Hoa Đào Rực Rỡ

Chương 54

Trước khi Tiểu Bạch được thả ra một ngày, Vân Cẩn gọi điện thoại cho Đinh Ký, muốn mời anh ta một bữa cơm để nói cảm ơn, Đinh Ký từ chối: “Chị dâu, không cần khách sáo với em, chỉ cần chị và anh em sống hạnh phúc, so với ăn cái gì em cũng thấy vui hơn, bà nội em rất thích trẻ con, nếu chị không bận việc gì thì mang Tung Tung đến bà chơi.”

 

Trong lòng Vân Cẩn thấy chua xót, cảm ơn Đinh Ký một lần nữa.

 

Mặc dù Đinh Ký còn nhở hơn Đinh Kiêu mấy tưởi nhưng lại hiểu chuyện như vậy, vậy mà Đinh Kiêu một hồi nóng một hồi lạnh, cả ngày xuất quỷ nhập thần, vài ngày không thấy anh cũng là chuyện bình thường.

 

“Chị dâu, anh em có chuyện gì cũng để trong lòng, không quen nói ra miệng, ví dụ như chuyện của em chị cũng vậy, trước đây anh ấy cũng có nhờ bạn bè giúp đỡ…anh ấy không nói với chị là sợ chị không vui.” Đinh Ký đắn đo mãi mới nói chuyện cho Vân Cẩn.

 

Vân Cẩn sững sờ, không cầm được nước mắt: “Chị biết…Chị cũng đã nói với em chị mấy lần nhưng tên tiểu tử kia chưa thấy quan tài thì vẫn chưa nhỏ lệ, chị cũng không quản được nó…”

 

“Lần này coi như là một bài học cho nó đi, may là cũng chưa gây ra chuyện gì quá lớn.” Đin Ký cũng Mạnh Tiểu Bạch lần này coi như là may mắn còn chưa đi vào ngõ cụt, nếu không hôn nhân của anh anh và chị dâu coi như xong.

 

“Đúng rồi, Đinh Ký, đồng nghiệp chị có một người em gái mới từ Đức du học về, bây giờ đang công tác lại bệnh viện hải quân, em có muốn gặp mặt người ta một chút không ?”

 

Nói xong chuyện nhà mình, Vân Cẩn lại nhiệt tình giới thiệu bạn gái cho em rể.

 

Không ngờ Đinh Ký chỉ cười: “Chị dâu, cảm ơn chị nhưng em có bạn gái rồi, cũng mới thôi, anh họ cũng gặp rồi, nếu hôm nào rảnh mấy người chúng ta tụ tập một chút em sẽ đưa cô ấy đến.”

 

“Được, chị sẽ đưa Tung Tung đếnn.” Vân Cẩn vui vẻ đồng ý.

 

Trải qua chuyện này của em trai, trong lòng Vân Cẩn cũng mềm đi rất nhiều, dù nói thế nào đi chăng nữa, Đinh Kiêu đối với gia đình nhà cô đều rất tốt, cho dù cuộc hôn nhân này có thế nào đi chăng nữa anh cũng là ba của Tung Tung, là con rể nhà họ Mạnh, cô cũng thể quá đáng được.

 

Trên đường về nhà, Vân Cẩn lái xa, Mạnh Tiểu Bạch ôm Tung Tung, hứa là sẽ mua một đón đồ chơi gì đó cho nó.

 

“Cậu, cháu muốn máy xúc.” Trừ ba ra, Tung Tung thích nhất là cậu của nó, rất hay mùa đồ chơi và quần áo mới cho nó, còn dẫn nó ra ngoài chơi nữa.

 

“Máy xúc?” Đầu tiên Mạnh Tiểu Bạch không hiểu, nghĩ nghĩ rồi hỏi lại: “Là máy xúc đất có thể xúc đất cát đúng không.”

 

“Đào đất cát.” Tung Tung vui vẻ nói.

 

“Được, cháu cậu thích cái gì cậu cũng mua cho.” Mạnh Tiểu Bạch hôn Tung Tung một cái, nhìn về phía chị mình: “Chị, buổi tối chúng ta mời anh rể đến ăn cơm không ?”

 

“Ừ, mẹ đã gọi cho anh ấy rồi.” Vân Cẩn cũng không muốn gây sự với Đinh Kiêu vào lúc này, bây giờ nhà họ Mạnh nhìn anh ai cũng đang cảm động rơi nước mắt.

 

Mạnh Tiểu Bạch suy nghĩ một chút rồi nói với chị: “Chị, về nhà chị thay em cảm ơn anh rể một chút, cũng nhờ anh ấy mà khi ở trong phòng giam em mới không phải chịu khổ.”

