Duyên Kỳ Ngộ

Chương Ngoại truyện 1


Ngoại truyện 1: Vương Yến Hồi
Phụ thân ta là thái úy Ninh quốc, thống lãnh binh mã thiên hạ, đủ uy phong chưa? Nhưng tựu chung cả cuộc đời ông chưa một lần ra trận, nói ra kể cũng hơi mất mặt một chút.
Chuyện này cũng không thể trách ông. Thiên hạ chia năm, hơn ba trăm năm nay Ninh quốc dần trở thành quốc gia giàu mạnh nhất trong năm nước, các nước khác đều không dám khinh suất gây chiến, cho nên, gần mấy chục năm thiên hạ thái bình, không hề xảy ra một trận chiến tranh. Cũng có những nơi có thể dụng binh, ví như sơn tặc chặn đường, cướp của quấy nhiễu dân lành, nhưng cũng đâu cần thái úy một nước động binh thảo phạt? Đương nhiên, nhiều lúc ta thấy các nơi báo tin đã dẹp yên đạo tặc nào đó, trong khi cha phấn khởi vui mừng, ta lại tức muốn ói máu. Chiến tích nhỏ nhoi như vậy mà cũng thấy tự hào!
Cho nên cha rất buồn phiền, luôn buồn phiền, ngay đến chuyện lớn như An Thanh vương không chịu ngồi yên an hưởng phúc lành, thỉnh lệnh Ninh vương đưa Hữu quân đi trấn giữ Biên thành phía tây, cha cũng không hề lưu tâm, có vẻ ông coi Hữu quân như thứ đồ chơi tiện tay vứt cho An Thanh vương.
Không có trận để đánh, binh vẫn phải luyện. Nuôi binh nghìn ngày, dụng binh một giờ. Chuyện nuôi binh này đương nhiên không phải cứ ăn no, uống đủ, lĩnh lương là xong chuyện. Cha rất nghiêm khắc trong huấn luyện binh mã. Có lẽ ông cần tìm ra việc để làm. Vậy là từ nhỏ ta đã theo cha vào quân doanh.
Ta là trưởng nữ, cha có năm phu nhân, thân mẫu ta qua đời khi sinh ta, sau đó cha còn lấy thêm nhiều vợ, nhưng chỉ có một mình ta, ông nâng niu, yêu chiều ta như ngọc, nuôi dưỡng ta như nuôi đứa con trai. Thường sống trong quân doanh, ta đâm mê những nơi như thế, cũng rất ham binh pháp, trận pháp. Cha kiên trì dạy ta, các tướng lĩnh trong quân doanh lúc rỗi rãi cũng hay kể chuyện binh pháp cho ta nghe. Lại thêm tư chất thông minh, đọc nhiều, ta liền đem các loại trận pháp đã đọc bày trò chơi. Một hôm, câu đố về trận pháp Ngưu Đao của ta lại làm khó một vị tướng quân, ông ta liền đưa ra cho binh sĩ thực hành, cả hai bên bày trận và phá trận đều phải vắt óc suy nghĩ, cha ta cười ha hả, cách luyện binh như thế rất thú vị, sau đó cha thường để ta hiến mưu, vạch kế bày trận điều binh, tướng sĩ đều hào hứng tham gia.
Cuối cùng năm mười hai tuổi, ta nói với cha: “Cha à, chúng ta xuất binh đánh các nước khác được không? Quanh năm chơi trò mình đánh với mình, chán chết!”.
Câu nói đó của ta đánh trúng tâm tư ông, tham vọng ánh lên trong mắt ông, cha ta thực ra cũng muốn đánh một trận thực sự, rút cục làm thái úy mấy chục năm, tay nắm trọng binh, vậy mà chưa một lần đánh trận, ông hẳn cũng thấy khó chịu.
Năm đó, cô ta từ hoàng quý phi được phong hoàng hậu Ninh quốc. Họ Vương chúng ta là gia tộc lớn của Ninh quốc, cô ta là hoàng hậu, tộc trưởng là cha ta thống lãnh binh mã toàn quốc (không tính phần trao cho An Thanh vương), quyền lực như diều gặp gió. Ví dụ, chỉ cần họ Vương chúng ta bực mình thì Ninh vương cũng khó vui được. Bởi vì lập tức có triều thần dâng biểu tấu, một địa phương nào đó đạo tặc nhiều, một trấn nào đó không thu được thuế, thậm chí ngay cả những việc vụn vặt như, lụa dùng để may khăn trùm đầu cho cung phi nên dùng hàng của kinh thành sản xuất hay nên mua của Trần quốc…, khiến Ninh vương đau đầu nhức óc. Hơn nữa, những trọng thần trung thành với Ninh vương như Cố tướng, lúc lâm triều bất luận đưa ra chủ kiến gì, đều có quan viên phe họ Vương chúng ta đứng ra gièm pha châm chọc, hai bên dẫn ra đủ loại điển tích điển cố tranh cãi om sòm. Đương nhiên, cha ta thường không lên tiếng, bởi vì ông biết, những triều thần kia đã đủ khiến Ninh vương đau đầu, trở về hậu cung, lại bị cô ta ngồi tựa chồng gối cao thong thả chêm lời. Ninh vương đau đầu nhức óc, lúc đầu còn nghĩ, cần suy tính bàn bạc cho ra nhẽ, sau hiểu ra, vẫn nên làm theo ý họ Vương, họ Vương vui thì mọi chuyện suôn sẻ. Ta thường nghĩ, sự nhiệt tình của cha ta đối với quyền lực, ở một mức độ rất lớn cũng là do không có trận mà đánh, không có việc mà làm.
