Kế Hoạch Dưỡng Thành Sesshomaru

Chương 39: Bức họa


Dạ Ly
nhìn ta, lại khôi phục bộ dáng niên thiếu ngượng ngùng, ngập ngừng thật lâu mới
lắp bắp nói: "Đồng cô đi rồi, ta... cùng thị nữ trong cung kia thành thân,
còn sinh Đồng tử."

"Thị
nữ trong cung?" Sao lại cảm thấy trong lời nói của hắn có ý là ta quen
biết thị nữ này vậy.

"Là
thị nữ giống Đồng di như đúc kia, ngươi gặp nàng lúc ngươi biến mất."

Đông!
Ta gục, không nghĩ tới kiếp trước của kiếp trước của lại là thê tử của Dạ Ly.
Dùng xong 2 phút khôi phục lại khóe miệng run rẩy, nói: "Như vậy, tại sao
ngươi và Sess Sess..."

Dạ Ly
trầm mặc một lúc lâu, mới nói: "Chỉ vì ta ngăn trở Sesshoumaru sama động
thủ với nàng, cho nên hắn tức giận truy sát chúng ta. Sau đó ta trốn đến đây,
dụng tâm huyết tạo kết giới này, khiến hắn không thể tìm được chúng ta."

Lý do
Sess muốn giết cung nữ kia, ta đại khái có thể lí giải, bởi vì sau khi tiếp xúc
với nàng, ta liền biến mất. Có lẽ Sess cho rằng nàng là nguyên nhân làm ta mất
tích, cho nên mới động thủ . Lúc ấy Dạ Ly chạy tới ngăn cản, cũng có thể lý
giải. Chỉ là, chuyện xảy ra sau đó lại không thể lí giải!

"Ngươi
vì nàng mà đối đầu với Sess Sess?" Từ trước đến nay, Dạ Ly rất nghe lời
Sess, rất ít phản bác, đột nhiên lại chống lại Sess vì một nữ tử, nhất kiến
chung tình cũng tiến triển quá nhanh đi!

Dạ Ly
đột nhiên cắn chặt răng, nói: "Đồng, ngươi chẳng lẽ không biết..."

"Cái
gì?" Ta cảm thấy sắc mặt hắn khác thường, lòng cũng đoán được một ít.
Nhưng lúc trước ta rõ ràng cảm thấy cảm tình của hắn đối với ta người thân, làm
sao có thể biến thành như vậy.

"Mãi

cho đến khi ta đuổi tới, nhìn thấy thân ảnh của ngươi biến mất ở không trung,
ta mới hiểu được tâm ý của bản thân. Đồng!"

"Thương
Long phá!" Thanh âm trầm thấp, ba điện long chạy khắp nơi. Ta vội vã
tránh, mà phòng vừa mới ngồi lại bị đánh trúng, phá thành mảnh nhỏ.

"Phụ
thân!" Đồng tử chạy vội tới đứng phía sau Dạ Ly.


người đứng đối diện Dạ ly, đúng là Sess. Kết giới của Dạ Ly có thể che ánh mắt
yêu quái, nhưng nếu biết vị trí, thì chỉ cần là yêu quái có yêu lực mạnh
hơn hắn là có thể vọt vào trong kết giới. Sess đương nhiên làm được, năm đó đều
có thể xông vào huống chi hiện tại.

Đồng tử
nhận ra yêu quái này chính là tên năm đó đã giết chết phụ thân, liền nói lớn:
"Ngươi còn muốn làm cái gì?"

Sess
chỉ nhìn cha và con gái một cái, nói với ta: "Đi!"

Xong
rồi?

Cường
đại yêu quái đại nhân, ta thật sự không biết trong lòng ngươi rốt cuộc suy nghĩ
cái gì. Nhưng ta vẫn gật gật đầu, nói: "Được!" Nói xong cố đuổi kịp
hắn.

"Đồng!"
Dạ Ly đuổi kịp hai bước.

"Câm
miệng! Ngươi không xứng gọi tên của nàng. Đừng để ta nhìn thấy ngươi, nếu không
ta sẽ giết ngươi!" Sess tiếp tục đi.

Ta quay
đầu nhìn Dạ Ly, hắn kỳ thực là người đa cảm. Hắn không giống Sess, có thể nhẫn
được trăm năm ngàn năm tịch mịch.

"Tạm
biệt! Chiếu cố tốt Đồng tử, nàng chờ ngươi đã lâu ." Nói xong đi theo Sess
ra khỏi kết giới.

Đi đã
thật lâu, ta ngồi trên lưng A-un nói: "Kỳ thực ngươi không thể trách Dạ Ly
, hắn..."

"Không
được nhắc tới hắn trước mặt ta!." Sess lạnh lùng nói.

Ta cảm
thấy buồn cười, nói: "Mỗ yêu không phải luôn rất hận ta sao, vì sao còn
muốn vì chuyện Dạ Ly lấy thị nữ giống hệt ta kia, mà cho rằng là vũ nhục ta nên
mới giết hắn. Nhưng vì sao còn bảo ta đi phá kết giới của hắn, là vì hắn
lưu lại một lý do có thể sống sót? Nhưng ngươi vì sao đem ta đi, chẳng lẽ lại
muốn đem lý do này phá đi, khiến hắn sống không bằng chết? Nhưng, ta cảm thấy
Sess Sess sẽ không làm thế với Dạ Ly. Ngươi kỳ thực là muốn..."