 

“Bây giờ em đã biết sợ chưa, về sau làm gì cũng phải có chừng mực thôi, có thể cứu được em một lần nhưng không thể cứu em mãi được.” Vân Cẩn lạnh lùng lườm Mạnh Tiểu Bạch một cái, thấy nó đang cẩn thận ôm Tung Tung nên cũng không nói thêm gì nữa.

 

“Chị, chị và anh rể, hai người đã làm hòa chưa…anh rể đối với chúng ta rất tốt, đúng là yêu ai yêu cả đường đi…’”

 

“Được rồi, chị tự biết phải làm thế nào.” Vân Cẩn nhàn nhạt nhìn về phía trước.

 

Khi gặp khó khăn, người đầu tiên cô nghĩ đến vẫn là Đinh Kiêu, không chỉ bởi vì anh có khả năng có thể giúp được cô, mà sâu xa hơn còn có một nguyên nhân khác, những ngày qua cô cũng đã suy nghĩ, trong lòng cô, vẫn có phần tin tưởng và lệ thuộc vào Đinh Kiêu, cho dù là bọn họ cãi nhau đi chăng nữa, Đinh Kiêu cũng sẽ không bỏ mặc em trai cô, chuyện khác cô có thể không tin anh nhưng chuyện này cô tin tưởng anh.

 

Nói cho cùng, là bởi vì giữa họ có một thứ tình cảm không thể cắt đứt được, không phải bởi vì đứa con của họ, chỉ đơn giản là tình cảm giữa hai người không thể cắt đứt được, có thể là tình cảm khi còn bé, hoặc cũng có thể là tình cảm vợ chồng, suy nghĩ như vậy, cô cũng không còn quá tuyệt vọng với Đinh Kiêu, mới có thể có chút hy vọng vào tương lai của hai người bọn họ.

 

Buổi chiều, khi Đinh Kiêu đang suy nghĩ xem đến nhà bố vợ ăn cơm thì phải mua cái gì thì Đinh Tiềm gọi điện đến.

 

“Đinh Kiêu, đang ở đâu đấy, không bận gì thì chúng ta gặp mặt đi.” Trong điện thoại Đinh Tiềm hẹn anh ra ngoài gặp mặt. Chú nhỏ gọi điện hẹn mặt chắc chắn là có chuyện gì đó, Đinh Kiêu không suy nghĩ gì đồng ý luôn.

 

‘Chú nói gì cơn, chú cảm thấy Mạc Sơ Nguyên căn bản là không bị đe dọa?” Nghe chú nói thế, Đinh Kiêu vô cùng ngạc nhiên. Mặc dù cảnh sátko điều tra ra gì cả nhưng anh cũng không từng nghi ngờ Mạc Sơ Nguyên.

 

Đinh Tiềm nói: “Sau lần đó chú và Đinh Ký có quay lại Mạc Sơ Nguyên một lần, nhưng vẫn không cho cháu biết, định đợi có kết quả rồi mới báo cho cháu.”

 

Đinh Ký là nhân tài tốt nghiệp Đại học cảnh sát ra, là trinh sát rất được coi trong ở Cục công an, ở phương diện thu thập chứng cứ hiện trường anh không chỉ nắm vững về lý thuyết mà kinh nghiệm cũng dày dặn, cho nên kết quả điền tra của anh ta Đinh Kiêu không thể không tin.

 

Đinh Ký nói với anh họ và chú, khi anh ta đến nhà Mạc Sơ Nguyên lục soát cẩn thận một lần nữa, phát hiện nhà Mạc Sơ Nguyên bị phá hoại có vẻ thái quá.

 

“Hiện trường rõ ràng đã trải qua xử lý, cháu không thể không nghi ngờ cô ta có chủ ý tự phá hoại nhà mình, nhưng cô ta lại bỏ xót một chút, nếu như có người khác muốn phá hoại nhà cô ta, sẽ không cần phải phá hoại nhà cô ta như vậy, chỉ cần tùy tiện đập vài món đồ cũng có thể dọa được cô ta rồi.”

 

Đinh Kiêu hoài nghi: “Em nói là cô ta tự đập nhà mình?”

 

Đinh Ký lắc đầu: “Không phải chính cô ta, cô ta cũng không ngu như vậy, cô ta hoàn toàn có thể thuê một người khác đến phá hư nhà cô ta, như vậy cảnh sát vừa có thể lấy được dấu vân tay, lại càng không thể điều tra ra được người sở hữu dấu vân tay đó là ai.”

 

“Điều này chỉ là do em suy đoán thôi, em có chứng cứ không?” Mặc dù Đinh Kiêu biết Mạc Sơ Nguyên vô cùng thông mình, nhưng cũng không muốn em họ mình khi chưa có chứng cứ mà lại kết tội cho cô ta như vậy.

