Kế Hoạch Dưỡng Thành Sesshomaru

Chương 16: Võ sĩ


Tiểu
Sess cũng không buồn hé răng, thẳng đến khi đột nhiên có tiếng bước chân ồn ào
càng ngày càng gần.

Hắn nhíu
mày nói: "Có rất nhiều nhân loại, ngươi phải cẩn thận."

"Nga,
gặp được yêu quái thì không cần cẩn thận, gặp được nhân loại còn muốn cẩn thận
sao?"

"Ngu
ngốc, hiện tại xã hội con người đang chiến loạn." Tiểu Sess cơ hồ nghiến
răng mà nói ra những lời này, hẳn là mắng ta vì sao ngốc như vậy, ngay cả những
điều này mà cũng không biết.

Cam
đoan với trời, ta cơ hồ đã quên nơi này là thời đại Chiến quốc, không phải là
yêu quái giết người thì là con người giết yêu quái, chiến tranh gì đó đối với
ta tựa hồ vẫn là chuyện xa xôi, làm sao có thể nghĩ đến tình cảnh hiện tại! Bất
quá ta rất nhanh nghĩ đến, bởi vì ba võ sĩ mặc giáp đột nhiên vây lấy ta, trong
đó một võ sĩ mắt to bạch, tướng mạo không sai rút đao lớn tiếng hỏi:
"Ngươi là yêu quái hay nhân loại..."

"Người!"
Ta theo bản năng giơ lên hai tay làm trạng thái đầu hàng, bị nhân loại rút đao
đón chào tựa hồ vẫn là lần đầu tiên.

Tiểu
Sess nhảy từ trên vai ta xuống, miệng tiểu cẩu không ngừng rút. Ta biết
hắn nhất định là đang khinh bỉ ta, không có biện pháp a, ai bảo đầu hàng là
cách hòa bình nhanh nhất chứ, ta sẽ không cần làm mấy chuyện khiến bọn họ bị
thương.

Võ sĩ
kia nhìn ta từ trên xuống dưới, sau đó hình như vẫn còn bán tín bán nghi, nhưng
vẫn ngăn lại những người khác, hai người kia liền tra lại đao vào vỏ.


"Nhân
loại vì sao xuất hiện trong thâm sơn, nghe nói trong núi này có yêu quái, một
cô gái như ngươi không sợ yêu quái sao?" Võ sĩ kia hỏi.

Sợ cái
đầu, trên vai ta còn có một tên đang đứng đâu. Nhưng không thể dọa đến
người, ta vẫn như cũ lạnh nhạt ngồi cười nói: "Làm sao có thể, ta cũng
không nhìn thấy có yêu quái, võ sĩ đại nhân các ngươi hẳn nghe lầm thôi!"

"Đã
quấy rầy..." Võ sĩ cùng hai người định quay đi, đột nhiên dừng một chút,
quay đầu nói: "Tiểu thư, xin hỏi ngươi có biết trong thâm sơn có một thụ
yêu, chảy ra chất lỏng có thể trị liệu miệng vết thương, không lưu lại sẹo
không?"

"..."
Ta ngốc! Có thì có, nhưng các ngươi có thể tìm thấy yêu thụ khi hắn không muốn
hiện thân sao? Cho dù hắn hiện thân, chỉ sợ hắn không muốn khóc lần thứ hai.

Một võ
sĩ đi đến chỗ võ sĩ bạch diện nói: "Đại nhân Takeda, nữ nhân này rất khả
nghi, một nữ tử lại ở trong thâm sơn, trên lưng còn có đao. Chúng ta
không nên nói mục đích ra, vạn nhất nàng là yêu quái biến thành, chúng ta không những không chiếm được thần dịch, còn có thể bị ăn luôn..."