"Dông
dài!" Sess kịp thời nói hai chữ, chặn lại một chuỗi lời nói nhảm sau đó.

Được
rồi! Ta sẽ không dông dài , nhưng Sess vẫn là Sess, ta cười to đến mức miệng có
thể đút vừa một quả táo. Đột nhiên Jaken ở bên cạnh nói: "Ngươi vô duyên
vô cớ cười cái gì?"

"Ai
cần ngươi lo!" Đột nhiên nghĩ đến một chuyện, tính tính thời gian ở đây đã
vài ngày, vừa mới chuyển trường đã chậm trễ vài ngày, có phải sẽ bị trừ điểm
không a!


Cuộc
sống hai bên đều phải bận tâm, nếu không cha mẹ se lo lắng. Nghĩ đến đây, ta
lại mở miệng nói: "Ta phải đi về vài ngày."

"Tùy!"

Hắn
đồng ý, Sess lại đồng ý, thật khó có được.

Mang
tâm tình siêu cấp khoái trá, ta thu thập các thứ, đem những thứ hữu dụng đặt
trên lưng A-un, rồi lại cảm thấy hẳn là nên mang chút quà về. Ở thôn, hái chút
thực vật thiên nhiên sạch, rồi vào rừng vừa đi vừa hái chút nấm non tươi.

Quà này
thật tốt, ở hiện đại rất khó tìm được đồ ăn sạch sẽ như thế này.

"Ta
đã trở về!" Ta hô, sau đó vác balo vào phòng.


Higurasi nói: "Trở về đúng lúc, vừa rồi trường học gọi điện thoại tới bảo
cháu đi báo cáo."

"Vậy
sao a, cháu đi thay quần áo ngay đây." Thật sự là bận rộn a, vừa mới trở
về liền có chuyện phải làm. Mang ra rau quả, ta nói: "Buổi tối có thể dùng
chúng để ăn lẩu a!"

"A,
Tiểu Đồng thật là biết chọn rau a!" Dì Higurasi mở ra nhìn vào, chờ ta ra
khỏi phòng, nàng đã thu thập xong rồi nói: "Cái này coi như làm quà tặng
cho hiệu trưởng đi, mấy ngày nay hắn từng tự mình tới nơi này tìm ngươi đi học,
mang cả đồng phục đến, thật là hiệu trưởng đầy trách nhiệm." Dì Higurasi
đem tới một cái túi nilon.

"Được!"
Ta chưa kịp xem quà bên trong là gì đã phi ra cửa.

Hiện
tại đã gần giữa trưa, bởi vì mặc đồng phục trường học nên rất dễ dàng vào được
cổng trường. Vào lúc này, nếu không phải học sinh của trường thì rất khó vào
cổng.

Nhưng
do nàg không biết được phân vào lớp nào, nên trực tiếp đi tới văn phòng hiệu trưởng,
dù sao còn có quà muốn đưa.

Gõ gõ
cửa, bên trong không có đáp lại. Chắc người không ở, đang chuẩn bị đi lại nghe
đằng sau có người nói: "A, Dịch đồng học hết bệnh rồi sao?"


Không
quay đầu cũng biết sau lưng là hiệu trưởng đại nhân, ta quay lại nói:
"A?"

"Gia
gia của em nói em bị bệnh phong thấp, đang nằm viện, đã khỏe lên rồi sao?"
Nói xong, xuân phong như thổi qua mặt hắn vậy, hắn cười mở cửa ra

Phong
thấp! Run rẩy khoé miệng, sao lại quên mất dặn dò gia gia không nên đem bệnh
tật kỳ kỳ quái quái đổ lên người mình.

Ta theo
phía sau hắn đi vào, rất có lễ phép nói: "Đây là quà em muốn tặng thầy, đa
tạ thầy mấy ngày hôm trước tự mình đến nhà đưa em đồng phục."

Kyosai
kinh ngạc, nhưng vẫn cười nhận lấy, nói: "Cám ơn, có thể mở ra sao?"

"Đương
nhiên có thể." Tuy ta không biết nó là cái gì.

Nhưng
khi hắn mở ra, chúng ta hai người đều sợ run, sau đó ta ngây ra ! Nhìn trời
than thở, Dì Higurasi a, dì bảo ta cho hắn cái gì vậy, món thập cẩm rau a!

"Đúng
là một món quà thiên nhiên a, có thể cảm thấy bản thân được vây lấy bởi thiên
nhiên" Kyosai tùy ý đem chúng đặt ở trong ngăn kéo.

Ta hết
chỗ nói rồi, ánh mắt không dám nhìn hiệu trưởng đại nhân, mắt nhìn xung quanh
gắng lờ đi không khí xấu hổ. Đột nhiên, nhìn thấy một bức họa cổ trên tường.

Trong
lúc nhất thời ta mở to hai mắt, bức tranh này thật đẹp.

Một
thiếu nữ mặc trang phục pháp sư đứng dưới tàng cây anh đào, hoa đào bay
lượn đầy trời, rõ ràng là hình ảnh rất mỹ lệ, cố tình bên hông thiếu nữ này có
một thanh kiếm, khiến bức tranh mang mấy phần anh khí. Trọng yếu nhất là, nhân
vật trong bức tranh này, là ta!

back top