Đại Chúa Tể

Chương 198

Chương 198: Tô Linh Nhi
"Uỳnh uỳnh!"
Trong khí hải của Mục Trần mơ hồ có một chút sôi trào, hắc viêm đậm đặc bao phủ lấy quang luân linh lực. Thần Phách Mục Trần vẫn ngồi trên quang luân linh lực, đôi tay tí hon kết ấn, hấp thu từng đạo linh lực được cường hóa trở về.
Hấp thu đám linh lực cường hóa trở về, đôi mắt Thần Phách càng thêm tối tăm, hắc viêm lượn lờ.
Dù rằng hiện tại dao động linh lực trong người Mục Trần không bằng một phần khi trước chiến đấu, nhưng một khi động thủ, có lẽ thực lực bộc phát sẽ còn mạnh hơn khi xưa!
Thành quả dung hợp linh lực Cửu U Hỏa chắc chắn sẽ mang tới trái ngọt đỉnh cao.
- Có vẻ sắp thành công rồi.
Trong lòng trầm tĩnh như cái đầm đen chợt gợn sóng, một cảm giác kỳ lạ nảy sinh trong lòng, linh lực tràn trề càng lúc càng rõ ràng.
"Vù!"
Lại thêm một luồng linh lực được dung hợp Cửu U Hỏa trở về, lập tức xuyên qua tầng hắc viêm bao phủ bên ngoài, chui vào Thần Phách Mục Trần.
Ngay khi nó tiến vào Thần Phách, Mục Trần liền cảm thấy ngay Thần Phách trở nên rung chuyển, dao động linh lực cuồng dã từ đó phát ra, hắc viêm tuôn tràn, cả Thần Phách của hắn cũng được bọc trong hắc viêm nồng đậm.
Hắc viêm đó chính là Cửu U Hỏa, nhưng nó chân chính là Cửu U Hỏa thuộc về Mục Trần!
- Hiện tại ngươi đã thấy linh lực trong cơ thể toàn bộ đã được dung hợp, nhưng vẫn chưa xem là thành công được.
Cửu U Tước tặc lưỡi nói tiếp:
- Ngươi còn cần phải ngưng luyện đám Cửu U Hỏa đó thành một hỏa chủng, sau này không ngừng rèn luyện linh lực. Khi đó hễ có linh lực mới vào trong cơ thể, hỏa chủng sẽ tự động ngưng luyện để nó trở thành linh lực dung hợp Cửu U Hỏa.
Mục Trần nghe nó hướng dẫn cũng khẽ gật đầu, hắn không hề do dự làm theo, tâm thần vừa động thì thấy Thần Phách liền kết ấn, nhìn qua như tay nâng nhật nguyệt.
"Phừng phừng!"
Hắc viêm lượn lờ quanh Thần Phách Mục Trần cũng nhanh chóng bừng lên, rồi không ngừng áp súc co lại.
Cửu U Hỏa không ngừng áp súc, một luồng hắc viêm không có hình dạng dần dần ngưng tụ, chẳng qua việc hình thành hỏa chủng này còn cần một chút thời gian.
Hắn vẫn duy trì vững vàng, không gấp không vội ngưng luyện cho luồng hắc viêm trong tay càng lúc càng trở nên ngưng thật.
Mà một chút đó lại thêm năm ngày.
Trong năm ngày đó, toàn bộ tinh thần Mục Trần đều tập trung vào duy nhất một việc này. Được hắn toàn lực thực thi, hiệu quả ngưng luyện càng lúc càng tốt, vốn hắc viêm không có hình dạng dần dần to như bàn tay, đen láy thâm thúy, từng đợt hắc viêm từ trong đó thẩm thấu ra.
Hỏa chủng đã sắp thành hình.
Khi hắn ngụp lặn trong tu luyện, hắn lại không hề biết ở Tụ Linh trận cấp 6 này đang dậy sóng đi tìm hắn, mà ngọn nguồn phiền toái đó chính là cô gái mà mấy ngày trước bị hắn xóa tên khỏi vị trí đệ nhất Thần Phách bảng, Tô Linh Nhi.
Tô Linh Nhi từng đến khu tân sinh để tìm Mục Trần, nhưng không gặp hắn, chỉ gặp Lạc Li. Hai nàng dĩ nhiên giao đấu một hồi, bất quá Tô Linh Nhi lại kinh dị khi nàng thấy mình không thể đánh bại Lạc Li, cô gái kia tỏ ra không hề yếu so với mình.
Điều này khiến cho nàng cảm thấy thích thích Lạc Li, hơn nữa Lạc Li dung mạo khí chất đều bất phàm, càng khiến cho Tô Linh Nhi thêm phần hảo cảm. Cuối cùng hai nàng chiến đấu qua loa rồi kết thúc không có kết quả gì.
