Đạo Tình

Chương 38: Tiệc người

Chứng kiến cảnh này, đám Hồng Ưng và Hoàng Ưng chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, không nói bất cứ lời nào. Kể từ ngày đầu tiên Ly Tâm xuất hiện, bọn họ đã biết cô hoàn không phải là người phụ nữ bình thường. Trong thế giới của họ không tồn tại hai chữ "lương thiện". Gặp Ly Tâm, họ mới biết thế nào là "lương thiện". Việc cô đỡ một viên đạn cho người cô ghét cay ghét đắng cũng nói lên nhiều vấn đề. Tuy bọn họ không thấy lương thiện có gì tốt đẹp nhưng cũng không bài trừ. Vì vậy, Tề Mặc thường vô ý thức nương tay với Ly Tâm, bọn họ có ý nhường nhịn cô.
Ánh mặt trời xuống núi, ánh trăng dần tỏa sáng khắp không trung, một buổi tối lại bắt đầu.
Ly Tâm ngồi trên chiếc xe Cadillac sang trọng, cau mày nhìn Tề Mặc đang gối đầu lên vai cô nghỉ ngơi. Tại sao hắn lại đưa cô di dự tiệc, vết thương của cô vẫn chưa khỏi hẳn cơ mà. Lẽ nào Tề Mặc thiếu người đến mức một thương binh như cô cũng bị lôi ra trận. Trong lòng cô vốn hơi cảm kích Tề Mặc về vụ ăn uống, nhưng sự cảm kích hoàn toàn biến mất khi hắn bắt cô đi dự tiệc cùng hắn.
"Cô đi theo lão đại sẽ an toàn hơn". Nhìn vẻ mặt đầy bất mãn của Ly Tâm, Hồng Ưng mở miệng giải thích. Mặc dù ngôi biệt thự cũng rất an toàn nhưng Tề Mặc đã có ý đó, anh ta không thể phản bác.
Ly Tâm lập tức liếc xéo Hồng Ưng. Người này có bị sốt cao không đấy? Đi theo Tề Mặc an toàn hơn? Cô mới đi cùng hắn ra ngoài hai lần, kết quả suýt nữa cô xuống gặp Diêm Vương. Tuy vụ ăn đạn là do sơ suất của cô nhưng chung quy đều bắt nguồn từ Tề Mặc. Đi theo hắn sẽ an toàn? An toàn kiểu gì không biết. Nói ở biệt thự an toàn hơn còn tin được, nơi đó có bao nhiêu người canh gác, ai dám đến làm càn.
"Cô không hài lòng?"
Nghe giọng nói lạnh lùng của Tề Mặc ở bên tai, Ly Tâm liền quay sang nhìn, hắn vẫn nhắm mắt tựa đầu vào vai cô. Ly Tâm cười trí trá: "Không có, đi theo Tề lão đại là nghĩa vụ của tôi mà. Tôi làm sao có thể quên mệnh lệnh không được biến mất khỏi tầm mắt của anh. Anh yên tâm đi, tôi nhớ như in trong lòng".
Tề Mặc cất giọng vô cảm: "Thu lại nụ cười đáng ghét của cô".
Ly Tâm lập tức trợn mắt. Tề Mặc không hề mở mắt mà vẫn biết cô cười hay không cười, hắn quản nhiên không phải là con người. Ly Tâm liền ngoan ngoãn ngồi im làm gối ôm của Tề Mặc.
Ba chiếc xe con sang trọng dừng lại trước cổng Lưu Khu của Phong Gia. Cổng lớn lúc này canh gác nghiêm ngặt, một hàng bảo vệ đứng thẳng tắp ở hai bên. Ba người đứng chờ sẵn ở cổng, trong đó có một ông già tóc bạc, hai bên là hai người đàn ông trung niên trông giống nhau. Ba người mặt mũi tươi cười đi về xe của Tề Mặc, không ít người ở đằng sau họ.
Ly Tâm thấy ba người đàn ông ăn mặc chỉnh tề như không thể chỉnh tề hơn, nhìn lại mình là bộ quần jeans và áo t-shirt. Cô lại quay sang đám Tề Mặc. Chẳng cần nhìn cũng biết Tề Mặc ngoài complet hình như không còn đồ gì khác, Hồng Ưng cũng diệplet sang trọng. Ly Tâm nhún vai bất cần, mặc kệ họ, cô thích ăn mặc kiểu gì là quyền của cô. Thấy Hồng Ưng xuống xe, Ly Tâm liền đẩy cửa bước xuống theo.
Ba người đàn ông đang đi tới thấy đám Hồng Ưng, Hoàng Ưng lại càng đi nhanh hơn, mặt mũi tươi cười hớn hở. Ly Tâm xuống xe thuận tay đóng cửa. Hoàng Ưng trông thấy liền giơ tay giữ cửa xe lại và trừng mắt nhìn cô.
Ly Tâm quay lại bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Tề Mặc. Ly Tâm hơi sững người, ánh mắt Tề Mặc lóe lên tia cảnh cáo cô. Hoàng Ưng đứng bên cạnh hơi cúi người. Ly Tâm nghiến răng rủa thầm. Shit, cô quên mất cô là đầy tớ của Tề lão đại đang còn ngồi ở trong xe. Ly Tâm vội đứng sang một bên tránh đường, hơi cúi người cung kính về phía Tề Mặc. Tề Mặc đảo mắt qua Ly Tâm, từ từ bước xuống xe.

