Gái Già Gả Bảy Lần

Quyển 1 - Chương 20

Lại mở mắt tỉnh lại không tính được là mình lại nằm trên giường, Vân Phi Bạch cũng không đoán được là đang ngồi cạnh tôi bên giường.

 

Trong phòng không có người nào chỉ có tôi và hắn hai người.

 

Tôi cố mở mắt nhìn hắn, hơi có chút u buồn, không biết làm sao chỉ biết cười cùng hắn, lấy thân gái già dũng cảm chiến đấu với con bệnh, hay là cố ra vẻ nhu mì, yếu đuối giống kiểu thiếu nữ nhu nhược nép vào người ta.

 

Dao Ngọc đã nói với tôi, nam nhân thích nữ nhân có 2 loại, loại thứ nhất là quân đến thì tướng chặn, nước đến đất chặn, lửa đến cũng thiêu cháy nữ tử mạnh mẽ, loại nữ nhân này có đặc điểm là rất kiên cường, lờ đi hết tất cả làm ra vẻ như không có gì, giống như giờ phút này vậy cho dù bệnh nặng cũng vẫn có làm ra vẻ mặt tươi cười như không có chuyện gì để cho nam nhân xem mà thấy đau lòng. Còn có một loại nữ nhân rất ôn nhu yếu đuối, đi từng bước từng bước lảo đảo, thường xuyên thể hiện vẻ mặt đau thương nhìn trời nhìn mây, loại nữ nhân này có đặc điểm là rất nhu nhược, mặt mày nhíu lại, ôm ngực, nước mắt lưng tròng đem toàn bộ hồn nam nhân câu đi hết không còn gì.

 

Trước mắt trai đơn gái chiếc, bốn bề vắng lặng, đúng là thời cơ tuyệt vời, nhưng tôi lại không biết là Vân Phi Bạch thích nhất loại người nào, thật đúng là làm người ta phát rầu lòng. Vì vậy ngồi im mất nửa ngày, tôi mới gập người lại, nhìn hắn cố nở nụ cười.

 

Còn chưa kịp cười thì Vân Phi Bạch đã tiến đến gần. Khoé môi hé cười nhìn rất ôn nhu. Lấy tay sờ trán của tôi, nhẹ nhàng hỏi: “Cảm thấy thế nào, đầu còn đau không?”

 

Tôi lấy lại tinh thần, khụ khụ hai tiếng trong cổ, mặt thì nóng lên chút: “Đỡ…. đỡ hơn nhiều rồi”

 

Hắn lại mỉm cười. Đưa tay nhẹ nhàng vén tóc trên trán tôi ra hai bên tai, trong mắt tràn đầy ý cười: “Chờ uống thuốc xong, ngủ nhiều một chút, toát mồ hôi, ngày mai sẽ đỡ hơn đấy”

 

Ngón tay hắn lạnh lạnh, theo bên tai tôi xẹt qua nhẹ nhàng, làm cho tim tôi không kìm được khe khẽ đập rộn. Tôi nhìn hắn lòng rất kích động, bật thốt lên: “Muội….”

 

Tôi không biết nói tiếp cái gì nữa.

 

Vân Phi Bạch đợi một lúc nhìn tôi buồn cười: “Có gì vậy?”

 

Tôi bỗng tỉnh lại, lấy tay sờ mặt cười gượng. Ngoài cửa có tiếng ho khan vang lên, tiểu Đào bưng bát thuốc lọ mọ tiến vào, trên mặt là nụ cười chua xót đến tan nát cả cõi lòng.

 

Tôi chống tay ngồi dậy đang định cầm lấy bát thì Vân Phi Bạch đã bảo: “Ta cầm cho”

 

Tiểu Đào cười hì hì, đem thuốc đưa đến, mặt đỏ bừng, biết điều lui ra ngoài, lúc ra cửa còn không quên đem cửa khép lại. Gái già tôi đây cũng kìm không được khuôn mặt già nua đỏ ửng lên.

 

Trong bát bốc hơi nóng nghi ngút, lượn lờ làm khuôn mặt của Vân Phi Bạch mờ mờ ảo ảo, lại vẫn nhìn rõ ý cười trên miệng. Tôi nhìn hắn cười, ngực có chút giống như có dây mướp cuốn quanh quả tim, giống kiểu gió nhẹ, đưa mắt nhìn lại thì thấy một màu xanh mướt, hoa cải vàng óng ánh.

 

Đột nhiên lại không biết từ lúc nào nhớ tới chuyện trước đây.

 

Cũng là vào giờ phút giống như thế này, một bát thuốc nóng hổi, mũi ngửi mùi thuốc là hai con người. Tôi thì vẫn là tôi, còn đối diện người kia đổi lại là một thiếu niên mặt mày thật chói mắt.

 

Tôi vẫn là tám tuổi năm ấy, Vân Châu 11 tuổi, Dược Sư cốc chúng tôi cùng một chỗ là 180 mươi mốt ngày nào đó.