Mặc dù ảnh hưởng của cha rất lớn, ảnh hưởng của ta đối với cha cũng đủ mạnh, nhưng, gặp những chuyện lớn như xuất binh chinh thảo các nước, chúng ta vẫn cần vào cung trao đổi với cô ta. Vậy là cha đưa ta vào cung.
Đây là lần đầu ta vào cung. Cha và cô ta bàn chuyện, một mình ta vào chơi ngự hoa viên. Nghe nói đây là hoa viên do tiên hoàng tổ thiết kế hình con chim, có rất nhiều đường, nhiều ngã rẽ, những lúc rỗi rãi tiên tổ hoàng đế thường đưa các cung nữ trẻ vào đó chơi trò trốn tìm, thiết kế của ngự hoa viên lại rất hợp sở thích bày binh bố trận của ta.
Vào ngự hoa viên không lâu, ta nghe thấy có tiếng nói. Nấp trong bụi hoa nhìn ra, ta thấy hai người trẻ tuổi vận trang phục hoàng tử đang ngồi đánh cờ trong lầu hóng mát. Người lớn hơn mắt sáng mày thanh, người nhỏ hơn dáng thư nhàn tuấn tú. Ta nghe thấy người lớn tuổi cười ha hả: “Tứ đệ, đệ lại thua rồi, sao chơi cờ không thấy tiến bộ chút nào vậy?”.
Người trẻ hơn nói: “Đại ca chơi cờ phi phàm, Tử Ly không bằng”.
Ta nghĩ, đây chính là hai trong số năm công tử Phong thành mà thiên hạ đồn đại, thái tử Lưu Giám và tứ hoàng tử Lưu Phi. Lát sau hai người đứng lên bỏ đi. Ta không nén được hiếu kỳ, chạy đến xem bàn cờ họ vừa chơi. Thật kỳ lạ, xét theo vị trí chỗ ngồi và trận thế trên bàn, tứ hoàng tử không giống người thua cuộc, lúc sắp đến giữa ván cờ lại đi sai một đường, với những quân cờ chàng đã đi, chàng quyết không thể phạm lỗi sai như vậy. Tứ hoàng tử thật thú vị, cố tình nhường thái tử chăng? Ta cười đắc ý, quân cờ đi sai của chàng rất khéo, chỉ có ta mới nhìn ra. Ta bỗng nghĩ, vị tứ hoàng tử chỉ hơn ta ba tuổi này tâm cơ rất sâu.
Sau khi cùng cha ra khỏi cung, cha càng buồn phiền. Thì ra, Ninh vương lần này bất luận đau đầu đến mấy, cũng nhất quyết không chịu xuất binh. Hừ, Ninh vương quả là vị hoàng đế bảo thủ cố chấp, khó làm nên đế nghiệp! Ta cũng thất vọng, bèn xin cha mỗi năm cho ta một ít binh sĩ lẻ, ta bố trí tập luyện trong rừng rậm Hắc sơn làm đội quân riêng của mình. Ta rất hy vọng có ngày có thể uy phong lẫm liệt đưa đội quân của mình ra trận, đua tài.
Vương Yến Hồi ta muốn thực hiện ước nguyện không thành của cha, chinh phục bốn nước, thống nhất thiên hạ, khiến mọi nam tử đều thần phục, chứ không phải chỉ mấy câu khen cửa miệng.
Khi ta đến tuổi cập kê, bao công tử quyền quý đến cầu hôn, ta đều từ chối. Không phải là người có hùng tâm tráng chí như ta, ta không màng. Nhưng đến năm ta mười bảy, cô gọi ta vào cung, nhìn ta hồi lâu, nói: “Yến Hồi, cháu kết hôn với thái tử được không?”.


Ta từ chối, ta không thích vương cung, khi đã vào cung làm phi, trừ khi chết, nếu không khó có thể ra khỏi thâm cung trong thung lũng đó. Cô ta thở dài: “Giám Nhi là con trai ta, là Ninh vương tương lai, con gái họ Vương sao có thể không làm hoàng hậu!”
Hoàng hậu? Thống lãnh hậu cung? Ồ không, ước muốn của ta là thống lĩnh quân đội chứ không phải một bầy phi tử.
Lần đầu tiên cha trách ta: “Sao con không nghĩ cho gia tộc họ Vương chúng ta! Cho dù thái tử là con trai cô con, nhưng nếu lấy người khác cuối cùng sẽ làm giảm thế lực họ Vương chúng ta!”.
Ta vẫn kiên quyết không chịu, cha ta lại thở dài: “Đợi sau này con làm hoàng hậu, có thế lực, thích làm gì thì làm không tốt sao? Không lấy thái tử, sao con có thể thực hiện giấc mộng của con! Sau này đợi khi Ninh quốc trở thành thiên hạ của họ Vương, con muốn ra trận có khó gì!”.
Ta bỗng động lòng, gật đầu đồng ý. Con gái Ninh quốc không có địa vị, càng không nói có thể cầm quân đánh trận. Có lẽ làm thái tử phi, sau này khi lên ngôi hoàng hậu, ta sẽ để người anh họ đó phá lệ?
Mùa xuân năm ấy, Hộ quốc công chúa mở Đào hoa yến. Mấy bên tranh cãi ganh đua thế lực, kết quả cuối cùng là để thái tử lựa chọn trong ba tiểu thư là ta, thiên kim Cố tướng, thiên kim Lý tướng tìm ra một người làm thái tử phi. Hai người kia được coi là Phong thành song tuyệt, đều có ngón đàn nức tiếng. Ta không quan tâm, ba trò chơi đàn bà đó ta chưa bao giờ động đến. Đã có hoàng hậu làm hậu thuẫn, ta không lo, nấp sau trướng nhìn hai nàng ấy đua tài. Vốn tưởng hai người đều an phận nữ nhi, nhưng không ngờ khúc “Thu thủy” của Thanh Lôi trưởng nữ của Lý tướng lại khiến ta có cảm giác tìm thấy tri kỷ. Thầm nghĩ, nếu thái tử chọn Lý Thanh Lôi, sau này nàng ta còn có thể phò tá chàng. Thái tử không làm ta thất vọng, trước mặt mọi người chàng đã thể hiện lòng ái mộ, ta thở phào như cất hòn đá tảng trong lòng. Sau này, ta có thể không yêu chàng, nhưng vẫn có thể gây ảnh hưởng đối với chàng. Nên biết, con người nếu quá thiên về tình cảm, thường dễ mềm yếu thiếu quyết đoán, đó là đại kỵ của binh gia.