"Tề lão đại! Hôm nay Tề lão đại nể mặt Phong Tế, đúng là vinh hạnh của Phong Tế. Tề lão đại, mời vào trong". Người đàn ông tóc bạc đến trước Tề Mặc, giơ tay chào đón.
Tề Mặc lạnh lùng liếc Phong Tế. Hắn lập tức đi vào trong, chẳng thèm để ý đến bàn tay của Phong Tế đang giơ ra muốn bắt tay hắn. Phong Tế cười ngượng ngập rồi đi theo dẫn đường cho Tề Mặc.
Ly Tâm chứng kiến cảnh này bất giác lắc đầu. Ông già kia biết rõ thân phận và tính cách của Tề Mặc, còn thích tỏ ra sĩ diện trước mặt mọi người. Ông ta không nghĩ, Tề Mặc làm sao có thể bắt tay thuộc hạ của đối thủ, để bây giờ mất hết thể diện.
Ly Tâm theo Phong Tế đi vào bên trong, cả khu Lưu Cư ngồi chật kín người. Lúc này, mọi người đều đứng dậy nhìn Tề Mặc. Tề Mặc không hề bận tâm đến đám người đó, bất kể họ là người của Phong Gia hay các thế lực khác đến chúc mừng. Hắn đi thẳng vào phía trong. Ly Tâm nhún vai, người này đúng là ngạo mạn quá.
Phong Tế tươi cười gật đầu với những người ngồi ngoài, chân vẫn tiếp tục bước theo Tề Mặc vào bên trong. Dù sao, trong số những người dự tiệc tối nay, Tề Mặc có thân phận cao nhất, tất nhiên ông ta phải đối xử tử tế nhất.
Tòa nhà bên trong trang trí vô cùng lộng lẫy. Chủ và khách quý đi thẳng lên tầng ba. Ly Tâm quan sát thấy, tầng một dường như là nơi nghỉ ngơi, có bàn bóng, quầy bar và một đám phụ nữ quỳ thành hàng chờ hầu hạ.
Tầng hai là phòng massage, cách bài trí và ánh đèn mờ mờ đầy ám muội. Các mỹ nữ quỳ ở đó ăn mặc hở hang, tạo bầu không khí nóng bỏng. Tề Mặc đi qua đến liếc cũng không thèm liếc, bước luôn lên tầng ba.
Tầng ba là phòng yến tiệc rất lớn, giữa căn phòng bày một chiếc bàn trắng trang nhã. Ly Tâm vừa nhìn vào, cảm giác muốn ăn đột nhiên biến mất.
Một cô gái vô cùng diễm lệ trần truồng nằm trên chiếc bàn ăn, làn da cô ta trắng muốt, đường cong cơ thể hoàn hảo. Ngay cả bộ phận kín cũng không có gì che đậy. Cô gái khép hờ mi mắt, đôi lông mi không ngừng động đậy, toát ra vẻ mềm yếu khêu gợi.
Trên người cô gái bày đầy các món ăn. Màu xanh đỏ tím vàng của thức ăn phối hợp, khiến mỹ thể càng thêm sinh động, nhưng Ly Tâm lại có cảm giác buồn nôn.
Tề Mặc đứng bên cạnh quan sát chiếc bàn ăn trắng. Hắn vẫn giữ gương mặt vô cảm không thay đổi. Hắn từ từ ngồi xuống như không hề nhìn thấy cảnh tượng đặc biệt trước mắt. Ly Tâm không thể không khâm phục Tề Mặc. Không biết hắn có tính lạnh lùng bẩm sinh hay sau này mới được tôi luyện. Loại người như hắn nếu núi Thái Sơn có sụp ngay trước mặt chắc cũng không chớp mắt.

back top