Gian Phu Của Kiều Thê

Chương 57

Tô Việt nói xong lời cuối cùng, khóc không thành tiếng, Lô Dũng cũng đỏ hốc mắt, vội vàng tiến lên trấn an hắn.

 

Cũng may là Tô Việt chỉ khóc vài tiếng, sau đó rất nhanh đã thu hồi cảm xúc bản thân, hắn biết giờ phút này không phải là lúc bi thương, hoặc là nói nếu tiếp tục bi thương nữa nhất định sẽ bị người luôn nhạy cảm như Lô Uyển Chi phát hiện ra, như vậy sẽ chỉ làm tăng thương cảm của nàng hơn thôi.

 

Sau khi ổn định lại cảm xúc bản thân, Tô Việt mới ngẩng đầu tiếp tục cùng Lô Dũng bàn bạc chuyện cửa hàng trấn trên.

 

"Cha, trong khoảng thời gian này, mọi chuyện trong cửa hàng con đều thương lượng cùng Uyển Chi, người làm trong cửa hàng vẫn giống như trước kia, chưa thay đổi bất cứ ai, những người đó cha cũng biết, đều là những người ổn định, chuyến này con đi giao cho Uyển Chi con cũng yên tâm, chẳng qua là nàng ấy dù sao cũng là một nử tữ, về sau lấy danh nghĩa phụ nhân Tô gia đi quản lý chuyện trong cửa hàng ngược lại không có gì, nhưng mà vạn nhất gặp chuyện khó giải quyết, còn xin cha dang tay giúp đỡ này một chút" Tô Việt nói cực kỳ thành khẩn.

 

Tuy rằng trong lòng hắn hiểu rõ mười phần, bất kể hắn có nói những lời này hay không, Lô Dũng đối với chuyện trong cửa hàng cũng sẽ để tâm. Nhưng hắn vẫn nói ra, bởi vì hiện tại ông mới là người thân nhất của Uyển Chi, người thân thiết nhất.

 

Lô Dũng gật đầu hứa bản thân sẽ như thế, để hắn yên tâm.

 

Nói chuyện cửa hàng một lúc, bàn giao rõ ràng xong, Lô Dũng mới mở miệng nói với hắn về chuyện đi quân doanh.

 

"A Việt, ở quân doanh mọi sự không thể cưỡng cầu, dù sao này Phó Thái Hoa đã nhậm chức quan Tam phẩm võ tướng, không phải là một tiểu tốt mới vào quân doanh như ngươi có thể tiếp cận, sau này đi nhiều nghe nhiều học hỏi nhiều, đặc biệt là linh động một chút, đao kiếm không có mắt. Chuyện báo thù không thể cưỡng cầu, nổ lực là được, bất kể lúc nào cũng đừng quên Uyển Chi đang ở nhà chờ ngươi. Đừng nói mấy lời như mấy năm sau không trở lại để Uyển Chi tái giá gì đó, nữ nhân tốt không hầu hai chồng, huống chi dòng máu đang chảy trong người Uyển Chi có khí tiết của phụ thân con bé, cho dù bảo con bé gả đi nó cũng không tái giá!" Lô Dũng khiển trách khá nghiêm khắc.

 

Vì chuyện báo thù của Lô gia, ông đau khổ tìm kiếm mười mấy năm nhưng không tìm được người nào rõ ràng, cũng tặng không ít bạc trong kinh thành, nhưng một khi 'Cây đổ bầy khỉ tan', hiện tại quan phủ trong kinh thành này, còn có ai nhớ rõ họ Lô là nhân vật nào. Cho dù có nhớ, cũng bởi vì Đương kim Hoàng thượng mà không có người nào nguyện ý nhắc tới.

 

Ông cũng trì trệ không tìm được biện pháp, trong lòng thầm nghĩ chỉ có thể để nhi tử Lô Văn Hiên đi theo con đường khoa cử, như vậy có thể khảo được cái chức Trạng Nguyên hay Bãng nhãn gì đó, cũng vẫn còn cơ hội rửa sạch mối hận.

 

Mà hiện tại chuyện Tô Việt quyết tâm đi tòng quân lại mang đến cho ông thêm một tia hy vọng về chuyện mong mỏi nhiều năm trong lòng, làm sao có thể không kích động cơ chứ.