Dưới ảnh hưởng của cô và cha, thái tử Lưu Giám đã chọn ta làm thái tử chính phi, lập Lý Thanh Lôi làm thứ phi. Tuy nhiên vương thượng lại kiên quyết ban Cố Thiên Lâm thiên kim Cố tướng làm chính phi của tứ hoàng tử. Tai ta ù lên, ta hiểu, sự khổ công đó của Ninh vương chính là tìm chỗ dựa cho tứ hoàng tử, cân bằng thế lực, vậy người vương thượng nhắm để kế thừa vương vị có phải là Lưu Phi không?
Ngày được gả cho thái tử, Lý Thanh Lôi cũng được đón vào Đông cung. Đêm tân hôn, thái tử đứng một góc nhìn ta, ánh mắt long lanh vừa hận vừa không cam lòng, ta bỗng thấy khó chịu. Ta biết thái tử yêu Lý Thanh Lôi, muốn lập nàng ta làm chính phi, nhưng lại bất lực. Ta và Thanh Lôi được gả cho thái tử cùng một ngày, theo quy chế, đêm nay chàng sẽ cùng ta, nhưng chàng không nỡ bỏ mặc Thanh Lôi. Ta có sĩ diện của mình, không ép người đàn ông không yêu ta. Vậy là ta nhẹ nhàng chuộc tội, nói với chàng ta bị cảm phong hàn, người không được khỏe, lời nói ra đúng lúc khiến thái tử mừng rơn, vội vàng chạy đến với thứ phi. Ta “ốm” liền bảy ngày, chàng mới hỏi một câu, lại trong hoàn cảnh không thể không hỏi, khiến ta giận giữ, ta dứt khoát bảo chàng, ta vẫn chưa khỏi hẳn, để khiến chàng hoàn toàn yên tâm đi vui vẻ ân ái với Lý Thanh Lôi.
Trong mắt thái tử ta là chỉ là chính phi dựa vào thế lực gia tộc, buộc chàng phải lập, còn thứ phi tâm cao chí viễn, tư chất phi phàm mới là người chàng yêu, huống hồ, nàng ta đẹp hơn ta nhiều. Có được thái tử sủng ái hay không ta không quan tâm, nhưng ta quan tâm địa vị của mình, quyền lực tương lai của ta, ta không cho Lý Thanh Lôi chia sẻ.
Biết mình biết người đã thành thói quen, ta bất giác chú ý đến thiên kim Lý tướng mà tiếng đàn có thể làm ta lay động. Nhưng đáng tiếc nàng ta không chơi lại khúc “Thu thủy” nữa. Ta thấy mặc dù tiếng đàn của Thanh Lôi vẫn tuyệt tác nhưng không còn gửi gắm khát vọng vươn lên, chí gửi bốn phương như khi chơi khúc “Thu thủy” nữa. Mỗi khi ta trầm ngâm trước tiếng đàn của nàng ta, ta luôn bắt gặp vẻ hoảng loạn trong mắt Lý Thanh Lôi, điều này khiến ta cực kỳ hứng thú.
Sau hôn lễ của thái tử không lâu, là đến nhân duyên của thiên kim Cố tướng. Thái tử mở tiệc chiêu đãi tứ hoàng tử, ta mới nhân cơ thử thăm dò Lý Thanh Lôi, không ngờ lại lộ ra muội muội Lý Thanh La của nàng ta. Lý Thanh La chỉ khoảng mười hai, mười ba tuổi, khúc “Quảng lăng tán” vừa cất lên, ta đã nhận ra, nàng ta mới chính là người chơi khúc “Thu thủy” trong Đào hoa yến. Một bữa tiệc ngon, một tấn trò hay. Thái tử nghi ngờ, Lý Thanh Lôi quyết đoạn tuyệt chơi đàn, việc này ta thấy thật thú vị, không để cho người khác bất kỳ cơ hội thăm dò là sáng suốt nhất. Lại còn tứ hoàng tử, năm năm không gặp, chàng vẫn nhẫn nhịn, khiêm nhường như đã nhường thái tử trong ván cờ ở lầu hóng mát. Tam tiểu thư tướng phủ hình như có ẩn tình, Lễ bộ thị lang Thành Tư Duyệt quyết đoán, tiểu vương gia Lưu Giác gan to quá trời đứng ra bênh vực Lý Thanh La…
Còn ta lựa chọn phò tá thái tử, nhưng thái tử lại tỏ ra không hề có khả năng phán đoán, nổi giận trước mặt quan khách và gia quyến. Ô, nếu là ta, ta sẽ lựa lời giải quyết êm thấm vụ việc, sau khi tiệc tàn hỏi rõ chi tiết. Nếu Lý Thanh La làm hại tỷ tỷ, chỉ cần lặng lẽ thông báo với Lý tướng là được, hà tất phải làm thế, như vậy chẳng phải khiến Lý tướng mất mặt, có ý nói ông ta không biết dạy con hay sao? Tốt xấu ông ta cũng là Hữu tướng đương triều.