Ta cực
kỳ buồn bực, trong thiên hạ có yêu quái đáng yêu như ta sao? (Lời tác
giả: Trên bả vai ngươi không phải một cái yêu quái siêu đáng yêu sao! ), lại
nói, ngươi đang nói xấu sau lưng người khác đấy sao? Ta nhưng nghe thấy hết rồi

"Uy,
vị đại nhân kia, ta toàn bộ nghe được." Cố bài trừ một tia mỉm cười, nếu
ta có rănh nanh lợi hại như tiểu Sess, chắc chắn ta sẽ xông lên cắn hắn.

"Shuiha..."
Võ sĩ họ Takeda nhắc tên kia, rồi chuyển hướng ta, nói: "Chỉ là núi
quá lớn, mong tiểu thư chỉ đường."

Ta chỉ

chỉ cái mũi của mình cười nói: "Dịch Tiểu Đồng..." Chẳng phải ta
thích báo danh, nhưng là vì nghĩ tới thời kỳ chiến quốc Nhật Bản Chiến quốc có
vị danh tướng kêu Takeda Shingen , không biết là nàng có may mắn được nhìn thấy
hắn không.

Võ sĩ
họ Takeda ngạc nhiên một chút, sau đó nói: "Takeda Kai"

Thất
vọng một chút, nói: "Oh..." Nguyên lai không phải Takeda Shingen. Xem
ra hắn rất sốt ruột, hơn nữa rất lâu không có nhìn thấy nhân loại, tâm sinh hảo
cảm. Lại nói, yêu quái nơi này, nếu không phải mang hình thù kỳ quái hù chết
người, thì là đẹp kinh người. Còn loại bình thường thì, không có!

"Các
ngươi tìm thần dịch kia làm gì?"

"Ngươi
không cần biết, biết đường thì nói ra." Shuiha hừ lạnh một tiếng nói.

Ta nhíu
mày, yêu quái thì ta không dám tùy tiện khi dễ, nhưng con người mà ta lại không khi dễ được thì đi nhảy lầu cho rồi, nhất là tên trước mắt này,
miệng lưỡi không khách khí chút nào. Xoay tay lại rút đao khảm hướng hắn, đối
phương hẳn là không nghĩ tới ta sẽ đột nhiên ra tay, còn chưa kịp phản ứng lại,
ta đã tra lại đao vào trong vỏ.

Tiểu
Sess hẳn là đang cười, bởi vì ta cảm thấy vai mình động đậy.

"Ngươi
tại sao đột nhiên ra tay với ta?" Shuiha kêu to, xoay tay lại rút
đao, nhưng giờ mới nhớ tới tay phải của mình bị thương, đau đến kêu to một
tiếng. Ta run rẩy khoé miệng, cầm ống trúc trên lưng mà tiểu Sess đưa ta.

"Vươn
tay ra"


"Yêu
quái! Ngươi còn muốn làm cái gì?" Shuiha đã nhận định ta là yêu quái, mà
người kia cũng mang vẻ mặt đề phòng, bất quá Takeda bình tĩnh hơn, nói:
"Vươn ra..."

Shuiha
rất nghe lời nói của Takeda, chậm rãi vươn tay ra. Ta mở ra ống trúc, nhỏ giọt
nước xuống vài giọt! Nước mắt cổ thụ rất hữu dụng, miệng vết thương bình thường
rất nhanh sẽ được cầm máu khép lại, nếu miệng vết thương sâu vào trong cơ thể,
muốn khôi phục cần chút thời gian.

Mà hắn
bị thương ngoài da, nước chỉ cần chạm trên miệng vết thương là khỏi. Miệng vết
thương chỉ còn lại dấu vết nhợt nhạt, so với vết thương trên mặt ta còn nhạt
hơn rất nhiều.

"Thần
dịch!" Takeda và Shuichi cùng võ sĩ không biết tên còn lại ngạc nhiên kêu
lên.

"Đúng
vậy, thế nào. Nếu các ngươi nói cho ta nghe vì sao tìm thần dịch, ta sẽ phân
các ngươi chút a." Ngày đó cổ thụ rất thương tâm , nước mắt chảy thành
sông, nên ta có được một ống trúc đầy. Hơn nữa, nếu hết thì bảo tiểu Sess lại
đi cào gốc rễ của hắn!