 

Tô Việt cười khổ một chút, "Cha, việc này người yên tâm, con tất nhiên sẽ lượng sức mà làm, tuyệt đối sẽ không lỗ mãng, nhưng mà mối thù của nhà Uyển Chi cũng là của con, con sẽ lượng sức cũng sẽ cố gắng, nhưng mà chắc chắn sẽ không làm chuyện điên rồ"

 

Dù sao Lô Dũng cũng chưa từng đi quân doanh, tuy rằng trước đây phụ thân Lô Uyển Chi đã từng mò mẫm lăn lộn mấy năm, nhưng ông chỉ một gia phó (tiên sinh trong nhà), chỉ ngẫu nhiên từ trong miệng người khác nghe được một vài điều, ông cũng đem những chuyện mà trước đây nghe được toàn bộ nói lại cho Tô Việt, mặc kệ có ích hay không, trước tiên cứ nói đã.

 

Hai người trò chuyện hơn nửa canh giờ, nhìn sắc trời không còn sớm Tô Việt mới chuẩn bị đứng dậy cáo từ, mà Lô Uyển Chi và Trương thị cũng nói chuyện rất lâu về việc nhà.

 

Tuy nhiên, nàng lúc nào cũng trong tâm trạng thấm thỏm không yên, mặc kệ Trương thị hỏi cái gì nói cái gì, ngẫu nhiên vì giọng nói lớn tiếng của Trương thị nàng mới nghe vào, nhưng hầu hết thời gian, trong lòng nàng luôn nghĩ đến Tô Việt, muốn chuẩn bị cho hắn chút lương khô để hắn không bị đói dọc đường, trước hết hẳn là chuẩn bị vài đôi hài vải bông dùng cho vài năm, phương bắc lạnh, để hắn không bị lạnh.

 

Nàng vừa nghĩa vừa hối hận, đến cuối cùng thậm chí có chút chán ghét bản thân, tại sao lại không nghĩ tới chứ, Tô Việt đã nói với mình chuyện tòng quân mấy tháng trước, chính mình chỉ nghĩ hắn ở trấn trên ăn mặc như thế nào tươm tấp, thế nhưng đã quên chuyện hắn muốn đi phương Bắc, có lẽ từ đáy lòng nàng cũng không muốn hắn cách chính mình quá xa.

 

Trương thị cũng nhìn ra lòng của nàng không yên, trong lòng bà cũng hiểu rõ nữ nhi của bà đây là luyến tiếc trượng phu mới cưới Tô Việt, thế nhưng đâu biện pháp nào khác, mọi thứ đều đã định đoạt, tên cũng đưa cho huyện nha, bây giờ có muốn đổi ý cũng không còn kịp nữa.

 

Bà cũng chỉ có thể khuyên Lô Uyển Chi thông suốt đôi chút, một mình một người ở trấn trên nên chú ý nhiều, chuyện cửa hàng có cái gì không hiểu tới hỏi Lô Dũng, bà và Lô Hà Hoa sẽ thường xuyên đi trấn trên xem nàng, ngay cả bất kể có mặt Tô Việt hay không đều phải chăm sóc tốt bản thân.

 

Lô Uyển Chi miễn cưỡng cười đáp ứng, trong lòng nàng vẫn đang nghĩ Tô Việt và cha đóng cửa trong thư phòng nói chuyện đã hơn nửa canh giờ, tại sao tới giờ còn chưa ra.

 

Thẳng đến khi nhìn thấy bóng dáng Tô Việt rảo bước tiến vào phòng, trái tim phập phồng thấp thỏm mới hơi thả lỏng. Bởi vì còn phải trở về trấn trên cho nên bọn họ không ở lại Lô gia dùng cơm.

 

May mà Lô Uyển Chi chưa làm hài bông cho Tô Việt, bởi vì Trương thị đều đã chuẩn bị cho hắn, lần trước trở về, Lô Uyển Chi đã nói với bà và Lô Dũng chuyện Tô Việt đi tòng quân, Trương thị chỉ biết chuyện này sẽ xảy ra tám chín phần, cho nên mới chuẩn bị sớm, nên dù hắn không đi, vậy thì mùa đông ở lại cũng có thể dùng.