Đêm đó, do một đề nghị nhỏ của ta mà được thấy tấn trò hay, thực là vui, sống trong vương cung quả là không vô vị. Ta nhắc thái tử, căn cứ biểu hiện vừa rồi của tiểu vương gia Lưu Giác, sau này chưa biết chừng thái tử sẽ có thêm một đồng minh họ tộc. Thái tử cả mừng, lập tức càng tỏ ra cưng chiều Thanh Lôi, đối với kiểu đàn ông như vậy, ta chỉ có thể lắc đầu. Ngay đêm đó, thái tử chạy đến tẩm cung của ta, muốn ngủ lại. Chàng nghĩ chàng là ai? Muốn ân sủng ta để báo đáp ta đã nhắc nhở chàng? Ta sai cung nhân bảo chàng về, thái tử cũng không tức giận hoặc hoài nghi.
Không ngủ được, ta khoác áo trở dậy, từ xa nghe thấy tiếng tiêu từ Ngọc Ly cung vẳng đến, đó là tiếng tiêu của tứ hoàng tử. Tiếng tiêu nghẹn ngào, tràn đầy tâm tư. Nghe nói tứ hoàng tử mất mẹ từ nhỏ, chàng là con trưởng của tiên hoàng hậu họ Trần, vốn vô cùng tôn quý, nhưng bỗng lại là người cô ta căm ghét nhất. Ninh vương không dám làm mất lòng họ Vương chúng ta, vậy là tứ hoàng tử trở thành vị hoàng tử bị ghẻ lạnh nhất trong cung.
Mọi nỗi sầu muộn, oán hận, nhẫn nhịn trong lòng tứ hoàng tử đều bộc lộ qua tiếng tiêu của chàng.
Ta bất giác hiếu kỳ, chàng nhẫn nhịn điều gì? Vì sao phải nhẫn? Nỗi ai oán trong tiếng tiêu rõ ràng như vậy. Ta cười, sai thuộc hạ ngầm theo dõi mọi hành tung của tứ hoàng tử. Chuyện này chưa cần tra xét vội, chỉ riêng việc chàng trị thuộc hạ nghiêm cẩn, đã đủ khiến ta hiểu ra nhiều chuyện, ta nghĩ nhất định chàng có ý đồ tranh thiên hạ với thái tử, đáng tiếc hiện nay chàng không có đủ thực lực.
Ta cố ý thăm dò thái tử: “Nay Ninh quốc nước giàu dân an, sau khi thái tử đăng cơ, chàng mong muốn nhất điều gì?”.

Lưu Giám trả lời: “Có thể chung sống bình yên với ái phi Thanh Lôi, nước không có họa hoạn, đã là hạnh phúc của quả vương”.
Ta chỉ thở dài, cho dù sau này ta trở thành hoàng hậu, thái tử chắc cũng sẽ như Ninh vương tuyệt đối không dễ dàng xuất binh chinh chiến, càng không để cho ta, bậc mẫu nghi thiên hạ ra chiến trường, lòng ta bỗng chán nản cùng cực. Suốt đời chung sống với người đàn ông không yêu mình, một người mình không phục, cuộc đời mình sẽ trôi qua như vậy sao? Cha ta nói, đợi khi ta sinh được người nối dõi, là có thể dần dần biến giang sơn của họ Lưu thành giang sơn họ Vương, nhưng phải đợi đến bao giờ?
Đêm hôn lễ của Lưu Phi, ta đi ngủ rất muộn, cung nữ đưa ta đi tản bộ trên con đường nhỏ, dưới trăng, không biết đi tới gần Ngọc Ly cung từ lúc nào. Ta bảo họ tắt đèn, một mình ngồi bên hồ, những con hồ nhỏ trong cung được tạo nên bởi nguồn nước từ thác Túy Ngọc, lóng lánh dưới trăng, yên tĩnh và tuyệt đẹp. Ta đột nhiên nhìn thấy bóng áo đỏ vọt tường cung bay vào, biến vào Ngọc Ly cung, không lâu sau, từ đó vọng lên tiếng tiêu vừa u uẩn thê lương vừa mang hào khí ngất trời.
Đêm tân hôn Lưu Phi vượt cung ra ngoài làm gì? Chàng cơ hồ rất xúc động, tiếng tiêu đã bộc lộ tâm tư giấu kín bao năm của chàng, ta đã nghe thấy sát khí trong lòng chàng. Ta không nén được cười, ta lựa chọn chàng, ta đánh cược chàng nhất định bằng lòng.
Hai ngày sau, ta tìm cớ làm như vô tình gặp chàng trên con đường nhỏ chàng thường hay qua. Chàng rất cung kính, lễ phép. Nếu ta không nhìn thấu tâm tư Lưu Phi, chắc chắn tưởng chàng tôn kính chị dâu. Thấy ta cho tả hữu lui hết chàng có phần ngạc nhiên, nhưng vẫn bình thản đứng đó.
Ta thong thả nói: “Tứ hoàng đệ không sợ chúng ta như thế này người ngoài nhìn thấy sẽ dẫn tới hiểu lầm?”.
Trên mặt chàng luôn thấp thoáng nụ cười nhàn nhạt mà xa cách, chàng trầm giọng trả lời: “Nghe đồn nương nương mưu lược hơn người, hành động này tất có thâm ý, Tử Ly xin nghe!”.
Nói chuyện với người thông minh thật thú vị. Ta nói thẳng: “Nếu ta phò trợ tứ hoàng đệ lên ngôi, một ngày kia có thể mở cho họ Vương ta con đường sống không?”.
Chàng tỏ vẻ kinh ngạc, bàng hoàng, nhưng sự trầm tĩnh trong mắt lại không qua nổi mắt ta. Ta cười: “Nói cho ngươi biết, với võ công của ngươi, trong vòng hai mươi trượng có người xuất hiện, ngươi chắc chắn nhận ra”.
