt dày một chút, lòng tự trọng nhỏ một chút, cam chịu một chút...và phải là kẻ cuồng ngược !!!!

 

Ngô Phong làm một hơi hết chén canh, chép chép miệng khen ngợi "Thanh Vũ, món này không tệ ! Cho anh chén nữa." Bắt đầu từ đầu bữa, Ngô Phong đã thay đổi cách xưng hô với cô, không còn giống như trước.

 

"Cả anh nữa." - Thẩm Duy Thiên cũng đưa chén cho cô.

 

Cố Thanh Vũ mỉm cười, cánh tay vừa vươn ra liền bị chặn lại, cô quay mặt nhìn anh, lại sao nữa ? Lục Tử Ngạn lạnh giọng nói "Hai cậu có tay chân để làm gì ?"

 

"Sao cậu lại khó tính như thế ?" Thẩm Duy Thiên cau có bất mãn.

 

"Tôi thích."

 

Và cuối cùng bọn họ cũng phải tự múc, đây được gọi là "Muốn ăn thì phải làm*" sao ?????

 

* Nguyên văn : "Muốn ăn thì lăn vào bếp."

 

Kết thúc bữa ăn, Ngô Phong và Thẩm Duy Thiên không muốn cũng bị đuổi về. Dù sao mục đích của họ đã đạt được nên rất thỏa mãn. Lục Tử Ngạn sau khi đuổi được hai con kỳ đà kia về lại bắt đầu bài ca muôn thuở "Tiểu Vũ, chúng ta lên giường !"

 

Cố Thanh Vũ đang xem tivi trên sofa, vẫn là câu trả lời mọi khi "Không."

 

"Cố Thanh Vũ, em nói thử xem, làm cách nào để con người cảm thấy khoái lạc nhất !? " Người nằm dài trên sofa, tay cầm điện thoại bấm bấm, cất tiếng hỏi.

 

Cố Thanh Vũ ngồi cách đó không xa, điềm đạm trả lời "Sex ??"

 

"Ý kiến hay, chúng ta cùng thử." Anh ngồi bật dậy, cười tươi nói.Cô trừng mắt "Không hứng thú."

 

Lục Tử Ngạn e thẹn "Anh có chỗ nào không hấp dẫn? "

 

Cô sâu kín thở dài, anh lúc nào mới có thể nghiêm túc, ngay cả thời gian thư giãn của cô cũng bị anh quấy rối, chỉ là cô lười trả lời anh nên mới tùy tiện nói vậy nhưng xem ra anh là cố tình trêu ghẹo, muốn lưu manh, vậy thì cô chiều anh. Cố Thanh Vũ liếm môi "Vậy thì lại đây, cho em sờ thử."

 

Lục Tử Ngạn hai tai đỏ bừng, hai tay che ngực, bộ dáng như thiếu nữ e lệ -- "Đồ bỉ ổi, không được làm càn !"

 

Cố Thanh Vũ xích lại gần , cười tươi "Lục cô nương, em còn ngại gì, lại đây !"

 

"Là chàng nói."

 

Cố Thanh Vũ gật gật, cứ nghĩ anh chỉ đùa, ai ngờ lại đứng lên, đè cô xuống ghế, áp vào môi cô. Cố Thanh Vũ mắt chữ O, là gạt người, nếu bình thường cô làm vậy, anh sẽ im lặng xấu hổ bỏ đi, nhưng sao lần này lại thế này ??? Nụ hôn của anh nồng nàn mà triền miên.....

 

Lục Tử Ngạn nhẹ nhàng rời khỏi môi cô, đôi mắt đen huyền chìm trong dục vọng, hai bên gò má chút ửng đỏ, anh lúc này mang sức hút mê người, Cố Thanh Vũ thở phì phò, vì nụ hôn mà hơi thở bị đứt quãng, cô xoay mặt "Đứng dậy."

 

Lục Tử Ngạn cười tà "Là em nói muốn anh mà ?"

 

"Chỉ, chỉ là nói đùa."

 

Hơi thở nóng hổi phà xuống khuôn mặt trái xoan xinh đẹp, khiến cô run lên, hai mắt nhắm nghiền. Lục Tử Ngạn chỉ điểm lên trán cô nụ hôn, Cố Thanh Vũ bất ngờ , quay sang nhìn anh, bắt gặp nụ cười ôn nhu, anh cười "Anh sẽ không ép buộc em làm bất cứ chuyện gì mà em không muốn !"

 

Anh luôn như thế, luôn dịu dàng, trân trọng em, chỉ cần em không muốn, anh tuyệt đối không miễn cưỡng.

 

Cố Thanh Vũ, em là người phụ nữ của anh, mãi mãi luôn như vậy!!

 

Cố Thanh Vũ vòng tay qua cổ ôm lấy anh, Lục Tử Ngạn im lặng để cô ôm. Hôm nay cô rất lạ, ở trừong người như mất hồn, về như thì suy tư. Tuy ngoài mặt vui vẻ như thế nhưng trong lòng thì ngược lại. Lục Tử Ngạn hỏi "Hôm nay em sao thế? "

 

Cố Thanh Vũ sững người, anh nhìn thấu rồi? Cô ngập ngừng nhìn anh, suy nghĩ hồi lâu mới lên tiếng "Ngạn Tử, chúng ta công khai nhé."

 

Lục Tử Ngạn ngây người, anh khó hiểu, người lúc trước bán sống bán chết giữ bí mật cho đến khi tốt nghiệp là cô, sao bây giờ lại đột nhiên...???

 

--- -----

 

Anh vì tôi làm rất nhiều việc, nhưng tôi chưa từng vì anh làm điều gì. Khi bà tôi bị đột quỵ qua đời. Mọi thứ như sụp đổ trước mắt tôi, tôi đau đớn, gục ngã, cả bạn bè cũng không an ủi được , lúc đó anh đã đứng trước mặt tôi, vươn bàn tay to rộng, vẫn giọng nói trầm thấp đầy nam tính đó, anh nói "Cố Thanh Vũ, theo tôi về nhà. Tôi sẽ chăm sóc em." Đó là lần đầu tôi nắm tay anh, theo anh về nhà.

 

Tôi cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt đám bạn, dù bị người khác chế nhạo cũng không buồn. Lúc về nhà, anh liền ôm tôi vào lòng "Cứ khóc đi. Bây giờ chỉ có tôi và em, không cần gắng gượng!! "

 

Bất kể lúc nào chỉ cần tôi cần, anh đều đột ngột xuất hiện, an ủi rồi lặng lẽ ngồi bên cạnh.

 

Dù tôi có cố che giấu thế nào, anh cũng phát hiện ra tâm sự của tôi...

 

Có lẽ ngay từ lần đầu nắm tay anh...tôi đã yêu anh rồi!!

back top