 

Đinh Ký nói: “Đang tiếc em không thể nói chuyện trực tiếp với cô ta, nếu không em chắc chắn có thể biết được cô ta có đang nói dối hay không , lời khai của cô ta ở sở cảnh sát em cũng xem rồi, có quá nhiều điểm đáng nghi ngờ, căn bản không đủ chứng cứ để cô ta hoài nghi công ty đó.”

 

Đinh Kiêu không nói gì, giống như đang suy nghĩ điều gì đó.

 

Đinh Tiềm lại nói: “Chúng ta gọi cháu ra ngoài, chỉ là muốn nhắc nhở cháu một chút, mục đích của người phụ nữ kia không đơn giản đâu, chỉ cần cháu để ý một chút là có thể nhận ra, cô ta làm như vậy là vì cái gì, cũng không phải chú có thành kiến gì với cô ta nhưng cháu cũng nên cẩn thận đó.”

 

Mấy ngày anh và Hạ Lục chăm sóc Mạc Sơ Nguyên, luôn âm thầm quan sát biểu hiện của cô ta, sau khi nói suy nghĩ của mình với đối phương, hai người bọn họ không hẹn mà có cùng một suy nghĩ.

 

Khi Đinh Kiêu không có ở đó, vẻ mặt kia của Mạc Sơ Nguyên….là chấn định và hờ hững, căn bản không giống như là một người bị hại vừa bị đe dọa, cô ta nhiều khi vô ý, tự cho là mình diễn rất đạt nhưng vẫn không thể qua được mắt của Hạ Lục.

 

“Vậy mới biết là vẫn là chị dâu tốt nhất, anh cần gì đòi ly hôn với chị ấy.” Đinh Ký cảm thán. Đinh Kiêu tức giận nói: “Chẳng phải vì cô ấy hay sao, anh cũng có làm gì đâu, là chị dâu của muốn làm loạn đó chứ.”

 

“Anh vậy anh đi dỗ chị dâu đi, đừng qua lại với người phụ nữ kia nữa, cô ta vì muốn được anh quan tâm mà chuyện xấu xa thế nào cũng làm được.” Đinh Ký vẫn luôn muốn anh họ và chị dâu của mình không cãi nhau nữa.

 

Đinh Kiêu cũng không tỏ thái độ gì, chỉ nói: “Được, lời của mọi người anh sẽ nhớ, nhưng anh sẽ tự có quyết định riêng của mình.”

 

Hai người kia liếc mắt nhìn nhau, biết là cũng chẳng nói được gì nữa, nên cũng không tiếp tục đề tài này nữa, đều nói đến chuyện khác.

 

Sau khi chia tay với chú và em họ, trời cũng đã gần tối, Đinh Kiêu một mình lái xe đi tìm Mạc Sơ Nguyên. Vụ án mãi không phá được, Mạc Sơ Nguyên cũng không ở trong khách sạn nữa, nhưng cũng không về nhà mà vào ở trong kí túc được nhà trường phân cho.

 

Lúc Mạc Sơ Nguyên nghe thấy tiếng gõ cửa rất ngạc nhiên, nghe thấy tiếng Đinh Kiêu ngoài cửa lại càng ngạc nhiên hơn, nhưng cô ta vẫn vui mừng đi ra mở cửa.

 

“Đinh Kiêu, sao anh lại đến giờ này?” Mạc Sơ Nguyên ngạc nhiên hỏi.

 

Vẻ mặt Đinh Kiêu vẫn như thường, đi đến ghế salon trong phòng: “Anh vừa gặp mặt với mấy người của sở cảnh sát, bọn họ nói, vụ án của em đã có tiến triển, cho nên anh đến đây muốn nói cho em biết.”

 

“Hả? Bọn họ tra được gì rồi?” trên mặt Mạc Sơ Nguyên mặc dù bình tĩnh nhưng trong lòng lại đang trầm xuống.

 

Đinh Kiêu thấy Mạc Sơ Nguyên cũng ngồi xuống, nghiêng thân thể về phía trước tiến sát về phía cô ta: “Phía cảnh sát nói với anh, khi bọn họ đến nhà em thu thập chứng cứ, phát hiện có dấu vân tay khả nghi, sau đó bọn họ tiến hành đối chiếu ở Bộ Công an, rất khó nhưng vẫn tìm được chủ nhân của dấu vân tay đó, là một người thất nghiệp.”

 

“Một người thất nghiệp?” Mạc Sơ Nguyên có chút khẩn trương, hai hàng lông mày nhíu lại, giống như đang suy tư điều gì đó nhưng cũng không như đang chột dạ.

 

“Ừ, đó là một công nhân, mấy năm trước vì trộm cắp ở công trường nên đã từng bị xử phạt, cho nên Bộ công an mới có dấu vân tay của hắn ta, anh nghi hắn ta chính là người đến phá hỏng nhà em.” Đinh Kiêu nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Mạc Sơ Nguyên.