Chàng không nói, lặng lẽ nhìn ta, ta cố ý quay lưng lại phía chàng, không thăm dò nội tâm của chàng. Nhưng thầm nghĩ, nếu lúc này ta không thuyết phục được chàng, chàng hoặc sẽ giết ta, hoặc đưa ta đi tố cáo lĩnh công, bất luận loại nào ta cũng rắc rối to.
“Ngươi che giấu dã tâm và thực lực nhiều năm như vậy trước mặt thái tử, ý nguyện của ngươi, ta có thể giúp. Khiến ngươi từ tay trắng trở nên được nắm trọng binh, lại cho ngươi mấy năm tu dưỡng chuẩn bị. Có một nội ứng tốt như vậy, ngươi sẽ thuận lợi đăng cơ”.
Ta biết chàng nhất định động lòng, hiện giờ Lưu Phi chỉ đảm trách những việc vặt của lễ bộ, trong tay không có binh quyền. Thái tử thực ra là nhân tài trị quốc, lại thêm họ Vương hậu thuẫn, làm một minh quân không khó. Chỉ có điều Ninh vương không thích thái tử, bởi vì họ Vương quá nôn nóng, khiến Ninh vương không thể không ra tay. Ông ta thà để cháu ruột… tiểu vương gia Lưu Giác con trai An Thanh vương nối ngôi, cũng quyết không cho thái tử kế vị dựa vào thế lực họ Vương.
Ta nói tiếp, “Điều kiện của ta rất đơn giản, ta muốn trở thành quý phi của ngươi, thân ta vẫn trong sạch, về chuyện thân phận ngươi hãy nghĩ cách. Ta sẽ không tranh giành với Cố Thiên Lâm, chỉ cần một danh phận là đủ”. Ta hào hứng nói tiếp: “Từ nhỏ ta đã ham thích binh thư, ham bày binh bố trận, nếu có thể chỉ huy đại quân Ninh quốc, thực hiện bá nghiệp, Vương Yến Hồi suốt đời không hối hận. Ngày hoàn thành nghiệp lớn, ta sẽ tìm một nơi thanh tịnh lấy truyền dạy mấy đệ tử làm vui”.
Ta nói xong mỉm cười quay đầu lại: “Nếu ngươi bằng lòng, hãy nhìn vào mắt ta, chúng ta nắm tay thề”. Lúc này ta biết, nếu chàng bằng lòng, sau này ta sẽ có hai con đường, một là chàng thực hiện lời hứa, ta hoàn thành được ước nguyện của mình; hai là ngày chàng đăng cơ sẽ là ngày ta phải chết. Nhưng bất luận con đường nào, gia tộc họ Vương ta sẽ không bị diệt, cũng coi như ta xứng đáng với phụ thân và gia tộc. Thực ra ta cũng có thể không giúp chàng, mà giúp thái tử, đó cũng là canh bạc, nhưng không thú vị bằng sánh vai cùng chàng thống nhất thiên hạ, cho nên ta lựa chọn tứ hoàng tử Lưu Phi.
Chàng bình thản như nước, không thấy biểu hiện gì. Điều kiện của ta hoàn toàn không có hại gì đối với chàng, chỉ cần chàng nắm được binh quyền, tất biết lời ta là thật hay giả. Chúng ta nhìn nhau như vậy, chàng từ từ giơ một tay ra, ta cười đập nhẹ. Chạm vào lòng bàn tay rộng, dày, ấm áp của chàng, tim ta bỗng đập rộn ràng.
Không lâu sau con gái nhỏ của Lý tướng Lý Thanh La bị bắt, Ninh vương mượn cớ tước quyền thống lĩnh Nam quân của họ Vương. Thái tử bần thần thất vọng, vô kế khả thi. Thâm tâm ta càng khẳng định, sau này cha con An Thanh vương nhất định sẽ trung thành với Ninh vương, đứng về phía Lưu Phi. Nhận rõ điều này, để Lưu Phi có thực lực đấu với thái tử, ta hạ quyết tâm hiến kế giúp chàng.

Ngày Lưu Phi đi Biên thành xa xôi, ta đứng ở một chỗ cao trong vương cung nhìn đoàn binh mã đi xa dần. Trong đoàn quân không có kiệu, vậy là chàng không đưa vương phi đi theo. Lòng ta khấp khởi, bất giác chạm vào dấu thủ cung sa, ta có rất nhiều cách khiến thái tử không gần gũi được, huống hồ, ta liên tục hiến kế cho chàng, miệng chàng nói lời thân mật nhưng ánh mắt nhìn ta đầy vẻ đề phòng và xa cách.
Không biết từ lúc nào, ta thích bồi hồi đi dạo bên ngoài Ngọc Ly cung, người đã đi xa, hơn nữa chàng cũng có vương phủ ở ngoài cung. Nhưng mỗi lần đi qua đây, dường như ta vẫn văng vẳng nghe thấy tiếng tiêu miên man của chàng. Ta vốn là người lạnh lùng, vậy mà không chỉ một lần ta hồi nhớ minh ước giữa ta và Tử Ly, cũng không chỉ một lần ép bản thân nhìn rõ lòng mình, quả thực lòng ta chỉ vương vấn có chàng.
Thái tử chưa học được bao nhiêu những thủ đoạn lợi hại của cô ta. Chàng ngoại hình tuấn lãm, đối nhân hòa khí lễ nghĩa, nếu không phải do dã tâm của ta, dã tâm của Tử Ly và sự đề phòng của Ninh vương, chàng tuyệt đối có thể trở thành một Ninh vương thứ hai, khiến Ninh quốc lại bình an mấy chục năm. Chỉ cần Ninh quốc không xuất binh chinh thảo, trừ phi bốn nước nhất tề xâm phạm, còn không bất kỳ nước nào trong bốn nước nếu tấn công đều khó chiến thắng. Cho dù một lần xâm phạm Ninh quốc như trận Lâm Nam, kết cục đều phải bồi thường mấy chục vạn lạng bạc, hàng năm triều cống.