 

Đã không thể nhớ nổi cái ngày cùng hắn đi trong thôn ăn trộm khoai lang trở về bị mắc mưa, vẫn là bị hắn đẩy xuống nước bắt vịt giời một hồi lâu, chỉ nhớ rõ lúc đó là bị nhiễm phong hàn, phát sốt lên.

 

Hắn bưng một bát thuốc đến bên giường tôi ngồi, kéo tôi từ trong chăn ra, dỗ dành tôi uống thuốc.

 

Tôi nửa nhắm nửa hở mắt, hai tay nắm thật chặt, sống chết cũng không chịu há mồm ra.

 

Hắn dụ dỗ: “Ngày mai ta đi trộm quả hồng về cho muội nhé”

 

Tôi không thèm quan tâm.

 

Hắn lại nói tiếp: “Vậy thì đi trộm quả lựu nhé”

 

Tôi cũng không thèm để ý.

 

Hắn nóng lên: “Vậy thì ăn trộm cả quả hồng và quả lựu nhé”

 

Tôi hừ hừ hai tiếng.

 

Hắn dậm dậm chân doạ, giọng bỗng trầm xuống: ‘Nếu không uống, ngày mai ta sẽ không cho muội ăn móng giò nữa!”

 

Tôi mở bừng mắt ra, rưng rưng nghẹn nào nhìn hắn, nghẹn ngào bưng bát, nghẹn ngào đem toàn bộ bát thuốc đen hắc kia uống ừng ực hết. Nhớ rõ chén thuốc kia rất là đắng, uống khổ đến nỗi lòng tôi run lên, tay cũng run lên, mặt bị tên Vân Châu kia cười nhạo cũng run lên nhỏ mấy giọt nước mắt.

 

“A Ly”

 

Tôi lấy lại tinh thần. Vân Phi Bạch đã đem chén thuốc đến gần miệng tôi. Tôi trong lòng thở dài nhè nhẹ, gái già tôi đây dạo này hơi ưu tư chút, vẫn không cẩn thận lại nhớ về những chuyện trước đây.

 

Tôi ngượng ngùng cười: “Được rồi, muội tự mình uống”

 

Vân Phi Bạch khoé miệng cong lên lại cười bảo: “A Ly không thích như thế sao?”

 

Tôi cứng người lại. Hắn cũng không biết thực ra tôi rất sợ uống thuốc, mỗi lần ốm đều nhắm chặt hai mắt lại, nhịn thở, kéo dài cổ ra uống một hơi cho hết. Nhưng tình hình trước măt này, tôi tất nhiên là sẽ không cự tuyệt rồi, vì thế liền ngượng ngùng cười.

 

Tôi uống thuốc trông rất khổ sở. Cũng may ấn tượng cũ thuốc đắng nên liền làm một lèo uống xong, cũng không có trong tưởng tượng là cay đắng, chỉ biết là thật uổng cho tôi cố nhớ lại một phen sợ hãi làm cho mình tự già thêm vài tuổi.

 

Lấy bát đặt trên ghế, Vân Phi Bạch quay lại nhìn tôi thích thú, nói: ‘Vừa rồi suy nghĩ gì đó?”

 

Tôi ngẩn ra, phản ứng lại bằng cách cười to.

 

Hắn liền đến gần nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, ôm tôi mãi một hồi lâu rồi mới chậm rãi nói, giọng có chút trầm trầm: “A Ly”

 

Cằm tôi đụng vào vai hắn, lúc ngước mắt lên lại hoảng hốt thấy mắt một con mèo cái trên trần nhìn tôi chằm chằm. Đôi mắt mèo tràn đầy tình xuân. Ôi ôi lại là một con mèo tình xuân.

 

Tôi theo bản năng đáp: “Vâng”

 

Nghe thoang thoảng mùi hương của hắn, trong lòng giống như có dấu một chú thỏ cái, một chú thỏ nhút nhát, con thỏ chồng đưa tay, con thỏ vợ được cầm tay tim đập liên hồi, con thỏ chồng lại nắm tay chặt hơn, chặt đến nỗi làm cho gái già tôi đây đỏ hết cả mặt, rất nóng bỏng.

 

Tại đây lúc này, tôi còn có thể nhìn không chớp mắt lên con mèo trên trần kia, tự hỏi con mèo kia từ đâu đến, sao lại chui vào phòng của gái già tôi đây, rồi lại đi về nơi đâu, là mèo đực hay là mèo cái, đã kết hôn hay chưa kết hôn, nếu đã kết hôn mà nói thì có phòng, có xe không, nếu chưa kết hôn vậy thì đã đi học rồi tốt nghiệp chưa, công việc có tìm được không, tôi thực bội phục chính bản thân mình đến mười lần.

 

Trong lúc lòng đang dạt dào nghĩ ngợi thích thú thì lại nghe thấy Vân Phi Bạch nói: “A Ly, huynh thích muội”

 

Lòng tôi chấn động mạnh. Hắn kề sát tai tôi, khe khẽ thở dài: “A Ly, chúng ta cùng bên nhau đi”

back top