 

Bọn họ trở lại Tô gia, lại cùng hai vợ chồng già Tô Căn nói thầm vài câu, một mình Tô Việt gọi Tô Căn đến một bên đưa cho ông tờ giấy mà ở thời điểm hắn đã biết trước kết quả, nói đây là hưu thư đưa cho Lô Uyển Chi, nếu chính hắn năm năm sau không về, rất có khả năng là chết ở đất khách quê người, đến lúc đó hãy đưa tờ hưu thư này cho Lô Uyển Chi, trả nàng tự do, đừng làm chậm trễ nàng.

 

Tô Căn nghe xong trong lòng chua xót một hồi, đôi tay run run nhận lấy rồi dặn dò, "A Việt, ngươi chớ quên trong nhà còn có cha mẹ của ngươi đang mong mỏi đợi chờ ngươi đó".

 

Nghe phụ thân nói câu này, hốc mắt Tô Việt lại đỏ lên, nước mắt chảy ra trong một ngày này còn nhiều hơn mấy năm nay gộp lại.

 

Tô Căn sợ chính mình sẽ thật sự khóc ra, vội vàng dùng tay áo lau nước mắt vừa mới tràn ra hốc mắt, vỗ lên vai Tô Việt, bảo hắn đừng khóc, nói chờ ngày mốt lúc lên đường sẽ lên trấn trên tiễn đưa.

 

Hai người bọn họ trở lại trấn trên vừa qua giờ cơm chiều, bởi vì đã dặn Tiểu Thúy buổi tối sẽ trở về dùng cơm cho nên nàng ấy cũng chuẩn bị cơm cho hai người.

 

Tiểu Thúy lúc trước là Tô Việt coi trọng, một đại cô nương không hề nhỏ nhắn, nhìn qua có chút cao to khỏe mạnh, có chút khí khái nam nhi, nhưng mà bất kể là làm cơm hay thêu thùa may vá, công việc qua tay không ngờ vẫn luôn tinh tế.

 

Lúc đó Tô Việt chính là nghĩ tới khi hắn rời xa nàng không biết có nên tìm nam tử làm việc không, có điều, nói như thế nào thì trong việc chỉ có hai nữ tử cũng không thỏa đáng lắm, hắn chuẩn bị thừa dịp hai ngày này đi tìm mụ buôn người bên kia đi xem vài người xem sao, tuổi lớn đến trông nom sân cũng được, trong nhà có nam nhân trong lòng vẫn có chút lo lắng.

 

Buổi tối trở lại phòng, Tô Việt nhìn người gần như trầm mặc suốt một ngày - Lô Uyển Chi, đang ngồi lẳng lặng trên giường sửa sang lại quần áo cho mình, trong lòng đã có chút lo lắng lại không đành lòng.

 

Hắn đi về phía trước giữ lấy tay nàng, "Uyển Chi, hôm nay đừng thu xếp, chúng nói nói chuyện một chút trước đã"

 

Lô Uyển Chi muốn tách ngón tay hắn ra, "Không có chuyện gì đâu, chúng ta có thể vừa nói chuyện vừa làm, chỉ có một ít quần áo, rất nhanh sẽ xong rồi. Chàng. . . chàng ngày kia là đi rồi", câu cuối cùng thế nhưng đều nói không xong, giọng nói lộ ra chút nghẹn ngào.

 

Tô Việt cuối cùng không khống chế nổi chính mình, kéo nàng vào trong ngực, cằm đặt trên búi tóc của nàng, "Uyển Chi, đừng khóc, nàng có biết ta lo lắng nhất, người ta không buông xuống được chính là nàng đó. Uyển Chi!" thanh âm bách chuyển thiên hồi (nguyên văn là: 百转千回, một câu thành ngữ để mô tả quá trình lặp đi lặp lại vòng xoay hoặc quanh co), đây là lần đầu tiên hắn để lộ ra vẻ mặt bất an này.

 

Hắn đối với cha mẹ có thể nói là vì Tô gia tòng quân, hơn nữa trong nhà có đại ca có thể phụng dưỡng hai ông bà lão, nhóm bằng hữu của hắn đều đi chiến trường, mà đối với Lô Uyển Chi hắn không thể không tự vấn lương tâm, nói thật ra tuy rằng hắn là người tính toán chi li, người có thù tất báo, nhưng mà đối với chuyện trả thù của Lô gia, hắn cũng không mấy để trong lòng.