Hai mươi năm bình an, thuận buồm xuôi gió lớn lên, thái tử như đóa hoa trong phòng ấm. Còn Tử Ly như cái gai, một cái gai thận trọng náu mình, thận trọng mưu cầu sinh tồn trên đồng hoang, ta đương nhiên thích người sau hơn, mặc thái tử ngày càng dựa vào ta, cũng mặc chàng cẩn thận che giấu sủng ái với Lý Thanh Lôi, sợ ta ghen.
Sau khi Tử Ly ra đi, ta “ốm” nặng một trận, thái y bẩm báo thái tử, trong ba năm ta không thể hầu hạ chăn gối. Thái tử tỏ ra vô cùng buồn bã, ta lạnh mặt nhìn, cùng “buồn bã” với chàng. Trong mắt thái tử, ta cũng chính là loại xương rồng như Tử Ly, đột nhiên nở hoa, cũng rất khác người, muốn hái phải cẩn thận đề phòng gai đâm.
Ba năm trôi qua, Ninh vương băng hà, Tử Ly từ Biên thành về triều phục tang. Thân hình rắn rỏi, thanh tân của chàng xuất hiện ở Ngọc Tượng cung, ngay cả thái tử cũng cảm thấy chàng giống như thanh kiếm sắc sắp thoát khỏi bao, huống hồ là ta. Ta say mê ngắm chàng từ con ngài trong kén thoát ra thành con bướm, ta thích chàng, mong chàng có thể thực hiện lời hứa.
Chuyện minh ước giữa chúng ta, ngay đến An Thanh vương trung thành như vậy cũng bị Tử Ly giấu biệt, chàng quả thực rất cơ mưu. Vậy là ta lại tỉnh táo xem các tấn trò diễn ra trước mắt. Ta rất muốn tin những trò diễn của họ trong cuộc tranh giành đế vị, nhưng những gì nhìn thấy, những gì cảm được, không đánh lừa được ta. Nhan sắc khuynh thành của Lý Thanh La khiến thái tử ngỡ ngàng, tiếng đàn của nàng ta lúc đó, biểu hiện của nàng ta lúc vào cung, khiến lòng ta chấn động, hoàn toàn đã hiểu. Nỗi ưu sầu trong tiếng tiêu của Tử Ly, vẻ tư lự của chàng thì ra đều liên quan đến Lý Thanh La.
Ba năm Tử Ly không về Phong thành, bỏ mặc Cố Thiên Lâm suốt ba năm. Ta cũng không thoát khỏi bản tính nữ nhi thường tình, thầm hy vọng chàng ít nhiều cũng vì ta, lúc này ta mới hiểu, tất cả là vì A La, chỉ có A La.
Ta thầm mong như vậy, là do ta đã yêu chàng sao? Nghĩ bao phen, ta vẫn phủ định. Có thể ta thích chàng, hoặc có thể chàng là kiểu đàn ông ta muốn có, có lẽ là do vậy khiến ta có chút tình ý với chàng. Nhưng, lớn hơn tất cả vẫn là tham vọng có được binh quyền từ chàng, muốn cùng chàng xuất binh chinh chiến, muốn chàng thu nạp mưu kế của ta, lấy được thiên hạ. Ý nghĩ như vậy đối với một nữ nhi bình thường quả thực khó lý giải, nhưng với ta, đó là ý nguyện từ nhỏ, khát vọng chinh phục thiên hạ luôn cuộn trào trong huyết quản ta.
Tử Ly đã trở về, ta quyết định nhắc nhở chàng. Chàng và Lưu Giác dùng kế muốn dụ ra Bắc quân của ta, ta sẽ cho họ thấy ta lợi hại thế nào. Vốn định khoác chiến bào ra trận gặp hai người đó, nghĩ mãi, ta quyết định đưa thái tử đi, không tiết lộ với Tử Ly, khiến huynh đệ họ gươm đao động binh một trận. Thái tử chưa bao giờ cầm quân, khả năng thua là rất lớn, nhưng theo bố trí của ta, Tử Ly và Lưu Giác cũng chẳng được hời bao nhiêu. Nếu không may, thái tử chiến thắng, ta sẽ theo sắp đặt của cha và cô, để họ Vương thay thế họ Lưu.
Đêm trước trận chiến, cô ta muốn ta ở lại bên bà. Cô vô cùng căng thẳng. Ta cười an ủi cô, sẽ không có chuyện gì xảy ra, theo ta, cho dù Tử Ly lên ngôi, cũng sẽ không làm khó hậu cung. Cô ta lẩm bẩm: “Hắn sẽ giết cô, hôm hắn từ Biên thành trở về, từ xa cô đã ngửi thấy mùi sát khí bên ngoài Ngọc Tượng cung, giọng bi phẫn của hắn giống như ngày xưa…”.
Ta kinh ngạc, lẽ nào cái chết của thân mẫu Tử Ly có ẩn tình? Trời ơi, ta suy tính mọi lẽ, sao lại bỏ qua chuyện này? Bị ta hỏi dồn, cô lạnh lùng thừa nhận: “Cô đã bỏ ra ba năm để đầu độc dần dần, đến lúc này mới nói với cháu, vốn định mang bí mật xuống mồ”.
Giọng cô rất nhẹ, rất lạnh, nhưng lại như sét đánh giữa ban ngày khiến ta lảo đảo. Ta còn gì không hiểu. Thái tử dù hiền đức đến mấy, cũng không địch nổi sự lộng hành của thế lực họ Vương và mối thù giết ái hậu bao năm, Ninh vương sao có thể cam lòng! Cây tiêu ngọc Tử Ly vẫn thổi là di vật của mẫu thân chàng, ngày ngày chàng cầm trong tay, đã hiểu mối thù với họ Vương sâu thế nào?