 

Mạc Sơ Nguyên thở ra, cảm xúc bắt đầu có biến động, hỏi Đinh Kiêu: “Hắn ta bị bắt chưa?” “Còn chưa, người này chỗ ở không cố định, tìm được cũng không dễ dàng gì.” Đinh Kiêu cố ý dò xét.

 

Mạc Sơ Nguyên than nhẹ một tiếng: “Bắt được hắn ta sớm thì tốt, như vậy em cũng có thể am tâm mà về nhà.” Tầm mắt chuyển sang Đinh Kiêu, thấy gương mặt tuấn tú của anh dường như có chút không bình thường, không nghiêm túc, cô hốt hoảng dời mắt.

 

Đinh Kiêu dịch lại gần cô, vô cùng dịu dàng nói: “Sở Nguyên, tối nay anh ở lại đây được không?” Mạc Sơ Nguyên vui mừng, trong nháy mắt hai mắt sáng lên, giọng nói run run: “Thật không? Đinh Kiêu, anh thật sự muốn ở lại.’

 

“Đúng vậy, em không muốn hay sao?” Đinh Kiêu mỉm cười nhìn cô.

 

“Anh biết mà, em vẫn luôn muốn.” Mạc Sơ Nguyên không kiềm chế được đưa tay vuốt ve trên cổ Đinh Kiêu.

 

Đinh Kiêu đè lại tay cô, chậm rãi đẩy bàn tay cô đang ở trên cổ mình xuống, vẻ mặt cũng thay đổi, cuối cùng, trên mặt tràn đầy sự đau lòng và nghiêm nghị: “Sở Nguyên, anh thật không ngờ em lại như vậy, đúng là anh đã nhìn nhầm em.”

 

Cho đến khi anh đứng dậy, Mạc Sơ Nguyên vẫn còn chưa hiểu có chuyện gì xảy ra, không biết tại sao anh lại đột nhiên thay đổi như vậy, nhưng cô vẫn đuổi theo từ phía sau ôm lấy anh.

 

“Đinh Kiêu, đừng đi! Cầu xin anh, đừng đi có được không? Em rất cần anh.” Mạc Sơ Nguyên hèn mọn cầu xin. Dù trước đây cô có kiêu ngạo như thế nào, bây giờ cũng chỉ có thể hèn mọn như thế, trong lòng cô dường như đã hiểu chuyện gì xảy ra, ôm chặt lấy Đinh Kiêu không chịu buông.

 

Đinh Kiêu không khách khí đẩy tay cô ra: “Em không cần như vậy! Đừng để đánh mất những kỉ niệm đẹp của em trong anh, vì muốn anh để ý mà em muốn đập cả nhà của mình, lại nói là có người muốn đe dọa em, anh cũng không thể trách ra được, nhưng em hãy biết quý trọng bản thân mình.”

 

“Nói như vậy, vừa rồi anh cố ý gạt em?” Mạc Sơ Nguyên rất nhanh đã hiểu ra mọi chuyện.

 

Đinh Kiêu nhìn cô: “Anh không gạt em, cảnh sát sau khi điều tra hiện trường, đoán là căn bản không có ai đe dọa em cả, tất cả đều là do em tạo rga, anh chỉ gạt em là cảnh sát không hề đối chiếu được dấu vân tay khả nghi kia.”

 

“Đúng là do em tự dựng lên chuyện này, bởi vì em muốn anh đến đây ở cùng em, nhiều năm như vậy, em vẫn chưa từng quên anh, nhưng anh thì lại chưa bao giờ nhớ em, hoặc là nói căn bản anh chưa bao giờ yêu em.” Mạc Sơ Nguyên thừa nhận tất cả, không nhịn được mà rơi nước mắt.

 

Đinh Kiêu nhìn cô, lạnh lùng nói: “Em sai rồi, anh thật sự đã từng yêu em, nhưng những gì đã qua chính là đã qua, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, thời gian qua đi có thể nhớ lạ nhưng không thể quay lại được. Bây giờ anh đã là người có vợ có con, anh phải có trách nhiệm với bọn họ, mà em…lại không nằm trong trách nhiệm của anh.”

 

Dứt lời, Đinh Kiêu cũng không quay đầu nhìn lại, không để ý đến Mạc Sơ Nguyên đang nước mắt đầy mặt.

 

Trăm phương ngàn kế, quay đầu nhìn lại chỉ là công dã tràng, Mạc Sơ Nguyên biết hình tượng của mình trong mắt Đinh Kiêu đã hoàn toàn sụp đổ ngay cả những thứ tốt đẹp trước kia anh cũng sẽ không thèm nhớ lại nữa, bọn họ đã sắp trở thành những người xa lạ rồi.

back top