Tô Linh Nhi dù tính tình hung dữ, nhưng cũng không như Mạch Luân làm mấy cái chuyện ruồi bu như chặn đường phong tỏa tân sinh. Lực hiệu triệu của nàng ở Bắc Thương linh viện, thậm chí còn có thanh thế của tỷ tỷ nàng, lực lượng có thể gọi đến chắc chắn hơn xa Mạch Luân.
Nàng không thấy Mục Trần ở khu tân sinh cũng nhanh chóng rời đi, sau đó thăm dò tin tức, liền biết được Mục Trần đến Tụ Linh trận cấp 6 này để tu luyện. Ngay lập tức nàng chạy tới Tụ Linh trận, cô gái lòng dạ cao ngạo đối với việc Mục Trần không kiêng dè nể mặt xóa tên nàng khỏi Thần Phách bảng vẫn ghim trong lòng. Từ hồi nào đến giờ nàng lần đầu tiên thấy có tên nam nhi dám đối xử với nàng như thế.
Do đó, nàng nhất định phải đánh mềm xương cái tên tân sinh Mục Trần để xả cơn giận.
Nhưng mà Tụ Linh trận cấp 6 lại có diện tích cực kỳ khổng lồ, muốn từ trong đó lôi ra một người hẳn nhiên không đơn giản. Dù vậy, cũng không quá làm khó cho Tô Linh Nhi, nàng cũng xem như một mỹ nữ nổi tiếng Bắc Thương linh viện, lại còn có tỷ tỷ danh tiếng nổi như cồn, không hề thiếu những kẻ muốn lấy lòng nàng. Chỉ cần nàng nháy mắt một cái, không ít nam đệ tử xung phong làm cu li, tận tình đi tìm Mục Trần quyết lôi hắn ra cho bằng được.
Vì thế, mấy bữa nay Tụ Linh trận cấp 6 như nổi sóng lớn, không ít lão sinh bay lượn khắp nơi thăm dò tung tích Mục Trần như muốn xới tung cả Tụ Linh trận lên, khiến cho nó mất đi sự yên tĩnh vốn có.
Dù rằng cũng có người bất mãn, bất quá với lực hiệu triệu của Tô Linh Nhi ở Bắc Thương linh viện, họ cũng khá là e ngại. Lại còn cả tỷ tỷ của cô nàng, thành ra mấy người bị quấy rầy cũng coi như gặp xui xẻo là thôi.
Trên đỉnh một ngọn núi trong Tụ Linh trận cấp 6, vài người đang đứng đó. Đứng hàng đầu là một cô gái xinh đẹp váy dài vàng nhạt, tóc đen buộc đuôi ngựa, da thịt trắng như tuyết, mắt to long lanh, mũi cao thẳng tắp, thật là một mỹ nhân trổ mã tinh khiết!
Lúc này nàng đang nghiến răng căm giận, mấy ngày dò la tứ phía mà chẳng hề có tăm tích Mục Trần, chỉ thu lại một vài sự bất mãn. Dù nàng chẳng sợ, nhưng bị người ta chỉ trích cũng khiến nàng bực bội. Mà cái bực đó hẳn nhiên nàng cũng đổ hết cho Mục Trần.
- Cái tên kia lần nào cũng như thế, gây chuyện rồi bỏ trốn, chẳng hiểu Lạc Li sao lại thích hắn...
Tô Linh Nhi hậm hực nói.
- Ha ha, không cần sốt ruột, hẳn là sẽ nhanh chóng có tin tức, lúc đó chỉ cần Linh Nhi mở miệng, đâu cần động thủ, chúng ta sẽ giúp nàng giải quyết êm đẹp.
Sau lưng Tô Linh Nhi, một gã thanh niên cười nói, thần sắc có vẻ tự phụ, lời nói cũng chẳng xem Mục Trần vào đâu.
- Mục Trần kia gần đây rất nổi tiếng, nghe nói là đệ nhất tân sinh năm nay. Hôm đại hội tân sinh, Dương Hoằng đã bước vào Dung Thiên cảnh trung kỳ cuối cùng cũng phải bại trong tay hắn. Thực lực chúng ta nhiều lắm là mạnh hơn Dương Hoằng nọ một chút, muốn đánh bại hắn thật cũng không dễ dàng.
Một gã thanh niên khác tỏ ra cẩn trọng hơn.
- Sao? Trần Tu, ngươi lại sợ một tân sinh à?