Ta lê bước ra khỏi Ngọc Phượng cung, một mình lang thang trong ngự hoa viên. Ban đêm, mỗi con đường ở đây đều phát lân quang mờ ảo, nhìn giống như một tấm lưới dệt bằng tơ, ta là con bướm bị mắc trong lưới đó. Ta hận cô ta, hận bà ta không sớm nói cho ta biết chính bà ta đã giết mẫu thân Tử Ly! Dù ta có tài kinh bang tế thế đến đâu, chàng cũng quyết không lấy con gái kẻ thù, càng không thể lập ta làm hoàng quý phi.
Tử Ly chỉ lợi dụng ta mà thôi, trước mặt chàng ta chỉ như món ăn ngon dâng tới miệng. Ta trăm mưu ngàn kế, nhưng lại bỏ qua thù hận, cho nên ta chỉ có thể đi theo kết cục thứ hai, đó là chết! Ta vốn có thể dựa vào thế lực họ Vương, quyết đấu với họ một phen, nhưng dù vậy cũng có nghĩa gì? Thắng rồi, ta cũng chỉ chết già trong vương cung, ngồi trên ngôi hoàng hậu để một bầy nữ nhân đua nhau ghen ghét, đố kỵ, viễn cảnh đó không phải điều ta muốn. Ta lựa chọn tác thành cho Tử Ly, cho dù ta chết, chàng cũng phải thực hiện ước mộng của ta.
Ta thức suốt đêm viết cho Tử Ly bức thư, chỉ có hai câu: “Họ Vương có thể ly tán, tặng thêm chàng Bắc quân, đổi lấy tính mạng cả họ tộc ta!”.
Ta rất hiếu kỳ, hiếu kỳ tại sao chàng không yêu Cố Thiên Lâm dịu dàng hiền thục, cũng không yêu ta, mưu lược hơn người có hùng khí tranh bá thiên hạ, có thể sánh vai với chàng, lại đi yêu vị hôn thê của Bình Nam vương?
Mỗi nữ nhân đều có giấc mơ riêng. Ta chỉ nhiều hơn một thứ: chinh chiến nơi sa trường. Trong những tướng quân ta gặp trong quân doanh và năm vị công tử Phong thành, chỉ có Tử Ly xứng với ta nhất. Nhưng chàng không yêu ta, thật đáng tiếc.
Cha ta bị An Thanh vương đập tan nhuệ khí bên ngoài Đông môn, lặng lẽ vào cung, ta bảo với ông đại thế đã qua, nếu còn ủng hộ thái tử chẳng có ý nghĩa gì, chúng ta trấn thủ vương cung cũng không thể giữ được quá lâu, đằng nào thái tử cũng đã ở trong tay Tử Ly, chúng ta chỉ có thể giữ được bản thân. Cha ta khi nghe ta nói ông phải cáo lão về quê bảo toàn tính mệnh, mắt ông nảy lửa hét lên: “Yến Hồi, chính con đã trao Hữu quân vào tay Lưu Phi, rút cục con có ý đồ gì?”.
Ta quỳ trước mặt cha, rơi lệ. Ông đột nhiên hiểu ra, người sụp xuống. Ta rất thương cha, khó khăn lắm cha mới có cơ hội đánh một trận lớn, cuối cùng vẫn không thành, binh lực nuôi dưỡng bao năm, phút chốc tan tành. Giấc mộng chinh phục thiên hạ, thay thế họ Lưu của ông hoàn toàn tiêu tan bởi tay ta. Ta nói với cha những những lời năm xưa ông đã nói với ta: “Cha là tộc trưởng, nếu cha một mực cố chấp là không nghĩ đến gia tộc”.


Ông thở dài: “Con rút cục vẫn là nữ nhân!”.
Tôi cười: “Cha à, Vương tộc ta đời nào cũng có nhân tài, nhất định có ngày xuất hiện một đại tướng quân dấy binh đánh trận, chấn hưng Vương tộc!”. Cha nhìn ta, ánh mắt lại lóe sáng, sinh động, đó là tia hy vọng duy nhất trước cục thế bất lực hiện tại.
Hôm xảy ra cuộc chiến, ta đưa Lý Thanh La vào cung, nàng ta vẫn vô cùng bình tĩnh. Ta ngồi trước mặt, ngắm nàng ta, Lý Thanh La quả thật rất đẹp, nhất là đôi mắt, lóng lánh dưới ánh sáng ảm đạm, khiến cả khuôn mặt đẹp nổi bật rỡ ràng. Ta thở nặng nề, trấn tĩnh. Chẳng trách đàn ông thích mỹ nhân, bởi vì chính ta cũng nhận ra ngắm nhìn mỹ nhân thật dễ chịu, ta không thể rời mắt khỏi khuôn mặt nàng ta.
Nàng ta đòi nọ đòi kia, muốn ăn muốn uống gì ta đều thỏa mãn. Nghe nàng ta nói, đàn ông thích quyền lực, tiền bạc và mỹ nữ, nhưng họ yêu mỹ nữ hơn cả, ta không hoàn toàn tán thành, có lẽ đại đa số đàn ông đều như thế. Cái mà Vương Yến Hồi ta muốn là một người đàn ông thích ta, có thể sánh vai cùng ta, Tử Ly không như thế.
Ta nghe nàng ta kể chuyện, về một người đàn bà làm hoàng đế, ta xúc động vô cùng, nếu đây là thời đại đó, triều đại đó, có thể cho phép đàn bà trở thành hoàng đế một nước, thì tốt biết bao! Đáng tiếc lại không phải, ở đây đàn ông bá chủ thiên hạ, dẫu có ngày ta trở thành hoàng hậu khống chế được hoàng đế, cũng chỉ có thể buông rèm nhiếp chính.