 

Nếu như nói, mấy tháng trước vì có thể càng muốn ngang hàng đứng cùng một chỗ với Lô Uyển Chi, nhưng giờ phút này trong lòng hắn chỉ nghĩ muốn nhìn xem chính mình đến cuối cùng có thể trên chiến trường lăn lộn đến mức nào.

 

Hắn là người thông minh, điểm ấy hắn rất rõ ràng, mấy tháng nay hắn quản lý cửa hàng gạo dầu từ thế bất lợi, không có kinh nghiệm, sự tự tin trong lòngcũng dần dần tăng lên nhiều, trái tim xốn xang cũng bắt đầu không còn an phận, hắn muốn nhìn xem bản thân rốt cuộc có thể làm được chuyện gì nữa.

 

Mà giờ phút này đối với Lô Uyển Chi hắn càng thấy áy náy và tự trách nhiều hơn, điều duy nhất hắn có thể làm dường như chỉ là dùng môi để thay thế.

 

Hai hàng lông mi dài của Lô Uyển Chi run rẩy, trợn to hai mắt cố hết sức chớp vài cái, dù thế nào cũng muốn đem hàng nước mắt sắp chảy ra bức trở về, đã định trước là tiễn chân hắn, vậy thì hãy vui vẻ đưa tiễn, đừng lưu lại hình ảnh yếu đuối bi thương của chính mình trong mắt hắn, để hắn khi ở tiền phương liều mạng không vì bản thân mình mà phân tâm.

 

Trên mặt hiện ra nụ cười nhàn nhạt, "A Việt, chàng yên tâm, ta sẽ không sao, ở nhà chờ chàng trở về".

 

Tô Việt nghe xong thở dài một tiếng, "Vẫn là nàng dâu của ta biết chăm sóc người, thôi đừng nhắc tới nữa, chúng ta nói một chút chuyện cửa hàng và chuyện viện này đi".

 

Trong cửa hàng, tiên sinh phòng thu chi và hai người làm đã tới vài lần, đều đã nhìn nhận Lô Uyển Chi làm chủ, về sau trực tiếp đến xin chỉ thị không thành vấn đề gì, bọn họ cũng từng vì Lô Uyển Chi ngẫu nhiên đưa ra vài ý kiến tốt mà bội phục, cho nên hẳn là không có mấy chuyện gì không phục xảy ra.

 

Tin tức chiến sự tiền tuyến căng thẳng đã liên tiếp truyền đén trấn trên, Tô Việt vì đề phòng đến lúc đánh trận dân chúng ngay cả mạng cũng không cần, càng đừng nói tới mua gạo từ cửa hàng, cố ý dặn dò Lô Uyển Chi không nên trữ nhiều hàng quá.

 

Sổ sách trong cửa hàng càng không cần phải nói, đều là do Lô Uyển Chi dạy cho hắn biết ghi chép. Muốn đề phòng chính là vạn nhất có một vài ác nhân đến cửa hàng gây sự thì biết làm sao, còn người của quan phủ.

 

Mấy chuyện đó Tô Việt lẫn Lô Uyển Chi càng không cần lo lắng, Lưu Bộ đầu của huyện nha và hắn quen biết nhau, trong khoảng thời gian này hắn đã nhét cho hắn ta không ít bạc, chỉ cần có người tới gây sự, cứ trực tiếp ghi cái tên người đó rồi đi huyện nha gặp hắn là được, nếu như vô tình gặp chuyện trọng đại cũng không cần phải sợ, ở chỗ Huyện lệnh ông ta cũng từng nhận bạc, đây là chưởng quầy trước kia lão Lộ đã làm.

 

Đó là những gì Tô Việt có thể làm trong cửa hàng, có thể trãi ra được bao nhiêu thì hắn đã cố gắng hết khả năng để lót đường cho Lô Uyển Chi, sau này đi như thế nào thì phải nhìn xem chính nàng, hắn tin tưởng thê tử của hắn có năng lực này, sẽ quản lý tốt.

back top