Tên ngạo mạn kia lại cười giễu cợt:
- Hắn có lợi hại ra sao cũng chỉ là tân sinh, muốn leo lên đầu chúng ta, ít nhất phải tu luyện ở đây thêm một năm nữa đã rồi tính.
- Thôi dẹp, ta tự đánh bại hắn, chẳng cần các ngươi.
Tô Linh Nhi lắc đầu. Nàng và Mục Trần cũng chả có ân oán gì, chỉ muốn một hơi đánh hắn cho bõ tức rồi thôi, đâu có siêng mà hao tâm tổn sức với một tân sinh.
"Phốc!"
Đột nhiên một quang ảnh lao đến, hạ xuống đỉnh núi, tỏ vẻ vui mừng đến báo cho Tô Linh Nhi:
- Tìm được vị trí của Mục Trần!
- Ở đâu?
Tô Linh Nhi vui mừng ra mặt, cuối cùng cái tên kia cũng bị tìm ra, để xem ngươi có thể trốn nữa hay không!
- Mau dẫn ta đi!
"Véo! Véo!"
Trên ngọn núi liên tiếp vang lên những tiếng xé gió, đám người Tô Linh Nhi nhanh chóng bay đi, chỉ hơn mười phút đã xuất hiện ở trên không nơi cái hồ nước sâu hoắm giữa hai ngọn núi kia.
- Linh Nhi tiểu thư, Mục Trần kia ở ngay trong hồ nước này tu luyện, hôm trước ta có thấy hắn.
Tô Linh Nhi vừa xuất hiện, liền có một người từ bên cạnh hồ bay lên, đây cũng là một trong số những người bị động tĩnh khi tu luyện của Mục Trần làm kinh động.
- Đa tạ!
Tô Linh Nhi cười vui vẻ, tay giơ ra, một luồng hào quang từ trong linh trị bài bắn tới.
Người nọ vội nhận lấy, nhìn thấy linh trị bài của mình tăng thêm 5000 điểm cũng khoái trá vô cùng, chừng này cũng đủ tu luyện ở đây thêm một ngày. Tô Linh Nhi đúng là giàu có, ra tay cũng hào phóng ghê.
Tô Linh Nhi đuổi người kia đi rồi, đôi mắt liền nhìn chằm chằm vào hồ nước trong suốt, hậm hực:
- Lúc này còn tiếp tục làm con rùa đen rút đầu sao?
- Linh Nhi, để ta lôi tên kia ra xin lỗi nàng.
Tên thanh niên áo trắng ngạo mạn bên cạnh Tô Linh Nhi lên tiếng.
- Để ta tự làm.
Tô Linh Nhi cười nhạt, nàng chẳng cần ai xin lỗi, chỉ cần đánh bại tên kia, để chứng minh cho tỷ tỷ thấy nàng không yếu như vậy!
Nói xong, Tô Linh Nhi giơ tay ra, một tia sáng linh lực chiếu xuống hồ, tạo thành một trận sóng lớn, kình phong đánh sâu xuống đáy hồ.
- Mục Trần, ra đây cho bổn tiểu thư!
Tô Linh Nhi khuấy đảo hồ nước, tiếng hét lớn vang vọng không trung cũng theo đó chui sâu vào hồ.
Quanh đó cũng có không ít đệ tử đang tu luyện bị kinh động giật mình, họ cũng nhanh chóng qua bên này xem chuyện gì. Tô Linh Nhi cũng nổi tiếng trong Bắc Thương linh viện, nhất cử nhất động của nàng dĩ nhiên thu hút không ít chú ý.
- Ra là đi tìm Mục Trần.
- Là tên đệ nhất tân sinh kia à, trước đó cướp lấy vị trí đệ nhất Thần Phách bảng?
- Không phải hắn còn ai, dám trêu chọc đại tiểu thư này, thật là không biết trời cao đất rộng a.
- Tô Linh Nhi có lẽ cũng sắp tiến vào Dung Thiên cảnh hậu kỳ rồi đi? Dù Mục Trần có lợi hại thì lần này cũng ăn khổ rồi.
Nhiều tiếng bàn tán vang lê xung quanh, nhiều kẻ hứng chí tụ lại xem kịch vui. Tu luyện luôn buồn tẻ, thỉnh thoảng có chuyện xem cũng giải tỏa được một chút.
Khi khu vực không trung này càng lúc càng náo nhiệt, thì Mục Trân đang ở sâu dưới đáy hồ cũng mở mắt. Trong đôi mắt đen láy có hắc viêm lượn lờ, nước hồ quanh hắn bị bốc hơi thành bọt khí nổi lên.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, chân mày cau lại, mơ hồ đoán được một chút chuyện gì đang diễn ra.

back top