Lý Thanh La thực sự có tài kể chuyện, nàng ta là loại nữ nhân không chỉ có vẻ đẹp bên ngoài, nữ nhân có học thức như vậy quả rất hiếm. Có lẽ Tử Ly và Bình Nam vương đều yêu nàng ta bởi sự khác thường đó.
Ta chắc chắn không cam lòng. Không thể để tất cả hóa thành mây khói. Ta lựa chọn cái chết. Ta sẽ không cùng thái tử chịu đựng cuộc sống giam cầm.
Nhưng cho dù chết, ta cũng có thể khiến Tử Ly, khiến mọi người nhớ đến ta. Ta nói cho Thanh La biết mật ước giữa ta và Tử Ly, tin là nàng ta sẽ giữ kín trong lòng. Ta cũng nói với nàng ta, Tử Ly ba năm bỏ mặc Cố Thiên Lâm là vì ta. Bởi vì nếu nói vì nàng ta, Thanh La có lẽ sẽ mềm lòng, bởi vì như thế tình của Tử Ly với ta sâu đến mức nào! Chỉ dựa vào điểm này, Lý Thanh La sẽ không chấp nhận Tử Ly, Tử Ly vĩnh viễn không có được nàng ta! Để đảm bảo, ta đã cho Thanh La ngửi Thất hồn ngọc dẫn hương, khiến Lưu Giác và Tử Ly đau khổ, tốt nhất nên để hai người đánh nhau một trận. Cho dù không đánh cũng không sao, độc dược này có được là do mối quan hệ đã lâu của họ Vương với hoàng đế Hạ quốc. Ta cũng ngờ rằng độc dược cô ta đầu độc mẫu thân Tử Ly cũng lấy từ Hạ quốc. Thái tử cho dù thất thế, Hạ vương cũng sẽ liên hệ với chàng. Ninh quốc chắc chắn đại loạn, chỉ có đại loạn mới có thể xuất binh!
Ta cũng sẽ không giết Lý Thanh Lôi, để nàng ta cùng thái tử sống ở Tây phương cực lạc. Những người không liên quan đến ta, trước sau ta chẳng quan tâm.
Tử Ly cuối cùng đã đến, ta ngoan ngoãn phục dưới chân chàng. Rõ ràng biết sự lợi dụng của chàng, quyết định của chàng, ta vẫn cho chàng cơ hội cuối cùng.
Chàng nói: “Với trí tuệ của nàng, hẳn đã sớm dự liệu cả rồi?”.
Thôi, đừng diễn nữa. Ta đứng dậy, chỉnh đốn xiêm y. Ta thực sự không thua chàng, nhưng đâu còn có cách nào? Cha, con chỉ có thể làm được như vậy cho cha, cho họ tộc. Nếu không thể được như sở nguyện, cái chết có là gì?
Ta dẫn chàng vào địa cung, đương nhiên ta sẽ không giết chàng, chỉ hy vọng linh hồn ta có thể nhìn thấy ngày chàng chinh phục bốn nước, bá chủ thiên hạ.
Ta nhìn Lý Thanh La bị treo đã lâu, nàng ta sẽ là mấu chốt phát sinh mọi chuyện sau khi ta chết. Lại nhìn Tử Ly, thấy chàng đau đớn vạn phần. Ta không nghi ngờ lời chàng, chàng bằng lòng từ bỏ vương vị, thậm chí từ bỏ tính mạng vì Lý Thanh La, nhưng ta cũng biết, bằng lòng là một chuyện, làm được lại là chuyện khác. Ta không nhịn nổi, cười rơi nước mắt.
Đột nhiên ta thấy xót xa, ta đã coi thường sức mạnh của tình yêu. Thậm chí ta đã nghĩ, nếu Lý Thanh La lấy chàng, khóc lóc đòi đi đánh trận, có lẽ Tử Ly cũng chiều nàng ta.
Chàng nói chàng bằng lòng thực hiện lời hứa, trong khoảnh khắc đó ta muốn khóc, dù sao ta vẫn còn nhỏ, vẫn còn tính khí tiểu nữ nhi. Thì ra được yêu cũng là hạnh phúc, không phải chỉ có thực hiện ước mơ của mình mới thấy vui. Trong thoáng chốc, ta thay đổi chủ ý, ta phải giết Lý Thanh La, để cho Tử Ly chứng kiến nàng ta chết trước mặt mình.
Thành Tư Duyệt đột nhiên xuất hiện, tân khoa trạng nguyên, Thành thị lang kia tại sao biết được những cái bẫy của ta, phá bẫy cung tên của ta, lọt được vào địa cung cứu Lý Thanh La? Thành thị lang rút cục là ai? Ta muốn hỏi, nhưng lực kiệt khí cùng. Ta ngã vào tay Tử Ly, ta lưu luyến vòng tay ấy. Không giết được Lý Thanh La, mọi kế hoạch của ta vẫn khởi động theo dự tính. Ta dốc hết sức tàn nhìn lần cuối tân vương Ninh quốc, người có thể giúp ta thực hiện giấc mộng bá chủ, trong thoáng khắc đó, ta mới biết, thì ra ta lưu luyến chàng đến thế.
Những gì ta làm trong cuộc đời thanh xuân ngắn ngủi, gồm cả chuyện liên kết với Tử Ly, ta đều không hối hận. Mọi mưu kế có thể nghĩ ra ta đều đã dùng hết, kiếp sau hãy để ta đầu thai làm đàn ông, nếu không hãy cho ta làm một nữ nhân như Lý Thanh La có được tình yêu chân thành của những bậc nam nhi.






back top