(Tojikachan:
mọi người cùng ta tưởng niệm 1 phút cây cổ thụ kia nào~)

Takeda
do dự một chút, sau đó mới chậm rãi kể.

Nguyên
lai thành chủ Akai mà Takeda Kai nguyện trung thành có vị công chúa rất
xinh đẹp, nhưng vì xinh đẹp nên bị một yêu quái nhìn trúng, muốn cưới
nàng làm vợ. Nhưng vị công chúa này thế nào cũng không muốn gả cho yêu quái,
cuối cùng tự hủy dung. Yêu quái kia tới gặp, thấy thế liền hoảng sợ, sau đó
liền đào tẩu, không hiện ra. Nhưng do vậy mà, các thành chủ các quốc gia
lại không người nào muốn tới cầu hôn , công chúa đến bây giờ cũng chưa gả đi
được.

Cho nên
thành chủ phái hắn đi tìm thần dịch để trị liệu cho công chúa, nếu không, con gái

yêu qúy chỉ có thể ngốc ở nhà, gả không ra được.

Chuyện
này thật khoa trương lại giả tạo, thấy thế nào cũng giống bản bức hôn ở cổ đại,
chẳng qua kẻ bức hôn không phải người mà là yêu quái, mà vị công chúa này cũng
không phải yếu đuối gì, vì không muốn gả cho yêu quái nên tự hủy mặt mình.

Xinh
đẹp nên đắc tội với vận mệnh, hồng nhan bạc mệnh a!

Ta luôn
luôn cho rằng mẹ của Inuyasha là mệnh Tiểu Tam, nhưng sau cũng đủ đáng thương ,
bất quá hiện tại gặp được vị công chúa này còn khổ hơn nàng. Ít ra Izaoki còn
cùng Inu no Taishou có một đoạn ngày khoái hoạt, sau lại sinh Inuyasha.

"Được,
vậy mang ta đi gặp vị công chúa kia, ta phân cho nàng thần dịch là được."
Ta ở mặt ngoài làm ra bộ dáng rất đồng tình, kỳ thực chẳng phải vì đáng thương
vị công chúa kia, thuần túy chỉ là vì trong núi rất nhàm chán.

"Đau
đau đau!" Trên bờ vai truyền đến một trận đau đớn, quay đầu nhìn thấy đôi
con ngươi vàng óng ánh của tiểu Sess, hẳn là ý nói "Không được đi"

"Vị
công chúa thật đáng thương a, không cứu nàng thì cả đời sẽ không gả đi được.
Ai, bất quá nam nhân thiên hạ thật sự là trọng sắc khinh tình a! Công chúa có
tính cách như vậy cưới về cũng không phải chủ ý tồi a, mặt thật sự trọng
yếu như vậy sao?"

Takeda
đột nhiên nói lớn: "Đương nhiên không phải vậy!" Nhưng hắn lập tức ý
thức được mình thất thố, chậm rãi trấn định xuống, nói: "Nếu tiểu thư tỏ ý
muốn hỗ trợ ,vậy thỉnh cùng chúng ta cùng nhau xuống núi, dọc theo đường đi
chúng ta sẽ bảo vệ ngài an toàn. Vậy thân nhân của ngài..."

"Chỉ một người này." Chỉ chỉ tiểu Sess trên vai, hắn giờ đang xù lông
lên, móng vuốt đang mãnh trảo vai của ta, nghe thế liền dừng lại. Một lát sau,
lại an an phận phận ngồi ở trên vai ta, lại bắt đầu liếm liếm móng vuốt.

Không
cần hỏi, vị đại thiếu gia này tâm tình hiện tốt lắm, cho nên hành động hiện giờ
của hắn ý nói ngươi đưa ta đi đâu thì đi, tùy!

back top